Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 569: Dòng Chảy Nhân Quả: Giữa Hỗn Loạn và Sự Bình Thường

Gió đêm lùa qua mái ngói Thành Vô Song, mang theo hơi lạnh se sắt và những tiếng xào xạc bí ẩn, như lời thì thầm của một thế giới đang hấp hối. Tạ Trần đứng lặng trước khung cửa sổ quán sách cũ kỹ, ánh mắt sâu thẳm xuyên qua màn đêm u ám, nơi những ngọn lửa leo lắt thỉnh thoảng lại bùng lên rồi tắt ngúm, báo hiệu một cuộc sống mong manh và tàn khốc. Trong tay anh là chiếc Nhân Quả Luân Bàn, nay không còn vẻ huyền ảo của một bảo vật tiên gia, mà chỉ tỏa ra một ánh sáng yếu ớt, phản chiếu sự hỗn loạn vô hình mà anh đang cảm nhận một cách rõ ràng đến nhói lòng. Mỗi sợi tơ mong manh trên luân bàn dường như đang bị kéo căng đến cực hạn, hoặc đã đứt đoạn, tạo nên một bản đồ rối rắm của những số phận và định mệnh.

Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc dịu dàng, bước vào. Nàng đặt một tách trà nóng xuống chiếc bàn gỗ đã bạc màu, hương trà thoảng nhẹ trong không khí tĩnh mịch, cố gắng xua đi chút lạnh lẽo đang xâm chiếm không gian. Nàng lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt không rời khỏi Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần không ít lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng lần này, nàng cảm thấy một mối đe dọa sâu sắc hơn, không chỉ là thân xác mà còn là linh hồn của anh. Giữa cái lạnh lẽo của đêm đen, sự hiện diện của Tạ Trần, gầy gò nhưng kiên định, lại trở nên vô cùng nổi bật, như một ngọn đèn dầu đơn độc giữa bão tố.

“Mạng lưới đó đã giăng ra rồi.” Tạ Trần khẽ nói, giọng vẫn trầm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác tối đa. Anh vuốt nhẹ lên bề mặt Nhân Quả Luân Bàn, những hoa văn cổ xưa như đang run rẩy dưới đầu ngón tay anh. “Không chỉ là ma khí xâm nhập cơ thể, mà là sự tha hóa từ tận sâu linh hồn, từ những khao khát và chấp niệm sâu kín nhất của nhân loại. Ma Chủ Cửu U không chỉ săn lùng thân xác, hắn săn lùng những ‘điểm neo’ của nhân tính, những ngọn lửa vẫn còn bùng cháy trong bóng tối.”

Mộ Dung Tuyết siết chặt bàn tay trên tách trà, hơi nóng từ men sứ không đủ sưởi ấm nỗi lo lắng trong lòng nàng. “Hắn muốn gì từ huynh? Liệu có phải là khả năng của huynh… nhân quả chi nhãn? Hắn sợ huynh nhìn thấu kế hoạch của hắn, hay sợ huynh sẽ phá giải nó?” Nàng đã theo Tạ Trần đủ lâu để hiểu rằng, khả năng của anh không phải là sức mạnh tu vi, mà là một thứ còn đáng sợ hơn đối với Ma Chủ – khả năng nhìn thấu bản chất của mọi sự, của mọi mối liên hệ nhân quả, thứ mà ngay cả Thiên Đạo cũng từng muốn triệt tiêu.

Tạ Trần quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào nàng, ánh lên một tia sáng yếu ớt dưới ánh nến. “Hắn muốn phá hủy điểm neo, hoặc biến nó thành điểm neo cho sự hỗn loạn của hắn. Một khi ‘nhân tính’ có thể bị bẻ cong, bị tha hóa, thì mọi giới hạn sẽ sụp đổ. Hắn muốn ta chấp nhận sự tuyệt vọng, chấp nhận quy luật của hắn. Nhưng hắn sẽ không tìm được thứ hắn muốn theo cách hắn nghĩ.” Anh khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, khẽ lay động. Trang phục là bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn trái ngược với vẻ uy nghiêm của Ma Chủ, nhưng lại toát lên một sự kiên cường không kém.

