Nhân gian bất tu tiên - Chương 573: Nhân Quả Loạn Động: Lời Cảnh Báo Từ Vô Hình
Sự tĩnh mịch trong hang động Bích Ngọc không còn mang vẻ an yên thường lệ, thay vào đó là một sự im ắng nặng nề, bị đè nén bởi một luồng áp lực vô hình nhưng khủng khiếp. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, ngồi khoanh chân giữa đám đông phàm nhân đang hôn mê sâu. Khuôn mặt thanh tú của anh đanh lại, đôi mắt sâu thẳm nhắm nghiền, cố gắng chống lại sự tấn công trực diện vào linh hồn. Nhân Quả Luân Bàn trong tay anh vẫn rung động dữ dội, không ngừng phát ra ánh sáng đỏ rực, nhưng giờ đây, ánh sáng đó đã yếu ớt đi nhiều, như một ngọn lửa leo lét giữa cơn bão táp, vật vã chống đỡ.
Không khí trong hang động, vốn dĩ thanh mát và trong lành nhờ linh khí tỏa ra từ những tinh thể bích ngọc trên vách đá, giờ đây trở nên loãng dần, nặng trĩu một thứ cảm giác trống rỗng. Mùi đá ẩm và nước su���i trong lành vẫn còn đó, hòa quyện với mùi mồ hôi lạnh toát của những người đang chìm vào cơn ác mộng. Từng giọt nước nhỏ đều đặn từ thạch nhũ rơi xuống hồ nước nhỏ bên dưới, tạo ra những âm thanh đơn điệu, nhưng trong tai Tạ Trần, chúng như những tiếng tích tắc đếm ngược của một chiếc đồng hồ vô hình, báo hiệu sự suy kiệt đang ngày càng trầm trọng. Gió đêm bên ngoài Rừng Thanh Phong rít lên từng hồi thảm thiết, luồn lách qua khe đá, mang theo hơi lạnh buốt giá và những tiếng rên rỉ yếu ớt của đại địa, như một bản ai ca bi tráng cho sự suy tàn của Thiên Đạo.
Anh cảm nhận rõ ràng từng sợi nhân quả, vốn dĩ chằng chịt và phức tạp, đang bị xé toạc và co rút lại, không phải một cách tự nhiên mà là bị cưỡng bức, bị kéo về một điểm duy nhất, một vực sâu vô tận. Đó là Ma Vực Thâm Uyên, nơi Ma Chủ Cửu U đang thi triển nghi thức Thiên Địa Hấp Linh. Hắn không chỉ muốn hút cạn linh khí của thế gian, không chỉ muốn biến vạn vật thành tro bụi, mà còn muốn bẻ gãy ý chí, làm tan rã nhân quả, triệt tiêu mọi phản kháng, m��i mầm mống của sự sống, sự độc lập. Mục tiêu cuối cùng của hắn là gì? Một trật tự mới do hắn định đoạt, một thế giới vô hồn, nơi mọi sinh linh đều là con rối dưới tay hắn?
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn định tâm thần. Anh cảm thấy một luồng ý chí tà ác như những xúc tu vô hình đang trực tiếp xuyên qua lớp phòng hộ của Nhân Quả Luân Bàn, tìm cách xé nát linh hồn anh, nghiền nát 'điểm neo' của anh. Đó là một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời, không phải đau đớn thể xác, mà là một sự giày vò từ tận gốc rễ của sự tồn tại, như thể bản ngã của anh đang bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chực tan biến.
Xung quanh anh, Mộ Dung Tuyết, Vương Đại Ngưu và các phàm nhân khác nằm la liệt, hơi thở yếu ớt, khuôn mặt nhợt nhạt, như bị rút cạn tinh thần. Mộ Dung Tuyết, thường ngày dịu dàng, thanh lịch với y phục xanh ngọc, giờ đây nằm bất động, đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy. "Lạnh... quá...", nàng thì thầm trong cơn mê, giọng nói mỏng manh như tiếng gió thoảng qua. Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, cao l���n, khuôn mặt chất phác nay hằn lên vẻ mệt mỏi cùng cực, từng thớ thịt căng cứng dưới lớp áo thợ săn đều đang run rẩy. Hắn đã cố gắng giữ vững ý chí, nhưng trước sức mạnh hủy diệt này, hắn cũng không thể chống đỡ nổi. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi thường ngày, giờ đây nằm thoi thóp, hơi thở mong manh như sợi chỉ, cánh tay nhỏ xíu siết chặt lấy chiếc búp bê vải cũ kỹ. Linh hồn của họ đang bị rút cạn, ý chí đang bị bẻ gãy, và Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, bất lực chứng kiến.
