Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 566: Bóng Đêm Thập Phương: Lạc Lối Thành Quỷ

Mây đen vẫn cuồn cuộn, gió vẫn gào thét, mang theo mùi khói và tử khí nồng nặc. Lời tuyên bố của Ma Chủ Cửu U như một lời nguyền rủa vĩnh viễn khắc sâu vào tâm khảm vạn vật, đẩy thế giới Thập Phương Nhân Gian vào một vực thẳm hỗn loạn không đáy. Áp lực khủng khiếp mà hắn để lại vẫn còn nguyên vẹn, như một gông cùm vô hình siết chặt lấy toàn bộ sự sống, bóp nghẹt mọi hy vọng mong manh. Tạ Trần đã nhắm mắt, hít thở sâu, cảm nhận sự hỗn loạn đang bủa vây, rồi mở mắt, ánh nhìn kiên định như ngọn đèn soi đường trong đêm tối vô tận. Nhưng ngọn đèn ấy, trong khoảnh khắc này, dường như chỉ soi rõ hơn sự tàn khốc đang ập đến.

***

Bình minh hé rạng, nhưng không mang theo chút ánh sáng hay hơi ấm nào. Bầu trời Thành Vô Song xám xịt một màu tro tàn, khói bụi từ các đám cháy đêm qua vẫn lơ lửng, tạo thành một màn sương mù dày đặc, khiến tầm nhìn bị hạn chế. Gió lạnh luồn lách qua từng con phố, mang theo mùi khét của gỗ cháy, mùi tanh nồng của máu và mùi tử khí đã bắt đầu bốc lên từ những góc khuất. Cổng Thành Vọng Nguyệt, vốn là biểu tượng của sự phồn vinh và an bình, giờ đây đã bị phong tỏa một phần. Những cánh cổng gỗ lim khổng lồ, thường ngày mở rộng chào đón thương nhân và lữ khách, nay chỉ còn hé một khe nhỏ, được canh gác bởi những binh lính với gương mặt thất thần và đôi mắt đỏ hoe vì mất ngủ. Dòng người tháo chạy hỗn loạn như một con nước vỡ bờ, chen chúc, xô đẩy nhau, mỗi người đều mang theo chút tài sản ít ỏi còn sót lại, gương mặt khắc sâu nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng. Tiếng la hét, tiếng khóc than của trẻ nhỏ, tiếng bước chân hối hả giẫm đạp lên nhau, tiếng đổ vỡ của những gánh hàng bị bỏ lại, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sụp đổ, hoàn toàn khác xa với tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa và tiếng nhạc từ các tửu lầu náo nhiệt thường ngày.

Phố Thương Mại Kim Long, trái tim của Thành Vô Song, giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những cửa hàng san sát, những tửu quán tấp nập, những quán sách nhỏ bé, tất cả đều đã bị ngọn lửa tàn phá hoặc bị ma vật xé nát. Xác người nằm la liệt trên nền đá lạnh lẽo, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn, nam nữ, già trẻ. Máu loang lổ trên từng phiến đá, hòa vào lớp bụi tro, tạo thành những vệt đỏ thẫm ghê rợn. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố đã bị thay thế hoàn toàn bởi mùi khói, mùi máu và mùi tử khí tanh tưởi.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và gương mặt phong trần, đang dầm mình trong biển hỗn loạn ấy. Bộ giáp sắt nhẹ của hắn đã lấm lem bụi bẩn và máu khô, nhưng ánh mắt kiên nghị vẫn không hề lay chuyển. Hắn gầm lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, nhưng lại lạc lõng giữa tiếng kêu la và hoảng loạn: “Cố thủ! Bảo vệ dân chúng! Không được lùi bước! Đội quân số ba, hỗ trợ sơ tán người già và trẻ nhỏ! Đội quân số năm, chặn đường lùi của những kẻ quỷ dị kia!” Hắn vung thanh đại đao lên, chém bay một tên ma vật vừa lao vào một nhóm phụ nữ và trẻ em. Nhưng những nỗ lực của hắn dường như chỉ là muối bỏ bể. Mỗi khi một tên ma vật bị tiêu diệt, lại có thêm những kẻ khác xuất hiện từ trong màn khói, với đôi mắt đỏ ngầu và tiếng gầm gừ ghê rợn.

