Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 556: Vực Sâu Tuyệt Vọng: Bắt Đầu Của Kỷ Nguyên Ma Kha

Tiếng gầm thét dữ dội của ma vật cùng tiếng kêu la thống thiết của phàm nhân đã không còn là âm thanh vọng lại từ xa xăm, mà là một bản giao hưởng kinh hoàng đang cuộn xoáy ngay bên tai, bao trùm lấy không gian. Thành Vô Song, vừa mới đây còn là một biểu tượng của sự kiên cường và hy vọng giữa thời loạn lạc, giờ đây đã chìm trong biển lửa và ma khí, biến thành một địa ngục trần gian. Bầu trời nứt toác, chẳng còn lấy một tia sáng tinh tú hay ánh trăng nào có thể xuyên qua màn ma khí đặc quánh, đen như mực. Thay vào đó, những luồng sáng đỏ rực, lập lòe từ những đám cháy bùng lên khắp nơi, vẽ nên những vệt sáng ma quái trên nền trời u tối, phản chiếu th��� ánh sáng chết chóc xuống từng ngóc ngách của thành phố. Gió lạnh buốt mang theo mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt của ma khí và mùi tro tàn của những kiến trúc đang sụp đổ, gào thét như những linh hồn oan khuất, quấn lấy từng người.

Trong một góc đổ nát của một ngôi miếu cổ, những viên gạch vỡ vụn và cột đá nứt nẻ tạo thành một nơi trú ẩn tạm bợ, nhóm Tạ Trần đang ẩn mình. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn đứng thẳng, đôi mắt sâu thẳm quét qua khung cảnh hủy diệt đang diễn ra trước mắt. Làn da trắng nhợt của anh càng trở nên nổi bật trong thứ ánh sáng đỏ quạch của lửa và ma khí. Anh không nói một lời, nhưng sự trầm tĩnh đến đáng sợ của anh lại tạo thành một điểm tựa kỳ lạ giữa cơn hỗn loạn. Anh chứng kiến quân đoàn Ma Vực, không chỉ là những quái vật dị hợm mà còn bao gồm cả những kẻ từng là tu sĩ, giờ đây đã ‘mất người’, biến thành những con rối khát máu, tràn vào thành phố như thủy triều đen. Chúng không còn hình dáng con người hoàn chỉnh, làn da xám xịt hoặc tím tái, đôi m���t đỏ ngầu lồi ra, gân xanh nổi chằng chịt trên khắp cơ thể, và những tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng khô khốc không còn chút nhân tính nào. Chúng xé nát mọi thứ trên đường đi, từ những phàm nhân vô tội đang cố gắng chạy trốn đến những tu sĩ còn sót lại đang tuyệt vọng chống cự.

"Đây... đây là tận thế sao? Thiên Đạo... thực sự đã bỏ rơi chúng ta?" Giọng Lăng Nguyệt Tiên Tử yếu ớt, run rẩy, thì thầm. Vẻ lạnh lùng băng giá thường thấy trên dung nhan tuyệt mỹ của nàng đã tan biến, thay vào đó là sự hoang mang tột độ và một nỗi sợ hãi sâu sắc. Nàng, một vị Tiên Tử từng đứng trên vạn người, từng tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Đạo và con đường tu luyện bất diệt, giờ đây lại cảm thấy mình nhỏ bé và vô lực đến thế. Ánh mắt phượng của nàng, thường sắc bén và đầy uy nghiêm, giờ đây lại chứa đựng sự tuyệt vọng, chực trào nước mắt. Nàng hướng ánh mắt cầu khẩn về phía Tạ Trần, như thể anh là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi của sự hủy diệt. Chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của nàng, thường tỏa ra ánh sáng dịu mát, giờ đây cũng trở nên mờ nhạt, như chính niềm hy vọng trong lòng nàng.

Ngay lúc đó, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra không xa. Một tu sĩ Kim Đan Cảnh, người vừa mới đây còn đang dũng mãnh chiến đấu, thân thể bị ma khí xâm thực quá mức, đột nhiên gục xuống. Chỉ trong tích tắc, thân thể hắn bắt đầu biến dạng một cách ghê rợn. Da thịt tím tái, xương cốt vặn vẹo, tiếng gào thét đau đớn biến thành tiếng gầm rú man rợ. Đôi mắt hắn từ từ chuyển sang đỏ ngầu, và từ những vết nứt trên da, từng sợi ma khí đen kịt trào ra, cuốn lấy hắn, biến hắn thành một quái vật với hình hài nửa người nửa thú, vung vuốt sắc nhọn lao vào đồng đội cũ.

