Nhân gian bất tu tiên - Chương 577: Lời Tuyên Án Từ Ma Chủ: Tạ Trần, Điểm Neo Diệt Thế
Bình minh đã vén màn đêm, nhưng trong Phế Tích Cổ Thành, ánh sáng yếu ớt của ngày mới chỉ đủ để phơi bày thêm sự hoang tàn, đổ nát. Những bức tường đá xám xịt đổ sụp, chỉ còn trơ trọi vài cột trụ vươn lên giữa trời, như những ngón tay gầy guộc của một gã khổng lồ đã chết. Cỏ dại mọc luồn lách qua từng kẽ đá, rêu phong xanh xám phủ kín những phiến gạch vỡ vụn, tạo nên một tấm thảm mục nát trải dài trên nền đất ẩm ướt. Gió lớn rít qua những khe nứt, mang theo mùi đất mục, mùi rêu phong và hơi thở lạnh lẽo của thời gian, hòa lẫn với tiếng lá cây xào xạc một cách vô vọng, như những lời than vãn của một thế giới sắp lụi tàn. Không khí nơi đây u ám, hoang tàn, một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy mọi vật, khiến người ta có cảm giác cô độc đến tận cùng, như đang đứng giữa một bí ẩn vĩnh cửu.
Trong một góc khuất, nơi một phiến đá lớn đổ nghiêng tạo thành một mái che tạm bợ, Tạ Trần vẫn ngồi trầm ngâm. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, dường như càng thêm nhỏ bé giữa sự hùng vĩ của phế tích. Đôi mắt sâu thẳm, tỉnh táo và suy tư của hắn nhìn thẳng vào hư không, xuyên qua những đổ nát của quá khứ để tìm kiếm một con đường cho tương lai. Hắn đã trải qua một đêm dài không ngủ, để những mảnh ghép của vận mệnh kết nối lại trong tâm trí, tạo thành một sự thật trần trụi và đau đớn. Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, khẽ khàng ngồi bên cạnh, đôi tai cáo trắng muốt vẫn vểnh lên cảnh giác, đôi mắt xanh biếc tràn ngập lo lắng nhìn vào gương mặt trầm tĩnh đến lạ thường của Tạ Trần. Nàng có thể cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, một sự thay đổi không đến từ sức mạnh thể chất, mà từ chiều sâu của tâm hồn, từ một ý chí vừa được tôi luyện qua ngàn cân treo sợi tóc.
"Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt thế giới, Tiểu Cửu," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, phá vỡ sự im lặng n��ng nề. Giọng hắn khàn đi một chút vì thức trắng đêm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sự kiên định lạ thường, như đang khắc sâu vào đá. "Y muốn hủy diệt cả khái niệm 'tồn tại' mà nhân gian này đang níu giữ. Y muốn mọi thứ trở về hư vô, một hư vô theo định nghĩa của y. Và ta, chính là 'điểm neo' cuối cùng của khái niệm đó."
Hồ Ly Nữ khẽ rụt người lại, đôi vai nhỏ bé run rẩy. Nàng không hoàn toàn hiểu hết những từ ngữ cao siêu ấy, nhưng nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tột cùng ẩn chứa trong lời nói của Tạ Trần. "Vậy chúng ta phải làm sao? Lão Ma đầu đó sẽ không bỏ qua cho huynh đâu. Hắn sẽ tìm huynh đến tận cùng thế giới!" Nàng siết chặt bàn tay Tạ Trần, lòng bàn tay lạnh ngắt nhưng hơi ấm từ nàng truyền sang, như một lời cam kết thầm lặng.
