Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 560: Huyết Sắc Mầm Mống: Âm Mưu Phân Hóa Lạc Hồng Thôn

Gió đêm vẫn rít lên, mang theo hơi lạnh thấu xương. Tiếng côn trùng kêu thưa thớt, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của cõi nhân gian đang hấp hối. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội. Ma Chủ Cửu U sẽ không dễ dàng buông tha. Thiên Đạo tàn dư, một ý chí vô hình vẫn luôn tìm cách xóa bỏ anh, sẽ tiếp tục quấy nhiễu. Nhưng anh không đơn độc. Anh có những người đồng hành, dù đang tuyệt vọng, nhưng vẫn sẵn lòng đi theo anh. Và anh có một niềm tin, một niềm tin vào “người”, vào khả năng tái sinh từ tro tàn.

Liễu Thanh Phong, trong cơn mê man, đột nhiên rên rỉ mạnh hơn. Hắn lẩm bẩm một câu gì đó không rõ ràng, nhưng trong đó có thể nghe loáng thoáng hai từ: “Thiên Đạo… nhân tính…” như một lời nguyền rủa, hay một lời cầu khẩn. Ma khí trong người hắn lại cuộn trào dữ dội, nhưng đốm sáng nhân tính trong sâu thẳm cũng bùng lên mạnh mẽ hơn, giằng xé lẫn nhau. Mộ Dung Tuyết vội vàng đặt tay lên trán hắn, cố gắng trấn an. Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, trong lòng anh đã có một quyết định. Hắn, Liễu Thanh Phong, sẽ là một minh chứng, một thử nghiệm quan trọng cho lý thuyết về “Nhân Đạo” của anh.

Đêm dần về khuya, ngọn lửa trại vẫn tí tách cháy, chiếu rọi những khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên cường. Dù bóng tối của sự tha hóa đang lan rộng, dù cả nhân gian đang chìm trong biển lửa hỗn loạn, nhưng nơi đây, quanh ngọn lửa nhỏ bé này, một tia hy vọng vẫn đang được nhen nhóm. Tạ Trần, “điểm neo nhân quả”, đang thắp sáng con đường cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà “người” sẽ là trung tâm, chứ không phải Thiên Đạo. Con đường này, sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, không phải để thành tiên, mà để sống trọn vẹn, để giữ vững bản chất của “người”.

***

Sáng sớm, một màn sương mù lạ lùng, dày đặc bao phủ Thôn Lạc Hồng, khiến không gian trở nên mịt mờ, huyền ảo như cõi tiên cảnh nhuốm màu bi thương. Không khí se lạnh thấm vào da thịt, mang theo hơi ẩm của đất và cỏ cây. Từ phía xa, Thôn Lạc Hồng hiện ra với những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái rơm đã ngả màu thời gian, tường đất mộc mạc như hòa vào lòng đất mẹ. Ruộng đồng xanh mướt trải dài hai bên lối đi, xen lẫn những dải hoa dại li ti trắng muốt còn đọng hơi sương. Một con suối nhỏ uốn lượn qua làng, tiếng nước chảy róc rách yếu ớt vọng lại, tưởng chừng như đang thở than cho một cõi nhân gian đang dần tàn úa.

Nhóm Tạ Trần bước vào thôn, từng bước chân chậm rãi, cẩn trọng. Tiếng bước chân của họ, đáng lẽ phải bị tiếng chim hót, tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa và tiếng người dân lao động thường ngày át đi, nhưng giờ đây lại vang vọng một cách lạ thường trong không gian vắng lặng đến rợn người. Không một bóng người, không m��t âm thanh sinh hoạt. Chỉ có màn sương giăng mắc, ôm lấy mọi thứ trong một sự tĩnh mịch đến đáng sợ.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm dưới hàng mi dài khẽ nheo lại. Anh cảm nhận rõ ràng một luồng ma khí âm ỉ, không quá nồng đậm như những nơi vừa bị Ma tộc càn quét, nhưng lại len lỏi, thẩm thấu vào từng ngóc ngách của thôn. Nó như một lớp mạng nhện vô hình, bám víu lấy những cây cổ thụ già, những mái nhà rơm mục, và cả từng hạt đất dưới chân.

