Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 561: Hạt Giống Nhân Đạo: Lời Hiệu Triệu Giữa Đêm Hoang Tàn

Đêm dần buông xuống Thôn Lạc Hồng, kéo theo màn sương giăng mắc và không khí ẩm lạnh đặc trưng của những vùng đất nằm ven núi. Trăng mờ ảo ẩn hiện sau những tầng mây, chỉ đủ soi rọi những vệt sáng lờ mờ trên con đường đất đã nhuốm màu xám xịt. Tạ Trần đứng lặng lẽ giữa thôn, ánh mắt sâu thẳm quét qua những ngôi nhà gỗ đã đóng kín cửa, nơi những ánh đèn dầu leo lét như những đốm lửa yếu ớt chống chọi với bóng đêm vô tận. Sự im lặng bao trùm, một thứ im lặng nặng nề bởi sự sợ hãi và chia rẽ vẫn còn đó, dù cái kẻ tự xưng là Sứ Giả Tiên Môn đã bị vô hiệu hóa và đang nằm mê man trong một căn nhà hoang mục nát.

Phía sau anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ vẫn mang vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại ẩn chứa một nỗi ưu tư khó giấu. Nàng nhìn những mái nhà rơm đã ngả màu, những hàng rào tre đổ xiêu vẹo, và những thửa ruộng đang chìm dần vào bóng tối, nơi mùi đất ẩm hòa quyện với mùi cỏ dại phảng phất trong làn gió nhẹ. Nàng thở dài, tiếng thở khẽ hòa vào tiếng gió xào xạc qua những rặng cây xa xa.

“Hắn đã điên, nhưng lời nói của hắn... lại gieo rắc quá sâu vào lòng người,” Lăng Nguyệt cất giọng, âm sắc trong trẻo nhưng đầy mệt mỏi. Nàng không còn xa cách như một tiên nhân trên đỉnh núi, mà giờ đây, nàng giống như một người phàm đang phải đối mặt với một thực tại tàn khốc, nơi những gì nàng từng tin tưởng đã dần sụp đổ. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tha hóa, quá nhiều sự ‘mất người’, và cảnh tượng ở Lạc Hồng Thôn này, dù không có máu đổ đầu rơi, lại mang một nỗi đau âm ỉ hơn. Nó là sự tàn phá từ bên trong, một vết thương tinh thần khó lòng chữa lành.

Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, gương mặt tuấn tú tràn ngập phẫn nộ nhưng cũng hiện rõ sự bất lực. H���n siết chặt thanh kiếm trong tay, nhưng lại không biết phải vung kiếm vào đâu khi kẻ thù không phải là một hình hài hữu hình mà là những lời đồn đại, là sự ngờ vực, là nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí. “Chúng ta đã cố gắng, nhưng sự sợ hãi... thật khó mà xóa bỏ trong một sớm một chiều. Những người này, họ chỉ muốn một cuộc sống bình thường, nhưng giờ đây, ngay cả niềm tin vào nhau cũng đã bị xói mòn.” Giọng hắn trầm đục, mang theo chút bi quan, một cảm giác mà trước đây hắn hiếm khi bộc lộ. Hắn từng là một người đầy nhiệt huyết, tin tưởng vào chính nghĩa, nhưng Ma Chủ Cửu U đã cho hắn thấy rằng, có những loại chiến tranh không thể dùng sức mạnh để thắng được.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật trong gió, đôi mắt tinh anh quét khắp không gian, như muốn tìm kiếm một dấu vết ma khí còn sót lại. Nàng không hiểu hết những triết lý sâu xa mà Tạ Trần hay Lăng Nguyệt đang suy ngẫm, nhưng nàng cảm nhận được sự nặng nề của không khí, sự bất an từ những trái tim người phàm ẩn mình sau cánh cửa. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!, nàng thầm nghĩ, và bản năng mách bảo nàng rằng tình hình này còn nguy hiểm hơn cả những trận chiến trực diện.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, chỉ lặng lẽ quan sát. Nàng đã quen với sự mong manh của sinh mạng, với nỗi đau của con người, nhưng sự tàn phá về tinh thần mà Ma Chủ gây ra lại là một khía cạnh hoàn toàn mới. Nàng biết, vết thương thể xác có thể chữa lành, nhưng vết rách trong niềm tin, trong ý chí của con người thì khó hàn gắn biết chừng nào. Nàng cảm nhận được sự bất lực đang lan tỏa trong nhóm, nhưng cũng cảm nhận được một luồng ý chí kiên định từ Tạ Trần.

