Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 555: Thiên Đạo Vỡ Nát: Lời Tuyên Chiến Của Cửu U

Khi chạng vạng buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày, Tạ Trần đứng một mình trên nóc tòa kiến trúc cao nhất còn sót lại của Thành Vô Song. Nơi đây, gió lạnh buốt thấu xương gào thét không ngừng, mang theo những mảnh vụn vô hình của một thứ gì đó đang tan rã. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít và tiếng tim đập của chính anh.

Bầu trời phía trên, vốn dĩ đã âm u, giờ đây bị xé toạc thành những vết nứt khổng lồ, chằng chịt như mạng nhện. Từ những vết nứt đó, ánh sáng đỏ và tím nhấp nháy, không phải là ánh sáng của tinh tú hay linh khí, mà là ánh sáng quỷ dị của ma khí thuần túy, của một không gian đang bị phá hủy từ bên trong. Đó không phải là một hiện tượng pháp thuật, mà là sự tự sụp đổ của chính Thiên Đạo, của quy luật v��n hành thế giới. Anh cảm nhận được "nhịp đập" yếu ớt cuối cùng của một "thân thể" khổng lồ đang hấp hối, một sự trống rỗng, vô hạn đang dần thay thế nó. Ma khí không còn là một sự xâm lấn, một thế lực đối địch, mà đã trở thành "hơi thở" của thế giới, hòa quyện vào từng nguyên tố, từng hạt bụi.

Tạ Trần đưa tay ra, cảm nhận những mảnh vụn vô hình của "Thiên Đạo" đang rơi xuống, như những hạt cát thời gian trôi tuột qua kẽ tay. Anh không dùng linh lực, không cần pháp tắc, chỉ bằng cảm quan nhạy bén của một người thấu hiểu nhân quả, anh cảm nhận được sự tan rã của một trật tự đã tồn tại hàng vạn năm. Mỗi mảnh vụn vô hình đó là một quy tắc bị phá vỡ, một định luật bị bẻ cong, một phần của sự cân bằng đã vĩnh viễn biến mất. Khứu giác anh ngửi thấy mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi tử khí tanh nồng, và một mùi hương quỷ dị khó tả của sự hỗn mang nguyên thủy. Tiếng gầm thét kinh thiên động địa, dù xa xôi, nhưng vẫn vọng đến từ Ma Vực, như tiếng reo mừng của Ma Chủ Cửu U trước sự sụp đổ của đối thủ truyền kiếp.

Áp lực từ ma khí dày đặc đè nặng lên mọi thứ, khiến không gian dường như co lại, mỗi hơi thở trở nên khó khăn hơn. Tạ Trần nhắm mắt, hình ảnh Nhân Quả Luân Bàn hiện lên trong tâm thức anh, quay chậm rãi, phản chiếu vô số khả năng, vô số con đường. Anh đã thấy sự sụp đổ này từ rất lâu, nhưng giờ đây, khi nó diễn ra chân thực đến vậy, cảm giác bi tráng và nặng nề vẫn không thể tránh khỏi.

"Thiên Đạo... cuối cùng cũng đã đến lúc. Nó không còn có thể gồng gánh được nữa." Giọng anh thì thầm trong gió, như một lời đưa tiễn cho một kỷ nguyên đã qua. "Sự sụp đổ này không phải là dấu chấm hết, mà là sự mở ra một khoảng trống lớn. Khoảng trống này... ai sẽ lấp đầy? Liệu có phải là trật tự của Ma Chủ, hay một 'Nhân Gian' mới, nơi con người có thể 'sống một đời bình thường'?"

Đôi mắt anh mở ra, ánh lên vẻ kiên định đến lạ lùng, dù cho mọi thứ xung quanh đang tan rã, dù bầu trời đang bị xé toạc, và ma khí đang nuốt chửng thế gian. Anh biết rằng, Thiên Đạo sụp đổ không phải là s��� kết thúc của mọi thứ, mà là một sự khởi đầu mới, một cơ hội để phá vỡ cục diện cũ. Anh, Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, sẽ là điểm neo nhân quả cuối cùng, giữ lấy ngọn lửa nhân tính mong manh giữa biển hỗn loạn. Anh sẽ đứng vững, không phải để chống lại sự sụp đổ, mà để dẫn dắt một con đường mới, một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của "người" sẽ được định nghĩa lại, không cần thành tiên, không cần bất tử, chỉ cần được sống một đời trọn vẹn. Con đường phía trước sẽ là biển máu và tro tàn, là vô vàn khó khăn, nhưng ánh mắt anh không hề dao động, chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá, một niềm tin không gì lay chuyển được vào "Nhân Đạo".