“Thôn này… không ổn.” Tạ Trần trầm giọng, lời nói của anh như hòa vào làn sương, mang theo một nỗi ưu tư khó tả. “Ma khí không mạnh, nhưng lại có vẻ âm hiểm. Nó không phải là sự tàn phá trực diện, mà là sự bào mòn thầm lặng.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây ánh mắt phượng sắc bén đã nhuốm màu mệt mỏi, siết chặt tay cầm kiếm. Bạch y của nàng vẫn tinh khiết, nhưng lại không thể xua đi cái khí tức u uẩn quanh mình. “Quả nhiên có điều bất thường. Không có tiếng người, tiếng gia súc… Mọi th��� tĩnh lặng đến đáng sợ.” Nàng khẽ nhíu mày, cảm nhận được sự bất an đang dâng lên trong lòng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cảnh đổ nát, nhưng sự yên bình giả tạo này còn đáng sợ hơn cả sự tàn phá công khai.

Dương Quân, thư sinh tuấn tú với đạo bào lam nhạt, gương mặt vẫn còn nét nhiệt huyết nhưng đã lộ rõ vẻ hoang mang. Hắn nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của sự sống. “Ma tộc đã rút lui sao? Hay đây là một cái bẫy?” Hắn không tin rằng Ma Chủ Cửu U lại bỏ qua một nơi như thế này mà không để lại bất kỳ dấu vết tàn phá nào. Sự im lặng này càng khiến hắn bất an hơn cả tiếng gào thét của quỷ dữ.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ vẫy, liên tục đảo mắt quan sát bốn phía. Nàng siết chặt tay Tạ Trần, ánh mắt đầy cảnh giác. “Tiểu Cửu cảm thấy có gì đó không đúng. Mọi người cẩn thận!” Bản năng nhạy bén của yêu tộc mách bảo nàng rằng nơi này ẩn chứa một mối nguy hiểm còn thâm hiểm hơn cả những con ma vật hung tợn. Nàng cảm nhận được sự sợ hãi nồng nặc trong không khí, một nỗi sợ hãi không đến từ cái chết, mà đến từ sự chia rẽ.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, cẩn thận đỡ lấy Liễu Thanh Phong. Hắn vẫn vật vờ trong cơn mê man, nhưng ma khí âm ỉ trong thôn dường như kích thích hắn, khiến hắn khẽ rên rỉ, đôi lúc co giật nhẹ. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. “Hắn đang phản ứng rất mạnh với luồng khí tức này. Nó… không chỉ là ma khí đơn thuần.”

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt. ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ trong tâm hải anh khẽ rung động. Anh không nhìn bằng mắt thường, mà bằng những sợi nhân quả vô hình. Anh thấy những sợi tơ ma khí mảnh như tóc, len lỏi vào từng gốc cây, từng kẽ đá, từng hạt sương. Chúng không mang theo sát khí hủy diệt, mà mang theo một loại năng lượng bào mòn, mục nát. Anh nhìn thấy những sợi nhân quả của dân làng, vốn dĩ đan xen, gắn kết, giờ đây lại bắt đầu lung lay, có những sợi đã đứt lìa, trôi nổi vô định. Anh cảm nhận được một thứ ‘ý chí’ đang thao túng, đang gieo rắc sự ngờ vực, sự sợ hãi, và một nỗi tuyệt vọng thầm lặng, còn đáng sợ hơn cả một cuộc tàn sát. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt thân xác, hắn muốn hủy diệt cả niềm tin, cả linh hồn của nhân gian.

Hắn không phải đang phá hủy, hắn đang phân hóa.

Dưới màn sương mù dần tan, những tia nắng yếu ớt đầu ngày cố gắng xuyên qua, chiếu rọi xuống con đường đất dẫn vào trung tâm thôn. Tạ Trần mở mắt, ánh mắt anh vẫn sâu thẳm như hồ nước không đáy, nhưng giờ đây lại mang theo một sự quyết đoán lạnh lùng. Anh biết, thử thách ở Thôn Lạc Hồng này không phải là một trận chiến sống còn bằng sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí và niềm tin. Một cuộc chiến mà ở đó, Tạ Trần phải dùng chính ‘Nhân Đạo’ của mình để chống lại sự tha hóa tinh thần của Ma Chủ Cửu U.

