Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 575: Huyết Lộ Đào Sanh: Hồ Y Cứu Chủ

Dương Quân trầm ngâm, những lời của Lăng Nguyệt như một tiếng chuông cảnh tỉnh gõ vào tâm hồn hắn. Hắn đã từng chứng kiến những đồng môn, những tiền bối, sau hàng trăm năm tu luyện, trở nên lạnh lùng, vô cảm, chỉ còn lại là những cỗ máy truy cầu sức mạnh. Hắn cũng từng lo sợ một ngày nào đó mình sẽ trở thành như vậy. Lời của Vô Danh Tăng và phân tích của Lăng Nguyệt đã mở ra một chân trời mới trong nhận thức của hắn. Không phải sức mạnh, không phải tu vi, mà chính là ‘nhân tính’, chính là ‘cái người’ trong mỗi sinh linh, mới là thứ cần được bảo vệ nhất trong thời khắc hỗn loạn này.

“Nếu đó là con đường duy nhất để bảo vệ nhân sinh, để giữ lại chút ánh sáng cuối cùng trong thế giới này…” Dương Quân nói, ánh mắt hắn giờ đây đã hoàn toàn kiên định, không còn chút hoài nghi nào. Hắn nhìn về phía Lăng Nguyệt, giọng nói vang lên đầy quyết tâm. “Thì chúng ta phải làm! Chúng ta sẽ đi tìm Tạ Trần. Dù hắn là phàm nhân hay tiên nhân, miễn là hắn có thể giúp nhân gian giữ lại ‘cái người’ cuối cùng, thì chúng ta sẽ bảo vệ hắn!”

Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu nhẹ, ánh mắt từ hoài nghi đã hoàn toàn chuyển sang kiên định. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng tỏa ra một ánh sáng bạc mạnh mẽ hơn, như thể phản chiếu chính quyết tâm của nàng, một sự thức tỉnh sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ rằng nhiệm vụ của mình là bảo vệ Thiên Đạo, nhưng giờ đây nàng hiểu rằng, bảo vệ Thiên Đạo suy tàn không bằng bảo vệ gốc rễ của sự tồn tại, bảo vệ ý chí của nhân sinh. Ma Chủ Cửu U muốn bẻ cong nhân quả, muốn bẻ gãy nhân tính, thì nàng sẽ đứng về phía những người kiên cường giữ vững nó.

Cả hai cùng nhìn nhau, một sự đồng thuận không lời, một sự thấu hiểu sâu sắc giữa những kẻ đã nhìn thấy sự thật trần trụi. Họ quay lưng lại với chiến trường hỗn loạn, nơi tiếng gió vẫn gào thét và ma khí vẫn cuồn cuộn dâng lên. Dù biết rằng hành trình phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, đầy rẫy những thử thách khắc nghiệt giữa một thế giới đang sụp đổ, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa hy vọng mới đã được thắp lên. Họ sẽ đi tìm Tạ Trần, phàm nhân thư sinh, để bảo vệ “điểm neo nhân quả” của nhân gian, để giữ lại chút ánh sáng cuối cùng cho một kỷ nguyên mới đang chờ đợi. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

***

Trong Rừng Thanh Phong, ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm lên những tán lá cổ thụ một màu tím thẫm u buồn. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi ẩm từ những dòng suối nhỏ róc rách ẩn mình đâu đó, quyện lẫn mùi đất, mùi lá mục và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót lảnh lót ban chiều đã thưa thớt, nhường chỗ cho những âm thanh xào xạc của lá cây, tiếng côn trùng rỉ rả và đôi khi là tiếng suối chảy thì thầm, tạo nên một bản hòa tấu yên bình đến lạ lùng. Nhưng sự yên bình ấy, Tạ Trần biết, chỉ là một bức màn che phủ cho một bầu không khí lạnh lẽo bất thường đang dần bao trùm.

