Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 581: Tiếng Gọi Nhân Tâm: Liên Minh Mở Rộng Và Bóng Đêm Rình Rập

Trong hang động bí mật dưới lòng đất Thành Vô Song, ánh nến leo lét hắt lên tấm bản đồ cũ kỹ trải rộng trên phiến đá. Từng đường nét địa hình, từng con sông, dãy núi, và những chấm nhỏ tượng trưng cho các thôn làng, thành trấn, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác biệt dưới đôi mắt Tạ Trần. Hắn đứng thẳng, thân hình gầy gò đổ bóng dài trên vách động, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự phức tạp ẩn chứa trong tấm bản đồ thô sơ ấy. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú, trắng nhợt vì ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng không hề thiếu đi sự kiên nghị.

Hắn dùng một chiếc bút lông nhỏ, chậm rãi khoanh tròn một vài khu vực trọng yếu, động tác dứt khoát nhưng không hề vội vã. Không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng gió lùa qua khe đá và tiếng bút lông sột soạt trên mặt giấy. Mùi đất ẩm và hương mực nhàn nhạt lẩn quất, tạo nên một không khí trang trọng pha lẫn chút bi tráng.

"Sức mạnh thực sự của chúng ta không nằm ở tu vi, mà ở ý chí và nhân tâm," Tạ Trần trầm giọng, thanh âm điềm tĩnh, vang vọng nhẹ trong động phủ. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bạch y thanh tao, vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng ánh mắt phượng sắc bén đã thay bằng sự tập trung cao độ. Dương Quân kiên nghị, đôi mắt sáng ngời ý chí. Bách Lý Hùng vạm vỡ, phong trần, vẻ mặt cương nghị xen lẫn nỗi lo âu. Tiểu Cửu ngồi gọn bên góc, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, vẻ hồn nhiên thường ngày đã nhường chỗ cho sự nghiêm túc hiếm thấy. "Mỗi phàm nhân là một ngọn lửa, và chúng ta phải thắp sáng, bảo vệ những ngọn lửa ấy. Kế hoạch của Ma Chủ Cửu U không chỉ là hủy diệt, mà còn là gieo rắc sự tuyệt vọng, bào mòn 'nhân tính' từ bên trong. Chúng ta phải chống lại hắn bằng chính điều hắn muốn phá hủy: niềm tin vào sự sống, vào ý nghĩa của tồn tại."

Bách Lý Hùng khẽ thở dài, râu quai nón rậm rạp khẽ động. "Phàm nhân tuy đông, nhưng lòng người dễ hoang mang. Khi đối mặt với ma vật hung tàn, sợ hãi dễ dàng lấn át lý trí. Cần một biểu tượng, một niềm tin vững chắc để họ dám đứng lên." Giọng ông trầm hùng, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi sợ hãi của dân chúng. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự tàn phá, quá nhiều cảnh ly tán. Niềm tin mong manh ấy, ông hiểu, cần được nuôi dưỡng cẩn trọng.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hướng về Bách Lý Hùng. "Đó chính là nhiệm vụ của Bách Lý huynh. Huynh đã từng là một vị tướng, huynh hiểu cách tập hợp và khơi dậy ý chí chiến đấu. Hãy nói cho họ biết, họ không đơn độc. 'Liên minh Nhân Đạo' sẽ là điểm tựa. Huynh sẽ phụ trách việc củng cố các cứ điểm phòng thủ tại các thành trấn chiến lược, đặc biệt là các làng mạc nhỏ ven biên giới. Dân quân cần được huấn luyện, dù là những bài tập đơn giản nhất, và cần vũ khí. Quan trọng hơn, họ cần hy vọng." Hắn dùng bút lông khoanh một vòng lớn quanh khu vực biên viễn trên bản đồ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước tới, vẻ mặt nghiêm túc. "Ta sẽ dùng danh phận của mình để tiếp cận các tông môn nhỏ, những tán tu còn giữ được một phần 'nhân tính'. Họ là những người đã từng tu luyện, từng tin vào Thiên Đạo, nhưng chưa đến mức 'mất người' hoàn toàn. Ta sẽ chứng minh cho họ thấy rằng con đường 'vô vi' của Thiên Đạo cũ đã không còn phù hợp, rằng việc chối bỏ nhân thế để cầu trường sinh chỉ là một ảo vọng hão huyền khi nhân gian này đang đứng trên bờ vực." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, toát lên sự quyết đoán của một người từng đứng trên đỉnh cao của tu đạo. Nàng hiểu rõ sự cố chấp của những tu sĩ này hơn ai hết.

