Nhân gian bất tu tiên - Chương 551: Hỗn Loạn Triều Dâng: Tiếng Vọng Thiên Đạo Vỡ Vụn
Tiếng la ó phẫn nộ từ phía các tu sĩ vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với tiếng xì xào bàn tán sợ hãi của những phàm nhân còn chưa kịp chạy thoát. Liễu Thanh Phong vẫn đứng đó, kiếm Bích Lạc chỉ thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt rực lửa căm phẫn. U Linh trên nóc tửu lâu vẫn như một bức tượng sống, nhưng khí tức âm u của nó đã bám víu lấy từng ngóc ngách của quảng trường, như một lời nhắc nhở về hiểm họa vô hình.
Tạ Trần, đứng giữa tâm bão, không hề nao núng. Ánh mắt anh vẫn tĩnh tại, tựa hồ chứa đựng cả vũ trụ đang xoay vần. Anh không đáp lại lời mạt sát của Liễu Thanh Phong, chỉ lặng lẽ nhìn lên bầu trời. Một dự cảm chẳng lành, một tiếng vọng của sự suy kiệt đã dội về trong tâm thức anh từ rất lâu, giờ đây đang dần hiện hữu. Đây là cái giá của sự thật, cái giá của một con đường mới.
Một ngày đã trôi qua kể từ bu���i tuyên ngôn long trọng nhưng đầy biến động ấy. Thị Trấn An Bình, nơi từng là biểu tượng của sự yên bình, nay thức giấc trong một buổi sáng tưởng chừng bình thường nhưng lại ẩn chứa sự bất thường đến đáng sợ. Mặt trời vẫn lên, nhưng ánh dương không còn rực rỡ như thường lệ, bị che phủ bởi một lớp mây xám xịt kỳ lạ, nặng trĩu như thể mang theo gánh nặng của cả thế gian. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, những quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tất cả vẫn ở đó, nhưng không khí nhộn nhịp, ồn ào quen thuộc đã biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người, như thể cả thị trấn đang nín thở chờ đợi điều gì đó. Mùi thức ăn sáng, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm thường ngày dường như bị lấn át bởi một thứ mùi kim loại tanh nồng, hòa lẫn với một chút vị chua chát, khó chịu.
Tạ Trần vẫn ở lại quảng trường, không rời đi. Anh đứng đó, thân hình gầy gò nhưng vững chãi, đôi mắt sâu thẳm dõi theo bầu trời. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và những người khác cũng không rời. Họ đã dành cả đêm để trấn an những phàm nhân sợ hãi, thiết lập những vòng phòng ngự tạm thời, nhưng trong lòng ai nấy đều biết, điều tồi tệ nhất có lẽ vẫn chưa đến.
Đúng lúc đó, một tiếng "Rắc!" khô khốc vang vọng từ trên cao, xuyên thủng sự tĩnh lặng đáng sợ. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn lên bầu trời. Bầu trời vốn chỉ xám xịt bỗng nhiên nứt toác! Không phải là một vết nứt nhỏ, mà là những khe hở đen kịt, ngoằn ngoèo, như một tấm gương khổng lồ vừa bị nện vỡ. Từ những vết nứt ghê rợn ấy, những luồng linh khí hỗn loạn, cuồng bạo bắt đầu tràn xuống, hòa lẫn với những làn ma khí mờ nhạt, lạnh lẽo. Không khí đột ngột trở nên nặng nề, khó thở, như có hàng ngàn tảng đá vô hình đè nén xuống lồng ngực mọi sinh linh.
"Trời sập rồi! Cứu mạng!"
Tiếng thét kinh hoàng đầu tiên vang lên từ một phụ nữ trung niên, bà ta ngã quỵ xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu. Các cơn địa chấn nhỏ bắt đầu rung chuyển, khiến những ngôi nhà gỗ ọp ẹp lay động dữ dội, gạch đá rơi lả tả. Tiếng đổ vỡ, tiếng la hét bắt đầu bùng lên như một làn sóng, lan rộng khắp thị trấn. Khói bụi mù mịt bốc lên, hòa lẫn với những làn sương đen mờ ảo từ các vết nứt trên trời, biến An Bình thành một bức tranh hỗn mang.
