Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 578: Quyết Đoán Của Kẻ Phàm: Tiếng Gọi Từ Liên Minh

Tiếng trống điểm canh tàn, báo hiệu một đêm kinh hoàng đã qua đi, nhưng dư âm của nó vẫn còn lẩn khuất trong từng ngóc ngách của thị trấn Vọng Giang. Tại quán trà nhỏ ven sông, nơi từng là chốn tĩnh lặng cho những tâm hồn mỏi mệt, giờ đây không khí đặc quánh sự bất an. Sáng sớm, sương mù vẫn còn lãng đãng giăng mắc trên mặt sông, phủ lên những con thuyền neo đậu một tấm màn trắng đục. Ánh nắng yếu ớt vừa hé rạng, cố gắng xuyên qua lớp sương mỏng, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, hư ảo, như thể thế giới đang nín thở chờ đợi một điều gì đó. Tiếng nước sông chảy róc rách dưới chân cầu gỗ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với nỗi sợ hãi đang sôi sục trong lòng người. Mùi trà thơm d���u nhẹ lan tỏa, quyện lẫn với mùi nước sông trong lành và hương hoa cỏ dại, nhưng dường như chẳng thể xoa dịu được những tâm hồn đang hoảng loạn.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra xa xăm, nơi dòng sông cuộn mình trôi lững lờ. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát thấm vào đầu lưỡi, như thể đang nếm trải cả mùi vị của vận mệnh nhân gian. Lời tuyên án của Ma Chủ Cửu U đêm qua đã lan truyền nhanh như cháy rừng, không chỉ trong thị trấn nhỏ này mà còn khắp nhân gian. Những tiếng bàn tán xôn xao, những lời thì thầm sợ hãi vẫn chưa dứt. Người ta chỉ trỏ vào nhau, vào những cuộn phù văn giấy vẫn còn vương vãi trên nền đất ẩm, vào một tương lai vô định mà Ma Chủ đã vẽ ra. Hắn, Tạ Trần, một phàm nhân, bỗng chốc trở thành tâm điểm của cơn bão tố.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, ngồi đối diện hắn, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng đến tột cùng. Nàng siết chặt bàn tay nhỏ bé của mình, rồi lại đưa tay nắm lấy vạt áo của Tạ Trần, như một đứa trẻ bám víu vào cha m�� giữa dòng nước lũ. Gương mặt thanh tú của nàng giờ đây trắng bệch, không còn vẻ lanh lợi thường ngày. Nàng đã nghe tất cả, nghe những lời sấm truyền độc địa từ Ma Chủ, nghe những lời đồn thổi hoang mang từ đám đông. Đối với nàng, Tạ Trần không phải "điểm neo diệt thế", mà là cả thế giới của nàng.

"Tạ Trần," nàng khẽ gọi, giọng nói run rẩy đến nỗi gần như tan vào tiếng gió, "Ma Chủ hắn... hắn muốn hủy diệt cả thế giới thật sao? Hắn nói ngươi là 'điểm neo diệt thế'..."

Tạ Trần không đáp lời ngay. Hắn đặt chén trà xuống bàn, một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng đến lạ trong không gian nặng nề. Hắn hít một hơi thật sâu, dường như đang gom góp lại tất cả sự bình tĩnh của mình, rồi chậm rãi quay đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của Hồ Ly Nữ. Ánh mắt hắn vẫn tỉnh táo và sâu thẳm như thường lệ, không hề có chút dao động hay sợ hãi nào.

"Hắn không sai," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng điệu của hắn không một chút gợn sóng, như thể đang nói về một chuyện không liên quan đến bản thân, "Ta quả thực là 'điểm neo', nhưng không phải để diệt thế, mà là để... định nghĩa lại thế giới."