Thân hình gầy gò của Tạ Trần, ẩn trong bộ áo vải bố cũ kỹ màu nâu nhạt, lướ đi giữa những gốc cây rêu phong. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phấp phới theo từng bước chân cẩn trọng. Đôi mắt sâu thẳm của anh không ngừng quét qua cảnh vật xung quanh, không phải để thưởng thức vẻ đẹp hoang sơ của rừng già, mà để dò xét những biến động tinh vi trong không gian, những sợi nhân quả vô hình đang bị kéo căng đến mức cực hạn. Nhân Quả Luân Bàn trong tay anh, một bảo vật tựa như gỗ mục nhưng lại ẩn chứa những bí ẩn về vận mệnh, âm ỉ phát ra một thứ ánh sáng vàng nhạt, yếu ớt nhưng kiên định, chỉ dẫn anh đi trên một con đường mòn heo hút, hiểm hóc nhất, nhưng cũng là con đường mà Ma Chủ Cửu U ít có khả năng can thiệp trực diện nhất.

“Ma Chủ quả nhiên không chịu buông tha,” Tạ Trần tự nhủ trong tâm trí, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. “Hắn đang cố bẻ cong nhân quả để biến ta thành một con cờ chết, một điểm nút bị phá vỡ để nhân gian hoàn toàn tan rã. Hắn muốn xóa bỏ ý nghĩa của sự ‘tồn tại’ độc lập, muốn nghiền nát ‘nhân tính’ cho đến tận cùng. Nhưng ta sẽ không để hắn đạt được.” Mỗi bước chân của Tạ Trần đều nhẹ như không, nhưng lại mang một sự kiên định vững chắc. Anh không có tu vi, không có sức mạnh kinh thiên động địa, nhưng anh có “nhân quả chi nhãn” – khả năng nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hậu quả, khả năng cảm nhận được dòng chảy của số mệnh, và quan trọng hơn, anh có một ý chí kiên cường không chịu khuất phục trước bất kỳ sự an bài nào.

Anh nheo mắt, ánh sáng từ Nhân Quả Luân Bàn phảng phất lên gương mặt thanh tú, trắng nhợt. Xung quanh anh, không khí trở nên đặc quánh, ma khí vô hình bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá, từng thân cây, tạo ra những ảo ảnh mờ ảo, những cái bẫy vô hình mà chỉ những kẻ có giác quan nhạy bén nhất mới có thể nhận ra. Anh tránh một cái rễ cây nhô lên bất thường, mà theo “nhân quả chi nhãn” của anh, nó không phải là một sự tình cờ, mà là một sự bẻ cong nhỏ, một dấu hiệu cho thấy ma khí đang cố gắng thao túng môi trường để cản bước anh. Anh lách qua một bụi cây rậm rạp, nơi một luồng gió lạnh bất thường lướt qua, mang theo một mùi hương tanh tưởi, là dấu hiệu của sự ô uế đang dần ăn mòn sinh khí của rừng già.

Càng đi sâu vào rừng, cảm giác bị theo dõi càng trở nên rõ rệt. Những sợi nhân quả vốn dĩ đan xen phức tạp, nay lại bị kéo căng, rung động dữ dội như dây đàn sắp đứt, chỉ thẳng vào một điểm duy nhất: chính là anh. Tạ Trần hiểu, Ma Chủ Cửu U đã huy động lực lượng tinh nhuệ nhất của mình để truy bắt anh, bởi vì sự tồn tại của anh, một phàm nhân không chịu “mất người”, lại là mối đe dọa lớn nhất đối với kế hoạch “vá trời” bằng sự hỗn loạn và hủy diệt của hắn.

Bỗng nhiên, tiếng gió rít lên một cách dữ dội, không còn là những làn gió nhẹ ban chiều nữa, mà là một cơn bão táp gào thét, cuộn xoáy giữa những tán cây. Cây cối xung quanh rung chuyển dữ dội, như những linh hồn đang quằn quại trong đau đớn. Bầu không khí vốn đã lạnh lẽo, giờ lại càng trở nên buốt giá, ma khí cuồn cuộn dâng lên, biến cả khu rừng thành một bức tranh thủy mặc đen tối, nơi ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn cũng bị nuốt chửng.

