Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 584: Kiếm Ý Băng Giá, Lòng Người Ấm Nóng

Gió đêm lướt qua đỉnh núi, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi hương của cỏ cây dại hoang. Tạ Trần, đứng trên một ngọn đồi khuất sau Thôn Vân Sơn, cảm nhận được luồng ma khí mới mà hắn đã dự cảm. Nó không còn là sự bùng nổ tàn bạo như những đợt trước, mà tinh vi hơn, như một lưỡi dao vô hình rạch sâu vào những khe nứt nhỏ nhất của Thiên Đạo suy kiệt, len lỏi vào từng ngóc ngách của nhân gian. Trận chiến tại Thị Trấn An Bình đã chứng minh Ma Chủ Cửu U không chỉ dựa vào sức mạnh, mà còn cả mưu kế xảo quyệt. Những kẻ từng là tu sĩ, từng mang trong mình ánh sáng của tiên đạo, nay biến chất thành Ma vật, trở thành mũi tên độc găm vào trái tim của Liên minh Nhân Đạo, khiến ranh giới thiện ác, bạn thù càng thêm mờ nhạt.

Hắn nhắm mắt lại, "Nhân Quả Chi Nhãn" không cần mở, mà như đã khắc sâu vào linh hồn, soi rọi vạn vật. Hắn nhìn thấy những sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt, kéo dài từ Ma Vực Thâm Uyên đến những thôn làng hẻo lánh nhất. Từng hành động của Ma Chủ, từng sự biến chất của một tu sĩ, đều là một mắt xích trong chuỗi tai ương đang bủa vây thế giới này. Và trong mớ hỗn độn ấy, hắn cảm nhận được một luồng khí tức thanh khiết nhưng lại ẩn chứa sự mệt mỏi đang lao về phía Thôn Vân Sơn, nơi những sợi nhân quả nguy hiểm nhất đang hội tụ. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng, một trong những trụ cột hiếm hoi của Liên minh Nhân Đạo, đang phải đối mặt với thử thách mới, không chỉ là sức mạnh của Ma vật, mà còn là sự xói mòn từ chính Thiên Đạo đang suy kiệt.

***

Hoàng hôn buông xuống Thôn Vân Sơn, nhuộm đỏ những mái nhà gỗ và ruộng lúa chín vàng. Tiếng chim hót trong trẻo, tiếng suối chảy róc rách, và tiếng cười hồn nhiên của trẻ nhỏ nô đùa trên con đường đất tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và khói bếp lan tỏa trong không khí trong lành, như một lời nhắc nhở về sự giản dị mà con người đã từng có. Nhưng sự thanh tĩnh ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi một tiếng gào thét kinh hoàng, vọng lên từ phía cuối làng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đang trên đường củng cố phòng tuyến theo sắp xếp của Tạ Trần, linh giác nhạy bén lập tức nhận ra luồng ma khí bùng nổ dữ dội từ phía Thôn Vân Sơn. Không chút chần chừ, nàng hóa thành một luồng bạch quang, xé gió lao tới. Dáng người cao ráo, thanh thoát của nàng lướt đi tựa phi vân, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng tung bay trong gió. Bộ tiên bào trắng thuần, không họa tiết, tôn lên vẻ thanh tao nhưng giờ đây lại mang theo một vẻ kiên quyết đến lạnh lùng.

Khi nàng đáp xuống, cảnh tượng trước mắt khiến đôi mắt phượng sắc bén của nàng co rút lại. Những Ma vật gớm ghiếc, thân hình biến dị méo mó, bị ma khí đen kịt bao phủ, đang càn quét thôn làng. Chúng gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên sự khát máu, vồ lấy những người dân vô tội. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, tiếng khóc than của phụ nữ và trẻ em vang vọng khắp nơi, biến khung cảnh hoàng hôn đẹp đẽ thành một bức tranh địa ngục. Những ngôi nhà gỗ bị phá nát, ruộng lúa bị giày xéo, và mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi đất ẩm.

Linh khí trong cơ thể Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ động, một cảm giác suy yếu rõ rệt truyền đến. Thiên Đạo đang suy kiệt, linh khí trong trời đất ngày càng mỏng, khiến việc vận dụng tiên lực trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Mỗi một lần thi triển pháp thuật, nàng đều cảm nhận được sự hao tổn đáng kể, một cái giá phải trả cho mỗi đòn tấn công. Tuy nhiên, kiếm ý của nàng lại không hề lung lay, trái lại còn sắc bén hơn bao giờ hết, như một lưỡi kiếm được tôi luyện trong gian khó.