Hồ Ly Nữ chớp mắt, vẻ mặt nàng càng thêm bối rối. "Định nghĩa lại thế giới? Vậy là sao, Tạ Trần?" Nàng không thể hiểu được những triết lý cao siêu mà Tạ Trần thường nói, nàng chỉ biết một điều duy nhất: Ma Chủ đang muốn giết Tạ Trần, và nàng muốn bảo vệ hắn.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, không mang theo chút niềm vui nào, chỉ có sự thấu hiểu và một gánh nặng vô hình. "Tiểu Cửu à, từ khi Thiên Đạo bắt đầu suy kiệt, nhân gian đã mất đi sự cân bằng vốn có. Tu sĩ càng tu luyện, càng đạt đến cảnh giới cao, lại càng dễ 'mất người', đánh mất đi cảm xúc, ký ức và nhân tính của mình. Đó là một nghịch lý đau lòng, phải không?" Hắn ngừng lại, ánh mắt dõi theo một chiếc lá khô đang trôi lững lờ trên mặt sông. "Ma Chủ muốn phá hủy 'điểm neo nhân quả' này, muốn xóa bỏ toàn bộ sợi dây liên kết giữa 'nhân' và 'quả' trong nhân gian, để rồi xây dựng một 'hư vô' mới, một kỷ nguyên mà y gọi là 'tận cùng hư vô'. Y cho rằng, chỉ khi mọi thứ trở về con số không, khi không còn bất kỳ chấp niệm nào vào 'nhân tính', 'cảm xúc', thì mọi đau khổ mới chấm dứt."

Hồ Ly Nữ run rẩy nắm chặt tay Tạ Trần hơn. "Nhưng... nhưng đó không phải là cuộc sống! Đó là sự chết chóc! Không có cảm xúc, không có tình yêu, không có ký ức... thì sống để làm gì?"

"Đúng vậy," Tạ Trần gật đầu, ánh mắt dần trở nên kiên định, "Đó chính là điều mà ta không chấp nhận. Hắn muốn phá hủy 'điểm neo' để Thiên Đạo hoàn toàn tan rã, để không còn bất kỳ ràng buộc nào. Nhưng hắn lại quên mất rằng, chính 'nhân quả' mới là sợi dây níu giữ nhân gian, là nền tảng cho mọi thứ chúng ta gọi là 'sống'. Nếu không có 'nhân quả', mọi hành động đều vô nghĩa, mọi cảm xúc đều trở thành hư ảo. Ta là 'điểm neo nhân quả', không phải vì ta có sức mạnh siêu phàm, mà vì ta là một phàm nhân, một phàm nhân luôn kiên định với 'nhân tính', luôn trân trọng 'sự sống'."

Hồ Ly Nữ ngước nhìn Tạ Trần, trong đôi mắt nàng, sự hoảng loạn dần được thay thế bằng m���t niềm tin tuyệt đối. Nàng có thể không hiểu hết được những lời hắn nói, nhưng nàng hiểu được ý chí kiên cường trong đôi mắt hắn. "Vậy chúng ta phải làm gì? Chạy trốn nữa sao?"

Tạ Trần khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu dứt khoát, xóa tan đi mọi sự do dự còn sót lại trong lòng. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chén trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. "Chạy trốn không phải là cách giải quyết. Đã đến lúc phải đối mặt. Nhưng không phải bằng kiếm, mà bằng... ý chí." Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, xé tan lớp sương mù. Một tia sáng yếu ớt nhưng đầy hy vọng chiếu rọi qua khung cửa sổ quán trà, đậu trên gương mặt thư sinh gầy gò của hắn, khiến hắn trông như một bức tượng đồng cổ kính, đầy vẻ uy nghiêm và kiên định. Hắn biết, từ giờ phút này, cuộc sống bình thường mà hắn hằng mong ước đã vĩnh viễn rời xa. Nhưng đổi lại, hắn đã tìm thấy một ý nghĩa sâu sắc hơn, một mục đích lớn lao hơn cho cuộc đời mình. Hắn không còn là Tạ Trần của ngày hôm qua, người chỉ muốn an phận thủ thường. Hắn đã chấp nhận gánh nặng của "điểm neo nhân quả", và trong sâu thẳm tâm trí hắn, một kế hoạch lớn lao hơn đang dần hình thành, không phải để chống lại sức mạnh, mà để chống lại một triết lý.