Tạ Trần vẫn đứng đó, đôi mắt anh không chớp, quan sát từng chuyển động của bầu trời, từng biểu hiện của sự hỗn loạn. Anh cảm nhận rõ ràng sự tan rã của Thiên Đạo, không phải là một sự kiện từ từ, mà là một cú sốc điện giật toàn diện. Linh khí, vốn là cội nguồn của sự sống và tu luyện, giờ đây như một dòng sông cuồng nộ tràn bờ, cuốn trôi mọi trật tự. Anh có thể nghe thấy tiếng rên rỉ của Nhân Quả Luân Bàn trong cơ thể mình, nó đang cố gắng neo giữ, cố gắng điều hòa dòng năng lượng hỗn loạn đang tuôn trào, nhưng dường như nó cũng đang phải chịu một áp lực khổng lồ.
"Anh Tạ Trần ơi, Tiểu Hoa sợ quá!"
Một tiếng gọi run rẩy vang lên. Tiểu Hoa, cô bé bán hoa ngày nào, giờ đây co rúm lại sau lưng một chiếc xe đẩy hàng đổ nát, đôi mắt to tròn lanh lợi ngày nào giờ tràn ngập nước mắt và sự kinh hoàng. Cô bé vươn tay về phía Tạ Trần, khao khát một sự an ủi, một điểm tựa trong cơn hỗn loạn. Nhìn ánh mắt ngây thơ ấy, trái tim Tạ Trần như bị bóp nghẹt. Đây là những phàm nhân mà anh muốn bảo vệ, những sinh linh yếu ớt đang phải chịu đựng hậu quả của một cuộc chiến không phải do họ gây ra.
Dương Quân không chần chừ. Với vẻ mặt nghiêm nghị, anh rút kiếm ra khỏi vỏ, khí thế anh dũng bừng bừng. "Các ngươi, mau tập hợp! Bảo vệ người dân! Đưa họ vào những nơi trú ẩn kiên cố!" Anh ra lệnh cho vài thủ vệ thành còn đang bàng hoàng. Những thủ vệ vạm vỡ, mặc giáp sắt, cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt họ lộ rõ sự sợ hãi và bất lực. "Thủ Vệ Thành, mau chóng!" Dương Quân không ngừng thúc giục, cố gắng thiết lập một trật tự nhỏ nhoi giữa cơn đại loạn. Anh xông vào đám đông đang hoảng loạn, dùng thân mình che chắn cho một bà lão suýt bị gạch đá rơi trúng. "Đừng sợ! Cứu viện sẽ đến!" Anh hô lớn, dù chính bản thân anh cũng không biết cứu viện sẽ đến từ đâu.
Nhưng sự hỗn loạn không chỉ dừng lại ở những cơn địa chấn và tiếng thét. Một vài phàm nhân yếu ớt, hoặc tu sĩ cấp thấp gần đó, bắt đầu có dấu hiệu biến dị đáng sợ. Một người đàn ông trung niên, vốn là một người bán thịt hiền lành, bỗng nhiên gầm gừ như dã thú. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, những mạch máu xanh tím nổi lên trên gương mặt, và móng tay hắn trở nên sắc nhọn như móng vuốt. Hắn vung vẩy hai tay, tấn công bất ngờ vào một người phụ nữ bên cạnh, cào xé quần áo nàng, khiến nàng thét lên kinh hãi.
"Hắn... hắn bị làm sao vậy?" Một phàm nhân run rẩy chỉ tay.
"Đó là... 'mất người'!" Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thì thầm, giọng nói lạnh lẽo nhưng ẩn chứa sự đau đớn. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến nàng rùng mình. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, tiên khí bùng nổ, tạo ra một vòng bảo vệ quanh Tạ Trần và những phàm nhân gần đó. Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, Bách Hoa Tiên Tử cũng đều vào thế thủ, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào. Họ không chỉ phải chống lại sự hỗn loạn của Thiên Đạo, mà còn phải chống lại những "kẻ mất người" đang bùng phát khắp nơi.
Những vết nứt trên trời lan rộng hơn nữa, như những vết thương hở toác trên một cơ thể khổng lồ. Linh khí cuộn xoáy như những cơn bão vô hình, tạo ra những xoáy lốc năng lượng màu xám và đen, cuốn phăng những mái ngói, những cành cây yếu ớt. Tiếng gió rít gào, tiếng sấm nổ vang trời, không phải là sấm chớp của một cơn bão bình thường, mà là tiếng gầm giận dữ của một trật tự đang sụp đổ. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi máu tanh từ những kẻ biến dị, tạo nên một thứ mùi kinh tởm, báo hiệu cho một thế giới đang dần chìm vào vực sâu. Tạ Trần đưa tay ra, cảm nhận những giọt mưa bụi lạnh lẽo, không phải nước, mà là những mảnh linh khí vụn vỡ, sắc nhọn như thủy tinh, đâm vào da thịt anh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu.
