Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 558: Ánh Mắt Tuyệt Vọng, Lời Thầm Của Thiên Đạo

Bóng đêm sâu thẳm nuốt trọn Thôn Lạc Hồng, nhưng trong căn phòng tạm bợ giữa phế tích Thành Vô Song, ánh nến leo lét vẫn cố gắng xua đi màn đêm u uẩn. Ánh sáng yếu ớt hắt lên gương mặt hốc hác, mệt mỏi của Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Ngoài kia, tiếng gió hú qua những bức tường đổ nát, hòa cùng những âm thanh không rõ nguồn gốc từ tàn tích của một đô thành từng sầm uất, và xa hơn nữa, là tiếng gào thét ghê rợn của Ma tộc, như lời nhắc nhở không ngừng về vực thẳm đang nuốt chửng nhân gian. Mùi đất ẩm, rêu phong và đá cũ kỹ quyện vào không khí lạnh lẽo, mang theo một nỗi cô độc, hoang tàn đến tột cùng.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, nhẹ nhàng trải rộng tấm bản đồ cũ kỹ mà Tiểu Cửu đã tìm thấy. Bản đồ đã úa màu thời gian, những nét vẽ mờ nhạt nhưng vẫn đủ để phác họa đường nét của những vùng đất từng là nơi sinh sống yên bình của phàm nhân. Anh dùng ngón tay thon dài, vuốt nhẹ lên những ký hiệu, đôi mắt đen sâu thẳm khẽ nhắm lại. Một luồng khí tức vô hình lan tỏa, không phải linh lực hùng hậu của tu sĩ, mà là một sự tĩnh lặng đến từ chiều sâu của tâm hồn, như thể anh đang lắng nghe một bản giao hưởng vô thanh của nhân quả. Đó là lúc 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh được kích hoạt, không phải để nhìn thấy tương lai, mà để thấu thị bản chất, để cảm nhận những sợi tơ nhân quả đan xen chằng chịt, những ý niệm, những chấp niệm đang hình thành vận mệnh.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện, dáng vẻ cao quý nhưng không giấu được sự mệt mỏi hằn sâu trên khóe mắt phượng. Nàng mặc bạch y thanh thoát, nhưng giờ đây, bạch y ấy nhuốm màu bụi bặm và thời gian, như phản chiếu sự tàn tạ của cả một kỷ nguyên. Ánh mắt nàng dõi theo Tạ Trần, chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng là niềm hy vọng mong manh cuối cùng.

"Tạ Trần, người có thể nhìn thấy gì?" Giọng nàng trong trẻo nhưng giờ đây pha lẫn chút khàn đặc, đầy vẻ hoang mang. "Con đường của chúng ta ở đâu giữa biển hỗn loạn này? Liệu có còn con đường nào để bước đi?"

Dương Quân, tuấn tú và nhiệt huyết, giờ đây cũng không giấu được vẻ hoang mang. Y nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt đầy sự giằng xé giữa quyết tâm và tuyệt vọng. “Ma Chủ hành động quá tàn nhẫn, quá tàn khốc. Hắn không chừa một ngóc ngách nào của nhân gian. Liệu có còn cơ hội nào cho nhân gian để phản kháng? Hay tất cả chỉ là sự chờ đợi một kết cục đã định?”

Tạ Trần vẫn nhắm mắt, như đang chìm đắm trong dòng chảy vô tận của nhân quả. Sự im lặng của anh kéo dài, mỗi giây trôi qua như một khắc vạn năm trong bầu không khí ngột ngạt. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, nép sát vào góc tường, ôm một đứa trẻ phàm nhân đang ngủ say vì kiệt sức. Nàng cảnh giác nhìn ra ngoài, thỉnh thoảng lại đưa đôi mắt to tròn lo lắng về phía Tạ Trần, đôi tay nhỏ bé khẽ vuốt ve mái tóc rối bù của đứa trẻ, như một hành động vô thức để trấn an chính mình. Mộ Dung Tuyết đang lặng lẽ thay băng cho Liễu Thanh Phong ở một góc khác của căn phòng. Hắn vẫn mê man, thỉnh thoảng lại bật ra những tiếng lẩm bẩm vô nghĩa, đôi mắt mở trừng trừng nhưng vô hồn, như một pho tượng đá bị bỏ quên giữa cõi trần. Mùi máu khô thoang thoảng từ vết thương của Liễu Thanh Phong càng làm tăng thêm sự bi tráng cho khung cảnh.