Tạ Trần vẫn giữ im lặng, anh hít một hơi sâu, mùi khói bếp thoảng nhẹ từ xa xăm, gợi nhắc về cuộc sống đời thường, về những bữa cơm ấm cúng mà giờ đây đã trở thành một thứ xa xỉ. Anh thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả gánh nặng của nhân gian. “Ma Chủ không chỉ dùng ma khí, hắn còn dùng chính nỗi sợ và sự yếu yếu trong lòng người. Đây là cuộc chiến giành giật trái tim và ý chí.” Anh quay đầu, ánh mắt lướt qua từng người trong nhóm, như muốn khắc sâu thêm một sự thật tàn khốc nhưng không thể chối cãi.

Anh biết, những gì đang diễn ra ở Thôn Lạc Hồng chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh lớn hơn của Ma Chủ Cửu U. Hắn không muốn hủy diệt thế giới bằng bạo lực thuần túy. Hắn muốn nghiền nát ý chí, làm tan rã niềm tin, để con người tự xé toạc nhau ra. Hắn muốn cho cả nhân gian thấy rằng, Thiên Đạo sụp đổ, tu sĩ 'mất người', và phàm nhân thì yếu hèn, không thể tự cứu lấy mình. Khi mọi thứ tan hoang, khi không còn ai tin vào bất kỳ điều gì, khi sự vô thường trở thành chân lý duy nhất, đó mới là lúc hắn thực sự nắm giữ quyền lực tuyệt đối.

Tạ Trần cảm thấy một luồng lạnh lẽo từ đất bốc lên, xuyên qua lớp áo vải bố mỏng manh. Cái lạnh ấy không chỉ đến từ màn đêm, mà còn từ sự cô đơn của một người đang gánh vác một tầm nhìn mà ít ai có thể thấu hiểu trọn vẹn. Anh là một phàm nhân, không tu hành, không có sức mạnh để phá sơn dời núi, nhưng anh lại nhìn thấy một con đường, một cơ hội để phá cục, không phải bằng gươm đao, mà bằng chính những gì Ma Chủ muốn hủy diệt: ý chí và niềm tin của con người.

Anh biết, đây không phải là lúc để tuyệt vọng. Đây là lúc để kiên định, để tái định nghĩa ý nghĩa của sự "sống", của "nhân đạo" giữa một kỷ nguyên sắp tàn. Anh sẽ phải tìm ra những hạt giống, những ngọn lửa còn cháy âm ỉ trong bóng tối, và thắp chúng lên, để chúng trở thành ánh sáng dẫn lối cho một kỷ nguyên mới.

***

Trong căn nhà hoang mục nát ở rìa Thôn Lạc Hồng, mùi đất ẩm, mùi rêu phong và gỗ mục lởn vởn trong không khí. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ vỡ, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng ai oán từ cõi xa xăm. Ánh lửa từ bếp sưởi nhỏ, nguồn sáng duy nhất trong căn phòng, bập bùng nhảy múa, đổ những cái bóng kỳ quái lên vách tường đã bong tróc. Tạ Trần ngồi lặng lẽ bên bếp lửa, đôi mắt sâu thẳm đăm chiêu nhìn vào ngọn lửa đang cháy, tựa như đang tìm kiếm điều gì đó trong vũ điệu vô thường của nó. Hơi ấm từ ngọn l���a không đủ xua đi cái lạnh lẽo của nửa đêm, nhưng lại đủ để sưởi ấm một phần nào đó trong tâm hồn đang chất chứa nhiều suy tư của anh.