***

Sương mù đã tan, nhường chỗ cho ánh nắng yếu ớt của buổi sáng muộn, nhưng không gian ở đình làng vẫn không hề sáng sủa hơn. Một bầu không khí nặng nề, chia rẽ bao trùm. Tại trung tâm đình làng, nơi thường ngày là t��� điểm của những câu chuyện phiếm, tiếng cười đùa và sự gắn kết của người dân, giờ đây lại có một nhóm phàm nhân đang tụ tập, vẻ mặt hoang mang, sợ hãi. Họ quây quần quanh một kẻ lạ mặt – một tu sĩ tiều tụy, quần áo có chút rách nát, nhưng giọng nói lại đầy mê hoặc và cuồng tín. Hắn chính là Sứ Giả Tiên Môn đã bị biến chất, ánh mắt hắn lóe lên một thứ ánh sáng điên dại, pha lẫn sự tha hóa của ma khí.

“Thiên Đạo đã bỏ rơi chúng ta! Các tiên môn cũng không còn đáng tin!” Sứ Giả Tiên Môn cất giọng khàn đục nhưng đầy uy lực, từng lời lẽ như những nhát dao cứa vào tâm trí những người phàm chất phác. “Các ngươi đã thấy đó! Ma tộc càn quét khắp nơi, tiên nhân ở đâu? Các ngươi cầu nguyện, các ngươi cúng bái, các ngươi tuân theo quy tắc của họ, nhưng đổi lại là gì? Là sự tàn phá! Là sự bỏ rơi!” Hắn dừng lại, ánh mắt lóe lên ma quang, quét qua từng gương mặt sợ hãi. “Chỉ có… chỉ có sự từ bỏ mới có thể cứu rỗi! Từ bỏ niềm tin cũ, từ bỏ những hy vọng hão huyền! Chỉ khi các ngươi vứt bỏ tất cả những thứ ràng buộc đó, các ngươi mới có thể tìm thấy con đường sống!”

Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn vì năm tháng cày cấy, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của sự lo toan, run rẩy cất tiếng. “Nhưng… nhưng tiên nhân luôn bảo vệ chúng ta mà… Từ đời ông cố ta đã nói thế rồi…” Giọng ông yếu ớt, lạc lõng giữa những lời lẽ mạnh mẽ của Sứ Giả. Cả đời ông, ông và những người dân trong thôn vẫn tin tưởng vào những vị tiên nhân trên trời, tin vào những lời răn dạy của các tông môn. Niềm tin đó như một trụ cột vững chắc trong cuộc đời họ.

Một dân làng khác, gương mặt khắc khổ, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực, xen lẫn phẫn nộ, lại lên tiếng. “Ông lão nói đúng! Các tiên môn đã bỏ rơi chúng ta! Chúng ta phải tự cứu lấy mình! Hắn nói đúng! Những tiên nhân đó chỉ biết đến bản thân họ, đến cái gọi là ‘Thiên Đạo’ của họ! Họ có bao giờ quan tâm đến hạt gạo chúng ta đổ mồ hôi làm ra không? Có bao giờ quan tâm đến mái nhà chúng ta bị hủy hoại không?” Lời lẽ của hắn, tuy chất phác, nhưng lại vang dội trong lòng những người đang sợ hãi, đang tuyệt vọng. Sự nghi ngờ, giống như một mầm bệnh, đã được gieo rắc.

Tạ Trần cùng nhóm lặng lẽ tiến lại gần. Anh quan sát kỹ Sứ Giả Tiên Môn. Quần áo hắn rách nát, trên người thoang thoảng ma khí, nhưng điều đáng sợ nhất là ánh mắt hắn – một sự kết hợp kỳ lạ giữa sự cuồng tín, điên loạn và một vẻ trống rỗng sâu thẳm. Hắn không còn là tu sĩ, cũng không hoàn toàn là ma vật. Hắn là một con rối, một công cụ hoàn hảo cho chiến lược của Ma Chủ Cửu U.

Tạ Trần bước thẳng vào vòng tròn đang tụ tập, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình, đủ để át đi những lời lẽ kích động của Sứ Giả. “Ngươi không phải là sứ giả của chính đạo. Ngươi đang gieo rắc sợ hãi và chia rẽ.” Anh nhìn thẳng vào mắt Sứ Giả, ánh mắt anh xoáy sâu vào hắn, ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ trong tâm hải hoạt động mạnh mẽ, thấu thị những sợi nhân quả rối rắm đang quấn lấy hắn. Anh nhìn thấy không phải là ma khí ăn mòn hoàn toàn, mà là một ý chí đã bị bẻ cong, một đạo tâm đã bị tha hóa. Hắn vẫn còn chút ý thức, nhưng ý thức đó đã bị Ma Chủ Cửu U định hướng, biến thành một thứ vũ khí tâm lý đáng sợ.