Tạ Trần khẽ thở dài, hơi thở mang theo chút lạnh lẽo của gió sớm. Hắn đưa mắt nhìn "Nhân Quả Luân Bàn" trong tay, ánh sáng vàng nhạt của nó giờ đã gần như biến mất, chỉ còn là một khối ngọc cổ xưa, lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay gầy guộc. "Chạy trốn không phải là cách," hắn lặp lại câu nói đã thốt ra tự đáy lòng đêm qua. "Hắn muốn ta, muốn phá hủy 'điểm neo' này. Nếu ta cứ trốn mãi, hắn sẽ phá hủy mọi thứ để tìm ra ta. Hắn sẽ khiến nhân gian này biến thành một bãi chiến trường vô tận, nơi 'nhân tính' bị bào mòn, bị 'mất người' cho đến khi không còn ai có thể đứng vững."
Hắn nhắm mắt lại, một dòng suy nghĩ cuộn trào trong tâm trí. "Thiên Đạo đang suy kiệt, Linh khí mỏng manh. Tu hành càng cao, càng dễ 'mất người'. Đây là một vòng luẩn quẩn, một chấp niệm của Thiên Đạo cũ. Ma Chủ Cửu U lợi dụng điều này, lợi dụng sự tuyệt vọng của chúng sinh để gieo rắc tư tưởng hư vô của y. Y không chỉ muốn thống trị, y muốn định nghĩa lại sự tồn tại. Đối với y, Thiên Đạo hiện tại là một sự sai lầm cần phải bị xóa bỏ hoàn toàn, để nhường chỗ cho cái 'vô thường' tuyệt đối mà y tôn thờ. Và ta, chính là cái gai trong mắt y, là sợi dây mỏng manh níu giữ nhân gian khỏi sự tan rã hoàn toàn."
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn của hắn sắc bén như dao. "Ta cần hiểu rõ hơn về 'nhân quả' này, Tiểu Cửu. Không phải là những phép màu hay định luật cơ bản, mà là sự vận hành sâu xa nhất của nó, cách nó liên kết mọi sinh linh, mọi sự kiện, mọi lựa chọn. Và ta cũng cần hiểu về Ma Chủ, về cái 'hư vô' của y. Y đang lợi dụng sự sụp đổ của Thiên Đạo để kiến tạo thứ 'trật tự' của y, một trật tự nơi không còn 'nhân tính', không còn cảm xúc, không còn ký ức. Đó là một sự hủy diệt còn tàn khốc hơn cả cái chết."
Hắn khẽ cúi người xuống, dùng một cành cây khô vẽ những đường nét phức tạp trên nền đất ẩm ướt. Đó là những sơ đồ nhân quả, những mối liên hệ chằng chịt mà chỉ có 'nhân quả chi nhãn' của hắn mới có thể nhìn thấu. Mỗi đường nét, mỗi giao điểm đều đại diện cho một sự kiện, một lựa chọn, một kết cục. Hồ Ly Nữ nghiêng đầu, cố gắng hiểu những gì hắn đang làm, nhưng nàng chỉ thấy những đường nét vô tri. Tuy vậy, nàng vẫn ngồi đó, lặng lẽ, đôi mắt chăm chú nhìn hắn, như thể chỉ cần ở bên cạnh hắn là đủ.
"Cái gọi là 'điểm neo nhân quả' không phải là một sức mạnh, Tiểu Cửu," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn mang theo chút triết lý sâu xa. "Nó là một tập hợp các mối liên hệ, một nút thắt của vận mệnh. Ta không tu đạo, ta là phàm nhân. Nhưng chính cái 'không tu đạo' ấy lại là sức mạnh của ta, là cái mà Ma Chủ không thể lý giải, không thể hủy diệt bằng sức mạnh thuần túy. Hắn sợ ta, sợ cái khả năng 'không mất người' của ta, cái khả năng giữ trọn 'nhân tính' ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ. Hắn sợ rằng ta có thể phá cục, tạo ra một con đường khác, một kỷ nguyên mới mà không cần đến cái 'hư vô' của hắn."
Hắn ngừng lại, nhìn Hồ Ly Nữ. Nàng vẫn nhìn hắn với vẻ mặt ngây thơ, nhưng trong ánh mắt xanh biếc ấy, hắn thấy sự tin tưởng không lay chuyển. "Ngươi là một phần của 'nhân tính' đó, Tiểu Cửu. Ngươi là người bạn đồng hành đã không 'mất người' vì sức mạnh, mà vẫn giữ trọn bản chất của mình."