Anh đã phân tích chiến lược của Ma Chủ Cửu U từ nhiều góc độ. Hắn không chỉ là một kẻ hủy diệt, hắn còn là một bậc thầy thao túng tâm lý. Hắn gieo rắc sự ngờ vực, thổi bùng nỗi sợ hãi, biến những chấp niệm cũ kỹ của tu sĩ thành oán hận, và biến sự yếu đuối của phàm nhân thành công cụ chia rẽ. Tạ Trần nhận ra rằng, để đối phó với kẻ thù như vậy, không thể chỉ dựa vào sức mạnh tu vi hay những phản ứng bị động. Ma Chủ muốn phá hủy Thiên Đạo, nhưng quan trọng hơn, hắn muốn phá hủy "Nhân Đạo" – cái gốc rễ của sự tồn tại của con người. Nếu "nhân tính" không còn, thì dù có bao nhiêu tu sĩ, bao nhiêu quyền năng cũng trở nên vô nghĩa.

Mộ Dung Tuyết, sau khi kiểm tra tình hình của Liễu Thanh Phong ở phòng bên cạnh, bước vào, khẽ khàng ngồi xuống đối diện Tạ Trần. Nàng nhìn thấy sự mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt anh, nhưng cũng nhận ra một tia sáng kiên định chưa bao giờ tắt. “Vậy chúng ta phải làm gì?” Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo một nỗi lo lắng sâu sắc. “Tập hợp các tông môn còn lại ư? E rằng họ đã chìm sâu trong nỗi sợ hãi hoặc đã ‘mất người’ như tên Sứ Giả kia. Ngay cả những tu sĩ còn giữ được lý trí, họ cũng đang tự bảo vệ bản thân, tự giữ lấy chút linh khí cuối cùng mà Thiên Đạo ban tặng.”

Tạ Trần lắc đầu nhẹ, ánh lửa hắt lên gương mặt thanh tú của anh, tạo nên những đường nét kiên nghị. “Không. Chúng ta không thể cứ mãi chạy theo chữa cháy, cũng không thể trông chờ vào một liên minh đã mục ruỗng từ bên trong. Thiên Đạo sụp đổ, các tông môn cũng sẽ sụp đổ. Cái chúng ta cần không phải là sức mạnh của các tông môn, mà là ‘ý chí’ của những cá nhân.” Anh dừng lại một chút, như thể đang sắp xếp lại những suy nghĩ phức tạp trong đầu mình. “Ma Chủ muốn hủy diệt thế giới, nhưng không phải chỉ bằng bạo lực. Hắn muốn phá hủy ý chí, phá hủy niềm tin của con người.”

Dương Quân, người vẫn đang đứng tựa vào vách tường, khuôn mặt trầm tư, giờ đây bước tới gần hơn. “Ý chí? Niềm tin? Nhưng chúng ta đã thấy, ở Lạc Hồng Thôn này, chỉ một vài lời nói thêu dệt cũng có thể làm tan rã cả một cộng đồng. Ý chí của con người, đặc biệt là phàm nhân, thật sự quá mong manh trước nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng.” Hắn nói, giọng mang theo chút chua xót. Hắn đã chứng kiến những người phàm nhân mà hắn thề bảo vệ, quay lưng lại với nhau, bị kích động bởi một kẻ tha hóa.

