Nhân gian bất tu tiên - Chương 580: Liên Minh Nhân Đạo: Lời Tuyên Ngôn Giữa Loạn Thế
Không khí trong động phủ tán tu, nơi ánh nến leo lét đã bừng cháy suốt một đêm dài, vẫn còn vương vấn sự cô tịch nhưng đã được thay thế bằng một tầng ý chí kiên định. Sáng sớm, sương mù từ bên ngoài khe núi luồn lách vào cửa hang, mang theo hơi lạnh ẩm ướt, nhưng không làm vơi đi ngọn lửa nhiệt huyết đang nhen nhóm trong lòng những con người nơi đây. Tạ Trần đứng trước tấm bản đồ thô sơ được vẽ trên nền đất phẳng, những nét bút mực đã khô cứng, hình hài một thế giới nhỏ bé hiển hiện dưới ánh sáng mờ ảo. Thân hình gầy gò của hắn, thường ngày ẩn trong thư phòng, giờ đây toát lên một vẻ vững chãi đến lạ lùng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn dĩ luôn ánh lên vẻ suy tư, nay đã bừng sáng một tia quyết đoán, gạt bỏ mọi do dự còn sót lại t��� đêm qua. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đá ẩm, mùi đất hoang sơ và cả mùi mực mới vẽ trên bản đồ, như một lời nhắc nhở về khởi đầu mới.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y vẫn tinh khôi nhưng mái tóc đen nhánh đã hơi rối bời, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy mong chờ. Nàng không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà chỉ còn sự lắng nghe, quan sát. Mộ Dung Tuyết, với gương mặt dịu dàng và nỗi buồn khó tả ẩn sâu, ngồi cạnh nàng, tay nhẹ nhàng vuốt ve một chiếc bình ngọc nhỏ, nơi chứa đựng những linh dược quý hiếm. Nàng vẫn giữ vững cái nhìn thực tế về tình hình, nhưng trong ánh mắt ấy đã nhen nhóm một niềm tin mới, một tia hy vọng mà bấy lâu nay nàng tưởng chừng đã đánh mất. Dương Quân, thư sinh anh tuấn với đôi mắt rực cháy nhiệt huyết, nắm chặt tay, khí chất nho nhã của chàng bị che lấp bởi vẻ cương nghị, sẵn sàng chiến đấu. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, nàng ngồi co ro một góc, ánh mắt tinh nghịch thường ngày giờ đây lại tràn đầy sự nghi��m túc, dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần.
Tạ Trần chậm rãi cất lời, giọng hắn trầm tĩnh nhưng vang vọng khắp hang động, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa loạn thế. "Liên minh này không phải để tranh quyền đoạt lợi, cũng không phải để cứu vãn một Thiên Đạo đã mục ruỗng. Nó là để bảo vệ 'nhân tính', để chứng minh rằng ngay cả trong hỗn loạn, con người vẫn có thể giữ lấy bản chất của mình. Ma Chủ Cửu U muốn biến nhân gian thành vô thường, vô cảm, phá hủy mọi 'điểm neo nhân quả'. Hắn tin rằng chỉ khi mọi thứ trở về hỗn độn, một trật tự mới do hắn định đoạt mới có thể ra đời. Nhưng hắn đã lầm. Con người không phải là những con rối vô tri, để mặc cho số mệnh an bài hay bị thao túng bởi quyền năng hắc ám. 'Ý chí' của nhân loại, dù nhỏ bé, lại là sức mạnh vĩ đại nhất, có thể xoay chuyển càn khôn, phá vỡ mọi chấp niệm."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, như đọc thấu tâm can họ. "Các vị đã hiểu rõ sự 'mất người' của tu sĩ, đã thấy Thiên Đạo suy tàn, đã nhận ra con đường thành tiên không phải là cứu cánh. Chúng ta không tìm kiếm sức mạnh để đối đầu với Ma Chủ bằng linh lực thuần túy. Chúng ta tìm kiếm sức mạnh từ bên trong, từ 'nhân tính' và 'ý chí' không khuất phục. Đó chính là 'đạo' của chúng ta, 'Nhân Đạo'."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, sự lạnh lùng thường trực trên gương mặt nàng đã giảm đi nhiều, thay vào đó là một sự tò mò chân thành. "Vậy, 'điểm neo nhân quả' của ngươi... rốt cuộc là gì?" Giọng nàng trong trẻo, mang theo một chút hoài nghi cuối cùng, một câu hỏi mà nàng đã ấp ủ từ rất lâu. Nàng vẫn chưa thể hoàn toàn lý giải được vai trò mà Tạ Trần tự nhận, hay đúng hơn là bị gán cho.
Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Lăng Nguyệt, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. "Đó không phải là một sức mạnh, Lăng Nguyệt tiên tử, mà là một trách nhiệm. 'Điểm neo nhân quả' không phải để nắm giữ, mà là để định hướng. Nó là mối liên hệ sâu sắc nhất giữa mọi hành động và hệ quả của chúng, một sợi dây vô hình kết nối vạn vật. Ma Chủ Cửu U muốn cắt đứt sợi dây đó, muốn biến 'nhân quả' thành 'vô thường', nơi không còn hành động nào dẫn đến hậu quả, nơi mọi thứ trở nên hỗn loạn không thể đoán định. Khi ta là 'điểm neo', ta có thể cảm nhận được những sợi dây đó, nhìn thấy chúng bị kéo căng, bị đứt đoạn, hay bị bện chặt lại. Ta không có quyền năng thay đổi chúng, nhưng ta có thể nhìn thấy xu hướng, nhìn thấy những khả năng, và quan trọng hơn, ta có thể trở thành trung tâm để những sợi dây đó không bị đứt lìa hoàn toàn. Ta là điểm tựa, không phải là người điều khiển." Hắn giải thích, từng lời, từng chữ đều rõ ràng, thấu triệt.
Dương Quân không chờ Tạ Trần nói hết, ánh mắt chàng đã rực cháy ý chí, vầng trán thanh tú khẽ nhăn lại vì xúc động. "Ta nguyện theo Tạ huynh! Dù đường phía trước có gian nan đến mấy, dù có phải đối mặt với cả Thiên Đạo và Ma Chủ, ta cũng sẽ không từ bỏ 'nhân tính' của mình nữa. Ta đã từng tin vào con đường tu tiên, tin vào sức mạnh. Nhưng giờ đây, ta tin vào huynh, Tạ huynh, tin vào 'nhân tính' mà huynh đang thắp lên. Máu thịt này, lý tưởng này, ta nguyện dâng hiến cho 'Nhân Đạo'!" Lời nói của chàng dứt khoát, vang vọng như một lời thề.
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt nàng từ bi nhưng cũng ẩn chứa sự kiên cường. "Tạ công tử đã chỉ ra con đường. Dù con đường này không có linh khí, không có phép tắc, nhưng nó có 'tâm'. Và 'tâm' của con người, chính là sức mạnh vĩ đại nhất."
Tạ Trần nhìn từng người, ánh mắt hắn chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Hắn đưa tay ra giữa tấm bản đồ thô sơ, dùng ngón tay chấm vào mực đen, vẽ một vòng tròn tượng trưng cho sự đoàn kết, cho sự vẹn toàn của "nhân tính" trên mảnh đất ấy. Vòng tròn ấy không hoàn mỹ, nhưng lại mang một vẻ đẹp chân thực, mộc mạc. Rồi, hắn chậm rãi viết ba chữ Hán Việt cổ kính bên cạnh vòng tròn: "Nhân Đạo Liên Minh". Từng nét chữ như được khắc vào đá, không phải chỉ trên bản đồ mà còn trong tâm khảm của mỗi người có mặt.
"Liên minh của chúng ta không có tông môn, không có cấp bậc," Tạ Trần nói tiếp, giọng đi��u trở nên mạnh mẽ hơn. "Chúng ta không phải là một giáo phái, mà là một tập hợp của những 'ý chí' tự do, những 'nhân tính' không bị vấy bẩn. Chúng ta sẽ là ngọn đèn soi sáng giữa đêm tối vô thường, là điểm tựa vững chắc cho những linh hồn đang lạc lối. Ma Chủ Cửu U có thể hủy diệt thân thể, nhưng hắn không thể hủy diệt 'ý chí' của chúng ta. Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng 'nhân tính' sẽ mãi trường tồn." Hắn khẽ thở ra, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi của đêm dài và gánh nặng của trách nhiệm, nhưng cũng tràn đầy ý chí và niềm tin không lay chuyển. Cảm giác lạnh lẽo của sương sớm, mùi đá ẩm và mùi đất, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không khí trang trọng, bi tráng, đánh dấu sự ra đời của một lực lượng mới, không dựa vào linh lực, mà dựa vào "nhân tính" và "ý chí".
