Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 570: Trí Tuệ Phàm Trần: Ngọn Lửa Giữa Bầy Ma

Hoàng hôn u ám đã chìm sâu vào màn đêm, kéo theo cả những tiếng gầm gừ và tiếng kiếm va chạm vẫn còn vang vọng từ phía xa. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, một trận chiến khác đã bắt đầu, một trận chiến không thể nhìn thấy bằng mắt thường, mà bằng những sợi nhân quả vô hình, bằng những triết lý sâu xa về sự tồn tại và bản chất của con người.

***

Trong quán sách nhỏ, ánh nến leo lét tỏa ra quầng sáng vàng vọt, soi rõ khuôn mặt trầm tư của Tạ Trần. Y phục vải bố đơn giản của anh hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể nhìn thấu mọi sự trong cõi nhân gian này. Chiếc Nhân Quả Luân Bàn bằng ngọc cổ kính đặt trên mặt bàn gỗ sẫm màu, phát ra thứ ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, lúc ẩn lúc hiện, tựa hồ đang hô ứng với dòng suy nghĩ cuồn cuộn trong tâm trí chủ nhân. Tiếng gió đêm lùa qua khe cửa sổ cũ kỹ, tạo nên âm thanh vi vút, lạnh lẽo, xen lẫn tiếng giấy sột soạt khi một vài trang sách cũ vô tình lật dở. Trong không gian yên tĩnh đến đáng sợ ấy, mùi giấy cũ, mùi mực và mùi thảo mộc thoang thoảng của những cuốn sách được Mộ Dung Tuyết dùng để xông hương, tạo nên một bầu không khí vừa suy tư, vừa căng thẳng đến tột độ.

Đối diện Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế gỗ, vẻ thanh lịch thường thấy của nàng vẫn còn đó, nhưng đôi mắt ngọc bích thì lại tràn ngập một nỗi lo lắng không che giấu nổi. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn vào ánh sáng yếu ớt của Nhân Quả Luân Bàn, rồi lại nhìn ra bóng đêm vô tận ngoài cửa sổ, nơi những tiếng gầm gừ thê lương vẫn thỉnh thoảng vọng lại từ xa. Nỗi sợ hãi và sự bất an cứ như những sợi tơ vô hình, siết chặt trái tim nàng.

“Tạ Trần,” giọng nàng khẽ khàng cất lên, mang theo một chút run rẩy, “liệu chúng ta có đang quá mạo hiểm không? Ma Chủ muốn bắt ngươi sống, nhưng hắn cũng muốn hủy diệt nhân tính. Làm sao chúng ta có thể ‘tận dụng’ sự hủy diệt đó? Ta cảm thấy… chúng ta đang bước trên một sợi dây mảnh, ngay phía dưới là vực sâu vô tận.”

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh khẽ nhắm mắt, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên bề mặt mát lạnh của Nhân Quả Luân Bàn, cảm nhận từng đường nét hoa văn cổ xưa như đang dò tìm một mật mã nào đó. Sự bình tĩnh toát ra từ anh tựa hồ như một bức tường thành kiên cố, vững chãi giữa muôn vàn hỗn loạn. Đôi mắt anh, khi mở ra, vẫn tĩnh lặng như mặt hồ thu, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một tia sáng sắc bén, thấu suốt.

“Hủy diệt cũng là một dạng trật tự, chỉ là nó điên loạn,” anh trầm ngâm nói, giọng điệu điềm tĩnh như đang kể một câu chuyện cổ, nhưng mỗi lời lại mang sức nặng của ngàn cân. “Ma Chủ muốn áp đặt trật tự của hắn lên thế gian này, một trật tự được xây dựng trên sự vô tri, trên sự tha hóa. Hắn muốn bẻ gãy mọi sợi nhân quả, muốn biến con người thành những cỗ máy vô cảm, ch��� biết tuân phục. Nhưng hắn lại quên mất rằng, ngay cả trong sự điên loạn tột cùng, vẫn luôn tồn tại một quy luật, một dòng chảy ẩn tàng.” Anh khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài rủ xuống hai bên thái dương, càng làm tăng thêm vẻ u tịch. “Nếu ta có thể thấu hiểu trật tự của sự điên loạn đó, ta có thể tìm thấy con đường khác. Một con đường mà không phải đối đầu trực diện, mà là… dẫn dắt, uốn nắn.”