“Mong manh, đúng. Nhưng cũng kiên cường,” Tạ Trần đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi ngọn lửa. “Giống như ngọn lửa này, dù nhỏ bé, nhưng vẫn có thể chống lại bóng tối. Cái chúng ta cần tìm, không phải là những tu sĩ có tu vi cao thâm, không phải là những kẻ đứng đầu các tông môn. Mà là những người, những sinh linh, bất kể là phàm nhân, tu sĩ hay yêu tộc, những kẻ vẫn còn giữ được ‘ý chí nhân đạo’, chưa đánh mất bản tâm. Những người tin vào giá trị của sự sống, vào khả năng của chính mình, vào sự tử tế dù chỉ là một đốm nhỏ trong biển cả hỗn loạn.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. “Nhân đạo… Giữa thời buổi loạn lạc này, khi tu sĩ còn không giữ được nhân tính, khi Thiên Đạo sụp đổ, điều đó có còn ý nghĩa gì nữa?” Nàng đã từng tu luyện đến đỉnh cao, từng tin rằng tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự hoàn mỹ, để bảo vệ chúng sinh. Nhưng giờ đây, nàng thấy những tu sĩ từng là trụ cột của chính đạo lại ‘mất người’ nhanh chóng hơn cả phàm nhân.

“Nàng nói đúng, Tiên Tử,” Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt bình thản nhưng thấu suốt. “Khi Thiên Đạo sụp đổ, những giáo lý cũ kỹ cũng sẽ sụp đổ theo. Cái gọi là ‘đạo’ của tiên gia, nếu nó khiến con người đánh mất chính mình, thì đó không phải là đạo mà là chấp niệm. Cái chúng ta tìm là một loại đạo mới, một ‘nhân đạo’ không dựa vào sự ban phát của Thiên Đạo, mà dựa vào chính bản chất kiên cường, lương thiện của con người. Chúng ta sẽ không tập hợp lực lượng để ‘vá trời’ như các tông môn đang cố gắng một cách vô vọng. Chúng ta sẽ tập hợp ‘ý chí’ để xây dựng một nền móng mới, từ chính những mảnh vụn của Thiên Đạo cũ.”

Dương Quân im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn dần sáng lên. Hắn bắt đầu hiểu. Tạ Trần không muốn làm một vị cứu tinh theo cách thông thường, mà là một người gieo mầm, một người kết nối những giá trị cốt lõi nhất của sự sống.

“Nói thì dễ, nhưng tìm ở đâu ra những người như vậy giữa biển người đang chìm trong tuyệt vọng và ma khí?” Mộ Dung Tuyết hỏi, giọng vẫn đầy lo lắng, nhưng đã có một tia hy vọng le lói. Nàng nhìn Tạ Trần, cảm nhận được sự quyết tâm mãnh liệt trong con người thư sinh gầy gò này.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. “Họ ở khắp mọi nơi, Tiên Tử. Trong những phàm nhân vẫn cố gắng bảo vệ gia đình mình, trong những tu sĩ vẫn còn giằng xé giữa ma khí và đạo tâm, trong những yêu tộc vẫn còn giữ được bản tính thiện lương. Thậm chí, ngay cả trong kẻ đang nằm mê man ở phòng bên cạnh, vẫn còn một đốm lửa yếu ớt chưa tắt.” Anh nhìn về phía căn phòng nơi Liễu Thanh Phong đang bị vô hiệu hóa.

Đó là một quyết định lớn, một bước ngoặt trong hành trình của Tạ Trần. Anh không còn bị động phản ứng trước những đòn tấn công của Ma Chủ. Anh sẽ chủ động hành động, không phải để chống lại Ma Chủ bằng vũ lực, mà để chống lại âm mưu hủy hoại 'nhân đạo' của hắn, bằng cách xây dựng một liên minh của 'ý chí'. Một liên minh không dựa trên tu vi hay quyền lực, mà dựa trên niềm tin vào chính bản thân con người.

***

Trong căn phòng tạm trú ẩm thấp, Liễu Thanh Phong vẫn nằm mê man trên nền đất lạnh lẽo. Ma khí quấn quanh thân thể hắn, tạo thành một lớp sương mù đen mờ ảo, nhưng lại không thể hoàn toàn che lấp đi vẻ thanh tú vốn có. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, nhưng gương mặt lại co giật liên hồi, như thể đang phải chịu đựng một cuộc chiến khốc liệt trong chính tâm trí mình. Mộ Dung Tuyết quỳ bên cạnh, dịu dàng đặt tay lên trán hắn, truyền một luồng linh lực ôn hòa để trấn an. Mùi đất ẩm và rêu phong càng thêm nồng, hòa lẫn với mùi máu tanh nhàn nhạt còn vương trên quần áo của Liễu Thanh Phong, tạo nên một bầu không khí u ám và n���ng nề. Tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng than khóc, vọng vào căn phòng, càng khiến cảnh tượng thêm phần bi thương.

