Nhân gian bất tu tiên - Chương 554: Ảo Ảnh Sụp Đổ: Thiên Đạo Hấp Hối
Ánh lửa yếu ớt từ những đống củi tàn lụi không đủ sức xua đi màn đêm dày đặc đang bao trùm Thành Vọng Nguyệt. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, khói khét và sự tuyệt vọng, nặng nề đến mức như muốn bóp nghẹt từng hơi thở của những người còn sống sót. Tin tức Thái Huyền Tông sụp đổ như một cú đánh chí mạng vào niềm tin đã vốn mong manh, khiến những tia hy vọng cuối cùng cũng lụi tàn trong đôi mắt hốc hác của phàm nhân.
Trên đỉnh tường thành đổ nát của Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi những vết máu khô đen kịt vẽ lên từng mảng đá xanh kiên cố, và những mảnh vỡ trận pháp vương vãi như minh chứng cho trận chiến khốc liệt vừa qua, gió lạnh buốt thấu xương gào thét, mang theo hơi thở tử khí từ những vùng đất xa xôi. Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh áo vải cũ kỹ dường như tan biến vào màn đêm thăm thẳm. Đôi mắt anh sâu thẳm, không một chút dao động, dù thấu triệt được sự hỗn loạn đang bủa vây cả càn khôn. Dưới chân thành, những phàm nhân kiệt quệ, ánh mắt vô hồn, đang cố gắng cứu chữa cho nhau bằng những phương thuốc dân dã, hoặc chỉ đơn giản là ôm lấy thân thể run rẩy của những người thân yêu. Tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng khóc thút thít của trẻ nhỏ, và tiếng gió hú u ám tạo nên một bản giao hưởng bi thương của sự diệt vong.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai tiên gia từng một thời vang danh, giờ đây tựa vào nhau, kiệt sức đến mức không thể nhúc nhích. Bạch y của Lăng Nguyệt lấm lem bùn đất và máu khô, mái tóc đen nhánh buông xõa rối bời, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây chỉ còn ánh lên vẻ mệt mỏi cùng cực và sự trống rỗng đến vô vọng. Nàng dùng chút linh lực cuối cùng để xoa dịu vết thương cho một phàm nhân nhỏ tuổi, nhưng đôi tay nàng run rẩy không ngừng, tâm thần đã kiệt quệ. Dương Quân cũng không khá hơn, đạo bào lam nhạt rách tả tơi, gương mặt tuấn tú giờ hằn lên vẻ mệt mỏi và thất vọng sâu sắc. Hắn bất động, ánh mắt dán chặt vào thanh kiếm đã cùn trong tay, trên đó vẫn còn vương lại những vệt máu khô sẫm màu. Dù họ đã chiến đấu quên mình, cứu vớt vô số sinh linh, nhưng nỗi ám ảnh về sự "mất người" của những tu sĩ đồng đạo, về sự sụp đổ không thể ngăn cản, đang đè nặng lên tâm trí họ. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi giờ đây chỉ còn phản chiếu nỗi sợ hãi tột cùng, bám chặt lấy vạt áo Tạ Trần, thân thể run rẩy không ngừng.
Lăng Nguyệt ngước nhìn Tạ Trần, giọng nàng khàn đặc, thốt ra những lời chất chứa sự tuyệt vọng: "Tạ công tử... chúng ta có thể cầm cự được bao lâu nữa? Thái Huyền Tông đã sụp đổ. Một tông môn hùng mạnh như vậy cũng không thể trụ vững... Vậy thì... còn gì có thể chống lại chúng nữa?" Ánh mắt nàng, dù vẫn còn chút kiên định, nhưng đã nhuốm màu bi thương của một người chứng kiến thế giới mình tin tưởng tan vỡ.
Dương Quân không nói, nhưng ánh mắt hắn cũng tràn ngập sự hoài nghi và bất lực. Hắn siết chặt chuôi kiếm, khớp xương trắng bệch, giọng hắn khàn đặc, như tiếng kim loại gỉ sét cọ xát vào nhau: "Ma khí... đang lan rộng quá nhanh. Không chỉ là kẻ địch từ bên ngoài. Cả những người chưa bị biến đổi cũng đang dần mất đi lý trí, trở nên tàn bạo, ích kỷ... Họ tự giết chóc lẫn nhau vì một hạt linh thạch, vì một ngụm nước... Đây... đây là sự 'mất người' còn đáng sợ hơn cả biến thành Ma tu."
Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình cao gầy bất động trước gió lạnh. Anh chậm rãi nhắm mắt lại, làn da trắng nhợt dưới ánh trăng mờ càng thêm vẻ thanh thoát. Trong tâm thức anh, "Nhân Quả Chi Nhãn" lặng lẽ mở ra, không phải để nhìn bằng thị giác phàm trần, mà để thấu thị những luồng nhân quả hỗn loạn đang bủa vây khắp Thập Phương Nhân Gian. Anh thấy rõ những sợi tơ nhân quả chằng chịt, đan xen, minh họa cho sự suy tàn không chỉ của một vài tông môn, mà của cả một kỷ nguyên. Anh nhìn thấy những ngọn lửa bùng lên từ những đại tông môn khác, những luồng ma khí đen đặc cuồn cuộn nuốt chửng từng tấc đất, từng sinh linh. Anh cảm nhận được sự rên rỉ thống khổ của Thiên Đạo, như một sinh mệnh khổng lồ đang hấp hối, và sự bành trướng vô độ của Ma Chủ Cửu U, không chỉ bằng sức mạnh hủy diệt mà còn bằng sự tha hóa từ bên trong. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ của con người, dù nhỏ bé đến đâu, đều tạo nên những gợn sóng trong tấm mạng nhân quả, và giờ đây, tấm mạng đó đang bị xé toạc, tạo nên một sự hỗn loạn chưa từng có.
Anh mở mắt, ánh nhìn xa xăm, vượt qua cả những ngọn núi xa xôi, xuyên qua những đám mây đen kịt đang cuộn trào trên bầu trời. Giọng anh trầm và vang, mang theo một sự tĩnh lặng đến lạnh lùng, nhưng cũng ẩn chứa ý chí kiên định đến sắt đá. "Đây chỉ là khởi đầu. Bầu trời vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ. Ma Chủ muốn chúng ta tin rằng không có gì có thể chống lại hắn, muốn chúng ta tuyệt vọng, từ bỏ. Hắn muốn chúng ta 'mất người'. Nhưng càng trong tuyệt vọng, 'Nhân Đạo' càng phải được thắp sáng." Anh quay lại, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt đầy sợ hãi của Tiểu Hoa, rồi lướt qua Lăng Nguyệt và Dương Quân, cuối cùng dừng lại trên những phàm nhân đang co rúm vì sợ hãi dưới chân thành. "Đây không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của ý chí, của nhân tính. Chúng ta phải giữ lấy ngọn lửa 'người' trong cơn bão táp này, vì khi Thiên Đạo cũ sụp đổ, cái gì sẽ lấp đầy khoảng trống đó, tùy thuộc vào chúng ta." Lời nói của Tạ Trần, dù không mang theo sức mạnh thần thông, lại như một cột trụ vững chắc giữa cơn bão táp, gieo vào lòng người nghe một tia hy vọng mong manh, một lời nhắc nhở về giá trị cốt lõi của sự sống.
***
Cùng lúc đó, trong một phế tích cung điện thượng cổ cách đó hàng ngàn dặm, nơi những cột đá khổng lồ đã đổ nát, những bức tường bị phong hóa và các phù điêu mờ nhạt bị rêu phong bao phủ, gió lớn rít lên từng hồi, mang theo hơi ẩm của mưa bụi và mùi đất mục nát. Đây từng là một tông môn tu tiên danh tiếng, nhưng giờ đây chỉ còn là một đống hoang tàn, u ám, nơi lịch sử và sự bí ẩn hòa quyện vào nhau. Ánh sáng yếu ớt của buổi trưa cố gắng xuyên qua những đám mây đen nặng trĩu, nhưng chỉ đủ để tô điểm thêm vẻ thê lương cho cảnh tượng.
