Nhân gian bất tu tiên - Chương 582: Nhân Quả Chi Nhãn: Đón Đầu Ma Kế Từ Kẻ Cũ
Bóng đêm vẫn còn bao trùm Thôn Vân Sơn, nhưng tiếng gầm rú của ma vật đã lắng xuống, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng ghê rợn và tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương. Mùi máu tanh và lưu huỳnh vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh giá, như một lời nhắc nhở phũ phàng về cuộc chiến vừa qua. Nhưng đó chỉ là một khởi đầu. Tạ Trần biết điều đó, và cảm giác nặng trĩu trong lòng hắn càng lúc càng rõ rệt, như một tảng đá đè nén lấy tâm trí.
Hắn không dừng lại ở Thôn Vân Sơn. Ngay khi ánh bình minh còn chưa kịp ló dạng, hắn đã trở về một căn phòng luyện công kiên cố tại tổng hành dinh tạm thời của Liên minh Nhân Đạo, nằm sâu trong lòng một ngọn núi đá. Căn phòng được đẽo gọt từ đá nguyên khối, các bức tường và sàn nhà khắc đầy những phù văn trấn ma, phong ấn. Không khí bên trong thanh tịnh và cô lập, hoàn toàn cách biệt với sự hỗn loạn bên ngoài, chỉ còn tiếng hít thở nhẹ nhàng của Tạ Trần và mùi linh khí thanh khiết thoang thoảng. Hắn ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn cũ kỹ, đôi mắt nhắm nghiền, thân hình gầy gò ẩn mình trong bộ áo vải bố đơn giản.
Đêm qua, luồng ma khí khổng lồ bùng nổ từ phía bắc, cùng với đợt tấn công chớp nhoáng vào Thôn Vân Sơn, đã khiến “Nhân Quả Luân Bàn” trong tâm trí hắn dao động dữ dội. Đó không phải là một sự bùng nổ sức mạnh đơn thuần. Hắn cảm nhận được một ý đồ sâu xa hơn, một kế hoạch giăng bẫy mà Ma Chủ Cửu U đã dày công chuẩn bị. Hắn cần phải nhìn thấu.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp thoát tục nhưng gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, đứng tựa vào bức tường đá lạnh lẽo. Ánh mắt phượng sắc bén của nàng quét qua Tạ Trần, rồi lại hướng về phía cửa, như đang chờ đợi một điều gì đó. Dương Quân, với ánh mắt lo âu, nắm chặt chuôi kiếm bên hông, khí chất nho nhã của một thư sinh giờ đây pha lẫn vẻ anh tuấn của người đã trải qua chiến trận. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ như tượng đá, khoanh tay đứng lặng lẽ, ánh mắt kiên nghị nhưng ẩn chứa nỗi lo sâu sắc cho số phận phàm nhân. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, nép mình vào góc tường, đôi mắt to tròn liên tục đảo qua Tạ Trần, sự tinh nghịch thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự cảnh giác cao độ.
Không gian im lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng gió rít nhẹ bên ngoài, mang theo chút hơi thở lạnh lẽo của ma khí. Mùi hương trầm nhẹ được đốt trong góc phòng cố gắng xua đi sự nặng nề, nhưng không tài nào làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng mỗi người.
Bỗng nhiên, Tạ Trần khẽ động. Đôi mắt hắn từ từ mở ra. Chúng không còn là đôi mắt sâu thẳm, tĩnh mịch thường ngày nữa. Giờ đây, chúng ánh lên một vẻ mỏi mệt cực độ, như thể đã nhìn thấu thiên cơ vạn vật trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Nhưng ẩn sâu trong đó, vẫn là sự tỉnh táo đến đáng sợ, một ánh sáng sắc lạnh của trí tuệ. Hắn khẽ thở dài, hơi thở mỏng manh như sương khói.
"Luồng ma khí đó... không phải là sự phô trương sức mạnh, mà là một màn che." Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, như vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội. "Hắn muốn chúng ta hướng về một phía, tập trung vào những cuộc tấn công nhỏ lẻ, nhưng mục tiêu thật sự lại ở nơi khác."
