Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 567: Ngọn Lửa Nhân Tính Giữa Biển Khổ

Mùi giấy cũ, mực và thảo dược thoang thoảng từ ấm trà đã nguội lạnh. Bầu không khí yên tĩnh, trầm lắng trong thư phòng, nhưng nặng trĩu suy tư, mang lại cảm giác cô lập nhưng an toàn hơn bên ngoài. Tạ Trần ngồi đối diện Mộ Dung Tuyết, trên chiếc bàn gỗ đơn sơ là một tấm bản đồ phác thảo về tình hình hiện tại, được Tạ Trần tự tay vẽ. Trên đó, những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề bởi 'Ma hóa' được đánh dấu bằng những nét mực đen đậm, trông như những vết loang lổ của một căn bệnh nan y đang gặm nhấm thế giới. Mộ Dung Tuyết vừa trở về từ tiền tuyến, sau khi hỗ trợ sơ tán dân chúng ở các khu vực lân cận Thành Vô Song. Gương mặt nàng hốc hác, đôi mắt quầng thâm, nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên cường. Nàng đã kể lại những gì nàng chứng kiến: những tu sĩ đã 'mất người' biến thành quái vật, tấn công không phân biệt, không còn nhận ra bất cứ ai, chỉ biết tàn sát.

"Họ... họ không còn là con người nữa, Trần ca." Mộ Dung Tuyết nói, giọng nàng khàn đặc vì mệt mỏi và nỗi đau. "Họ chỉ là những cái xác không hồn, những con rối của ma khí, chỉ biết gầm gừ và tàn sát. Ta đã thấy một nữ tu sĩ của Bích Thủy Tông, người ta từng quen biết, nàng ta đã biến thành một sinh vật gớm ghiếc, đôi mắt đỏ ngầu, dùng móng vuốt xé nát chính những người dân nàng ta từng thề bảo vệ. Nàng ta cười, một nụ cười điên dại, ghê rợn đến tột cùng." Nàng rùng mình, cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn.

Tạ Trần lắng nghe, ánh mắt anh sâu thẳm, không hề ngắt lời. Anh hiểu rõ nỗi đau và sự kinh hoàng mà Mộ Dung Tuyết đã trải qua. Khi nàng dứt lời, anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu như mang theo gánh nặng của cả thế giới. "Đây là đòn tấn công sâu sắc nhất của Ma Chủ. Hắn không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà muốn bẻ gãy nhân tính, biến con người thành công cụ của hắn, biến họ thành một phần của Ma Đạo." Anh đưa tay, khẽ vuốt lên Nhân Quả Luân Bàn nhỏ bé đặt trên bàn, chiếc đĩa ngọc cổ xưa với những ký tự huyền bí khắc chìm, giờ đây phát ra ánh sáng yếu ớt, như đang phản chiếu những dòng suy nghĩ của anh.

"Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt đơn thuần, Mộ Dung." Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo đến rợn người. "Hắn muốn thay thế Thiên Đạo cũ bằng 'trật tự' của hắn. Và để làm được điều đó, hắn phải phá vỡ mọi niềm tin, mọi giá trị, mọi ký ức, mọi cảm xúc của con người. Hắn muốn chúng ta không còn gì để bám víu, không còn gì để tin tưởng, không còn gì để hy vọng. Khi đó, con người sẽ dễ dàng chấp nhận bất cứ điều gì, kể cả việc biến thành quỷ dữ, để tồn tại."

Anh nhắm mắt lại, tập trung suy nghĩ. Nhân Quả Luân Bàn trên bàn bỗng phát ra một ánh sáng mạnh hơn một chút, những ký tự cổ xưa trên đó như đang chuyển động, phản ánh sự vận hành của nhân quả, của những sợi dây liên kết vô hình giữa mọi sự vật, hiện tượng. Tạ Trần cảm nhận được, đây không phải là một cuộc chiến có thể thắng bằng sức mạnh đơn thuần. Ma Chủ Cửu U không chỉ chiến đấu bằng ma khí và ma vật, mà còn bằng triết lý, bằng cách bẻ cong bản chất con người. Hắn đang tấn công vào cái gốc rễ sâu thẳm nhất của nhân loại: nhân tính.