"Đây không chỉ là hút linh khí, mà là bẻ gãy ý chí, làm tan rã nhân quả... Ma Chủ rốt cuộc muốn gì?", Tạ Trần tự hỏi trong nội tâm, mỗi câu chữ như một tiếng vang vọng cô độc trong không gian tĩnh mịch. Anh biết, Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là muốn phá hủy. Một kẻ như hắn, với tham vọng khuynh đảo Thiên Đạo, sẽ không dừng lại ở sự hủy diệt đơn thuần. Hắn muốn thay thế, muốn kiến tạo. Và để kiến tạo một trật tự mới, hắn phải xóa sổ mọi tàn dư của trật tự cũ, đặc biệt là những "điểm neo" có khả năng chống lại sự định đoạt của hắn.
Nhân Quả Luân Bàn trong tay anh, không còn là một công cụ đơn thuần giúp anh nhìn thấu nhân quả, mà giờ đây nó đã trở thành một phần của anh, một tấm lá chắn tinh thần, một con mắt thứ ba nhìn thẳng vào bản chất của sự hủy diệt. Anh dùng nó để phân tích, để thấu hiểu. Những sợi nhân quả vô hình, vốn dĩ là nền tảng của mọi sự tồn tại, giờ đây đang bị bóp méo, bị rút ngắn, bị dẫn lối một cách cưỡng bức. Đây không phải là sự suy tàn tự nhiên của Thiên Đạo, mà là một cuộc tấn công có chủ đích, một sự thao túng tinh vi của Ma Chủ. Hắn muốn biến thế gian thành một trang giấy trắng, để hắn tự tay vẽ lên đó một bức tranh của sự tuyệt vọng và nô dịch.
Tạ Trần không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Anh trọng chữ "sống", một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi nhân tính không bị đánh đổi. Nhưng giờ đây, cái "sống" đó đang bị đe dọa, không chỉ với riêng anh mà với toàn bộ nhân gian. Anh biết mình là mục tiêu, là 'điểm neo' mà Ma Chủ muốn triệt hạ. Nỗi đau tinh thần tột cùng này, cảm giác bị tước đoạt từ tận sâu thẳm linh hồn, không làm anh gục ngã. Trái lại, trong khoảnh khắc đó, một ý chí kiên định lạ thường lại trỗi dậy. Anh sẽ không để hắn làm được điều đó. Anh sẽ không để hắn tước đoạt đi cái gọi là "nhân tính", cái "ý chí" mà anh đã luôn trân trọng. Anh sẽ đối phó, không bằng sức mạnh mà anh không có, mà bằng trí tuệ và sự kiên cường của một phàm nhân.
Anh cảm thấy hơi thở của Tiểu Hoa yếu dần, nghe thấy tiếng "lạnh quá" của Mộ Dung Tuyết ngày càng mỏng manh. Mỗi sinh linh xung quanh anh đều là một sợi dây nhân quả, một phần của cái "nhân gian" mà anh muốn bảo vệ. Ma Chủ Cửu U muốn 'lấp đầy' khoảng trống Thiên Đạo bằng sự hủy diệt và tà ác của hắn. Nhưng Tạ Trần biết, khoảng trống đó cần được lấp đầy bằng một trật tự mới, một trật tự nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi nhân tính không bị đánh đổi. Số phận của Ma Chủ Cửu U có thể sẽ được định đoạt trong cuộc đối đầu này, nhưng điều quan trọng hơn, là số phận của nhân gian, số phận của những kẻ yếu đuối đang bám víu vào một tia hy vọng mong manh. Tạ Trần, 'điểm neo' của thế giới, đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của mình, không phải với sự tự nguyện, mà với một ý chí kiên cường đến tận cùng.
***
Cùng lúc đó, cách đó hàng ngàn dặm, tại Phật Sơn Tự, nơi tiếng chuông chùa vẫn thường ngân vang thanh thoát, nơi tiếng tụng kinh trầm ấm của các tiểu hòa thượng vẫn thường vang vọng trong không gian trang nghiêm, giờ đây lại chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò, mặc áo cà sa cũ nát, ngồi trong điện Phật. Khuôn mặt gầy guộc, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, bỗng nhiên mở bừng. Đôi mắt ấy, vốn dĩ thâm trầm và tĩnh mịch, giờ đây ánh lên một tia lo lắng sâu sắc, như nhìn thấu hàng vạn dặm hồng trần.