***
Khi nắng trưa bắt đầu xuyên qua khe đá nhỏ trên vách hang, rọi thành một vệt sáng mỏng manh trên nền đất, mang theo chút hơi ấm xua đi cái lạnh ẩm của buổi sớm, thì một luồng khí tức thanh tịnh và một luồng khí tức kiên cường đồng thời tiến vào động phủ. Tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn của người tu hành xen lẫn tiếng bước chân dứt khoát của người thường vang lên, như một bản hòa tấu lạ lùng nhưng hài hòa. Vô Danh Tăng, với thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng toát ra sự giác ngộ, từ bi, bước vào trước. Trên đỉnh đầu trọc lóc của ông, sáu vết sẹo thiêu hương hiện rõ, như minh chứng cho một hành trình tu hành gian khổ. Ông chống chiếc gậy thiền quen thuộc, bát khất thực treo bên hông, mỗi bước đi đều nhẹ bẫng, thanh thoát. Mùi trầm hương thoang thoảng từ người ông tỏa ra, xua đi mùi ẩm mốc của hang đá, mang đến một sự tĩnh tại lạ thường.
Ngay sau Vô Danh Tăng là Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị như sắt thép. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của ông toát lên vẻ chính trực, từng trải. Ông mặc giáp trụ nhẹ, có lẽ là loại thường dùng của dũng tướng, nhưng đã cũ kỹ và có nhiều vết xước, ám chỉ những trận chiến ác liệt đã trải qua. Phía sau Bách Lý Hùng là một nhóm nhỏ những sĩ quan phàm nhân, quân lính với vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng, cùng vài ba tu sĩ giác ngộ ít ỏi đã tin tưởng vào ông. Họ không có vẻ cường tráng của những tu sĩ cao cấp, nhưng khí phách kiên cường, bất khuất của họ lại không hề thua kém. Sự xuất hiện của họ, dù có vẻ nhỏ bé, lại như một luồng gió mới, tiếp thêm sức mạnh và niềm tin cho liên minh non trẻ đang hình thành.
Tạ Trần quay lại, ánh mắt hắn khẽ dao động khi nhìn thấy những người mới đến. Một nụ cười nhẹ, hiếm hoi, nở trên môi hắn. "Vô Danh đại sư, Bách Lý huynh. Chư vị đã đến."
Vô Danh Tăng chắp tay trước ngực, cúi đầu khẽ chào. Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, mang theo sự bình thản của người đã nhìn thấu hồng trần. "A Di Đà Phật. Lão nạp đã chứng kiến sự mục ruỗng của Thiên Đạo, nay lại thấy ngọn lửa 'nhân tính' bùng cháy. Tạ thí chủ, con đường ngươi chọn, tuy gian nan nhưng là con đường chân chính. Thiên Đạo đã suy kiệt đến cực điểm, nó đang cố gắng bấu víu vào những quy tắc cũ kỹ, vào sự 'mất người' để duy trì sự tồn tại của mình. Ma Chủ Cửu U lại muốn hủy diệt tất cả, để xây dựng một trật tự vô thường, nơi mọi sinh linh đều là tro bụi. Giữa hai cực đoan ấy, 'Nhân Đạo' của Tạ thí chủ chính là con đường trung dung, con đường của sự sống, của hy vọng."
Bách Lý Hùng bước tới, ánh mắt kiên nghị của ông dừng lại trên tấm bản đồ với ba chữ "Nhân Đạo Liên Minh" mà Tạ Trần vừa vẽ. Ông không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ đơn giản và trực tiếp. "Ma Chủ Cửu U đã bắt đầu tấn công các thành trì phàm nhân. Hắn không chỉ nhắm vào những tu sĩ, mà còn tàn sát bách tính vô tội. Các tòa thành bị bao vây, lương thực cạn kiệt, binh lính tử thương vô số. Lòng người hoang mang, sợ hãi. Bách tính lầm than. Chúng ta không thể ngồi yên nhìn họ chịu chết. Ta và những người này, nguyện dốc sức mình cho 'Nhân Đạo'!" Ông nói, giọng trầm hùng, đầy khí phách, như tiếng chuông vang vọng từ chiến trường. Phía sau ông, những binh sĩ và tu sĩ đồng loạt cúi đầu, thể hiện sự đồng lòng.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, vốn đang co ro một góc, bỗng bật dậy, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên. "Chính là vậy! Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ma Chủ đáng ghét ấy, hắn dám làm hại phàm nhân, làm hại những người đáng yêu đó, ta tuyệt đối không tha cho hắn!" Nàng giậm chân, vẻ tinh nghịch thường ngày lại hiện lên đôi chút, nhưng trong mắt lại là sự căm phẫn thật sự.