Nếu cứ tiếp tục chiến đấu theo cách cũ, chỉ bằng vũ lực, nhân gian sẽ sớm sụp đổ. Bởi lẽ, kẻ thù không chỉ ở bên ngoài, mà còn đang gặm nhấm từ bên trong, biến những người từng là đồng minh thành kẻ thù tàn bạo nhất. Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn kiên định, sâu thẳm. Anh biết, để đối phó với Ma Chủ Cửu U, anh phải tìm ra một con đường khác, một con đường không dựa vào sức mạnh siêu phàm, không dựa vào quyền năng của tiên thuật, mà dựa vào chính những giá trị bền vững, thẳm sâu trong mỗi con người, những giá trị mà Ma Chủ đang cố gắng hủy diệt. Con đường đó, có lẽ, sẽ bắt đầu từ việc hiểu rõ hơn về bản chất của "nhân quả", về ý nghĩa thật sự của việc "sống một đời bình thường", và về cái giá của sự "mất người". Khoảng trống mà Thiên Đạo cũ đã bỏ lại, Tạ Trần biết, không thể lấp đầy bằng bóng tối của Ma Chủ, mà phải lấp đầy bằng ánh sáng của nhân tính, dù chỉ là một đốm lửa nhỏ bé giữa đêm đen vô tận.

***

Đêm tối buông xuống Thành Vô Song, nhưng không còn là màn đêm tĩnh mịch thường thấy, mà là một bức màn đen đặc quánh khói bụi, ma khí và mùi máu tanh. Trung tâm của một khu phố từng sầm uất, nơi những quán trà tửu lầu từng vang vọng tiếng cười nói, giờ đã biến thành một chiến trường đẫm máu. Các công trình kiến trúc đồ sộ, những tòa nhà cao tầng san sát, nay chỉ còn là những đống đổ nát ngổn ngang, lửa cháy ngút trời, những lưỡi lửa hung tợn liếm vào màn đêm. Ánh sáng từ các pháp thuật và ma khí giao tranh liên tục xé toạc bóng tối, vẽ nên những vệt sáng chói lòa rồi vụt tắt, như những hy vọng mong manh bị dập tắt trong chớp mắt.

Tiếng la hét, gầm rú từ những tu sĩ 'mất người' đã biến thành ma vật hòa lẫn với tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung rền vang, và tiếng khóc thét đầy tuyệt vọng của phàm nhân. Không khí đặc quánh mùi máu tươi, mùi lưu huỳnh khét lẹt từ ma khí, mùi tử khí nồng nặc và cả mùi mồ hôi chua chát của những người đang vật lộn giành giật sự sống.

Giữa biển hỗn loạn ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y đã nhuốm bụi và vài vệt máu khô, vẫn kiên cường đứng vững. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây càng thêm phần lạnh lùng, đôi mắt phượng sắc bén lóe lên những tia sáng quyết đoán. Nàng thi triển kiếm pháp băng giá, từng đường kiếm như những dải lụa trắng xóa cắt ngang màn đêm, tạo ra những lớp tường băng kiên cố bảo vệ hàng trăm phàm nhân đang co cụm run rẩy phía sau. Những tảng băng sắc lạnh bắn ra, xuyên thủng thân thể ma vật, khiến chúng gào rú thê lương rồi tan biến vào hư vô.

Bên cạnh nàng là Dương Quân, khí chất nho nhã của một thư sinh đã hoàn toàn bị lấp đầy bởi vẻ anh tuấn, quyết liệt của một chiến tướng. Bộ đạo bào màu lam nhạt của hắn đã rách nát nhiều chỗ, máu từ một vết thương trên vai trái vẫn đang rỉ ra, nhưng hắn vẫn giữ vững khí thế. Hỏa pháp mạnh mẽ của Dương Quân cuồn cuộn bùng cháy, từng quả cầu lửa, từng luồng hỏa diễm rực rỡ lao vào đám ma vật, thiêu cháy chúng thành tro tàn. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán hắn, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa quyết tâm.

"Không được lùi! Phía sau chúng ta là sinh linh vô tội!" Lăng Nguyệt gằn giọng, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, như một lưỡi kiếm băng lạnh lẽo cắt xuyên qua tiếng gầm rú của chiến trường. Nàng lại vung kiếm, một vòng xoáy băng khổng lồ cuốn bay hàng chục ma vật đang ào đến.