Tiếng chuông chùa, vốn là âm thanh của sự an lạc và thức tỉnh, đã ngừng ngân. Tiếng mõ gõ đều đều, nhịp nhàng, cũng tắt lịm. Các tiểu hòa thượng, vốn đang tụng kinh trong điện, ��ột nhiên cảm thấy một luồng hàn khí thấu xương, một sự trống rỗng đến từ sâu thẳm tâm hồn, khiến họ không thể thốt nên lời. Họ ngước nhìn Vô Danh Tăng, thấy đôi mắt ông mở to, nhìn thẳng về phía Ma Vực Thâm Uyên, nơi một luồng ý niệm hủy diệt đang xuyên phá các lớp không gian, như một mũi tên tẩm độc lao thẳng vào trái tim thế giới.
"Ma Chủ... Hắn muốn phá hủy cái nền móng cuối cùng của Thiên Đạo...", Vô Danh Tăng thì thầm, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây lại mang một sự khẩn thiết hiếm thấy. "Tạ thí chủ, nguy rồi!"
Ông cảm nhận rõ ràng 'điểm neo' mà ông đã dự cảm, cái sợi dây mỏng manh nhưng kiên cố đang giữ lấy thế gian, đang bị tấn công dữ dội. Không phải là tấn công thể xác, mà là một cuộc chiến tranh giành linh hồn, một nỗ lực bóp méo nhân quả, một sự bẻ gãy ý chí. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt, hắn là một kẻ thao túng, một kẻ muốn viết lại quy tắc của vũ trụ theo ý hắn. Và Tạ Trần, một phàm nhân mang trong mình ngọn lửa nhân tính và ý chí kiên cường, chính là chướng ng��i vật lớn nhất của hắn.
Trong không gian thanh tịnh của Phật Sơn Tự, mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, hòa quyện với mùi hoa sen tinh khiết và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm. Nhưng sự thanh tịnh ấy giờ đây bị phá vỡ bởi một luồng sóng xung kích vô hình, một tiếng thét câm lặng từ tận cùng thế giới. Vô Danh Tăng đứng dậy. Thân hình gầy gò của ông, vốn dĩ mang vẻ yếu ớt, giờ đây lại toát ra một khí thế vững chãi như núi. Chiếc áo cà sa cũ nát tung bay nhẹ trong luồng khí vô hình. Ông bước đi, mỗi bước chân đều mang theo một sự quyết đoán không gì lay chuyển.
"Tiểu Hòa Thượng, chuẩn bị... chúng ta phải đi", ông nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. Tiểu Hòa Thượng, vốn dĩ đang run rẩy, nghe lời sư phụ, lập tức chấn chỉnh lại tinh thần, dù vẫn còn sợ hãi. "Sư phụ... đi đâu ạ?"
"Cứu nhân độ thế", Vô Danh Tăng đáp, ánh mắt hướng về phía Tây, nơi có Rừng Thanh Phong và 'điểm neo' đang bị bão tố nuốt chửng. Ông biết, cuộc đối đầu này không chỉ là của Tạ Trần, mà là của toàn bộ nhân gian, của những ai còn tin vào giá trị của sự sống, của ý chí và nhân tính.
Cùng lúc đó, trong một khu rừng sâu khác của Rừng Thanh Phong, nơi ánh trăng vẫn còn vương lại trên những tán cây cổ thụ, Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) cũng hiện nguyên hình. Đôi tai cáo trắng muốt dựng thẳng, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ vẫy, ánh mắt vàng rực nhìn về phía chân trời, nơi một luồng khí tức tà ác đang cuộn trào như thủy triều đen. Nàng, với giác quan nhạy bén của yêu tộc, cảm nhận được sự bất ổn kinh hoàng này một cách rõ ràng hơn bất kỳ ai.
"Cái mùi này... là công kích linh hồn! Hắn nhắm vào Tạ công tử!", nàng thốt lên, giọng nói vốn dĩ trong trẻo, đáng yêu, giờ đây lại mang một sự hoảng hốt và lo lắng tột độ. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng bây giờ, sự lanh lợi đó biến thành sự cảnh giác cao độ. Nàng đã từng gặp Tạ Trần, đã từng cảm nhận được sự đặc biệt của anh, sự thanh khiết của nhân tính trong một thế giới đang dần mất đi. Anh là một người đặc biệt, một điểm sáng trong bóng tối.