Tạ Trần nhìn Vô Danh Tăng và Bách Lý Hùng, rồi nhìn cả những người đi theo họ. Hắn cảm nhận đư��c sự mệt mỏi trên khuôn mặt họ, nhưng cũng thấy được ngọn lửa hy vọng và quyết tâm cháy trong ánh mắt. Hắn khẽ gật đầu, môi mấp máy. "Chào mừng chư vị. Đây là 'Nhân Đạo Liên Minh'. Chúng ta không có quyền lực tuyệt đối, chỉ có niềm tin tuyệt đối vào giá trị của con người. Sức mạnh của chúng ta không nằm ở linh khí cuồn cuộn, mà nằm ở sự đoàn kết, ở 'ý chí' không bao giờ khuất phục. Chư vị, hãy ngồi xuống."
Mộ Dung Tuyết nhanh chóng pha trà, hương trà nóng ấm lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại. Tạ Trần nhìn Vô Danh Tăng và Bách Lý Hùng, rồi nhìn những thành viên khác. "Chúng ta không có nghi thức long trọng, không có lời thề huyết thệ. Chỉ cần một chén trà này, là đủ."
Vô Danh Tăng mỉm cười hiền từ, đón lấy chén trà từ tay Mộ Dung Tuyết. "Trà này không chỉ là trà, mà là 'tâm trà'. Uống vào, tâm ý tương thông." Ông nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt khẽ mở, nhìn Tạ Trần với vẻ tán thưởng.
Bách Lý Hùng cầm chén trà lên, ánh mắt sắc bén quét qua từng người trong động phủ. Ông không nói gì, chỉ dứt kho��t uống cạn chén trà nóng. Hành động của ông như một lời tuyên thệ không lời, mạnh mẽ và kiên định. Những sĩ quan và tu sĩ đi cùng ông cũng lần lượt nhận trà và uống, dù có vẻ e dè trước mặt các tu sĩ lừng danh như Lăng Nguyệt, nhưng lòng tin vào Bách Lý Hùng và Tạ Trần đã đủ lớn để họ vượt qua mọi nghi ngại.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ cũng lần lượt uống trà. Cảm giác ấm áp của trà lan tỏa trong cơ thể, không chỉ làm ấm dạ dày mà còn làm ấm cả trái tim. Đó không phải là một lời khế ước trên giấy trắng mực đen, cũng không phải là một lời thề nguyền dưới ánh trăng. Đó là một sự đồng điệu của những linh hồn, một sự kết nối của những 'ý chí' đang cùng hướng về một mục tiêu. Trong khoảnh khắc ấy, không còn ranh giới giữa tiên và phàm, giữa tu sĩ và người thường, giữa yêu và người. Chỉ còn lại những con người, những sinh linh cùng chung một niềm tin vào 'nhân tính', cùng nhau tạo nên 'Liên minh Nhân Đạo', chuẩn bị đối mặt với một tương lai đầy biến động và bi tráng.
***
Khi vầng thái dương dần ngả về Tây, nhuộm một màu vàng cam lên đỉnh núi, những tia nắng chiều muộn xuyên qua khe đá, tạo nên những dải sáng huyền ảo trong động phủ tán tu. Không khí đã không còn sự căng thẳng của một cuộc gặp gỡ bí mật, mà thay vào đó là sự nghiêm túc của một buổi bàn bạc chiến lược. Mùi đá ẩm và mùi đất vẫn còn đó, nhưng đã hòa quyện với hương trà thoang thoảng và mùi trầm hương dịu nhẹ từ Vô Danh Tăng, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa tràn đầy sự tập trung.
