Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 559: Bóng Đêm Tha Hóa: Sự Lan Rộng Của Mất Người

Ánh bình minh yếu ớt cuối cùng cũng đã nhường chỗ cho một ngày mới, nhưng nó không mang theo hơi ấm hay sự hứa hẹn nào. Thay vào đó, một màn sương mỏng, lạnh lẽo vẫn giăng mắc trên những tàn tích đổ nát của Thành Vô Song, như tấm màn tang phủ lên một cõi chết. Tạ Trần, với tấm áo vải bố cũ kỹ, bước ra khỏi căn phòng tạm bợ, đôi mắt sâu thẳm quét qua khung cảnh hoang tàn. Gió sớm mang theo mùi tro tàn và cả mùi tử khí loãng, như một lời nhắc nhở phũ phàng về thảm kịch vừa qua. Phía sau anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu và Mộ Dung Tuyết nối gót. Liễu Thanh Phong, thân hình gầy gò, vật vờ như một cái bóng, được Tiểu Cửu và Dương Quân cẩn thận đỡ dậy, hắn vẫn lẩm bẩm những lời vô thức mà ch���ng ai có thể hiểu nổi. Hành trình đến Thôn Lạc Hồng, một điểm nhỏ bé trên bản đồ mà Tạ Trần đã chọn làm “điểm neo” cho “Nhân Đạo” mới, chính thức bắt đầu.

Họ tiến sâu vào Rừng Thanh Phong, nơi một thời từng là chốn non xanh nước biếc, linh khí dồi dào, là con đường tắt quen thuộc của biết bao tu sĩ từ các tiểu tông môn trở về cố hương. Giờ đây, chỉ còn lại những thân cây cổ thụ cháy sém, cành lá khô quắt vươn lên trời như những ngón tay xương xẩu. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm len lỏi qua tầng mây dày đặc, chỉ đủ để vẽ nên những mảng sáng tối nhập nhòe, càng làm tăng thêm vẻ tiêu điều, ảm đạm. Con đường mòn từng được giẫm đạp nay đã bị cỏ dại và rêu phong che phủ, đôi chỗ còn vương vãi những mảnh vụn của y phục, binh khí, và cả những dấu vết kinh hoàng của cuộc tàn sát.

Gió lạnh rít qua kẽ lá, mang theo tiếng xào xạc thê lương, như lời than khóc của vạn vật. Thi thoảng, tiếng chim hót lẻ loi vọng lại, nhưng không đủ xua đi cái cảm giác cô độc và rợn người bao trùm. Mùi đất ẩm hòa quy���n với mùi lá mục, nhưng xen lẫn vào đó là một thứ mùi tanh nồng, khó chịu, của máu và tử khí chưa tan. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với thính giác và khứu giác nhạy bén, liên tục vểnh đôi tai trắng muốt, mũi hếch lên ngửi ngửi không trung. Lông đuôi nàng hơi xù lên, báo hiệu một sự bất an không thể diễn tả bằng lời. Nàng thì thầm, giọng run run: “Mùi… mùi tử khí ngày càng nồng. Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta… không phải một, mà là rất nhiều.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nay ẩn chứa vẻ mệt mỏi và lo lắng, khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay. Bạch y của nàng, thường toát lên vẻ thanh thoát, nay lại như nhuốm màu u ám của cảnh vật xung quanh. Nàng nhìn những tàn tích của một ngôi miếu nhỏ ven đường, nơi những bức tượng Phật đã vỡ nát, đổ rạp xuống đất, và một dòng chữ khắc trên đá đã bị xóa mờ: “Bảo hộ chúng sinh”. Nàng thở dài, một hơi thở mang nặng sự tuyệt vọng. “Cảnh tượng này… Thiên Đạo thực sự đã bỏ rơi chúng ta sao? Ngay cả một ngôi miếu nhỏ, nơi phàm nhân gửi gắm niềm tin cuối cùng, cũng không được bảo toàn.” Giọng nàng trầm đục, không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một sự tan vỡ nội tâm. Nàng, một tiên tử từng tin tưởng tuyệt đối vào trật tự của Thiên Đạo, nay đang chứng kiến trật tự ấy bị xé nát từng mảnh, và bản thân nàng cũng không tránh khỏi sự lung lay.