Từ sâu trong màn đêm đen kịt, một bóng đen khổng lồ đột ngột lao ra, xé tan sự tĩnh lặng. Nó không phải là một con vật hoang dã, mà là một thực thể được tạo nên từ ma khí thuần túy, mang theo một áp lực khủng khiếp, như muốn nghiền nát mọi thứ trên đường đi của nó. Tạ Trần không cần nhìn, cũng không cần nghe, anh chỉ cần cảm nhận sự biến động của nhân quả xung quanh mình, và anh biết, cuộc săn lùng đã chính thức bắt đầu.

***

Đêm khuya buông xuống Rừng Thanh Phong, mang theo một sự tĩnh mịch chết chóc. Bóng tối đặc quánh nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ, xanh xám từ ma khí cuồn cuộn tỏa ra, biến khu rừng thành một địa ngục trần gian. Không khí lạnh giá như cắt da cắt thịt, mùi lưu huỳnh và máu tanh bắt đầu phảng phất, trộn lẫn với hương ẩm mốc của lá mục, tạo nên một mùi vị ghê rợn. Tiếng côn trùng đã im bặt, chỉ còn lại tiếng gió rít gào thê lương và những âm thanh u ám, nặng nề của ma vật đang di chuyển.

Tạ Trần đứng giữa vòng vây, thân hình gầy gò của một thư sinh áo vải bố trông thật nhỏ bé và yếu ớt trước đội quân ma tộc hùng hậu. Những chiến binh ma tộc với giáp trụ đen kịt, đôi mắt đỏ rực như than hồng, tạo thành một bức tường sắt thép không thể xuyên thủng. Chúng gầm gừ, ma khí từ cơ thể chúng bốc lên cuồn cuộn, biến không gian xung quanh Tạ Trần thành một lò luyện ngục.

Phía trước đội quân, hai bóng người nổi bật. Một là U Linh, thân hình mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng đến tột độ, đôi mắt không có con ngươi phản chiếu một sự trống rỗng đáng sợ. Nàng ta lơ lửng giữa không trung, không hề bị ảnh hưởng bởi trọng lực hay địa hình hiểm trở. Kẻ còn lại là Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt như xác chết, đôi mắt đỏ rực như muốn nhỏ máu. Hắn mặc một bộ áo giáp đen nặng nề, trên tay vác một cây trường thương lớn, mũi thương đen kịt tỏa ra khí tức hủy diệt.

“Điểm neo nhân quả, ngươi không thể thoát khỏi bàn tay Ma Chủ,” U Linh cất tiếng, giọng nói lạnh lẽo như băng, vang vọng giữa khu rừng. “Thiên Đạo đã suy tàn, nhân quả đã vặn vẹo. Ngươi chỉ là một phàm nhân, một sợi chỉ yếu ớt trong tấm lưới vận mệnh đang tan rã. Hãy ngoan ngoãn đi theo chúng ta, hoặc chịu chết trong đau đớn, linh hồn sẽ bị Ma Chủ nghiền nát, vĩnh viễn không thể siêu sinh.” Nàng ta không hề tỏ ra vội vã, như thể đã nắm chắc vận mệnh của Tạ Trần trong lòng bàn tay.

Hắc Ma Sứ thì không có sự kiên nhẫn như U Linh. Hắn gầm lên một tiếng, ma khí từ cơ thể hắn bùng nổ, mặt đất dưới chân hắn rạn nứt. “Nói nhiều làm gì, cứ bắt về là xong! Hống hách như vậy, xem ta nghiền nát ngươi!” Hắn giơ cao cây trường thương, đầu mũi thương lóe lên những tia chớp đen kịt, rồi không chút do dự, lao thẳng vào Tạ Trần với tốc độ kinh hồn, mang theo một sức mạnh có thể san bằng cả một ngọn núi.

