Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 563: Lửa Nhân Đạo Nhen Nhóm: Lăng Nguyệt & Dương Quân Hành Động

Gió vẫn rít, mang theo mùi tro tàn và linh khí hỗn loạn, vấn vít quanh Phế Tích Cổ Thành. Nơi đây, những khối đá khổng lồ đổ nát, từng là một phần của kiến trúc cổ xưa hùng vĩ, giờ đây nằm im lìm như những bộ xương của một loài quái thú đã chết. Bầu trời vẫn âm u, không một tia nắng, chỉ có những hạt mưa bụi li ti lất phất, càng khiến không gian thêm phần ảm đạm và lạnh lẽo. Tạ Trần cùng những người đồng hành tạm trú trong một góc tường đổ nát, nơi ít gió nhất, cố gắng tìm chút hơi ấm giữa sự hoang tàn.

Liễu Thanh Phong vẫn nằm bất tỉnh, gương mặt nhợt nhạt, những lời lẩm bẩm yếu ớt về Thiên Đạo và nhân tính đã chìm vào giấc ngủ mê mệt. Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc đã vương chút bụi bẩn nhưng vẫn giữ vẻ thanh lịch, kiên nhẫn chăm sóc hắn. Nàng đặt những loại thảo dược quý hiếm lên vết thương, truyền từng luồng linh lực ôn hòa để xoa dịu cơn đau, ánh mắt hiền từ nhưng cũng chất chứa một nỗi buồn sâu sắc. Nàng biết, vết thương ngoài da dễ lành, nhưng vết thương lòng, sự sụp đổ của một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy, mới là thứ khó chữa nhất.

Tạ Trần ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát từng người. Anh không vội vã, không hối thúc. Vẻ ngoài thư sinh gầy gò của anh ẩn chứa một sự bình tĩnh đến lạ thường, như một hồ nước sâu không gợn sóng dù bão táp đang gào thét xung quanh. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua những tàn tích, qua những gương mặt mệt mỏi, rồi dừng lại ở bầu trời xám xịt. Anh đang suy ngẫm, không chỉ về những gì đã xảy ra, mà còn về những gì sẽ đến.

“Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt thân thể, hắn muốn hủy diệt niềm tin, hủy diệt ý chí.” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời tiên tri được thốt ra từ miệng một vị hiền triết. Anh hít một hơi sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và tử khí vương vấn trong không khí, một mùi hương của sự chấm dứt. “Sự hỗn loạn này là môi trường cho hắn gieo trồng một trật tự mới… của hắn. Một trật tự nơi con người không còn khao khát thành tiên, nhưng cũng không còn giữ trọn nhân tính. Một trật tự của sự vô cảm và tuyệt vọng.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bạch y vẫn tinh khôi một cách kỳ lạ giữa cảnh đổ nát, khẽ siết chặt tay. Nàng ngồi thẳng tắp, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây đã vương chút tơ máu vì thức trắng đêm, nhìn thẳng vào Tạ Trần. Nàng không còn là một tiên tử cao ngạo của quá khứ, mà đã là một người đang mang trong mình gánh nặng của nhân thế. “Chúng ta không thể ngồi đây chờ đợi.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên quyết, như tiếng băng tuyết vỡ vụn, ẩn chứa một sự bất mãn sâu sắc. “Mỗi khoảnh khắc trôi qua, vô số sinh linh đang chịu khổ. Những gì đã xảy ra ở Thái Huyền Tông… không thể để tái diễn. Nếu Thiên Đạo không còn bảo hộ, thì Nhân Đạo phải tự mình đứng lên!”

Dương Quân, người vẫn còn vẻ thư sinh tuấn tú, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên cường của một chiến binh, gật đầu lia lịa. “Tiên tử nói đúng!” Hắn nắm chặt chuôi kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như muốn truyền thêm sức mạnh cho mình. “Ta không thể quên cảnh tượng ở Thái Huyền Tông. Những tu sĩ đồng môn, những phàm nhân vô tội… tất cả đều bị nghiền nát. Cái giá của sự thờ ơ là quá lớn. Ta muốn đi, muốn hành động! Không thể để Ma Chủ Cửu U tiếp tục gieo rắc sự hủy diệt này thêm nữa!” Hắn đứng phắt dậy, khí chất hào hùng bộc phát, nhưng vẫn giữ được sự kính trọng đối với Tạ Trần.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, nàng ngồi co ro bên cạnh Mộ Dung Tuyết, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng. Nàng vốn tinh nghịch, ham vui, nhưng những cảnh tượng kinh hoàng vừa qua đã khiến nàng trưởng thành hơn rất nhiều. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng từ những linh hồn vất vưởng, và nỗi sợ hãi đang lan tràn khắp nhân gian. Nàng đưa ánh mắt nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, như muốn nói rằng nàng sẵn sàng đi theo họ, dù phải đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào.

