Nhân gian bất tu tiên - Chương 572: Thiên Địa Hấp Linh: Nghi Thức Hủy Diệt Của Ma Chủ
Bóng tối đã hoàn toàn nuốt chửng vệt sáng đỏ rực cuối cùng nơi chân trời, để lại thế gian chìm trong một màn đêm thăm thẳm, đặc quánh như mực. Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy Rừng Thanh Phong, không còn tiếng chim, không còn tiếng côn trùng rả rích, chỉ còn tiếng gió rít qua những tán lá khô héo, mang theo một hơi lạnh thấu xương. Tiểu Cửu, với đôi tai vểnh cao, vẫn đứng lặng giữa thảm lá mục, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất trong không gian đang trở nên căng như dây đàn. Nàng đã liên kết những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí mình, từ lời tiên tri cổ xưa của yêu tộc, từ những dự cảm mơ hồ về sự suy yếu của Thiên Đạo, đến cái tên Tạ Trần mà Ma Chủ Cửu U đã nhắc đến với một thái độ đặc biệt.
“Điểm neo…” nàng thì thầm, đôi mắt hồ ly tinh anh lấp l��nh trong bóng tối, “Liệu có phải thực sự là một phàm nhân?”
Sự nghi ngờ này, thoạt nghe có vẻ hoang đường, nhưng lại phù hợp với những cảm nhận của nàng về sự thay đổi của Thiên Đạo, nơi sức mạnh tu vi không còn là yếu tố duy nhất định đoạt mọi thứ. Một thứ gì đó trong nàng, một bản năng nguyên thủy của yêu tộc đã sống qua biết bao thăng trầm của thế giới, đang gào thét rằng điều nàng cảm nhận là sự thật. Nàng nhắm mắt lại, đôi tai vẫn vểnh lên, tập trung toàn bộ giác quan để cảm nhận. Nàng thấy những sợi nhân quả đang rối bời, nhưng giữa mớ bòng bong ấy, có một điểm, một trung tâm, nơi những sợi dây đó vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn vững chắc một cách khó hiểu. Đó là một cảm giác ấm áp, một chút hy vọng mong manh giữa sự hỗn loạn và cái lạnh lẽo của ma khí. Nàng cảm nhận được sự tồn tại của nó, như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển cả bão tố.
Đột nhiên, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo đến tận xương tủy ập tới, khiến Tiểu Cửu phải mở bừng mắt. Không phải là ma khí đơn thuần, mà là một cảm giác bị rút cạn, bị tước đoạt từ tận sâu thẳm linh hồn. Giống như một cái giếng cạn đang bị hút nốt những giọt nước cuối cùng, nàng cảm thấy linh khí trong cơ thể mình đang bị kéo đi một cách mạnh mẽ, không thể chống cự. Đôi tai cáo của nàng cụp xuống, thân hình mềm mại run rẩy. Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao vốn đã mờ nhạt giờ đây như bị một bàn tay vô hình che lấp, chỉ còn lại một màu tím sẫm đầy chết chóc. Hàng cây cổ thụ xung quanh nàng bỗng chốc héo úa, lá rụng lả tả, nhựa sống bị rút cạn trong khoảnh khắc.
"Không... đây không phải là một sự suy yếu tự nhiên!" Tiểu Cửu thốt lên, giọng nói khàn đặc, "Đây là... một nghi thức! Một nghi thức đang hút cạn linh khí... và cả linh hồn của vạn vật!"
Nàng nhìn về phía chân trời, về hướng Ma Vực Thâm Uyên, nơi có một luồng sáng đen kịt đang cuộn trào lên như một cột khói khổng lồ. Từ đó, những cơn sóng xung kích vô hình lan tỏa khắp thiên địa, mang theo sự hủy diệt và tuyệt vọng. Cảm giác ấm áp của 'điểm neo' mà nàng vừa cảm nhận được, giờ đây cũng đang bị đe dọa, như một ngọn nến nhỏ bé giữa cơn bão táp. Hồ Ly Nữ cắn chặt môi, đôi mắt tinh anh ánh lên sự quyết tâm. Nàng cần phải đi, cần phải đến đó, hoặc ít nhất là tìm đến Tạ Trần, người phàm nhân mà nàng linh cảm chính là 'điểm neo' ấy. Có lẽ, chỉ có hắn mới có thể hiểu được bản chất của nghi thức kinh hoàng này, và tìm ra cách để chống lại nó. Nàng không thể đứng yên nhìn thế giới này chìm vào hư vô. Với một cái vút nhẹ, nàng hóa thành một làn gió thoảng, biến mất vào sâu trong rừng, mang theo nỗi lo âu tột cùng.