“Nếu ta có thể chứng minh rằng nhân tính không thể bị bóp méo, không thể bị tha hóa hoàn toàn, thì đó mới là đòn giáng mạnh nhất vào Ma Chủ. Sức mạnh hữu hạn. Linh khí có thể cạn kiệt. Nhưng ý chí, niềm tin, và cái gọi là ‘nhân tính’ thì không. Nó là thứ duy nhất Ma Chủ không thể thực sự hủy diệt, mà chỉ có thể bẻ cong. Và nếu hắn không thể bẻ cong nó, thì hắn đã thất bại.” Tạ Trần đặt Nhân Quả Luân Bàn xuống bàn, nó khẽ xoay tròn vài vòng rồi đứng yên, ánh sáng yếu ớt vẫn còn đó, như một đốm lửa nhỏ giữa màn đêm vô tận. Anh nhìn chằm chằm vào ngọn nến đang cháy, ngọn lửa chập chờn như phản chiếu chính số phận mong manh của Thập Phương Nhân Gian.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ một lần nữa, hít một hơi sâu mùi khói bếp từ những gia đình còn sót lại, mùi ẩm mốc của những bức tường đổ nát, và thoang thoảng mùi hương trầm từ một ngôi miếu nhỏ vẫn còn được thắp sáng. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng vừa bi tráng, vừa kiên cường của sự sống và cái chết. Gió đêm lùa qua mái ngói, mang theo hơi lạnh và những tiếng xào xạc bí ẩn, như những linh hồn vô định đang lang thang trong thế giới đang tan rã.

Mộ Dung Tuyết lặng lẽ ngồi xuống, quan sát Tạ Trần. Nàng biết, những lời anh nói không chỉ là suy nghĩ, mà là một lời thề, một lời tuyên chiến không tiếng động với Ma Chủ Cửu U. Thân hình anh gầy gò, thư sinh, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi ý đồ đen tối nhất.

“Hắn đã bắt đầu rồi,” Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt anh bỗng trở nên sắc lạnh, không còn vẻ suy tư thường thấy, mà thay vào đó là sự cảnh giác tối đa. Anh không hề có tu vi, không có thần thông, nhưng khả năng cảm nhận nhân quả của anh lại vượt xa bất kỳ tu sĩ nào. Anh cảm nhận được những luồng khí tà ác đang dệt nên một tấm lưới vô hình, bao trùm khắp Thập Phương Nhân Gian, và trung tâm của tấm lưới đó, chính là những con người còn sót lại nhân tính. “Một mạng lưới đang giăng ra… nhắm thẳng vào những người mang ‘nhân tính’ mạnh mẽ… và cả ta.”

Mộ Dung Tuyết đứng dậy, bước đến bên cạnh anh, bàn tay nàng khẽ siết chặt. Nàng biết, Tạ Trần không nói đùa. Anh có một khả năng đặc biệt, một trực giác phi thường mà không ai có thể giải thích. Nếu anh đã nói, thì đó chắc chắn là sự thật.

“Vậy chúng ta phải làm gì?” Nàng hỏi, giọng nói đầy lo lắng, tiếng gió rít qua khe cửa như càng làm tăng thêm sự bất an trong lòng nàng. Mùi giấy cũ và hương trầm trong quán sách dường như cũng không thể xua đi được mùi vị chết chóc đang lan tỏa khắp không trung.