Sứ Giả Tiên Môn bất chợt giật mình, ánh mắt hắn thoáng vẻ kinh hoàng khi Tạ Trần nhìn thẳng vào hắn, như bị nhìn thấu tâm can. Hắn lùi lại một bước, sự tự tin cuồng tín ban nãy lung lay. “Ngươi… ngươi là ai? Ngươi dám cản trở ta cứu rỗi chúng sinh?”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh Tạ Trần, lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy áp. “Hắn đã ‘mất người’… nhưng không phải hoàn toàn bị ma hóa. Đây là một loại ma thuật tâm trí?” Nàng đã từng đối mặt với vô số ma vật, chứng kiến không ít tu sĩ bị ma khí xâm thực đến mức mất hết nhân tính. Nhưng trường hợp của Sứ Giả này lại khác. Hắn vẫn có thể nói, có thể lý luận, thậm chí là kích động người khác. Sự tha hóa này không chỉ ở thể xác, mà còn sâu hơn, ở tinh thần.

Dương Quân lập tức thủ thế, ánh mắt cảnh giác quét qua những dân làng đang dao động. Hắn nhận ra sự nguy hiểm của tình huống này. “Cẩn thận! Hắn đang lợi dụng nỗi sợ hãi của người phàm!”

Hồ Ly Nữ Ti���u Cửu đứng sát Tạ Trần, đôi tai vểnh lên, cảnh giác trước mọi động tĩnh. Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn trong tâm trí của những người phàm, và sự độc ác tiềm ẩn trong lời lẽ của Sứ Giả.

Lão Nông và một vài người dân lương thiện khác nhìn Tạ Trần và nhóm của anh với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa hy vọng, vừa ngờ vực. Họ không biết nên tin ai. Một bên là những lời lẽ kích động, hợp lý hóa nỗi sợ hãi của họ, một bên là những tu sĩ chính đạo, những người mà họ đã luôn tin tưởng, nhưng lại xuất hiện trong một thời khắc quá đỗi muộn màng. Sự chia rẽ đã bắt đầu bén rễ trong lòng họ.

Tạ Trần không vội giải thích, anh chỉ nhìn Sứ Giả Tiên Môn, ánh mắt như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc điên loạn của hắn. Anh biết, Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần muốn hủy diệt. Hắn muốn phá nát tất cả những gì là nền tảng của nhân gian, bao gồm cả niềm tin, sự đoàn kết và nhân tính. Hắn muốn con người tự hủy diệt mình, để từ đó, một trật tự mới do hắn định đoạt sẽ dễ dàng được thiết lập.

***

Sau khi bị Tạ Trần vạch trần, Sứ Giả Tiên Môn bị biến chất không dám đối mặt trực diện. Hắn thét lên một tiếng chói tai, đôi mắt đỏ ngầu quét qua những người phàm đang hoang mang. “Các ngươi thấy chưa! Những kẻ này chính là tay sai của Thiên Đạo cũ! Chúng muốn trói buộc các ngươi vào những niềm tin cũ rách nát, để rồi khi đại kiếp đến, chúng sẽ bỏ rơi các ngươi một lần nữa!”

Những lời lẽ của hắn như một ngọn lửa châm vào đống rơm khô trong lòng những người phàm đang tuyệt vọng. Một số dân làng, đặc biệt là những người đã bị hắn tẩy não từ trước, lập tức la ó, ném những ánh mắt căm thù về phía nhóm Tạ Trần. Họ đã quá mệt mỏi với sự lo sợ, với những lời hứa hão huyền của tiên môn, và giờ đây, lời lẽ của Sứ Giả Tiên Môn bị biến chất lại mang đến cho họ một sự giải thoát khỏi gánh nặng của niềm tin.

Lợi dụng sự hỗn loạn, Sứ Giả Tiên Môn xoay người bỏ chạy, dẫn theo một vài dân làng bị kích động, lao vào một căn nhà hoang nằm khuất sâu trong thôn. Căn nhà này, vốn đã đ�� nát, giờ đây lại càng âm u, ẩm mốc, với mùi đất mục và ma khí nồng đậm hơn hẳn những nơi khác. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ vỡ, nghe như tiếng khóc than của một linh hồn bị giam cầm. Tiếng côn trùng kêu vo ve càng làm tăng thêm cảm giác rợn người. Bầu không khí căng thẳng, bí ẩn, đầy áp lực, như thể chính căn nhà đang nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng.