***

Cùng lúc đó, tại Khách Điếm Lạc Thần, một trong những khách điếm lớn nhất và xa hoa nhất Thành Vô Song, không khí cũng căng như dây đàn. Chiều tà, trời mây xám xịt, có gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối thu. Trong một phòng riêng trên tầng cao, ánh sáng lờ mờ hắt ra từ những ngọn nến thơm, làm nổi bật lên ba bóng người đang ngồi đối diện nhau, gương mặt ai nấy đều trầm tư. Bầu không khí trong phòng nặng nề đến nghẹt thở, như thể mọi thanh âm bên ngoài đều bị hút vào trong, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và những suy nghĩ nặng trĩu. Mùi hương liệu cao cấp cùng mùi gỗ đàn hương tỏa ra từ lò xông trầm, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo và sự bất an đang bao trùm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi ở vị trí chủ tọa, dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ẩn chứa một sự băn khoăn hiếm thấy. Nàng khẽ đưa tay chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc, vật phẩm này từng là biểu tượng cho sự thuần khiết và cao quý của tiên môn, nhưng giờ đây, trong tay nàng, nó dường như chỉ còn là một vật vô tri, không thể soi sáng được con đường phía trước. Nàng đã nghe tin, đã đọc được phù văn truyền tin của Ma Chủ, và mỗi lời trong đó đều như một nhát dao cứa vào niềm tin đã xây dựng bấy lâu nay.

Đối diện nàng, Dương Quân ngồi thẳng lưng, khí chất nho nhã của một thư sinh vẫn còn đó, nhưng ánh mắt hắn lại rực cháy vẻ nhiệt huyết pha lẫn sự bối rối tột độ. Hắn vừa đập nhẹ bàn, tiếng động khô khốc vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, thể hiện sự phẫn nộ và khao khát được hành động, nhưng lại không biết phải hành động ra sao. Hắn tin vào chính nghĩa, tin vào việc bảo vệ nhân gian, nhưng lời tuyên bố của Ma Chủ đã xoay chuyển mọi thứ, đẩy hắn vào một mớ bòng bong của những câu hỏi không lời đáp.

Mộ Dung Tuyết ngồi bên cạnh Dương Quân, dịu dàng và thanh lịch như một bức tranh thủy mặc. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc, màu sắc tượng trưng cho sự sống và hy vọng. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng đôi mắt nàng lại sáng ngời sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Nàng là y sư, đã chứng kiến quá nhiều sự đau khổ, quá nhiều sự 'mất người' trong quá trình tu luyện. Nàng đã sớm nhận ra những bất cập của Thiên Đạo suy tàn, và Tạ Trần, với nàng, là một tia sáng le lói giữa màn đêm tăm tối.

