Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 562: Thái Huyền Đọa Lạc: Nỗi Vọng Vỡ Tan Của Thiên Đạo

Những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa kịp ló dạng, xua đi màn sương mỏng còn vương trên những cành cây khẳng khiu sau một đêm dài hoang tàn và chia rẽ tại Thôn Lạc Hồng. Không khí vẫn còn vương vấn mùi khói phảng phất, lẫn trong mùi đất ẩm và hơi sương se lạnh. Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, trầm tĩnh, dẫn đầu đoàn người rời khỏi thôn xóm. Phía sau lưng họ, những người dân làng chỉ dám hé cửa nhìn ra, ánh mắt không còn căm ghét hay phẫn nộ, mà thay vào đó là sự sợ hãi, e dè và một nỗi hoang mang vô định đã ăn sâu vào tâm khảm. Anh biết, hạt giống của sự thật mà anh gieo xuống, dù nhỏ bé, cũng cần thời gian để nảy mầm giữa m���nh đất cằn cỗi của niềm tin đã bị xói mòn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước bên cạnh Tạ Trần, tấm bạch y tinh khiết nay vương chút bụi đường, nhưng dung nhan tuyệt mỹ vẫn toát lên vẻ lạnh lùng như băng tuyết. Ánh mắt phượng của nàng quét qua những ngôi nhà gỗ đơn sơ đang khuất dần, trong đó còn ẩn chứa chút hoài nghi, song đã nhường chỗ cho một niềm tin mong manh vào con đường mà Tạ Trần đang chọn. Nàng đã chứng kiến sự tàn phá, sự tha hóa, và giờ đây, nàng bắt đầu hiểu rằng tu vi cao thâm không phải là tất cả. Có những cuộc chiến không thể thắng bằng phép thuật, mà bằng ý chí, bằng niềm tin. Nàng siết chặt tay, cảm giác lạnh lẽo của kiếm ý vẫn còn vương trên đầu ngón tay, nhưng trong lòng lại ngổn ngang những câu hỏi về bản chất của tu hành, về giá trị thực sự của sức mạnh khi không còn cái gọi là "Thiên Đạo" để nương tựa.

Dương Quân, với vẻ anh tuấn và khí chất nho nhã, bước đi đầy kiên định. Thanh kiếm bên hông hắn dường như cũng cảm nhận được sự quyết tâm mới mẻ của chủ nhân. Hắn đã chấp nhận con ��ường gian nan này, con đường không có vinh quang của một anh hùng, mà là con đường của một người bảo vệ những giá trị cốt lõi nhất của nhân loại. Sự nhiệt huyết của hắn, sau một đêm đối mặt với thực tế tàn khốc, đã không còn đơn thuần là sự bộc phát nông nổi, mà đã trở nên vững chắc, kiên định hơn bao giờ hết, tựa như một dòng suối chảy qua ghềnh đá, dù bị cản trở vẫn tìm được lối đi. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng trái tim hắn lại trỗi dậy một khát vọng mãnh liệt: giữ gìn ngọn lửa thiện lương trong nhân gian.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với chiếc đuôi lông mềm mại khẽ vẫy, ánh mắt tinh anh quét qua những bóng người phàm nhân đang lén lút quan sát rồi lại rụt vào. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm còn tiềm ẩn, nhưng nàng cũng cảm nhận được quyết tâm mạnh mẽ từ Tạ Trần. Nàng tin vào anh, tin vào bản năng của mình, một bản năng đã trải qua vô vàn gian khó mới được mài giũa sắc bén. Nàng rúc đầu vào cánh tay Tạ Trần, cảm nhận hơi ấm từ y, dường như hơi ấm đó có thể xua tan mọi nỗi s�� hãi đang len lỏi trong tâm hồn non nớt của nàng.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng nhưng đầy kiên cường, ánh mắt nàng vẫn dán vào Liễu Thanh Phong, người đang được nàng và Tiểu Cửu dìu đi. Liễu Thanh Phong vẫn còn mê man, nhưng hơi thở đã đều đặn hơn. Nàng tin rằng, dù chỉ còn một tia hy vọng, họ cũng sẽ không từ bỏ. Bàn tay nàng khẽ siết lấy cổ tay Liễu Thanh Phong, truyền vào một chút linh lực ấm áp, cố gắng xoa dịu những cơn chấn động trong tâm trí hắn. Nàng, một y sư, không chỉ chữa trị vết thương thể xác, mà còn cố gắng hàn gắn những tổn thương sâu sắc trong linh hồn.

“Chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo?” Dương Quân cất tiếng hỏi, giọng hắn đã không còn sự bối rối của đêm qua, mà thay vào đó là sự sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới, tựa như một lưỡi kiếm đã được tôi luyện qua lửa.

Tạ Trần quay lại, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần ửng hồng, nơi những tia nắng đầu tiên của bình minh đang xuyên qua tầng mây. Anh biết, những ngọn lửa đó có thể là một phàm nhân giữ trọn lương tri, m���t tu sĩ đang giằng xé giữa ma khí và đạo tâm, một yêu tộc vẫn còn giữ được bản tính thiện lương, hay thậm chí là một tông môn nhỏ bé đang cố gắng bảo vệ những giá trị cuối cùng. “Đi tìm những ngọn lửa. Những ngọn lửa chưa tắt, hoặc đang cháy âm ỉ.” Giọng anh trầm ổn, mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển, tựa như một dòng suối ngầm vẫn âm thầm chảy sâu dưới lớp băng giá.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn anh, đôi mắt nàng khẽ dao động. Nàng đã từng tự phụ vào tu vi, vào địa vị của mình trong tiên môn, nhưng giờ đây, những điều đó dường như trở nên vô nghĩa. “Ngươi tin… chúng ta có thể tìm thấy họ giữa hỗn loạn này sao? Giữa lúc Thiên Đạo sụp đổ, ma khí lan tràn, và con người đang dần ‘mất người’?” Câu hỏi của nàng không chỉ là sự nghi hoặc, mà còn là một tiếng thở dài cho vận mệnh của thế gian.

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi anh, ẩn chứa cả sự mệt mỏi và niềm tin vô bờ bến, tựa như một ánh nến lung lay trong gió bão nhưng vẫn cố gắng bùng cháy. “Chỉ c���n một người tin, là đủ để bắt đầu.” Anh biết con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ thù mạnh mẽ, mà còn là một kẻ thâm độc, chuyên gieo rắc sự chia rẽ và tuyệt vọng. Nhưng Tạ Trần đã chọn con đường này, con đường của ‘Nhân Đạo’, con đường xây dựng lại từ những mảnh vỡ của niềm tin. Anh không phải là một vị thần, không phải là một tiên nhân, anh chỉ là một phàm nhân, nhưng anh có một thứ vũ khí mạnh mẽ hơn bất kỳ phép thuật nào: khả năng thấu hiểu nhân tâm, và một ý chí kiên cường không chịu khuất phục trước số mệnh. Anh dẫn đầu nhóm, bước đi vững vàng về phía trước, về phía bình minh đang ló dạng, mang theo một lời hiệu triệu âm thầm giữa đêm hoang tàn của một kỷ nguyên sắp tàn.

***

Nhóm Tạ Trần di chuyển qua Rừng Thanh Phong. Đây là một khu rừng cổ thụ, nơi những thân cây cao vút chạm trời, tán lá xanh rờn đan xen vào nhau tạo thành một vòm trời tự nhiên, chỉ để lại những khe sáng nhỏ hắt xuống mặt đất. Sương sớm vẫn còn đọng trên từng phiến lá, lấp lánh như những hạt ngọc. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó vọng lại, và tiếng côn trùng vo ve đã tạo nên một bản giao hưởng yên bình của thiên nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, và hương hoa dại thoang thoảng dịu mát, xoa dịu phần nào những vết thương lòng còn hằn sâu từ Thôn Lạc Hồng. Bầu không khí trong lành, yên tĩnh và mát mẻ, đôi khi lại có chút âm u ở những khu vực sâu hơn, nơi ánh sáng mặt trời khó lòng xuyên tới. Liễu Thanh Phong, nhờ sự chăm sóc của Mộ Dung Tuyết, đã tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng ánh mắt hắn vẫn vô hồn, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm những điều vô nghĩa về Thiên Đạo.