Tạ Trần đứng giữa, bên cạnh tấm bản đồ thô sơ trên nền đất. Hắn không dùng bất kỳ pháp khí hay linh lực nào để phân tích, mà chỉ dựa vào khả năng 'nhân quả chi nhãn' của mình, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng nét vẽ, từng ký hiệu. Hắn sử dụng những mảnh đá nhỏ, cành cây khô, và đôi khi là vài hạt sỏi nhặt được trong động, sắp xếp chúng thành một mô hình tượng trưng cho các thế lực, các tuyến phòng thủ, và cả những điểm yếu mà hắn nhìn thấy.
"Ma Chủ nhắm vào ta, nhưng mục đích thực sự của hắn không chỉ là hủy diệt cá nhân ta," Tạ Trần bắt đầu, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, mỗi lời nói như gõ vào tâm trí người nghe. "Hắn muốn phá hủy 'điểm neo nhân quả' để thế giới hoàn toàn chìm vào 'vô thường', mở ra một kỷ nguyên hỗn loạn mà hắn cho là 'tái sinh'. Đối với hắn, sự hủy diệt là thanh lọc, là con đường duy nhất để giải thoát khỏi một Thiên Đạo đã mục ruỗng. Hắn tin rằng 'nhân tính' là xiềng xích, là nguyên nhân của mọi khổ đau và chấp niệm, cần phải được xóa bỏ để đạt đến trạng thái 'vô cảm' hoàn toàn. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là một cuộc chiến của triết lý, một cuộc đối đầu giữa 'nhân tính' và 'vô thường'."
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe, ánh mắt nàng dần trở nên kiên định. "Nếu vậy, chúng ta cần phải hành động kép: một mặt chống lại sự tàn phá của Ma Chủ, ngăn chặn hắn biến nhân gian thành tro bụi. Mặt khác, chúng ta phải củng cố niềm tin vào 'nhân tính' trong lòng bách tính, để họ không bị mê hoặc bởi sự 'vô thường' mà Ma Chủ gieo rắc, không bị đánh mất bản thân." Nàng chạm nhẹ vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, một cử chỉ vô thức, như thể tìm kiếm sự an ủi từ vật phẩm quen thuộc, nhưng Tạ Trần lại khẽ chạm vào nó bằng ngón tay hắn, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Đó là một lời nhắc nhở không lời về giá trị của nhân tính, về sự kiên cường của một người nữ tu sĩ đã từng đứng trên đỉnh cao của quyền năng nhưng giờ đây lại chọn con đường khó khăn hơn, con đường của 'nhân đạo'.
Bách Lý Hùng gật đầu đồng tình, nắm tay ông siết chặt. "Đúng vậy. Từ khi Ma Chủ bắt đầu hoành hành, nhiều thành trì phàm nhân đã rơi vào cảnh lầm than. Các tu sĩ tông môn thì chỉ lo bảo vệ bản thân hoặc tranh giành lợi ích. Bách tính đã mất niềm tin vào 'tiên', vào 'thần'. Chúng ta phải cho họ thấy rằng vẫn còn hy vọng. Các thành trì phàm nhân cần được tăng cường phòng thủ. Chúng ta sẽ điều động dân quân, kêu gọi những tu sĩ giác ngộ còn lại, những người không bị sự 'mất người' bào mòn, cùng nhau đứng lên bảo vệ quê hương mình." Ông nói, giọng trầm hùng, đầy quyết tâm.
"Nhưng Ma Chủ quá mạnh," Dương Quân trầm ngâm. "Linh lực của hắn gần như vô địch. Chúng ta, với lực lượng hiện tại, liệu có thể chống đỡ được?"
Vô Danh Tăng khẽ lắc đầu. "Sức mạnh không chỉ là linh lực, Dương thí chủ. Sức mạnh của Ma Chủ nằm ở sự tuyệt vọng mà hắn gieo rắc, ở sự 'vô thường' mà hắn muốn kiến tạo. 'Nhân Đạo Liên Minh' của chúng ta không đối đầu với hắn bằng linh lực, mà bằng 'ý chí', bằng sự kiên cường của 'nhân tính'. Chúng ta phải tìm ra cách để phá vỡ 'chấp niệm' của hắn, chứ không phải chỉ là tiêu diệt thân thể hắn."
