Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 574: Thiên Cơ Động, Nhân Quả Triệu Hồi: Quyết Định Của Kẻ Giác Ngộ

Bình minh vừa ló dạng, ánh nắng vàng nhạt cố gắng len lỏi qua các tán cây cổ thụ cổ kính, rọi xuống mái ngói rêu phong của Phật Sơn Tự, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đá xanh đã phong hóa theo năm tháng. Không khí nơi đây vẫn giữ được vẻ thanh tịnh, trang nghiêm vốn có, mùi hương trầm thoang thoảng quyện cùng mùi hoa sen tinh khiết từ hồ nước phía trước, xen lẫn chút ẩm ướt của đất đai sau một đêm sương. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, như muốn xoa dịu những ưu phiền của thế gian, và tiếng mõ gõ đều đều từ Thiền Đường như một nhịp đập của thời gian vô thường. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ, tạo nên một bản hòa tấu bình yên, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà Vô Danh Tăng đang cảm nhận sâu thẳm trong tâm thức.

Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, vẫn ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn, đôi mắt nhắm hờ. Khuôn mặt gầy guộc của ông, với sáu vết sẹo thiêu hương trên đỉnh đầu, toát lên vẻ giác ngộ thanh thoát, nhưng giờ đây lại hằn lên một nét ưu tư hiếm thấy. Dù mọi giác quan bên ngoài đều chìm đắm trong sự an lạc của Phật Môn, tâm trí ông lại đang dao động dữ dội. Ảnh hưởng của nghi thức “Thiên Địa Hấp Linh” mà Ma Chủ Cửu U thi triển vẫn còn nặng nề, xuyên thấu mọi rào cản, tác động lên từng sợi nhân quả của thế gian. Vô Danh Tăng cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết mối liên kết sinh tử giữa Tạ Trần, phàm nhân thư sinh ấy, và vận mệnh của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian. Ngay cả sự tĩnh lặng tuyệt đối của Phật Sơn Tự cũng không thể che giấu được sự hỗn loạn, mục nát đang khuấy động tận cùng của thế giới bên ngoài, đang dần ăn mòn cả gốc rễ của sự tồn tại.

“Điểm neo nhân quả…” Vô Danh Tăng thầm thì trong tâm khảm, giọng nói trầm ấm chỉ mình ông nghe thấy, “Hóa ra lại là một phàm nhân. Ma Chủ, ngươi không chỉ muốn phá hủy Thiên Đạo, mà còn muốn bẻ gãy cả căn cơ của nhân sinh, của ý chí tồn tại, của cả cái gọi là ‘người’ trong mỗi con người.” Ông đã từng nhìn thấy những mảnh vỡ của Thiên Đạo, từng cảm nhận sự suy kiệt của linh khí, nhưng chưa bao giờ ông thấy một âm mưu thâm độc đến vậy, một sự tàn phá không chỉ vật chất mà còn tinh thần. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn thống trị, hắn muốn định nghĩa lại sự tồn tại, hắn muốn xóa bỏ ý chí tự do, bóp méo nhân quả để phục vụ cho một trật tự mới do hắn tạo ra, một trật tự vô hồn.

Vô Danh Tăng mở mắt. Đôi mắt vốn nhắm hờ giờ đây ánh lên một tia sáng sắc bén, xuyên thấu hư không, nhìn về phía xa xăm, nơi mà những sợi nhân quả đang bị bẻ cong, vặn vẹo. Ông nhìn thấy sự bất an, sự hoang mang của chúng sinh, nhìn thấy những nỗ lực vô vọng của các tu sĩ để chống đỡ, nhưng quan trọng hơn, ông nhìn thấy một “điểm nút” đang kiên cường chống chịu, một phàm nhân đang dùng trí tuệ và ý chí của mình để giữ lấy sự cân bằng mong manh. Đó chính là Tạ Trần, người mà ông đã cảm nhận được từ lâu, nhưng giờ đây vai trò của hắn đã trở nên rõ ràng và cấp thiết hơn bao giờ hết.