Trong số đó, có vài tên Ma tu với thân hình gầy gò, làn da tái nhợt và ánh mắt điên dại, đang điên cuồng tấn công người dân vô tội. Chúng không còn là những tu sĩ nhỏ bé, yếu ớt mà Bách Lý Hùng từng biết đến. Giờ đây, chúng đã bị "mất người", bị ma khí xâm nhiễm, trở thành những công cụ tàn bạo của bóng tối. Chúng cười khẩy một cách ghê rợn, vung những móng vuốt sắc nhọn hoặc những món pháp khí bị biến dị, xé xác bất cứ ai cản đường. Một phàm nhân bị một tên Ma tu túm lấy cổ, đôi mắt hắn lồi ra vì sợ hãi, miệng ú ớ: “Cứu mạng! Ma quỷ đến rồi!” Nhưng tiếng kêu ấy nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm gừ man rợ và tiếng xương cốt vỡ vụn.

Trên một mái nhà cao, nằm khuất trong màn khói bụi, Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết đang quan sát toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, nhưng gương mặt thanh tú của anh giờ đây lại hằn lên vẻ mệt mỏi và suy tư sâu sắc. Đôi mắt anh, vốn đã sâu thẳm, nay càng trở nên thăm thẳm hơn, dường như có thể nhìn thấu mọi bi kịch đang diễn ra. Anh không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát từng hành động của Bách Lý Hùng, từng tiếng kêu than của phàm nhân, và từng cử chỉ tàn bạo của những kẻ đã biến thành Ma tu.

Mộ Dung Tuyết đứng cạnh anh, y phục xanh ngọc đã dính chút bụi bẩn, gương mặt nàng trắng bệch vì sợ hãi và bi thương. Nàng nắm chặt tay, cơ thể run rẩy không ngừng. "Họ... họ thật sự đã biến thành quỷ dữ sao, Trần ca?" Giọng nàng run rẩy, khẽ khàng như tiếng lá rơi. "Mới hôm qua, họ còn là những tu sĩ bình thường, dù tu vi không cao, nhưng ít ra vẫn còn giữ được nhân tính."

Tạ Trần khẽ thở dài, hơi thở mang theo mùi khói lạnh. "Sự 'mất người' không chỉ là một lời nguyền, mà là một quá trình. Khi Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng manh, lại thêm ma khí của Ma Chủ Cửu U xâm nhập, những tu sĩ thiếu ý chí kiên định, thiếu đạo tâm vững chắc, sẽ dễ dàng bị tha hóa. Hắn không chỉ muốn hủy diệt xác thịt, mà còn muốn bẻ gãy linh hồn, biến họ thành công cụ của hắn. Đây là một cuộc tấn công sâu sắc hơn vào bản chất con người, Mộ Dung." Anh nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi cảnh hỗn loạn bên dưới. Trong đôi mắt sâu thẳm của anh, không có sự kinh hoàng hay sợ hãi, mà chỉ có sự lạnh lùng của một người quan sát, một nhà phân tích đang cố gắng tìm ra quy luật, tìm ra điểm yếu trong cái gọi là 'trật tự' của bóng tối.

Anh biết, cái Ma Chủ Cửu U gọi là 'kỷ nguyên của sức mạnh và sự tái sinh' không phải là sự sáng tạo, mà là sự biến dạng, sự tha hóa. Hắn không chỉ muốn chinh phục thế giới vật chất, mà muốn chinh phục cả tâm hồn, biến mọi sinh linh thành một phần của Ma Vực khổng lồ của hắn. Sự trầm tư của Tạ Trần, giữa khung cảnh tan hoang, lại càng khắc họa rõ nét sự cô độc của một người đang gánh trên vai gánh nặng của toàn bộ nhân gian.