Hồ Ly Nữ khẽ gật đầu, siết chặt bàn tay Tạ Trần hơn nữa. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Huynh nói gì thì ta nghe nấy. Huynh đi đâu, ta theo đó. Huynh muốn đối mặt, ta sẽ cùng huynh đối mặt." Nàng nói một cách kiên định, không chút do dự, lời nói tuy có chút ngây ngô nhưng lại là lời cam kết mạnh mẽ nhất mà hắn có thể nhận được trong thời khắc này. Tạ Trần nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi mang theo sự ấm áp chân thực giữa khung cảnh hoang tàn và gánh nặng vận mệnh. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, hiểm nguy, nhưng hắn không còn đơn độc. Sự chấp nhận vận mệnh của hắn, và sự trung thành của Tiểu Cửu, đã tạo nên một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt hơn bất kỳ phép thuật nào. Cuộc chiến thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng.
***
Cùng lúc ấy, sâu thẳm trong lòng Ma Vực Thâm Uyên, nơi ánh sáng vĩnh viễn bị nuốt chửng bởi bóng tối và ma khí cuồn cuộn, một cảnh tượng rùng rợn đang diễn ra. Ma Vực không phải là một vùng đất, mà là một thực thể sống, một vương quốc được kiến tạo từ những nỗi sợ hãi, dục vọng và sự hủy diệt. Các kiến trúc ở đây đều là những khối đá đen thô kệch, sắc nhọn, như những móng vuốt khổng lồ vươn lên từ lòng đất. Những hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng một cách man rợ, thành những đại sảnh rộng lớn, nơi hàng vạn ma vật và ma tu tụ tập. Các tòa tháp gai nhọn, làm từ xương cốt của những sinh linh bị nguyền rủa, chọc thẳng lên bầu trời u ám, nơi những đám mây ma khí vần vũ không ngừng, không bao giờ có ánh sáng mặt trời tự nhiên len lỏi qua được. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi thối rữa của những linh hồn bị giam cầm. Nhiệt độ cực thấp, như thể hơi thở của cái chết đang bao trùm lấy mọi thứ, khiến sinh linh khó mà tồn tại. Tiếng gầm gừ ghê rợn của ma vật hòa lẫn với tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo và tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt. Bầu không khí luôn nặng nề, tăm tối, mang theo cảm giác bị đè nén, sợ hãi và chết chóc luôn hiện hữu.
Trên đỉnh một đài cao làm từ vô số xương cốt trắng hếu, Ma Chủ Cửu U đứng sừng sững. Thân hình cường tráng, cao lớn của y toát ra một khí chất tà mị nhưng đầy uy lực, như một vị thần của cái chết. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn vô bờ bến. Mái tóc bạc trắng rối bù, vương vãi trên đôi vai rộng, toát lên vẻ hoang dã của một kẻ đã vượt ra ngoài mọi quy tắc. Y khoác trên mình chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, dường như ẩn chứa vô vàn bí ẩn và sức mạnh đáng sợ. Hàng vạn ma vật và ma tu quỳ rạp dưới chân y, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực ấy, chỉ dám rên rỉ hưởng ứng mỗi khi y cất lời. Sự cuồng nộ và tàn nhẫn toát ra từ y khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.
"Thất bại!" Giọng nói khàn đặc của Ma Chủ Cửu U vang vọng khắp đại sảnh, xuyên qua từng ngóc ngách của Ma Vực, mang theo một lực trấn áp kinh hoàng. "U Linh, Hắc Ma Sứ... các ngươi thật vô dụng! Một phàm nhân, một con hồ ly nhỏ bé, lại có thể thoát khỏi vòng vây của các ngươi?" Y không cần chờ đợi câu trả lời, vì sự giận dữ của y đã đạt đến đỉnh điểm. "��ược lắm! Được lắm! Tạ Trần! Kẻ phàm nhân dám thách thức trật tự của hư vô! Ngươi là 'điểm neo nhân quả' của cái thế giới mục nát này, là chướng ngại vật cuối cùng mà Thiên Đạo cố chấp muốn giữ lại!"