Ông từ từ giơ tay lên, các ngón tay gầy guộc nhưng mạnh mẽ, kết thành một ấn pháp phức tạp mà chỉ những cao tăng đ���c đạo mới có thể thi triển. Từng đường nét ấn pháp tỏa ra một luồng kim quang mờ ảo, không chói lóa, nhưng lại mang một sức mạnh cổ xưa, một sự khẩn thiết vô cùng. Luồng kim quang ấy không mang theo linh khí cuồn cuộn, mà mang theo một loại năng lượng thuần túy của ý chí, của sự giác ngộ, xuyên qua không gian và thời gian, vượt qua mọi rào cản mà Ma Chủ Cửu U đã tạo ra. Nó không phải là một đòn tấn công, mà là một thông điệp, một lời cảnh báo, một lời kêu gọi.

“Thiên cơ mờ mịt, nhưng ý chí nhân sinh bất diệt,” Vô Danh Tăng thì thầm, giọng nói trầm lắng như tiếng chuông chùa, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. “Lăng Nguyệt, Dương Quân, hãy lắng nghe lời cảnh báo này… Hỡi những kẻ còn giữ được tâm tính, hỡi những kẻ còn khao khát một nhân gian thực sự… Mối họa lớn nhất không phải là sự cạn kiệt linh khí, mà là sự cạn kiệt của nhân tính. Ma Chủ muốn bẻ gãy nhân quả, hắn muốn xóa bỏ ý chí tự do. ‘Điểm neo’ duy nhất của nhân gian đang bị hắn nhắm tới. Hãy tìm hắn, bảo vệ hắn… bảo vệ c��i gọi là ‘người’ cuối cùng trong cõi phàm trần này.”

Luồng kim quang mờ ảo bay vút đi, như một ngôi sao băng vụt qua bầu trời sớm. Ngay tại khoảnh khắc ấy, ở những nơi xa xôi, hai tín vật quan trọng của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân khẽ rung động. Đó không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là sự dẫn dắt của nhân quả, của ý chí muốn cứu vãn một thế giới đang trên bờ vực tan rã. Vô Danh Tăng khép mắt lại một lần nữa, nhưng khuôn mặt ông giờ đây không còn vẻ ưu tư, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng của một người đã hoàn thành sứ mệnh, đã gieo một hạt mầm hy vọng vào lòng những kẻ còn mang trong mình ánh sáng của nhân tính. Ông biết, con đường phía trước còn đầy gian nan, nhưng hạt mầm đã được gieo, và rồi sẽ có ngày nó đâm chồi nảy lộc, mang lại một mùa xuân mới cho nhân gian. Mùi hương trầm vẫn bay lượn, tiếng mõ vẫn đều đều, nhưng trong lòng Phật Sơn Tự, một dòng chảy mới đã bắt đầu, một dòng chảy mang theo quyết tâm và hy vọng.

***

Buổi trưa hôm đó, bầu trời tại Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ phủ một màu xám xịt, mây đen vần vũ như báo hiệu một cơn bão sắp đến. Gió lớn rít qua các cột đá khổng lồ đổ nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của một thế giới đang hấp hối. Lá cây khô héo xào xạc dưới chân, hòa lẫn với tiếng chim kêu lạ lùng, tạo nên một bản giao hưởng hoang tàn và u ám. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ kỹ quyện vào nhau, mang theo cảm giác nặng nề của lịch sử và sự mục nát. Những vết nứt khổng lồ trên bầu trời vẫn hiện hữu, như những vết thương không thể lành, liên tục rỉ rả linh khí đang suy yếu dần, khiến không khí nơi đây càng trở nên ngột ngạt.

Tại một tiền tuyến tạm bợ được dựng lên giữa các cột trụ đổ nát, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang đứng cạnh nhau, quan sát tàn cảnh xung quanh. Các tu sĩ còn sót lại, thân mang trọng thương, gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng, đang cố gắng cứu chữa đồng môn và củng cố phòng ngự yếu ớt. Họ là những người cuối cùng còn trụ vững trước sự tấn công như vũ bão của Ma Tộc, những kẻ đã bị Ma Chủ Cửu U tiêm nhiễm ma khí, trở thành những con rối vô tri, không còn nhân tính.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thường ngày vẫn giữ vững vẻ kiêu ngạo của một tiên tử, nhưng giờ đây đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả. Nàng mặc bộ tiên bào trắng thuần, không họa tiết, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, cài một chiếc Nguyệt Quang Trâm bằng bạc tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Nàng nhìn về phía chân trời, nơi ma khí đang cuồn cuộn dâng lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ lo lắng: “Ma Chủ quả nhiên tàn độc. Ngay cả những tàn tích linh khí cuối cùng cũng không tha. Hắn muốn biến toàn bộ nhân gian thành ma vực, biến chúng sinh thành nô lệ không hơn không kém.”