Mộ Dung Tuyết vẫn còn hoài nghi. “Nhưng… ngọn lửa nhân tính,” nàng nhắc lại lời Tạ Trần từng nói, “làm sao có thể bùng cháy trong biển lửa ma khí? Liệu nó có bị dập tắt, hay thậm chí là… bị biến chất?”

Tạ Trần thở dài nhẹ, ánh mắt anh lướt qua những giá sách cũ kỹ, như đang tìm kiếm câu trả lời trong từng trang giấy đã ố vàng. “Ngọn lửa nhân tính không cần phải bùng cháy rực rỡ, đôi khi chỉ cần một đốm than hồng, đúng lúc, đúng chỗ, là đủ để thắp lên một ngọn đuốc. Ma Chủ gieo rắc sợ hãi, gieo rắc sự tuyệt vọng, nhưng chính trong sự tuyệt vọng đó, khao khát được sống, khao khát được là chính mình lại càng trở nên mạnh mẽ. Đó chính là ‘điểm neo’ của ta, Mộ Dung Tuyết. Điểm neo mà Ma Chủ không thể nhìn thấy, không thể chạm tới.”

Anh khẽ nhắm mắt một lần nữa, lần này là để tập trung toàn bộ tâm trí vào việc cảm nhận dòng chảy nhân quả. Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài dường như biến mất, chỉ còn lại những sợi tơ vô hình đan xen, chằng chịt trong tâm trí anh. Anh cảm nhận được sự bất ổn sâu sắc đang len lỏi khắp nơi, những sợi nhân quả bị bẻ cong, bị rối loạn bởi ma khí. Anh cảm nhận được những tia hy vọng mong manh, những chấp niệm nhỏ nhoi của con người đang cố gắng bám víu vào sự sống, vào những giá trị đã bị lãng quên. Đó là một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai anh, một trách nhiệm mà anh chưa từng khao khát, nhưng cũng không thể chối từ.

Anh đang hình dung ra cách mà ma khí lây lan, cách mà sự sợ hãi gieo rắc trong lòng người, biến đổi nhân tính. Anh không nhìn chúng như những kẻ thù đơn thuần, mà như một căn bệnh, một sự tha hóa cần được thấu hiểu. Anh tin rằng, nếu có thể hiểu ��ược cơ chế của sự tha hóa, anh có thể tìm ra cách để ‘phá cục’, không phải bằng cách chiến đấu với ma khí, mà bằng cách khôi phục lại những sợi nhân quả đã bị đứt gãy.

Ngay khi Tạ Trần đang chìm sâu vào thế giới nội tâm của mình, một tiếng gõ cửa gấp gáp, dồn dập vang lên, phá tan sự yên tĩnh bao trùm căn quán sách. Tiếng gõ cửa không phải là âm thanh bình thường, mà là một sự va đập đầy hoảng loạn, gấp gáp, như thể người bên ngoài đang cố gắng hết sức để thu hút sự chú ý. Ngay sau đó, một tiếng kêu cứu yếu ớt, đứt quãng, nhưng đầy thống thiết vọng vào, xuyên qua khe cửa gỗ.

“Cứu… cứu mạng!”

Mộ Dung Tuyết giật mình, sắc mặt nàng lập tức tái nhợt. Nàng đứng phắt dậy, tay vô thức đặt lên chuôi kiếm. Tạ Trần cũng mở mắt, nhưng không hề biểu lộ sự bất ngờ. Ánh mắt anh vẫn tĩnh lặng, nhưng sâu thẳm bên trong, Nhân Quả Luân Bàn dường như đang quay nhanh hơn, phát ra ánh sáng xanh nhạt rõ rệt hơn, báo hiệu một sự kiện quan trọng sắp xảy đến, một nút thắt nhân quả cần được tháo gỡ.

***

Đêm tối buông xuống Thôn Vân Sơn một cách lạnh lẽo và tàn khốc. Không trăng, không sao, chỉ có bóng tối đặc quánh bao trùm lấy những mái nhà gỗ và đá nhỏ bé, những con đường đất lầy lội sau trận mưa chiều. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và mùi khói bếp quen thuộc của một làng quê yên bình giờ đây đã bị thay thế bởi một thứ mùi kinh tởm hơn nhiều: mùi khói nồng của những ngôi nhà đang cháy dở, mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi, và mùi ma khí đặc trưng, nặng nề như lưu huỳnh, bốc lên từ những sinh vật gớm ghiếc đang hoành hành.