Họ đã đi được gần nửa ngày, khi mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng óng xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn phủ đầy rêu phong. Bỗng nhiên, không gian xung quanh rung chuyển dữ dội. Một luồng năng lượng hỗn loạn khổng lồ, mang theo hơi thở của hủy diệt và tà ác, từ phía xa bùng lên, xuyên thủng bầu trời xanh thẳm. Kèm theo đó là những tiếng nổ long trời lở đất, tựa như hàng vạn sấm sét cùng lúc giáng xuống, và ánh sáng pháp thuật chói lòa xé toạc màn trời, nhuộm đỏ cả một góc chân trời. Tiếng gầm rú của ma vật, tiếng la hét tuyệt vọng của con người, và tiếng pháp khí va chạm vọng đến, dù ở khoảng cách rất xa, vẫn khiến cả khu rừng chấn động, chim chóc hoảng loạn bay tán loạn, thú rừng sợ hãi bỏ chạy thục mạng.

Dương Quân lập tức siết chặt thanh kiếm bên hông, đôi mắt tuấn tú tràn đầy nhiệt huyết nay mở to kinh hoàng. Hắn đã từng chứng kiến những cuộc chiến khốc liệt, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được một luồng linh khí hỗn loạn và hủy diệt đến mức này. “Không thể nào… đây là hướng Thái Huyền Tông! Linh khí hỗn loạn đến mức này… chắc chắn là một cuộc tấn công quy mô lớn!” Giọng hắn run rẩy, không giấu nổi sự lo lắng tột độ. Thái Huyền Tông là một trong những đại tông môn đứng đầu chính đạo, biểu tượng cho sự ổn định và sức mạnh của tu tiên giới. Nếu ngay cả họ cũng bị tấn công, vậy thì nhân gian còn ai có thể chống đỡ?

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nay tái nhợt. Nàng từng là một trong những đệ tử kiệt xuất của một tông môn danh tiếng khác, nên nàng hiểu rõ ý nghĩa của Thái Huyền Tông đối với chính đạo. “Ma Chủ Cửu U… hắn ta đã ra tay thật rồi!” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy bi phẫn, pha lẫn chút run rẩy khó nhận thấy. Cái tên Ma Chủ Cửu U, từng chỉ là một truyền thuyết, nay lại hiện hữu, gieo rắc kinh hoàng khắp nơi. Nàng tự hỏi, liệu có phải Thiên Đạo đã thực sự từ bỏ nhân gian, để mặc cho tà ma hoành hành?

Tạ Trần nhắm mắt lại, vẻ mặt thư sinh của anh trở nên trầm trọng hơn bao giờ hết. Anh không phải tu sĩ, không thể cảm nhận linh khí một cách trực tiếp như Lăng Nguyệt hay Dương Quân, nhưng khả năng thấu thị "nhân quả" của anh lại cho phép anh nhìn thấu những gì sâu xa hơn. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh hoạt động, cảm nhận rõ sự rung chuyển không chỉ của đất trời, mà còn là sự rung chuyển của vô số sợi dây nhân quả đang đứt đoạn từng hồi. Anh thấy những sợi nhân quả vàng son, tượng trưng cho sự thịnh vượng và an bình của Thái Huyền Tông, đang bị xé nát bởi những sợi chỉ đen tối, đầy ma khí. Hàng vạn sợi nhân quả của tu sĩ, của phàm nhân liên quan đến tông môn đó, đang cùng lúc trở nên lỏng lẻo, rồi đứt phựt, tan biến vào hư vô. Anh cảm nhận được nỗi đau đớn, sự tuyệt vọng và cả sự tha hóa đang lan tràn.