Đôi mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U quét qua đám đông ma vật đang run rẩy, rồi ngước lên cao, như đang nhìn xuyên qua tầng tầng lớp lớp ma khí, nhìn thẳng vào nhân gian. "Ta từng nghĩ, chỉ cần phá hủy những tông môn cổ hủ, làm cho linh khí cạn kiệt, khiến chúng sinh 'mất người', thì cái Thiên Đạo mục ruỗng này sẽ tự sụp đổ. Nhưng không! Vẫn còn một sợi dây mỏng manh, một 'điểm neo' đáng khinh bỉ, mang tên 'nhân tính', mang tên Tạ Trần!" Y cười khẩy, tiếng cười ghê rợn như tiếng đá vụn cọ xát vào nhau, vang vọng trong không gian u ám. "Nhân tính ư? Một thứ yếu đuối, ngu xuẩn, níu kéo con người vào những chấp niệm vô nghĩa! Một thứ cản trở sự tái sinh vĩ đại, cản trở kỷ nguyên của 'hư vô' mà ta đang kiến tạo!"
Một luồng ma khí đen kịt từ bàn tay Ma Chủ Cửu U bắn ra, hình thành một phù văn khổng lồ, rực sáng trong bóng tối. "Ta, Ma Chủ Cửu U, tuyên bố: Hủy diệt Tạ Trần! Kẻ nào giúp y, kẻ đó sẽ cùng y chìm vào vô tận! Kẻ nào mang đầu y đến, sẽ được ban thưởng vinh quang và quyền lực trong kỷ nguyên mới của ta!" Lời tuyên bố của y không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một lời nguyền rủa, một lời tuyên án vang vọng khắp cửu thiên thập địa. Năng lượng ma pháp cuồn cuộn từ phù văn, mang theo giọng nói khàn đặc của y, xuyên phá không gian, vượt qua mọi rào cản, lan truyền khắp nhân gian. Mỗi từ ngữ đều mang theo uy lực kinh hoàng, khiến những linh hồn yếu ớt phải run rẩy, và những kẻ mạnh mẽ cũng phải khiếp sợ.
Hàng vạn ma vật và ma tu dưới đài cao đồng loạt gầm rú, tiếng gầm rú rung chuyển cả Ma Vực, như một lời hưởng ứng điên cuồng trước lời tuyên bố của chủ nhân. Chúng biết, Ma Chủ đã đặt mục tiêu cuối cùng của y, kẻ duy nhất còn có thể phá vỡ cục diện này. Cái tên Tạ Trần, từ giờ phút này, sẽ trở thành cái tên bị săn lùng gắt gao nhất, bị căm ghét nhất trong mắt Ma Tộc. Ma Chủ Cửu U nhìn ra xa, đôi mắt đỏ rực như muốn xuyên thủng tất cả. "Ngươi muốn giữ lấy 'nhân tính'? Ngươi muốn 'sống một đời bình thường'? Ngươi muốn Thiên Đạo này tồn tại? Nực cười! Ta sẽ cho ngươi thấy, cái giá của sự cố chấp là gì! Ta sẽ cho cả nhân gian này thấy, 'điểm neo' của các ngươi yếu ớt đến mức nào! Ta sẽ phá hủy ngươi, Tạ Trần, và từ đống tro tàn của ngươi, kỷ nguyên 'hư vô' của ta sẽ chính thức bắt đầu!"