Đột nhiên, một bóng người cao lớn, thân hình vặn vẹo dị thường, đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt biến dạng đến mức khó nhận ra, lao thẳng về phía Dương Quân. Kẻ đó thi triển một loại hỏa pháp quen thuộc, nhưng giờ đã biến chất, biến thành những luồng ma hỏa xanh lè đầy oán khí. Dương Quân lùi lại một bước, ánh mắt hắn chợt co lại.

"Sư huynh... sao ngươi lại thành ra thế này?!" Dương Quân gầm lên, giọng hắn chứa đựng sự đau đớn tột cùng khi phải đối mặt với cựu đồng môn, người mà hắn từng kính trọng và cùng tu luyện dưới một sư môn. Hắn thi triển một đạo pháp phòng ngự, chặn đứng luồng ma hỏa, nhưng sự do dự trong khoảnh khắc đã khiến hắn suýt nữa trúng đòn.

Một tu sĩ 'giác ngộ' khác, đạo bào rách nát, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và máu, ánh mắt kiên định xen lẫn sợ hãi, vừa đỡ được một đòn tấn công bất ngờ từ một con quái vật hình người, vừa thở hổn hển thốt lên: "Chúng ta... chúng ta còn có thể trụ được bao lâu? Ma khí của chúng quá nồng, chúng ta... chúng ta đang kiệt sức rồi!" Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim của những người còn giữ được nhân tính. Sự mệt mỏi đã in hằn sâu trên từng gương mặt, từng chuyển động chậm chạp. Họ chiến đấu không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà chỉ vì một tia hy vọng mong manh, vì những sinh linh vô tội đang ẩn náu phía sau.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời, nàng chỉ siết chặt kiếm trong tay, ánh mắt quét qua hàng ngũ của những kẻ 'Ma hóa'. Chúng từng là tu sĩ, từng có đạo tâm, từng có ước mơ. Giờ đây, chúng chỉ là những con rối, những biểu tượng ghê rợn cho sự suy tàn của Thiên Đạo và sự tha hóa của nhân tính. Mỗi nhát kiếm nàng vung lên không chỉ là tiêu diệt kẻ thù, mà còn là một nhát cứa vào chính linh hồn nàng. Sự quyết đoán của nàng che giấu một nỗi đau vô bờ. Nàng biết, mỗi sinh mạng 'Ma hóa' mà nàng kết liễu, đều là một tia sáng nhân tính đã vĩnh viễn bị dập tắt, một mảnh của thế giới cũ đã hoàn toàn tan vỡ. Nàng không thể từ bỏ, nàng không thể lùi bước, bởi nếu nàng gục ngã, thì ngọn lửa nhân tính cuối cùng trong Thành Vô Song này cũng sẽ bị bóng tối nuốt chửng.

Dương Quân gầm lên một tiếng, gạt đi những suy nghĩ đau đớn, hắn dồn toàn bộ linh lực vào một chưởng lửa rực rỡ, đẩy lùi người sư huynh đã 'Ma hóa' ra xa. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, sự mềm yếu chỉ mang lại cái chết. Hắn phải kiên cường, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người phàm nhân đang cần được bảo vệ, và vì Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đang gánh vác một gánh nặng không hề kém cạnh hắn. Tiếng gầm rú của ma vật, tiếng khóc than của phàm nhân, tiếng va chạm của pháp bảo, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi tráng, thảm khốc của một kỷ nguyên đang tàn lụi.

***

Tạ Trần đứng trên mái nhà cao nhất Thành Vô Song, nơi anh có thể bao quát toàn bộ chiến trường hỗn loạn bên dưới. Gió mạnh lướt qua mái tóc dài của anh, mang theo khói bụi từ chiến trường, mùi máu và sự tuyệt vọng. Khung cảnh dưới chân anh là một bức tranh thê lương của sự hủy diệt và hỗn loạn. Ánh sáng của pháp thuật vẫn lóe lên từng chập trong màn đêm, tiếng gầm rú của ma vật vẫn văng vẳng vọng lên, nhưng từ độ cao này, tất cả chỉ còn là những âm thanh và hình ảnh mờ nhạt, xa xăm, như một giấc mộng kinh hoàng.

Mộ Dung Tuyết đứng cạnh anh, đôi lúc cô chăm sóc cho vài phàm nhân bị thương nhẹ được đưa đến đây, những người may mắn sống sót sau đợt tấn công đầu tiên. Gương mặt nàng vẫn còn in hằn sự mệt mỏi và lo lắng. Nàng ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự quan ngại.

