Nhân gian bất tu tiên - Chương 565: Ma Triều Quét Đất: Tiên Môn Hóa Tro Tàn
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Phía chân trời tây, những cột ma khí đen kịt vút lên, như những ngón tay khổng lồ của một ác quỷ đang vươn tới, báo hiệu một đòn tấn công hủy diệt đang đến gần. Tạ Trần nắm chặt tay, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia sáng kiên định, như ngọn đèn soi đường trong đêm tối vô tận. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, một làn gió lạnh lẽo thổi qua Thành Vô Song, mang theo hơi ẩm của mưa đêm và một mùi hương khét lẹt, tanh nồng khó tả, dường như đến từ rất xa. Bầu trời vẫn u ám, những đám mây đen vần vũ, nặng trĩu như chứa đựng vô vàn bi thương sắp trút xuống. Trong quán sách nhỏ quen thuộc, ánh nến leo lét trên bàn chỉ đủ chiếu sáng tấm bản đồ cũ kỹ trải rộng, nơi những nét mực đã phai màu theo thời gian. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố nhã nhặn, vẫn ngồi trầm tĩnh sau quầy, nhưng ánh mắt anh không đặt vào trang sách, mà tập trung hoàn toàn vào tấm bản đồ. Ngón tay thon dài của anh lướt nhẹ trên từng vùng đất, từng dòng sông, từng ngọn núi, dường như đang cố gắng cảm nhận dòng chảy nhân quả đang hỗn loạn đến cực điểm.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt hốc hác vì lo lắng, đặt một tập thư tín mới nhất lên bàn. Nàng mặc bộ y phục xanh ngọc của y sư, nhưng không còn vẻ thanh tao như ngày nào, mà ẩn chứa sự mệt mỏi và bi thương chất chứa. Đôi mắt nàng, thường ngày dịu dàng thanh lịch, giờ đây tràn ngập nỗi sợ hãi và bất lực. Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn đặc vì cố kìm nén cảm xúc. "Ngũ Hành Tông... đã thất thủ, Tạ Trần." Chỉ vài từ ngắn ngủi, nhưng lại như những nhát dao đâm vào không khí tĩnh mịch của buổi sớm. "Chỉ trong một đêm. Hầu hết đệ tử bị biến thành ma tu, hoặc tan biến. Ma khí bao trùm toàn bộ dãy núi. Tin tức từ những tu sĩ may mắn thoát được chỉ là một bức tranh tang thương... Những ngọn núi thiêng liêng, nơi các đại trận Ngũ Hành trấn giữ, đã hóa thành tro bụi. Linh khí bị hút cạn, biến thành ma khí. Cây cối héo úa, đất đá nứt toác, nhuốm một màu đỏ thẫm như máu."
Tạ Trần vẫn im lặng, ngón tay anh nhẹ nhàng gõ lên điểm đánh dấu Ngũ Hành Tông trên bản đồ. Tiếng gõ nhịp nhàng, đều đặn, như tiếng chuông báo tử vang vọng trong cõi hư vô. Anh không hề tỏ ra ngạc nhiên, dường như mọi chuyện đã nằm trong dự liệu. Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận những biến động lớn lao trong Thiên Địa. Trong tâm trí anh, hình ảnh Ngũ Hành Tông sụp đổ hiện lên rõ ràng: những ngọn núi hùng vĩ tượng trưng cho Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, giờ đây chỉ còn là tàn tích, bị ma khí ăn mòn, biến dạng thành những khối đá đen sì, quái dị. Từng tia linh khí cuối cùng bị rút cạn, thay vào đó là dòng chảy ma khí cuồn cuộn, biến nơi từng là thánh địa tu luyện thành một ma vực âm u, chết chóc. Anh có thể "thấy" hàng vạn sinh linh, hàng ngàn tu sĩ, bị biến chất, bị tha hóa, trở thành những ma vật gào thét không ngừng, hoặc tan biến vào hư không, linh hồn bị Ma Chủ nuốt chửng.