Dương Quân, đứng bên cạnh nàng, vẫn giữ được khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt sáng của hắn, thường tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây cũng nhuốm một màu u ám. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Hắn siết chặt nắm đấm, giọng nói nghiêm nghị nhưng đầy quyết tâm: “Chúng ta phải tìm cách phản công. Thiên Đạo không thể sụp đổ hoàn toàn. Nếu để Ma Chủ thành công, nhân gian sẽ không còn là nhân gian nữa. Đó là một tương lai mà chúng ta không thể chấp nhận.” Hắn nhìn về phía những tu sĩ đang cố gắng chiến đấu, lòng tràn đầy xót xa. “Những người này đã hy sinh quá nhiều. Chúng ta không thể để sự hy sinh của họ trở nên vô nghĩa.”

Đột nhiên, chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ rung động dữ dội, phát ra một ánh sáng bạc dịu nhẹ nhưng đầy quyền năng. Ánh sáng ấy không phải là hào quang của linh khí, mà là một loại năng lượng khác, thuần khiết và cổ xưa hơn. Lăng Nguyệt chợt cảm thấy một luồng sóng thần thức mãnh liệt xuyên thẳng vào tâm trí nàng, mang theo một thông điệp khẩn cấp. Cùng lúc đó, một phù văn khắc trên cổ tay của Dương Quân cũng lóe sáng, phát ra một thứ ánh sáng vàng kim yếu ớt, ấm áp, rồi cũng truyền vào tâm thức hắn một luồng tin tức tương tự.

Cả hai người đồng thời giật mình. Lăng Nguyệt Tiên Tử đưa tay lên chạm vào chiếc trâm, đôi mắt phượng mở lớn vì kinh ngạc. “Đây là… Thông điệp của Vô Danh Tăng?” Nàng thì thầm, giọng nói không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mà thay vào đó là sự bàng hoàng khó tin. Nàng biết Vô Danh Tăng là một cao tăng đắc đạo, lời nói của ông chưa bao giờ là vô căn cứ. Nhưng cái gì có thể khiến một người giác ngộ như ông phải gửi thông điệp khẩn cấp đến vậy?

Dương Quân cũng vậy, hắn đưa tay lên nắm chặt cổ tay, cảm nhận luồng thông tin đang cuộn chảy trong đầu mình. Khuôn mặt hắn từ ngạc nhiên chuyển sang khó tin, rồi trầm tư. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tiêu hóa những gì vừa nhận được. Khi mở mắt ra, hắn nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy hoài nghi và bối rối. “Tạ Trần… điểm neo nhân quả?” Hắn lặp lại lời của Vô Danh Tăng, như muốn tự hỏi chính mình. “Ma Chủ đang nhắm vào một phàm nhân? Điều này… sao có thể?” Hắn không thể tin được. Trong mắt hắn, tu sĩ mới là những người có khả năng thay đổi vận mệnh, mới là những người có thể đối đầu với Ma Chủ. Một phàm nhân, dù có trí tuệ đến đâu, thì cũng chỉ là một hạt cát giữa sa mạc bão tố này.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng nhíu mày. Nàng cũng không thể hiểu được. Một phàm nhân, không tu vi, không sức mạnh, làm sao có thể trở thành “điểm neo” của cả nhân gian? Điều này đi ngược lại mọi lẽ thường, mọi đạo lý tu tiên mà nàng đã được học. Nàng đã chứng kiến sự suy kiệt của Thiên Đạo, sự tàn phá của Ma Chủ, nhưng việc một phàm nhân lại là trung tâm của cuộc chiến này, thì quả thực là một điều khó chấp nhận. Sự kiêu ngạo của một tiên tử, sự tự tôn của một người tu đạo đang trỗi dậy, muốn phủ nhận điều bất thường này. Nhưng lời của Vô Danh Tăng chưa bao giờ sai. Sự mâu thuẫn trong lòng nàng giờ đây còn dữ dội hơn cả cơn gió đang gào thét xung quanh.

