Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 568: Bóng Tối Trỗi Dậy: Ma Chủ Điểm Danh Thợ Săn Nhân Tâm

Tiếng gầm gừ khô khốc của ma vật dội vang trong vực sâu, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe đá lởm chởm, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc mà ngay cả linh hồn cũng phải run sợ. Đây là Ma Vực Thâm Uyên, nơi mà ánh sáng bị nuốt chửng và sự sống chỉ là một khái niệm xa xỉ. Những kiến trúc đá đen, thô kệch và sắc nhọn, vươn lên như những móng vuốt của quỷ thần, chọc thẳng vào bầu trời vĩnh viễn u ám. Ma khí đặc quánh, nặng nề như một lớp sương mù chết chóc, len lỏi vào từng ngóc ngách, bám lấy từng thớ thịt, từng hơi thở, khiến không gian trở nên ngột ngạt, căng như dây đàn, chỉ chờ một tiếng động nhỏ cũng đủ để vỡ tung ra thành những mảnh hỗn loạn. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc và hương thối rữa của những sinh linh bị tha hóa quện vào nhau, tạo thành một thứ mùi kinh tởm, gợi lên hình ảnh của sự diệt vong và vô vọng.

Trong một hang động sâu thẳm nhất, nơi ma khí không còn là sương mù mà đã cuộn xoáy thành một lốc xoáy đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng, Ma Chủ Cửu U ngự trên ngai vàng xương cốt. Ngai vàng được ghép lại từ vô số hài cốt của những kẻ cường đại đã ngã xuống, mỗi khúc xương đều tỏa ra một luồng ma khí lạnh lẽo, h���n lên dấu vết của sự hủy diệt. Thân hình hắn cao lớn, cường tráng, nhưng lại toát lên một khí chất tà mị đến rợn người. Khuôn mặt góc cạnh, những đường nét sắc như dao cạo, được chiếu sáng lờ mờ bởi những viên đá ma quỷ treo lơ lửng trên trần động. Đôi mắt hắn, đỏ rực như máu tươi, sâu thẳm vô cùng, chứa đựng sự khinh miệt đối với tất cả sinh linh, và một thứ tàn nhẫn đã ăn sâu vào xương tủy. Mái tóc bạc trắng rối bù, không theo bất kỳ quy tắc nào, cứ thế tung bay trong luồng ma khí cuồn cuộn, càng tăng thêm vẻ hoang dã, bất cần của kẻ đứng trên vạn vật. Hắn khoác một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, chất liệu không thể định hình, cứ như được dệt từ chính bóng đêm, ẩn chứa vô vàn bí ẩn đáng sợ.

Trước mặt hắn, quỳ gối là U Linh và Hắc Ma Sứ, cùng hàng chục thủ hạ ma tộc cường đại khác, thân hình run rẩy không kiểm soát. Dù chúng đều là những kẻ mạnh mẽ, khát máu, nhưng trước uy áp của Ma Chủ, chúng vẫn chỉ là những con kiến bé nhỏ. U Linh, thân hình mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng đến mức không một chút cảm xúc, đôi mắt không có con ngươi, chỉ là hai hố sâu hút lấy ánh sáng. Nàng ta cúi đầu sâu, không dám ngẩng mặt. Bên cạnh là Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ hung hăng. Hắn ta mặc bộ giáp đen nặng nề, cây trường thương lớn tựa như một phần của cơ thể, đang run lên nhè nhẹ trong tay. Cả hai đều cảm nhận được sự bất mãn đang dâng lên trong Ma Chủ, một cảm giác khó chịu, một luồng sóng ngầm của sự tức giận bị kiềm nén.

Giọng nói của Ma Chủ Cửu U vang vọng, khàn đặc và đầy uy quyền, nhưng lại mang theo một chút mỉa mai, một chút chán ghét. "Những 'ngọn lửa' le lói kia... chúng đang cản trở sự hoàn hảo của hỗn loạn mà ta đang dựng xây. Ta cảm nhận được một 'điểm neo' khó chịu, một 'nhân tính' cố chấp không chịu biến chất, không chịu bị đồng hóa vào dòng chảy hủy diệt."