"Hắn không chỉ muốn phá hủy, mà còn muốn biến đổi." Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, nhưng mỗi từ lại mang một sức nặng của sự thấu hiểu nghiệt ngã. Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu qua tấm bản đồ, nhìn thẳng vào tâm điểm của sự hỗn loạn. "Ngũ Hành Tông là biểu tượng của sự cân bằng, của các nguyên tố cấu thành thế giới này. Nó là nền tảng của nhiều pháp môn tu luyện, là đại diện cho trật tự tự nhiên. Hắn muốn phá vỡ toàn bộ cấu trúc nền tảng của tu tiên giới, không chỉ là các tông môn, mà là cả những quy luật vận hành của Thiên Địa. Bằng cách hủy diệt Ngũ Hành Tông, hắn tuyên bố rằng sự cân bằng đã không còn, rằng trật tự cũ đã hoàn toàn sụp đổ."
Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau đớn đến mức run rẩy. Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt cầu khẩn. "Nhưng... tại sao lại nhanh đến vậy? Ngũ Hành Tông là một trong những tông môn lâu đời nhất, có Tiên Tôn trấn giữ, có vô số cao thủ. Ngay cả khi Thiên Đạo suy kiệt, cũng không thể sụp đổ chỉ trong một đêm, không thể..." Nàng không thể nói hết câu, những lời còn lại nghẹn ứ trong cổ họng. Sự thật quá tàn khốc, quá kinh hoàng. Nó vượt xa mọi dự đoán, mọi kịch bản xấu nhất. Nó cho thấy sức mạnh của Ma Chủ Cửu U đã đạt đến một cảnh giới mà không ai có thể tưởng tượng được.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt ẩn chứa sự l��nh lùng nhưng cũng đầy bi thương. "Chính vì Thiên Đạo suy kiệt, chính vì các tu sĩ đã 'mất người' quá nhiều. Sức mạnh của Ngũ Hành Tông đã không còn nguyên vẹn. Các Tiên Tôn đã bị ràng buộc bởi chấp niệm, bị hao mòn bởi thời gian. Và quan trọng hơn... Ma Chủ đã nắm bắt được yếu huyệt của tu tiên giới. Hắn không chỉ tấn công bằng sức mạnh tuyệt đối, mà còn tấn công vào niềm tin, vào ý chí của các tu sĩ. Hắn biến những người thân cận của họ thành ma vật, khiến họ phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã: tự tay tiêu diệt đồng môn, hoặc bị tha hóa." Anh ngừng lại một chút, khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Hắn muốn kiến tạo một 'trật tự' mới. Để làm được điều đó, hắn phải xóa bỏ hoàn toàn dấu vết của trật tự cũ. Hắn muốn một sự thanh tẩy toàn diện, một 'tái sinh' dưới bàn tay của hắn. Đó là một ý chí điên rồ, nhưng cũng là một ý chí cực kỳ mạnh mẽ."
Mộ Dung Tuyết đau đớn nhắm mắt lại. Nàng có thể hình dung ra cảnh tượng hỗn loạn, tiếng la hét tuyệt vọng của các tu sĩ Ngũ Hành Tông, tiếng gầm gừ ghê rợn của ma vật, và sự lạnh lẽo tột cùng của ma khí bao trùm. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên trái tim, một nỗi sợ hãi rằng thế giới này sẽ hoàn toàn chìm vào bóng tối. Nàng mở mắt, nhìn Tạ Trần với ánh mắt cầu khẩn, tìm kiếm một tia sáng, một lời giải đáp. "Vậy thì... ngọn lửa Nhân Đạo mà Lăng Nguyệt và Dương Quân đã nhen nhóm tại Thị Trấn An Bình, liệu có đủ để chống lại đế chế bóng tối đang lớn mạnh này không? Tạ Trần... chúng ta còn có thể làm gì?" Nỗi đau và sự bất lực hiện rõ trong giọng nói của nàng. Nàng không còn tin vào sức mạnh của tiên thuật, không còn tin vào những lời hứa hẹn về trường sinh, nàng chỉ muốn tìm một con đường để giữ lại chút nhân tính, chút hy vọng mỏng manh này.
