Nhân gian bất tu tiên - Chương 576: Điểm Neo Vận Mệnh: Khai Ngộ Trong Đêm Tối
Cái lạnh lẽo của khe núi dần bao trùm lấy Tạ Trần và Hồ Ly Nữ, nhưng nó không thấm thấu bằng cái lạnh trong tâm khảm của kẻ vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Khe núi hẹp, tối tăm và ẩm ướt, dường như là một vết nứt sâu hoắm trên thân thể của đại địa, nơi ma khí dù nồng đậm bên ngoài cũng khó lòng xâm nhập. Ánh sáng xanh nhạt, mơ hồ từ những tinh thể bích ngọc ẩn mình trên vách đá, đủ để soi rọi một cách huyền ảo, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa có chút kỳ bí. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá, rơi xuống hồ nước nhỏ trong vắt dưới chân, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu nhưng lại có sức xoa dịu lạ lùng. Hương đá ẩm, mùi nước suối trong lành lẩn khuất, xua đi phần nào cái ám ảnh về ma khí tanh tưởi vẫn còn vương vấn trên y phục và làn da họ.
Hồ Ly Nữ, sau khi tạo ra ảo ảnh phong tỏa lối vào, đã kiệt sức. Cô run rẩy đặt Tạ Trần xuống nền đá lạnh lẽo, thân hình bán yêu xinh đẹp giờ đây chỉ còn lại vẻ mỏi mệt. Đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ rũ rượi, không còn vẻ kiêu hãnh như thường ngày. Nàng ôm chặt lấy Tạ Trần, hơi thở dồn dập phả vào mái tóc đen dài của hắn. Dù kiệt sức, ánh mắt xanh biếc của nàng vẫn đầy cảnh giác, không ngừng đảo quanh, lắng nghe mọi động tĩnh. Tiếng gió rít nhẹ qua khe đá, như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa, càng làm không gian thêm phần u tịch.
“Anh Tạ Trần, anh có sao không?” Hồ Ly Nữ thì thầm, giọng nàng khàn đi vì mệt mỏi, nhưng sự lo lắng thì không hề suy giảm. Nàng cảm nhận được nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực Tạ Trần, và hơi ấm yếu ớt tỏa ra từ thân thể gầy gò của hắn. “Bọn chúng… bọn chúng sẽ không bỏ cuộc đâu.”
Tạ Trần, dựa lưng vào vách đá lạnh buốt, cố gắng điều hòa hơi thở. Cánh tay bị thương của hắn vẫn còn nhức nhối, nhưng cảm giác đau đớn ấy dường như đã bị một nỗi lo lắng lớn hơn, một sự bàng hoàng sâu sắc hơn lấn át. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận sự ẩm ướt của đá thấm qua lớp áo vải mỏng. “Ta không sao, Tiểu Cửu,” hắn đáp, giọng trầm tĩnh đến l�� thường, như thể mọi sự hỗn loạn bên ngoài không thể chạm tới được nội tâm hắn. “Chỉ là… cần suy nghĩ một chút.”
Hồ Ly Nữ siết chặt vòng tay, rúc sâu hơn vào lòng hắn, thân thể nhỏ nhắn run rẩy khẽ khàng. Nàng không hiểu Tạ Trần đang suy nghĩ gì, nhưng nàng biết, mỗi khi hắn chìm vào suy tư, đó là lúc hắn đang đối mặt với một vấn đề cực kỳ trọng đại. Nàng đã quen với sự thản nhiên đến khó hiểu của Tạ Trần, nhưng lần này, nàng cảm nhận được một sự căng thẳng tiềm ẩn sâu bên trong hắn, một gánh nặng vô hình đang đè nén lấy chàng thư sinh yếu ớt. “Tiểu Cửu sẽ bảo vệ anh,” nàng nói, giọng kiên định một cách bất ngờ, như một lời thề. “Đến chết cũng không rời!”
Tạ Trần khẽ mở mắt, nhìn vào đôi mắt xanh biếc đầy trung thành của Hồ Ly Nữ. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười nhợt nhạt và đầy mệt mỏi, nhưng lại mang theo một tia ấm áp hiếm hoi. Hơi ấm từ thân thể nàng, mùi hương cỏ cây hòa quyện với yêu khí thanh khiết, là những điều nhỏ nhoi nhưng lại mang đến sự an ủi lớn lao trong kho���nh khắc sinh tử này. Hắn vươn tay, khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, như một lời cảm ơn không lời.