Lăng Nguyệt khẽ nhíu mày, tiến lại gần hơn một bước. "Mục tiêu thật sự? Ngươi đã nhìn thấy gì?"
Tạ Trần đưa tay day thái dương, dường như mỗi lời nói đều là một gánh nặng. "Nhân Quả Luân Bàn xoay chuyển hỗn loạn. Vô số sợi nhân quả đan xen, nhưng có một sợi... một sợi chỉ dẫn đến Thị Trấn An Bình."
Bách Lý Hùng lập tức ngẩng đầu. "Thị Trấn An Bình? Không phải Ma Chủ đang cố gắng dụ chúng ta ra các cứ điểm xa xôi sao? Hắn lại muốn tấn công một thị trấn phàm nhân quan trọng như vậy?"
"Đúng vậy." Tạ Trần gật đầu, ánh mắt quét qua từng người. "Thôn Vân Sơn chỉ là một đòn nghi binh, một cái bẫy để chúng ta phân tán lực lượng, để chúng ta tin rằng hắn chỉ đang quấy phá. Nhưng ý đồ thật sự của hắn là cắt đứt nguồn cung ứng, làm suy yếu tinh thần dân chúng và tạo ra một lỗ hổng trong phòng tuyến của chúng ta. Hắn sẽ tấn công Thị Trấn An Bình, và... hắn sẽ không tự mình ra tay. Hắn sẽ cử những kẻ đã 'mất người'."
Dương Quân buột miệng. "Những kẻ đã 'mất người'? Ngươi là nói... những tu sĩ bị ma khí đồng hóa sao?"
"Không chỉ vậy." Tạ Trần khẽ lắc đầu, trong mắt hắn thoáng qua một tia đau đớn. "Ta đã nhìn thấy... một gương mặt quen thuộc. Một kiếm quang biến chất thành tà khí. Liễu Thanh Phong."
Ngay lập tức, không khí trong phòng như đông đặc lại. Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng, giờ đây thân thể khẽ run rẩy. Đôi mắt phượng của nàng mở to, một nỗi đau đớn khó tả hiện rõ trên gương mặt tuyệt mỹ. "Liễu Thanh Phong... hắn thật sự đã..." Giọng nàng nghẹn lại, trầm tư, đau xót, như thể vừa nhận một nhát ki��m đâm vào tim. Liễu Thanh Phong, một đồng môn cũ, một thiên tài kiếm đạo từng được kỳ vọng sẽ trở thành trụ cột của tiên môn, giờ đây lại bị gọi tên trong danh sách những kẻ đã "mất người". Đó là một sự trớ trêu, một nỗi bi kịch mà nàng không thể nào chấp nhận.
Dương Quân siết chặt chuôi kiếm, gương mặt tuấn tú tràn đầy phẫn nộ. "Không thể tin được. Đồng môn cũ lại trở thành... quái vật. Hắn đã hoàn toàn 'mất người' sao?"
Tạ Trần không trả lời thẳng, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả. "Mọi ký ức, mọi cảm xúc, mọi nhân tính... đều bị ma khí nuốt chửng. Hắn chỉ còn là một vỏ bọc, một cỗ máy chiến đấu tàn nhẫn, phục tùng Ma Chủ."
Bách Lý Hùng, sau một thoáng sững sờ, là người đầu tiên lấy lại được sự bình tĩnh. Ông nhìn Tạ Trần bằng ánh mắt tin tưởng tuyệt đối. "Vậy thì, chúng ta phải làm gì? Thị Trấn An Bình có thể chống cự được bao lâu? Nếu những kẻ 'mất người' lại là tu sĩ... thì phàm nhân làm sao chống đỡ?"
"Chúng ta sẽ không để họ đơn độc." Tạ Trần nhìn Bách Lý Hùng, trong ánh mắt hắn có một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Bách Lý tướng quân, ngươi và quân đội phàm nhân hãy lập tức tăng cường phòng thủ Thị Trấn An Bình. Ta sẽ cử một phần lực lượng tu sĩ đi cùng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, các ngươi sẽ là mũi nhọn. Ta sẽ phác thảo một pháp trận phòng ngự đặc biệt, kết hợp sức mạnh linh khí và ý chí phàm nhân. Đây sẽ là một trận chiến không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí."