Tạ Trần không trả lời ngay. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt tách trà đã nguội xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ xíu trong không gian tĩnh mịch. Anh không nói thêm lời nào, chỉ nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung Tuyết, ánh mắt anh sâu thẳm như hồ nước không đáy, nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Đôi mắt đó dường như có thể nhìn thấu mọi sự, nhìn thấy những sợi tơ nhân quả đang đan xen chằng chịt, nhìn thấy cả tương lai u ám và một tia hy vọng mong manh. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của niềm tin, của triết lý. Ngọn lửa Nhân Đạo, nó không phải là một phép thuật thần thông, nó là sự kiên cường của trái tim con người.
***
Trong khi đó, hàng ngàn dặm về phía tây, nơi từng là Ngũ Hành Tông hùng vĩ, giờ đây chỉ còn là một cảnh tượng hoang tàn, đổ nát đến mức khó tin. Mây đen đặc quánh che phủ bầu trời, không một tia nắng nào có thể xuyên qua, biến ban ngày thành màn đêm vĩnh cửu. Không khí đặc quánh ma khí, nồng nặc mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi thối rữa của xác chết đang phân hủy. Trên đỉnh núi Ngũ Hành cao nhất, nơi từng có Tiên Điện Kim Hành lộng lẫy, giờ đây chỉ còn là một khối đá đen sì, bị ăn mòn và biến dạng. Mưa máu rơi lất phất, không ngừng nghỉ, nhuộm đỏ toàn bộ cảnh quan, biến nơi đây thành một địa ngục trần gian.
Giữa cảnh tượng khủng khiếp đó, U Linh và Hắc Ma Sứ đứng sừng sững trên đỉnh khối đá, không chút rung động trước sự hủy diệt mà họ đã gây ra. Thân hình U Linh mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng đến đáng sợ, đôi mắt không có con ngươi phản chiếu ánh sáng u tối xung quanh. Nàng khoác trên mình bộ y phục đen tuyền, hòa lẫn vào màn đêm. Bên cạnh nàng, Hắc Ma Sứ với thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái. Hắn mặc áo giáp đen, tay cầm cây trường thương lớn, mũi thương vẫn còn nhỏ giọt máu tươi.
U Linh khẽ nâng tay, một làn ma khí cuồn cuộn từ lòng đất bốc lên, bị nàng hút vào trong cơ thể, dường như đang tận hưởng thứ sức mạnh tà ác đó. Giọng nói của nàng lạnh lùng, không chút cảm xúc, vang vọng trong không gian chết chóc. "Tốt. Không còn một chút linh khí chính đạo nào sót lại. Ngũ Hành đã bị phá vỡ, sự cân bằng đã bị hủy diệt." Nàng quét mắt qua những tàn tích, qua những ma vật đang gầm gừ, cắn xé lẫn nhau bên dưới. "Những kẻ yếu đuối đã bị thanh lọc. Những kẻ không đủ sức mạnh để tồn tại đã bị nghiền nát."
Hắc Ma Sứ gật đầu, khuôn mặt hắn không biểu lộ chút cảm xúc nào khác ngoài sự tàn nhẫn và thỏa mãn. "Chỉ là một trong số chúng. Các tông môn khác cũng sẽ sớm đi theo con đường này. Lòng tham lam của chúng đối với trường sinh, sự bám víu vào Thiên Đạo mục nát, đã khiến chúng tự chuốc lấy diệt vong. Kẻ yếu không có quyền lựa chọn." Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, dường như có thể cảm nhận được sự hiện diện của Ma Chủ Cửu U, một áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ đang bao trùm toàn bộ nhân gian. "Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy uy lực.