***
Trong lòng Ma Vực Thâm Uyên, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Nơi đây, kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn vươn mình chọc trời, những hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng đến vô tận. Các tòa tháp gai nhọn cao vút, thành trì được xây từ xương cốt và đá hắc ám, tất cả đều nhuốm một màu tử khí u ám. Không có ánh sáng trăng sao, chỉ có những quầng sáng ma quái màu lục nhạt hắt ra từ những kẽ nứt trên vách đá, soi rõ từng chi tiết ghê rợn. Tiếng gầm gừ của ma vật, tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng khóc than của oan hồn, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo vọng lại từ nơi sâu thẳm, cùng với những tràng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự chết chóc.
Mùi máu tanh nồng nặc, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt, mùi thối rữa của xác thịt và mùi ma khí đặc trưng, đặc quánh đến mức khiến người ta cảm thấy buồn nôn. Bầu không khí u ám, lạnh lẽo và tăm tối bao trùm lấy vạn vật, tạo nên một cảm giác bị đè nén, sợ hãi và chết chóc luôn hiện hữu. Nhiệt độ cực thấp, và đôi khi, những giọt mưa máu lẫn mưa axit lại rơi lất phất trong xoáy ma khí, khiến mặt đất càng thêm hoang tàn.
Trên một tế đàn khổng lồ được xây dựng từ vô số xương cốt của sinh linh và máu tươi đã khô quánh, Ma Chủ Cửu U đứng sừng sững, thân hình cường tráng, cao lớn toát ra một khí chất tà mị nhưng đầy uy lực. Khuôn mặt hắn góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn đối với vạn vật. Mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã và cổ xưa, như thể đã trải qua hàng vạn năm bể dâu. Hắn khoác một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ, phấp phới trong luồng ma khí cuồn cuộn.
Xung quanh tế đàn, hàng vạn Hắc Ma Sứ quỳ lạy, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực. Chúng mặc áo giáp đen, tay cầm những cây trường thương lớn, vẻ mặt tràn ngập sự trung thành mù quáng và thỏa mãn bệnh hoạn trước sự hỗn loạn sắp xảy ra.
Ma Chủ Cửu U giơ cao một thứ không rõ hình dạng, một khối pha lê đen kịt phát ra ánh sáng tím u ám, trong đó dường như có vô số linh hồn đang giãy giụa. Hắn bắt đầu cất tiếng, những cổ ngữ tà ác vang vọng khắp Ma Vực, không phải là ngôn ngữ của thế gian, mà là âm thanh của sự hủy diệt và hỗn loạn, khiến không gian xung quanh rung chuyển dữ dội.
"Thiên Đạo mục nát, linh hồn mục nát... Tất cả sẽ trở về hư vô, để ta tạo ra trật tự mới!" Giọng nói của Ma Chủ Cửu U khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, vang vọng như sấm sét giữa không gian tĩnh mịch. Hắn cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo và bệnh hoạn, "Các ngươi, những kẻ yếu đuối bám víu vào thứ gọi là 'nhân tính', vào cái 'Thiên Đạo' mục ruỗng, sẽ được ta giải thoát khỏi gông cùm đó! Ta sẽ ban cho các ngươi một sự tái sinh, một sự phục tùng hoàn toàn!"
Đáp lại lời hắn, hàng vạn Hắc Ma Sứ đồng thanh gầm lên, tiếng hô "Vạn tuế Ma Chủ!" vang dội, như muốn xé toạc màn đêm. Chúng quỳ rạp xuống, dâng hiến tất cả ý chí và linh hồn cho kẻ đã ban cho chúng sức mạnh từ hỗn loạn.
Ma Chủ Cửu U không nói thêm lời nào, đôi mắt đỏ rực của hắn tập trung vào khối pha lê đen. Hắn dứt khoát ấn khối pha lê vào trung tâm tế đàn. Ngay lập tức, một luồng ma khí khổng lồ bùng nổ, màu đen đặc quánh như màn đêm nguyên thủy, xoáy tròn dữ dội rồi lan tỏa ra khắp mọi hướng với tốc độ kinh hoàng. Luồng ma khí đó không chỉ đơn thuần là năng lượng, mà nó còn mang theo một ý chí hủy diệt, một khao khát nuốt chửng tất cả.