Nàng cảm nhận được m��t mối nguy hiểm chết người đang đe dọa 'vị công tử' đó, một mối đe dọa không chỉ đến từ sức mạnh vật chất mà còn từ sự thao túng linh hồn. Đôi mắt vàng rực của nàng nheo lại, nhìn về phía chân trời. Nàng không biết Ma Chủ Cửu U là ai, không biết nghi thức Thiên Địa Hấp Linh là gì, nhưng nàng biết Tạ Trần đang gặp nguy hiểm. Và bản năng của nàng mách bảo, nếu Tạ Trần sụp đổ, thì cả thế gian này cũng sẽ không còn lối thoát.
Không một chút do dự, Hồ Ly Nữ biến thành một bóng hồ quang, một luồng sáng trắng lướt đi nhanh như chớp giữa những tán cây, lao thẳng về hướng Hang Động Bích Ngọc. Nàng không phải là một chiến binh mạnh mẽ, nhưng nàng có sự nhanh nhẹn, sự tinh quái của một yêu tộc và hơn hết, nàng có một tấm lòng, một sự gắn kết vô hình với 'điểm neo' mang tên Tạ Trần. Thế giới này đang sụp đổ, nhưng những ai còn giữ được nhân tính, còn giữ được ý chí, đều đang hướng về một điểm, về một hy vọng cuối cùng.
***
Khi ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi vào Hang Động Bích Ngọc, xuyên qua khe đá và những chùm tinh thể bích ngọc xanh biếc, Tạ Trần vẫn ngồi yên vị. Mặc dù cơ thể đã suy kiệt đến cực hạn, tinh thần đã trải qua một đêm dài chiến đấu với luồng ý chí tà ác của Ma Chủ Cửu U, nhưng đôi mắt anh vẫn kiên định, sâu thẳm. Nhân Quả Luân Bàn trong tay anh không còn rung động dữ dội như đêm qua, mà thay vào đó, nó phát ra một ánh sáng lung linh, huyền ảo, như đang sắp xếp lại những mảnh vỡ của một bức tranh khổng lồ, phức tạp.
Cảm giác bị rút cạn linh khí đã dịu đi một chút, nhưng thay vào đó là một sự biến động kỳ lạ, một sự "bẻ cong" vô hình trong không gian và thời gian xung quanh anh. Tạ Trần mở mắt, đôi mắt sắc bén của anh quét qua hang động. Anh nhìn thấy một cành cây khô, vốn đã chết từ lâu, nằm vắt vẻo trên một mỏm đá. Bỗng nhiên, một nụ hoa tím biếc, nhỏ xíu, non tơ, từ từ nhú ra từ vỏ cây mục ruỗng. Màu tím của nó rực rỡ đến khó tin, như một biểu tượng của sự sống mãnh liệt. Nhưng chỉ trong chớp mắt, nụ hoa ấy đã khô héo, co rúm lại, và biến thành tro bụi, tan biến vào hư không.
Tạ Trần nhíu mày. Sự kiện này không phải là một sự sống lại kỳ diệu, mà là một sự bóp méo. Sự sống bị ép buộc, bị thúc đẩy đến cực hạn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi bị hủy diệt một cách tàn nhẫn. Nó không phải là một vòng tuần hoàn tự nhiên, mà là một sự can thiệp thô bạo.
Anh tiếp tục quan sát. Một dòng nước ngầm nhỏ, vốn dĩ chảy qua hang động theo một lộ trình cố định, bỗng nhiên thay đổi hướng một cách vô lý. Nó không còn chảy xuôi theo địa hình, mà đột ngột dâng ngược lên trên một đoạn, tạo thành một thác nước nhỏ kỳ lạ chảy ngược, trước khi lại tiếp tục xuôi dòng một cách miễn cưỡng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn đêm qua, giờ đây đôi lúc lại mang theo một âm điệu kỳ cục, như thể dòng chảy đang bị uốn nắn bởi một bàn tay vô hình. Mùi đá ẩm và nước suối thanh khiết vẫn còn đó, nhưng Tạ Trần cảm thấy một sự sai lệch, một sự "không đúng" trong mọi thứ xung quanh.
Những sự kiện nhỏ nhặt, vô lý nhưng lại xảy ra một cách 'có chủ đích' này khiến Tạ Trần rùng mình. Đây không phải là sự hỗn loạn tự nhiên của một Thiên Đạo đang suy tàn. Đây là sự can thiệp, một bàn tay vô hình đang cố gắng định hình lại mọi thứ, bắt đầu từ điểm yếu nhất. Ma Chủ Cửu U không chỉ hút cạn linh khí, hắn đang cố gắng bẻ cong, phá vỡ cấu trúc nhân quả của thế giới. Hắn không muốn một thế giới hỗn loạn, hắn muốn một thế giới được sắp đặt lại theo ý hắn, nơi hắn là Thiên Đạo mới.