Tạ Trần lắng nghe, trầm ngâm. Anh biết, những lời của Lăng Nguyệt và Dương Quân không phải là sự bốc đồng, mà là sự thôi thúc từ tận sâu thẳm tâm hồn. Họ đã chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên, sự tan vỡ của những gì họ từng tin tưởng. Nhưng thay vì chìm đắm trong tuyệt vọng, ngọn lửa của nhân tính trong họ đã bùng cháy mạnh mẽ hơn. Đó chính là những "ngọn lửa" mà anh đang tìm kiếm, những hạt giống của "Nhân Đạo" giữa một thế giới đang dần bị ma hóa.

Anh khẽ thở dài, một làn hơi trắng bạc thoát ra trong không khí lạnh lẽo. “Các ngươi nói đúng. Ngồi yên chờ đợi chỉ khiến cõi nhân gian này chìm sâu hơn vào vực thẳm. Ma Chủ Cửu U không chỉ phá hoại, hắn còn lợi dụng sự sợ hãi, sự hỗn loạn để đẩy con người đến bờ vực của sự ‘mất người’.” Anh nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt như xuyên thấu tâm can nàng. “Tiên tử, đạo tâm của ngươi đã kiên định. Dù Thiên Đạo sụp đổ, ngươi vẫn giữ được bản ngã. Đó là điều quý giá hơn vạn pháp thuật.” Rồi anh quay sang Dương Quân. “Dương Quân, nhiệt huyết của ngươi, sự chính trực của ngươi, chính là ngọn lửa cần thiết để sưởi ấm những tâm hồn đang nguội lạnh. Hãy nhớ, chúng ta không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng cả ý chí, bằng niềm tin vào những giá trị nhân văn mà Thiên Đạo đã bỏ quên.”

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên Lăng Nguyệt, khẽ đặt tay lên vai nàng. “Hãy đi đi. Cứu những người có thể cứu. Gieo mầm hy vọng nơi những mảnh đất cằn cỗi nhất. Mỗi sinh linh được cứu rỗi, mỗi tia hy vọng được nhen nhóm, chính là một chiến thắng của Nhân Đạo.” Anh nhìn về phía Liễu Thanh Phong đang mê man, rồi lại nhìn ra xa xăm, nơi màn đêm vẫn đang bao trùm. “Chúng ta sẽ không thể ngăn cản mọi sự hủy diệt, nhưng chúng ta có thể bảo vệ những gì còn sót lại, và chuẩn bị cho một trật tự mới. Một trật tự mà con người không cần phải thành tiên để sống trọn vẹn.”

Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt. Trong ánh mắt nàng là sự quyết đoán không lay chuyển, trong mắt hắn là ngọn lửa nhiệt huyết bùng cháy. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu khẽ chạm vào tay Lăng Nguyệt, như muốn truyền thêm sức mạnh và lòng dũng cảm. Mộ Dung Tuyết nhìn họ, dù không nói gì, nhưng ánh mắt nàng cũng ánh lên sự ủng hộ thầm lặng. Nàng hiểu rằng, trong thời khắc hỗn loạn này, hành động mới là câu trả lời tốt nhất.