"Ma Chủ tuyên bố Tạ Trần là 'điểm neo diệt thế'," Dương Quân lên tiếng, giọng nói rõ ràng nhưng chứa đựng sự bối rối, "Nếu quả thật vậy, chẳng lẽ chúng ta phải... chống lại hắn sao? Hắn là một phàm nhân! Làm sao một phàm nhân có thể là 'điểm neo diệt thế' được?" Hắn không thể chấp nhận được rằng một phàm nhân lại có thể nắm giữ vận mệnh của cả thế giới, đặc biệt là khi Ma Chủ lại tuyên bố hắn là mối họa. Niềm tin vào tu sĩ, vào tiên môn vẫn còn quá mạnh trong hắn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhắm mắt, một hơi thở dài thoát ra từ bờ môi mỏng. Nàng mở mắt ra, ánh nhìn xuyên thấu, hướng về phía Dương Quân. "Lời của Ma Chủ không hoàn toàn sai. Tạ Trần quả thực là một dị số. Hắn là một phàm nhân, nhưng lại sở hữu 'Nhân Quả Chi Nhãn', có thể nhìn thấu sợi dây nhân quả của vạn vật. Đó là một khả năng mà ngay cả tiên nhân cũng khó lòng đạt được. Hắn không tu luyện, nhưng lại có thể tác động đến 'Thiên Đạo' bằng chính 'ý chí' của mình. Hắn là một 'điểm neo', đúng như Ma Chủ nói." Nàng ngừng lại, giọng nói trở nên trầm hơn, như thể đang tự vấn chính mình. "Nhưng y không phải để hủy diệt, mà để... thay đổi. Con đường tu tiên của chúng ta đã đi vào ngõ cụt, Dương Quân. Ngươi không thấy sao? Càng tu luyện, chúng ta càng rời xa bản chất con người mình. Cảm xúc mờ nhạt, ký ức phai nhạt, nhân tính bị bào mòn. Chúng ta trở thành những cỗ máy tu luyện, mục tiêu chỉ là trường sinh, bất tử, mà quên mất ý nghĩa của 'sự sống' là gì." Nàng lại chạm vào Nguyệt Quang Trâm, cảm giác lạnh lẽo từ nó như thấm vào tận xương tủy, một sự lạnh lẽo không phải của băng giá, mà của sự trống r���ng.

Mộ Dung Tuyết nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, rồi lại nhìn Dương Quân, ánh mắt kiên định. Nàng đã thấu hiểu nỗi đau và sự nghi ngờ trong lòng cả hai người. "Lăng Nguyệt tỷ tỷ nói đúng. 'Sự mất người' đã trở thành bản chất của việc tu tiên trong thời đại này. Các tông môn tranh giành linh khí, tranh giành cơ duyên, nhưng lại quên mất mục đích ban đầu của việc tu luyện là gì. Có lẽ, Thiên Đạo không cần chúng ta 'vá trời' bằng sức mạnh, mà cần chúng ta 'vá tâm' bằng 'nhân tính'. Tạ Trần... y là hy vọng cuối cùng để giữ lại 'nhân tính' cho thế giới này. Y không khao khát thành tiên, y chỉ muốn 'sống một đời bình thường', giữ trọn vẹn 'nhân tính' của mình. Điều đó, trong mắt Thiên Đạo suy tàn, chính là mối đe dọa, nhưng trong mắt chúng ta, đó lại là cứu cánh. Chúng ta không thể để y đơn độc." Nàng khẽ nắm lấy tay Dương Quân, bàn tay ấm áp của nàng như truyền thêm sức mạnh và niềm tin cho hắn. Ánh mắt nàng nhìn về phía Lăng Nguyệt, như một lời khẩn cầu, một lời động viên.

Dương Quân im lặng, hắn nhìn vào bàn tay Mộ Dung Tuyết đang nắm lấy tay mình, rồi lại nhìn vào đôi mắt kiên định của nàng, và đôi mắt băn khoăn của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Những lời nói của hai nàng như một làn nước mát rưới vào ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng hắn, xoa dịu sự phẫn nộ và bối rối, để lại một dòng chảy của sự suy ngẫm sâu sắc hơn. Hắn đã từng hoài nghi về con đường tu tiên, đã từng thấy những sự bất công, những sự 'mất người' hiển hiện trong các tông môn. Nhưng hắn chưa bao giờ dám đối diện với nó một cách trực diện như thế này. Bây giờ, với lời tuyên bố của Ma Chủ, mọi thứ đã bị đẩy đến cực điểm. Hắn nhận ra, Tạ Trần không phải là kẻ thù, mà là một biểu tượng, một lựa chọn.