Liễu Thanh Phong, với đạo bào lam nhạt rách nát, lấm lem bùn đất và máu khô, gương mặt tuấn tú từng đầy khí chất nho nhã giờ đây hốc hác, đôi mắt sáng như sao từng ngời lên vẻ chính trực nay trống rỗng và vô hồn, bước đi vô định giữa những đổ nát. Thanh kiếm Bích Lạc, vốn là vật bất ly thân, giờ đây được hắn tùy tiện vắt ngang lưng, không còn vẻ uy phong như trước. Hắn không bị biến thành Ma tu, cơ thể vẫn giữ được hình dáng con người, nhưng tâm hồn hắn đã chịu đựng một đòn tra tấn còn ghê gớm hơn cả ma khí xâm thực.
Hắn chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng, những sự thật trần trụi bóc trần bản chất của "người" mà hắn từng tin tưởng. Những tu sĩ còn sống sót, những kẻ đã may mắn thoát khỏi sự tha hóa của ma khí, không bị biến thành quái vật gớm ghiếc, nhưng lại mất đi hoàn toàn nhân tính. Họ không chiến đấu chống lại Ma tộc, mà tàn sát lẫn nhau. Một nhóm tu sĩ đang giằng co một viên linh thạch nhỏ, tiếng chửi rủa, tiếng gầm gừ vang lên giữa phế tích. Một kẻ khác, với ánh mắt điên dại, đang cố gắng giật lấy bình nước của một đồng môn bị thương, sẵn sàng vung kiếm chỉ vì một ngụm nước ngọt. Sự tham lam, độc ác, ích kỷ và tàn bạo bộc lộ rõ rệt, còn ghê tởm hơn cả sự vô tri của Ma tu. Tiếng gió rít qua những khe đá, tiếng lá cây xào xạc như những lời than khóc, và tiếng chim kêu lạ lùng càng làm tăng thêm sự hoang vắng, lạnh lẽo.
Liễu Thanh Phong dừng lại trước một bức tường đổ nát, nơi một phù điêu cổ xưa đã mờ nhạt hình dáng một vị tiên nhân đang bay lượn trên mây. Hắn đưa tay chạm vào phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận sự mục nát của thời gian. Miệng hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đầy tuyệt vọng, như một lời thì thầm từ vực sâu thăm thẳm của tâm hồn: "Đây... đây mới là ma quỷ thực sự sao? Không phải bởi ma khí... mà bởi chính bản chất con người..." Hắn đã từng tin vào "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử", tin vào chính nghĩa của tu tiên, tin vào sự cao thượng của tiên gia. Nhưng giờ đây, những gì hắn chứng kiến đã nghiền nát tất cả. Niềm tin vào "chính đạo", vào sự phân biệt thiện ác rạch ròi mà hắn đã dành cả đời để theo đuổi, đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn nhận ra, sự tha hóa không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn tiềm ẩn sâu trong mỗi sinh linh, chỉ chờ một cơ hội để bùng phát.
Liễu Thanh Phong quỳ sụp xuống đất, đôi tay ôm lấy đầu, mái tóc rối bời che khuất gương mặt. Hắn gào lên trong câm lặng, một tiếng thét vô vọng xé nát tâm can, nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng đã khô khốc. Hắn đã mất tất cả: tông môn, đồng đạo, và quan trọng hơn cả, niềm tin. Thanh kiếm Bích Lạc, biểu tượng của chính nghĩa và danh dự, tuột khỏi tay hắn, rơi xuống nền đá lạnh lẽo với một tiếng "loảng xoảng" khô khốc, vang vọng trong sự tĩnh mịch chết chóc của phế tích. Hắn không còn ý chí chiến đấu, không còn mục đích, chỉ còn lại sự trống rỗng và ghê tởm đối với thế giới và chính bản thân mình. Thiên Đạo mà hắn từng sùng bái đã trở thành một trò hề tàn khốc, và hắn, một tu sĩ chân chính, đã lạc lối trong biển ảo ảnh sụp đổ đó.
***
Khi chạng vạng buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày, Tạ Trần đứng một mình trên nóc tòa kiến trúc cao nhất còn sót lại của Thành Vô Song. Nơi đây, gió lạnh buốt thấu xương gào thét không ngừng, mang theo những mảnh vụn vô hình của một thứ gì đó đang tan rã. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít và tiếng tim đập của chính anh.