"Không thể nào! Những người đó... họ từng là đồng môn của ta! Tại sao lại biến thành thế này?" Dương Quân nghiến răng, nắm chặt thanh kiếm trong tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết của y giờ đây đỏ ngầu vì phẫn nộ và đau khổ. Y không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Những huynh đệ, những tiền bối mà y từng kính trọng, những người từng cùng y thề nguyện bảo vệ chính đạo, giờ đây lại hóa thành những con quái vật vô tri, tàn sát đồng loại. Trái tim y quặn thắt, niềm tin vào sự tốt đẹp của tu tiên, vào công lý, đang bị thử thách đến cực điểm. Mùi máu tanh và mùi ma khí nồng nặc xộc vào mũi y, khiến y cảm thấy buồn nôn.

Tạ Trần quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt Lăng Nguyệt Tiên Tử, giọng anh vẫn trầm tĩnh đến đáng sợ, như một tảng băng giữa biển lửa. "Thiên Đạo đã sụp đổ. Giờ đây, không có ai để bỏ rơi hay cứu vớt nữa. Chỉ có nhân tính, và nó đang bị xé nát." Lời nói của anh không phải là sự an ủi, cũng không phải là lời hô hào chiến đấu. Đó là một sự thật trần trụi, lạnh lùng, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, buộc người nghe phải đối diện với thực tại nghiệt ngã. Anh không lên tiếng khẳng định hay phủ nhận nỗi sợ hãi của họ, mà chỉ đơn thuần diễn giải bản chất của thứ đang xảy ra. Anh biết, trong thời khắc này, mọi lời nói sáo rỗng đều vô nghĩa. Chỉ có sự thật mới có thể giúp họ tìm thấy con đường.

Xa hơn một chút, Liễu Thanh Phong vẫn quỳ sụp, thân thể run rẩy bần bật, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Hắn lẩm bẩm những lời lẽ không rõ ràng, như một người bị giam cầm trong cơn ác mộng vĩnh cửu. Mái tóc đen dài của hắn rối bời, phủ lấy gương mặt thanh tú đã hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo thường ngày. Niềm tin bất diệt vào Thiên Đạo của hắn đã tan vỡ cùng với bầu trời. Hắn không còn là Liễu Thanh Phong dũng mãnh, tự phụ, mà chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, bị bỏ lại giữa đống đổ nát của niềm tin. Tiếng la hét, tiếng gầm rú, và cả mùi máu tanh nồng nặc dường như không còn chạm tới được tâm trí hắn.

Tạ Trần nhìn qua ba người đồng hành của mình, ánh mắt anh không một chút dao động. Anh hiểu rõ nỗi sợ hãi, sự phẫn nộ và tuyệt vọng đang cuộn trào trong lòng họ. Họ đang đứng trước vực thẳm của sự hủy diệt, và anh, một phàm nhân không tu hành, lại là điểm tựa duy nhất mà họ đang bám víu. Đây không chỉ là cuộc chiến chống lại Ma Chủ Cửu U, mà còn là cuộc chiến ch��ng lại sự tha hóa, chống lại việc 'mất người' – thứ đang gặm nhấm nhân gian từ sâu bên trong.

***

Vài giờ sau cuộc tấn công kinh hoàng vào Thành Vô Song, nhóm Tạ Trần đã tạm thời rút lui đến một phế tích cổ thành nằm không xa. Nơi đây, những bức tường đá đổ nát, những cột trụ rêu phong và những phiến đá chạm khắc cổ xưa tạo nên một khung cảnh hoang tàn, u ám. Tuy nhiên, sự cổ kính và tĩnh mịch vốn có của nó giờ đây bị bao trùm bởi một nỗi tuyệt vọng và rùng rợn đến từ màn ma khí đặc quánh đang bao phủ khắp nơi. Gió lớn rít qua các khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, mang theo tiếng la hét vọng lại từ xa xa của Thành Vô Song, giờ đã biến thành một đống tro tàn và xác chết. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong, mùi máu khô còn vương vãi và mùi ma khí thoang thoảng quẩn quanh, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề.