Lăng Nguyệt hít sâu một hơi, cố gắng gạt đi nỗi đau trong lòng. Nàng biết, đây không phải lúc để yếu mềm. "Ta hiểu. Ta sẽ đích thân dẫn đầu. Nhưng... nếu là Liễu Thanh Phong... hắn sẽ rất mạnh. Hắn từng là một trong những kiếm tu xuất sắc nhất."
"Hắn sẽ mạnh. Nhưng hắn sẽ không còn là hắn nữa." Tạ Trần trầm ngâm. "Sức mạnh từ ma khí là một loại sức mạnh vay mượn, đi kèm với sự tha hóa. Ta sẽ cung cấp cho các ngươi những điểm yếu của hắn, những sơ hở trong tà thuật mà hắn sử dụng. Nhưng quan trọng nhất... là đừng để ma khí xâm nhập vào tâm trí. Một khi đã 'mất người', sẽ không còn đường quay lại."
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, nãy giờ im lặng, bỗng lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy. "Tạ Trần công tử... ngươi nhìn thấu nhiều như vậy... có mệt không?"
Tạ Trần chỉ khẽ cười, một nụ cười nhợt nhạt. "Nhân Quả Luân Bàn đâu phải là thứ dễ dàng vận chuyển. Mỗi lần nhìn thấu, ta như phải gánh vác một phần vận mệnh của thế giới. Nhưng... đây là điều ta phải làm. Đây là cái giá của 'điểm neo nhân quả'." Ánh mắt hắn hướng về phía Ma Vực Thâm Uyên, nơi bóng tối vẫn còn đang rình rập. Hắn biết, sức mạnh của Ma Chủ Cửu U không chỉ nằm ở số lượng mà còn ở khả năng thao túng và biến chất các tu sĩ, tạo ra những kẻ thù khó lường và đáng sợ hơn. Sự xuất hiện của Liễu Thanh Phong trong trạng thái 'mất người' báo hiệu rằng nhiều nhân vật quen thuộc khác cũng có thể rơi vào tình cảnh tương tự, khiến cuộc chiến trở nên cá nhân và bi kịch hơn. Cái giá của việc nhìn thấu vận mệnh, của việc gánh vác 'nhân quả', đang đè nặng lên đôi vai gầy gò của hắn, nhưng hắn không thể lùi bước. Bởi vì, nếu hắn không nhìn, ai sẽ nhìn? Nếu hắn không gánh, ai sẽ gánh?
***
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xé toạc màn mây đen vần vũ, Thị Trấn An Bình đã chìm trong không khí khẩn trương đến nghẹt thở. Cả thị trấn, từ những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản đến các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, đều trở thành một công trường phòng thủ khổng lồ. Mùi thức ăn vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã bị mùi gỗ mới, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của những người đang lao động hăng say lấn át. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa thường ngày đã biến mất, thay vào đó là tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ, tiếng người hô hào, và tiếng bước chân dồn dập.
Thị Trấn An Bình, một cứ điểm quan trọng, là nút giao thông chính và trung tâm cung ứng cho toàn bộ khu vực phía nam. Mất nó đồng nghĩa với việc cô lập hàng vạn phàm nhân và suy yếu nghiêm trọng tuyến phòng thủ. Chính vì vậy, theo lời Tạ Trần, đây chính là mục tiêu thực sự của Ma Chủ Cửu U.
Dưới sự chỉ huy của Bách Lý Hùng, quân đội phàm nhân và dân làng đang khẩn trương gia cố phòng tuyến. Những bức tường gỗ được dựng lên cao hơn, hào nước được đào sâu hơn, và vô số chướng ngại vật được bố trí kín kẽ xung quanh thị trấn. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, mặc giáp trụ nhẹ, đích thân kiểm tra từng vị trí, ánh mắt sắc như dao quét qua từng binh sĩ.
"Nhanh lên! Tất cả binh lính vào vị trí! Không được lơ là dù chỉ một khắc!" Giọng ông trầm hùng, vang vọng khắp các ngõ ngách. "Ta biết các ngươi sợ hãi, nhưng hãy nhớ, đằng sau lưng chúng ta là gia đình, là con cái các ngươi! Chúng ta sẽ bảo vệ nơi này bằng mọi giá!"