Khi Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết đến rìa Thôn Vân Sơn, cảnh tượng trước mắt họ như một bức tranh địa ngục trần gian. Ngôi làng nhỏ bé, vốn yên bình và thanh tĩnh, giờ đây chìm trong khói lửa và hỗn loạn. Tiếng la hét thảm thiết của những người phàm nhân hòa lẫn với tiếng gầm gừ ghê rợn của các tu sĩ bị Ma hóa, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Những tu sĩ này, với hình hài biến dạng đến mức khó nhận ra, ánh mắt đỏ ngầu như máu tươi, và những bộ đạo bào rách nát còn vương vãi trên người, đang điên cuồng tàn phá nhà cửa, truy đuổi những người dân vô tội. Chúng không còn là con người, mà là những cỗ máy giết chóc không có lý trí, chỉ biết gieo rắc kinh hoàng.

Giữa biển lửa và máu đó, một thân hình vạm vỡ, cao lớn, với khuôn mặt chất phác quen thuộc của Vương Đại Ngưu đang cố gắng hết sức để bảo vệ một nhóm người phàm nhân đang co rúm lại trong sợ hãi. Hắn ta không có pháp lực, không có kiếm tiên, chỉ có một thanh gỗ mục nát trong tay, nhưng ánh mắt lại bừng lên một ngọn lửa kiên cường, bất khuất. Hắn gầm lên một tiếng, cố gắng đẩy lùi một Ma tu đang nhào tới, hàm răng nghiến chặt. “Lão tử thà chết chứ không để chúng mày động vào người dân của làng! Quân khốn nạn!” Giọng hắn khản đặc, nhưng ý chí thì không hề suy suyển.

Phía sau Vương Đại Ngưu, Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đang khóc nức nở, đôi mắt to tròn lanh lợi ngày nào giờ đây tràn ngập nỗi kinh hoàng. Nàng bám chặt lấy chân Vương Đại Ngưu, thân hình bé nhỏ run rẩy không ngừng. “Đại Ngưu ca… sợ quá…” Tiếng thì thầm của nàng gần như bị át đi bởi tiếng gầm gừ của ma vật và tiếng đổ vỡ xung quanh. Ký ức về những câu chuyện anh Tạ Trần kể ngày nào, về những ngày tháng yên bình, giờ đây xa vời vợi như một giấc mơ không bao giờ trở lại.

Lão Nông, với làn da đen sạm và đôi tay chai sạn, từng ngày cặm cụi trên đồng ruộng, giờ đây quỳ sụp xuống đất, đôi mắt đục ngầu nhìn lên bầu trời đen kịt. Chiếc nón lá của ông đã rơi lăn lóc. Ông van vái, cầu xin một cách tuyệt vọng. “Trời ơi… có ai cứu chúng con với… Làng ta đã làm gì nên tội?” Tiếng khóc than của ông hòa vào tiếng la hét của những người khác, tạo nên một âm hưởng bi thương đến tột cùng.

Mộ Dung Tuyết chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim nàng như bị bóp nghẹt. Nàng rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh lửa lập lòe. “Tạ Trần, chúng ta không thể đứng nhìn!” Nàng định xông lên, không chút do dự, bởi bản năng của một y sư, một người mang trong mình lý tưởng “cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo,” không cho phép nàng thờ ơ trước cảnh sinh linh đồ thán.

Nhưng Tạ Trần lại giữ nàng lại, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên cánh tay nàng, nhưng lực đạo lại vững chắc đến lạ thường. Anh đứng từ xa, đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng chi tiết, không bỏ sót một hành động nào của các Ma tu, một biểu cảm nào của phàm nhân. Anh không nhìn vào sức mạnh của Ma tu, cũng không nhìn vào sự yếu đuối của phàm nhân, mà nhìn vào những sợi nhân quả đang đan xen, rối loạn trong bức tranh hỗn loạn đó. Nhân Quả Luân Bàn trong tay anh khẽ rung động liên hồi, phát ra ánh sáng xanh nhạt, tựa như một la bàn đang chỉ dẫn anh giữa biển mù sương.

“Đừng vội. Bạo lực sẽ chỉ sinh ra bạo lực,” anh nói, giọng điệu trầm thấp, điềm tĩnh lạ thường giữa không gian ồn ào, hỗn loạn. “Chúng ta cần hiểu chúng.” Anh khẽ nhắm mắt, tập trung hoàn toàn vào việc phân tích chuyển động, âm thanh và cả ‘ý chí’ hỗn loạn của các Ma tu. Anh không dùng thần thức để dò xét, mà dùng Nhân Quả Chi Nhãn để nhìn thấu bản chất của sự Ma hóa. Anh thấy những Ma tu này không phải là những kẻ thù có lý trí, mà là những vật thể bị điều khiển bởi một dạng năng lượng điên loạn, một chấp niệm bị bẻ cong. Chúng bị thu hút bởi sự sợ hãi, bởi linh khí hỗn loạn, bởi những cảm xúc tiêu cực. Chúng hành động theo một mô thức nhất định, dù có vẻ hỗn loạn bề ngoài. Đó chính là ‘trật tự của sự điên loạn’ mà anh muốn tìm hiểu.