Hắn khẽ nhấc bàn tay gầy guộc, những móng tay đen nhọn hoắt như móng vuốt của ác quỷ. Một vệt sáng đen lập tức hiện lên giữa không trung, tạo thành một bản đồ ảo ảnh khổng lồ, bao quát toàn bộ Thập Phương Nhân Gian, với Thành Vô Song hiện lên rõ ràng nhất, như một chấm sáng ương ngạnh giữa biển đêm. "Thật buồn cười. Trong cái thời đại mà Thiên Đạo đã suy tàn, mà các tiên môn danh tiếng đã mục nát từ trong ra ngoài, mà ngay cả những kẻ tự xưng là tiên nhân cũng dễ dàng 'mất người' để rồi biến thành những con rối vô tri, lại vẫn còn sót lại những kẻ bám víu vào thứ gọi là 'nhân tính' yếu đuối." Hắn cười khẩy, tiếng cười lạnh lùng, ghê rợn, khiến ma khí trong hang động càng thêm cuồn cuộn.

"Những thứ cảm xúc tầm thường, những ký ức vụn vặt, những chấp niệm vô nghĩa... Chúng là xiềng xích trói buộc sự phát triển, là rào cản ngăn con người đạt đến sự vĩnh hằng và sức mạnh tối thượng. Ta đã cho chúng cơ hội để rũ bỏ gông cùm ấy, để hòa mình vào dòng chảy của Ma Đạo, để trở thành một phần của trật tự mới mà ta đang kiến tạo. Vậy mà..." Ma Chủ dừng lại, đôi mắt đỏ rực quét qua từng gương mặt đang cúi gằm của thuộc hạ. "Vẫn có những kẻ, dù không có sức mạnh vượt trội, lại kiên cố hơn bất kỳ vách đá nào. Chúng dùng sự yếu đuối để chống lại sức mạnh."

Hắn khẽ day day thái dương, như thể đang cảm thấy khó chịu thực sự. "Đặc biệt là một cá thể... một thư sinh phàm trần. Không tu vi, không pháp bảo, không huyết thống đặc biệt. Nhưng lại có khả năng nhìn thấu nhân quả. Hắn không phải là kẻ mạnh, nhưng lại là 'điểm neo' của những 'ngọn lửa' kia. Hắn đang cố gắng thắp lên hy vọng từ tro tàn của thế giới này, đang cố gắng kết nối những mảnh vụn nhân tính lại với nhau, tạo thành một bức tường vô hình chống lại ý chí của ta."

U Linh khẽ ngẩng đầu, giọng nói lạnh lùng như băng: "Thưa Ma Chủ, hạ thần xin lĩnh mệnh đi tiêu diệt kẻ đó. Kẻ yếu không có quyền lựa chọn."

Ma Chủ Cửu U khẽ lắc đầu, nụ cười mỉa mai vẫn vương trên khóe môi. "Không, U Linh. Tiêu diệt quá dễ dàng. Ngươi không hiểu. Hắn không phải là một tu sĩ bình thường. Hắn không dùng sức mạnh. Hắn dùng 'nhân quả', dùng 'ý chí'. Hắn là một nghịch lý sống, một sự thách thức đối với quy luật của ta. Nếu ta tiêu diệt hắn, những 'ngọn lửa' kia sẽ bùng lên mạnh mẽ hơn. Ta muốn chứng minh rằng ngay cả 'nhân tính' kiên cố nhất cũng có thể bị bóp méo, bị biến chất, bị trở thành một công cụ của ta."

Hắc Ma Sứ liền vội vã chen vào, giọng nói thô bạo, đầy hưng phấn: "Ma Chủ vĩ đại! Hạ thần nguyện mang đầu hắn về dâng lên ngài! Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!" Hắn giơ cao cây trường thương, ánh mắt lóe lên sự khát máu.