Từ nơi ẩn náu này, họ có thể nhìn rõ hơn sự tàn phá của Thành Vô Song. Những cột khói đen khổng lồ vẫn bốc lên ngùn ngụt, che khuất tầm nhìn, nhưng những tiếng nổ vang vọng và ánh lửa chập chờn vẫn cho thấy cuộc tàn sát vẫn chưa kết thúc. Từ phía xa, từng tốp ma vật và những tu sĩ ‘mất người’ vẫn đang săn lùng những người sống sót, tiếng gầm gừ và tiếng rít gào của chúng vang vọng giữa màn đêm bị ma khí che phủ. Trong số đó, họ còn chứng kiến nhiều tu sĩ khác, những người từng mang theo niềm kiêu hãnh của tiên gia, sau khi bị thương nặng hoặc nhiễm ma khí quá mức, đã dần biến chất, không còn là chính mình. Một số thì da thịt khô quắt, biến thành những xác sống biết đi, số khác thì thân thể phình to, hóa thành những quái vật khát máu, chỉ còn biết tấn công bất cứ sinh vật nào chúng nhìn thấy. Đó là một quá trình đau đớn và ghê tởm, nơi nhân tính bị bóc tách từng lớp, để lại một sinh vật chỉ còn bản năng nguyên thủy và sự điên loạn.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng nhưng kiên cường, đang cố gắng chữa trị cho một vài phàm nhân bị thương nặng. Y phục xanh ngọc của y sư đã dính đầy máu và bụi bẩn, nhưng đôi tay nàng vẫn nhanh nhẹn, khéo léo. Nàng dùng những thảo dược quý hiếm và một chút linh lực còn sót lại, cố gắng níu giữ chút sinh mạng mong manh cho những người đang hấp hối. Nàng đau xót nhìn những vết thương khủng khiếp trên cơ thể của họ, nhưng nỗi đau lớn nhất trong lòng nàng là chứng kiến sự tàn phá của nhân tính, khi những con người yếu ớt này không chỉ bị tấn công bởi ma vật mà còn bị chính những kẻ từng được gọi là “tiên nhân” giết hại.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt cụp sát đầu và chiếc đuôi lông mềm mại run rẩy, co rúm lại bên cạnh Tạ Trần. Đôi mắt nàng mở to, tràn ngập sự sợ hãi và bối rối. Nàng vốn là một yêu quái lanh lợi, nhưng trước cảnh tượng tận thế này, nàng cũng chỉ là một sinh linh yếu ớt, chỉ biết bám víu vào hơi ấm và sự bình tĩnh lạ thường của Tạ Trần. Nàng đã từng chứng kiến nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một sự hủy diệt có quy mô lớn đến như vậy, nơi ranh giới giữa người và quỷ trở nên mờ nhạt đến ghê tởm.

Dương Quân, sau khi cố gắng ổn định lại tâm lý, đã tìm cách vực dậy Liễu Thanh Phong. Y quỳ xuống bên cạnh hắn, vỗ nhẹ vào vai, giọng nói tràn đầy sự sốt ruột và lo lắng. "Liễu huynh! Tỉnh lại đi! Huynh không thể cứ như thế này được! Thiên Đạo sụp đổ thì sao chứ? Chúng ta vẫn còn sống! Chúng ta phải chiến đấu!" Nhưng những lời nói của y không thể chạm tới được Liễu Thanh Phong. Hắn gục xuống, toàn thân run rẩy, giọng thều thào, như hơi thở cuối cùng của một linh hồn đã tan vỡ. "Vô nghĩa... tất cả đều vô nghĩa... Thiên Đạo đã chết... chúng ta... chúng ta là cái gì? Hóa ra... ta đã tin vào điều gì..." Hắn lặp đi lặp lại những lời đó, ánh mắt vô hồn nhìn về phía hư không, như thể toàn bộ thế giới của hắn đã sụp đổ cùng với Thiên Đạo. Thanh kiếm Bích Lạc của hắn, vốn là biểu tượng của sự chính trực và sức mạnh, giờ đây nằm lăn lóc trên mặt đất lạnh lẽo, bám đầy bụi bẩn, chẳng khác nào một món phế phẩm vô dụng.