"Nếu không phải là 'diệt thế', vậy thì là gì?" Dương Quân khẽ hỏi, giọng nói không còn sự nhiệt huyết bốc đồng, thay vào đó là một sự tìm kiếm chân thành.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đang bao trùm Thành Vô Song, nuốt chửng đi những ánh đèn le lói. "Là 'phá cục'. Phá vỡ cái cục diện đã mục nát này, cái vòng lặp vô tận của s�� 'mất người' khi tu luyện. Tạ Trần, với tư cách là 'điểm neo nhân quả', không phải để xây dựng một Thiên Đạo mới bằng sức mạnh, mà là để gieo hạt giống của một 'ý chí' mới, một triết lý sống mới, nơi 'nhân tính' được đặt lên hàng đầu." Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay đặt lên khung cửa lạnh lẽo. "Ma Chủ muốn biến nhân gian thành 'hư vô', nhưng Tạ Trần lại muốn giữ lại 'sự sống'. Đó là hai con đường đối lập nhau hoàn toàn, và chúng ta, những người đã nhận ra sự mục ruỗng của con đường cũ, phải chọn đứng về phía nào."

Mộ Dung Tuyết cũng đứng dậy, tiến đến bên cạnh Lăng Nguyệt. "Y không có tu vi, không có sức mạnh, nhưng y có 'nhân tâm', có 'ý chí' kiên định. Đó là thứ mà chúng ta, những tu sĩ, đã dần đánh mất. Chúng ta cần y, không phải để y cứu rỗi chúng ta, mà để y nhắc nhở chúng ta về bản chất thật sự của mình." Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo nỗi buồn sâu kín, nhưng cũng ẩn chứa một quyết tâm mạnh mẽ. "Ma Chủ đã tuyên chiến với Tạ Trần. Cũng có nghĩa là tuyên chiến với 'nh��n tính' trong mỗi chúng ta. Chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn."

Dương Quân đứng phắt dậy, đôi mắt hắn không còn vẻ bối rối, thay vào đó là sự kiên định và rực cháy một ngọn lửa mới. "Phá cục! Đúng vậy! Chúng ta không thể tiếp tục đi theo con đường cũ. Nếu Tạ Trần huynh là 'điểm neo', vậy thì chúng ta sẽ là những người bảo vệ 'điểm neo' đó! Chúng ta sẽ cùng y 'phá cục' này!" Hắn nắm chặt tay, những đốt ngón tay trắng bệch, nhưng lần này, đó không phải là sự tức giận, mà là ý chí chiến đấu. Lời tuyên bố của Ma Chủ, thay vì chia rẽ họ, đã vô tình kết nối họ lại, định hình một liên minh vô hình của những tâm hồn đã 'giác ngộ'.

***

Đêm khuya, trong một động phủ tán tu ẩn mình sâu trong một vách núi cheo leo gần Thành Vô Song, không khí tĩnh mịch đến lạ. Trăng ẩn sau mây đen dày đặc, khiến bóng đêm càng trở nên âm u, lạnh lẽo. Gió rít qua khe đá, tạo thành những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của linh hồn. Bên trong động phủ, một ngọn lửa nhỏ leo lét cháy trong một cái hố cạn, cố gắng xua đi cái lạnh và bóng tối. Mùi đá ẩm mốc và mùi đất bốc lên, hòa lẫn với một chút mùi hương thảo mộc khô. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một kẽ đá trên vách, tạo nên một nhịp điệu đơn điệu, đều đặn.

Tạ Trần ngồi xổm trên nền đất ẩm ướt, không màng đến sự lạnh lẽo hay khó chịu. Trong tay hắn là một cành cây khô, đầu cành nhọn hoắt. Hắn không còn vẻ đắn đo, không còn dấu vết của sự hoài nghi hay sợ hãi. Thay vào đó là sự tập trung cao độ, sự bình tĩnh đến đáng sợ. Từng nét vẽ của hắn trên nền đất đều mang ý đồ sâu xa, mỗi đường cong, mỗi ký hiệu đều được tính toán kỹ lưỡng, không một chút dư thừa. Hắn đang phác thảo một kế hoạch, nhưng đó không phải là một kế hoạch chiến đấu thông thường.

Hồ Ly Nữ ngồi cạnh hắn, đôi tai cáo trắng muốt khẽ rung rinh theo từng tiếng gió rít bên ngoài. Nàng không hiểu hết những gì hắn đang vẽ, nhưng nàng chăm chú theo dõi từng cử động của hắn, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, Tạ Trần đang làm một điều gì đó rất quan trọng, một điều gì đó có thể thay đổi tất cả.

Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt của Hồ Ly Nữ, ánh mắt hắn sáng quắc như những vì sao trên nền trời đêm. "Hồ Ly Nữ, ngươi có nhớ những người chúng ta từng gặp? Những người còn giữ lại được 'nhân tính' trong thời loạn lạc này?" Giọng hắn thì thầm, vừa vẽ vừa nói, như thể đang dệt nên một câu chuyện cổ xưa.

Hồ Ly Nữ gật đầu lia lịa. "Vâng, có Lăng Nguyệt tỷ tỷ, Dương Quân đại ca... và cả Mộ Dung tỷ tỷ nữa. Nhưng làm sao chúng ta liên lạc với họ? Ma Chủ đã tuyên bố rồi, bây giờ mọi người đều tìm chúng ta. Chắc chắn họ cũng bị để mắt đến." Nàng lo lắng hỏi, sự thực tế của nàng luôn là điểm tựa cho những ý tưởng bay bổng của Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười bí ẩn. Hắn dừng tay, nhìn vào phù hiệu phức tạp vừa hoàn thành trên nền đất. Đó là một phù hiệu cổ xưa, không phải của bất kỳ tông môn nào, mà dường như là sự kết hợp của nhiều nền văn minh đã bị lãng quên, với những đường nét tinh xảo và chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn. "Chúng ta không cần liên lạc. Họ sẽ tự tìm đến. Điều quan trọng là phải tạo ra một 'tiếng vọng', một lời kêu gọi mà chỉ những người có cùng 'ý chí' mới có thể nghe thấy." Hắn đưa cành cây chỉ vào phù hiệu trên đất. "Đây là 'phù văn cộng hưởng'. Nó không phải để truyền tin, cũng không phải để tấn công. Nó là một 'điếng lòng', một sợi dây liên kết vô hình giữa những tâm hồn còn vương vấn 'nhân tính'."

Hồ Ly Nữ tròn mắt. "Tiếng lòng? Sợi dây liên kết?"

"Đúng vậy," Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt hắn trở nên xa xăm, như thể nhìn xuyên qua vách đá động phủ, nhìn thấy cả nhân gian rộng lớn. "Ma Chủ muốn phá hủy 'điểm neo nhân quả', muốn biến nhân gian thành vô thường, vô cảm. Nhưng hắn không thể phá hủy 'ý chí' của con người, không thể xóa bỏ 'nhân tính' đã ăn sâu vào mỗi linh hồn. Những người như Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, họ đã nhận ra sự mục ruỗng của con đường tu tiên cũ. Họ đang hoang mang, đang tìm kiếm một lối thoát. 'Phù văn cộng hưởng' này sẽ không chỉ là một tín hiệu, mà là một lời khẳng định, một sự hứa hẹn rằng họ không đơn độc. Nó sẽ khơi gợi lại 'nhân tính' đã ngủ quên, đánh thức 'ý chí' chống lại sự 'mất người'."

Hắn hít thở sâu, chuẩn bị cho bước đi tiếp theo. Bàn tay hắn đặt lên phù hiệu trên đất, không có bất kỳ linh lực nào được truyền vào, chỉ có một luồng 'ý chí' tinh thuần, một sự tập trung cao độ của tâm trí, và một niềm tin sắt đá vào 'nhân tính' của con người. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy rẫy nguy hiểm. Ma Chủ Cửu U sẽ không dễ dàng buông tha hắn. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn là 'điểm neo', và hắn sẽ dùng chính 'ý chí' của một phàm nhân để chống lại sự 'vô thường' của Ma Chủ, để thắp lên ngọn lửa 'nhân tính' trong đêm trường tăm tối. Cuộc chiến giành lấy 'nhân tính', giành lấy sự tồn vong của nhân gian, không chỉ bằng vũ lực, mà bằng triết lý và 'ý chí', đã chính thức bước vào giai đoạn quyết định.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free