“Chúng ta sẽ đi.” Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, giọng nàng chắc nịch. “Chúng ta sẽ không để Thiên Đạo cũ kéo theo nhân tính của chúng ta xuống mồ.” Nàng đứng dậy, bạch y khẽ tung bay trong gió, như một đóa sen trắng kiên cường giữa bùn lầy. Dương Quân cũng đứng lên, tuấn tú nhưng đầy anh khí, kiếm trong tay như một lời thề.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng nhưng đầy thâm ý. Anh biết, hành trình của họ sẽ gian nan, nhưng chính từ những hành động nhỏ bé này, ngọn lửa của Nhân Đạo sẽ được nhen nhóm, lan tỏa khắp nhân gian. Anh quay trở lại chỗ Liễu Thanh Phong, Mộ Dung Tuyết vẫn đang tận tâm chữa trị. Anh sẽ ở lại đây, quan sát, suy ngẫm, và chờ đợi những mảnh ghép khác của Nhân Đạo xuất hiện. Còn Lăng Nguyệt và Dương Quân, họ sẽ là những ngọn giáo tiên phong, đối đầu trực diện với sự tàn bạo của Ma Chủ Cửu U.

***

Hoàng hôn buông xuống trên Thị Trấn An Bình, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng đây không phải là sắc đỏ của bình yên mà là của khói lửa và máu tanh. Từng mái nhà gỗ đơn sơ, từng bức tường gạch mộc mạc, giờ đây đều mang dấu vết của sự tàn phá. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ những ngôi nhà đang cháy dở, hòa quyện với mùi máu tanh nồng nặc và tử khí nồng đậm, tạo thành một khung cảnh địa ngục trần gian.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu vừa đặt chân đến ngoại ô trấn, cảnh tượng trước mắt đã khiến cả ba chấn động. Thị Trấn An Bình, cái tên từng gợi lên sự yên bình, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những tiếng la hét, tiếng gào thét tuyệt vọng của phàm nhân, tiếng gầm gừ ghê rợn của Ma tu và quái vật, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và kinh hoàng.

“Nơi này… đã trở thành địa ngục rồi!” Hồ Ly Nữ thốt lên kinh hãi, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại run rẩy. Nàng chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào bi thảm đến vậy. Những con đường lát đá vốn sạch sẽ giờ ngập tràn xác người, xác vật, máu tươi lênh láng.

Dương Quân nghiến răng ken két, đôi mắt sáng ngời giờ ánh lên sự phẫn nộ tột cùng. Hắn siết chặt thanh trường kiếm trong tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. “Đồ súc sinh! Dám làm hại bách tính vô tội!” Hắn rống lên, khí thế tu sĩ chính đạo bùng nổ, không thể kiềm chế được cơn giận dữ đang dâng trào. Hắn đã thề sẽ bảo vệ nhân gian, và cảnh tượng này chính là lời thách thức trực diện đối với lời thề đó.

Giữa sự hỗn loạn, họ nhìn thấy một nhóm dân quân phàm nhân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, đang cố gắng chống cự yếu ớt. Họ là những người dân bình thường, không có pháp thuật, không có tu vi, nhưng vẫn kiên cường cầm vũ khí thô sơ chống lại những Ma tu và quái vật hung tàn. Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt đầy vết sẹo và đôi mắt quắc thước, đang gào thét: “Chống cự! Chúng ta không thể lùi bước! Dù chết cũng không lùi bước!” Giọng hắn khản đặc, nhưng vẫn vang vọng đầy bất khuất, như một tiếng kêu gọi cuối cùng của những người đang đứng trên bờ vực của sự sống và cái chết.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói một lời, nhưng ánh mắt nàng đã thay đổi. Nỗi mệt mỏi và tuyệt vọng ban đầu đã bị thay thế bằng một sự kiên định sắt đá. Nàng rút Băng Phách Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, lạnh lẽo như băng. Bạch y của nàng tung bay, nhưng không phải là sự thanh thoát của tiên nhân, mà là sự quyết liệt của một chiến binh. Nàng không chút do dự, thân hình tuyệt mỹ lướt đi như một cơn gió trắng, lao thẳng vào giữa vòng vây của Ma tu.