Tạ Trần không chút chậm trễ, anh dẫn đầu nhóm theo sau. Anh hiểu rõ, việc để Sứ Giả Tiên Môn tiếp tục gieo rắc chia rẽ còn nguy hiểm hơn cả một cuộc chiến khốc liệt. “Chúng ta không thể để hắn tiếp tục khuấy động.” Tạ Trần trầm giọng nói, ánh mắt kiên định.

Bước vào trong căn nhà hoang, không gian lập tức trở nên u ám. Ma khí cuộn trào thành từng làn sóng vô hình, khiến không khí đặc quánh lại, khó thở. Liễu Thanh Phong, vốn đã mê man, giờ đây lại phản ứng dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn rên rỉ, cơ thể run lên bần bật, những lời lẩm bẩm về “Thiên Đạo” và “nhân tính” trở nên rõ ràng hơn, như một cuộc chiến nội tâm khốc liệt đang diễn ra trong sâu thẳm linh hồn hắn. Mộ Dung Tuyết vội vàng ôm chặt lấy hắn, cố gắng dùng y thuật để trấn an. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy lo lắng. “Hắn… hắn đang bị ma khí này kích thích rất mạnh.”

Sứ Giả Tiên Môn bị biến chất đứng giữa căn nhà, gương mặt hắn vặn vẹo trong một nụ cười điên dại. Hắn không tấn công bằng chiêu thức mạnh mẽ hay pháp thuật ma quái, mà bằng chính lời nói, bằng cách khuấy động nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng người phàm và cả những tu sĩ yếu đuối.

“Ma Chủ đã nói đúng! Kẻ mạnh mới có thể tồn tại!” Hắn gào lên, giọng nói vang vọng trong căn nhà mục nát, mang theo một thứ sức mạnh kỳ lạ. “Niềm tin của các ngươi chỉ là ảo ảnh! Hãy nhìn xem, chính các ngươi đang tự hủy diệt nhau đó thôi! Các ngươi tranh giành, các ngươi nghi kỵ, các ngươi sợ hãi! Ma Chủ Cửu U không cần ra tay, chính các ngươi sẽ tự giết chết nhau!” Hắn chỉ tay vào những dân làng đang đứng run rẩy phía sau, ánh mắt hắn lóe lên vẻ khinh bỉ. “Những kẻ này, chúng ta sẽ xây dựng một trật tự mới! Một trật tự không có Thiên Đạo, không có tiên nhân giả dối! Chỉ có kẻ mạnh! Chỉ có sự sống sót của kẻ xứng đáng!”

Tạ Trần tiến thêm một bước, ánh mắt anh vẫn điềm tĩnh, không chút dao động trước sự điên loạn của Sứ Giả. “Ngươi là một con rối bị thao túng. Ma Chủ Cửu U không cần ngươi chiến đấu, hắn cần ngươi gieo rắc hạt giống hỗn loạn.” Giọng anh vang lên rõ ràng, dứt khoát, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa màn đêm. “Hắn không muốn hủy diệt thế giới bằng bạo lực, hắn muốn hủy diệt niềm tin của con người, phá nát sự đoàn kết, để rồi khi mọi thứ sụp đổ, hắn sẽ dễ dàng xây dựng vương quốc của mình trên đống tro tàn của sự ngờ vực và sợ hãi. Ngươi không thấy sao? Ngươi đang làm đúng theo ý hắn!”

Dương Quân nghe những lời đó, gương mặt tuấn tú tràn ngập phẫn nộ. “Ngươi dám hủy hoại nhân tính của người phàm! Chết tiệt!” Hắn rút kiếm, ánh kiếm lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, sẵn sàng xông lên. Lý tưởng chính nghĩa của hắn không cho phép hắn đứng nhìn kẻ này tiếp tục làm bại hoại lòng người.