Tiếng gầm gừ xa xăm của ma vật vẫn còn văng vẳng, nhưng đã yếu dần, như thể chúng đang vật lộn với bức tường ảo ảnh mà Hồ Ly Nữ đã tạo ra. Tuy nhiên, Tạ Trần biết, đó chỉ là vấn đề thời gian. Ma Chủ Cửu U sẽ không dễ dàng từ bỏ con mồi này. Hắn là “điểm neo nhân quả”, một tồn tại mà Vô Danh Tăng đã nhắc đến, một cái tên mà Ma Chủ đã biết rõ.
Đêm dần buông xuống sâu hơn, mang theo cái lạnh cắt da thịt và sự tĩnh lặng đến rợn người. Tạ Trần nhắm mắt, không phải để ngủ, mà là để tập trung tinh thần, kích hoạt “nhân quả chi nhãn” đến mức tối đa. Những sợi nhân quả vẫn đang cuộn xoáy điên cuồng xung quanh hắn, như những con rắn vô hình bện chặt vào nhau, tạo thành một mạng lưới chằng chịt, phức tạp hơn bao giờ hết. Hắn cần phải nhìn rõ, phải hiểu được bản chất của những gì đang diễn ra.
Trong tâm trí Tạ Trần, một thế giới khác hiện ra. Không có ánh sáng xanh từ bích ngọc, không có tiếng nước nhỏ giọt, chỉ có vô số hình ảnh và dòng thời gian đan xen, cuộn xoáy như một cơn lốc dữ dội. “Nhân Quả Luân Bàn” trong tâm trí hắn quay cuồng không ngừng, các tia sáng vàng nhạt từ nó giờ đây bùng lên mãnh liệt, rọi chiếu vào những góc tối nhất của vận mệnh.
Hắn thấy những lời tiên tri cổ xưa, được khắc trên những tấm bia đá phong hóa, vang vọng qua hàng vạn năm. Những lời tiên tri về sự suy kiệt của Thiên Đạo, về một kỷ nguyên sụp đổ, nơi ranh giới giữa tiên và phàm tan biến, và nhân tính dần "mất người". Hắn thấy những hình ảnh về các đại tông môn, với vẻ mặt căng thẳng, tranh giành "cơ duyên vá trời", cố gắng níu giữ một trật tự đã không còn. Sự cố chấp ấy, trong mắt Tạ Trần, thật đáng thương, vì họ không nhận ra rằng, cái "trời" mà họ muốn vá đã mục ruỗng từ bên trong.
Rồi, hình ảnh Ma Chủ Cửu U hiện lên, rõ nét đến kinh hoàng. Hắn ta đứng giữa một biển ma khí đen đặc, với nụ cười tàn độc, đôi mắt đỏ rực như máu. Tạ Trần thấy những hành động của Ma Chủ, không chỉ là việc xâm chiếm các vùng đất, mà là một sự hủy diệt có chủ đích, một nỗ lực để xé toạc tấm màn Thiên Đạo đã mục nát, để đẩy thế giới vào một vực sâu hỗn loạn không thể vãn hồi. Và trong kế hoạch hủy diệt đó, Ma Chủ nhắm thẳng vào Tạ Trần.
"Điểm neo… Vô Danh Tăng nói ta là điểm neo."
Giọng nói của Vô Danh Tăng vang vọng trong tâm trí hắn, cùng với hình ảnh của vị thiền sư uy nghiêm ấy. "Điểm neo nhân quả." Tạ Trần đã từng nghĩ đó chỉ là một phép ẩn dụ, một cách để miêu tả tầm quan trọng của hắn trong bức tranh hỗn loạn này. Nhưng giờ đây, khi những sợi nhân quả cuộn xoáy xung quanh hắn hiện rõ hơn bao giờ hết, hắn nhận ra, đó không phải là phép ẩn dụ. Hắn thực sự là một điểm tựa, một trung tâm mà mọi sợi dây vận mệnh đều hội tụ.