Dương Quân, tuấn tú nhưng giờ đây khuôn mặt y hằn lên vẻ khắc khổ, ánh mắt đầy hoang mang. Y nhìn xung quanh, những dấu vết cháy đen của một ngôi làng nhỏ mà họ vừa đi qua, những mái nhà xiêu vẹo, những mảnh gốm vỡ vụn. “Không thể tin được, ngay cả những tiểu tông môn cũng không còn… Sức mạnh của Ma Chủ vượt quá tưởng tượng. Hắn không chỉ muốn chiếm đoạt, hắn muốn hủy diệt tất cả, không để lại bất cứ dấu vết nào của ‘người’ hay của Thiên Đạo cũ.” Y nắm chặt nắm đấm, sự phẫn nộ trộn lẫn với nỗi sợ hãi. Lý tưởng bảo vệ chính nghĩa của y đang bị thử thách đến cực điểm, khi chính nghĩa dường như đã bị nhấn chìm trong biển máu và lửa.

Tạ Trần vẫn điềm tĩnh, bước chân đều đặn. ��ôi mắt sâu thẳm của anh không bỏ sót bất cứ chi tiết nào, từ vết chân trên đất ẩm, đến hướng đổ của một thân cây, đến màu sắc của một loại nấm mọc trên thân gỗ mục. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi cái quét mắt của anh đều như một lưỡi dao sắc bén cắt xuyên qua lớp vỏ ngoài của sự việc, chạm đến bản chất cốt lõi. Gánh nặng của “điểm neo nhân quả” đè nặng lên vai anh, không phải là một sức mạnh vật lý, mà là một áp lực vô hình từ vô số ánh mắt tuyệt vọng, vô số linh hồn đang tìm kiếm một tia hy vọng. Anh cảm nhận được, thông qua “Nhân Quả Chi Nhãn” của mình, những sợi dây nhân quả đang rối loạn, đứt gãy, và cả những sợi dây ma khí đang dần thắt chặt lấy cõi nhân gian. Anh biết, sự tuyệt vọng của Lăng Nguyệt và Dương Quân không chỉ là cảm xúc đơn thuần, mà là một phần của sự bào mòn ý chí mà Ma Chủ đang gieo rắc. Anh cần phải giữ vững, không chỉ cho riêng mình, mà cho cả những người đang đi cùng anh.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, bước đi cạnh chiếc cáng tạm bợ, cẩn thận quan sát Liễu Thanh Phong. Hắn vẫn mê man, nhưng thỉnh thoảng lại rên rỉ, cơ thể run rẩy như đang trải qua một cơn ác mộng dai dẳng. Nàng vuốt nhẹ trán hắn, cảm nhận hơi nóng phả ra từ cơ thể đã bị ma khí xâm thực. Nàng biết, hắn đang giằng xé dữ dội. Trong sâu thẳm đôi mắt nàng, một nỗi buồn khó tả hiện hữu. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo.” Câu nói này, nàng đã từng nói với Tạ Trần, và giờ đây, nàng vẫn tin vào nó. Nàng tin rằng, dù Liễu Thanh Phong đã gần như “mất người”, nhưng vẫn còn một tia hy vọng, một sợi tơ nhân tính mỏng manh để Tạ Trần có thể níu giữ.

Họ tiếp tục hành trình, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Cảnh vật xung quanh không chỉ là sự hoang tàn vật lý, mà còn là sự hoang tàn của tinh thần, của niềm tin. Tạ Trần thấu hiểu điều đó. Anh biết, cuộc chiến này không chỉ là chiến đấu với Ma tộc, mà còn là chiến đấu với chính sự tuyệt vọng, với sự tha hóa đang gặm nhấm từ bên trong. Anh phải tìm ra con đường, không phải để chiến thắng bằng sức mạnh, mà để bảo vệ điều cốt lõi nhất: bản chất của “người”.