Và anh, Tạ Trần, chính là 'điểm nút' mà Ma Chủ muốn triệt hạ để đạt được mục đích tối thượng. Anh là cái gai trong mắt hắn, là sợi dây nhân quả duy nhất mà hắn không thể bẻ gãy một cách dễ dàng, là nơi mà ý chí của nhân gian vẫn còn tồn tại mạnh mẽ.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu. "Đây không phải là sự hỗn loạn tự nhiên... mà là sự can thiệp... một bàn tay vô hình đang cố gắng định hình lại mọi thứ, bắt đầu từ điểm yếu nhất...", anh thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sự thấu triệt. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, nhưng giờ đây nó không còn là cái lạnh của sự suy ki��t, mà là cái lạnh của một sự thật trần trụi.
Anh nhắm mắt lại. Nhân Quả Luân Bàn trong tay anh phát ra một ánh sáng ổn định, ấm áp, như một trái tim đang đập nhịp nhàng. Anh không còn cố gắng chống đỡ, mà toàn tâm toàn ý dung hợp với nó, để nó dẫn dắt suy nghĩ, để nó mở rộng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh. Những sợi nhân quả vô hình, vốn dĩ là những đường nét phức tạp, giờ đây hiện rõ hơn bao giờ hết, không phải là những đường thẳng, mà là những đường cong, những đường gãy khúc, những vòng xoắn ốc bị bóp méo.
Tạ Trần nhìn thấu. Ma Chủ Cửu U không muốn hủy diệt Thiên Đạo hoàn toàn. Hắn muốn chiếm hữu nó, muốn trở thành Thiên Đạo mới. Và để làm được điều đó, hắn phải xóa bỏ mọi sự phản kháng, mọi ý chí độc lập. Hắn phải bẻ cong nhân quả của toàn bộ thế giới, biến nó thành một công cụ phục tùng hắn. Và Tạ Trần, với khả năng nhìn thấu nhân quả, với ý chí kiên định của một phàm nhân, chính là một "lỗi hệ thống" trong kế hoạch vĩ đại của hắn.
Cái cảm giác bất lực khi chứng ki��n những người xung quanh mình suy kiệt vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó được thay thế bằng một ý chí mạnh mẽ hơn. Anh không thể dùng sức mạnh để chống lại Ma Chủ, nhưng anh có thể dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu nhân quả để phá giải âm mưu của hắn. Anh là 'điểm neo', nhưng cũng là 'điểm nút', điểm yếu nhất mà hắn muốn triệt hạ, nhưng cũng là điểm có khả năng làm sụp đổ toàn bộ kế hoạch của hắn.
Tạ Trần mở mắt ra. Ánh sáng ban mai yếu ớt đã chiếu rọi rõ hơn vào hang động, soi rọi khuôn mặt gầy gò của anh. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ luôn ánh lên vẻ suy tư, giờ đây lại lóe lên một tia sáng của sự quyết đoán. Anh đã hiểu. Anh đã thấu triệt. Cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến giữa thiện và ác, giữa tiên và ma. Nó là một cuộc chiến của ý chí, của nhân tính, của bản chất tồn tại.
Anh biết, một khi Ma Chủ Cửu U thành công, nhân gian sẽ không còn là nhân gian nữa. Linh khí sẽ cạn kiệt, nhưng quan trọng hơn, nhân tính sẽ bị đánh mất, ý chí sẽ bị bẻ gãy. Con người sẽ sống như những cái xác không hồn, những con rối vô tri. Đó là một kết cục mà anh, Tạ Trần, không thể chấp nhận.
Anh nắm chặt Nhân Quả Luân Bàn trong tay, cảm nhận sự liên kết sâu sắc với nó. Ma Chủ Cửu U muốn bẻ cong nhân quả? Vậy thì anh sẽ tìm cách bẻ ngược lại, hoặc tạo ra một nhánh nhân quả mới, một con đường mà hắn không thể ngờ tới. Tạ Trần, 'điểm neo' của thế giới, đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của mình, không phải với sự tự nguyện, mà với một ý chí kiên cường đến tận cùng, một quyết tâm bảo vệ cái gọi là "nhân tính" đến hơi thở cuối cùng. Cuộc chiến vừa mới bắt đầu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.