Bầu trời phía trên, vốn dĩ đã âm u, giờ đây bị xé toạc thành những vết nứt khổng lồ, chằng chịt như mạng nhện. Từ những vết nứt đó, ánh sáng đỏ và tím nhấp nháy, không phải là ánh sáng của tinh tú hay linh khí, mà là ánh sáng quỷ dị của ma khí thuần túy, của một không gian đang bị phá hủy từ bên trong. Đó không phải là một hiện tượng pháp thuật, mà là sự tự sụp đổ của chính Thiên Đạo, của quy luật vận hành thế giới. Anh cảm nhận được "nhịp đập" yếu ớt cuối cùng của một "thân thể" khổng lồ đang hấp hối, một sự trống rỗng, vô hạn đang dần thay thế nó. Ma khí không còn là một sự xâm lấn, một thế lực đối địch, mà đã trở thành "hơi thở" của thế giới, hòa quyện vào từng nguyên tố, từng hạt bụi.
Tạ Trần đưa tay ra, cảm nhận những mảnh vụn vô hình của "Thiên Đạo" đang rơi xuống, như những hạt cát thời gian trôi tuột qua kẽ tay. Anh không dùng linh lực, không cần pháp tắc, chỉ bằng cảm quan nhạy bén của một người thấu hiểu nhân quả, anh cảm nhận được sự tan rã của một trật tự đã tồn tại hàng vạn năm. Mỗi mảnh vụn vô hình đó là một quy tắc bị phá vỡ, một định luật bị bẻ cong, một phần của sự cân bằng đã vĩnh viễn biến mất. Khứu giác anh ngửi thấy mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi tử khí tanh nồng, và một mùi hương quỷ dị khó tả của sự hỗn mang nguyên thủy. Tiếng gầm thét kinh thiên động địa, dù xa xôi, nhưng vẫn vọng đến từ Ma Vực, như tiếng reo mừng của Ma Chủ Cửu U trước sự sụp đổ của đối thủ truyền kiếp.
Áp lực từ ma khí dày đặc đè nặng lên mọi thứ, khiến không gian dường như co lại, mỗi hơi thở trở nên khó khăn hơn. Tạ Trần nhắm mắt, hình ảnh Nhân Quả Luân Bàn hiện lên trong tâm thức anh, quay chậm rãi, phản chiếu vô số khả năng, vô số con đường. Anh đã thấy sự sụp đổ này từ rất lâu, nhưng giờ đây, khi nó diễn ra chân thực đến vậy, cảm giác bi tráng và nặng nề vẫn không thể tránh khỏi.
"Thiên Đạo... cuối cùng cũng đã đến lúc. Nó không còn có thể gồng gánh được nữa." Giọng anh thì thầm trong gió, như một lời đưa tiễn cho một kỷ nguyên đã qua. "Sự sụp đổ này không phải là dấu chấm hết, mà là sự mở ra một khoảng trống lớn. Khoảng trống này... ai sẽ lấp đầy? Liệu có phải là trật tự của Ma Chủ, hay một 'Nhân Gian' mới, nơi con người có thể 'sống một đời bình thường'?"
Đôi mắt anh mở ra, ánh lên vẻ kiên định đến lạ lùng, dù cho mọi thứ xung quanh đang tan rã, dù bầu trời đang bị xé toạc, và ma khí đang nuốt chửng thế gian. Anh biết rằng, Thiên Đạo sụp đổ không phải là sự kết thúc của mọi thứ, mà là một sự khởi đầu mới, một cơ hội để phá vỡ cục diện cũ. Anh, Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, sẽ là điểm neo nhân quả cuối cùng, giữ lấy ngọn lửa nhân tính mong manh giữa biển hỗn loạn. Anh sẽ đứng vững, không phải để chống lại sự sụp đổ, mà để dẫn dắt một con đường mới, một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của "người" sẽ được định nghĩa lại, không cần thành tiên, không cần bất tử, chỉ cần được sống một đời trọn vẹn. Con đường phía trước sẽ là biển máu và tro tàn, là vô vàn khó khăn, nhưng ánh mắt anh không hề dao động, chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá, một niềm tin không gì lay chuyển được vào "Nhân Đạo".
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.