"Ngươi vẫn không hiểu, Hắc Ma Sứ." Ma Chủ Cửu U nhìn hắn, ánh mắt đỏ rực như muốn xuyên thấu. "Hắn không phải là kẻ mạnh về thể chất, nhưng ý chí của hắn lại mạnh mẽ hơn bất kỳ tu sĩ nào. Ngươi chỉ thấy sức mạnh, mà không thấy được bản chất. Ta không muốn đầu hắn. Ta muốn trái tim hắn, trí tuệ hắn, và cả cái 'nhân tính' mà hắn cố gắng bảo vệ. Ta muốn hắn trở thành một phần của ta, một công cụ hoàn hảo để chứng minh rằng mọi thứ đều có thể bị tha hóa."

Ma Chủ Cửu U đứng dậy từ ngai vàng xương cốt, thân hình khổng lồ che phủ cả khoảng không gian, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên tất cả. Hắn bước chậm rãi xuống bậc thang, mỗi bước chân đều tạo ra một tiếng vang trầm đục, như tiếng trống tang báo hiệu sự diệt vong. Ánh mắt hắn hướng về phía bản đồ ảo ảnh, dừng lại ở Thành Vô Song, ở cái chấm sáng nhỏ bé mà hắn cảm nhận được.

"U Linh, Hắc Ma Sứ... Ta muốn các ngươi dẫn quân, truy lùng tất cả những cá thể mang 'nhân tính đặc biệt'. Những kẻ vẫn còn giữ được sự trắc ẩn, sự kiên cường, sự hy vọng dù trong tuyệt vọng. Ta muốn các ngươi bẻ gãy ý chí của chúng, khiến chúng tự tay phá hủy cái 'nhân tính' mà chúng tôn thờ. Nhưng quan trọng nhất..." Hắn quay lại, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào U Linh và Hắc Ma Sứ, giọng nói trầm thấp, đầy uy lực. "...là kẻ thư sinh phàm trần kia. Bắt sống hắn. Không được hủy hoại nhân tính của hắn, dù chỉ một chút. Ta muốn biến hắn thành thứ vũ khí mạnh mẽ nhất của ta. Một 'điểm neo' bị bẻ cong, sẽ trở thành một mũi tên tẩm độc chí mạng, đâm thẳng vào những kẻ còn ôm ấp ảo tưởng về 'nhân tính' và 'thiện lương'!"

Lời nói của Ma Chủ Cửu U không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là một lời tuyên án. U Linh và Hắc Ma Sứ cùng lúc quỳ rạp xuống, dập đầu.

"Tuân lệnh Ma Chủ!" Tiếng hô của chúng vang vọng, mang theo sự trung thành tuyệt đối và khao khát được hành động.

Ma Chủ khẽ phất tay, một luồng ma khí đen kịt tuôn trào, bao phủ lấy U Linh và Hắc Ma Sứ cùng các thủ hạ. Chỉ trong khoảnh khắc, chúng tan biến vào hư vô, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như những bóng ma được triệu hồi từ đáy vực sâu nhất của địa ngục.

Ma Chủ Cửu U quay trở lại ngai vàng, ngồi xuống. Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài hang động, nơi ma khí vẫn cuồn cuộn, nơi bóng tối vĩnh cửu ngự trị. "Nhân tính... yếu đuối và mong manh. Nó chỉ là một giấc mộng hão huyền. Ta sẽ chứng minh điều đó. Và kẻ thư sinh kia... hắn sẽ là bằng chứng sống động nhất cho sự thối nát của mọi lý tưởng." Hắn nhếch mép cười, nụ cười ẩn chứa sự tàn bạo và một chút sốt ruột trước sự kháng cự bất ngờ của một phàm nhân. Hắn đã giăng lưới. Và giờ, chỉ còn chờ con mồi mắc bẫy.

***

Đêm khuya, sau trận chiến phòng thủ căng thẳng, Thành Vô Song chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng kêu khóc yếu ớt của trẻ nhỏ, tiếng rên rỉ của người bị thương, và tiếng tuần tra của đội quân phàm nhân thỉnh thoảng vọng lại, phá vỡ sự yên ắng, nhắc nhở về những gì đã xảy ra và những gì có thể sắp đến. Dù vậy, trong một thư phòng nhỏ còn nguyên vẹn giữa lòng thành, ánh nến lung linh vẫn kiên cường cháy, hắt bóng một thư sinh gầy gò lên bức tường đá cũ kỹ.