Sau một lúc lâu, Tạ Trần khẽ thở dài, hơi thở của anh nhẹ như một làn khói, nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn vạn gánh nặng. Anh từ từ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm giờ đây ánh lên một vẻ thấu thị lạnh lùng đến đáng sợ, như thể đã nhìn thấy tận cùng của chân lý, và cái giá phải trả cho chân lý ấy.

“Hắn không chỉ muốn hủy diệt,” Tạ Trần cất lời, giọng trầm tĩnh, chậm rãi, nhưng mỗi chữ như gõ vào tâm can người nghe. “Hắn muốn thay thế. Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là một kẻ cuồng vọng muốn san bằng nhân gian. Mục đích của hắn s��u xa hơn rất nhiều. Hắn muốn phá hủy trật tự cũ, nhưng không phải để tạo ra một khoảng trống, mà để kiến tạo một trật tự mới, một kỷ nguyên của riêng hắn, nơi mọi 'nhân tính', mọi 'chấp niệm' vào cuộc sống bình thường, vào tự do, đều bị bóp méo, bị biến chất thành sự phục tùng tuyệt đối.”

Anh đưa ánh mắt lướt qua gương mặt từng người, dừng lại ở Lăng Nguyệt và Dương Quân. “Và hắn nhắm vào ta... như một 'điểm neo' cần phá hủy. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của ta, sự khác biệt của ta. Đối với hắn, ta không phải là một tu sĩ mạnh mẽ cần tiêu diệt, mà là một dị số, một 'điểm neo nhân quả' có khả năng phá vỡ toàn bộ kiến trúc mà hắn đang xây dựng. Ta là một thực thể mà Thiên Đạo tàn dư cũng muốn xóa bỏ, bởi sự tồn tại của ta đe dọa đến quy tắc đã suy tàn của nó.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử cau mày, vẻ mặt nàng càng thêm ưu tư. “Thiên Đạo tàn dư… muốn xóa bỏ ngươi? Điều đó có nghĩa là gì? Chẳng phải Thiên Đạo luôn tìm kiếm một cứu tinh để vá trời hay sao? Ngươi không phải là người duy nhất có khả năng thấu thị nhân quả sao?”

Tạ Trần lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua đôi môi anh, tựa như cánh hoa phù du vừa nở đã vội tàn. “Thiên Đạo, giống như một cỗ máy đã cũ nát, nó muốn duy trì sự vận hành của mình bằng mọi giá, dù có phải nuốt chửng cả những kẻ yếu đuối nhất. Và ta, một phàm nhân không tu hành, lại có thể nhìn thấu những bí mật của nó, có thể thao túng nhân quả theo một cách không nằm trong quy luật của nó. Ta là một lỗi hệ thống, một ‘sai số’ mà nó không thể chấp nhận được. Sự tồn tại của ta, sự kiên định của ta vào ‘nhân tính’, vào một cuộc sống bình thường, là một lời tuyên chiến ngầm với bản chất của nó, với cái gọi là ‘đạo’ mà nó đã định ra.”

Dương Quân thốt lên: “Vậy Ma Chủ Cửu U và Thiên Đạo, chúng đều cùng một mục đích sao? Cả hai đều muốn tiêu diệt ngươi?”

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, như để cảm nhận rõ hơn những sợi tơ vô hình đang siết chặt lấy mình. “Không hoàn toàn giống nhau. Ma Chủ Cửu U muốn ta biến mất để không còn ai có thể chống lại trật tự mới của hắn, một trật tự dựa trên sự tha hóa và quyền lực tuyệt đối. Còn Thiên Đạo, nó muốn ta tan biến để không còn ai có thể thách thức sự tồn tại của nó, để duy trì ảo ảnh về một trật tự đã sụp đổ. Cả hai đều sợ hãi sự tự do, sợ hãi ‘nhân tính’ được bảo tồn, bởi vì chính ‘nhân tính’ là thứ đã và đang mài mòn sự thống trị của chúng.”

Lời nói của Tạ Trần không phải là một lời than vãn, mà là một sự phân tích lạnh lùng, dứt khoát. Anh trải rộng bản đồ một lần nữa, ngón tay anh lướt trên những con đường, những địa danh đã bị Ma tộc tàn phá. Cái cảm giác bị cả một thế lực siêu nhiên và một kẻ thù hung tàn cùng nhắm đến, đè nặng lên vai anh, nhưng Tạ Trần vẫn giữ được vẻ trầm tĩnh. Anh hiểu rõ, gánh nặng của “điểm neo nhân quả” không chỉ là một danh xưng, mà là một sứ mệnh, một lời nguyền, và cũng là một hy vọng. Anh không thể lùi bước, bởi vì sau lưng anh, là tất cả những gì còn sót lại của “nhân gian”.