"Tạ Trần, tình hình đang rất nguy kịch. Chúng ta có nên... làm gì đó không?" Mộ Dung Tuyết khẽ hỏi, giọng nàng chứa đựng sự bất lực và sốt ruột. Nàng biết Tạ Trần không phải là người trực tiếp tham chiến, nhưng trong lòng nàng vẫn muốn anh có thể làm được điều gì đó để chấm dứt cơn ác mộng này.

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng, ánh mắt sâu thẳm, tỉnh táo, quét qua từng khu vực chiến trường. Anh không hành động, chỉ quan sát, phân tích từng động thái của ma vật, từng phản ứng của Lăng Nguyệt và Dương Quân, và cả sự hoảng loạn của phàm nhân. Anh đang tìm kiếm một 'điểm neo' cho kế hoạch của mình, một sợi dây nhân quả vô hình mà Ma Chủ Cửu U không thể nhìn thấy, không thể bẻ gãy.

"Bạo lực chỉ sinh ra bạo lực, Mộ Dung." Cuối cùng, Tạ Trần khẽ đáp, giọng anh trầm tĩnh như mặt nước hồ thu, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên dưới. "Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt thân thể, hắn muốn hủy diệt niềm tin. Nếu chúng ta chỉ dùng sức mạnh để chống lại sức mạnh, chúng ta sẽ mãi mãi rơi vào cái bẫy của hắn. Chúng ta phải tìm ra cách để ngọn lửa nhân tính ấy không bị dập tắt, mà còn bùng lên."

Anh nhắm mắt lại, một làn gió lạnh lướt qua, khiến vạt áo vải bố của anh khẽ bay. Trong tâm trí anh, Nhân Quả Luân Bàn không ngừng xoay chuyển, vô số sợi nhân quả đan xen chằng chịt, kéo căng đến mức sắp đứt. Ma Chủ Cửu U đang cố gắng cắt đứt mọi sợi dây liên kết, mọi niềm tin, mọi tình cảm giữa con người, để biến họ thành những mảnh rời rạc, dễ dàng thao túng. Nhưng chính trong sự hỗn loạn và tuyệt vọng tột cùng này, Tạ Trần tin rằng vẫn còn những sợi dây nhân quả kiên cố, những 'điểm neo' của nhân tính mà hắn chưa thể phá hủy.

"Ma Chủ Cửu U là một kẻ mưu mô." Tạ Trần lại mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu màn đêm. "Hắn không chỉ tấn công bằng số lượng, mà còn bằng cách phá hoại từ bên trong. Kẻ 'mất người' không chỉ là kẻ thù, mà còn là nỗi ám ảnh, là sự nghi ngờ gặm nhấm lòng tin. Mỗi một tu sĩ 'Ma hóa' đều là một đòn giáng mạnh vào đạo tâm của những người còn lại."

Mộ Dung Tuyết im lặng lắng nghe, nàng biết Tạ Trần đang suy nghĩ về một điều gì đó vượt xa tầm hiểu biết thông thường của nàng. Nàng tin tưởng vào trí tuệ của anh, dù nhiều khi nàng không thể hiểu hết những gì anh đang toan tính.

"Một khe hở... một điểm yếu trong sự tha hóa..." Tạ Trần lẩm bẩm, như đang nói với chính mình. Anh đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ tạm thời mà Mộ Dung Tuyết mang theo, một khu vực nhỏ được đánh dấu bằng một vòng tròn màu đỏ, nơi có một ngôi đền cổ xưa đã bị bỏ hoang từ lâu, nằm sâu trong một con hẻm khuất nẻo của Thành Vô Song. "Đó là nơi tập trung nhiều 'oán khí' nhất, nhưng cũng là nơi có những 'ký ức' mạnh mẽ nhất. Nơi đó, những sợi nhân quả cũ đang bị kéo căng đến cực điểm."

Mộ Dung Tuyết nhìn theo hướng tay anh chỉ, rồi quay sang nhìn anh đầy vẻ khó hiểu. "Nơi đó đã bị bỏ hoang từ rất lâu rồi, Trần ca. Liệu có...?"