***

Trên đỉnh Cổng Thành Vọng Nguyệt, một kiến trúc hùng vĩ làm từ đá xanh cổ kính, cao ngất trời với những tháp canh vươn cao như những ngón tay gầy guộc chọc vào màn đêm hỗn loạn, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh áo vải cũ kỹ, đối diện với vực thẳm của sự hủy diệt. Gió gào thét như hàng vạn linh h��n than khóc, cuốn theo mùi đất ẩm, mùi kim loại gỉ sét từ những vũ khí bỏ quên và một mùi hương quỷ dị, ngai ngái của sự mục rữa đang lan tỏa khắp không gian. Bầu trời đêm, giờ đây không còn là màn nhung đen điểm sao mà là một tấm gương khổng lồ bị đập vỡ, những vết nứt chằng chịt rỉ ra ánh sáng đỏ rực và tím than, như máu và tử khí của một sinh thể khổng lồ đang trút hơi thở cuối cùng. Những luồng ma khí cuồn cuộn từ phương xa, từ Ma Vực Thâm Uyên, như những con rắn khổng lồ, uốn lượn nuốt chửng từng tấc không gian.

Bên cạnh anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt phượng sắc bén thường ngày nay tràn ngập sự hoảng loạn và bàng hoàng. Bạch y của nàng tung bay trong gió dữ, nhưng không thể che giấu được sự run rẩy kịch liệt trong tâm hồn. Nàng đưa tay lên che miệng, dường như muốn ngăn một tiếng thét kinh hoàng bật ra khỏi cổ họng.

"Không thể nào... Thiên Đạo... thực sự sụp đổ rồi sao?" Giọng nàng run rẩy, yếu ớt đến mức gần như bị tiếng gió nuốt chửng. Nó không còn cái trong trẻo, lạnh lùng thường thấy, mà nhuốm màu tuyệt vọng. Niềm tin vào đạo lý tiên gia, vào sự trường tồn của Thiên Đạo mà nàng đã giữ gìn suốt bao năm tu luyện, giờ đây tan vỡ như thủy tinh.

Dương Quân, tuấn tú nho nhã, khí chất thư sinh hòa lẫn anh tuấn, giờ đây cũng không còn vẻ nhiệt huyết, dứt khoát. Ánh mắt y thất thần, nhìn chằm chằm vào những vết nứt trên bầu trời, như thể đang chứng kiến tận thế. Đạo bào màu lam nhạt của y dính đầy bụi đất, và cả người y toát ra một sự tuyệt vọng sâu sắc.

"Đây là tận thế! Mọi thứ... mọi thứ đều kết thúc rồi!" Dương Quân thốt lên, giọng nói khàn đặc, ánh mắt tràn ngập bi thương. Lý tưởng về chính nghĩa, về sự bảo vệ chúng sinh mà y từng theo đuổi, giờ đây trở nên vô nghĩa trước cảnh tượng hủy diệt này.

Xa hơn một chút, Liễu Thanh Phong, thanh tú nhưng gầy gò, đôi mắt sáng như sao nay đờ đẫn, trống rỗng. Thanh kiếm Bích Lạc đã tuột khỏi tay hắn từ chương trước, giờ đây vẫn nằm lăn lóc trên nền đá. Hắn quỳ sụp xuống, đôi vai run rẩy, khuôn mặt vùi vào hai bàn tay, không ngừng lẩm bẩm những lời lẽ không rõ ràng. Mái tóc đen dài của hắn rối bù trong gió, không còn chút khí chất chính trực nào, chỉ còn lại một linh hồn đã vỡ vụn. Niềm tin giáo điều vào Thiên Đạo của hắn đã bị nghiền nát hoàn toàn, để lại một khoảng trống hoác trong tâm hồn, lớn đến mức hắn không thể chịu đựng nổi. Hắn là một tu sĩ, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy mình còn yếu đuối và vô dụng hơn cả một phàm nhân.

Bên dưới Cổng Thành Vọng Nguyệt, hàng ngàn phàm nhân đang la hét, chạy tán loạn trong tuyệt vọng. Quần áo họ nhàu nát, mặt mày lem luốc vì khói bụi và nước mắt. Tiếng khóc than, tiếng giẫm đạp lên nhau tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sợ hãi. Những tòa nhà xung quanh, vốn đã bị tàn phá sau các đợt tấn công của Ma Vực, giờ đây bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn, đá vụn và bụi đất bay mù mịt, biến thành phố thành một khung cảnh của sự hoang tàn. Tiếng sấm sét dị thường không ngừng giáng xuống từ những vết nứt trên trời, không phải sấm sét của thiên nhiên, mà là sự phản ứng cuối cùng của một Thiên Đạo đang giãy giụa trong đau đớn, mỗi tiếng nổ như một nhát búa giáng thẳng vào trái tim của nhân gian.

Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình gầy gò của anh tưởng chừng sẽ bị cơn gió dữ nuốt chửng, nhưng anh lại sừng sững như một ngọn núi đá. Đôi mắt sâu thẳm của anh không chút gợn sóng, không có hoảng loạn, không có tuyệt vọng, chỉ có sự trầm tĩnh đến lạnh lùng của một người đã thấu thị mọi sự từ rất lâu. Anh không nói gì, chỉ cảm nhận. Anh cảm nhận sự thay đổi của nhân quả, sự lật đổ của quy tắc thế giới, sự biến mất của linh khí và sự trỗi dậy của ma khí. Mọi thứ đang diễn ra đúng như anh đã dự liệu, đúng như Nhân Quả Luân Bàn đã từng chỉ ra. Đây là thời khắc mà một kỷ nguyên kết thúc, và một kỷ nguyên mới bắt đầu trong biển máu và tro tàn. Anh là chứng nhân, và hơn thế nữa, anh là điểm neo của sự chuyển giao này.

***

Đột nhiên, từ trung tâm của cột sáng đen kịt đã xé toạc bầu trời, một thực thể khổng lồ và tà ác bắt đầu hiện thân. Đó không phải là một pháp tướng hay một ảo ảnh, mà là sự xuất hiện vật lý, trọn vẹn của Ma Chủ Cửu U. Thân hình hắn cường tráng, cao lớn đến mức dường như có thể chạm tới những vết nứt trên thiên không, toát ra một khí chất tà mị nhưng đầy uy lực, khiến cả không gian như bị bóp nghẹt. Khuôn mặt góc cạnh của hắn bị che khuất một phần bởi mái tóc bạc trắng rối bù, nhưng đôi mắt đỏ rực như máu của hắn thì sáng rực lên một cách tàn nhẫn và khinh miệt, quét qua toàn bộ thế giới đang tan hoang. Hắn khoác một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, dường như được dệt từ chính bóng tối và sự hỗn loạn của Ma Vực, mỗi nếp gấp đều ẩn chứa một bí ẩn đáng sợ, một lời hứa hẹn về sự hủy diệt.

Hắn sừng sững giữa bầu trời tan vỡ, như một vị thần của cái chết và sự tái sinh, tuyên bố quyền uy tuyệt đối của mình. Không gian xung quanh hắn dường như bị bẻ cong, các vết nứt trên trời co giật dữ dội hơn, và ma khí từ Ma Vực Thâm Uyên không còn cuồn cuộn một cách bị động nữa, mà dâng lên như một cơn thủy triều đen, vâng theo ý chí của hắn. Hắn giơ một bàn tay lên, năm ngón tay xương xẩu nhưng đầy sức mạnh, và ngay lập tức, những luồng ma khí khổng lồ từ Ma Vực bắn ra, không ngừng lan tỏa khắp cửu thiên thập địa.

Ma khí đen đặc như mực, như một tấm màn chết chóc, bắt đầu nuốt chửng những vùng đất thanh tịnh còn sót lại. Nơi nào ma khí tràn qua, cây cỏ héo úa, đất đai biến thành hoang mạc cằn cỗi, sông hồ hóa thành vũng bùn độc hại. Các sinh linh yếu ớt không kịp thoát thân, thân thể chúng bị ma khí xâm thực, biến dạng một cách ghê rợn, trở thành những ma vật hung hãn, đôi mắt đỏ ngầu, gầm gừ khát máu. Cả thế giới đang bị biến đổi, từ một nhân gian tràn đầy linh khí và sự sống, thành một ma vực rộng lớn, u ám, đầy rẫy sự hỗn loạn và cái chết.

Một giọng nói khàn đặc, trầm đục nhưng lại vang vọng khắp cả thế gian, xuyên qua tiếng gió gào thét, tiếng sấm sét và tiếng la hét của chúng sinh, như một lời phán quyết cuối cùng của vận mệnh. Giọng nói ấy mang đầy uy quyền và sự khinh miệt đối với trật tự cũ, một sự đắc thắng tột độ.