Tạ Trần, mặc dù không có bất kỳ tu vi nào để chống lại những đòn tấn công như vũ bão của một Ma Sứ cấp cao, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Đôi mắt sâu thẳm của anh tập trung cao độ, “nhân quả chi nhãn” đã được kích hoạt đến mức tối đa. Anh không nhìn vào hình dáng của Hắc Ma Sứ, mà nhìn vào những sợi nhân quả đang cuộn xoáy xung quanh hắn, dự đoán quỹ đạo tấn công, tìm kiếm những sơ hở nhỏ nhất trong thế công tưởng chừng như hoàn hảo.

Nhân Quả Luân Bàn trong tay anh quay tít, phát ra một ánh sáng vàng nhạt liên tục biến đổi, như một chiếc la bàn chỉ dẫn cho anh. “Ma khí này quá mạnh, không thể đối đầu trực diện,” Tạ Trần tự nhủ. “Hắn muốn nghiền nát ta, vậy ta sẽ không cho hắn cơ hội đó. Ta sẽ là một chiếc lá giữa cơn bão, tưởng chừng sắp bị nuốt chửng, nhưng sẽ kiên cường tìm một kẽ hở để thoát ra.”

Hắc Ma Sứ lao tới, cây trường thương bổ xuống như một tia sét đen. Tạ Trần lùi bước, thân pháp thoạt nhìn có vẻ vụng về, nhưng lại né tránh được mũi thương một cách kỳ diệu, chỉ sượt qua vai áo. Ma khí từ cú đánh xé toạc không khí, thổi bay những tán lá khô và cả những cây nhỏ xung quanh, tạo thành một hố sâu hoắm trên nền đất. Tạ Trần cảm nhận được sức ép khủng khiếp từ luồng ma khí đó, da thịt anh như bị hàng ngàn mũi kim châm chích, một cảm giác đau đớn và tê dại lan tỏa.

Hắc Ma Sứ tức giận rống lên, liên tục tung ra những đòn đánh tàn bạo, mỗi cú vung thương đều mang theo ý chí hủy diệt. Tạ Trần liên tục lùi tránh, đôi khi chỉ cách mũi thương một sợi tóc. Anh không đánh trả, anh chỉ né. Anh sử dụng trí tuệ của mình, phân tích từng động tác của Hắc Ma Sứ, từng dao động của ma khí, để tìm ra quy luật, tìm ra thời điểm né tránh hoàn hảo nhất. Anh lách qua một đòn quét ngang, thân hình gần như chạm đất, rồi bật dậy né một cú đâm thẳng vào ngực. Ánh sáng từ Nhân Quả Luân Bàn hướng anh đến một khe hở nhỏ trong đội hình ma tộc, nơi ma khí có vẻ yếu hơn một chút, một điểm yếu nhỏ mà Ma Chủ Cửu U cũng không thể kiểm soát tuyệt đối.

U Linh quan sát Tạ Trần, đôi mắt trống rỗng của nàng ta hiện lên một tia khó hiểu. Nàng ta đã từng thấy vô số tu sĩ mạnh mẽ bị nghiền nát dưới tay Hắc Ma Sứ, nhưng một phàm nhân như Tạ Trần lại có thể né tránh được lâu đến vậy, điều này nằm ngoài dự đoán. “Hắn không có tu vi, nhưng lại có thể dự đoán được các đòn đánh… Đây chính là ‘nhân quả chi nhãn’ sao? Quả nhiên là một mối hiểm họa lớn.”