***

Càng đi sâu, không khí càng trở nên nặng nề hơn, mùi tử khí và ma khí cũng càng nồng đậm. Đến giữa trưa, khi mặt trời chỉ còn là một vầng sáng mờ nhạt ẩn sau tầng mây xám xịt, đoàn người tiến vào Phế Tích Cổ Thành. Đây từng là một đô thành sầm uất của một triều đại đã lụi tàn từ ngàn năm trước, giờ chỉ còn là những bức tường đá đổ nát, những cột trụ chạm khắc tinh xảo bị sụp đổ, và những con đường lát đá bị cây cối cùng rêu phong bao phủ. Gió lớn rít qua các khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng ai oán từ cõi địa ngục. Bụi đất và cát bay mù mịt, quất vào mặt, khiến tầm nhìn càng thêm hạn chế. Cả một không gian u ám, hoang tàn, mang theo cảm giác cô độc và bí ẩn.

Đột nhiên, một tiếng rống giận dữ xé tan sự tĩnh lặng chết chóc. Từ sâu trong phế tích, một bóng người loạng choạng bước ra. Hắn mặc bộ đạo bào rách nát, từng là lam sắc thanh cao, giờ đã nhuốm màu bùn đất và máu khô. Thân hình gầy gò, xiêu vẹo, nhưng mỗi bước đi lại mang theo một sức mạnh đáng sợ, những tảng đá lớn bị hắn vô tình đá văng như những viên sỏi. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, không còn chút linh quang của sự sống, chỉ còn lại sự điên cuồng, tàn bạo. Các đường gân xanh nổi lên chằng chịt trên khuôn mặt biến dạng, và từ khắp cơ thể hắn, ma khí đen kịt tuôn trào, cuộn xoáy như những con rắn độc.

“Không thể nào! Đó là… Trưởng lão X của tông môn Y! Hắn đã đạt đến Nguyên Anh Cảnh cơ mà!” Dương Quân thốt lên, giọng y không giấu nổi sự kinh hãi tột độ. Y từng có dịp diện kiến vị Trưởng lão này trong một đại hội tu tiên nhiều năm trước, ấn tượng bởi khí chất phi phàm và tu vi cao thâm của hắn. Giờ đây, hình ảnh trước mắt hoàn toàn phá vỡ mọi nhận thức của y về sự tu luyện và đạo tâm. Một Nguyên Anh Cảnh cường giả, một biểu tượng của sự tinh hoa trong giới tu sĩ, lại biến thành một quái vật ghê tởm, hoàn toàn “mất người”. Sự thật này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đồn đại nào.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù cố giữ bình tĩnh, cũng không khỏi run rẩy. Nàng từng chứng kiến không ít tu sĩ “mất người”, nhưng đa phần đều là những kẻ tu vi thấp, đạo tâm chưa vững. Còn Trưởng lão X, một Nguyên Anh Cảnh, là trụ cột của cả một tông môn, vậy mà cũng không thoát khỏi số phận nghiệt ngã này. “Hắn đã ‘mất người’ hoàn toàn. Không còn linh khí, chỉ còn ma khí… Đạo tâm tan vỡ. Cái giá của việc bám víu vào Thiên Đạo đang sụp đổ, hoặc cố gắng dung hợp với nó, chính là đây sao?” Nàng thì thầm, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây đong đầy sự bất lực và cả một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nếu ngay cả Nguyên Anh Cảnh cũng không tránh khỏi, vậy thì còn ai có thể?

Tán Tu Cấp Cao, dường như cảm nhận được sự hiện diện của đoàn người, hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu quét một vòng. Một tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng khô khốc, không còn chút âm điệu của con người, chỉ là tiếng gầm của một con dã thú. Hắn lao về phía họ, tốc độ nhanh như chớp, mang theo luồng ma khí cuồng bạo. Mỗi bước chân của hắn đều khiến nền đất rung chuyển, những mảnh đá vụn bắn tung tóe.