Dương Quân nối lời, đôi mắt đầy nhiệt huyết. "Chúng ta sẽ là những người gieo mầm hy vọng, chứng minh rằng tu luyện có thể đi đôi với việc giữ gìn nhân tính. Sức mạnh không chỉ để thăng cấp, mà để bảo vệ. Ta sẽ cùng Lăng Nguyệt tiên tử đi thuyết phục họ, và nếu cần, ta sẽ dùng chính kiếm pháp của mình để bảo vệ những gì chúng ta tin tưởng." Hắn siết chặt nắm tay, dù vẫn giữ khí chất thư sinh nhưng toát ra vẻ anh tuấn, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy. Hắn tin vào sự thay đổi, tin vào khả năng con người có thể vượt lên chính mình.

Tiểu Cửu khẽ ngọ nguậy chiếc đuôi, đôi mắt láu lỉnh nhìn Tạ Trần. "Yêu tộc cũng có thiện có ác. Ta có thể giúp liên lạc với những tộc yêu ôn hòa, những người cũng khao khát một sự bình yên. Họ sống ẩn dật, nhưng cũng cảm nhận được sự hỗn loạn của nhân gian. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ta sẽ là cầu nối, mang tin tức và giúp đỡ những nơi cần thiết, không để lộ tung tích của liên minh chúng ta." Nàng nói, giọng trong trẻo và có chút tinh nghịch, nhưng ẩn chứa sự cẩn trọng và trung thành.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt ấm áp hiếm thấy lướt qua Tiểu Cửu. "Ngươi là người thích hợp nhất. Sự tinh tế và khả năng ẩn mình của ngươi sẽ là lợi thế lớn. Hãy là đôi mắt và đôi tai của chúng ta." Hắn đặt bút lông xuống, nhìn toàn cảnh tấm bản đồ một lần nữa. "Đây không phải là một cuộc chiến của những vị tiên nhân chống lại ma quỷ. Đây là cuộc chiến của 'nhân tính' chống lại 'vô thường'. Mỗi hành động của chúng ta, mỗi lời nói, mỗi sự lựa chọn đều sẽ dệt nên sợi dây 'nhân quả' mới cho kỷ nguyên sắp tới."

Các thành viên liên minh gật đầu, chấp nhận nhiệm vụ. Họ hiểu rằng con đường phía trước đầy chông gai, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, soi sáng bóng tối hỗn loạn của nhân gian. Mùi đất ẩm và hương mực nay dường như đậm đặc hơn, hòa quyện với mùi vị của quyết tâm. Tiếng gió bên ngoài hang động rít lên như một lời tiên tri về những biến động sắp tới, nhưng trong khoảnh khắc đó, sự đoàn kết của những con người này đã tạo nên một bức tường vô hình, vững chắc hơn bất cứ pháp trận nào.

***

Vài ngày sau, dưới ánh nắng nhẹ của một buổi sáng mùa thu, Thị Trấn An Bình hiện lên như một bức tranh thanh bình với những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình bên con suối róc rách. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy êm đềm, tiếng gà gáy văng vẳng và tiếng trẻ con nô đùa, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, gần gũi với thiên nhiên. Mùi đất, mùi cỏ và mùi khói bếp vương vấn trong không khí trong lành, khiến người ta dễ dàng quên đi những biến động đang diễn ra bên ngoài.

Tuy nhiên, sự thanh bình ấy chỉ là tạm thời. Ngay giữa quảng trường thị trấn, Bách Lý Hùng đang đứng sừng sững, thân hình vạm vỡ, gương mặt phong trần đầy vẻ cương nghị. Ông không mặc giáp trụ nặng nề mà chỉ một bộ trang phục dũng tướng đơn giản, nhưng vẫn toát lên khí phách oai phong, chính trực. Bên cạnh ông là Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt rám nắng và đôi tay chai sạn, ban đầu còn chút hoài nghi nhưng giờ đây đã tràn đầy quyết tâm.

"Bách Lý huynh nói đúng!" Thủ Lĩnh Dân Quân hô lớn, giọng nói dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường. "Chúng tôi đã quá mệt mỏi với sự hỗn loạn này, với việc bị tu sĩ coi thường, bị ma vật giày xéo. Nếu có một con đường để tự bảo vệ, chúng tôi nguyện theo!" Ông vung cao chiếc cuốc trong tay, ánh mắt rực lửa. Xung quanh ông, hàng trăm dân làng, từ thanh niên trai tráng đến người già, trẻ nhỏ, đều đồng loạt hưởng ứng, trên tay là những nông cụ đơn giản như cuốc, xẻng, thuổng, hay những cây tre vót nhọn thô sơ.