“Hắn vẫn còn giằng xé,” Mộ Dung Tuyết cất giọng khẽ khàng, như sợ làm kinh động đến linh hồn đang bị tra tấn của Liễu Thanh Phong. Nàng nhìn Tạ Trần, người vừa bước vào căn phòng, ánh mắt đầy sự lo lắng. “Ma khí tuy đã xâm nhiễm sâu, nhưng có vẻ ý chí của hắn vẫn đang chống cự. Nó không hoàn toàn giống với những kẻ ‘mất người’ khác mà chúng ta từng gặp. Hắn vẫn còn… đấu tranh.”

Tạ Trần đến gần, quỳ xuống bên cạnh Mộ Dung Tuyết. Anh đưa tay ra, không chạm vào Liễu Thanh Phong, mà chỉ lẳng lặng quan sát. Trong chốc lát, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng kỳ dị, đó là ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ đang vận chuyển. Anh nhìn thấy một luồng ý chí hỗn loạn, một mê cung của những ký ức, những chấp niệm đang giao tranh kịch liệt trong tâm thức của Liễu Thanh Phong. Thiên Đạo, sự hy sinh, giá trị của tu luyện, nghĩa vụ của một tu sĩ... tất cả hòa lẫn vào nhau, bị ma khí bóp méo, nhưng lại không hoàn toàn tan biến. Một sợi tơ mong manh của ‘nhân tính’ vẫn còn bám víu, cố gắng giữ lại bản ngã của Liễu Thanh Phong.

Liễu Thanh Phong đột nhiên rên rỉ, tiếng rên khẽ khàng nhưng đầy đau đớn, như một con thú bị thương đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích vô hình. Hắn bắt đầu lẩm bẩm, những lời nói đứt đoạn, mơ hồ nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc trong bối cảnh hiện tại.

“Thiên Đạo… sụp đổ… Thiên Đạo… bất diệt…” Hắn giật mình co rúm lại, như thể vừa bị một luồng điện giật. “Làm sao có thể… ta đã tin… tin vào… Thiên Đạo là vĩnh hằng… là chân lý…”

Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Liễu Thanh Phong, cố gắng truyền thêm hơi ấm và sự bình yên. Nàng biết, hắn đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của một tu sĩ: sự sụp đổ của niềm tin vào Thiên Đạo, vào con đường mà hắn đã dành cả đời để theo đuổi.

“Nhân tính… vô nghĩa…” Liễu Thanh Phong lại lẩm bẩm, đôi lông mày nhíu chặt. “Phàm nhân… yếu đuối… làm sao… làm sao có thể… vượt qua… vận mệnh an bài? Tu luyện… là con đường duy nhất… bất tử… trường sinh…” Hắn lại vùng vẫy nhẹ, như muốn thoát khỏi một thứ gì đó đang trói buộc mình. “Sai lầm… không thể sai lầm… Thiên Đạo không thể sai lầm… ta không thể sai lầm…”

Tạ Trần im lặng lắng nghe, ánh mắt phức tạp. Anh hiểu rõ sự giằng xé này. Liễu Thanh Phong, giống như hàng triệu tu sĩ khác, đã dành cả đời để theo đuổi con đường thành tiên, để tin vào sự vĩ đại và bất diệt của Thiên Đạo. Nhưng khi Thiên Đạo sụp đổ, niềm tin đó vỡ vụn, để lại một khoảng trống rỗng mênh mông mà Ma Chủ Cửu U đã lợi dụng để gieo rắc ma khí và sự tha hóa. Liễu Thanh Phong không phải là kẻ ác, hắn chỉ là một nạn nhân của một hệ thống niềm tin đã mục ruỗng.