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh nhìn ra xa, nơi làn khói bụi vẫn còn bao phủ Thành Vô Song, nơi những ngọn lửa leo lắt thỉnh thoảng lại bùng lên rồi tắt ngúm. Anh đã nhìn thấy sự kiên cường của Lăng Nguyệt, của Dương Quân, của Bách Lý Hùng. Anh đã thấy những hành động nhân ái nhỏ bé giữa biển khổ, những ngọn lửa nhân tính mong manh vẫn le lói. Ma Chủ muốn dập tắt chúng, muốn chứng minh chúng yếu đuối. Nhưng Tạ Trần lại muốn dùng chính chúng để chống lại hắn.

Anh quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ tiếp tục thắp sáng những ngọn lửa ấy. Nhưng giờ đây, chúng ta phải cẩn trọng hơn. Mạng lưới đã giăng ra. Cuộc săn bắt đã bắt đầu. Ta là ‘điểm neo’ mà hắn muốn bẻ gãy. Nhưng ta cũng là người sẽ chứng minh cho hắn thấy, có những thứ, dù yếu ớt, lại không thể bị bẻ cong. Có những giá trị, dù vô hình, lại kiên cố hơn bất kỳ vách đá nào trên thế gian này.”

Anh khẽ siết chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm khuya. Dưới màn đêm u tối, trên Nhân Quả Luân Bàn đặt trên bàn, hình ảnh những bóng đen vẫn mờ ảo, lan rộng, như những xúc tu vô hình đang tìm kiếm con mồi. Chúng đang đến. Chúng đang tìm kiếm. Chúng đang săn lùng. Nhưng Tạ Trần, một thư sinh phàm trần, không tu vi, không thần thông, lại đứng đó, vững vàng như một ngọn hải đăng giữa bão tố, sẵn sàng đối mặt với tất cả, để bảo vệ ngọn lửa nhân tính cuối cùng của Thập Phương Nhân Gian. Cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà bằng ý chí, bằng triết lý sống, vừa mới bắt đầu.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp sương mờ và bụi khói còn vương vấn trên Thành Vô Song, tạo nên một quang cảnh vừa ảo diệu vừa bi thương. Gió vẫn thổi, nhưng không còn lạnh lẽo như đêm qua, thay vào đó là một sự heo may mang theo mùi đất ẩm và tàn tro. Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết bước đi trên Phố Thương Mại Kim Long, nơi từng là trung tâm sầm uất của thành phố. Giờ đây, các cửa hàng vẫn mở, nhưng vắng vẻ hơn thường lệ. Những người buôn bán ngồi lặng lẽ phía sau quầy hàng, ánh mắt vô hồn nhìn về phía trước, hoặc nhìn chằm chằm vào một điểm không xác định trên mặt đất. Họ cố gắng duy trì một nhịp sống bình thường, nhưng sự bình thường ấy chỉ là một lớp vỏ mỏng manh che đậy nỗi sợ hãi và tuyệt vọng sâu thẳm.

Tạ Trần bước chậm rãi, đôi mắt anh không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh không chỉ nhìn bằng thị giác phàm nhân, mà còn cảm nhận bằng ‘nhân quả chi nhãn’, thấy rõ những sợi nhân quả chằng chịt, đứt đoạn và biến chất đang bao trùm khắp nơi. Mỗi hơi thở nặng nề, mỗi cái nhìn trống rỗng, mỗi tiếng thở dài khe khẽ đều là một vết nứt mới trên tấm lưới nhân quả của thế giới. Anh cảm nhận được sự ‘bất ổn nhân quả’ từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất, từ nỗi đau của con người đến sự hoang tàn của cảnh vật. Những bức tường đổ nát, những mái nhà xiêu vẹo, những con đường nứt nẻ… tất cả đều kể một câu chuyện về sự mất mát và suy tàn.