Từ lòng đất, những mạch linh khí ẩn sâu hàng vạn năm bắt đầu run rẩy, b��� kéo lên một cách cưỡng bức. Từ trên cao, không khí vốn chỉ chứa linh khí mỏng manh của thời đại suy tàn, giờ đây cũng bị bóp méo, những hạt linh khí nhỏ bé bị hút về phía Ma Vực Thâm Uyên, tạo thành một cơn lốc hủy diệt vô hình, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Cây cối héo úa, núi đá nứt toác, sông hồ cạn kiệt. Không chỉ linh khí, mà những sợi nhân quả vô hình, những ý chí mong manh của phàm nhân, những chấp niệm còn sót lại của tu sĩ, tất cả đều bị nghiền nát, bị hút vào luồng xoáy tử vong. Khung cảnh trở nên hỗn loạn, hủy diệt, như thể tận thế đã thực sự giáng xuống. Ma Chủ Cửu U đứng giữa tâm bão, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ thỏa mãn bệnh hoạn, chiêm ngưỡng kiệt tác hủy diệt của mình. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang cuồn cuộn chảy vào cơ thể, cảm thấy Thiên Đạo đang oằn mình trong cơn hấp hối. Hắn biết, trong cơn hỗn loạn này, có một thứ hắn cần phải triệt tiêu bằng mọi giá: cái 'điểm neo' khó hiểu mà ngay cả Thiên Đạo cũng đang cố gắng bảo vệ.
***
Cùng lúc đó, tại Phật Sơn Tự, nơi vốn dĩ là chốn thanh tịnh, trang nghiêm, yên bình, một sự biến động kinh hoàng đang diễn ra. Kiến trúc chùa cổ điển, mái ngói cong cong, tường gạch rêu phong, tượng Phật lớn uy nghi, các gian thờ và khu vườn thiền, tất cả đều toát lên vẻ linh thiêng, an lạc. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn, tiếng tụng kinh trầm bổng, tiếng mõ gõ nhịp nhàng, tiếng chim hót líu lo, mùi hương trầm thoang thoảng, mùi hoa sen thanh khiết, mùi đất ẩm ướt, tất cả tạo nên một bầu không khí khiến lòng người thanh thản.
Nhưng giờ đây, sự yên bình đó đã bị xé toạc. Khí hậu ôn hòa, mát mẻ bỗng trở nên lạnh lẽo bất thường. Gió hú từng cơn qua những mái chùa, mang theo một hơi thở lạnh lẽo và tử khí nồng nặc. Cây cối trong vườn thiền đột ngột héo úa, lá vàng rụng lả tả, như thể một bàn tay vô hình đang tước đoạt sự sống của chúng.
Trong chính điện, Vô Danh Tăng đang ngồi thiền định trên bồ đoàn. Thân hình ông gầy gò, mặc chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ sâu sắc. Đầu ông trọc lóc, trên đỉnh đầu có sáu vết sẹo thiêu hương rõ nét. Chiếc gậy thiền đặt bên cạnh, và bát khất thực vẫn còn vương những hạt cơm nguội. Ông đã duy trì tư thế này hàng chục năm, chứng kiến bao thăng trầm của thế gian, bao suy yếu của Thiên Đạo.
Đột nhiên, toàn thân ông run nhẹ. Đôi mắt nhắm hờ mở bừng ra, lộ ra ánh nhìn trong trẻo như mặt hồ thu, nhưng giờ đây lại tràn ngập sự kinh hoàng. Một luồng tử khí và ma khí cuồn cuộn, đặc quánh như những đám mây đen, ập đến, xuyên qua các trận pháp bảo vệ kiên cố của Phật Sơn Tự như thể chúng không hề tồn tại. Các tượng Phật trong chính điện bỗng chốc mờ đi, ánh sáng vàng linh thiêng bị lu mờ bởi màu đen kịt.
Vô Danh Tăng cảm nhận được sự suy yếu cực độ của Thiên Đạo, không phải là sự suy yếu tự nhiên mà ông vẫn thường chiêm nghiệm, mà là một sự cưỡng đoạt, một sự rút cạn từ tận gốc rễ. Ông cảm thấy linh khí trong cơ thể mình, vốn đã mỏng manh, đang bị kéo đi một cách mạnh mẽ, như một sợi tơ bị giật đứt. Linh hồn ông chấn động, cảm nhận được một nghi thức tà ��c đang rút cạn sinh lực của vạn vật, không chỉ là linh khí, mà là ý chí, là chấp niệm, là cả linh hồn của chúng sinh.