"Thiên Đạo cũ đã chết! Kỷ nguyên của sự giả dối đã kết thúc! Từ nay, chỉ có Cửu U ta là chủ tể!"

Lời tuyên bố của hắn không chỉ là một tiếng gầm, mà là một lời nguyền rủa lên toàn bộ nhân gian, một dấu chấm hết cho mọi hy vọng. Ma khí cuồn cuộn xung quanh hắn như một vầng hào quang của sự hủy diệt, và mỗi từ hắn nói ra đều mang theo sức mạnh bóp méo thực tại.

Đôi mắt đỏ rực như máu của Ma Chủ, sau khi quét qua toàn bộ thế gian, cuối cùng dừng lại, khóa chặt vào một điểm nhỏ nhoi trên Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi thân hình gầy gò của Tạ Trần đang đứng. Dù cách nhau hàng vạn dặm, nhưng ánh mắt ấy vẫn xuyên thấu không gian và thời gian, như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Tạ Trần, đầy rẫy sự thù địch và một ý chí hủy diệt không thể lay chuyển.

"Và ngươi, Tạ Trần!" Ma Chủ Cửu U cất tiếng, giọng nói của hắn giờ đây như một tiếng chuông tử thần ngân vang chỉ dành riêng cho anh. "Kẻ phàm nhân dám đứng ngoài luân hồi, dám làm 'điểm neo nhân quả' của cái thế gi���i mục nát này! Ngươi sẽ là kẻ đầu tiên bị nghiền nát, để ta hoàn tất sự thanh tẩy!"

Lời tuyên chiến trực tiếp, rõ ràng như một nhát kiếm chí mạng. Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt Thiên Đạo, hắn còn muốn xóa sổ bất kỳ sự tồn tại nào có thể đe dọa đến trật tự mới của hắn, bất kỳ "điểm neo" nào có thể giữ lại chút tàn dư của kỷ nguyên cũ. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại trở thành mục tiêu số một của Ma Chủ, không phải vì sức mạnh, mà vì chính "nhân quả" mà anh đại diện, vì khả năng nhìn thấu và phá vỡ cục diện của anh. Lời nói của Ma Chủ Cửu U không chỉ là một lời đe dọa, mà còn là một sự xác nhận về vai trò trung tâm của Tạ Trần trong cuộc chiến này, một vai trò mà anh chưa bao giờ khao khát nhưng giờ đây không thể chối bỏ.

***

Lời tuyên chiến của Ma Chủ Cửu U vang vọng khắp thế giới, xuyên thấu vào từng ngóc ngách của nhân gian, gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ. Trên đỉnh Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi ma khí đã bắt đầu lan tới, không khí trở nên đặc quánh và lạnh lẽo thấu xương, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc. Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình gầy gò nhưng thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào Ma Chủ Cửu U đang sừng sững trên bầu trời tan vỡ. Không có một chút nao núng, không một tia sợ hãi nào hiện lên trong ánh mắt ấy, chỉ có sự kiên định đến nghiệt ngã của một người thấu thị, một người đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu.

Anh cảm nhận rõ ràng sự chuyển dịch của nhân quả, sự cái chết của một trật tự đã tồn tại hàng vạn năm và sự ra đời của một thế lực hủy diệt khổng lồ. Nó không phải là một cuộc chiến của linh lực hay pháp tắc, mà là một cuộc chiến của ý chí và triết lý sống. Ma Chủ muốn thiết lập một trật tự mới dựa trên sự hủy diệt và hỗn loạn, còn Tạ Trần, anh muốn bảo vệ ngọn lửa nhân tính mong manh, muốn giữ cho con người có thể "sống một đời bình thường".

Bên cạnh anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử, tuy vẫn còn bàng hoàng, nhưng ánh mắt nàng đã bắt đầu tập trung hơn, hướng về Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của Thiên Đạo, sự tàn phá của Ma Chủ, và giờ đây, lời tuyên chiến trực tiếp nhắm vào Tạ Trần đã thức tỉnh nàng khỏi cơn choáng váng. Nàng biết, nếu có ai đó có thể đứng vững trước Ma Chủ, thì đó chính là con người phàm trần này, kẻ mà nàng từng xem thường.

"Tạ Trần... chúng ta... chúng ta phải làm gì bây giờ?" Giọng Lăng Nguyệt yếu ớt, cầu khẩn, không còn vẻ lạnh lùng cao ngạo thường thấy. Nàng, một vị Tiên Tử từng đứng trên vạn người, giờ đây lại cảm thấy lạc lối, và trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, nàng tìm thấy một tia hy vọng mong manh nơi Tạ Trần.