Thủ Lĩnh Dân Quân, với gương mặt cương nghị và thân hình cường tráng, cũng không kém phần h��ng hái. Ông cầm chắc một cây thương gỗ, hướng dẫn những người dân vũ trang bằng nông cụ thô sơ. "Đừng sợ hãi! Chúng ta đã trải qua nhiều hơn thế! Đừng quên những gì chúng ta đã học được ở Thôn Vân Sơn! Phàm nhân không hề yếu đuối!" Ánh mắt ông rực lửa căm thù, xen lẫn nỗi sợ hãi cố giấu kín khi nghĩ đến những ma vật đã tấn công làng mình đêm qua.
Ở trung tâm thị trấn, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang phối hợp thiết lập lại pháp trận phòng ngự. Lăng Nguyệt phất tay, một luồng linh khí thanh khiết bùng nổ, vẽ nên những phù văn huyền ảo trong không trung. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng phát ra ánh sáng dịu nhẹ, dẫn dắt linh khí hội tụ.
"Pháp trận này cần thêm linh thạch." Nàng lạnh lùng ra lệnh, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm. "Dương Quân, ngươi phụ trách tuyến phòng thủ phía Đông. Vị trí đó là điểm yếu tiềm tàng. Hãy chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc tấn công từ không trung."
Dương Quân gật đầu dứt khoát. "Rõ, Lăng Nguyệt sư tỷ!" Hắn xoay người, thanh kiếm xanh biếc phát ra ánh sáng nhè nhẹ, rồi biến mất vào dòng người đang hối hả.
Lăng Nguyệt khẽ thở dài. Trái tim nàng vẫn còn day dứt vì cái tên Liễu Thanh Phong. Làm sao một người từng chính trực, kiên cường như hắn lại có thể biến thành quái vật? Sự "mất người" không chỉ là sự thay đổi về hình hài, mà còn là sự tàn phá nhân tính, sự biến dạng linh hồn. Nàng tự hỏi, liệu mình có đủ kiên cường để đối mặt với hắn, để ra tay với một người từng là đồng môn, là sư huynh của mình? Nhưng lý trí nàng nhắc nhở, đây không phải lúc cho sự yếu đuối.
Khi pháp trận dần được hoàn thiện, một lớp màn sáng mờ ảo bao phủ lấy Thị Trấn An Bình, mang lại một chút yên tâm cho những người dân đang lao động cật lực. Dù vậy, bầu không khí vẫn nặng nề, căng thẳng. Tất cả mọi người đều biết, đây chỉ là sự chuẩn bị cho một cơn bão lớn hơn.
Tạ Trần, đứng trên đỉnh tháp canh cao nhất, mái tóc đen dài bay trong gió lạnh. Đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ tĩnh lặng đáng sợ, nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát toàn bộ thị trấn, nhìn thấy từng động thái của quân lính, từng nét mặt lo âu của dân chúng. Hắn cảm nhận được sự đoàn kết, ý chí sinh tồn đang bùng cháy trong lòng họ, một ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng kiên cường giữa biển đêm hỗn loạn. Hắn cũng cảm nhận được sự dao động của Nhân Quả Luân Bàn, những sợi dây nhân quả dày đặc đang được dệt nên từ mỗi hành động, mỗi quyết định. Hắn biết, đây là một canh bạc lớn, một cuộc chiến mà mỗi sinh mạng đều là một hạt nhân quả, quyết định tương lai của Thập Phương Nhân Gian.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí: Liễu Thanh Phong, với kiếm pháp siêu phàm, từng là niềm tự hào của tiên môn. Giờ đây, hình ảnh đó bị bóp méo, biến dạng bởi ma khí. Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không để bi kịch đó lặp lại. Hắn sẽ bảo vệ những sợi dây nhân quả quý giá này, bằng mọi giá.