Mộ Dung Tuyết đi cạnh anh, ánh mắt nàng cũng tràn đầy sự xót xa. Nàng thấy một bà lão đang cố gắng vá lại tấm áo đã sờn rách, đôi tay run rẩy không ngừng. Một người đàn ông trẻ tuổi ngồi dựa vào bức tường đổ, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt khắc khổ. Những hình ảnh ấy cứ thế đập vào mắt nàng, như những nhát dao cứa vào tâm can. “Họ vẫn cố gắng sống… nhưng có lẽ sự bình thường này chỉ là một ảo ảnh mong manh,” nàng thở dài, giọng nói khẽ như một tiếng gió. Nàng biết, đối với nhiều người, việc duy trì một cuộc sống như trước đây là điều duy nhất họ có thể làm để không bị nỗi sợ hãi nuốt chửng.

Tạ Trần không nói gì, anh dừng lại trước một gian hàng bán đồ chơi đã bị đổ nát một nửa. Những con rối gỗ, những chiếc xe ngựa nhỏ, những con búp bê vải rách rưới nằm ngổn ngang trên mặt đất, phủ đầy bụi bẩn và mảnh vụn. Một đứa trẻ phàm nhân, có lẽ chỉ tầm bốn năm tuổi, đang ngồi xổm giữa đống đổ nát, đôi tay nhỏ bé run rẩy cố gắng nhặt lại những mảnh vỡ của một con búp bê gỗ đã mất đi một cánh tay và một bên mắt. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt lấm lem bụi bẩn của nó, nhưng nó vẫn không ngừng cố gắng, như thể con búp bê đó là cả thế giới của nó.

Ánh mắt Tạ Trần dừng lại trên hình ảnh bé nhỏ ấy. Một nỗi đau âm ỉ dâng lên trong lòng anh, không phải là nỗi đau thể xác, mà là sự cảm nhận rõ rệt về những sợi nhân quả đang bị cắt đứt, về những số phận đang bị xé toạc. Nhân Quả Luân Bàn trong túi áo anh khẽ rung động, như phản ứng lại với nỗi đau vô hình mà anh đang cảm nhận. Anh thấy rõ những sợi nhân quả chằng chịt, đứt đoạn và biến chất, như những vết thương hở miệng đang rỉ máu trên tấm thân của Thập Phương Nhân Gian.

“Không phải ảo ảnh,” Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm ấm, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc. Anh không nhìn Mộ Dung Tuyết, mà nhìn thẳng vào đứa trẻ đang cố gắng vá víu con búp bê. “Là ý chí. Ý chí sinh tồn, ý chí níu giữ những điều nhỏ bé, những mảnh vụn của hạnh phúc và bình yên. Nhưng dòng chảy nhân quả đã rối loạn quá rồi. Mỗi nỗi đau, mỗi sự mất mát đều là một vết nứt mới. Ma Chủ không chỉ gieo rắc sự hủy diệt bằng ma khí, hắn gieo rắc sự tuyệt vọng, khiến con người mất đi ý chí, mất đi niềm tin, và cuối cùng là mất đi nhân tính.”

Anh nhẹ nhàng bước tới, đặt tay lên vai đứa trẻ. Làn da non nớt của nó khẽ run lên dưới lòng bàn tay anh. Đứa trẻ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, ánh mắt hoảng sợ nhìn anh. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi, nhưng ấm áp đến lạ. Anh khẽ vuốt mái tóc rối bù của đứa trẻ, như một lời an ủi không lời. “Con búp bê này rất đẹp,” anh nói khẽ, giọng dịu dàng. Anh giúp đứa trẻ nhặt lên một mảnh gỗ nhỏ, cẩn thận đặt nó vào tay nó, như thể trao cho nó một bảo vật vô giá.