Tạ Trần suýt nữa thì bị một cú đánh bất ngờ của Hắc Ma Sứ đánh trúng. Anh đã tính toán sai một chút, hoặc có lẽ là ma khí đã đột ngột tăng cường, khiến sợi nhân quả dịch chuyển. Anh lảo đảo, một vết xước sâu hiện lên trên cánh tay, máu rịn ra, nhưng anh kh��ng hề nao núng. Anh biết mình không thể kéo dài mãi. Ma tộc quân lính bắt đầu siết chặt vòng vây, chúng không tấn công trực diện mà dùng ma khí để áp chế, khiến Tạ Trần càng khó di chuyển hơn.

Đúng lúc nguy cấp ngàn cân treo sợi tóc, khi Hắc Ma Sứ chuẩn bị tung ra đòn kết liễu, một làn gió thơm ngào ngạt của hoa dại bất ngờ xộc tới, xua tan đi mùi tanh tưởi của ma khí. Theo sau đó là một tiếng cười khúc khích trong trẻo, như tiếng chuông bạc ngân vang giữa đêm khuya, xé tan không khí căng thẳng. “Này này, lũ quái vật xấu xí kia, sao lại dám bắt nạt tiểu thư sinh yếu ớt của ta chứ?”

Một thân ảnh duyên dáng, mái tóc đỏ rực rỡ như ngọn lửa bùng cháy giữa màn đêm, đôi mắt xanh biếc như hồ nước mùa thu, đột ngột xuất hiện. Đó chính là Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), trong hình dáng bán yêu, với chín cái đuôi cáo bồng bềnh sau lưng, mỗi đuôi lại phát ra một loại linh quang khác nhau, lung linh huyền ảo. Cô phóng như bay vào giữa vòng vây, tốc độ nhanh đến mức Hắc Ma Sứ cũng không kịp phản ứng.

Tiểu Cửu không nói nhiều lời, đ��i móng vuốt sắc bén của cô xé gió lao đi, tạo thành những vệt sáng trắng bạc giữa màn đêm. Cô không tấn công trực diện Hắc Ma Sứ hay U Linh, mà tập trung vào đội quân ma tộc xung quanh, dùng ảo thuật hồ ly biến hóa khôn lường. Những ảo ảnh ma mị xuất hiện, phân tán sự chú ý của quân lính ma tộc. Một cơn lốc xoáy màu hồng tím mang theo hương hoa dại bay tới, khiến những tên ma tộc gần đó lảo đảo, mất phương hướng. Lại một tiếng cười tinh nghịch vang lên, Hồ Ly Nữ đã đứng chắn trước Tạ Trần, đôi mắt xanh biếc liếc nhìn Hắc Ma Sứ với vẻ thách thức.

“Hồ Ly Nữ? Ngươi dám cản đường Ma Chủ?!” U Linh lạnh lùng lên tiếng, nhưng trong giọng nói đã có một chút bất ngờ. Hồ Ly Nữ không phải là một nhân vật nhỏ bé, nàng ta cũng có tiếng tăm trong giới yêu tộc, và năng lực của nàng ta không thể coi thường.

“Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi… lanh lợi chút thôi!” Tiểu Cửu cười khanh khách, chín cái đuôi cáo phe phẩy, mỗi chiếc lại tỏa ra một loại sức mạnh khác nhau, tạo thành một hàng rào linh lực bảo vệ Tạ Trần. “Ta không muốn thấy tiểu thư sinh này bị các ngươi biến thành thứ gì đó kỳ cục. Hắn còn phải giúp ta đọc sách cho nghe cơ mà!”

Hắc Ma Sứ gầm lên, sự ngạo mạn của hắn bị khiêu khích. “Một con yêu nữ nhỏ bé mà dám cản ta? Chết đi!” Hắn lại vung trường thương, lần này là một đòn quét rộng, muốn nghiền nát cả Tiểu Cửu và Tạ Trần. Nhưng Tiểu Cửu đã nhanh hơn. Cô nắm lấy tay Tạ Trần, một luồng yêu lực mềm mại nhưng mạnh mẽ bao bọc lấy anh, rồi kéo anh lùi lại với tốc độ kinh người, thoát ra khỏi phạm vi tấn công của Hắc Ma Sứ chỉ trong gang tấc.