"Không chỉ linh khí... mà là linh hồn. Hắn muốn triệt tiêu ý chí phản kháng... Điểm neo... nguy rồi!" Vô Danh Tăng thì thầm, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây trở nên khàn đặc, nặng trĩu. Ông đã từng cảm nhận được 'điểm neo' ấy, một tồn tại đặc biệt giữa thời khắc Thiên Đạo suy tàn, một hy vọng mong manh cho kỷ nguyên mới. Và giờ đây, ông cảm nhận rõ ràng, nghi thức tà ác của Ma Chủ Cửu U đang trực tiếp nhắm vào 'điểm neo' đó, như một mũi tên độc nhắm thẳng vào trái tim của thế giới.
Ông đứng dậy, chiếc áo cà sa cũ nát phấp phới trong luồng gió lạnh lẽo. Ánh mắt ông nhìn về phía Ma Vực Thâm Uyên, nơi luồng ma khí đen kịt đang cuồn cuộn dâng lên như một cột khói khổng lồ, mang theo sự hủy diệt và tuyệt vọng. Sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt gầy guộc của ông, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại là một sự quyết tâm sắt đá. Vô Danh Tăng biết, nếu 'điểm neo' bị phá hủy, thì mọi hy vọng về một kỷ nguyên mới, về sự tái sinh của thế giới, sẽ hoàn toàn tan biến.
Ông khoanh chân ngồi xuống một lần nữa, nhưng lần này không phải để thiền định. Ông bắt đầu vận chuyển công pháp, những dòng kinh Phật cổ xưa vang vọng trong chính điện, tạo thành một lá chắn ánh sáng vàng nhạt, cố gắng chống lại sự xâm lấn của ma khí. Từng hạt linh khí mỏng manh trong cơ thể ông được vận dụng đến cực hạn, tạo nên một sự kháng cự yếu ớt nhưng kiên cường. Ông biết, một mình ông không thể ngăn cản được nghi thức kinh hoàng này, nhưng ông phải làm gì đó, phải bảo vệ 'điểm neo' bằng tất cả những gì ông có.
***
Trong hang động ẩn mình sâu trong Rừng Thanh Phong, nơi vốn dĩ là chốn trú ẩn tạm thời của Tạ Trần và nhóm phàm nhân, bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Nơi đây không có kiến trúc nhân tạo, chỉ có những con đường mòn nhỏ và các hang động tự nhiên, thường ngày yên tĩnh và mát mẻ. Tiếng chim hót, tiếng lá cây xào xạc, tiếng suối chảy và tiếng côn trùng rả rích là những âm thanh quen thuộc. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục nát, mùi hoa dại, tất cả tạo nên một không gian trong lành, yên bình.
Nhưng giờ đây, sự yên bình đó đã hoàn toàn biến mất. Khí hậu ôn hòa bỗng trở nên lạnh giá, gió mạnh bất thường thổi vào cửa hang, mang theo một luồng không khí khô héo, như thể đã đi qua một sa mạc chết chóc.
Nhóm Tạ Trần và các phàm nhân đang nghỉ ngơi sau hành trình dài. Phàm nhân, vốn đã mệt mỏi và sợ hãi, bỗng chốc ngã gục, khuôn mặt xanh xao, run rẩy, ánh mắt thất thần. Họ cảm thấy toàn thân bị rút cạn sinh lực, tinh thần suy sụp nhanh chóng, như thể một phần nào đó của họ đang bị kéo ra ngoài một cách cưỡng bức. Tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên khắp hang động.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ ngoài dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, cũng không thoát khỏi ảnh hưởng. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, giờ đây lại trắng bệch, đôi môi tái mét. Nàng cố gắng chống tay xuống đất để đứng dậy nhưng toàn thân mềm nhũn. Linh khí trong cơ thể nàng, vốn đã không quá mạnh mẽ, gi��� đây như một dòng sông cạn khô.
"Tạ Trần, đây là cái gì? Linh khí... linh khí đang bị hút cạn!" Nàng thốt lên khó nhọc, giọng nói yếu ớt, ánh mắt nhìn Tạ Trần cầu cứu.
Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác, thật thà, cũng không khá hơn là bao. Hắn vốn dĩ là người mạnh mẽ nhất trong nhóm phàm nhân, luôn sẵn sàng bảo vệ mọi người. Giờ đây, hắn gầm gừ, cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân như nhũn ra, chỉ có thể quỳ một gối.
"Ta... ta cảm thấy yếu ớt quá! Cứ như... cứ như có thứ gì đó đang hút hết sức lực của ta vậy!" Hắn gầm gừ, cố gắng cầm lấy cây rìu bên cạnh, nhưng cánh tay nặng trĩu. Dù sợ hãi trước hiện tượng lạ, nhưng hắn vẫn giữ vững sự trung thành và bản năng bảo vệ, ánh mắt vẫn hướng về phía Tạ Trần và nhóm phàm nhân yếu ớt hơn.
Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, ngồi giữa họ. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn th���u mọi sự. Anh cảm nhận rõ hơn ai hết luồng áp lực khủng khiếp này. Không chỉ là sự suy yếu về thể chất, mà là một sự tấn công trực diện vào linh hồn, vào ý chí của anh.
Nhân Quả Luân Bàn trong tay anh, một vật phẩm không phải pháp bảo mà là một công cụ giúp anh nhìn thấu nhân quả, bỗng phát ra ánh sáng đỏ rực, rung động dữ dội như muốn vỡ tung. Những sợi nhân quả vô hình, vốn dĩ chằng chịt và phức tạp, giờ đây như những sợi tơ mỏng manh bị xé toạc, bị kéo về một điểm duy nhất, một cách cưỡng bức và tàn nhẫn. Anh cảm thấy một luồng ý chí tà ác đang trực tiếp nhắm vào anh, như một cái lưới vô hình đang siết chặt lấy 'điểm neo' của anh, muốn nghiền nát nó.
"Không chỉ linh khí... Hắn muốn bẻ gãy ý chí... Hắn muốn..." Tạ Trần thì thầm, giọng nói trầm tĩnh thường ngày giờ đây mang một sự căng thẳng tột độ. Anh dừng lại, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Nhân Quả Luân Bàn đang rung lên bần bật, những sợi nhân quả trong đó đang co rút lại, chỉ vào một điểm duy nhất. Khoảnh khắc đó, một sự thật kinh hoàng chợt bừng sáng trong tâm trí anh. Anh nhận ra mục tiêu thực sự của Ma Chủ Cửu U, nhận ra lý do vì sao hắn lại phải dùng đến một nghi thức tà ác đến thế, một nghi thức không chỉ hút cạn linh khí mà còn hủy diệt cả ý chí.
Anh chính là cái 'điểm neo' đó.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn định bản thân. Mặc dù anh luôn muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng giờ đây, anh không còn lựa chọn nào khác. Anh hiểu rằng, nghi thức 'Thiên Địa Hấp Linh' này không chỉ là một đòn tấn công vào thế giới vật chất, mà còn là một cuộc chiến tranh giành linh hồn, một nỗ lực nhằm triệt tiêu bất kỳ ý chí phản kháng nào có thể đe dọa trật tự mới mà Ma Chủ Cửu U muốn thiết lập. Và anh, một phàm nhân không tu vi, nhưng lại sở hữu khả năng nhìn thấu nhân quả và một ý chí kiên định, đã trở thành mục tiêu chính của hắn.
Cái cảm giác bị nhắm đến trực tiếp, bị tước đoạt từ tận sâu thẳm linh hồn, không phải là nỗi đau thể xác, mà là một sự đau đớn tinh thần tột cùng, như thể bản ngã của anh đang bị xé nát. Nhưng trong khoảnh khắc đó, thay vì tuyệt vọng, một ý chí kiên định lạ thường lại trỗi dậy trong Tạ Trần. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Hắn muốn nghiền nát ý chí của anh ư? Hắn muốn hủy diệt 'điểm neo' này ư?
Tạ Trần từ từ nhắm mắt lại, rồi mở ra. Đôi mắt sâu thẳm của anh giờ đây không còn sự bối rối ban đầu, mà thay vào đó là một sự kiên định, một ngọn lửa ý chí bùng cháy mãnh liệt. Anh sẽ không để hắn làm được điều đó. Anh sẽ không để hắn tước đoạt đi cái gọi là "nhân tính", cái "ý chí" mà anh đã luôn trân trọng. Anh sẽ đối phó với mối đe dọa trực tiếp này, không phải bằng sức mạnh mà anh không có, mà bằng trí tuệ và sự kiên cường của một phàm nhân.
Ma Chủ Cửu U muốn 'lấp đầy' khoảng trống Thiên Đạo bằng sự hủy diệt và tà ác của hắn. Nhưng Tạ Trần biết, khoảng trống đó cần được lấp đầy bằng một trật tự mới, một trật tự nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi nhân tính không bị đánh đổi. Số phận của Ma Chủ Cửu U có thể sẽ được định đoạt trong cuộc đối đầu này, nhưng điều quan trọng hơn, là số phận của nhân gian, số phận của những kẻ yếu đuối đang bám víu vào một tia hy vọng mong manh. Tạ Trần, 'điểm neo' của thế giới, đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của mình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.