“Không chỉ là phá hủy…” Tạ Trần mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạnh lùng, nhưng trong đó lại ẩn chứa một nỗi đau xót khôn tả. “Hắn đang tuyên chiến với toàn bộ trật tự. Hắn không chỉ muốn diệt tông môn, mà còn muốn hủy diệt niềm tin, hủy diệt cái gọi là ‘Thiên Đạo’ trong tâm trí mỗi người.” Giọng anh trầm ổn, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến những người xung quanh không khỏi rùng mình. Anh biết, đây không còn là một cuộc chiến đơn thuần giữa chính và tà, mà là một cuộc chiến triệt để, nhằm phá vỡ mọi nền móng của thế giới cũ.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu sợ hãi rúc sâu vào người Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi mềm mại run rẩy. Nàng cảm nhận được luồng khí tức đáng sợ kia, luồng khí tức của hủy diệt và hỗn loạn. Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Liễu Thanh Phong, ánh mắt nàng nhìn về phía chân trời đỏ rực, vẻ mặt buồn bã, nhưng cũng đầy kiên định. Dù thế giới có sụp đổ, nàng vẫn sẽ cố gắng cứu giúp những sinh linh còn sót lại.

Nhóm Tạ Trần không chần chừ, họ biết mình không thể can thiệp vào một cuộc chiến kinh thiên động địa như vậy, nhưng họ cần phải chứng kiến, phải hiểu rõ mức độ của thảm họa. Họ tăng tốc, ẩn mình di chuyển về phía nguồn cơn của sự hỗn loạn, xuyên qua khu rừng Thanh Phong đang dần trở nên hoang tàn bởi những luồng xung kích từ xa vọng lại. Cả khu rừng chìm trong một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng bước chân gấp gáp của họ và tiếng gió rít qua kẽ lá, mang theo mùi máu tanh và lưu huỳnh đang dần đậm đặc hơn.

***

Khi nhóm Tạ Trần đến gần Thái Huyền Tông, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả đều chết lặng, tựa như một cơn ác mộng hiện hữu giữa ban ngày. Nơi đây, từng là một trong những thánh địa tu tiên lẫy lừng nhất nhân gian, với các điện đài tráng lệ làm từ ngọc thạch và gỗ linh mộc, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng rực rỡ, chạm khắc rồng phượng tinh xảo. Các cầu đá từng bắc qua những vực sâu thăm thẳm, những tháp tu luyện cao vút chạm mây, và các sân luyện võ rộng lớn, nơi từng vang vọng tiếng kiếm reo và tiếng đệ tử tụng kinh. Nay tất cả đã trở thành một bãi chiến trường hoang tàn, đổ nát.

Trận pháp hộ tông kiên cố, vốn được coi là bất khả xâm phạm, đã vỡ nát hoàn toàn, chỉ còn lại những mảnh vỡ linh thạch vương vãi, lấp lánh trong ánh chiều tà u ám. Các ngọn núi xung quanh, từng sừng sững uy nghi, nay bị san phẳng, biến thành những đống đá vụn khổng lồ, khói bụi bốc lên nghi ngút, che khuất cả bầu trời. Bầu trời vốn trong xanh, nay bị mây đen vần vũ bao phủ, gió lớn rít gào từng cơn, mang theo hơi thở của tử khí và hủy diệt.

Ma vật với hình thù quái dị, gớm ghiếc, cùng với vô số Ma tu, những kẻ đã 'mất người' hoàn toàn, tràn ngập khắp nơi, chúng gào rú man rợ, tấn công những tu sĩ Thái Huyền Tông còn sống sót. Các tu sĩ Thái Huyền Tông, trong bộ đạo bào đã rách nát, khuôn mặt dính máu và bụi bặm, ánh mắt thất thần hoặc bừng cháy ý chí tử chiến, đang cố gắng chống cự một cách vô vọng. Tiếng gầm gừ ghê rợn của ma vật, tiếng kêu la thảm thiết của tu sĩ, tiếng pháp thuật va chạm nảy lửa, và tiếng nổ long trời lở đất không ngừng vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh cháy khét, mùi linh khí hỗn loạn và tử khí hòa quyện vào nhau, xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta phải nôn ọe.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nay trắng bệch như tờ giấy. Nàng từng tin tưởng vào sức mạnh của tiên môn, vào sự bất diệt của chính đạo. Nhưng cảnh tượng trước mắt đã đập tan mọi ảo vọng. “Đây… đây không phải là Thái Huyền Tông ta từng biết!” Nàng thốt lên trong đau đớn, giọng nói trong trẻo giờ đây run rẩy, đầy bi thương. Nàng từng có bạn bè, sư huynh, sư tỷ ở đây, từng cùng họ luận đạo, cùng họ mơ về một thế giới trường sinh. Nhưng giờ đây, tất cả đã tan biến. Nàng cảm thấy một nỗi tuyệt vọng dâng trào, tựa như cả thế giới đang sụp đổ trước mắt.