Nhưng Tạ Trần giơ tay ngăn lại. Anh biết, dùng vũ lực lúc này chỉ càng chứng tỏ lời lẽ của Sứ Giả là đúng, càng đẩy những người phàm đang hoang mang vào vòng tay của Ma Chủ. “Không. Không phải lúc này.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù lạnh lùng, nhưng cũng cảm nhận được sự thâm độc trong chiến lược của Ma Chủ Cửu U. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, phân tích. “Đây là một loại ma thuật tâm trí cực kỳ thâm sâu. Hắn không có tu vi cao, nhưng lời lẽ của hắn lại có thể lay động lòng người. Hắn đang lợi dụng những vết thương, những nỗi sợ hãi đã có sẵn trong tâm trí họ.” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt tìm kiếm một giải pháp.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi mắt tinh anh quét qua những sợi ma khí đang quấn lấy Sứ Giả Tiên Môn. Nàng không hiểu sâu sắc về triết lý, nhưng bản năng mách bảo nàng rằng kẻ này phải bị vô hiệu hóa. Nàng vận khởi yêu lực, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt tỏa ra từ cơ thể nàng, cố gắng trấn áp ma khí trong căn nhà.

Tạ Trần nhìn Sứ Giả Tiên Môn, ánh mắt anh không còn sự dò xét, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn chút thương hại. “Ngươi đã từng là một tu sĩ, từng có đạo tâm. Ngươi đã chấp niệm vào Thiên Đạo, vào con đường thành tiên. Nhưng khi Thiên Đạo sụp đổ, chấp niệm đó biến thành nỗi oán hận, biến thành sự trống rỗng, và Ma Chủ Cửu U đã lợi dụng chính sự trống rỗng đó để thao túng ngươi.” Anh đưa tay ra, như muốn chạm vào linh hồn đã tha hóa của hắn. “Ngươi không phải là kẻ ác, ngươi chỉ là một nạn nhân, một con bài trong ván cờ của Ma Chủ. Hắn không trao cho ngươi sức mạnh, hắn trao cho ngươi ảo tưởng về quyền lực, để ngươi tự mình gieo rắc sự hủy diệt.”

Lời nói của Tạ Trần, không phải là đe dọa, mà là một lời giải thích lạnh lùng và tàn nhẫn về sự thật. Nó xuyên thấu qua lớp vỏ bọc điên loạn của Sứ Giả Tiên Môn, chạm đến phần sâu thẳm nhất trong linh hồn hắn. Ánh mắt hắn, vốn đầy cuồng tín, thoáng chốc trở nên dao động, một tia sáng yếu ớt của sự nhận thức lóe lên rồi lại vụt tắt. Hắn rên rỉ, ôm lấy đầu, như thể lời nói của Tạ Trần đang làm hắn đau đớn hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào.

Những dân làng bị kích động cũng bắt đầu nao núng. Họ nhìn Sứ Giả Tiên Môn đang ôm đầu rên rỉ, rồi nhìn sang Tạ Trần, người vẫn đứng đó, điềm tĩnh và thấu suốt mọi sự. Sự phân hóa đã bắt đầu, nhưng không phải theo cách mà Ma Chủ mong muốn.

Tạ Trần biết, Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt, hắn muốn ‘thanh tẩy’ thế giới bằng cách để con người tự hủy diệt niềm tin của chính mình. Nhưng chính trong khoảnh khắc mong manh của sự chia rẽ này, anh đã nhìn thấy một cơ hội. Một cơ hội để chứng minh rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù ma khí có lan tràn, ‘nhân tính’ vẫn có thể kiên cường, vẫn có thể là nền móng cho một kỷ nguyên mới. Anh không tiêu diệt Sứ Giả Tiên Môn, mà chỉ vô hiệu hóa hắn, bởi anh tin rằng, ngay cả trong sự tha hóa sâu sắc nhất, vẫn còn một đốm sáng hy vọng, một khả năng cứu rỗi. Và Liễu Thanh Phong, đang vật vờ trong vòng tay của Mộ Dung Tuyết, sẽ là minh chứng sống cho niềm tin ấy.

Đêm dần buông xuống Thôn Lạc Hồng, sương mù lại bắt đầu bao phủ, không khí lạnh lẽo hơn. Nhưng trong căn nhà hoang mục nát, nơi một kẻ tha hóa đang bị vô hiệu hóa, và một tu sĩ đang vật lờ giữa ranh giới của Thiên Đạo và nhân tính, một hạt giống của ‘Nhân Đạo’ đã được gieo. Hạt giống này, tuy nhỏ bé, nhưng lại mang trong mình sức sống mãnh liệt, đủ để đối chọi với bóng tối đang lan tràn khắp nhân gian. Cuộc chiến không phải bằng gươm đao, mà bằng ý chí và niềm tin, mới chỉ bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free