“Chúng ta đi thôi, tiểu thư sinh! Nơi này không phải là thư viện để ngươi đọc sách đâu!” Tiểu Cửu vừa nói, vừa lôi Tạ Trần chạy trốn, để lại Hắc Ma Sứ đang tức tối gầm gừ, cùng U Linh với ánh mắt trống rỗng nhưng đầy tính toán. Cuộc chiến đã chuyển thành một cuộc truy đuổi.

***

Trong sâu thẳm Rừng Thanh Phong, màn đêm vẫn bao trùm, nhưng đã có một vài tia sáng yếu ớt của rạng đông le lói qua kẽ lá, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Tuy nhiên, không khí vẫn lạnh lẽo, ma khí vẫn quẩn quanh, đặc biệt là những nơi mà ma tộc đã đi qua. Mùi lưu huỳnh và máu tanh vẫn chưa tan hết, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương đêm, tạo nên một cảm giác ngột ngạt.

Hồ Ly Nữ, trong hình dáng bán yêu, mái tóc đỏ rực giờ đây càng nổi bật dưới ánh sáng mờ ảo, cõng Tạ Trần trên lưng. Cô phi như bay qua những con đường mòn hiểm trở, những gốc cây cổ thụ mục nát và những tảng đá rêu phong. Chín cái đuôi cáo của cô phe phẩy nhịp nhàng, không chỉ giữ thăng bằng mà còn phát ra những luồng linh quang yếu ớt, tạo thành một lớp màn mỏng giúp họ ẩn mình khỏi tầm nhìn của ma tộc. Cô liên tục dùng ảo ảnh và tốc độ kinh hồn của loài hồ ly để cắt đuôi đội quân ma tộc đang truy đuổi gắt gao phía sau. Mỗi khi cảm thấy nguy hiểm, cô lại tạo ra một ảo ảnh phân thân, hoặc một làn sương mù yêu khí, khiến những tên ma tộc bị lạc hướng.

Tạ Trần bị thương nhẹ ở cánh tay, nhưng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ. Anh tựa đầu vào vai Hồ Ly Nữ, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp từ bộ lông cáo, một sự tương phản rõ rệt với cái lạnh lẽo của ma khí. Mặc dù cơ thể có chút suy yếu, đôi mắt anh vẫn tỉnh táo, “nhân quả chi nhãn” không ngừng hoạt động. Anh liên tục chỉ dẫn Hồ Ly Nữ những con đường mà anh cảm nhận được là ít nguy hiểm nhất, hoặc có thể tạo ra cơ hội trốn thoát.

“Này Tạ Trần, ngươi nặng thật đấy! Sách vở trong đầu ngươi nặng đến thế sao?” Hồ Ly Nữ vừa chạy vừa lầu bầu, giọng nói vẫn mang theo chút tinh nghịch, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt xanh biếc của cô lại là vẻ lo lắng và kiên định. Cô biết Tạ Trần là một phàm nhân, không có tu vi, và đối với cô, anh là một người bạn đặc biệt, một thư sinh thú vị mà cô muốn bảo vệ. “May mà Hồ Ly ta nhanh nhẹn, không thì ngươi thành mồi cho lũ ma vật kia rồi! Ngươi nợ ta một bữa cá nướng to đấy nhé!”

Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười nhợt nhạt nhưng lại mang theo một vẻ thản nhiên kỳ lạ. “Nhân quả đang dẫn chúng ta đến một khe núi ẩn, Tiểu Cửu,” anh nói, giọng trầm tĩnh, không hề có chút vẻ hoảng loạn. “Cứ theo hướng đó, tốc độ của ngươi là lợi thế lớn nhất của chúng ta. Luồng ma khí ở đó yếu hơn, có thể chúng sẽ không dễ dàng truy đuổi.” Anh nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận những sợi nhân quả đang cuộn xoáy điên cuồng, nhưng lại có một điểm hội tụ, một lối thoát nhỏ.