Dưới chân núi, quân đoàn ma tộc đang càn quét khắp nơi. Những ma vật đủ loại, từ những quái vật khổng lồ với móng vuốt sắc nhọn, đến những ma tu từng là con người nhưng đã bị biến đổi hoàn toàn, đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt méo mó, đang điên cuồng phá hoại. Tiếng gầm gừ ghê rợn hòa lẫn với tiếng la hét thảm thiết của những tu sĩ Ngũ Hành Tông cuối cùng cố gắng phản kháng. Chúng bị bao vây, bị xé xác, hoặc bị nuốt chửng linh hồn, sau đó chính bản thân cũng bị biến thành ma vật, gia nhập vào hàng ngũ của quân đoàn tà ác.
Một tu sĩ Ngũ Hành Tông, với bộ đạo bào đã rách nát, thân thể đầy thương tích, cố gắng tập trung chút linh lực cuối cùng, phóng ra một đạo kiếm quang yếu ớt. Nhưng kiếm quang đó vừa chạm vào một con ma vật hình thù quái dị, đã tan biến như bọt biển. Con ma vật gầm lên một tiếng, lao đến, móng vuốt sắc nhọn xé toạc thân thể tu sĩ. Hắn ngã xuống, đôi mắt vẫn mở to, tràn đầy sự tuyệt vọng và phẫn nộ, không cam tâm. Linh hồn của hắn, ngay lập tức bị một luồng ma khí đen kịt hút lấy, biến mất vào hư không.
U Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, không chút ấm áp. "Tàn dư của Thiên Đạo cũ sẽ hoàn toàn bị xóa sổ. Ma Chủ sẽ kiến tạo một trật tự mới, nơi chỉ có sức mạnh là chân lý. Những linh khí bị hút cạn, những linh hồn bị nuốt chửng, sẽ là nguồn năng lượng cho nghi thức vĩ đại của Ma Chủ. Chúng sẽ là chất liệu để tái tạo, để tái sinh một thế giới mới." Nàng nói, giọng điệu đầy tự mãn và tà ác. U Linh và Hắc Ma Sứ không còn xem những tu sĩ, những phàm nhân này là sinh linh nữa, mà chỉ là nguồn tài nguyên, là công cụ cho mục đích tối thượng của Ma Chủ Cửu U.
Ma khí từ Ngũ Hành Tông cuồn cuộn bốc lên, tạo thành một cột sáng đen kịt khổng lồ, vút thẳng lên trời cao, xuyên thủng tầng mây, như một dấu hiệu chết chóc gửi đến toàn bộ nhân gian. Cột sáng đó không chỉ là sự biểu trưng của sức mạnh, mà còn là một lời tuyên bố đanh thép từ Ma Chủ Cửu U: Thiên Đạo cũ đã chết, và kỷ nguyên của Ma Đạo đã chính thức bắt đầu. Dưới sức ép của cột ma khí đó, toàn bộ vùng đất xung quanh rung chuyển, núi non sụp đổ, sông ngòi cạn khô, biến thành một vùng đất hoang tàn, chỉ còn lại sự chết chóc và bóng tối.
***
Cùng lúc đó, tại Thị Trấn An Bình, một vùng đất lân cận Thành Vô Song, không khí cũng trở nên nặng nề và căng thẳng đến cực độ. Chạng vạng tối, mưa bụi bay lất phất, gió lớn gào thét như tiếng quỷ khóc, cuốn theo khói lửa và ma khí từ xa đến, che mờ bầu trời. Thị trấn, vốn đã bị tàn phá một phần trong trận chiến trước, giờ đây lại một lần nữa trở thành chiến trường.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây nhuốm màu mệt mỏi và kiệt quệ, vẫn kiên cường đứng trên tiền tuyến. Bộ bạch y của nàng đã lấm lem bùn đất và máu, mái tóc đen nhánh cũng có phần rối bù. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua đám ma vật đang ùn ùn kéo tới, ánh lên vẻ quyết tâm sắt đá. Nàng vung kiếm, kiếm quang chói lọi xé tan màn đêm, tiêu diệt hàng loạt ma vật. Bên cạnh nàng, Dương Quân, với khí chất nho nhã của thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ, cũng đang dũng mãnh chiến đấu. Bộ đạo bào lam nhạt của hắn đã rách rưới nhiều chỗ, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng rực lý tưởng. Hắn vung kiếm, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của chính nghĩa, bảo vệ những phàm nhân đang run rẩy phía sau.
