Nhân gian bất tu tiên - Chương 564: Đế Chế Bóng Tối: Ma Chủ Kiến Lập Trật Tự Hỗn Loạn
Ngọn lửa Nhân Đạo, cuối cùng cũng đã được nhen nhóm, rực cháy giữa màn đêm hỗn loạn. Nhưng màn đêm ấy, không phải là vô tận, mà đang dần bị nhuộm đen bởi một thế lực khác, một trật tự tàn bạo đang được kiến tạo từ chính những tro tàn của Thiên Đạo suy tàn.
***
Đêm tối sâu thẳm, gần sáng, gió lạnh buốt rít gào qua những tàn tích đổ nát của Thái Huyền Tông. Nơi đây, từng là một thánh địa của chính đạo, giờ đây chỉ còn là một biểu tượng của sự hủy diệt, một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, bị bao phủ bởi ma khí cuồn cuộn. Không trăng, không sao, chỉ có ánh sáng đỏ nhập nhoạng phát ra từ những vết nứt trên mặt đất, nơi ma khí phun trào như mạch máu của một con quái vật khổng lồ. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn, hòa lẫn với mùi đất đá cháy khét và một thứ hương vị ngai ngái, khó tả của sự biến chất, mục ruỗng.
Giữa cảnh hoang tàn ấy, trên đỉnh của điện thờ chính đã sụp đổ, Ma Chủ Cửu U sừng sững như một vị thần bóng tối vừa thức tỉnh. Thân hình cường tráng, cao lớn của hắn hiện lên mờ ảo trong làn ma khí, toát ra một khí chất tà mị nhưng đầy uy lực, khiến không gian xung quanh dường như cũng phải run rẩy. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, quét qua từng ngóc ngách của tàn tích. Mái tóc bạc trắng rối bù, phấp phới trong gió, càng làm tăng thêm vẻ hoang dã, bất cần đời của hắn. Hắn khoác trên mình chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, dường như hút lấy mọi ánh sáng còn sót lại, che giấu vô vàn bí ẩn đáng sợ.
Xung quanh Ma Chủ, U Linh đứng lặng lẽ như một bóng ma, thân hình mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng đến tột cùng, đôi mắt không có con ngươi phản chiếu thứ ánh sáng đỏ quỷ dị. Nàng gần như vô hình, chỉ hiện hữu qua một làn khí lạnh lẽo tỏa ra. Kế bên là Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt cũng đỏ rực nhưng mang vẻ cuồng tín, hung hãn hơn. Hắn mặc áo giáp đen nặng nề, một cây trường thương lớn tựa vào vai, đầu thương còn vương vãi những vết máu khô. Vô số ma vật, những sinh linh từng là tu sĩ hay phàm nhân đã bị "mất người" và biến dị, giờ đây trườn bò, gầm gừ dưới chân họ, hình dạng quái dị, ánh mắt vô hồn, trở thành một phần của đế chế bóng tối đang hình thành. Tiếng gió rít gào như tiếng khóc than của oan hồn, tiếng gầm gừ của ma vật hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Ma Chủ Cửu U chậm rãi cất tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy quyền, vang vọng khắp không gian đổ nát, như tiếng chuông tử vong gõ vào tận cùng linh hồn: "Thiên Đạo mục nát đã sụp đổ. Các ngươi đã tận mắt chứng kiến sự yếu đuối, sự giả dối của nó. Nó đã thất bại. Nó đã mục ruỗng từ bên trong, không còn khả năng giữ gìn trật tự. Giờ đây, ta sẽ kiến tạo trật tự mới, một thế giới được dựng xây từ tro tàn, từ sự thanh lọc tột cùng."
Ánh mắt đỏ rực của hắn lướt qua đám ma vật đang run rẩy dưới chân, rồi hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những tia sáng đầu tiên của bình minh đang cố gắng xuyên qua màn ma khí dày đặc. "Kẻ yếu không có quyền tồn tại. Đây là quy tắc của tự nhiên, là luật lệ khắc nghiệt nhất. Kẻ còn bám víu vào ảo ảnh cũ, vào những lời hứa hão huyền của Thiên Đạo đã mục nát, sẽ bị thanh lọc. Chúng sẽ trở thành nhiên liệu, trở thành một phần của sự tái sinh vĩ đại này."