Anh cảm nhận được sự giằng xé trong tâm hồn những Ma tu đó, những tàn dư của nhân tính vẫn còn le lói đâu đó, bị chôn vùi dưới lớp ma khí dày đặc. Anh cảm nhận được những sợi nhân quả đã bị đứt gãy, những mối liên hệ giữa con người và thế giới đã bị phá vỡ. Đối với anh, đây không chỉ là một cuộc tấn công, mà là một phép thử, một cơ hội để kiểm chứng ý tưởng của mình. Anh không muốn giết chúng, anh muốn… ‘giải mã’ chúng. Anh muốn tìm ra một con đường mà không phải bằng cách tiêu diệt kẻ thù, mà bằng cách thấu hiểu chúng, và từ đó, tìm ra cách để bảo vệ những ngọn lửa nhân tính mong manh còn sót lại.

***

Rừng Thanh Phong bao phủ r��a Thôn Vân Sơn, giờ đây chìm trong bóng đêm đặc quánh và sương dày đặc. Tiếng lá cây xào xạc trong gió nghe như tiếng thở dài của đất trời, xen lẫn tiếng bước chân nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào của nhóm phàm nhân đang chạy trốn. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục nát và một thứ mùi nữa, mùi sợ hãi, len lỏi trong không khí, bám víu lấy từng người. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng trong sự căng thẳng đó, một tia hy vọng mong manh vẫn le lói, dẫn lối họ thoát khỏi địa ngục trần gian.

Dưới sự hướng dẫn của Tạ Trần, nhóm phàm nhân, bao gồm Vương Đại Ngưu, Tiểu Hoa, Lão Nông và một vài người dân làng khác, đang di chuyển một cách có trật tự nhưng nhanh chóng qua một lối đi bí mật mà Tạ Trần đã tìm thấy. Anh đi đầu, dáng vẻ thư sinh gầy gò của anh như hòa vào bóng đêm, nhưng bước chân lại vô cùng vững chắc. Đôi mắt anh vẫn ánh lên vẻ sắc bén, liên tục quan sát và điều chỉnh lộ trình dựa trên ‘cảm nhận nhân quả’ về hành động của các Ma tu. Anh không dùng bất kỳ vũ lực hay phép thuật nào, ch��� dùng những lời chỉ dẫn ngắn gọn, đôi khi là một cử chỉ tay đơn giản, nhưng lại có sức nặng không ngờ, khiến nhóm phàm nhân tin tưởng tuyệt đối.

“Đi theo ta. Đừng nhìn lại. Đừng tạo ra tiếng động lớn,” Tạ Trần nói, giọng anh trầm thấp, nhỏ đến mức gần như chỉ là một tiếng thì thầm, nhưng lại đủ để tất cả mọi người nghe rõ mồn một. Anh quay đầu lại, ánh mắt lướt qua từng người, như để củng cố niềm tin cho họ. “Ma tu bị thu hút bởi sự sợ hãi và linh khí hỗn loạn. Chúng ta sẽ di chuyển theo ‘dòng chảy’ của sự hỗn loạn đó, tránh né những nơi chúng tập trung, lợi dụng sự điên loạn của chúng để tìm lối thoát.”

Vương Đại Ngưu, dù còn chút hoảng loạn, nhưng đã hoàn toàn tin tưởng vào Tạ Trần. Hắn nín thở, gật đầu lia lịa, một tay nắm chặt tay Tiểu Hoa đang run rẩy, một tay vẫn giữ chặt thanh gỗ mục như một vật trấn an. “Vâng, Tạ công tử! Chúng tôi sẽ nghe theo ngài!” Tiểu Hoa, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng khi nghe giọng Tạ Trần, và cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay to lớn của Vương Đại Ngưu, cũng cố gắng nín khóc, bước đi theo sát.