"Không thể lùi nữa!" Lăng Nguyệt Tiên Tử gầm lên, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi, nhưng đầy dứt khoát. "Chúng ta phải bảo vệ nơi này! Bảo vệ những sinh linh này!" Nàng biết, nếu Thị Trấn An Bình thất thủ, con đường đến Thành Vô Song sẽ không còn gì cản trở, và đó sẽ là thảm họa. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, quá nhiều người 'mất người', nàng không thể để điều đó tiếp diễn. Nàng nhớ đến lời Tạ Trần, về ngọn lửa Nhân Đạo, và nàng biết mình không thể gục ngã.
Dương Quân gật đầu, kiếm khí trên người hắn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Vì nhân tính! Vì sự sống!" Hắn hô vang, âm thanh hòa lẫn tiếng gió rít và tiếng gầm gừ của ma vật. Hắn chém một đường kiếm, tiêu diệt một con ma thú khổng lồ đang lao tới, thân hình to lớn của nó đổ rầm xuống đất, kéo theo một đám bụi đất và ma khí. Hắn nhìn những phàm nhân đang co ro ẩn nấp, nhìn những ánh mắt tuyệt vọng nhưng vẫn còn le lói một tia hy vọng khi nhìn thấy họ chiến đấu, và hắn biết mình không thể dừng lại.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, đang chỉ huy đội quân phàm nhân. Hắn mặc giáp trụ nhẹ, tay cầm thanh đại đao nặng trịch, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của một ngàn quân. "Cố lên! Đừng lùi bước! Chúng ta còn có thể chiến đấu!" Hắn gầm lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, tiếp thêm sức mạnh cho những người lính đã kiệt sức. Dù biết cuộc chiến này gần như vô vọng, nhưng hắn không cho phép mình đầu hàng. Những người lính phàm nhân, tuy yếu ớt trước ma vật, nhưng dưới sự chỉ huy của Bách Lý Hùng, họ vẫn kiên cường cầm vũ khí, tạo thành một tuyến phòng thủ mỏng manh nhưng đầy quyết tâm.
Sức mạnh của Ma Chủ quá lớn. Mặc dù Lăng Nguyệt, Dương Quân và Bách Lý Hùng đã có sự chuẩn bị từ trước, nhưng làn sóng ma vật và ma tu từ phía Ngũ Hành Tông đổ về quá đông, quá hung hãn. Các tuyến phòng thủ liên tục bị chọc thủng, những người lính ngã xuống, những tiếng la hét hoảng loạn vang vọng khắp nơi. Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi khói và ma khí, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, tuyệt vọng.
Đột nhiên, từ phía chân trời xa xăm, nơi mà Thị Trấn An Bình vẫn c��n nhìn thấy mờ mịt các dãy núi, một cột sáng ma khí khổng lồ khác lại bốc lên, còn lớn hơn và đen kịt hơn cả cột sáng từ Ngũ Hành Tông trước đó. Cột sáng đó vút thẳng lên trời, xé toạc màn đêm, nhuộm cả bầu trời thành một màu đen chết chóc. Áp lực khủng khiếp từ cột sáng đó đè nặng lên mọi sinh linh, khiến đất đá rung chuyển, khiến trái tim mọi người thắt lại.
"Không..." Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, đôi mắt nàng trợn trừng, chứa đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Nàng nhận ra luồng ma khí đó, nhận ra vị trí của nó. Đó là một Tiên Điện khác, một tông môn lớn khác, vừa mới sụp đổ. Hy vọng mỏng manh trong lòng nàng dường như cũng theo cột sáng đó mà tan biến vào hư không. Mộ Dung Tuyết đã nói đúng, tốc độ hủy diệt của Ma Chủ vượt xa mọi dự đoán.