Tạ Trần ra hiệu cho mọi người dừng lại, anh không hề hoảng loạn. Đôi mắt anh, dưới ánh sáng lờ mờ của ngày giữa trưa, càng trở nên sâu thẳm và tĩnh lặng. Anh không nhìn vào sức mạnh cuồng bạo của Tán Tu Cấp Cao, mà nhìn vào những sợi dây nhân quả rối loạn đang bao bọc lấy hắn. Anh nhìn thấy sự trống rỗng bên trong, sự bào mòn của ý chí, và cả một sự chấp niệm méo mó vào cái gọi là “đạo”.

“Dương Quân, Lăng Nguyệt, kiềm chế hắn lại, đừng giết.” Tạ Trần ra lệnh, giọng anh vẫn trầm tĩnh, không một chút dao động. “Hắn chưa hoàn toàn trở thành ma vật thuần túy. Vẫn còn một sợi tơ liên kết với ‘người’.”

Lăng Nguyệt và Dương Quân dù hoảng sợ nhưng vẫn tuân lệnh. Lăng Nguyệt xuất Nguyệt Quang Trâm, mũi kiếm trắng bạc lấp lánh linh quang, chém ra những đạo kiếm khí lạnh lẽo, không nhằm đoạt mạng mà chỉ để ngăn cản. Dương Quân rút ra thanh trường kiếm của mình, khí thế bùng nổ, cố gắng đối chọi với luồng ma khí hung hãn. Tuy là tu sĩ Nguyên Anh Cảnh đã “mất người”, nhưng sức mạnh của Tán Tu Cấp Cao vẫn không thể xem thường. Hắn di chuyển nhanh nhẹn, ra đòn thô bạo nhưng hiệu quả, dường như chỉ còn lại bản năng săn mồi và sát khí. Lăng Nguyệt và Dương Quân phải liên tục lùi tránh, chỉ có thể cầm chân hắn chứ không thể áp chế hoàn toàn.

Trong khi hai người đang khổ chiến, Tạ Trần đứng yên tại chỗ, đôi mắt anh nhắm hờ. “Nhân Quả Chi Nhãn” của anh đã hoàn toàn mở ra. Anh không nhìn bằng mắt thường, mà nhìn bằng dòng chảy nhân quả, bằng sự tương tác của linh hồn và ý chí. Anh thấy rõ, bên trong khối ma khí cuồng bạo của Tán Tu Cấp Cao, vẫn còn một đốm sáng nhỏ bé, lay lắt, chính là tàn dư của đạo tâm, của nhân tính. Đó là lý do Tạ Trần không cho phép giết chết hắn. Anh tin rằng, nếu còn một tia “người” nào đó, thì vẫn còn cơ hội để cứu vãn.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đứng cạnh Tạ Trần, đôi tai cáo vểnh lên, đôi mắt trong veo đầy lo lắng. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề, nhưng nàng tin tưởng Tạ Trần vô điều kiện. Mộ Dung Tuyết vẫn đứng cạnh cáng của Liễu Thanh Phong, tay nắm chặt những gói dược liệu, sẵn sàng ứng cứu.

Sau một hồi giao chiến căng thẳng, Tạ Trần đột nhiên mở mắt. Ánh mắt anh sắc bén như chim ưng, quét qua Tán Tu Cấp Cao. Anh giơ tay, không phải là một chiêu pháp tu luyện, mà là một động tác bình thường, nhưng lại mang theo một loại uy lực vô hình. Một luồng khí tức kỳ lạ, không phải linh khí, không phải ma khí, mà là một thứ gì đó vô hình, vô ảnh, nhưng lại khiến Tán Tu Cấp Cao đột ngột khựng lại. Hắn gầm gừ, cố gắng giãy giụa, nhưng cơ thể hắn như bị trói buộc bởi vô số sợi dây vô hình. Tạ Trần bước tới gần, anh đặt tay lên trán hắn, nhắm mắt lại. Một luồng thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí anh, những mảnh ký ức méo mó, những chấp niệm vỡ nát, và cả tiếng gào thét của một linh hồn đang bị xé toạc. Đó là cảm giác của sự “mất người”, của một đạo tâm tan vỡ khi niềm tin vào Thiên Đạo bị vùi dập.