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn lại quay về tấm bản đồ thô sơ. Hắn dùng một mảnh đá nhỏ, đặt vào vị trí trung tâm, tượng trưng cho chính hắn. "Ma Chủ nhắm vào ta, muốn hủy diệt 'điểm neo nhân quả'. Vậy thì, chúng ta sẽ biến 'điểm neo' này thành 'mồi nhử', đồng thời cũng là 'điểm tập hợp'. Hắn càng muốn hủy diệt, chúng ta càng phải củng cố. Kế hoạch của chúng ta sẽ không dựa trên những trận chiến trực diện mà chúng ta không thể thắng. Thay vào đó, chúng ta sẽ tập trung vào việc tạo ra 'những điểm neo nhỏ' khắp nhân gian. Mỗi làng mạc, mỗi thành trì, mỗi cá nhân giữ vững 'nhân tính' của mình đều là một 'điểm neo'. Khi có đủ 'điểm neo', sợi dây 'nhân quả' sẽ không thể bị cắt đứt hoàn toàn."
Hắn dùng các mảnh đá nhỏ khác, sắp xếp chúng thành những vòng tròn xung quanh "điểm neo" trung tâm, giải thích mối liên hệ nhân quả phức tạp mà hắn nhìn thấy. "Ma Chủ Cửu U có thể có những động cơ sâu xa hơn, phức tạp hơn là chỉ muốn hủy diệt. Hắn cũng từng là một tu sĩ, một kẻ thất vọng với Thiên Đạo. Sự hủy diệt của hắn có thể không phải là một trận chiến thông thường, mà là một sự thay đổi triết lý hoặc nhận thức. Chúng ta sẽ không tiêu diệt hắn, mà sẽ phá vỡ chấp niệm của hắn, giải thoát hắn khỏi sự mê muội của 'vô thường'."
Mộ Dung Tuyết cau mày. "Phá vỡ chấp niệm của một Ma Chủ quyền năng, nghe có vẻ... không tưởng."
"Không tưởng, nhưng không phải không thể," Tạ Trần đáp. "Sức mạnh của 'nhân tính' là khả năng thấu hiểu, khả năng đồng cảm. Chúng ta sẽ dùng chính những điều đó để đối phó với hắn. Đồng thời, Bách Lý huynh sẽ lo việc củng cố phòng thủ cho các thành trì phàm nhân, tập hợp lực lượng dân quân và những tu sĩ giác ngộ. Lăng Nguyệt tiên tử và Dương Quân sẽ cùng ta tìm kiếm những 'điểm neo' khác, những người có 'nhân tính' kiên cường, những người có thể trở thành hạt giống cho một kỷ nguyên mới. Vô Danh đại sư, ngài sẽ là trụ cột tinh thần, mang đến sự bình an và trí tuệ cho liên minh, giúp chúng ta không lạc lối giữa hỗn loạn."
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu khẽ ngọ nguậy, đôi tai cáo vểnh lên. "Vậy ta thì sao? Ta có thể làm gì?"
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Tiểu Cửu, ngươi sẽ là cầu nối. Ngươi tinh thông nhân tâm, lại có khả năng ẩn mình. Ngươi sẽ giúp chúng ta truyền đạt thông tin, liên lạc với các 'điểm neo' ở những nơi hiểm yếu, và đôi khi, mang đến chút niềm vui, chút sự sống cho những linh hồn đang tuyệt vọng."
Bóng tối dần bao trùm hang động, chỉ còn ánh nến leo lét và những dải sáng yếu ớt từ ngoài hắt vào. Nhưng trong lòng mỗi thành viên của 'Liên minh Nhân Đạo', một ngọn lửa mới đã bùng cháy. Gánh nặng của vai trò 'điểm neo nhân quả' đè lên Tạ Trần, nhưng hắn không còn đơn độc. Sự đa dạng của liên minh – từ tu sĩ giác ngộ như Lăng Nguyệt, đến phàm nhân kiên cường như Bách Lý Hùng, đến yêu tộc trung thành như Tiểu Cửu, và hiền giả từ bi như Vô Danh Tăng – tất cả đều là chìa khóa để đối phó với Ma Chủ. Họ không chỉ chuẩn bị cho một cuộc chiến sinh tử, mà còn là một cuộc chiến để định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, để "lấp đầy khoảng trống" mà Thiên Đạo cũ sắp sửa để lại, bằng một trật tự mới, một kỷ nguyên mới của 'nhân tính'. Dù con đường phía trước đầy chông gai, đầy bi tráng, nhưng niềm tin vào 'nhân tính' đã thắp sáng cả động phủ, xua đi bóng tối vô thường đang bao trùm nhân gian.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.