Dương Quân nhìn cột sáng ma khí, đôi mắt hắn tràn ngập sự đau đớn và phẫn nộ. Hắn biết, mỗi cột sáng đó là một lời tuyên án tử hình cho một phần của thế giới cũ, là sự hủy diệt của một Tiên Môn, là cái chết của vô số sinh linh. Nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Hắn siết chặt thanh kiếm, ánh mắt vẫn kiên định. "Chừng nào chúng ta còn đứng vững, thì ngọn lửa Nhân Đạo vẫn còn cháy!" Hắn gầm lên, như muốn dùng chính tiếng nói của mình để xua tan đi sự tuyệt vọng đang bao trùm. Bách Lý Hùng, dù khuôn mặt hốc hác vì mệt mỏi, vẫn nghiến răng ken két, cầm chắc đại đao. "Chúng ta sẽ không đầu hàng! Sẽ không bao giờ!"
Tiếng gầm gừ của ma vật, tiếng la hét của phàm nhân, tiếng vũ khí va chạm, và tiếng nổ của pháp thuật vẫn tiếp diễn không ngừng. Mưa bụi vẫn rơi, gió vẫn gào thét, và ma khí vẫn cuồn cuộn bao trùm. Nhưng giữa biển lửa hỗn loạn đó, vẫn có những ngọn lửa nhỏ bé, le lói, cố gắng cháy sáng, đó là ngọn lửa của nhân tính, của ý chí kiên cường, của sự sống.
***
Đêm khuya, Thành Vô Song chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, nhưng cũng đầy bất an. Trên đỉnh tòa nhà cao nhất, nơi có thể bao quát toàn bộ thành phố và xa hơn nữa là chân trời tây bị nhuộm đen, Tạ Trần đứng thẳng, thân hình gầy gò của anh như một bức tượng tạc vào màn đêm. Gió lớn gào thét, thổi tung vạt áo vải bố của anh, nhưng anh không hề nao núng. Mây đen vẫn bao phủ kín mít, không một vì sao nào có thể lọt qua, tạo thành một bức màn tối tăm, u ám.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh anh, thân thể nàng run rẩy vì lạnh và sợ hãi. Nàng đã không còn sức để khóc, không còn nước mắt để rơi. Nàng chỉ có thể thì thầm, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. "Quá nhanh... Tất cả sụp đổ quá nhanh. Ma Chủ... hắn đã hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát." Nàng nhìn về phía chân trời tây, nơi những cột sáng ma khí vẫn còn bốc lên, như những cột khói đen khổng lồ từ một lò luyện ngục. Mỗi cột sáng đó là một dấu hiệu của sự diệt vong, của một tông môn, một vùng đất, một nền văn minh đã bị nghiền nát. Nàng cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, một sự bất lực khủng khiếp đè nặng lên trái tim.
Tạ Trần không đáp lời ngay. Anh chỉ nhìn thẳng vào bóng đêm, ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Anh không chỉ nhìn thấy sự hủy diệt, mà còn nhìn thấy ý đồ ẩn sâu bên trong. "Hắn đang gieo rắc sự hỗn loạn để làm phân rã niềm tin." Giọng anh trầm bổng, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, như một lời thì thầm với chính mình, hoặc với cả thế giới. "Hắn muốn chúng ta không còn gì để bám víu. Khi mọi thứ sụp đổ, khi mọi niềm tin bị phá vỡ, khi mọi hy vọng bị dập tắt, con người sẽ dễ dàng bị tha hóa, dễ dàng chấp nhận một 'trật tự' mới, dù đó là trật tự của bóng tối."
Đúng lúc đó, một cảnh tượng kinh hoàng xuất hiện. Giữa không trung, phía chân trời tây, một hình bóng khổng lồ từ từ hiện ra. Đó là Ma Chủ Cửu U. Thân hình cường tráng, cao lớn của hắn toát ra khí chất tà mị nhưng đầy uy lực. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn sáng lên trong đêm tối, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn đối với vạn vật. Mái tóc bạc trắng rối bù của hắn tung bay trong gió ma quái. Hắn khoác áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ, nhưng ngay lúc này, hắn không hề che giấu sự hiện diện của mình. Hắn đứng đó, như một vị thần của sự hủy diệt, một vị vua của bóng tối, bao trùm toàn bộ thế giới bằng áp lực khủng khiếp của mình.