Đứa trẻ nhìn anh, rồi nhìn vào mảnh gỗ trong tay, sự sợ hãi trong mắt dần được thay thế bằng một tia hy vọng mong manh. Nó không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Tạ Trần nhắm mắt lại, Nhân Quả Luân Bàn trong túi áo anh khẽ rung động mạnh hơn, cho anh thấy những sợi nhân quả chằng chịt, đứt đoạn và biến chất, nhưng cũng thấy những sợi tơ mong manh của hy vọng, của tình yêu thương, của ý chí kiên cường vẫn còn le lói giữa biển khổ. Đó là những ngọn lửa mà Ma Chủ muốn dập tắt, nhưng cũng chính là những ngọn lửa mà Tạ Trần muốn thắp sáng. Mùi đất ẩm và khói bụi hòa quyện với mùi hương nhẹ nhàng của đứa trẻ, tạo nên một sự tương phản rõ rệt giữa sự tàn phá và sự sống còn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một khoảng trời phía tây Thành Vô Song, nhưng ánh chiều tà không mang lại vẻ đẹp lãng mạn thường thấy, mà thay vào đó là một sắc màu u ám, tang tóc. Gió lớn thổi từng đợt, mang theo mùi khét lẹt của lửa và mùi tanh nồng của máu, báo hiệu một trận chiến vừa mới diễn ra hoặc sắp sửa bùng nổ. Từ một ngọn đồi nhỏ ở rìa Thành Vô Song, nơi những cây cổ thụ trơ trụi vươn những cành khẳng khiu như những bộ xương khô, Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết chứng kiến một cảnh tượng khốc liệt.

Phía dưới chân đồi, gần Bãi Hoang Yêu Linh, một làng nhỏ đang bị tấn công dữ dội. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang cùng một nhóm tu sĩ 'giác ngộ' ít ỏi bảo vệ những người phàm nhân còn sót lại. Bóng dáng của họ hiện lên giữa làn khói bụi và ma khí cuồn cuộn, như những ngọn nến nhỏ bé đứng vững giữa bão tố. Xung quanh họ là hàng loạt Ma tu và những tu sĩ 'mất người', thân hình méo mó, mắt đỏ ngầu, gầm gừ những tiếng ghê rợn khi lao vào tấn công không ngừng nghỉ. Âm thanh của kiếm va chạm, pháp quyết bùng nổ, tiếng la hét của phàm nhân và tiếng gầm gừ của ma vật hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, mặc bạch y không chút tì vết, tay cầm Nguyệt Quang Trâm biến hóa thành một thanh kiếm băng giá. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo hàn khí thấu xương, đóng băng và chém nát những ma vật hung tợn. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi mệt mỏi không thể che giấu, sự mâu thuẫn nội tâm khi phải đối mặt với những cựu đồng môn giờ đã trở thành ma vật vô tri. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, thường được búi cao đơn giản, giờ đây có vài sợi tóc rũ xuống, càng làm tăng thêm vẻ kiên cường nhưng cũng bi thương của nàng.

Bên cạnh nàng, Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại sở hữu vẻ anh tuấn của người luyện võ, đang vận dụng pháp quyết mạnh mẽ. Ánh sáng ngũ sắc từ tay y bùng lên, đẩy lùi những đợt tấn công của Ma tu. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây cũng ánh lên vẻ bất lực khi chứng kiến số lượng kẻ địch quá đông đảo, như một làn sóng dữ dội không ngừng ập tới. Y bảo vệ phía sau mình là những người phàm nhân đang co rúm lại trong sợ hãi, tiếng khóc thút thít của trẻ nhỏ bị tiếng gầm gừ của ma vật át đi.

Mộ Dung Tuyết siết chặt tay, móng tay nàng bấm sâu vào lòng bàn tay. “Họ đang cố gắng… nhưng liệu có thể chống đỡ được bao lâu?” Giọng nàng run rẩy, ánh mắt không thể rời khỏi cảnh tượng tàn khốc dưới kia. Mùi lưu huỳnh và máu tanh từ chiến trường xa xôi xộc vào mũi, khiến nàng cảm thấy buồn nôn. Nàng nhìn Tạ Trần, thấy anh vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm, không chút biểu cảm rõ rệt.