Hắn thấy những sợi dây màu đỏ thẫm, biểu tượng của chiến tranh và tàn sát, kéo dài từ Ma Vực Thâm Uyên, xuyên qua các chiến trường đẫm máu, cuối cùng đều kết nối đến hắn. Những sợi dây màu trắng bạc, tượng trưng cho hy vọng và sự cứu rỗi, từ các tông môn tiên gia, từ những phàm nhân đang cầu nguyện, cũng vươn tới hắn. Kể cả những sợi dây màu xám xịt của sự thờ ơ, của những kẻ vô vọng, cũng không thể tách rời hắn khỏi mạng lưới khổng lồ ấy.
Tạ Trần nhíu mày, mồ hôi lạnh toát ra trên trán, chảy dài xuống thái dương, thấm vào mái tóc. Cơ thể hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự căng thẳng tột độ của tâm trí, khi hàng vạn mảnh ghép tri thức và vận mệnh đột ngột ập đến. Đầu óc hắn quay cuồng, như thể đang bị xé toạc ra để chứa đựng một sự thật quá sức chịu đựng của một phàm nhân.
"Ma Chủ muốn phá hủy ta để thế giới chìm vào vô tận… Tại sao lại là ta?"
Câu hỏi ấy vang vọng, nhưng ngay lập tức, "nhân quả chi nhãn" đã đưa ra câu trả lời. Hắn thấy Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt thế giới, mà còn muốn tái tạo nó theo cách của riêng hắn, một thế giới không có Thiên Đạo, không có ranh giới, nơi Ma Chủ là kẻ thống trị tuyệt đối. Và để làm được điều đó, Ma Chủ cần phải loại bỏ "điểm neo" cuối cùng của trật tự cũ, của "nhân tính" - đó chính là Tạ Trần.
Hắn cũng thấy những nỗ lực của các tu sĩ muốn "vá trời", muốn cứu Thiên Đạo. Nhưng "nhân quả chi nhãn" chỉ cho hắn thấy một vòng lặp vô tận của sự cố chấp, của những người đang cố gắng bám víu vào một quá khứ đã chết. Họ muốn hắn "thành tiên" để trở thành cứu tinh, nhưng điều đó chỉ là một cách khác để trói buộc hắn vào cái vòng luẩn quẩn của Thiên Đạo đang suy kiệt.
"Mọi lựa chọn, mọi lời nói... không phải là ta định đoạt vận mệnh, mà là vận mệnh đang xoay quanh ta. Ta là trọng tâm của vòng xoáy này."
Sự thật này đổ ập xuống Tạ Trần như một tảng đá khổng lồ. Hắn không phải là kẻ có thể thay đổi vận mệnh, hắn không phải là người hùng định đoạt tất cả. Hắn chỉ là một "điểm neo", một sợi dây liên kết vô hình, nhưng lại là thứ duy nhất giữ cho mọi thứ không hoàn toàn tan rã. Nếu hắn bị phá hủy, thì sợi dây ấy sẽ đứt, và cả thế giới sẽ chìm vào hỗn loạn, không còn bất kỳ hy vọng nào về một trật tự mới, hay một "nhân gian" đúng nghĩa.
Cảm giác kiệt sức dâng trào. Tạ Trần cảm thấy như mình đang mang trên vai cả một thế giới, một gánh nặng không thể hình dung. Hắn chỉ là một thư sinh, một phàm nhân không tu vi, người chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính. Thế nhưng, vận mệnh lại đặt hắn vào vị trí trung tâm của một cuộc chiến không khoan nhượng.
"Không thể trốn tránh được nữa."
Tạ Trần mở mắt. Ánh sáng xanh nhạt từ bích ngọc vẫn bao trùm lấy hang động, nhưng giờ đây, trong mắt hắn, nó không còn vẻ huyền ảo nữa, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người. Hồ Ly Nữ vẫn đang ngủ say trong lòng hắn, hơi thở đều đặn, đôi tai cáo khẽ giật giật theo tiếng gió. Nàng là một trong những sợi dây nhân quả ấy, một sợi dây của tình cảm, của sự trung thành, của "nhân tính" mà hắn đang cố gắng bảo vệ.
Hắn nhìn "Nhân Quả Luân Bàn" trong tay mình. Ánh sáng vàng nhạt của nó đã mờ đi rất nhiều sau trận chiến và sự suy tư tột độ, nhưng những đường nét trên đó vẫn hiển rõ, như một bản đồ của vận mệnh. Tạ Trần hiểu ra rằng, nó không chỉ là một công cụ để nhìn thấu nhân quả, mà còn là một biểu tượng, một phần của chính hắn, của vai trò "điểm neo" mà hắn phải gánh vác.