***

Cách Thành Vô Song hàng trăm dặm về phía Đông, tại một Thị Trấn An Bình từng yên ả, giờ đây đang là một chiến trường đẫm máu. Giữa trưa, nhưng bầu trời vẫn u ám, mây đen vần vũ, nặng trĩu như thể sắp có một trận mưa máu đổ xuống. Kiến trúc của thị trấn vẫn là những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, một quảng trường nhỏ ở trung tâm. Nhưng tất cả đều đã nhuộm màu tang tóc. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa thường ngày đã bị thay thế hoàn toàn bởi tiếng gầm gừ man rợ của ma vật, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng la hét tuyệt vọng và tiếng khóc than bi thương. Mùi thức ăn, mùi gỗ, mùi đất và mùi mồ hôi đã bị lấn át bởi mùi máu tanh nồng, mùi cháy khét và mùi sợ hãi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại hằn rõ vẻ mệt mỏi và đau đớn, đang kịch chiến với một nhóm lớn Ma tu. Bạch y của nàng đã lấm lem bụi bẩn và vài vết máu khô, nhưng đôi mắt phượng sắc bén vẫn ngời lên sự kiên cường. Nàng vung Nguyệt Quang Trâm, mỗi chiêu thức đều mang theo ánh sáng bạc sắc lạnh, đẩy lùi những kẻ địch đang ào ạt xông lên. Bên cạnh nàng, Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ, cũng đang dốc toàn lực chiến đấu. Thanh trường kiếm của hắn vung lên tạo thành những đường kiếm khí mạnh mẽ, cố gắng bảo vệ những phàm nhân còn sót lại đang run rẩy ẩn nấp.

Nhưng những kẻ địch này, chúng không hề sợ hãi cái chết. Chúng là những tu sĩ đã "mất người", bị ma khí tha hóa, thân thể biến dạng đến mức khó có thể nhận ra hình hài cũ. Làn da của chúng xám xịt hoặc tím tái, đôi mắt đỏ ngầu không còn chút nhân tính, móng vuốt sắc nhọn vươn dài, và miệng thì gầm gừ những âm thanh ghê rợn, không còn là tiếng người. Chúng lao vào tấn công như những con thú hoang, không màng đến thương tích, chỉ với một chấp niệm duy nhất là hủy diệt.

Một tên Ma tu cao lớn, thân hình gồ ghề dị dạng, đôi mắt đỏ ngầu, đột ngột xông đến Dương Quân. Hắn vung một quyền, mang theo sức mạnh kinh người, buộc Dương Quân phải lùi lại. Khi tên Ma tu đó gầm gừ, khuôn mặt hắn thoáng hiện lên một nét quen thuộc, khiến Dương Quân sững sờ. "Sư huynh... là huynh sao?" Dương Quân thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, bàn tay cầm kiếm run rẩy. Hắn nhận ra, đây là Vương Kính, người sư huynh từng dạy hắn luyện kiếm, người từng bảo vệ hắn khỏi những kẻ bắt nạt khi mới nhập môn. Nhưng giờ đây, ánh mắt của Vương Kính chỉ là một vùng đỏ rực vô tri, miệng hắn chỉ gầm gừ đáp lại, không hề có chút dấu vết của người sư huynh hiền lành ngày nào. Hắn lao vào Dương Quân với sự tàn bạo hơn, một móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào tim hắn.

Dương Quân né tránh trong gang tấc, nhưng nỗi đau trong lòng hắn còn lớn hơn vết thương thể xác. Hắn không thể ra tay với người sư huynh từng có ơn với mình, dù Vương Kính giờ đã biến thành quỷ dữ. Sự do dự ấy suýt khiến hắn phải trả giá bằng mạng sống.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi đẩy lùi một đợt tấn công khác, quay sang chứng kiến cảnh tượng bi thương đó. Nàng thấy rõ sự giằng xé trong mắt Dương Quân, và nàng cũng cảm nhận được sự đau đớn tột cùng đang gặm nhấm tâm can mình. Nàng đã từng tự tay tiêu diệt không biết bao nhiêu ma vật, nhưng đây là lần đầu tiên nàng phải đối mặt với những kẻ từng là đồng môn, đồng đạo. Nàng nhớ lại lời dạy của sư phụ, về việc bảo vệ nhân gian, về đạo lý tu tiên. Nhưng đạo gì mà lại biến con người thành quỷ dữ?

Một cảm giác bi thương và hoài nghi dâng lên tận cùng trong lòng nàng. Nàng thầm than, trong nội tâm vang vọng: *Đây... đây chính là cái giá của sự suy yếu Thiên Đạo sao? Biến đồng đạo thành quỷ dữ! Thiên Đạo tàn lụi, không thể bảo vệ vạn vật, lại còn để ma khí hoành hành, gặm nhấm cả những tu sĩ từng một lòng hướng Đạo. Vậy ý nghĩa của việc tu tiên, ý nghĩa của Thiên Đạo là gì?* Nàng vung Nguyệt Quang Trâm lên, ánh sáng bạc tạo thành một lá chắn kiên cố, bảo vệ Dương Quân khỏi đòn tấn công chí mạng của Vương Kính. Nàng biết, nếu nàng không ra tay, Dương Quân sẽ chết. Nàng không thể để điều đó xảy ra.