Tạ Trần không trực tiếp tham gia bằng vũ lực, nhưng ‘nhân quả chi nhãn’ của anh lại đang hoạt động hết công suất. Anh không chỉ nhìn thấy những đòn đánh, những phép thuật, mà còn nhìn thấy sự tha hóa sâu thẳm trong từng Ma tu, những sợi nhân quả bị bẻ cong, bị hủy hoại. Anh cũng nhìn thấy những tia hy vọng nhỏ nhoi, những chấp niệm cuối cùng của nhân tính vẫn còn le lói trong tâm hồn của Lăng Nguyệt, của Dương Quân, và của cả những người phàm nhân đang sợ hãi kia. Anh thấy rõ sự kiên cường của họ, không phải là sức mạnh tu vi, mà là sức mạnh của ý chí, của niềm tin vào sự sống.

“Sức mạnh là hữu hạn, nhưng ý chí thì không,” Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt anh kiên định nhìn về phía chiến trường, như thể đã nhìn xuyên qua mọi hỗn loạn để thấy được bản chất của vấn đề. “Ma Chủ muốn biến tất cả thành sự vô tri, muốn xóa bỏ ‘nhân tính’ để tạo ra một kỷ nguyên mới của hắn. Hắn dùng ma khí để tha hóa, để khiến con người mất đi lý trí, mất đi cảm xúc. Nhưng hắn lại quên mất một điều… bóng tối càng dày đặc, thì ánh sáng lại càng trở nên quý giá.”

Trong lúc giao chiến ác liệt, Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi chém bay một Ma tu với một nhát kiếm băng giá, khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc. Một khoảnh khắc mệt mỏi, một thoáng hồi ức về những ngày tháng yên bình, về những giá trị đã từng được trân trọng, lướt qua trong đôi mắt nàng. Đó là một khoảnh khắc nhỏ nhoi, gần như không thể nhận ra, nhưng Tạ Trần đã nhìn thấy nó, và anh biết, đó chính là ‘điểm neo’ của nàng.

Dương Quân, sau khi đánh bay một Ma tu hung tợn, quay lại che chắn cho một đứa trẻ đang co rúm lại trong sợ hãi. Y dùng thân mình che chắn cho nó khỏi một luồng ma khí xẹt qua, không chút do dự. Đứa trẻ nhìn y, đôi mắt ướt đẫm nước mắt nhưng cũng tràn đầy sự biết ơn. Hành động nhỏ bé đó, giữa biển lửa và máu, lại sáng rực như một vì sao.

Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, một tia sáng lóe lên trong mắt anh, không phải là ánh sáng của phép thuật, mà là ánh sáng của một ý tưởng táo bạo. Nhân Quả Luân Bàn trong túi áo anh khẽ rung động dữ dội, như một bản hòa âm đang được khai mở. “Kế hoạch của ta… phải bắt đầu từ đây,” anh nói, giọng nói tuy trầm nhưng lại mang một sự quyết đoán sắt đá. “Từ chính sự tha hóa đó. Từ những ngọn lửa nhân tính mong manh vẫn le lói trong bóng tối. Ta sẽ không đối đầu với hắn bằng ma khí, cũng không phải bằng linh khí. Ta sẽ đối đầu với hắn bằng ý chí, bằng niềm tin, và bằng chính ‘nhân tính’ mà hắn muốn hủy diệt. Ta sẽ thắp lên ngọn lửa từ chính những vết nứt của thế giới này, biến ‘nỗi sợ hãi’ thành ‘niềm hy vọng’, và dùng chính sự ‘Ma hóa’ để… phá cục.”

Anh khẽ siết chặt tay, cảm nhận sức nặng vô hình của trách nhiệm đang đè nặng lên vai. Hoàng hôn u ám dần chìm sâu vào màn đêm, kéo theo cả những tiếng gầm gừ và tiếng kiếm va chạm vẫn còn vang vọng từ phía xa. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, một trận chiến khác đã bắt đầu, một trận chiến không thể nhìn thấy bằng mắt thường, mà bằng những sợi nhân quả vô hình, bằng những triết lý sâu xa về sự tồn tại và bản chất của con người.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free