Sau một khắc, Tạ Trần thu tay về. Tán Tu Cấp Cao ngã xuống, cơ thể hắn vẫn run rẩy, nhưng luồng ma khí cuồng bạo đã bị phong ấn. Hắn không chết, nhưng cũng không còn khả năng tấn công. Hắn nằm đó, như một pho tượng đá sống, ánh mắt vẫn đỏ ngầu nhưng đã mất đi sự điên loạn.

“Chúng ta đi thôi.” Tạ Trần nói, giọng anh trầm hơn một chút, như thể vừa trải qua một gánh nặng tâm lý lớn. Anh đã không giết hắn, mà chỉ phong ấn. Một hành động cho thấy niềm tin kiên định của anh vào khả năng cứu rỗi, ngay cả khi đối mặt với sự tha hóa tột cùng.

***

Đêm khuya, gió lạnh cắt da thịt, mây mù bao phủ bầu trời, không một ánh trăng sao nào có thể xuyên qua. Đoàn người Tạ Trần đã tìm được một hang đá nhỏ để lập trại tạm bợ, cách Phế Tích Cổ Thành một quãng khá xa. Ngọn lửa trại tí tách cháy, những đốm lửa nhảy múa trong bóng tối, mang lại chút hơi ấm và ánh sáng le lói. Mùi khói củi, mùi thảo dược từ Mộ Dung Tuyết đang xử lý, và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nặng nề, u ám, nhưng cũng có chút thân thuộc.

Sự kiện ban ngày đã giáng một đòn mạnh vào tinh thần của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Họ ngồi lặng lẽ bên lửa, khuôn mặt hằn lên vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, tay cầm Nguyệt Quang Trâm, ánh mắt mờ đi nhìn vào ngọn lửa. Nàng từng là một tiên tử cao ngạo, tin tưởng tuyệt đối vào con đường trường sinh, vào sự vĩnh hằng của Thiên Đạo. Nhưng chứng kiến một Nguyên Anh Cảnh cường giả cũng không thoát khỏi số phận “mất người” đã khiến niềm tin của nàng lung lay đến tận gốc rễ. “Nếu ngay cả Nguyên Anh Cảnh cũng không giữ được đạo tâm… vậy thì, con đường tu tiên rốt cuộc có ý nghĩa gì? Chúng ta cố gắng thăng tiến, cố gắng trở thành tiên nhân, để rồi một ngày nào đó cũng biến thành những quái vật như hắn sao? Hay là, Thiên Đạo không còn, thì ‘đạo’ của chúng ta cũng không còn ý nghĩa gì nữa?” Giọng nàng thì thầm, lạc lõng trong tiếng gió đêm rít nhẹ.

Dương Quân siết chặt nắm đấm, ánh mắt y đầy bất lực. “Chúng ta… còn có thể làm gì? Cứu được một người, nhưng hàng vạn người khác thì sao? Hàng vạn tu sĩ khác, phàm nhân khác đang đối mặt với sự tha hóa, với ma tộc. Sức lực của chúng ta quá nhỏ bé. Có phải chăng, đây là kết cục tất yếu của nhân gian, khi Thiên Đạo đã buông bỏ?” Y cúi đầu, khí thế hừng hực ban đầu đã bị thay thế bằng một sự tuyệt vọng sâu sắc.