U Linh, với giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc, nhưng rõ ràng, như băng tuyết chạm vào da thịt, khẽ đáp: "Tâu Ma Chủ, các vùng đất phía Tây đang dần bị ma hóa theo đúng kế hoạch của ngài. Chúng ta đã thiết lập các trạm thu thập linh khí và linh hồn tại mười hai cứ điểm chính, bao gồm cả những tàn tích của các tiểu tông môn đã bị hủy diệt. Năng lượng thu thập được đang được chuyển hóa, chuẩn bị cho nghi thức lớn."
Ma Chủ gật đầu hài lòng, đôi mắt đỏ rực lóe lên một tia sáng tàn nhẫn. "Tốt lắm. Linh khí tàn dư của Thiên Đạo cũ là vô cùng quý giá. Và linh hồn của những kẻ mang theo chấp niệm, mang theo sự sợ hãi, sự yếu đuối, càng là nguồn năng lượng tinh khiết nhất cho sự chuyển hóa. Chúng sẽ được thanh tẩy, được tái tạo, trở thành một phần của sức mạnh vĩnh hằng."
Hắc Ma Sứ, giọng nói độc ác, cuồng tín, vang lên đầy phấn khích, như tiếng dao cứa vào xương: "Các sinh vật yếu ớt đã bị biến dị, thưa Ma Chủ! Chúng đã mất đi lý trí, trở thành những công cụ hoàn hảo! Chúng sẽ là tiên phong cho đại quân của chúng ta, tràn quét mọi ngóc ngách của nhân gian! Nhân gian sắp sửa đón nhận sự thanh tẩy cuối cùng, một sự thanh tẩy bằng máu và lửa, để những kẻ còn sống sót sẽ hiểu thế nào là quyền năng thực sự!"
Hắn giơ cao cây trường thương, mũi thương vẫn còn nhỏ giọt máu đen. Ma Chủ Cửu U không nói thêm, chỉ vung tay lên. Một luồng ma khí khổng lồ, đen đặc như mực, mang theo sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng nổi, bao trùm toàn bộ tàn tích Thái Huyền Tông. Những bức tường còn sót lại, những cây cột đá vững chãi, dưới tác động của ma khí, nhanh chóng biến dạng, nứt toác, và cuối cùng sụp đổ hoàn toàn, bụi đá bay mù mịt. Những ma vật dưới chân hắn gầm gừ phấn khích, tựa như cảm nhận được nguồn sức mạnh mới đang tuôn trào.
Hắn đang không chỉ phá hủy, mà đang biến đổi. Nơi đây, không còn là Thái Huyền Tông, mà đã trở thành một phần của Ma Vực Thâm Uyên, một cứ điểm kiên cố, một nhà máy khổng lồ để sản xuất ma khí và ma vật. Ma Chủ không chỉ muốn tiêu diệt, hắn muốn xây dựng lại, theo cách của hắn, một "trật tự" mới dựa trên sức mạnh tuyệt đối, sự hỗn loạn có kiểm soát và sự thanh lọc của những kẻ yếu đuối. Ánh mắt hắn, đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục, nhìn về phía chân trời, nơi các trung tâm nhân gian còn tồn tại, nơi mà hắn sắp sửa giáng đòn tấn công quy mô lớn nhất. Hắn không hề che giấu ý định của mình. Sự sụp đổ của Thiên Đạo đã mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ, và Ma Chủ Cửu U đang quyết tâm lấp đầy khoảng trống đó bằng đế chế bóng tối của riêng hắn. Hắn không phải là kẻ hủy diệt đơn thuần, hắn là kẻ kiến tạo, nhưng kiến tạo bằng sự hủy diệt.