"Không phải là một giải pháp trực tiếp, Mộ Dung, mà là một 'mấu chốt'." Tạ Trần ngắt lời nàng, ánh mắt anh lóe lên vẻ tính toán. "Ma Chủ muốn phá hủy ký ức, muốn xóa bỏ nhân tính. Nhưng ký ức và nhân tính không dễ dàng bị xóa bỏ hoàn toàn. Chúng chỉ bị chôn vùi, bị bẻ cong. Nếu chúng ta có thể chạm vào những 'ký ức' đó, đánh thức những sợi dây 'nhân quả' đang ngủ yên, có lẽ chúng ta có thể tạo ra một 'sự phản kháng' từ bên trong."

Mộ Dung Tuyết không hỏi thêm. Nàng tin Tạ Trần. Nàng nhanh chóng hiểu ý anh, mặc dù không thể hình dung chính xác cách thức mà điều đó sẽ diễn ra. Nàng khẽ gật đầu, rồi nhanh chóng truyền lệnh qua một mạng lưới liên lạc bí mật của mình đến Bách Lý Hùng và một số tu sĩ 'giác ngộ' đáng tin cậy. Nhiệm vụ của họ là đưa một nhóm nhỏ phàm nhân, chủ yếu là người già và trẻ nhỏ, đến khu vực ngôi đền cổ đó, đồng thời chuẩn bị một số vật phẩm mang tính biểu tượng của những ký ức, những giá trị xưa cũ của Thành Vô Song. Tạ Trần không trực tiếp ra lệnh, anh chỉ đưa ra những 'chỉ dẫn' mơ hồ, nhưng đủ để Mộ Dung Tuyết, với sự thông minh và nhạy bén của nàng, có thể biến thành những hành động cụ thể. Anh không phải là một chiến binh, nhưng anh là một kiến trúc sư của nhân quả, người đang cố gắng bẻ cong dòng chảy định mệnh bằng những sợi dây vô hình của nhân tính.

***

Trời hửng sáng, ánh bình minh yếu ớt xuyên qua làn khói bụi và ma khí còn vương vấn trên bầu trời Thành Vô Song, mang theo một màu xám xịt ảm đạm. Không khí se lạnh, và mùi máu, mùi lưu huỳnh vẫn còn nồng nặc trong không gian. Trong một khu vực tạm trú được bảo vệ bởi quân đội phàm nhân và một số tu sĩ 'giác ngộ' kiệt sức, phàm nhân đang cố gắng sống sót qua từng khoảnh khắc. Những căn lều tạm bợ được dựng lên từ những tấm vải rách, những đống đổ nát, trông thật tiêu điều. Tiếng ho khan, tiếng rên rỉ của người bị thương, và tiếng thì thầm lo lắng của những người thân vang lên khắp nơi.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, mặc bộ giáp trụ đã sứt mẻ nhiều chỗ, dù mệt mỏi đến rã rời, vẫn đi lại kiểm tra từng người, phân phát lương thực ít ỏi và trấn an dân chúng. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của hắn dính đầy bụi bẩn, nhưng đôi mắt kiên nghị vẫn ánh lên vẻ quyết tâm không lay chuyển.

"Cố gắng lên, các ngươi! Chúng ta sẽ sống sót! Chúng ta phải sống sót!" Bách Lý Hùng khàn giọng, tiếng hắn tuy không còn hùng hồn như trước, nhưng vẫn đủ sức truyền thêm chút hy vọng vào lòng những phàm nhân đang tuyệt vọng. Hắn vỗ vai một người đàn ông già cả đang run rẩy, trao cho ông ta một ít nước và một miếng bánh khô.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân quay về sau một đêm chiến đấu không ngừng nghỉ. Thân thể họ đầy vết thương, đạo bào rách nát, máu khô đã bám chặt vào da thịt. Sự mệt mỏi đã đạt đến cực điểm, nhưng đôi mắt họ vẫn ánh lên sự kiên định, sự bất khuất. Họ bước đi giữa đám đông phàm nhân, không còn giữ được vẻ cao ngạo của tiên gia, mà chỉ là những người chiến binh kiệt quệ.

Giữa những tiếng than khóc và tiếng xì xào lo lắng, một đứa trẻ nhỏ, chừng ba bốn tuổi, lạc mất cha mẹ, đang ngồi co ro trong một góc, khóc thút thít, tiếng khóc yếu ớt và đầy đáng thương. Dương Quân, dù kiệt sức đến mức suýt ngã quỵ, vẫn cố gắng lại gần đứa bé. Hắn quỳ xuống, dùng chút linh lực còn sót lại để xoa dịu nó, giọng nói ấm áp hiếm thấy.