Dương Quân, ánh mắt y chứa đầy sự lo lắng xen lẫn kinh sợ, nhìn từ Ma Chủ trên trời xuống Tạ Trần, rồi lại nhìn ra những quân đoàn ma tộc đang bắt đầu di chuyển về phía Thành Vô Song, tiếng gầm gừ của ma vật và tiếng kêu than của phàm nhân ở xa xa đã bắt đầu vọng đến. "Ma Chủ... hắn đã nhắm vào huynh!" y thốt lên, giọng nói đầy sự hốt hoảng. Ý thức về sự nguy hiểm tột độ đang bao trùm Tạ Trần.

Liễu Thanh Phong vẫn quỳ sụp, hoàn toàn mất đi ý chí. H��n không còn nhận thức được lời tuyên chiến của Ma Chủ, không còn nhìn thấy sự lo lắng của Lăng Nguyệt hay Dương Quân. Tâm trí hắn chìm sâu vào vực thẳm của sự tuyệt vọng, lẩm bẩm những lời lẽ vô định, như một người điên loạn. "Thiên Đạo... ta đã tin tưởng ngươi... nhưng ngươi lại bỏ rơi chúng sinh..." Giọng hắn thảm thiết, như tiếng khóc than cuối cùng của một linh hồn đã tan vỡ. Niềm tin vào "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử" đã trở thành một trò cười tàn khốc, và hắn, kẻ đã từng tự phụ vào chính nghĩa của mình, giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn của lý tưởng.

Tạ Trần quay lại nhìn ba người đồng hành, đôi mắt anh vẫn kiên định. Anh hiểu rõ sự hoang mang, sợ hãi và tuyệt vọng đang bao trùm họ. Họ đã mất đi tất cả những gì họ tin tưởng, và giờ đây, họ đang đứng trên bờ vực của một kỷ nguyên hỗn loạn không lối thoát. Anh không cần phải dùng lời lẽ hùng hồn, không cần phải vẽ ra một viễn cảnh tươi sáng giả dối. Anh chỉ cần nói ra sự thật, một sự thật đơn giản nhưng có sức nặng của vạn cân.

"Giữ lấy nhân tính của các ngươi." Giọng anh trầm tĩnh, nhưng lại mang một trọng lượng kỳ lạ, như một lời thề, một lời chỉ dẫn giữa biển cả hỗn mang. "Đó là vũ khí duy nhất chúng ta có."

Lời nói của Tạ Trần không mang sức mạnh tu vi, không có bất kỳ linh lực nào, nhưng nó lại có sức mạnh của sự thấu hiểu, của một triết lý sống. Trong khoảnh khắc Thiên Đạo sụp đổ, khi mọi quy tắc bị phá vỡ, khi sức mạnh trở thành thứ duy nhất được tôn thờ, Tạ Trần đã chỉ ra một con đường khác: con đường của nhân tính. Đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà là một cuộc chiến để bảo vệ bản chất con người, để giữ lại phần "người" giữa biển hỗn loạn.

Ngay lúc đó, tiếng gầm thét dữ tợn của ma vật và tiếng kêu la của phàm nhân trở nên gần hơn, dồn dập hơn. Quân đoàn ma tộc, với hình thù dị dạng, đôi mắt đỏ ngầu, thân thể bị ma khí biến dị, đang cuồn cuộn như thủy triều đen, lao vào các thành trì còn sót lại, bắt đầu cuộc tàn sát. Khói lửa bốc lên từ phía chân trời, những ánh sáng đỏ rực của sự hủy diệt chiếu sáng màn đêm đen tối.

Tạ Trần biết, đây là thời khắc quyết định. Không còn đường lui. Anh là điểm neo nhân quả cuối cùng, là mục tiêu của Ma Chủ, và cũng là hy vọng duy nhất của "Nhân Đạo". Anh, một phàm nhân không tu hành, sẽ phải đối mặt với một Ma Chủ Cửu U hùng mạnh, kẻ vừa lật đổ Thiên Đạo. Con đường phía trước sẽ là biển máu và tro tàn, là vô vàn khó khăn, nhưng ánh mắt anh không hề dao động, chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá, một niềm tin không gì lay chuyển được vào "Nhân Đạo". Anh sẽ đứng vững, không phải để chống lại sự sụp đổ, mà để dẫn dắt một con đường mới, một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của "người" sẽ được định nghĩa lại, không cần thành tiên, không cần bất tử, chỉ cần được sống một đời trọn vẹn, trọn vẹn với nhân tính của mình.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free