Mộ Dung Tuyết đi phía sau, ánh mắt nàng vẫn còn hoài nghi nhưng cũng đầy tò mò. Nàng thì thầm hỏi Tạ Trần, khi hai người đi ngang qua một bụi cây rậm rạp. “Ngươi thật sự nhìn thấu được chúng sao? Nhìn thấu được ý định của những sinh vật đã mất hết lý trí?”

Tạ Trần khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa lướt qua đôi môi anh. “Không phải nhìn thấu. Chỉ là tìm ra quy luật trong sự vô luật. Ngay cả một dòng sông lũ dữ dội nhất, cũng có dòng chảy của nó. Những Ma tu này, chúng hành động theo bản năng tha hóa của mình, nhưng bản năng đó cũng có những mô thức. Chúng bị thu hút bởi một số loại năng lượng, xua đuổi bởi một số loại khác. Chúng không thể suy nghĩ, không thể lập kế hoạch, nên hành động của chúng, dù man rợ, lại tương đối đơn giản và có thể dự đoán được nếu ta hiểu rõ bản chất của ma khí và sự ảnh hưởng của nó lên nhân tính.” Anh dừng lại một chút, nhìn về phía Thôn Vân Sơn đang chìm trong lửa đỏ, nơi tiếng gầm gừ vẫn còn vọng lại. “Chúng ta không chi���n đấu với chúng, chúng ta chỉ ‘lách’ qua chúng, lợi dụng chính sự điên loạn của chúng để tìm con đường an toàn.”

Lời anh vừa dứt, một nhóm Ma tu bất ngờ xuất hiện từ một hướng khác, cách họ không xa. Ánh mắt đỏ ngầu của chúng lập tức tập trung vào nhóm người đang chạy trốn, và chúng gầm gừ, bắt đầu tăng tốc. Sự hoảng loạn gần như bao trùm lấy nhóm phàm nhân một lần nữa. Lão Nông suýt kêu lên, Tiểu Hoa lại bắt đầu thút thít.

Nhưng Tạ Trần không hề tỏ ra nao núng. Anh vẫn bình tĩnh đến lạ thường. Anh ra hiệu cho Vương Đại Ngưu, ánh mắt anh ra hiệu đến một hòn đá nhỏ gần đó. Vương Đại Ngưu hiểu ý, không chút do dự, hắn dùng hết sức ném thanh gỗ mục nát trong tay về phía ngược lại, tạo ra một tiếng động lớn khi thanh gỗ va vào một gốc cây cổ thụ. Cùng lúc đó, Tạ Trần khẽ rung Nhân Quả Luân Bàn, một luồng ánh sáng xanh nhạt vô hình tỏa ra, không phải là công kích, mà là một sự thay đổi tinh tế trong dòng chảy nhân quả, một tác động lên cảm giác của Ma tu.

Các Ma tu, vốn bị thu hút bởi tiếng ��ộng và linh khí hỗn loạn, lập tức chuyển hướng, lao về phía tiếng động vừa tạo ra. Chúng không hề hay biết rằng, đó chỉ là một đòn nghi binh, một sự đánh lừa tinh vi của một phàm nhân không có chút tu vi nào. Khi Ma tu đã bị dẫn dụ đi xa, một con đường an toàn bỗng nhiên lộ ra trước mắt nhóm người.

Nhóm phàm nhân thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều mồ hôi đầm đìa, tim đập thình thịch, nhưng đôi mắt lại tràn ngập sự biết ơn và ngưỡng mộ đối với Tạ Trần. Họ tiếp tục di chuyển, từng bước một, xa dần Thôn Vân Sơn đang chìm trong lửa và khói, xa dần những tiếng gầm gừ ghê rợn, tiến về phía bình minh đang le lói ở phía chân trời.

Thành công bước đầu này là một ví dụ nhỏ cho kế hoạch lớn hơn của Tạ Trần, một minh chứng cho thấy trí tuệ phàm trần có thể làm được điều mà sức mạnh tu vi không thể. Nhưng Tạ Trần biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, và Ma Chủ Cửu U vẫn còn là một mối đe dọa khổng lồ. Tuy nhiên, ngọn lửa nhân tính mong manh, đã được thắp lên giữa bóng tối, sẽ là kim chỉ nam cho anh trong cuộc chiến không tiếng súng này, cuộc chiến không chỉ để sinh tồn, mà còn để định nghĩa lại bản chất của sự tồn tại. Anh đã dùng chính sự ‘Ma hóa’ để phá cục, dù chỉ là một cục diện nhỏ, nhưng nó đã mở ra một hướng đi mới, một niềm hy vọng giữa thời kỳ Thiên Đạo suy tàn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free