"Linh khí suy kiệt... nhưng kiếm ý không thể lung lay!" Nàng thầm nhủ, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định vang lên trong tâm trí. Đôi mắt nàng vẫn giữ vững vẻ uy nghiêm, ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng không hề có chút do dự.

Một Ma vật mang hình hài nửa người nửa thú, móng vuốt sắc nhọn dính máu tươi, đang định vồ lấy một Nữ Tử Ngây Thơ. Nàng gái trẻ, với gương mặt xinh đẹp nhưng trắng bệch vì sợ hãi, khóc nức nở, đôi mắt van lơn nhìn về phía Lăng Nguyệt.

"Tiên tử! Cứu mạng! Ma vật... chúng quá đông!" Tiếng Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị nhưng giờ đây đang tái mét vì hoảng loạn, hét lớn. Y đang cố gắng tập hợp những người dân còn lại, tay cầm một thanh đao cùn, nhưng lực lượng Ma vật quá áp đảo.

Lăng Nguyệt không nói một lời, kiếm đã ra khỏi vỏ. Ánh kiếm sáng rực như một dải lụa bạc xé toạc màn đêm đang buông xuống, mang theo hơi lạnh thấu xương của băng tuyết. Thanh kiếm trong tay nàng không chỉ là một binh khí, mà còn là sự hiện thân của ý chí kiên định, của lời thề bảo vệ nhân gian. Nàng lao vào giữa bầy Ma vật, thân pháp uyển chuyển như mây bay nước chảy, mỗi nhát kiếm đều tinh chuẩn và tàn nhẫn, không cho đối thủ một cơ hội phản kháng. Ma vật gào thét, nhưng không thể chạm tới nàng. Bạch y của nàng lướt qua giữa làn ma khí đen kịt, tựa như một đóa sen trắng tinh khiết nở rộ giữa bùn lầy.

Từng nhát kiếm của Lăng Nguyệt đều mang theo sức mạnh đáng s��, nhưng nàng biết, đây không phải là sức mạnh vô tận. Mỗi lần linh lực được huy động, cơ thể nàng lại run rẩy khẽ, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn. Nàng phải cẩn trọng, không được lãng phí bất kỳ chút linh khí nào. Mái tóc đen nhánh của nàng, thường được búi cao đơn giản, nay đã lỏng lẻo đôi chút, một vài sợi tóc vương trên gương mặt thanh tú, càng tôn lên vẻ mệt mỏi.

"Lùi lại!" Nàng khẽ quát, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng giữa tiếng gầm gừ của Ma vật và tiếng kêu khóc của dân làng. Những người dân hoảng loạn nghe thấy, như tìm thấy được một tia sáng trong bóng tối, vội vã chạy về phía nàng, ẩn nấp sau lưng. Nàng như một ngọn hải đăng giữa cơn bão, một điểm tựa vững chắc cho những linh hồn yếu ớt. Nàng không chiến đấu vì danh vọng hay quyền năng, mà vì một lý do đơn giản và chân thực nhất: bảo vệ những sinh linh vô tội. Đó là bản chất của "Nhân Đạo" mà Tạ Trần vẫn luôn trân trọng, và cũng là lý do nàng vẫn giữ được nhân tính giữa thời kỳ Thiên Đạo suy kiệt này. Kiếm ý của nàng chính là ý chí bảo vệ, là ngọn lửa chưa bao giờ tắt trong tâm hồn nàng.

***

Trăng mờ lấp ló sau những tán cây cổ thụ cao vút, rải những vệt sáng bạc yếu ớt xuống Rừng Thanh Phong. Gió lạnh luồn qua kẽ lá, tạo nên những tiếng xào xạc ghostly, hòa lẫn với tiếng chim đêm và côn trùng rả rích. Bầu không khí trong rừng vốn đã tĩnh mịch, nay càng trở nên âm u và nặng nề, nhuốm màu máu tanh và ma khí.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đang quần thảo với bầy Ma vật. Trận chiến đã kéo dài, và sự suy yếu do linh khí mỏng mảnh càng trở nên rõ rệt. Mỗi nhát kiếm của nàng dù vẫn uyển chuyển, tinh tế, nhưng đều mang theo sự cố gắng tột độ, như thể nàng đang dùng ý chí để bù đắp cho sự thiếu hụt của linh lực. Bạch y của nàng đã vấy máu, không phải của nàng, mà là máu đen của Ma vật, nhuộm thành những vết loang lổ ghê rợn. Hơi thở của nàng đã trở nên dồn dập, nhưng đôi mắt phượng vẫn sắc bén, không hề lộ ra chút yếu mềm nào.