***

Ánh sáng le lói từ ngo��i cửa sổ chỉ càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt Tạ Trần khi rạng sáng dần buông xuống phế tích Thành Vô Song. Một đêm dài phân tích, tranh luận, và cả những cuộc chiến âm thầm trong tâm trí đã vắt kiệt sức lực của anh. Sương mù dày đặc bao phủ tàn tích, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, ma mị, như thể chính thế giới cũng đang chìm trong một giấc mơ u tối, không lối thoát. Mùi đất ẩm, rêu phong và đá cũ kỹ càng trở nên nồng nặc hơn trong không khí lạnh lẽo, xen lẫn với mùi máu khô thoang thoảng từ góc phòng, nơi Mộ Dung Tuyết đang lặng lẽ chăm sóc Liễu Thanh Phong.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng và thanh lịch cố hữu, giờ đây cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Đôi tay nàng khéo léo thay băng cho Liễu Thanh Phong, người vẫn mê man, thỉnh thoảng lại bật ra những tiếng lẩm bẩm vô nghĩa. Hắn nằm đó, một thân hình gầy gò, đôi mắt mở trừng trừng nhưng vô hồn, như một pho tượng đá bị bỏ quên giữa cõi trần, chỉ còn lại cái vỏ của một tu sĩ từng kiêu ngạo.

“Hắn vẫn vậy…” Mộ Dung Tuyết khẽ nói, gi��ng nàng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự xót xa, quay đầu nhìn Tạ Trần. “Chỉ thỉnh thoảng gọi tên ‘Thiên Đạo’ và ‘nhân tính’ trong mơ. Hắn đang giằng xé giữa hai khái niệm đó, như thể linh hồn hắn bị xé làm đôi. Ta đã cố gắng dùng mọi dược liệu để giữ cho hắn không hoàn toàn ‘mất người’, nhưng... ta không biết liệu có thể làm được gì hơn.”

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn sương mù dày đặc bao phủ tàn tích. Đôi mắt anh sâu thẳm, như chứa đựng cả một đại dương suy tư. Ngay lúc đó, một luồng linh khí lạnh lẽo, vô hình, như một ý chí vũ trụ, lướt qua anh, cố gắng xuyên phá vào ý chí kiên định của anh, vào tận sâu thẳm linh hồn. Đó là Thiên Đạo tàn dư, vẫn còn sót lại một chút quyền năng, đang tìm cách xóa bỏ “dị số” Tạ Trần. Nó không phải là một cuộc tấn công vật lý, mà là một cuộc chiến của ý niệm, của sự tồn tại. Nó muốn anh chấp nhận sự quy phục, hoặc biến mất.

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm thấy mình cô độc đến tột cùng. Anh đang đứng giữa lằn ranh của sự tồn vong, không chỉ của thế giới mà còn của chính “ý niệm” về nhân tính. Một bên là Ma Chủ Cửu U với quân đoàn ma vật hung tàn, một bên là Thiên Đạo tàn dư muốn xóa sổ anh như một sai số. Và ở giữa, là những ánh mắt tuyệt vọng của nhân gian, của những người phàm yếu ớt, của cả những tu sĩ đã đánh mất phương hướng, tất cả đều đổ dồn về phía anh, đặt lên vai anh một gánh nặng mà không ai có thể san sẻ.

“Thiên Đạo không chỉ muốn ta phục tùng,” Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng, như đang nói với chính mình, hoặc với một thực thể vô hình nào đó trong màn sương. “Nó muốn ta biến mất. Như một sai số không thể chấp nhận được trong cỗ máy đã cũ nát của nó. Nó sợ hãi sự tự do trong suy nghĩ của ta, sự kiên định vào ‘nhân tính’ của ta. Bởi lẽ, sự tồn tại của ta, của một phàm nhân không tu hành nhưng lại có thể thấu thị và định hướng nhân quả, chính là bằng chứng cho thấy nó không còn là chân lý tuyệt đối. Nó là một khái niệm đã lỗi thời, một xiềng xích cần được phá bỏ.”

Anh nhắm mắt l���i, cảm nhận rõ ràng hơn luồng linh khí lạnh lẽo kia đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí anh, gieo rắc sự hoài nghi, sự tuyệt vọng, sự vô nghĩa của mọi nỗ lực. Nó muốn bóp méo ý chí anh, khiến anh từ bỏ con đường đã chọn, hoặc biến anh thành một con rối phục vụ cho mục đích của nó. Nhưng Tạ Trần đã quá quen thuộc với những âm mưu của Thiên Đạo. Anh đã từ bỏ con đường tu tiên, đã chọn con đường của một phàm nhân, chính là để thoát khỏi sự ràng buộc của những thứ gọi là “đạo lý” hay “số mệnh” do Thiên Đạo định ra.