Dương Quân, với vẻ anh tuấn và khí chất nho nhã, đôi mắt sáng nay đầy căm phẫn và phẫn nộ. Hắn siết chặt thanh kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Những kẻ này… họ đã ‘mất người’ hoàn toàn. Ma Chủ đã biến cả tông môn thành địa ngục!” Hắn gằn giọng, sự tức giận bùng cháy trong lồng ngực. Hắn muốn xông lên, muốn chiến đấu, muốn cứu giúp những người còn sống sót, nhưng lý trí mách bảo hắn rằng đó chỉ là hành động tự sát vô ích. Hắn nhìn những tu sĩ từng là bạn bè, đồng môn của mình, nay biến thành những ma tu gào rú, tàn sát lẫn nhau, một cảnh tượng còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Tạ Trần, ẩn mình cùng nhóm trên một ngọn đồi đã đổ nát ở rìa tông môn, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh đáng kinh ngạc. Ánh mắt anh lạnh lẽo, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi đau xót vô hạn. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ kích hoạt ‘Nhân Quả Chi Nhãn’. Vạn vật trước mắt anh biến thành vô số sợi nhân quả đan xen, rồi lại đứt lìa. Anh thấy rõ những sợi nhân quả của Thái Huyền Tông, từng là một mạng lưới vững chắc, nay bị xé toạc thành từng mảnh vụn. Anh cảm nhận được sự tan rã của từng sợi nhân quả của các tu sĩ, từ những người mới nhập môn cho đến những trưởng lão uyên thâm, tất cả đều đang dần bị ma khí nuốt chửng, biến thành những thực thể vô tri, không còn nhân tính.

“Sự sụp đổ của một niềm tin… cũng là sự khai sinh của một hỗn loạn mới.” Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm ổn, nhưng lại như một lời tiên tri về một tương lai mịt mờ. Anh nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, những ánh mắt bàng hoàng, tuyệt vọng của họ phản chiếu sự sụp đổ của một kỷ nguyên. Anh biết, họ đang chứng kiến không chỉ là sự hủy diệt của một tông môn, mà là sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống niềm tin mà họ đã xây dựng cả đời.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu run rẩy, nàng nép sát vào Tạ Trần, đôi mắt tinh anh ráo hoảnh, không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng kinh hoàng kia. Mộ Dung Tuyết nhắm mắt lại, đôi môi nàng mấp máy cầu nguyện cho những linh hồn đang vùng vẫy trong tuyệt vọng. Nàng biết, trong cảnh tượng này, không có y thuật nào có thể chữa lành được.

Lăng Nguyệt và Dương Quân đã cố gắng tiếp cận một vài tu sĩ Thái Huyền Tông bị thương nặng đang bò lết gần đó, muốn cứu giúp họ. Nhưng chỉ một khoảnh khắc sau, một luồng ma khí đen tối quét qua, nuốt chửng những tu sĩ ấy, biến họ thành những ma vật gào rú, hung tợn hơn. Cả hai đành bất lực lùi lại, ánh mắt tràn ngập đau khổ và bất lực. Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, anh không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu. Anh biết, trong thời khắc này, mọi sự cứu v��t cá nhân đều vô nghĩa khi cả một hệ thống đang sụp đổ. Anh dùng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ để quét qua chiến trường, không phải để tìm kiếm một phép màu, mà để cảm nhận rõ sự tan rã của từng sợi nhân quả của tông môn, ghi nhớ từng chi tiết của thảm kịch này, để hiểu rõ hơn về bản chất của ‘mất người’ và ‘Thiên Đạo’ đang sụp đổ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời đã bị khói bụi và ma khí che phủ. Gió lớn rít gào từng cơn, mang theo những giọt mưa máu lất phất, tựa như bầu trời cũng đang khóc than cho sự diệt vong của Thái Huyền Tông. Giữa đống đổ nát hoang tàn, trên một đỉnh núi đã bị san phẳng hoàn toàn, một bóng hình cao lớn, cường tráng, toát ra khí chất tà mị nhưng đầy uy lực xuất hiện. Đó chính là Ma Chủ Cửu U. Khuôn mặt góc cạnh của hắn ẩn hiện trong màn khói bụi và ma khí, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn. Mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã, và tấm áo choàng đen rộng thùng thình của hắn phấp phới trong gió, tựa như một lá cờ tử vong đang tung bay.