“Hắn chấp niệm quá sâu vào cái gọi là ‘đạo’ của tiên gia,” Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm. “Cũng giống như Sứ Giả Tiên Môn kia, họ đã quá tin vào một thứ quyền năng bên ngoài mà quên đi sức mạnh nội tại của chính mình. Khi thứ quyền năng ấy tan biến, họ trở nên lạc lõng, trống rỗng, và dễ dàng bị Ma Chủ thao túng.”

“Vậy có còn cách nào để cứu hắn không?” Mộ Dung Tuyết hỏi, ánh mắt đầy hy vọng nhìn Tạ Trần. Nàng tin vào khả năng của anh, khả năng nhìn thấu nhân tâm và tìm ra giải pháp ngoài những giới hạn thông thường.

Tạ Trần nhìn Liễu Thanh Phong, nhìn những vết hằn của sự giằng xé trên gương mặt hắn. Một tia sáng yếu ớt của ‘ý chí nhân đạo’ vẫn còn đó, dù bị ma khí và chấp niệm cũ kỹ vây hãm. “Có. Nhưng không phải bằng cách ép buộc hắn quay lại con đường cũ. Mà là giúp hắn tìm thấy một con đường mới, một ý nghĩa mới của sự sống, không phụ thuộc vào Thiên Đạo.”

Anh biết, Liễu Thanh Phong là một ví dụ điển hình cho hàng ngàn tu sĩ đang ở bờ vực của sự ‘mất người’. Cứu được Liễu Thanh Phong, không chỉ là cứu một cá nhân, mà còn là minh chứng cho lý tưởng ‘nhân đạo’ của anh. Hắn có thể trở thành ngọn lửa, một bằng chứng sống rằng ngay cả tu sĩ cũng có thể tìm thấy con đường trở về với bản tâm, không cần thành tiên, không cần bám víu vào Thiên Đạo đang sụp đổ.

Đây sẽ là một th��� thách lớn, nhưng Tạ Trần đã quyết tâm. Anh sẽ không từ bỏ bất kỳ ai, miễn là trong họ còn một đốm sáng nhỏ của ý chí.

***

Khi bình minh hé rạng, xua tan màn sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn trên những ngọn cây và mái nhà Thôn Lạc Hồng, nhóm Tạ Trần chuẩn bị rời đi. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven suối, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, và mùi đất ẩm hòa quyện với mùi cây cỏ tươi mới của buổi sáng tạo nên một không khí thanh bình đến lạ lùng. Tuy nhiên, sự yên bình này chỉ là vẻ ngoài, bởi sự chia rẽ và ngờ vực vẫn hằn sâu trong ánh mắt của vài người dân dám hé cửa nhìn ra, khi thấy nhóm người lạ chuẩn bị rời đi. Họ không còn căm ghét hay phẫn nộ như đêm qua, nhưng thay vào đó là sự sợ hãi, e dè và một nỗi hoang mang vô định.

Tạ Trần quay đầu nhìn lại thôn làng một lần cuối. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, những thửa ruộng đã cằn cỗi, và những khuôn mặt tiều tụy của người phàm nhân. Anh không thể cứu tất cả, không thể xóa bỏ mọi nỗi sợ hãi trong một sớm một chiều. Nhưng anh ��ã gieo một hạt giống, dù nhỏ bé, nhưng đó là hạt giống của sự thật, của lý trí, đối lập với những lời dối trá và thao túng của Ma Chủ Cửu U.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh anh, ánh mắt nàng vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đã được thay thế bằng một niềm tin mong manh vào con đường mà Tạ Trần đang chọn. Nàng đã chứng kiến sự tàn phá, sự tha hóa, và giờ đây, nàng bắt đầu hiểu rằng, tu vi cao thâm không phải là tất cả. Có những cuộc chiến không thể thắng bằng phép thuật, mà bằng ý chí.