Tạ Trần ngồi đối diện họ, ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn vào ngọn lửa, nhưng tâm trí anh lại đang lướt qua vô số sợi dây nhân quả, vô số mảnh ghép triết lý. Anh không trả lời trực tiếp câu hỏi của họ, mà bắt đầu phân tích, giọng trầm tĩnh và rõ ràng, như một tiếng chuông vang vọng trong đêm tối. “Sự tha hóa này không chỉ là ma khí. Nó là sự bào mòn ý chí, sự trống rỗng khi niềm tin bị rút cạn. Thiên Đạo sụp đổ, và nó đang kéo theo những kẻ bám víu vào nó. Tu sĩ chúng ta, vốn dựa vào linh khí, dựa vào trật tự của Thiên Đạo để tu hành. Khi trật tự ấy tan rã, linh khí biến chất thành ma khí, thì đạo tâm của những kẻ chỉ biết bám víu sẽ không thể chịu đựng nổi. Họ không có một ‘điểm neo’ nào trong chính bản thân mình, trong ‘nhân tính’ của mình.”

Anh dừng lại một chút, vẽ những ký hiệu mơ hồ trên nền đất bằng một cành cây cháy dở, như thể đang phác họa một bản đồ vô hình của ý chí và nhân quả. “Ma Chủ Cửu U không chỉ dùng ma khí để xâm lược. Hắn đang dùng sự hỗn loạn, sự sụp đổ của Thiên Đạo để gặm nhấm niềm tin, để phá hủy ý chí. Hắn muốn chúng ta nghi ngờ mọi thứ, muốn chúng ta đánh mất bản chất của ‘người’, biến thành những cỗ máy chỉ biết tàn sát. Cái mà hắn sợ hãi không phải là sức mạnh của các tông môn, mà là ý chí kiên cường của ‘người’, là khả năng tái sinh từ tro tàn mà không cần đến Thiên Đạo.”

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngồi co ro cạnh Tạ Trần, đôi tai trắng muốt hơi cụp xuống. Nàng không hiểu hết những lời lẽ triết lý sâu xa đó, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành và kiên định trong giọng nói của anh. Nàng biết, Tạ Trần đang gánh vác một gánh nặng khổng lồ, lớn hơn cả ngọn núi cao nhất. Nàng len lén đưa tay, nắm lấy vạt áo của anh, như muốn truyền một chút hơi ấm, một chút ủng hộ.

Mộ Dung Tuyết, sau khi thay băng và bôi thuốc cho Liễu Thanh Phong, cũng ngồi xuống gần ngọn lửa. Nàng lắng nghe những lời mê sảng của hắn, những tiếng rên rỉ vô thức. “Hắn (Liễu Thanh Phong) đang giằng xé… Ta cảm nhận được hai luồng lực đối nghịch trong cơ thể hắn. Một là ma khí xâm thực, đang cố gắng nuốt chửng hắn. Một là thứ gì đó… rất mạnh mẽ, đang cố gắng níu giữ. Có lẽ là đạo tâm của hắn, hoặc là… một chấp niệm nào đó vào ‘người’.” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng. Nàng biết, Tạ Trần đang tìm kiếm một con đường, không phải để chống lại sự tha hóa bằng sức mạnh, mà bằng cách chữa lành những vết thương của ý chí.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh hơi hướng về phía Liễu Thanh Phong. Anh biết, Liễu Thanh Phong là một minh chứng sống cho sự giằng xé giữa Thiên Đạo và nhân tính. Hắn đã từng là một tu sĩ chính trực, nhưng sự chấp niệm vào Thiên Đạo và con đường tu tiên đã đẩy hắn đến bờ vực “mất người”. Tuy nhiên, chính vì hắn từng là một người như vậy, hắn có thể là chìa khóa để thấu hiểu sâu hơn về bản chất của sự tha hóa, và quan trọng hơn, về khả năng phục hồi.