Nàng nhận ra một số Ma vật có nét quen thuộc. Dù đã bị ma hóa hoàn toàn, hình hài biến dạng đến mức khó nhận ra, nhưng những đường nét ẩn sâu trong đôi mắt đỏ ngầu, hay một động tác thi triển pháp thuật bản năng nào đó, vẫn ám chỉ rằng chúng từng là tu sĩ. Nàng nhớ lại Liễu Thanh Phong, nhớ lại những đồng đạo đã từng kề vai sát cánh, nhưng giờ đây lại trở thành kẻ thù không thể cứu vãn. Một cảm giác đau xót thoáng qua trong lòng nàng, như một vết kim châm, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự kiên định sắt đá. Nàng không thể mềm lòng, bởi vì mỗi giây phút do dự đều có thể phải trả giá bằng sinh mạng của những người dân vô tội đang ẩn nấp phía sau.

Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc đen nhánh của nàng khẽ rung lên, tỏa ra một vầng sáng yếu ớt, như một tia hy vọng mong manh trong màn đêm tăm tối. Nó không còn rực rỡ như khi Thiên Đạo còn thịnh, nhưng vẫn là biểu tượng của sự thanh khiết, của ánh trăng vĩnh cửu.

"Ngươi... cũng đã rơi vào đường này sao?" Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, kiếm quang lóe lên, chặt đứt một Ma vật từng mang hình dáng của một tu sĩ trẻ thuộc một tông môn nhỏ. Giọng nói của n��ng gần như bị nhấn chìm trong tiếng gầm gừ của Ma vật và tiếng kiếm va chạm, nhưng nỗi đau trong đó lại vô cùng rõ ràng. Nàng đau không phải vì bản thân phải chiến đấu, mà vì những linh hồn đã bị Thiên Đạo bỏ rơi, bị Ma Chủ thao túng, đánh mất chính mình. Đây chính là cái giá của sự "mất người," một cái giá quá đắt mà không ai đáng phải gánh chịu.

Ở một ngọn đồi gần đó, ẩn mình dưới tán cây Cổ Thụ Trấn Yêu cổ kính, Tạ Trần lặng lẽ dõi theo toàn bộ trận chiến. Thân hình gầy gò của hắn hòa vào bóng tối, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không xuất thủ, bởi hắn biết, đây là cuộc chiến mà Lăng Nguyệt phải tự mình vượt qua, là ranh giới mà nàng phải tự mình giữ vững. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong tâm hồn Lăng Nguyệt, không chỉ là cuộc chiến với Ma vật mà còn là cuộc chiến với chính bản ngã. Nàng đang chiến đấu để giữ lại nhân tính của mình, để không bị cuốn vào vòng xoáy "mất người" đang càn quét khắp nhân gian.

"Cái giá của việc gi�� lại nhân tính... liệu có phải là sự suy yếu này? Hay đó chính là sức mạnh thật sự?" Tạ Trần tự sự trong đầu, giọng điệu trầm lắng, mang theo chút suy tư triết lý. Hắn dùng "Nhân Quả Chi Nhãn" để phân tích từng luồng ma khí, từng sợi dây nhân quả liên kết đến hành động của Lăng Nguyệt. Hắn thấy rõ ràng, mỗi nhát kiếm của nàng, mỗi giọt mồ hôi nàng đổ xuống, đều đang tạo ra những sợi dây nhân quả mới, không phải là sự tích lũy sức mạnh tu vi, mà là sự củng cố niềm tin, sự bảo vệ cho "Nhân Đạo".

Thật vậy, linh khí suy kiệt đã khiến Lăng Nguyệt phải trả giá đắt. Nàng từng là một tiên tử uy vũ, một trong những người mạnh nhất của tiên môn, nhưng giờ đây, nàng phải chiến đấu bằng ý chí và lòng nhân ái nhiều hơn là tu vi thuần túy. Đây là một sự nghịch lý đau lòng, một minh chứng cho sự suy tàn của Thiên Đạo. Khi sức mạnh của tiên gia không còn là bất diệt, khi sự tu luyện không còn là con đường duy nhất dẫn đến vinh quang, thì ý chí và nhân tính lại trở thành ngọn lửa soi đường.