Tạ Trần đứng đó, quan sát tất cả. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, rồi mở ra. Đôi mắt anh, vốn đã sâu thẳm, giờ đây dường như còn sâu hơn nữa, ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Anh dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn', thấu thị qua màn ma khí dày đặc, nhìn xuyên qua những chuỗi nhân quả của sự tha hóa đang diễn ra khắp nơi. Anh không nhìn thấy một phép thuật cụ thể nào từ Ma Chủ Cửu U để biến đổi các tu sĩ. Thay vào đó, anh nhìn thấy một loại bệnh dịch tinh thần, một sự suy sụp niềm tin tột độ, một sự trống rỗng bên trong mà ma khí đã lợi dụng để xâm nhập và gặm nhấm. Những tu sĩ này, khi Thiên Đạo sụp đổ, khi mọi lý tưởng và mục đích tu luyện của họ trở thành hư vô, tâm trí họ đã mở ra một khe hở. Ma khí không chỉ là một năng lượng ngoại lai, mà nó còn là hiện thân của sự hỗn loạn, của những ham muốn nguyên thủy và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất. Khi không còn mục tiêu, không còn niềm tin, không còn nhân tính để níu giữ, những khao khát về sức mạnh, về sự bất tử mà họ từng theo đuổi đã biến họ thành những con rối vô tri, biến chất. Đây không phải là một cuộc chiến của sức mạnh đối kháng, mà là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, của việc giữ lấy bản chất làm người. Gánh nặng trên vai Tạ Trần càng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, khi anh nhận ra mình không chỉ phải đối mặt với một thế lực hủy diệt bên ngoài, mà còn phải chống lại một sự tha hóa đến từ sâu thẳm bên trong chính nhân gian.

***

Sương mù dày đặc bao phủ phế tích cổ thành vào rạng sáng hôm sau, mặc dù bầu trời vẫn âm u và bị ma khí che khuất, không có lấy một tia nắng. Không khí lạnh lẽo thấu xương, mang theo mùi máu, mùi đất ẩm và kim loại gỉ sét, xen lẫn mùi ma khí nồng nặc. Trong một góc yên tĩnh hơn, nơi những bức tường đá còn đứng vững tạo nên một không gian kín đáo, nhóm người Tạ Trần đang ngồi lại. Tiếng gió rít nhẹ qua các khe hở là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng nặng nề, xen lẫn với tiếng thở dốc đầy mệt mỏi của những người sống sót. Sự tuyệt vọng vẫn bao trùm, nhưng trong ánh mắt của một số người, đã bắt đầu nhen nhóm một tia quyết tâm yếu ớt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau một đêm chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, đã phần nào lấy lại được sự bình tĩnh. Tuy nhiên, vẻ mặt nàng vẫn còn hiện rõ sự mệt mỏi và hoài nghi sâu sắc. "Chúng ta phải làm gì? Chi��n đấu ư? Bằng cách nào? Chúng ta không còn Thiên Đạo, không còn linh khí! Chỉ có Ma khí và sự điên loạn!" Nàng nhìn Dương Quân, rồi lại nhìn Tạ Trần, giọng nói của nàng đầy sự bế tắc. Nàng đã quen với việc dựa vào sức mạnh của linh khí, vào sự bảo hộ của Thiên Đạo, nhưng giờ đây tất cả đều đã biến mất. Sức mạnh của nàng, từng là niềm kiêu hãnh, giờ đây dường như trở nên vô dụng trước sự hỗn loạn này. Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc nàng giờ chỉ còn phản chiếu một thứ ánh sáng yếu ớt, gần như không tồn tại, như chính niềm tin của nàng.

Dương Quân, ánh mắt y vẫn đỏ ngầu, nhưng đã không còn vẻ hoảng loạn. Y nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt quật cường nhìn về phía Thành Vô Song đang cháy âm ỉ. "Không thể đầu hàng! Nếu chúng ta không chiến đấu, ai sẽ bảo vệ phàm nhân? Ai sẽ giữ lại chút nhân tính cuối cùng?" Y nói, giọng nói đầy sự cương quyết, dẫu biết rằng con đường phía trước là vô cùng gian nan. Niềm nhiệt huyết và lý tưởng về chính nghĩa trong y chưa hoàn toàn tắt lịm, dẫu cho những gì y chứng kiến đêm qua đã xé nát phần nào tâm hồn y.