Cả hai trao đổi ánh mắt. Ánh mắt của Lăng Nguyệt là sự hoài nghi sâu sắc, còn ánh mắt của Dương Quân là sự bối rối tột độ. Họ đứng giữa đống đổ nát, xung quanh là tiếng gió rít, tiếng lá cây xào xạc, tiếng chim kêu lạ lùng, và cảm giác nặng nề của không khí. Những thông tin mà Vô Danh Tăng truyền đạt đã làm rung chuyển toàn bộ nhận thức của họ về cuộc chiến này, về vai trò của họ, và về bản chất của Thiên Đạo. Một phàm nhân, Tạ Trần, một cái tên mà họ đã từng nghe qua, một thư sinh ẩn dật, giờ đây lại được nhắc đến với vai trò trọng yếu đến vậy.

***

Khi chạng vạng tối buông xuống, không gian tại Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ càng trở nên u ám và lạnh lẽo. Gió càng lúc càng lớn, mang theo những hạt bụi mịn và cảm giác ẩm ướt của một cơn mưa sắp ập đến. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã rút về một góc tương đối an toàn hơn trong phế tích, được che chắn bởi một bức tường đá còn nguyên vẹn, tránh xa tai mắt của những tu sĩ khác đang bận rộn với công tác cứu trợ và phòng thủ. Họ đối mặt với nhau, ánh mắt chất chứa đầy suy nghĩ, cố gắng thấu hiểu và phân tích từng lời mà Vô Danh Tăng đã truyền đạt qua thần thức.

Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, ánh sáng bạc từ chiếc trâm phản chiếu lên khuôn mặt nàng, khiến những đường nét thanh tú của nàng càng thêm phần sắc sảo. Sự lạnh lùng thường ngày của nàng dường như đã bị phá vỡ bởi sự bàng hoàng và một chút bối rối. Nàng đã tu đạo hàng trăm năm, đã chứng kiến vô số kỳ nhân dị sĩ, nhưng chưa bao giờ nghe thấy một điều gì phi lý đến vậy. “Vô Danh Tăng không bao giờ nói đùa,” nàng bắt đầu, giọng nói trầm lắng hơn mọi khi. “Nếu Tạ Trần thực sự là ‘điểm neo nhân quả’, thì việc Ma Chủ nhắm vào anh ta… là để cắt đứt mọi hy vọng về một trật tự mới, để thế giới chìm vào hư vô vĩnh viễn. Hắn không chỉ muốn hủy diệt, hắn muốn bẻ gãy ý chí, muốn xóa bỏ cả khái niệm về sự ‘tồn tại’ độc lập của nhân gian.” Nàng ngước nhìn lên bầu trời đang tối dần, nơi những vết nứt vẫn hiện hữu, như thể chúng đang nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của ngày.