“Đứng dậy! Chúng ta sẽ bảo vệ các ngươi!” Dương Quân gầm lên, thanh trường kiếm vung lên, tạo thành một luồng kiếm khí mạnh mẽ, quét tan một đám Ma tu đang vây hãm một gia đình phàm nhân. Hắn không ngần ngại, không sợ hãi, lao vào giữa trận chiến, nơi nguy hiểm nhất, nơi cần có hắn nhất. Nhiệt huyết và lý tưởng của hắn đã biến thành hành động. Hắn không còn là thư sinh nho nhã nữa, mà là một vị tướng tiên phong, sẵn sàng đổ máu vì nhân sinh.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu không lao vào trực diện như Lăng Nguyệt và Dương Quân. Nàng giữ khoảng cách, đôi mắt tinh ranh quan sát tình hình. Nàng biết sức mình có hạn, nhưng nàng có thể dùng sự nhanh nhẹn và ảo thuật của mình để hỗ trợ. Nàng nhanh chóng tạo ra một ảo ảnh mờ ảo, đánh lạc hướng một vài con quái vật đang tấn công dân quân, giúp họ có cơ hội phản công. Nàng không ngừng di chuyển, như một bóng ma trong màn khói lửa, đôi lúc hóa thành một làn khói trắng, đôi lúc lại hiện ra sau lưng kẻ địch, tung ra những đòn tấn công bất ngờ. “Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi… lanh lợi chút thôi!” Nàng lẩm bẩm, nhưng giọng điệu đã mất đi sự tinh nghịch thường ngày, thay vào đó là sự căng thẳng và cảnh giác.

Trận chiến trở nên khốc liệt. Lăng Nguyệt Tiên Tử dùng Băng Phách Kiếm pháp uyển chuyển nhưng sắc bén. Mỗi chiêu kiếm của nàng đều mang theo linh khí băng hàn cực độ, không chỉ chém giết thân xác Ma tu mà còn thanh tẩy cả ma khí nồng nặc đang bao trùm. Những Ma tu bị trúng kiếm của nàng không chỉ bị đóng băng mà còn tan rã thành tro bụi, hoàn toàn bị linh khí thuần khiết hóa giải. Nàng di chuyển như một vũ điệu của cái chết, bạch y không nhiễm một vết bẩn, nhưng mỗi động tác đều lạnh lùng, dứt khoát. Nàng không chỉ bảo vệ phàm nhân, nàng còn để ý đến những tu sĩ bị thương, những người đang hoảng loạn tột độ, có dấu hiệu gần như “mất người”.

Một tu sĩ trẻ tuổi, đạo bào rách nát, đôi mắt đỏ ngầu nhưng vẫn còn ánh lên chút lý trí cuối cùng, đang run rẩy ôm đầu. Hắn đã giết chết đồng môn của mình trong cơn hoảng loạn, và giờ đây ma khí đang xâm thực, biến hắn thành một con quái vật. “Ta… ta không muốn trở thành quái vật…” Hắn thều thào, giọng nói đứt quãng, xen lẫn tiếng gầm gừ. Lăng Nguyệt Tiên Tử thoáng thấy, nàng không chém giết mà dùng mũi kiếm khẽ chạm vào trán hắn, truyền một luồng linh khí băng hàn vào, giúp hắn thanh tỉnh trở lại trong giây lát, xua đi ma khí đang ăn mòn ý chí. Ánh mắt nàng lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự trắc ẩn sâu sắc. “Nhân tính chưa mất, thì còn hy vọng!” Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy quyền năng, như một lời hiệu triệu cuối cùng.

Dương Quân chiến đấu bên cạnh Thủ Lĩnh Dân Quân, bảo vệ từng phàm nhân một. Hắn không chỉ chém giết Ma tu, mà còn dùng thân mình che chắn cho những người yếu thế. Thanh trường kiếm của hắn uy mãnh, mỗi nhát chém đều mang theo chính khí hạo nhiên, đẩy lùi ma khí. Hắn gầm lên, khi đỡ một đòn chí mạng cho một đứa trẻ: “Đứng dậy! Chúng ta sẽ bảo vệ các ngươi! Đừng gục ngã trước những kẻ tàn bạo này!” Lời nói của hắn không chỉ là sự động viên, mà còn là một lời hứa, một lời thề. Hắn chiến đấu không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả niềm tin vào nhân quả, vào chính nghĩa. Hắn nhận ra rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ, thì những giá trị của nhân gian vẫn còn đó, và đó là thứ đáng để bảo vệ.

Hồ Ly Nữ, sau khi giúp đỡ các dân quân, lại dùng tốc độ phi thường của mình để cứu một nhóm người dân đang mắc kẹt trong một ngôi nhà cháy. Nàng dùng linh lực tạo ra một kết giới nhỏ tạm thời, che chắn họ khỏi ngọn lửa và ma khí, đồng thời mở đường cho họ thoát hiểm. Nàng không phải là một chiến binh mạnh mẽ, nhưng sự thông minh và linh hoạt của nàng đã cứu sống nhiều người. Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc nàng khẽ phát sáng, chiếu rọi một vầng sáng bạc, xua đi một phần bóng tối ma khí bao trùm.