Sự chuẩn bị của Liên minh Nhân Đạo, không ai biết, đang đi trước một bước so với kế hoạch xảo quyệt của Ma Chủ Cửu U. Đây là một lợi thế vô cùng quý giá, được đổi bằng cái giá tinh thần và trí lực không hề nhỏ của Tạ Trần. Nhưng liệu nó có đủ để đối phó với những kẻ đã "mất người", những cỗ máy chiến đấu không còn nhân tính, không còn sợ hãi cái chết?
***
Buổi trưa hôm đó, bầu trời Thị Trấn An Bình tối sầm lại một cách bất thường. Những đám mây đen kịt không phải của tự nhiên, mà là sự hội tụ của ma khí nồng đặc, vần vũ trên không trung, che khuất cả ánh dương. Gió lạnh buốt rít lên từng hồi, mang theo mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc, như hơi thở chết chóc từ địa ngục. Thỉnh thoảng, những tia sét ma đỏ rực xé toạc màn đêm nhân tạo, chiếu sáng khuôn mặt căng thẳng của những người lính và dân quân đang cố thủ trên tường thành.
Đúng như dự đoán của Tạ Trần, quân đoàn của Ma Chủ đã đến. Không phải là những ma vật cấp thấp như ở Thôn Vân Sơn, mà là một đội quân đông đảo, hung hãn hơn, dẫn đầu bởi Hắc Ma Sứ và một bóng người quen thuộc, nhưng giờ đây đã hoàn toàn biến chất.
"Gầm!"
Tiếng gầm thét kinh thi��n động địa vang lên, tiếp theo là làn sóng ma vật khổng lồ ập đến. Chúng lao vào pháp trận phòng ngự với sự điên cuồng, bất chấp sinh tử, đôi mắt đỏ rực như máu. Tiếng va chạm kim loại của vũ khí, tiếng la hét của binh sĩ và ma vật, tiếng pháp thuật nổ vang liên tục, hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.
Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt và đôi mắt đỏ rực, mặc áo giáp đen nặng nề, vung cây trường thương lớn, mỗi nhát vung đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, đánh tan tành những chướng ngại vật bằng gỗ và đá. Hắn thích thú trước sự hỗn loạn, cười khẩy một tiếng. "Chậc, chúng đã biết trước ư? Phòng thủ kiên cố phết nhỉ. Không sao, đây mới chỉ là khởi đầu!" Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ tàn nhẫn.
Nhưng chính sự xuất hiện của kẻ dẫn đầu thứ hai mới khiến trái tim Lăng Nguyệt Tiên Tử như bị bóp nghẹt. Đó là Liễu Thanh Phong.
Hắn vẫn giữ nguyên vẻ ngoài thanh tú, dáng người cao gầy, nhưng đôi mắt từng sáng như sao giờ đây chỉ còn lại một màu đen kịt, vô hồn, ẩn chứa tà khí nồng đậm. Kiếm Bích Lạc trong tay hắn không còn phát ra ánh sáng xanh biếc thanh khiết, mà nhuốm một màu đỏ thẫm ghê rợn. Hắn di chuyển như một bóng ma, kiếm pháp vẫn tinh xảo, nhưng mỗi đường kiếm đều mang theo sự tàn nhẫn tuyệt đối, không chút nhân tính. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ tàn sát, ánh mắt lạnh như băng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử chiến đấu ở tiền tuyến, bạch y phấp phới giữa làn sóng ma vật. Nàng phất tay, pháp thuật băng giá bùng nổ, đóng băng hàng chục ma vật thành những khối băng vĩnh cửu. Nhưng khi đối mặt với Liễu Thanh Phong, nàng cảm thấy một nỗi đau đớn và sự giằng xé nội tâm đến tột cùng. Nàng nhìn thấy trong hắn một quá khứ đã bị bóp méo, một tương lai đã bị hủy hoại.
"Liễu Thanh Phong! Tỉnh lại đi!" Nàng đau đớn gọi, giọng nói vang vọng giữa tiếng hỗn loạn.
Hắn quay đầu lại, đôi mắt đen kịt không chút cảm xúc nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười quỷ dị. "Kẻ yếu đuối... đáng bị nghiền nát! Thiên Đạo đã bỏ rơi các ngươi! Chỉ có sức mạnh vĩnh cửu mới là chân lý!" Giọng hắn khàn đặc, đầy tà khí, không còn chút ấm áp nào của người xưa.