Một làn sóng ma khí hùng vĩ lan tỏa từ Ma Chủ, như một cơn bão tố tàn phá mọi thứ trên đường đi. Những cột xương cốt trên đài cao khẽ rung chuyển, những viên đá đen dưới chân y nứt nẻ. Y đã công khai tuyên chiến, không chỉ với Tạ Trần, mà với cả cái gọi là 'nhân tính', với mọi hy vọng còn sót lại của nhân gian. Lời tuyên bố của y, được truyền đi bằng ma pháp, vang vọng khắp nhân gian, gieo rắc nỗi sợ hãi và sự hỗn loạn, đẩy cuộc chiến giữa Ma Tộc và nhân loại lên một đỉnh điểm mới, một đỉnh điểm không thể quay đầu.
***
Tại Thị Trấn An Bình, một thị trấn nhỏ nép mình bên dòng sông hiền hòa, cuộc sống vẫn đang tr��i qua một cách yên bình và nhộn nhịp. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, mái ngói đỏ tươi ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh ấm cúng. Các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên con đường lát đá, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng cười nói của khách bộ hành, tiếng lách cách của xe ngựa, và tiếng bước chân dồn dập tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của cuộc sống đời thường. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn, mùi gỗ mục, mùi đất và mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của nhân gian. Bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, một sự yên bình mà những người phàm nhân luôn khao khát được sống.
Trong một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm, Tạ Trần và Hồ Ly Nữ đang ngồi đối diện nhau. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, tay khẽ nhấp chén trà nóng hổi, hơi nước bốc lên làm mờ đi đôi mắt sâu thẳm của hắn. Hồ Ly Nữ, sau khi cải trang thành một thiếu nữ xinh xắn với mái tóc đen nhánh và đôi mắt to tròn, đang ăn một đĩa bánh ngọt. Nàng vẫn còn vẻ hồn nhiên, nhưng ánh mắt thường xuyên liếc nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự an lòng từ hắn. Nàng đã quen với việc cải trang, nhưng vẫn không thích mùi trà đắng.
Bỗng nhiên, một luồng sáng chói lòa xé tan không khí yên bình. Trên quảng trường trung tâm thị trấn, một nhóm tu sĩ từ các tông môn nhỏ, với vẻ mặt hốt hoảng và mệt mỏi, vừa đáp xuống. Trong tay họ là những cuộn phù văn phát sáng, lấp lánh những ánh sáng kỳ dị. Một tu sĩ trẻ, với khuôn mặt tái nhợt và giọng nói run rẩy, giơ cao cuộn phù văn, đọc to lời tuyên bố của Ma Chủ Cửu U. Tiếng nói của hắn, dù không vang vọng như của Ma Chủ, nhưng lại mang theo một sức nặng kinh hoàng, lan truyền khắp thị trấn như một cơn dịch bệnh.
"Nghe đây! Ma Chủ Cửu U có lệnh! Kẻ phàm nhân Tạ Trần, là 'điểm neo nhân quả' của Thiên Đạo suy tàn, là mối họa diệt thế! Ma Chủ tuyên bố: Hủy diệt Tạ Trần! Kẻ nào giúp y, kẻ đó sẽ cùng y chìm vào vô tận! Kẻ nào mang đầu y đến, sẽ được ban thưởng vinh quang và quyền lực trong kỷ nguyên mới của Ma Chủ!"
Cả thị trấn bỗng chốc lặng phắc, rồi vỡ òa trong tiếng bàn tán xôn xao, tiếng la hét hoảng loạn. Những người phàm nhân, vốn sống trong sự bình yên tương đối, giờ đây đối mặt với một lời tuyên án kinh hoàng.
"Trời đất ơi! Ma Chủ muốn diệt Tạ Trần công tử sao? Ai là Tạ Trần cơ chứ?" Một tiểu nhị quán trọ thốt lên, gương mặt trắng bệch, đánh rơi cả mâm trà.
"Tạ Trần? Chẳng phải đó là tên thư sinh bị tiên môn từ bỏ sao? Sao lại thành 'điểm neo' gì đó?" Một người bán rau run rẩy nói, ánh mắt tràn ngập sợ hãi.