Bách Lý Hùng gật đầu hài lòng. Ông bắt đầu chỉ dẫn họ cách đào hào, dựng hàng rào tre, chắn đá, cách bố trí những cạm bẫy đơn giản nhưng hiệu quả. Ông không chỉ ra lệnh mà còn xông pha vào công việc, cùng dân làng vác đá, đào đất, mồ hôi nhễ nhại. Hình ảnh một vị tướng quân uy dũng lại gần gũi, đã củng cố niềm tin và khơi dậy ý chí chiến đấu trong lòng mỗi người. Ông luôn miệng truyền đạt thông điệp của Tạ Trần, về sự đoàn kết, về sức mạnh của 'nhân tính', biến nỗi sợ hãi thành ý chí kiên cường. Mùi mồ hôi, mùi đất mới và mùi tre tươi hòa quyện, tạo nên một không khí lao động khẩn trương nhưng đầy hy vọng.

Cùng lúc đó, sâu thẳm trong Rừng Thanh Phong, nơi ánh nắng chỉ có thể len lỏi qua tán lá cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên thảm thực vật xanh tươi, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang lặng lẽ tiến sâu vào. Nơi đây, mùi hương của thông, thảo mộc và đất ẩm ướt nồng nặc, mang theo sự tĩnh mịch và bí ẩn. Rừng Thanh Phong là nơi ẩn cư của nhiều tán tu và các tông môn nhỏ, những người đã chọn rời xa thế sự, tránh né hồng trần.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh tao, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đang ngồi đối diện với một vị trưởng lão của một tông môn nhỏ. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quan sát vị trưởng lão già nua, đầy vẻ mệt mỏi và cố chấp. "Thiên Đạo đã suy tàn, các vị còn muốn níu kéo một giấc mộng hão huyền sao? Hãy nhìn vào nhân gian, nhìn vào những sinh linh đang quằn quại. Đó mới là nơi chúng ta cần bảo vệ!" Giọng nàng không chút cảm xúc, nhưng lời lẽ lại đầy sức nặng, trực tiếp chạm vào tâm can vị trưởng lão.

Dương Quân, với vẻ anh tuấn và đôi mắt sáng ngời, đang đàm đạo với một vài tán tu khác. "Tu vi không phải là tất cả. Sức mạnh của con người nằm ở 'nhân tính'. Khi Thiên Đ���o sụp đổ, chỉ có 'nhân tính' mới cứu rỗi được thế giới. Chúng ta không cầu trường sinh, không cầu siêu thoát. Chúng ta chỉ cầu một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi con người có thể sống đúng với bản chất của mình. Đó mới là ý nghĩa của tu luyện." Hắn nói, giọng rõ ràng, dứt khoát, chứa đựng lý tưởng cao đẹp.

Một tán tu, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt đục ngầu vì năm tháng tu luyện, khẽ thở dài. "Chúng ta đã tu luyện cả đời, tin vào Thiên Đạo, tin vào con đường thành tiên. Giờ đây, để từ bỏ tất cả, để chiến đấu vì những thứ mà chúng ta từng coi là phàm tục... thật khó khăn." Ông ta vẫn còn do dự, sự 'mất người' đã bào mòn quá nhiều cảm xúc trong ông.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói thêm, chỉ nhìn thẳng vào mắt vị trưởng lão. Ánh mắt nàng như thấu rõ mọi sự do dự, mọi sự mệt mỏi ẩn sâu trong tâm hồn họ. Sự im lặng của nàng lại có sức mạnh hơn vạn lời nói, buộc những tu sĩ kia phải tự vấn lại bản thân. Dần dần, một vài tu sĩ còn giữ được 'nhân tính' đã đứng dậy, bày tỏ ý muốn gia nhập liên minh. Họ hiểu rằng, dù khó khăn, nhưng đây có lẽ là con đường duy nhất để tìm lại ý nghĩa của sự tồn tại, để không 'mất người' hoàn toàn. Số khác vẫn còn do dự, nhưng hạt giống của sự nghi ngờ đã được gieo vào lòng họ, báo hiệu một sự thay đổi đang dần nhen nhóm.