Trận chiến kéo dài đến tận khi hoàng hôn hoàn toàn buông xuống. Bầu trời đã chuyển từ đỏ rực sang tím than, và sau đó là màu đen kịt, nhưng vẫn bị nhuộm đỏ bởi những đốm lửa cháy dở và ánh sáng yếu ớt từ các pháp thuật. Cảm giác nóng bức từ lửa và lạnh lẽo từ linh khí của Lăng Nguyệt xen kẽ nhau, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ. Mùi máu tanh và khói thuốc súng vẫn nồng nặc. Nhưng dần dần, tiếng la hét của Ma tu đã yếu đi, thay vào đó là tiếng thở dốc nặng nhọc của những người sống sót.

Cuối cùng, với sự phối hợp ăn ý của Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Hồ Ly Nữ, cùng sự kiên cường của dân quân phàm nhân, Thị Trấn An Bình đã được giải phóng khỏi sự tàn phá của Ma tu. Dù thiệt hại nặng nề, nhưng nhiều sinh mạng đã được cứu. Những tu sĩ gần “mất người” đã được Lăng Nguyệt thanh tẩy ma khí, dù chưa hoàn toàn bình phục nhưng ít nhất đã lấy lại được lý trí. Họ nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân với ánh mắt kinh ngạc và biết ơn, một sự biết ơn sâu sắc dành cho những người đã không bỏ rơi họ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng giữa đống đổ nát, bạch y giờ đây đã vương chút bụi than, nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý và kiên cường. Nàng nhìn những người phàm nhân đang run rẩy ôm lấy nhau, nhìn những tu sĩ đang dần lấy lại ý thức, và trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy một điều gì đó ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Không phải là sức mạnh của tiên nhân, không phải là sự ưu việt của kẻ tu đạo, mà là sự trọn vẹn của một con người khi chứng kiến những sinh linh được cứu rỗi. Nàng đã từng nghĩ rằng thành tiên là đỉnh cao, nhưng giờ đây, nàng nhận ra rằng giữ trọn nhân tính mới là điều khó khăn và đáng quý nhất.

Dương Quân thở hổn hển, kiếm vẫn còn nắm chặt trong tay, nhưng ánh mắt hắn rạng rỡ một niềm hy vọng. Hắn đã thực sự hành động, thực sự bảo vệ, và cảm giác đó còn mãnh liệt hơn bất kỳ đột phá tu vi nào. Hắn nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, rồi nhìn Hồ Ly Nữ, và cuối cùng là những người dân đang tụ tập lại. Hắn biết, con đường này mới chỉ bắt đầu.

Trong khi đó, ở Phế Tích Cổ Thành xa xôi, Tạ Trần ngẩng đầu nhìn về phía Thị Trấn An Bình. Dù không ở đó, anh vẫn cảm nhận được những sợi nhân quả đang được kết nối lại, những tia hy vọng nhỏ bé đang bùng cháy. Anh biết, những hành động của Lăng Nguyệt và Dương Quân không chỉ cứu rỗi một thị trấn, mà còn là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên trật tự mới của Nhân Đạo. Sự thành công bước đầu này cho thấy, Nhân Đạo không chỉ là một lý thuyết suông, mà là một con đường khả thi, một con đường mà con người có thể đi, ngay cả khi Thiên Đạo đã sụp đổ.

Liễu Thanh Phong, dù vẫn còn mê man, nhưng trong giấc ngủ sâu, hắn dường như cũng cảm nhận được điều gì đó. Một giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt hắn, có lẽ là sự hối hận, có lẽ là sự thức tỉnh, hay có lẽ là một hạt mầm của sự giác ngộ đang nhen nhóm, thầm lặng. Tạ Trần khẽ mỉm cười. Cuộc chiến này, không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của niềm tin, của ý chí và của những giá trị nhân văn sâu thẳm trong mỗi con người. Và ngọn lửa Nhân Đạo, cuối cùng cũng đã được nhen nhóm, rực cháy giữa màn đêm hỗn loạn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free