“Chúng ta không cần Thiên Đạo cũ. Chúng ta sẽ xây dựng một ‘Nhân Đạo’ mới.” Tạ Trần nói, giọng anh vang lên rõ ràng, dứt khoát. “Không phải là Thiên Đạo ban phát sức mạnh, mà là ‘Đạo’ của chính ‘người’. Đạo của sự kiên định, của tình thương, của lý trí, của những cảm xúc trọn vẹn. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những nơi nhỏ bé nhất, từ những con người còn giữ vững ‘nhân tính’ nhất. Thôn Lạc Hồng sẽ là khởi điểm.”

Anh nhìn Lăng Nguyệt, nhìn Dương Quân, ánh mắt anh không có sự ép buộc, chỉ có sự thấu hiểu và một niềm tin mãnh liệt. “Những gì chúng ta chứng kiến hôm nay, sự tha hóa của Tán Tu Cấp Cao, sẽ không phải là cuối cùng. Hiện tượng ‘mất người’ sẽ còn lan rộng, và nó sẽ trở thành một thử thách lớn hơn cả Ma tộc. Nó sẽ khiến hàng ngũ chúng ta lung lay, sẽ khiến niềm tin sụp đổ. Nhưng chính trong sự sụp đổ ấy, chúng ta mới có thể tìm thấy một con đường mới. Một con đường mà không cần đến sự ban ơn của Thiên Đạo, mà chỉ cần đến ý chí của ‘người’.”

Cả Lăng Nguyệt và Dương Quân đều im lặng. Những lời của Tạ Trần không phải là an ủi suông, mà là một lời giải thích sâu sắc, một định hướng rõ ràng. Nó mang lại một tia sáng le lói trong bóng tối của sự tuyệt vọng. Họ nhìn Tạ Trần, nhìn thấy trong anh không phải là một tu sĩ mạnh mẽ, mà là một “điểm neo” vững chắc, một người duy nhất có thể thấu thị bản chất của cuộc khủng hoảng này.

Gió đêm vẫn rít lên, mang theo hơi lạnh thấu xương. Tiếng côn trùng kêu thưa thớt, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của cõi nhân gian đang hấp hối. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội. Ma Chủ Cửu U sẽ không dễ dàng buông tha. Thiên Đạo tàn dư, một ý chí vô hình vẫn luôn tìm cách xóa bỏ anh, sẽ tiếp tục quấy nhiễu. Nhưng anh không đơn độc. Anh có những người đồng hành, dù đang tuyệt vọng, nhưng vẫn sẵn lòng đi theo anh. Và anh có một niềm tin, một niềm tin vào “người”, vào khả năng tái sinh từ tro tàn.

Liễu Thanh Phong, trong cơn mê man, đột nhiên rên rỉ mạnh hơn. Hắn lẩm bẩm một câu gì đó không rõ ràng, nhưng trong đó có thể nghe loáng thoáng hai từ: “Thiên Đạo… nhân tính…” như một lời nguyền rủa, hay một lời cầu khẩn. Ma khí trong người hắn lại cuộn trào dữ dội, nhưng đốm sáng nhân tính trong sâu thẳm cũng bùng lên mạnh mẽ hơn, giằng xé lẫn nhau. Mộ Dung Tuyết vội vàng đặt tay lên trán hắn, cố gắng trấn an. Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, trong lòng anh đã có một quyết định. Hắn, Liễu Thanh Phong, sẽ là một minh chứng, một thử nghiệm quan trọng cho lý thuyết về “Nhân Đạo” của anh.

Đêm dần về khuya, ngọn lửa trại vẫn tí tách cháy, chiếu rọi những khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên cường. Dù bóng tối của sự tha hóa đang lan rộng, dù cả nhân gian đang chìm trong biển lửa hỗn loạn, nhưng nơi đây, quanh ngọn lửa nhỏ bé này, một tia hy vọng vẫn đang được nhen nhóm. Tạ Trần, “điểm neo nhân quả”, đang thắp sáng con đường cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà “người” sẽ là trung tâm, chứ không phải Thiên Đạo. Con đường này, sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, không phải để thành tiên, mà để sống trọn vẹn, để giữ vững bản chất của “người”.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free