Anh nhớ lại những lời lẩm bẩm của Liễu Thanh Phong về “Thiên Đạo” và “nhân tính”. Liễu Thanh Phong, một tu sĩ kiêu ngạo, chính trực, đã mất đi lý trí khi chứng kiến sự sụp đổ của cái mà hắn tin tưởng là “Thiên Đạo” vĩnh hằng. Hắn là một ví dụ bi thảm về cái giá phải trả khi một tu sĩ “mất người”, khi họ đặt niềm tin mù quáng vào một trật tự không còn tồn tại. Việc Tạ Trần cứu hắn, không phải vì tình cảm cá nhân, mà là một phần trong kế hoạch lớn hơn của anh. Liễu Thanh Phong là m��t “điểm neo” quan trọng, một con người đã chạm đến tận cùng của sự tha hóa, nhưng vẫn còn chút chấp niệm về “nhân tính”. Nếu hắn có thể được cứu rỗi, thì hy vọng cho nhân gian vẫn còn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn im lặng, họ cảm nhận được sự căng thẳng vô hình trong không khí, cảm nhận được gánh nặng đè nặng lên Tạ Trần. Họ không thể thấu hiểu hoàn toàn những gì Tạ Trần đang phải đối mặt, nhưng họ tin tưởng vào anh, tin tưởng vào sự thấu thị và lý trí lạnh lùng của anh. Niềm tin ấy, mong manh như ngọn nến trước gió, nhưng lại là thứ duy nhất giúp họ đứng vững giữa kỷ nguyên hỗn loạn này.

Tạ Trần quay lưng lại với cửa sổ, ánh mắt anh quét qua gương mặt những người đồng hành. Anh đã đưa ra quyết định. Dù biết con đường phía trước đầy chông gai và nguy hiểm, nhưng đó là con đường duy nhất để giữ lại ngọn lửa “nhân tính” trong biển lửa hỗn loạn này. Anh không phải là một vị cứu tinh vĩ đại, không phải là một chiến thần vô địch, anh chỉ là một phàm nhân, nhưng anh có “Nhân Quả Chi Nhãn”, và quan trọng hơn, anh có sự kiên định vào giá trị của “người”.

***

Sương mù dần tan, nhường chỗ cho ánh bình minh yếu ớt đang cố gắng xuyên qua tầng mây xám xịt, nhuộm một màu vàng cam nhạt lên những tàn tích đổ nát của Thành Vô Song. Ánh sáng ấy, mỏng manh đến nao lòng, tựa như một hy vọng vừa chớm nở đã có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào. Không khí trở nên trong lành hơn một chút, nhưng cái lạnh vẫn còn vương vấn, như vết tích của một đêm dài u uẩn.

Tạ Trần quay lại, ánh mắt anh giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay trầm tư, mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường, một sự bình thản đến khó tin trước tai ương. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều toát lên một quyết tâm sắt đá. Dáng vóc gầy gò của anh trở nên cao lớn một cách kỳ lạ trong ánh sáng yếu ớt của bình minh, như thể anh đang gánh vác cả một thế giới trên đôi vai mình.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, như cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Tạ Trần, khẽ cọ đầu vào chân anh, bộ lông trắng mu���t mềm mại của nàng như một lời an ủi không lời. Đôi mắt to tròn của nàng nhìn anh, chất chứa sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng. Nàng biết, Tạ Trần công tử không bao giờ làm điều gì vô nghĩa. Hồ ly nàng đâu có ngu, chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi, nên nàng có thể cảm nhận được áp lực anh đang gánh chịu.