Hồ Ly Nữ không hỏi nhiều, cô tin tưởng vào Tạ Trần. Đôi tai cáo trắng muốt của cô vểnh lên, nghe ngóng tiếng động phía sau. Tiếng gầm gừ, tiếng bước chân nặng nề của ma tộc vẫn văng vẳng, nhưng đã xa hơn một chút. U Linh, với vẻ mặt lạnh lẽo, và Hắc Ma Sứ với sự tức giận tột độ, vẫn đang dẫn đầu cuộc truy đuổi.

“Đuổi theo! Tuyệt đối không được để hắn thoát!” Giọng nói lạnh lùng của U Linh vọng đến từ xa, như một lời nguyền rủa. “Kẻ yếu không có quyền lựa chọn. Ma Chủ cần hắn!”

Tiểu Cửu nghiến răng, cô biết mình không thể lơ là. Cô tăng tốc, thân hình uyển chuyển lướt qua những thân cây mục nát, đôi khi còn phải nhảy vọt qua những vực sâu nhỏ. Hơi thở của cô bắt đầu trở nên nặng nhọc, nhưng ý chí bảo v��� Tạ Trần thì không hề suy giảm. “Tiểu thư sinh, ngươi phải sống đấy nhé! Ta còn muốn nghe ngươi kể chuyện về những ‘kiếp nhân sinh’ nữa cơ mà!”

“Sẽ sống,” Tạ Trần đáp khẽ, ánh mắt anh hướng về phía trước, nơi một khe núi hẹp dần hiện ra trong tầm nhìn. “Chúng ta sẽ sống, và chúng ta sẽ giữ lại ‘cái người’ cuối cùng.”

Cuối cùng, Hồ Ly Nữ lao vào một khe núi hẹp, nơi hai vách đá dựng đứng che khuất tầm nhìn, chỉ để lại một lối đi nhỏ, tối tăm và ẩm ướt. Ma khí ở đây quả thực yếu hơn hẳn, dường như bị địa hình tự nhiên ngăn cản. Cô nhanh chóng đặt Tạ Trần xuống, sau đó quay lại, đôi mắt xanh biếc lóe lên những tia sáng yêu lực. Bằng một động tác dứt khoát, cô tạo ra một ảo ảnh phong tỏa lối vào, một bức tường sương mù dày đặc và những hình ảnh cây cối chồng chéo, khiến ma tộc khó lòng phát hiện ra.

Sau đó, cô nhanh chóng ẩn mình sâu bên trong khe núi, kéo Tạ Trần theo. Không gian bên trong chật hẹp, ẩm ướt và tối tăm, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe đá. Tiếng gầm gừ của ma tộc dần xa, rồi tắt hẳn, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Cả hai đều biết đây chỉ là tạm thời. Ma tộc sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Tạ Trần nhìn Nhân Quả Luân Bàn trong tay, ánh sáng vàng nhạt của nó đã mờ đi rất nhiều, gần như không còn nhìn thấy rõ. Nhưng những sợi nhân quả xung quanh anh vẫn đang cuộn xoáy một cách điên cuồng, không ngừng biến đổi. Anh biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Ma Chủ Cửu U đã nhận thức rõ về tầm quan trọng của anh, và sẽ không ngừng săn lùng. Sự cứu giúp kịp thời của Hồ Ly Nữ đã cho anh một cơ hội, một thời gian quý báu để thở dốc và suy tính. Nhưng anh cũng hiểu, con đường phía trước sẽ còn đầy rẫy hiểm nguy, và anh sẽ cần nhiều hơn là chỉ sự may mắn để giữ vững “điểm neo nhân quả” của nhân gian, để không “mất người” trong cái thế giới đang dần tan rã này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free