Giọng nói của Ma Chủ Cửu U vang vọng khắp thế giới, không phải bằng âm thanh vật lý, mà bằng một thứ sức mạnh ý chí, xuyên thấu không gian và thời gian, găm thẳng vào tâm trí của mọi sinh linh còn sót lại. Âm thanh đó như sấm sét đánh thẳng vào linh hồn, đầy uy quyền và khinh miệt. "Thiên Đạo cũ đã chết! Tiên Môn đã mục nát! Kỷ nguyên của Ma Đạo, kỷ nguyên của sức mạnh và sự tái sinh, đã bắt đầu! Kẻ nào còn bám víu vào ảo ảnh cũ, sẽ bị nghiền nát thành tro bụi!"
Lời tuyên bố của hắn không chỉ là lời đe dọa, mà là một lời tuyên án, một sự khẳng định tàn nhẫn về một kỷ nguyên mới. Hắn không chỉ muốn phá hủy, mà muốn thay thế, muốn kiến tạo một thế giới theo triết lý riêng của hắn: nơi chỉ có sức mạnh và sự hỗn loạn là tối cao, nơi mọi thứ yếu đuối, mọi cảm xúc, mọi nhân tính bị coi là chướng ngại vật. Hắn muốn thanh lọc thế giới, không phải để cứu vãn, mà để biến đổi nó thành một hình hài mới, một Ma Vực rộng lớn, nơi hắn là chúa tể tuyệt đối.
Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Tạ Trần, lòng bàn tay nàng lạnh toát, cơ thể nàng run rẩy không ngừng. Nàng cảm nhận được áp lực vô hình từ Ma Chủ, một áp lực có thể nghiền nát mọi ý chí, mọi hy vọng. Sự bi thương và tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt nàng.
Tạ Trần vẫn đứng thẳng, ánh mắt anh không hề nao núng trước lời tuyên bố của Ma Chủ. Anh nhìn thẳng vào hình bóng khổng lồ và tà ác đó, không hề có vẻ sợ hãi hay kinh hoàng, mà chỉ là sự lạnh lùng và một tia kiên định đến khó tin. Anh hiểu, đây là một cuộc chiến không chỉ bằng đao kiếm, mà bằng ý chí, bằng triết lý. Ma Chủ Cửu U từ từ biến mất, hình bóng khổng lồ của hắn tan vào trong màn đêm, nhưng áp lực khủng khiếp mà hắn để lại vẫn còn nguyên vẹn, như một gông cùm vô hình siết chặt lấy toàn bộ thế giới.
Mây đen vẫn cuồn cuộn, gió vẫn gào thét. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hít thở sâu, cảm nhận sự hỗn loạn đang bủa vây. Anh biết, Thiên Đạo cũ đã thực sự sụp đổ, để lại một khoảng trống mênh mông trong vũ trụ. Khoảng trống đó, Ma Chủ Cửu U đang cố gắng lấp đầy bằng bóng tối và sự hủy diệt. Nhưng Tạ Trần cũng biết, ngọn lửa Nhân Đạo, dù nhỏ bé đến đâu, vẫn sẽ cháy. Nó sẽ là kim chỉ nam, là điểm tựa duy nhất trong kỷ nguyên hỗn loạn này.
Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Và trên vai Tạ Trần, một phàm nhân không tu tiên, là gánh nặng của việc kiến tạo một con đường mới, một trật tự mới, để lấp đầy khoảng trống mà Thiên Đạo cũ đã bỏ lại. Con đường đó không dựa vào tiên lực siêu phàm, không dựa vào quyền năng tuyệt đối, mà dựa vào chính những giá trị bền vững, thẳm sâu trong mỗi con người. Anh mở mắt, ánh nhìn kiên định, như ngọn đèn soi đường trong đêm tối vô tận.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.