Tạ Trần biết, Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt nhân gian, mà còn muốn hủy diệt bản chất của con người, biến tất cả thành những sinh vật vô tri, vô giác, chỉ biết phục tùng. Sự "mất người" của tu sĩ chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho âm mưu đó. Và Lăng Nguyệt, dù mệt mỏi, dù suy yếu, vẫn kiên cường chiến đấu, chính là một lời phản kháng mạnh mẽ nhất chống lại sự mục nát đó. Nàng không chỉ bảo vệ những người dân vô tội, mà còn bảo vệ giá trị cốt lõi của nhân tính, của sự sống.

Hắn nhìn thấy nàng thi triển kiếm trận, cố gắng phong tỏa và tiêu diệt Ma vật. Kiếm quang uyển chuyển như rồng lượn, hổ vồ, tạo thành một lá chắn vững chắc bảo vệ những người dân đang run rẩy ẩn nấp. Mỗi đường kiếm đều mang theo sự quyết liệt, sự dứt khoát. Nàng không chỉ đơn thuần là chiến đấu, mà còn là đang dùng hành động để định nghĩa lại ý nghĩa của tu tiên: không phải vì trường sinh bất tử, không phải vì sức mạnh vô biên, mà là vì bảo vệ sự sống, bảo vệ những giá trị tốt đẹp nhất của nhân gian.

Gió lạnh vẫn thổi, mang theo mùi yêu khí nhẹ, nhưng Tạ Trần lại cảm nhận được một luồng khí tức ấm áp đang lan tỏa từ Lăng Nguyệt Tiên Tử. Đó không phải là linh khí, mà là hơi ấm của lòng người, của ý chí kiên cường, của tình yêu thương. Hắn biết, chính những điều này mới là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất để chống lại Ma Chủ, chống lại sự "mất người" đang hủy diệt thế giới này.

***

Rạng sáng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên hé rạng từ phía chân trời, xua tan màn đêm u tối và sương sớm còn vương trên những mái nhà. Chúng chiếu sáng cảnh tượng hoang tàn của Thôn Vân Sơn. Ma vật đã bị đẩy lùi, chỉ còn lại những xác chết ghê tởm nằm la liệt, và những vệt máu đen loang lổ trên đất đá. Tiếng than khóc nhẹ của dân làng, tiếng gió thổi qua những mái nhà xiêu vẹo, và tiếng suối chảy đều đều tạo nên một bản giao hưởng bi tráng. Mùi khói còn vương, mùi máu tanh đã nhạt, nhưng vẫn đủ để gợi lên nỗi kinh hoàng của đêm qua. Bầu không khí u ám, đau thương, nhưng cũng có sự nhẹ nhõm và biết ơn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, bạch y vấy máu, mái tóc đen nhánh dính bết vào trán, gương mặt thanh tú trắng bệch vì kiệt sức. Hơi thở của nàng dồn dập, thân hình cao ráo, thanh thoát giờ đây gần như sắp đổ gục. Nàng dùng thanh kiếm của mình chống đỡ cơ thể, cố gắng đứng vững. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng đã tắt ánh sáng, chỉ còn là một chiếc trâm ngọc bình thường, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn giữ được vẻ kiên định, không hề có chút dao động. Nàng đã làm được, đã bảo vệ được thôn làng này, dù cái giá phải trả là sự suy kiệt đến tận cùng.

Dân làng, trong đó có Nữ Tử Ngây Thơ với đôi mắt đỏ hoe vì khóc, từ nơi ẩn nấp chạy ra. Họ nhìn nàng với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa biết ơn vô hạn. Hình ảnh của vị tiên tử kiên cường, bất chấp nguy hiểm để bảo vệ họ, đã khắc sâu vào tâm trí mỗi người. Thủ Lĩnh Dân Quân, gương mặt vẫn còn nét sợ hãi nhưng ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ, quỳ xuống đất, dập đầu tạ ơn.

"Đa tạ tiên tử đã cứu mạng bách tính!" Y cất giọng khàn khàn, từng lời nói đều chất chứa sự thành kính và biết ơn. Những người dân khác cũng đồng loạt quỳ xuống, bày tỏ lòng kính trọng.

Lăng Nguyệt khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt. Giọng nói của nàng khẽ khàng, gần như không nghe thấy, như một tiếng gió thoảng qua: "Chỉ là... trách nhiệm..."