***
Trong khi đó, cách xa hàng vạn dặm, tại một nơi vẫn còn giữ được chút yên bình hiếm hoi, Quán Trà Vọng Giang nằm nép mình bên dòng sông Vô Ưu. Chiều tà buông xuống, ánh hoàng hôn vàng nhạt bao phủ khắp nơi, nhuộm đỏ dòng nước sông chảy lững lờ. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán trà toát lên vẻ mộc mạc, tĩnh lặng. Tiếng nước sông chảy êm đềm, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây cổ thụ, và tiếng pha trà khe khẽ từ bên trong quán, tất cả hòa quyện tạo nên một bản nhạc bình yên đến lạ. Mùi trà thơm dịu nhẹ, hòa lẫn với mùi nước sông trong lành và hương hoa cỏ dại ven bờ, xoa dịu những tâm hồn mệt mỏi. Không khí mát mẻ, gió nhẹ luồn qua từng kẽ lá, mang theo hơi ẩm từ sông, tạo nên một cảm giác thư thái đến tận cùng.
Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết ngồi bên cửa sổ của quán trà, đối diện nhau. Trước mặt họ là một ấm trà đã nguội lạnh, những cánh trà khô đã nở bung trong nước, phảng phất mùi hương cuối cùng. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, không có chút vẻ cường tráng nào của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại toát ra một khí chất trầm tĩnh, sâu sắc đến lạ. Làn da trắng nhợt của anh là minh chứng cho việc anh ít tiếp xúc với nắng gió, thường ẩn mình trong thư phòng nghiên cứu. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của anh luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự phức tạp của nhân gian. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản. Anh mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào cảnh vật yên bình xung quanh.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc của một y sư, vẫn giữ được vẻ dịu dàng, thanh lịch cố hữu. Nhưng gương mặt nàng, dù xinh đẹp, lại phảng phất một nỗi buồn khó tả, một sự lo lắng thường trực. Nàng đang đọc một cuộn thư tín mỏng, ánh mắt nàng di chuyển nhanh trên những hàng chữ, mỗi lần lướt qua lại khiến đôi mày thanh tú của nàng càng nhíu chặt.
"Tạ Trần," Mộ Dung Tuyết cất tiếng, giọng nàng trầm thấp, mang theo một nỗi ưu tư khó giấu, "tin tức từ tiền tuyến... Ma Chủ Cửu U đã biến tàn tích Thái Huyền Tông thành một cứ điểm kiên cố. Hắn không chỉ san phẳng, mà còn thay đổi địa thế, biến nơi đó thành một lò luyện ma khí khổng lồ. Hắn ban bố 'ma luật' tại các vùng đã chiếm đóng, những luật lệ tàn khốc, không có nhân tính. Những kẻ yếu đuối không còn giá trị lợi dụng sẽ bị biến thành nô lệ, thành ma vật. Những kẻ kháng cự bị nghiền nát, linh hồn bị rút cạn, hóa thành tro bụi." Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự hoài nghi và tuyệt vọng. "Hắn đang thu thập linh khí tàn dư của các tông môn đã sụp đổ, thu thập cả linh hồn của vô số sinh linh để chuẩn bị cho một đòn tấn công chưa từng có... Một nghi thức quy mô lớn để thanh tẩy toàn bộ nhân gian."
Tạ Trần không đáp lời ngay, ánh mắt anh vẫn nhìn xa xăm ra dòng sông, nhìn những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh hoàng hôn. Anh lắng nghe Mộ Dung Tuyết nói, nhưng dường như tâm trí anh đang trôi dạt đến một nơi nào đó xa xôi hơn, phân tích những lớp lang sâu xa hơn trong chiến lược của Ma Chủ. Giọng nói trầm, điềm tĩnh của anh cuối cùng cũng vang lên, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng, nhưng mỗi từ lại nặng trĩu suy tư: "Hắn không chỉ muốn hủy diệt, Tuyết Nhi. Sự hủy diệt chỉ là phương tiện. Hắn muốn kiến tạo một 'trật tự' mới, một thế giới mà hắn kiểm soát hoàn toàn. Một thế giới nơi chỉ có sức mạnh và sự hỗn loạn là tối cao, là chuẩn mực. Hắn đang thanh lọc, theo cách của hắn. Hắn tin rằng Thiên Đạo cũ đã mục nát, đã thất bại trong việc giữ gìn trật tự. Vậy nên, hắn sẽ tạo ra một trật tự mới, một trật tự của Ma Đạo, nơi chỉ kẻ mạnh mới có quyền tồn tại, nơi mọi thứ yếu đuối, mọi cảm xúc, mọi nhân tính bị coi là chướng ngại vật."