Dương Quân, với vẻ anh tuấn và khí chất nho nhã, đứng thẳng lưng, tay siết chặt thanh kiếm. Hắn đã chấp nhận con đường gian nan này, con đường không có vinh quang của một anh hùng, mà là con đường của một người bảo vệ những giá trị cốt lõi nhất của nhân loại. Sự nhiệt huyết của hắn, sau một đêm đối mặt với thực tế tàn khốc, đã không còn đơn thuần là sự bộc phát, mà đã trở nên vững chắc, kiên định hơn bao giờ hết.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với chiếc đuôi lông mềm mại khẽ vẫy, ánh mắt tinh anh quét qua những bóng ng��ời phàm nhân đang lén lút quan sát. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm còn tiềm ẩn, nhưng nàng cũng cảm nhận được quyết tâm mạnh mẽ từ Tạ Trần. Nàng tin vào anh, tin vào bản năng của mình.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng nhưng đầy kiên cường, ánh mắt nàng nhìn Liễu Thanh Phong, người đang được Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu dìu đi. Liễu Thanh Phong vẫn còn mê man, nhưng hơi thở đã đều đặn hơn. Nàng tin rằng, dù chỉ còn một tia hy vọng, họ cũng sẽ không từ bỏ.

“Chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo?” Dương Quân cất tiếng hỏi, giọng hắn đã không còn sự bối rối của đêm qua, mà thay vào đó là sự sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới.

Tạ Trần quay lại, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần ửng hồng, nơi những tia nắng đầu tiên của bình minh đang xuyên qua tầng mây. “Đi tìm những ngọn lửa. Những ngọn lửa chưa tắt, hoặc đang cháy âm ỉ.” Giọng anh trầm ổn, mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. Anh biết, những ngọn lửa đó có thể là một phàm nhân giữ trọn lương tri, một tu sĩ đang giằng xé giữa ma khí và đạo tâm, một yêu tộc vẫn còn giữ được bản tính thiện lương, hay thậm chí là một tông môn nhỏ bé đang cố gắng bảo vệ những giá trị cuối cùng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn anh, đôi mắt nàng khẽ dao động. “Ngươi tin… chúng ta có thể tìm thấy họ giữa hỗn loạn này sao? Giữa lúc Thiên Đạo sụp đổ, ma khí lan tràn, và con người đang dần ‘mất người’?”

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi anh, ẩn chứa cả sự mệt mỏi và niềm tin vô bờ bến. “Chỉ cần một người tin, là đủ để bắt đầu.”

Anh biết con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ thù mạnh mẽ, mà còn là một kẻ thâm độc, chuyên gieo rắc sự chia rẽ và tuyệt vọng. Nhưng Tạ Trần đã chọn con đường này, con đường của ‘Nhân Đạo’, con đường xây dựng lại từ những mảnh vỡ của niềm tin. Anh không phải là một vị thần, không phải là một tiên nhân, anh chỉ là một phàm nhân, nhưng anh có một thứ vũ khí mạnh mẽ hơn bất kỳ phép thuật nào: khả năng thấu hiểu nhân tâm, và một ý ch�� kiên cường không chịu khuất phục trước số mệnh.

Anh dẫn đầu nhóm, bước đi vững vàng về phía trước, về phía bình minh đang ló dạng. Phía sau anh, Thôn Lạc Hồng dần chìm vào khoảng cách, trở thành một chấm nhỏ trong bức tranh rộng lớn của nhân gian đang hỗn loạn. Nhưng trong lòng Tạ Trần, một hạt giống của hy vọng đã được gieo, một lời hiệu triệu âm thầm đã được cất lên, giữa đêm hoang tàn của một kỷ nguyên sắp tàn. Cuộc chiến không chỉ là của riêng anh, mà là của tất cả những ai vẫn còn giữ được ‘nhân tính’, vẫn còn tin vào giá trị của sự sống. Và đây, mới chỉ là khởi đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free