Đối với nàng, đó không phải là một chiến công lẫy lừng, mà chỉ là một phần trách nhiệm của người tu đạo, của người mang trong mình lý tưởng bảo vệ nhân gian. Nàng không tìm kiếm sự ca tụng, không mưu cầu danh lợi, chỉ đơn giản là làm điều mà lương tri mách bảo. Sự hy sinh thầm lặng của nàng, sự kiên định không lay chuyển của kiếm ý, đã định nghĩa lại ý nghĩa của tu tiên trong thời kỳ Thiên Đạo suy kiệt này.

Tạ Trần, vẫn ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, nhìn cảnh tượng đó. Anh không thấy sự chiến thắng huy hoàng, không thấy những màn khải hoàn ca rầm rộ. Anh chỉ thấy một sự hy sinh thầm lặng, một sức mạnh không đến từ tu vi hay phép thuật cao siêu, mà từ ý chí bảo vệ những điều 'con người'. Bạch y vấy máu của Lăng Nguyệt, ánh mắt kiên định của nàng, những giọt nước mắt biết ơn của dân làng, tất cả hòa quyện thành một bức tranh đầy cảm xúc, một lời minh chứng hùng hồn cho "Nhân Đạo".

Anh cảm nhận được một luồng nhân quả mới đang hình thành, kết nối sự hy sinh của Lăng Nguyệt với niềm tin của phàm nhân. Những sợi dây nhân quả này không phải là những mối ràng buộc về lợi ích hay quyền lực, mà là những sợi dây tinh thần, của lòng biết ơn, của sự kiên cường, của niềm hy vọng. Chúng là những hạt mầm mới đang nảy nở trên mảnh đất hoang tàn của Thiên Đạo cũ.

"Không phải sức mạnh, mà là sự lựa chọn. Không phải trường sinh, mà là ý nghĩa của sự sống. Đây chính là 'Nhân Đạo'..." Tạ Trần suy ngẫm trong đầu, giọng điệu trầm tư, sâu sắc. Hắn hiểu rằng, con đường mà Lăng Nguyệt đang đi, con đường mà Dương Quân và những phàm nhân kiên cường đang theo đuổi, con đường mà Hồ Ly Nữ đang cố gắng mở ra cho yêu tộc, chính là con đường đúng đắn nhất để chống lại sự mục nát của Ma Chủ Cửu U.

Sự suy yếu của Lăng Nguyệt Tiên Tử báo hiệu rằng ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ cũng không thể chống lại sự sụp đổ của Thiên Đạo mà không phải trả giá, và 'mất người' là một mối đe dọa không ngừng. Nhưng hành động của nàng, đặt nhân tính và sự bảo vệ phàm nhân lên trên sức mạnh tu vi, đã củng cố triết lý 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang xây dựng, cho thấy đây là con đường khả thi để chống lại Ma Chủ. Tạ Trần suy ngẫm về 'cái giá của sự hy sinh' và 'ý nghĩa của sự sống' báo hiệu anh sẽ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn hơn, có thể liên quan đến sự hy sinh của chính mình hoặc những người anh quan tâm. Ma khí và các cuộc tấn công của Ma vật ngày càng lan rộng và nguy hiểm hơn, cho thấy Ma Chủ Cửu U không ngừng gia tăng áp lực và thách thức liên minh 'Nhân Đạo'.

Tạ Trần nhẹ nhàng rời đi, thân ảnh hòa vào bóng tối của khu rừng, mang theo những suy tư sâu sắc. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến giữa hai phe đối lập, mà còn là cuộc chiến để định nghĩa lại giá trị của sự tồn tại. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù suy yếu, vẫn là một ngọn đuốc sáng rực, soi đường cho "Nhân Đạo" trong đêm tối. Và hắn, Tạ Trần, sẽ phải là người giữ vững ngọn đuốc ấy, dẫn dắt những linh hồn lạc lối tìm về với bản nguyên của chính mình.

Đây là một kỷ nguyên của sự suy tàn, nhưng cũng là một kỷ nguyên của sự tái sinh. Thiên Đạo cũ đang mục rữa, nhưng "Nhân Đạo" mới đang dần hình thành, được xây dựng trên nền tảng của ý chí, của lòng nhân ái, và của sự hy sinh. Và Tạ Trần, với khả năng nhìn thấu nhân quả, sẽ là kiến trúc sư của kỷ nguyên đó, một kỷ nguyên mà con người không cần thành tiên, nhưng vẫn có thể sống một đời trọn vẹn, chân thực. Con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng hắn biết, hắn không còn đơn độc. Ngọn lửa của "Nhân Đạo" đã được nhen nhóm, và nó sẽ bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free