Đêm dần trôi qua, mang theo những suy tư nặng nề nhất trong cuộc đời Tạ Trần. Hắn không ngủ, mà chỉ đơn thuần là tồn tại, để những mảnh ghép cuối cùng của bức tranh vận mệnh kết nối lại trong tâm trí, tạo thành một sự thật trần trụi và đau đớn.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh yếu ớt len lỏi qua khe đá, xua đi phần nào bóng tối và sương mù dày đặc bên ngoài, Tạ Trần khẽ cử động. Hồ Ly Nữ giật mình tỉnh giấc, đôi mắt xanh biếc mơ màng nhìn hắn, rồi nhanh chóng trở nên tỉnh táo khi nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của hắn. Vẻ mệt mỏi đã tan biến, thay vào đó là sự trầm tĩnh đến đáng sợ, pha lẫn một tia quyết tâm không gì lay chuyển được.
“Tiểu Cửu…” Tạ Trần thì thầm, giọng khàn đi vì thức trắng đêm và vì những gánh nặng vừa đổ xuống tâm hồn. “Anh biết rồi.”
Hồ Ly Nữ khẽ ngẩng đầu, đôi tai cáo vểnh lên. “Biết gì ạ? Anh biết đường đi tiếp sao?” Nàng vẫn còn ngây thơ, vẫn nghĩ rằng Tạ Trần đang tìm kiếm một lối thoát vật lý.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua cửa hang hẹp, hướng về phía chân trời đang dần hửng sáng. “Ma Chủ… hắn không chỉ muốn giết ta.” Hắn dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp để diễn tả một sự thật quá lớn lao. “Hắn muốn phá hủy ta, để hủy diệt tất cả.”
Hồ Ly Nữ tròn mắt, vẻ mặt nàng trở nên bối rối. “Hủy diệt tất cả? Nhưng… tại sao? Anh chỉ là một thư sinh mà!”
“Bởi vì anh là ‘điểm neo nhân quả’, Tiểu Cửu,” Tạ Trần nói, giọng hắn giờ đây mang theo một sự kiên định mới, một sự chấp nhận số phận. “Nếu anh bị phá hủy, thì cái gọi là ‘nhân gian’ này sẽ không còn một chút hy vọng nào để tồn tại. Thiên Đạo sẽ sụp đổ hoàn toàn, và Ma Chủ sẽ xây dựng một trật tự mới trên đống đổ nát.”
Tạ Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn dường như cao lớn hơn trong khoảnh khắc đó, không phải vì sức mạnh thể chất, mà vì ý chí kiên cường vừa được tôi luyện. Hắn bước ra cửa hang, nhìn về phía những ngọn núi xa xăm, nơi ma khí vẫn còn vương vất, nhưng ánh sáng bình minh đã bắt đầu xua tan màn đêm. Hồ Ly Nữ lẳng lặng theo sau, nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Tạ Trần. Bàn tay hắn không còn run rẩy vì kiệt sức, mà là một sự run rẩy nhẹ của một trái tim vừa chấp nhận gánh nặng của cả một thế giới.
“Chúng ta sẽ không trốn tránh nữa, Tiểu Cửu,” Tạ Trần nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy nội lực, như thể mỗi từ hắn thốt ra đều mang sức nặng của vận mệnh. “Chúng ta sẽ không chạy trốn nữa. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ đối mặt. Hắn muốn phá hủy ‘điểm neo’ này, vậy thì anh sẽ dùng chính ‘điểm neo’ này để giữ vững ‘nhân tính’ cho đến tận cùng.”
Hồ Ly Nữ siết chặt tay Tạ Trần. Nàng không hoàn toàn hiểu hết những gì hắn nói, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong hắn. Chàng thư sinh yếu ớt mà nàng bảo vệ, giờ đây dường như đã trở thành một cột trụ vững chắc, một ngọn đèn soi sáng trong đêm tối. Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, nơi ánh sáng của "nhân quả chi nhãn" lấp lánh ẩn hiện, và nàng biết, từ khoảnh khắc này, vận mệnh của nàng, và có lẽ là của cả nhân gian, đã gắn chặt với chàng thư sinh này. Cuộc chiến thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.