Dương Quân đi đi lại lại trong không gian hạn hẹp, vẻ mặt căng thẳng. Hắn cố gắng tiêu hóa thông tin, cố gắng dung hòa nó với những đạo lý tu tiên mà hắn đã học. “Nhưng một phàm nhân…” hắn lặp lại, giọng nói vẫn mang theo sự khó tin. “Thiên Đạo đã sụp đổ đến mức phải dựa vào một phàm nhân sao? Và chúng ta, những người tu tiên, những người từng được coi là trụ cột của nhân gian, lại phải bảo vệ anh ta? Điều này… thật khó chấp nhận.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, ánh mắt chất chứa sự giằng xé nội tâm. Sự kiêu ngạo của một tu sĩ, sự tự tôn của một người đã dành cả đời để truy cầu đại đạo, đang xung đột với lời cảnh báo của Vô Danh Tăng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử thở dài một tiếng khẽ, một âm thanh hiếm hoi thoát ra từ đôi môi nàng. “Chính vì anh ta là phàm nhân, anh ta mới không ‘mất người’,” nàng nói, giọng nói dần trở nên kiên định hơn, như thể nàng đã tìm thấy một lời giải đáp. “Chúng ta, những người tu tiên, trên con đường truy cầu đại đạo, đã dần đánh mất đi những gì thuộc về ‘người’. Linh khí càng mạnh, đạo tâm càng kiên, thì cảm xúc, ký ức, thậm chí là nhân tính của chúng ta lại càng bị bào mòn. Tạ Trần, một phàm nhân, lại là hiện thân của ‘nhân tính’ mà chúng ta đã đánh mất.” Nàng nhớ lại những lời đồn đại về Tạ Trần, một thư sinh không màng danh lợi, chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn vẹn bản thân. Hắn không theo đuổi sức mạnh, không truy cầu trường sinh, hắn chỉ muốn sống, sống một cách chân thực nhất. Và chính cái sự “chân thực” đó, cái sự “không mất người” đó, lại là thứ mà Ma Chủ Cửu U sợ hãi nhất, muốn xóa bỏ nhất.

Dương Quân trầm ngâm, những lời của Lăng Nguyệt như một tiếng chuông cảnh tỉnh gõ vào tâm hồn hắn. Hắn đã từng chứng kiến những đồng môn, những tiền bối, sau hàng trăm năm tu luyện, trở nên lạnh lùng, vô cảm, chỉ còn lại là những cỗ máy truy cầu sức mạnh. Hắn cũng từng lo sợ một ngày nào đó mình sẽ trở thành như vậy. Lời của Vô Danh Tăng và phân tích của Lăng Nguyệt đã mở ra một chân trời mới trong nhận thức của hắn. Không phải sức mạnh, không phải tu vi, mà chính là ‘nhân tính’, chính là ‘cái người’ trong mỗi sinh linh, mới là thứ cần được bảo vệ nh��t trong thời khắc hỗn loạn này.

“Nếu đó là con đường duy nhất để bảo vệ nhân sinh, để giữ lại chút ánh sáng cuối cùng trong thế giới này…” Dương Quân nói, ánh mắt hắn giờ đây đã hoàn toàn kiên định, không còn chút hoài nghi nào. Hắn nhìn về phía Lăng Nguyệt, giọng nói vang lên đầy quyết tâm. “Thì chúng ta phải làm! Chúng ta sẽ đi tìm Tạ Trần. Dù hắn là phàm nhân hay tiên nhân, miễn là hắn có thể giúp nhân gian giữ lại ‘cái người’ cuối cùng, thì chúng ta sẽ bảo vệ hắn!”

Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu nhẹ, ánh mắt từ hoài nghi đã hoàn toàn chuyển sang kiên định. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng tỏa ra một ánh sáng bạc mạnh mẽ hơn, như thể phản chiếu chính quyết tâm của nàng, một sự thức tỉnh sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ rằng nhiệm vụ của mình là bảo vệ Thiên Đạo, nhưng giờ đây nàng hiểu rằng, bảo vệ Thiên Đạo suy tàn không bằng bảo vệ gốc rễ của sự tồn tại, bảo vệ ý chí của nhân sinh. Ma Chủ Cửu U muốn bẻ cong nhân quả, muốn bẻ gãy nhân tính, thì nàng sẽ đứng về phía những người kiên cường giữ vững nó.

Cả hai cùng nhìn nhau, một sự đồng thuận không lời, một sự thấu hiểu sâu sắc giữa những kẻ đã nhìn thấy sự thật trần trụi. Họ quay lưng lại với chiến trường hỗn loạn, nơi tiếng gió vẫn gào thét và ma khí vẫn cuồn cuộn dâng lên. Dù biết rằng hành trình phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, đầy rẫy những thử thách khắc nghiệt giữa một thế giới đang sụp đổ, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa hy vọng mới đã được thắp lên. Họ sẽ đi tìm Tạ Trần, phàm nhân thư sinh, để bảo vệ “điểm neo nhân quả” của nhân gian, để giữ lại chút ánh sáng cuối cùng cho một kỷ nguyên mới đang chờ đợi. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free