Hắn giơ bàn tay phải lên cao, những ngón tay dài và gân guốc, móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ. Một luồng ma khí khổng lồ, đen đặc như mực, lập tức hội tụ từ khắp nơi, cuộn xoáy như một cơn lốc hủy diệt trên đỉnh đầu hắn. Luồng ma khí đó không ngừng lớn dần, nuốt chửng cả ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn, biến thành một quả cầu tử năng đáng sợ. Ma Chủ Cửu U không nói một lời, chỉ khẽ phất tay. Quả cầu ma khí khổng lồ lao thẳng xuống tàn dư cuối cùng của Thái Huyền Tông, nơi những tu sĩ còn sót lại đang cố gắng tạo thành một trận pháp phòng thủ yếu ớt.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc không gian và thời gian. Cả mặt đất rung chuyển dữ dội, không khí bị nén chặt rồi bùng nổ, tạo thành một làn sóng xung kích quét qua hàng trăm dặm. Mọi thứ còn sót lại của Thái Huyền Tông, từ những bức tường đổ nát cho đến những mảnh vỡ linh thạch, đều bị nghiền nát thành tro bụi, tan biến vào hư vô. Ngay cả những sợi nhân quả yếu ớt nhất cũng bị cắt đứt, hoàn toàn biến mất. Một khoảng trống khổng lồ hiện ra, không còn bất kỳ dấu vết nào của một tông môn từng lẫy lừng.

Sau khoảnh khắc hủy diệt tột cùng, một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Chỉ còn tiếng gió rít gào và tiếng mưa máu lất phất rơi. Ma Chủ Cửu U đứng sừng sững giữa đống tro tàn, tựa như một vị thần hủy diệt. Hắn từ từ hạ tay xuống, rồi cất tiếng nói, giọng khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, vang vọng khắp bầu trời, xuyên qua những tầng mây đen, tựa như lời phán quyết cuối cùng của một chúa tể hỗn mang.

“Thiên Đạo đã sụp đổ! Tiên môn đã tận! Kỷ nguyên của những kẻ giả dối và yếu đuối đã kết thúc! Hãy đón nhận hỗn loạn… đón nhận tự do thật sự!” Lời của hắn không chỉ là một tuyên bố, mà là một lời hiệu triệu, một lời thách thức gửi đến toàn bộ thế gian, gieo rắc nỗi sợ hãi và tuyệt vọng sâu sắc nhất vào trái tim mỗi sinh linh. Hắn không chỉ hủy diệt một tông môn, hắn còn hủy diệt niềm tin vào trật tự cũ, mở ra một khoảng trống rộng lớn cho kỷ nguyên mới của hắn.