“Chúng ta sẽ đến Thôn Lạc Hồng,” Tạ Trần cất lời, giọng anh trầm tĩnh, rõ ràng, không một chút do dự. “Nơi đó tuy nhỏ bé, không có tu sĩ mạnh mẽ trấn giữ, nhưng có thể là ‘điểm neo’ mà Ma Chủ sẽ bỏ qua, hoặc tấn công cuối cùng. Hơn nữa, nơi đó có nhiều phàm nhân cần được bảo vệ nhất. Ma Chủ Cửu U muốn phá hủy mọi ‘điểm neo’ của trật tự cũ, của nhân tính. Nhưng chính sự tồn tại của những ‘người’ như Bách Lý Hùng, của những phàm nhân còn giữ vững niềm tin, của cả những tu sĩ như chúng ta, những người đã nhận ra bản chất của sự tha hóa, mới là thứ mà Ma Chủ thực sự sợ hãi. Chúng ta sẽ tập hợp họ lại. Chúng ta sẽ xây dựng một ‘Nhân Đạo’ mới, không phải từ sức mạnh, mà từ sự kiên định của ‘người’.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm nghị. Nàng hiểu rõ sự nguy hiểm của quyết định này. “Nghe theo người. Nhưng nguy hiểm sẽ không ít. Thôn Lạc Hồng tuy nhỏ, nhưng nếu Ma Chủ phát hiện ra ý định của chúng ta, nơi đó sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.” Nàng biết Tạ Trần đang chọn một con đường cực kỳ khó khăn, không phải là đối đầu trực diện, mà là bảo vệ những giá trị cốt lõi, nhưng chính điều đó lại là con đường duy nhất còn sót lại.

Dương Quân nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt y đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ cùng người bảo vệ họ! Dù phải hy sinh tất cả, ta cũng sẽ không để Ma Chủ hủy hoại ‘nhân tính’!” Y đã từng là một tu sĩ đầy lý tưởng, giờ đây, lý tưởng ấy đã được Tạ Trần định hình lại, không phải là thành tiên, mà là bảo vệ cuộc sống bình thường của phàm nhân.

Mộ Dung Tuyết, sau khi hoàn tất việc băng bó cho Liễu Thanh Phong, cũng đứng dậy, ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy tin tưởng. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Con đường của công tử, dù gian nan, nhưng là con đường đúng đắn nhất.” Nàng biết, Liễu Thanh Phong vẫn còn một tia hy vọng, một tia “nhân tính” đang giằng xé trong vô thức, và Tạ Trần đang cho hắn cơ hội cuối cùng để tìm lại chính mình.

Tạ Trần gật đầu. Anh biết, con đường phía trước không trải hoa hồng. Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là một cường địch về mặt sức mạnh, mà còn là một thế lực đang thao túng ý chí, gặm nhấm niềm tin. Chính vì lẽ đó, ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ và khả năng thấu thị bản chất của ‘người’ sẽ là chìa khóa để đối phó với kẻ thù này. Việc anh cứu Liễu Thanh Phong, dù hắn đang ở trong trạng thái vô hồn, không phải là một hành động cảm tính, mà là một phần trong kế hoạch lớn hơn của anh, một niềm tin sâu sắc vào khả năng hồi sinh ‘nhân tính’ ngay cả trong tuyệt vọng.

Họ bắt đầu chuẩn bị hành trang. Không có nhiều vật dụng, chỉ là vài bộ quần áo đơn giản, một ít lương thực khô và dược liệu mà Mộ Dung Tuyết đã chuẩn bị. Liễu Thanh Phong đư���c Tiểu Cửu và Dương Quân cẩn thận đỡ dậy, hắn vẫn lẩm bẩm trong vô thức, nhưng không còn phản kháng. Tạ Trần đi trước, mở cánh cửa căn phòng tạm bợ, bước ra ngoài.

Ánh bình minh yếu ớt vẫn đang cố gắng chiếu rọi những tia nắng đầu tiên lên những tàn tích của Thành Vô Song, vẽ nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo. Hành trình của họ, một nhóm nhỏ những con người mang trong mình những lý tưởng và gánh nặng khác nhau, bắt đầu. Họ không tìm kiếm sức mạnh siêu phàm, không khát vọng trường sinh bất tử. Họ chỉ muốn bảo vệ ngọn lửa “nhân tính” còn sót lại, để nó không bị dập tắt trong biển lửa hỗn loạn của kỷ nguyên Ma Kha. Tạ Trần, một phàm nhân giữa cõi tiên hiệp, đang dùng chính sự kiên định của mình để viết nên những trang sử đầu tiên của một “Nhân Đạo” mới, một trật tự không cần đến Thiên Đạo, không cần đến phép thuật, mà chỉ cần đến ý chí của “người”.

Phía chân trời, ánh dương càng lúc càng bừng sáng, nhưng nó không xua đi được cái lạnh lẽo và sự u ám còn vương vấn trong lòng người. Cuộc chiến này sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, một cuộc chiến để giành giật từng chút hy vọng, từng chút “người” còn sót lại trong biển hỗn loạn. Và Tạ Trần, “điểm neo nhân quả”, sẽ là người dẫn lối.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free