***

Cùng lúc đó, sâu thẳm trong Ma Vực Thâm Uyên, một không gian u ám, lạnh lẽo và tăm tối vĩnh cửu, Ma Chủ Cửu U đang ngự trên ngai vàng ma khí của mình. Kiến trúc nơi đây là những tảng đá đen thô kệch, sắc nhọn, những hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng một cách ghê rợn. Các tòa tháp gai nhọn chọc trời, thành trì được xây từ xương cốt và đá hắc ám, tất cả tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng, biểu trưng cho sự hủy diệt và cái chết.

Tiếng gầm gừ của ma vật vọng lại từ những hẻm núi sâu thẳm, tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng than khóc của linh hồn, tiếng xương cốt va chạm lách cách và đôi khi là tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự chết chóc. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi thối rữa và ma khí đặc trưng bao trùm khắp nơi, khiến sinh linh khó mà tồn tại. Bầu không khí bị đè nén, cảm giác sợ hãi và chết chóc luôn hiện hữu, như một lời nhắc nhở về quyền năng tuyệt đối của Ma Chủ.

Ma Chủ Cửu U, thân hình cường tráng, cao lớn, toát ra khí chất tà mị nhưng đầy uy lực. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu nheo lại, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn. Mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã. Hắn khoác áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ. Hắn cảm nhận được sự dao động vi tế của 'nhân quả' đang lan tỏa khắp nhân gian, một 'tuyên ngôn Nhân Đạo' yếu ớt nhưng kiên cường đang dần hình thành. Nụ cười khinh miệt hiện rõ trên khuôn mặt hắn, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại là sự tức giận tột độ. Hắn không ngờ Tạ Trần lại dám đứng lên tập hợp những kẻ 'yếu đuối' ấy, dám thách thức trật tự mà hắn muốn kiến tạo.

"Ngọn lửa yếu ớt đó sẽ nhanh chóng bị dập tắt!" Ma Chủ Cửu U gằn giọng, thanh âm khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, vang vọng khắp đại điện. Hắn vung tay, ma khí cuồn cuộn như sóng thần, tạo thành những vòng xoáy đen kịt trên không trung. "Hắc Ma Sứ, hãy mang đến cho nhân gian một 'lễ vật' xứng đáng với sự 'ngoan cố' của chúng! Nhắm vào những nơi mà hy vọng vừa mới nhen nhóm!" Ánh mắt hắn lóe lên sự tàn bạo.

Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục, quỳ phục dưới ngai vàng. "Vâng, thưa Ma Chủ! Chúng thần sẽ khiến nhân gian chìm trong biển máu, khiến chúng hiểu rằng 'nhân tính' chỉ là một trò cười, một sự yếu đuối không hơn không kém!" Hắn nói, giọng khàn đặc, đầy vẻ nịnh hót và khao khát tàn sát. Hắc Ma Sứ cùng một đội quân ma vật nhỏ cúi đầu nhận lệnh rồi biến mất vào bóng tối, mang theo cơn thịnh nộ của Ma Chủ, hướng thẳng về những thôn làng vừa chớm nở niềm hy vọng. Ma Chủ Cửu U ngồi lại trên ngai vàng, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía nhân gian, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn độc. Hắn tin rằng, chỉ cần gieo rắc đủ sợ hãi, niềm tin của Tạ Trần sẽ sụp đổ, và nhân gian sẽ hoàn toàn chìm vào 'vô thường' theo ý hắn. Sự tan rã của Thiên Đạo sẽ mở ra một khoảng trống lớn, và hắn sẽ là người lấp đầy nó bằng sự hủy diệt, để rồi từ đó, một trật tự mới do hắn định đoạt sẽ trỗi dậy.

***

Vài đêm sau lệnh của Ma Chủ, Thôn Vân Sơn chìm trong bóng tối mịt mùng. Trời âm u, không trăng sao, gió lạnh buốt rít qua những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ, mang theo một dự cảm chẳng lành. Mùi khói bếp vẫn còn vương vấn đâu đó, nhưng đã bị mùi ẩm mốc và không khí lạnh giá của đêm khuya lấn át. Bỗng nhiên, từ sâu trong bóng đêm, một tiếng gầm rú kinh hoàng xé tan sự yên bình, tiếp theo là tiếng la hét thất thanh và tiếng đổ vỡ.