"Dương Quân! Tỉnh táo lại! Hắn... hắn không còn là sư huynh của ngươi nữa!" Lăng Nguyệt hét lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự chua xót. Nàng dứt khoát vung trâm, không nhắm vào chỗ hiểm, mà chỉ đánh bật Vương Kính ra xa. Nàng không thể giết hắn, nhưng cũng không thể để hắn tiếp tục tàn sát. Cảm giác bất lực và đau đớn xen lẫn sự phẫn nộ bùng cháy trong lòng Lăng Nguyệt. Nàng nhận ra, cuộc chiến này không chỉ là chiến đấu với Ma Chủ, mà là chiến đấu với sự tha hóa, với nỗi kinh hoàng khi phải tận tay tiêu diệt những mảnh vụn còn sót lại của nhân tính.

Dương Quân nhìn sư huynh Vương Kính bị đánh bật ra, hắn gầm gừ trong màn khói. Nỗi kinh hãi và sự tuyệt vọng bao trùm lấy hắn. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự biến chất của những người từng thân quen, từng có cùng lý tưởng. Lý tưởng tu tiên của hắn, niềm tin vào chính nghĩa, giờ đây đang lung lay dữ dội. Liệu có còn hy vọng nào cho thế giới này không, khi ngay cả những người tu hành cũng dễ dàng bị biến thành quỷ dữ? Hắn siết chặt thanh kiếm, ánh mắt nhìn Lăng Nguyệt, tràn đầy sự bi thương và một chút gì đó của sự chấp nhận tàn khốc. Cuộc chiến tiếp tục, không ngừng nghỉ.

***

Trong sâu thẳm Ma Vực Thâm Uyên, nơi không bao giờ có ánh sáng mặt trời, chỉ có những kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn vươn lên như những móng vuốt của quỷ dữ. Những hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng, tạo thành những đường hầm tối tăm, lạnh lẽo. Các tòa tháp gai nhọn chọc trời, thành trì được xây từ xương cốt và đá hắc ám, tất cả đều toát lên một vẻ tà dị, ghê rợn. Âm thanh ở đây chỉ có tiếng gầm gừ của ma vật, tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng khóc than của oan hồn, tiếng xương cốt va chạm lách cách và tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi thối rữa của xác chết và mùi ma khí đặc trưng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí u ám, lạnh lẽo, tăm tối, khiến sinh linh khó mà tồn tại. Cảm giác bị đè nén, sợ hãi và chết chóc luôn hiện hữu, như một lời nhắc nhở thường trực về sự thống trị của bóng tối.

Trên một đỉnh núi đá sắc nhọn, cao vút lên giữa biển ma khí cuồn cuộn, U Linh và Hắc Ma Sứ đang đứng lặng lẽ. Thân hình U Linh mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, đôi mắt không có con ngươi phản chiếu ánh sáng đỏ rực từ những mạch ma khí dưới chân núi. Nàng khoác một bộ y phục đen tuyền, hòa lẫn vào màn đêm vĩnh cửu của Ma Vực. Kế bên nàng là Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma trơi. Hắn mặc áo giáp đen nặng nề, một cây trường thương lớn tựa vào vách đá bên cạnh, toát lên vẻ hung hãn và độc ác.

Trước mặt chúng là một tấm bản đồ khổng lồ, được tạo nên từ một loại ma pháp kỳ dị, hiển thị toàn cảnh nhân gian. Trên bản đồ ấy, những điểm sáng lung linh (biểu tượng cho sự sống, cho các thành trì, tông môn còn sót lại) đang dần bị nuốt chửng bởi những vệt đen lan rộng (biểu tượng cho Ma khí và hiện tượng 'Ma hóa'). Từng điểm sáng nhỏ bé bị tắt lịm, từng vệt đen cuộn trào như những xúc tu của một con quái vật vô hình.