Tạ Trần và nhóm chứng kiến cảnh tượng đó từ xa, bị chấn động đến tận tâm can. Ngay cả Liễu Thanh Phong, người vẫn còn mê man, cũng khẽ giật mình. Hắn nằm giữa đống đổ nát nhỏ của một góc tường đổ, bị mảnh vỡ pháp khí găm vào người, máu tươi thấm ướt đạo bào. Đôi mắt hắn mở to, nhìn về phía Ma Chủ Cửu U, rồi lại nhìn đống tro tàn của Thái Huyền Tông. Một tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng hắn, xen lẫn những lời lẩm bẩm trong tuyệt vọng. “Không… không thể nào… Thiên Đạo… đâu rồi…” Niềm tin của hắn, thứ đã được xây dựng cả đời, giờ đây đã tan vỡ hoàn toàn, để lại một khoảng trống hoang hoác trong tâm hồn. Hắn đã từng tin vào sự bất diệt của Thiên Đạo, vào sức mạnh của chính đạo, nhưng giờ đây, tất cả đã sụp đổ trước mắt hắn một cách tàn nhẫn và vô nghĩa.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân siết chặt tay, ánh mắt đầy tuyệt vọng. Bàn tay của Lăng Nguyệt run rẩy, nàng muốn rút kiếm, nhưng lại cảm thấy toàn thân vô lực. Nỗi đau đớn và sự bất lực dâng trào, nàng cảm thấy như một phần linh hồn c���a mình cũng đã chết cùng Thái Huyền Tông. Dương Quân, vẻ mặt anh tuấn nay đầy đau khổ, hàm răng hắn nghiến chặt đến phát ra tiếng ken két. Hắn chưa bao giờ cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng đến thế.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu run rẩy bần bật, nàng rúc sâu vào người Tạ Trần, đôi mắt nhắm nghiền, không dám đối mặt với cảnh tượng kinh hoàng và luồng ma khí đáng sợ. Mộ Dung Tuyết nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Nàng không chỉ đau xót cho sinh linh, mà còn đau xót cho niềm tin của con người, niềm tin đã bị nghiền nát dưới bàn tay của Ma Chủ.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng ánh mắt anh sâu thẳm hơn bao giờ hết, tựa như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Anh nhìn về phía Ma Chủ Cửu U, không phải với nỗi sợ hãi, mà với một sự thấu hiểu sâu sắc. Ma Chủ Cửu U đã phá hủy cái cũ, nhưng hắn cũng đã tạo ra một khoảng trống. Và khoảng trống đó, sẽ là nơi Tạ Trần và những người đi theo anh phải lấp đầy, không phải bằng quyền năng hay ma khí, mà bằng một trật tự mới, một trật tự của ‘Nhân Đạo���.

***

Sau khi Ma Chủ Cửu U rút đi, để lại phía sau một vùng đất chết chóc, nhuộm màu tro tàn và máu, nhóm Tạ Trần mới dám di chuyển vào vùng ngoại vi của phế tích Thái Huyền Tông. Đêm tối đã bao trùm hoàn toàn, và những giọt mưa lất phất vẫn không ngừng rơi, mang theo không khí lạnh lẽo và mùi tử khí nồng nặc. Khung cảnh hoang tàn, đổ nát, linh khí hỗn loạn đến mức khó thở. Tiếng gió rít, tiếng than khóc yếu ớt của những người còn sống sót, và tiếng đá vụn rơi thi thoảng vang lên, càng khiến không gian thêm phần u ám và đáng sợ.

Họ cẩn trọng tìm kiếm giữa đống đổ nát, và cuối cùng, Mộ Dung Tuyết phát hiện ra Liễu Thanh Phong. Hắn nằm bất tỉnh giữa một góc tường đã sụp đổ, đạo bào rách nát, thân thể bị thương nặng, máu đã khô lại, bám chặt vào da thịt. Gương mặt hắn tái nhợt, đôi mắt vẫn mở to nhưng vô hồn, lẩm bẩm những lời vô nghĩa về Thiên Đạo và sự sụp đổ của niềm tin. Hắn đã chứng kiến sự hủy diệt của tông môn, sự tan vỡ của lý tưởng mà hắn đã cống hiến cả đời.