Thôn Vân Sơn, ngôi làng nhỏ vừa được Bách Lý Hùng hỗ trợ thiết lập phòng thủ, giờ đây chìm trong hỗn loạn khi một nhóm ma vật hung tàn do Hắc Ma Sứ dẫn đầu bất ngờ tấn công. Đây chính là đợt phản công đầu tiên của Ma Chủ Cửu U. Những ma vật với hình thù ghê tởm, đôi mắt đỏ lòm và móng vuốt sắc nhọn, xông thẳng vào làng, phá hủy mọi thứ trên đường đi. Mùi máu tanh và lưu huỳnh bốc lên nồng nặc, hòa cùng tiếng khóc than và tiếng kêu gào thảm thiết.

Tuy nhiên, dân làng Thôn Vân Sơn không còn là những con người yếu đuối run sợ. Dưới sự chỉ huy của Thủ Lĩnh Dân Quân và vài tu sĩ nhỏ lẻ vừa gia nhập liên minh, họ đã kiên cường chống trả. Những hàng rào tre, hào chắn tuy đơn sơ nhưng đã phát huy tác dụng, làm chậm bước tiến của ma vật. Những cây tre vót nhọn, những nông cụ thô sơ trở thành vũ khí, được vung lên với tất cả sức mạnh và sự tuyệt vọng. Tiếng kim loại va chạm, tiếng pháp thuật bùng nổ, tiếng gầm gừ của ma vật và tiếng hô hào chiến đấu của con người hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng bi tráng của sự sống và cái chết.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi, đích thân xông pha trận tuyến. Ông vung thanh đại đao nặng trịch, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh ngàn cân, đánh bật từng con ma vật. "Tiến lên! Vì gia đình chúng ta! Vì nhân gian của chúng ta!" Ông hô lớn, giọng trầm hùng, truyền đi ý chí kiên cường cho toàn bộ dân quân. Thủ Lĩnh Dân Quân cũng không hề lùi bước, ông cầm chắc thanh kiếm thô sơ, chiến đấu bên cạnh Bách Lý Hùng. "Hãy cho chúng thấy phàm nhân không hề yếu đuối!" Ông nghiến răng, ánh mắt rực lửa căm thù.

Ở một phía khác, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân phối hợp ăn ý. Lăng Nguyệt Tiên Tử phất tay, pháp thuật băng giá bùng nổ, tạo thành một bức tường băng kiên cố chặn đứng làn sóng ma vật. "Không một ma vật nào được vượt qua đây!" Nàng lạnh lùng tuyên bố, ánh mắt sắc bén như dao. Dương Quân thì linh hoạt thi triển kiếm pháp, từng đường kiếm như những tia chớp xanh, cắt xuyên qua bóng đêm, tiêu diệt những ma vật cố gắng phá vỡ phòng tuyến.

Tạ Trần đứng ở phía sau, trên một gò đất cao, không trực tiếp ra tay. Thân hình gầy gò của hắn nổi bật giữa cảnh hỗn loạn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Hắn không phải là một chiến binh, mà là một người kiến tạo trật tự, một 'điểm neo nhân quả'. Hắn dùng trí tuệ để quan sát chiến trường, nhìn thấu từng cử động của ma vật, từng sự thay đổi trong tâm lý của dân quân. "Giữ vững trận địa! Đừng hoảng sợ! Sức mạnh của các ngươi nằm ở sự đoàn kết và ý chí sinh tồn!" Hắn trầm giọng chỉ dẫn, thanh âm tuy nhỏ nhưng đủ để truyền đến tai những người đang chiến đấu, tiếp thêm cho họ sức mạnh tinh thần. Hắn cảm nhận được sự dao động dữ dội của 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm trí mình, như một lời báo hiệu rằng mỗi hành động, mỗi sinh linh đang chiến đấu tại đây đều đang dệt nên những sợi dây nhân quả mới, định hình tương lai của thế giới. Hắn biết, trận chiến này chỉ là khởi đầu, là một bài thử cho ý chí của 'Liên minh Nhân Đạo'.

Đêm tối vẫn bao trùm Thôn Vân Sơn, nhưng giữa tiếng hỗn loạn của chiến trường, một ngọn lửa kiên cường đang bùng cháy trong lòng mỗi người, thắp sáng niềm tin vào 'nhân tính'. Họ không chỉ chiến đấu để bảo vệ mạng sống, mà còn chiến đấu để khẳng định ý nghĩa của sự tồn tại, để chứng minh rằng, dù Thiên Đạo có suy tàn, thì 'nhân tính' vẫn sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho một kỷ nguyên mới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free