U Linh khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên gương mặt vô cảm của nàng. "Tốc độ 'Ma hóa' nhanh hơn dự kiến." Giọng nàng trong trẻo nhưng không chứa chút cảm xúc nào, như một tiếng chuông băng giá. "Những kẻ tự xưng là tu sĩ này quá yếu ớt, không đáng một xu. Một chút ma khí đã đủ để bẻ gãy ý chí của chúng. Chẳng trách Ma Chủ lại khinh miệt Thiên Đạo cũ đến vậy."

Hắc Ma Sứ gằn giọng, giọng nói thô khàn như tiếng đá mài: "Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới tồn tại. Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát! Ma Chủ vĩ đại đã cho chúng thấy chân lý. Sẽ sớm thôi, tất cả sẽ chìm vào Cửu U, trở thành một phần của đại Ma Vực." Hắn vung tay, chỉ vào một vệt đen đang bao trùm một khu vực rộng lớn trên bản đồ, nơi từng là một trung tâm phồn thịnh của nhân gian. "Nhân tính, cảm xúc... tất cả đều là gánh nặng. Chỉ có sự thuần túy của sức mạnh mới là vĩnh cửu."

U Linh khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua tấm bản đồ. "Mệnh lệnh của Ma Chủ là đẩy nhanh quá trình. Ngươi hãy điều động các Ma vật cấp thấp hơn, tiếp tục lan truyền 'Ma khí' đến những vùng chưa bị ảnh hưởng nặng nề. Kích động những kẻ 'mất người' còn sót lại, biến chúng thành những ngọn lửa bùng cháy, thiêu rụi nốt những niềm hy vọng cuối cùng của nhân gian." Nàng nói, ngữ điệu vẫn bình thản, như thể đang ra lệnh cho cấp dưới làm một công việc thường ngày, không phải là ra lệnh hủy diệt cả một thế giới.

"Rõ!" Hắc Ma Sứ dứt khoát đáp lời, ánh mắt hắn lóe lên vẻ hung bạo và thích thú. Hắn quay người, thân hình gồ ghề của hắn nhanh chóng biến mất vào màn ma khí dày đặc, để lại U Linh một mình trên đỉnh núi. Nàng vẫn đứng đó, quan sát tấm bản đồ, chứng kiến từng điểm sáng lụi tàn, từng vệt đen lan rộng, như một nữ thần của sự hủy diệt, lạnh lùng và vô cảm, tận hưởng cảnh tượng thế giới chìm trong bóng tối và sự tha hóa. Đối với nàng, và đối với Ma Chủ, đây không phải là tận thế, mà là sự tái sinh, một sự thanh lọc tàn khốc để tạo nên một trật tự mới, trật tự của Ma Đạo.

***

Đêm khuya, trăng treo cao nhưng bị mây đen che khuất một phần, khiến Thành Vô Song chìm trong bóng tối mờ ảo. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một không khí tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm. Sự tĩnh lặng ấy đối lập hoàn toàn với tiếng la hét, tiếng đổ vỡ và tiếng gầm gừ man rợ từ bên ngoài bức tường thành. Chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi khói và hơi lạnh, và tiếng lật trang sách khe khẽ khi Tạ Trần suy tư, nhưng giờ đây, cả tiếng lật sách cũng đã ngưng bặt. Mùi giấy cũ, mực và thảo dược thoang thoảng từ ấm trà đã nguội lạnh. Bầu không khí yên tĩnh, trầm lắng, nhưng nặng trĩu suy tư, mang lại cảm giác cô lập nhưng an toàn hơn bên ngoài.

Tạ Trần ngồi đối diện Mộ Dung Tuyết, trên chiếc bàn gỗ đơn sơ là một tấm bản đồ phác thảo về tình hình hiện tại, được Tạ Trần tự tay vẽ. Trên đó, những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề bởi 'Ma hóa' được đánh dấu bằng những nét mực đen đậm, trông như những vết loang lổ của một căn bệnh nan y đang gặm nhấm thế giới. Mộ Dung Tuyết vừa trở về từ tiền tuyến, sau khi hỗ trợ sơ tán dân chúng ở các khu vực lân cận Thành Vô Song. Gương mặt nàng hốc hác, đôi mắt quầng thâm, nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên cường. Nàng đã kể lại những gì nàng chứng kiến: những tu sĩ đã 'mất người' biến thành quái vật, tấn công không phân biệt, không còn nhận ra bất cứ ai, chỉ biết tàn sát.