Dương Quân, đang chiến đấu bên cạnh Lăng Nguyệt, chứng kiến cảnh tượng đó, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ sốc và phẫn nộ. "Đây không còn là Liễu sư huynh nữa rồi... Hắn đã hoàn toàn biến chất!" Hắn vung kiếm, những tia chớp xanh cắt xuyên qua bóng đêm, tiêu diệt một con ma vật đang lao tới. "Chúng ta không thể nương tay!"
Bách Lý Hùng cùng quân đội phàm nhân đang giữ vững tuyến đầu một cách kiên cường đến khó tin. Ông vung thanh đại đao nặng trịch, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh ngàn cân, đánh bật từng con ma vật, nhưng trong lòng ông là một nỗi sợ hãi âm ỉ. Những tu sĩ 'mất người' đáng sợ hơn bất kỳ ma vật nào, bởi vì chúng từng là con người, và sự tàn nhẫn của chúng vượt xa cả bản năng của quỷ dữ.
Tạ Trần, vẫn đứng trên đỉnh tháp canh, quan sát toàn bộ chiến trường. Gió lạnh buốt mang theo hơi thở chết chóc phả vào mặt hắn, nhưng hắn không hề run sợ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng chi tiết, ghi nhớ từng đường kiếm tà dị của Liễu Thanh Phong, từng động thái tàn độc của Hắc Ma Sứ. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm tâm trí, nhưng hắn không thể dừng lại. Hắn phải nhìn thấy, phải phân tích, phải tìm ra điểm yếu.
Pháp trận do Lăng Nguyệt và Dương Quân gia cố, cùng với sự phòng thủ kiên cường của phàm nhân, đã phát huy tác dụng. Quân đoàn Ma Chủ bị chặn đứng. Dù chúng tấn công điên cuồng, nhưng không thể dễ dàng xuyên thủng phòng tuyến. Cuộc chiến kéo dài suốt một buổi trưa, cho đến khi Hắc Ma Sứ ra hiệu rút lui, để lại vô số xác ma vật và một vài tu sĩ 'mất người' bị trọng thương.
Liên minh Nhân Đạo đã đẩy lùi được đợt tấn công đầu tiên. Nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Vô số phàm nhân và tu sĩ bị thương, một số người đã vĩnh viễn nằm xuống. Mùi máu tanh, khói bụi và lưu huỳnh vẫn còn nồng nặc trong không khí.
Khi tiếng hỗn loạn lắng xuống, Tạ Trần khẽ thở dài, cảm giác mệt mỏi như nuốt chửng hắn. Hắn biết, đây chỉ là một trận chiến nhỏ trong một cuộc chiến tranh tổng lực dài hơi hơn. Sức mạnh của Ma Chủ Cửu U không chỉ nằm ở số lượng mà còn ở khả năng thao túng và biến chất các tu sĩ, tạo ra những kẻ thù khó lường và đáng sợ hơn. Sự xuất hiện của Liễu Thanh Phong trong trạng thái 'mất người' báo hiệu rằng nhiều nhân vật quen thuộc khác cũng có thể rơi vào tình cảnh tương tự, khiến cuộc chiến trở nên cá nhân và bi kịch hơn. Hắn cảm nhận rõ ràng rằng khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn là một lợi thế cực lớn, nhưng việc sử dụng nó liên tục đang bào mòn tinh thần hắn.
Ma Chủ Cửu U đang dần thể hiện sự xảo quyệt trong chiến thuật, không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn cả mưu kế, buộc Tạ Trần phải luôn cảnh giác và suy nghĩ sâu xa hơn. Dù đẩy lùi được đợt tấn công, nhưng thiệt hại và nỗi sợ hãi vẫn còn đó. Đó là một nỗi ám ảnh, một lời nhắc nhở rằng ranh giới giữa người và quỷ, giữa thiện và ác, giữa lý trí và sự điên cuồng, giờ đây mong manh hơn bao giờ hết. Và hắn, Tạ Trần, sẽ phải là người giữ vững ranh giới đó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.