Mộ Dung Tuyết nắm chặt cuộn thư tín, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay thon thả. "Nhưng đây là sự tàn bạo! Là nỗi thống khổ tột cùng! Lấy đi sinh mạng, linh hồn, biến con người thành công cụ... Sao có thể gọi đó là 'trật tự' hay 'thanh lọc' được? Chúng ta phải làm gì, Tạ Trần? Ngọn lửa Nhân Đạo mà Lăng Nguyệt và Dương Quân đã nhen nhóm tại Thị Trấn An Bình, liệu có đủ để chống lại đế chế bóng tối đang lớn mạnh này không?" Nàng nhìn anh với ánh mắt cầu khẩn, như tìm kiếm một tia hy vọng, một lời giải đáp. Nỗi đau và sự bất lực hiện rõ trong giọng nói của nàng.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt tách trà đã nguội xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ xíu trong không gian yên tĩnh. Anh không trả lời trực tiếp câu hỏi của Mộ Dung Tuyết. Thay vào đó, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh, một nụ cười không hề vui vẻ, mà ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm sắt đá. Ánh mắt anh vẫn đầy vẻ kiên định, nhìn ra phía tây, nơi ma khí đang cuồn cuộn nổi lên, nơi Ma Chủ Cửu U đang kiến tạo đế chế của mình.
"Ma Chủ tin rằng, để tái tạo, phải hủy diệt triệt để. Hắn muốn phá vỡ tất cả những xiềng xích của Thiên Đạo cũ, bao gồm cả những giá trị nhân văn mà hắn cho là yếu đuối. Hắn muốn một sự thanh tẩy toàn diện, một 'tái sinh' dưới bàn tay của hắn. Đó là một ý chí điên rồ, nhưng cũng là một ý chí cực kỳ mạnh mẽ." Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng anh nhỏ đến mức gần như chìm vào tiếng gió. "Nhưng hắn quên mất một điều, Tuyết Nhi. Nhân tính, không phải là sự yếu đuối. Nó là cội nguồn của mọi sức mạnh thật sự. Ngọn lửa Nhân Đạo... sẽ không dễ dàng bị dập tắt."
Anh đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng đầy uy lực, như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba bão táp. Anh không nói thêm lời nào, chỉ quay lưng lại với dòng sông yên bình, nhìn thẳng về phía tây, nơi chân trời đã bắt đầu bị nhuộm đen bởi ma khí. Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần không còn là một thư sinh yếu ớt, mà là một điểm tựa kiên cường, một ngọn cờ cô độc giữa bão tố. Anh biết, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, của ý chí. Ma Chủ đang kiến tạo một đế chế bóng tối từ sự hủy diệt, từ nỗi sợ hãi và sự tha hóa. Còn anh, Tạ Trần, sẽ phải tìm cách lấp đầy khoảng trống mênh mông mà sự sụp đổ của Thiên Đạo để lại, bằng một trật tự mới, một con đường mới: Nhân Đạo. Con đường đó, không dựa vào tiên lực siêu phàm, không dựa vào quyền năng tuyệt đối, mà dựa vào chính những giá trị bền vững, thẳm sâu trong mỗi con người.
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Phía chân trời tây, những cột ma khí đen kịt vút lên, như những ngón tay khổng lồ của một ác quỷ đang vươn tới, báo hiệu một đòn tấn công hủy diệt đang đến gần. Tạ Trần nắm chặt tay, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia sáng kiên định, như ngọn đèn soi đường trong đêm tối vô tận. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.