"Họ... họ không còn là con người nữa, Trần ca." Mộ Dung Tuyết nói, giọng nàng khàn đặc vì mệt mỏi và nỗi đau. "Họ chỉ là những cái xác không hồn, những con rối của ma khí, chỉ biết gầm gừ và tàn sát. Ta đã thấy một nữ tu sĩ của Bích Thủy Tông, người ta từng quen biết, nàng ta đã biến thành một sinh vật gớm ghiếc, đôi mắt đỏ ngầu, dùng móng vuốt xé nát chính những người dân nàng ta từng thề bảo vệ. Nàng ta cười, một nụ cười điên dại, ghê rợn đến tột cùng." Nàng rùng mình, cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn.

Tạ Trần lắng nghe, ánh mắt anh sâu thẳm, không hề ngắt lời. Anh hiểu rõ nỗi đau và sự kinh hoàng mà Mộ Dung Tuyết đã trải qua. Khi nàng dứt lời, anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu như mang theo gánh nặng của cả thế giới. "Đây là đòn tấn công sâu sắc nhất của Ma Chủ. Hắn không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà muốn bẻ gãy nhân tính, biến con người thành công cụ của hắn, biến họ thành một phần của Ma Đạo." Anh đưa tay, khẽ vuốt lên Nhân Quả Luân Bàn nhỏ bé đặt trên bàn, chiếc đĩa ngọc cổ xưa với những ký tự huyền bí khắc chìm, giờ đây phát ra ánh sáng yếu ớt, như đang phản chiếu những dòng suy nghĩ của anh.

"Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt đơn thuần, Mộ Dung." Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo đến rợn người. "Hắn muốn thay thế Thiên Đạo cũ bằng 'trật tự' của hắn. Và để làm được điều đó, hắn phải phá vỡ mọi niềm tin, mọi giá trị, mọi ký ức, mọi cảm xúc của con người. Hắn muốn chúng ta không còn gì để bám víu, không còn gì để tin tưởng, không còn gì để hy vọng. Khi đó, con người sẽ dễ dàng chấp nhận bất cứ điều gì, kể cả việc biến thành quỷ dữ, để tồn tại."

Anh nhắm mắt lại, tập trung suy nghĩ. Nhân Quả Luân Bàn trên bàn bỗng phát ra một ánh sáng mạnh hơn một chút, những ký tự cổ xưa trên đó như đang chuyển động, phản ánh sự vận hành của nhân quả, của những sợi dây liên kết vô hình giữa mọi sự vật, hiện tượng. Tạ Trần cảm nhận được, đây không phải là một cuộc chiến có thể thắng bằng sức mạnh đơn thuần. Ma Chủ Cửu U không chỉ chiến đấu bằng ma khí và ma vật, mà còn bằng triết lý, bằng cách bẻ cong bản chất con người. Hắn đang tấn công vào cái gốc rễ sâu thẳm nhất của nhân loại: nhân tính.

Nếu cứ tiếp tục chiến đấu theo cách cũ, chỉ bằng vũ lực, nhân gian sẽ sớm sụp đổ. Bởi lẽ, kẻ thù không chỉ ở bên ngoài, mà còn đang gặm nhấm từ bên trong, biến những người từng là đồng minh thành kẻ thù tàn bạo nhất. Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn kiên định, sâu thẳm. Anh biết, để đối phó với Ma Chủ Cửu U, anh phải tìm ra một con đường khác, một con đường không dựa vào sức mạnh siêu phàm, không dựa vào quyền năng của tiên thuật, mà dựa vào chính những giá trị bền vững, thẳm sâu trong mỗi con người, những giá trị mà Ma Chủ đang cố gắng hủy diệt. Con đường đó, có lẽ, sẽ bắt đầu từ việc hiểu rõ hơn về bản chất của "nhân quả", về ý nghĩa thật sự của việc "sống một đời bình thường", và về cái giá của sự "mất người". Khoảng trống mà Thiên Đạo cũ đã bỏ lại, Tạ Trần biết, không thể lấp đầy bằng bóng tối của Ma Chủ, mà phải lấp đầy bằng ánh sáng của nhân tính, dù chỉ là một đốm lửa nhỏ bé giữa đêm đen vô tận.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free