Hồ Ly Nữ siết chặt tay Tạ Trần dưới gầm bàn. Nàng có thể cảm nhận được sự hoảng loạn của những người xung quanh, và nàng biết, từ giờ phút này, Tạ Trần sẽ không còn một giây phút yên bình nào nữa. Nhưng Tạ Trần vẫn ngồi đó, khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt không chút gợn sóng, như thể lời tuyên bố ấy không hề liên quan đến hắn. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, mọi thứ đang kết nối lại, tạo thành một bức tranh rõ ràng hơn về cục diện. Hắn đã dự đoán được điều này, thậm chí còn hơn thế nữa. Ma Chủ không chỉ muốn tiêu diệt hắn, y muốn dùng hắn làm một biểu tượng, một lời cảnh báo cho tất cả những kẻ dám phản kháng.
Cùng lúc đó, tại một tiên sơn cách đó hàng ngàn dặm, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang tĩnh tọa trong một điện thờ trang nghiêm, nơi ánh trăng vằng vặc chiếu rọi. Nàng nhận được phù văn truyền tin, đôi mắt phượng sắc bén của nàng khẽ nheo lại. Vẻ lạnh lùng thường trực trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng giờ đây pha lẫn sự bàng hoàng và một chút mệt mỏi ẩn sâu. "Ma Chủ này... quá ngông cuồng!" Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát. Y không chỉ tuyên chiến với một cá nhân, y đang tuyên chiến với toàn bộ trật tự, với cả những tông môn còn lại của nhân gian. Một luồng khí tức băng giá tỏa ra từ nàng, không phải vì sợ hãi, mà vì một quyết tâm lạnh lùng vừa được nhen nhóm. Lời tuyên bố của Ma Chủ đã vượt qua mọi giới hạn, buộc nàng phải hành động.
Và ở một nơi khác, trong một thư phòng cổ kính đầy sách vở, Dương Quân đang nghiền ngẫm một quy��n kinh thư cổ xưa. Khi phù văn truyền tin bùng sáng trên bàn, hắn đọc từng chữ một, đôi mắt sáng ngời của hắn dần chuyển từ kinh ngạc sang phẫn nộ. Hắn nắm chặt bàn tay, những đốt ngón tay trắng bệch. "Tạ Trần huynh... Vậy ra lời tiên tri là thật..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói rõ ràng nhưng chứa đựng sự tức giận bị kìm nén. Hắn từng nghe về những lời tiên tri cổ xưa về "điểm neo" và sự sụp đổ của Thiên Đạo, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại ứng nghiệm một cách nhanh chóng và trực tiếp đến vậy. Nỗi lo lắng cho Tạ Trần, và sự phẫn nộ trước sự ngông cuồng của Ma Chủ, đã bùng cháy trong lòng hắn, thôi thúc hắn phải làm điều gì đó.
Trong quán trà, Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không thể nghe thấy giữa mớ hỗn độn của âm thanh. Hắn đặt chén trà xuống, đôi mắt nhìn xa xăm, xuyên qua những gương mặt hoảng loạn của dân chúng, xuyên qua những cuộn phù văn đang phát sáng, nhìn thẳng vào một tương lai đầy bão tố. Hắn biết, từ giây phút này, cuộc săn lùng sẽ trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Hắn đã ch���p nhận gánh nặng 'điểm neo nhân quả', và Ma Chủ đã công khai đặt hắn vào vị trí trung tâm của cuộc đại chiến. Lời tuyên bố ấy không làm hắn nao núng, ngược lại, nó củng cố thêm quyết tâm trong hắn. Hắn sẽ không chạy trốn nữa. Hắn sẽ đối mặt, với sự trầm tĩnh và kiên định của một phàm nhân, một phàm nhân mang trong mình gánh nặng của cả một thế giới. Cuộc chiến giành lấy 'nhân tính', giành lấy sự tồn vong của nhân gian, đã chính thức bước vào giai đoạn quyết định.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.