"Đừng sợ, có chúng ta ở đây rồi." Hắn nói, bàn tay run rẩy khẽ xoa đầu đứa bé. Ánh mắt hắn, vừa trải qua sự tàn khốc của chiến trường, lại chứa đựng một nỗi trắc ẩn sâu sắc khi nhìn vào đôi mắt ngây thơ, sợ hãi của đứa bé. Khoảnh khắc đó, sự mâu thuẫn giữa chiến tranh và nhân tính hiện rõ ràng hơn bao giờ hết.

Lăng Nguyệt trầm ngâm nhìn cảnh tượng đó. Nàng đứng cách đó không xa, vẻ lạnh lùng như băng tuyết của nàng dường như đã tan chảy đi một chút. Ánh mắt nàng lướt qua chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh, một tia nhân tính chợt lóe lên trong vẻ cao quý, thanh thoát của nàng. Chiếc trâm ngọc bích, biểu tượng của sự thuần khiết, của những giá trị mà nàng từng theo đuổi. Nàng khẽ chạm tay vào nó, như chạm vào một phần của quá khứ, của chính mình.

"Đây chính là... lý do..." Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng nhỏ đến mức chỉ có bản thân nàng mới nghe thấy. Nàng không nói rõ lý do gì, nhưng ánh mắt nàng hướng về phía đứa bé đang được Dương Quân xoa dịu, rồi lại nhìn ra xa, nơi làn khói bụi vẫn còn bao phủ Thành Vô Song. Nàng hiểu, lý do để chiến đấu không phải là vì Thiên Đạo đã suy tàn, không phải vì danh vọng của tiên môn, mà là vì những sinh linh bé nhỏ này, vì ngọn lửa nhân tính mong manh đang cần được bảo vệ.

Bách Lý Hùng chỉ huy phàm nhân dựng thêm rào chắn, gia cố phòng thủ. Hắn biết, một đêm kinh hoàng đã qua, nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Những tu sĩ 'giác ngộ' khác cũng đang lặng lẽ chữa trị vết thương, chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo. Họ mệt mỏi, họ tuyệt vọng, nhưng nhìn thấy những đứa trẻ, những người già yếu ớt, họ lại tìm thấy một sức mạnh nào đó để tiếp tục đứng lên.

Trong khi đó, ở một nơi khuất nẻo, tại ngôi đền cổ đã bị bỏ hoang, một nhóm phàm nhân nhỏ, được dẫn dắt bởi một người liên lạc của Mộ Dung Tuyết, đang lặng lẽ tập trung. Họ mang theo những vật phẩm cũ kỹ, những bức tranh, những bức tượng nhỏ, những cuốn sách đã úa màu, tất cả đều là những kỷ vật của một Thành Vô Song yên bình, của một thời đại đã mất. Dù không hiểu hết mục đích, nhưng họ tin tưởng vào những lời chỉ dẫn mơ hồ được truyền đến. Họ đang, mà không hề hay biết, trở thành những người đầu tiên tham gia vào một trận chiến khác, một trận chiến không dùng kiếm, không dùng pháp thuật, mà dùng ký ức và niềm tin để chống lại sự tha hóa của Ma Chủ.

Tạ Trần, từ trên cao, vẫn quan sát tất cả. Anh không nói một lời nào, nhưng trong ánh mắt anh, sự kiên định không hề vơi bớt. Ma Chủ muốn hủy diệt nhân tính, nhưng chính trong những khoảnh khắc yếu đuối nhất, trong những hành động nhỏ bé nhất của lòng trắc ẩn, của sự kiên cường, ngọn lửa nhân tính ấy lại bùng cháy rực rỡ nhất. Đó chính là 'điểm neo' mà Ma Chủ Cửu U không thể chạm tới, là sợi dây nhân quả mà Tạ Trần đang cố gắng kết nối lại, để thắp sáng một con đường mới trong bóng tối hỗn loạn của một kỷ nguyên đang tàn. Cuộc chiến không chỉ ở chiến trường, mà còn ở tận sâu thẳm trong trái tim mỗi con người, và Tạ Trần biết, đó mới chính là chiến trường quyết định vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free