Tạ Trần ngồi trước bàn, trên đó đặt một chiếc Nhân Quả Luân Bàn cũ kỹ. Chiếc la bàn được làm từ một loại gỗ không rõ nguồn gốc, màu nâu sẫm, với những hoa văn cổ xưa khắc chìm sâu trên bề mặt, tinh xảo đến mức dường như mỗi đường nét đều chứa đựng một câu chuyện, một quy luật. Nó không xoay chuyển, không phát ra ánh sáng chói lọi như pháp bảo của tiên gia, mà chỉ lặng lẽ nằm đó, tựa như một vật trang trí đã bị lãng quên của thời gian. Tuy nhiên, đối với Tạ Trần, nó là một cánh cửa, một tấm gương phản chiếu những sợi dây nhân quả vô hình đang dệt nên vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian.

Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện, ánh mắt nàng đầy lo lắng nhìn anh. Nàng vẫn khoác y phục màu xanh ngọc của y sư, nhưng đã sờn cũ và dính đầy bụi bẩn sau một ngày dài cứu chữa người bị thương. Gương mặt nàng thanh tú, nhưng giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi và một nỗi buồn khó tả. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự tha hóa, và giờ đây, nàng chỉ mong Tạ Trần được bình yên.

Tạ Trần khẽ chạm tay vào Nhân Quả Luân Bàn. Chiếc la bàn vẫn bất động, nhưng những hoa văn cổ xưa trên đó bỗng phát ra một ánh sáng mờ ảo, huyền ảo như ánh trăng xuyên qua làn sương. Ánh sáng không chói chang, mà chỉ đủ để làm nổi bật những đường nét phức tạp, tựa như vô số sợi chỉ đỏ đang đan xen vào nhau. Trên bề mặt la bàn, một hình ảnh mơ hồ hiện lên, những bóng đen khổng lồ đang lan rộng khắp nơi, như những xúc tu vô hình, thăm dò, tìm kiếm. Đó là cảm nhận của anh về một mạng lưới nguy hiểm đang được giăng ra, một sự truy lùng quy mô lớn.

"Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt." Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, vang lên trong không gian tĩnh mịch của thư phòng, nhưng lại mang theo một sự sắc lạnh mà hiếm khi người khác thấy được ở anh. "Hắn muốn biến chất. Hắn muốn chứng minh rằng 'nhân tính' là yếu đuối, là thứ có thể b��� bóp méo và lợi dụng. Hắn không chỉ muốn giết những kẻ chống đối, mà hắn muốn chúng tự tay giết chết chính những giá trị mà chúng tin tưởng, tự tay hủy hoại nhân tính của mình."

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận những luồng nhân quả đang hỗn loạn. Từ khi Thiên Đạo suy tàn, những sợi dây nhân quả vốn đã mờ nhạt, nay lại càng thêm rối ren, đứt gãy. Nhưng trong cái mớ bòng bong ấy, Tạ Trần vẫn có thể cảm nhận được những luồng khí khác biệt, những "điểm neo" nhỏ bé nhưng kiên cố, chính là những ngọn lửa nhân tính mà anh đang cố gắng thắp lên. Và Ma Chủ, bằng cách nào đó, cũng cảm nhận được chúng.

"Kế hoạch 'thắp lên ngọn lửa nhân tính' của huynh... liệu có quá nguy hiểm?" Mộ Dung Tuyết lên tiếng, giọng nói nàng khẽ run lên vì lo lắng. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần không ít lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng lần này, nàng cảm thấy một mối đe dọa sâu sắc hơn, không chỉ là thân xác mà còn là linh hồn. "Huynh đang khiến mình trở thành mục tiêu lớn nhất. Hắn sẽ không bỏ qua huynh đâu, Tạ Trần. Huynh là người duy nhất dám đối đầu với hắn không bằng sức mạnh, mà bằng ý chí."

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào ngọn nến đang cháy, như đang nhìn vào chính số phận của mình. Thân hình anh gầy gò, thư sinh, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi ý đồ đen tối nhất. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, trang phục là bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn trái ngược với vẻ uy nghiêm của Ma Chủ.