Liễu Thanh Phong vẫn gục mặt xuống, không một chút phản ứng. Hắn vẫn chìm sâu trong vực thẳm của sự suy sụp, không thể nghe, không thể thấy, không thể cảm nhận bất cứ điều gì ngoài nỗi tuyệt vọng vô bờ bến của chính mình. Sự tồn tại của hắn, của những lời nói của Lăng Nguyệt hay Dương Quân, dường như không còn ý nghĩa gì đối với hắn nữa.

Tạ Trần im lặng lắng nghe. Anh biết, đây là thời khắc quan trọng nhất. Đây không chỉ là việc lựa chọn một con đường sống sót, mà là lựa chọn một triết lý tồn tại. Anh đứng thẳng người, dáng vóc gầy gò của anh trở nên cao lớn một cách kỳ lạ trong ánh sáng mờ ảo của rạng đông bị ma khí che phủ. Đôi mắt anh quét qua từng người, từ Lăng Nguyệt đang hoài nghi, Dương Quân đang đầy nhiệt huyết nhưng lạc lối, đến Liễu Thanh Phong đã hoàn toàn sụp đổ. Giọng anh trầm tĩnh, nhưng lại mang một trọng lượng kỳ lạ, như một lời sấm truyền giữa thế giới đang sụp đổ.

"Chúng ta không chiến đấu với Ma Chủ bằng sức mạnh." Anh nói, mỗi lời đ���u vang vọng trong không gian tĩnh lặng, buộc mọi ánh mắt phải đổ dồn về phía anh. "Sức mạnh là thứ đã khiến Thiên Đạo mục nát, đã khiến những tu sĩ 'mất người'. Chúng ta cũng không chiến đấu để vá lại một Thiên Đạo đã vỡ nát. Điều đó là vô nghĩa."

Lăng Nguyệt và Dương Quân đều nín thở, lắng nghe từng lời của anh, như thể anh đang hé mở một chân lý mà họ chưa từng nghĩ tới.

"Chúng ta chiến đấu," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói anh trở nên kiên định hơn bao giờ hết, "để bảo vệ những gì còn sót lại của 'người'. Sự tha hóa... đó là cái giá của khao khát bất diệt, của việc chạy theo sức mạnh mà quên đi bản chất. Giờ đây, chúng ta phải chứng minh rằng sự bình thường, sự sống, còn giá trị hơn bất kỳ sự bất tử giả tạo nào."

Anh không đưa ra một mệnh lệnh, không vẽ ra một viễn cảnh chiến thắng hào nhoáng. Anh chỉ đơn thuần đặt ra một triết lý, một con đường mà họ có thể lựa chọn. Lời nói của Tạ Trần không mang theo bất kỳ linh lực hay khí thế áp bức nào, nhưng nó lại có sức mạnh xuyên thấu, đánh thẳng vào tâm can của mỗi người. Nó không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một sự định nghĩa lại toàn bộ cuộc chiến này: không phải là cuộc đối đầu giữa các thế lực hùng mạnh, mà là cuộc chiến để bảo vệ bản chất con người, để níu giữ phần "người" giữa biển hỗn loạn của ma khí và sự điên loạn.

Anh nhìn về phía Thành Vô Song đang cháy rụi, khói đen vẫn bốc lên cuồn cuộn như một lời nhắc nhở tàn khốc về sự hủy diệt. Một quyết định nặng nề, nhưng cũng đầy kiên định, hình thành trong tâm trí anh. Anh là điểm neo nhân quả, là mục tiêu của Ma Chủ, và cũng là hy vọng duy nhất của "Nhân Đạo". Tạ Trần biết rằng con đường phía trước sẽ là biển máu và tro tàn, là vô vàn khó khăn, nhưng ánh mắt anh không hề dao động, chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá, một niềm tin không gì lay chuyển được vào "Nhân Đạo". Anh sẽ đứng vững, không phải để chống lại sự sụp đổ, mà để dẫn dắt một con đường mới, một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của "người" sẽ được định nghĩa lại, không cần thành tiên, không cần bất tử, chỉ cần được sống một đời trọn vẹn, trọn vẹn với nhân tính của mình. Kỷ nguyên của Ma Kha đã bắt đầu, và anh, Tạ Trần, sẽ là người viết nên những trang sử đầu tiên của nó, không phải bằng gươm đao, mà bằng sự kiên định của nhân tính.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free