Mộ Dung Tuyết lập tức quỳ xuống, kiểm tra tình trạng của Liễu Thanh Phong. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên trán hắn, truyền vào một chút linh lực ấm áp để xoa dịu những vết thương. “Hắn bị thương nặng… nhưng quan trọng hơn là tinh thần đã hoàn toàn sụp đổ.” Giọng nàng dịu dàng nhưng đầy xót xa. Nàng biết, vết thương thể xác có thể chữa lành, nhưng vết thương trong tâm hồn, sự tan vỡ của niềm tin, thì khó mà hàn gắn được. Ánh mắt nàng nhìn Liễu Thanh Phong, rồi lại nhìn ra khung cảnh hoang tàn xung quanh, cảm thấy một nỗi bi ai vô hạn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây tràn ngập sự mệt mỏi và tuyệt vọng. “Thái Huyền Tông… đã không còn nữa. Vậy thì… đâu còn chính đạo để nương tựa?” Câu hỏi của nàng không phải là để tìm kiếm câu trả lời, mà là một tiếng thở dài cho cả một kỷ nguyên đã qua. Sự sụp đổ của Thái Huyền Tông không chỉ là sự mất mát của một tông môn, mà còn là sự mất mát của một biểu tượng, một trụ cột của chính đạo. Nàng cảm thấy mình đang lạc lõng giữa một thế giới không còn phương hướng, không còn niềm tin.

Tạ Trần đứng đó, nhìn lên bầu trời đêm bị nhuộm đỏ bởi tàn dư pháp thuật và ma khí. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát những sợi nhân quả yếu ớt còn vương lại trong không trung, rồi dần tan biến. Anh biết, Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt, mà hắn còn là một kẻ kiến tạo, theo cách của riêng hắn. Hắn đã phá hủy cái cũ, tạo ra một khoảng trống khổng lồ trong vũ trụ, một khoảng trống không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần, về niềm tin.

“Hắn đã phá hủy cái cũ… để tạo ra một khoảng trống.” Tạ Trần cất tiếng, giọng anh trầm ổn, nhưng lại vang vọng trong màn đêm lạnh lẽo, đầy sức nặng của triết lý và quyết tâm. “Và chúng ta… phải lấp đầy nó, không phải bằng sức mạnh, mà bằng một trật tự mới. Một trật tự của ‘Nhân Đạo’.” Anh nhìn những người đồng hành của mình, ánh mắt sâu thẳm ánh lên một tia sáng kiên định. Anh biết, đây sẽ là một hành trình vô cùng gian nan, nhưng cũng là hành trình duy nhất. Khoảng trống mà Ma Chủ Cửu U đã tạo ra, không thể để hắn lấp đầy bằng hỗn loạn và tàn bạo. Nó phải được lấp đầy bằng những giá trị nhân văn, bằng ý chí và niềm tin của con người, những điều mà Thiên Đạo cũ đã dần lãng quên.

Dương Quân, dù vẫn còn chấn động, nhưng nghe lời Tạ Trần, ánh mắt hắn lại lóe lên tia hy vọng. Liễu Thanh Phong, dù vẫn lẩm bẩm, nhưng sâu thẳm trong tâm trí hắn, lời nói của Tạ Trần dường như đã gieo một hạt mầm nhỏ, một hạt mầm của sự nghi ngờ vào những gì hắn từng tin, và một khả năng mong manh cho một sự giác ngộ mới, dù chưa biết sẽ dẫn hắn đi về đâu.

Tạ Trần khẽ ra hiệu cho nhóm. “Chúng ta đi thôi.” Anh không thể ở lại đây mãi. Việc chứng kiến sự sụp đổ này không phải để đắm chìm trong tuyệt vọng, mà là để củng cố quyết tâm, để hiểu rõ hơn về gánh nặng của ‘Nhân Đạo’ đang đè nặng lên vai anh. Anh quay người, bước đi vững vàng, không hề chùn bước. Phía sau anh, Mộ Dung Tuyết cùng Dương Quân và Hồ Ly Nữ cẩn thận dìu Liễu Thanh Phong đi theo. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn bóng lưng Tạ Trần, ánh mắt nàng t��� sự tuyệt vọng đã chuyển sang một niềm tin kiên định. Nàng biết, con đường của ‘Nhân Đạo’ mà Tạ Trần đang đi, chính là con đường duy nhất còn lại cho thế gian này. Dù cho Thiên Đạo có sụp đổ, dù cho tiên môn không còn, thì ngọn lửa của nhân tính, của sự sống, vẫn phải được giữ gìn. Và Tạ Trần, người phàm nhân không tu hành này, chính là ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối vô tận.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free