"Chính vì nguy hiểm, nên mới cần phải làm." Anh nói, giọng vẫn trầm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Nếu ta có thể chứng minh rằng nhân tính không thể bị bóp méo, không thể bị tha hóa, thì đó mới là đòn giáng mạnh nhất vào Ma Chủ. Sức mạnh hữu hạn. Linh khí có thể cạn kiệt. Nhưng ý chí, niềm tin, và cái gọi là 'nhân tính' thì không. Nó là thứ duy nhất Ma Chủ không thể thực sự hủy diệt, mà chỉ có thể bẻ cong. Và nếu hắn không thể bẻ cong nó, thì hắn đã thất bại."

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm u tối của Thành Vô Song. Mùi khói bếp từ những gia đình còn sót lại, mùi ẩm mốc của những bức tường đổ nát, và thoang thoảng mùi hương trầm từ một ngôi miếu nhỏ vẫn còn được thắp sáng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và cái chết. Gió đêm lùa qua mái ngói, mang theo hơi lạnh và những tiếng xào xạc bí ẩn.

"Hắn đã bắt đầu rồi." Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt anh bỗng trở nên sắc lạnh, không còn vẻ suy tư thường thấy, mà thay vào đó là sự cảnh giác tối đa. Anh không hề có tu vi, không có thần thông, nhưng khả năng cảm nhận nhân quả của anh lại vượt xa bất kỳ tu sĩ nào. Anh cảm nhận được những luồng khí tà ác đang dệt nên một tấm lưới vô hình, bao trùm khắp Thập Phương Nhân Gian, và trung tâm của tấm lưới đó, chính là những con người còn sót lại nhân tính. "Một mạng lưới đang giăng ra... nhắm thẳng vào những người mang 'nhân tính' mạnh mẽ... và cả ta."

Mộ Dung Tuyết đứng dậy, bước đến bên cạnh anh, bàn tay nàng khẽ siết chặt. Nàng biết, Tạ Trần không nói đùa. Anh có một khả năng đặc biệt, một trực giác phi thường mà không ai có thể giải thích. Nếu anh đã nói, thì đó chắc chắn là sự thật.

"Vậy chúng ta phải làm gì?" Nàng hỏi, giọng nói đầy lo lắng.

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh nhìn ra xa, nơi làn khói bụi vẫn còn bao phủ Thành Vô Song, nơi những ngọn lửa leo lắt thỉnh thoảng lại bùng lên rồi tắt ngúm. Anh đã nhìn thấy sự kiên cường của Lăng Nguyệt, của Dương Quân, của Bách Lý Hùng. Anh đã thấy những hành động nhân ái nhỏ bé giữa biển khổ, những ngọn lửa nhân tính mong manh vẫn le lói. Ma Chủ muốn dập tắt chúng, muốn chứng minh chúng yếu đuối. Nhưng Tạ Trần lại muốn dùng chính chúng để chống lại hắn.

Anh quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ tiếp tục thắp sáng những ngọn lửa ấy. Nhưng giờ đây, chúng ta phải cẩn trọng hơn. Mạng lưới đã giăng ra. Cuộc săn bắt đã bắt đầu. Ta là 'điểm neo' mà hắn muốn bẻ gãy. Nhưng ta cũng là người sẽ chứng minh cho hắn thấy, có những thứ, dù yếu ớt, lại không thể bị bẻ cong. Có những giá trị, dù vô hình, lại kiên cố hơn bất kỳ vách đá nào trên thế gian này."

Anh khẽ siết chặt tay. Dưới màn đêm u tối, trên Nhân Quả Luân Bàn, hình ảnh những bóng đen vẫn mờ ảo, lan rộng. Chúng đang đến. Chúng đang tìm kiếm. Chúng đang săn lùng. Nhưng Tạ Trần, một thư sinh phàm trần, không tu vi, không thần thông, lại đứng đó, vững vàng như một ngọn hải đăng giữa bão tố, sẵn sàng đối mặt với tất cả, để bảo vệ ngọn lửa nhân tính cuối cùng của Thập Phương Nhân Gian. Cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà bằng ý chí, bằng triết lý sống, vừa mới bắt đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free