Cùng thời điểm đó, cách xa Thị Trấn An Bình hàng vạn dặm, tại Thái Huyền Tông, một trong những tiên môn danh tiếng nhất Thập Phương Nhân Gian, không khí cũng đang hỗn loạn không kém. Thái Huyền Tông tọa lạc trên một dãy núi linh thiêng, nơi các điện đài tráng lệ làm từ ngọc thạch và gỗ linh mộc sừng sững giữa biển mây. Mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng, chạm khắc rồng phượng tinh xảo. Các cầu đá bắc qua vực sâu, tháp tu luyện cao vút chạm mây, và các sân luyện võ rộng lớn, tất cả đều toát lên vẻ thanh tịnh, trang nghiêm và tràn đầy linh khí. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, tiếng kiếm reo trong các sân tập, tiếng chim hót líu lo từ rừng cây linh, tiếng đệ tử tụng kinh và tiếng thác nước chảy róc rách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hài hòa của sự tu luyện. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thảo dược từ Dược Viên, mùi linh khí thanh mát và đôi khi là mùi gỗ đàn hương, tất cả đều là biểu tượng của một cõi tiên cảnh.
Tuy nhiên, buổi sáng hôm nay, bức tranh đó đã hoàn toàn sụp đổ. Bầu trời Thái Huyền Tông cũng không còn trong xanh, mà bị bao phủ bởi những tầng mây đen kịt, cuộn xoáy bất thường, như những con quái vật khổng lồ đang giằng xé lẫn nhau. Linh khí, vốn dồi dào và thuần khiết, giờ đây trở nên hỗn loạn, cuồng bạo và mang theo một chút khí tức lạnh lẽo, âm u. Các trận pháp hộ sơn vốn kiên cố như thành đồng vách sắt, giờ đây run rẩy bần bật, ánh sáng pháp thuật chập chờn, lúc sáng lúc tối, như ngọn nến trước gió, báo hiệu một sự bất ổn khủng khiếp. Tiếng chuông chùa không còn ngân nga thanh tịnh mà trở nên đứt quãng, thê lương, như tiếng khóc than của một kỷ nguyên đang tàn.
Trong Đại Điện Thái Huyền, Liễu Thanh Phong đứng đó, gương mặt tuấn tú ngày nào giờ vặn vẹo vì phẫn nộ và lo lắng. Hắn vừa trở về tông môn sau buổi tuyên ngôn ở An Bình, và chưa kịp ổn định tâm thần thì tai họa đã ập đến. Hắn nhìn ra bầu trời đang nứt toác, nhìn những tia chớp màu đen xẹt qua các trận pháp hộ sơn, nhìn ánh sáng pháp thuật chập chờn như muốn tắt lịm. Hắn nghe tiếng hò hét, tiếng kinh hoảng của các đệ tử từ bên ngoài truyền vào.
"Nghịch tặc Tạ Trần! Hắn đã chọc giận Thiên Đạo, hủy hoại căn cơ của thế giới!" Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói đầy căm phẫn, vang vọng khắp đại điện. Hắn nắm chặt kiếm Bích Lạc trong tay, mũi kiếm vẫn ánh lên sắc xanh biếc nhưng giờ đây lại mang một vẻ u ám. "Chính là hắn! Tuyên ngôn nghịch thiên của hắn đã khiến Thiên Đạo nổi giận, khiến linh khí đại loạn! Hắn muốn kéo cả nhân gian vào địa ngục!"
Các trưởng lão khác cũng có mặt, gương mặt ai nấy đều trắng bệch vì sợ hãi và lo lắng. Một số gật đầu đồng tình với Liễu Thanh Phong, căm ghét Tạ Trần. Một số khác thì cau mày, tỏ vẻ nghi hoặc, nhưng không dám lên tiếng phản bác. Niềm tin của họ vào Thiên Đạo, vào trật tự cũ, đang bị lung lay dữ dội. Họ đã từng tin tưởng tuyệt đối vào sự vĩnh hằng của Thiên Đạo, vào con đường thành tiên mà họ đang theo đuổi. Nhưng giờ đây, chính cái "Thiên Đạo" đó đang tự sụp đổ trước mắt họ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn đã quay về tông môn sau buổi tuyên ngôn, đứng ở một góc điện, vẻ mặt nàng lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu sắc. Nàng nhìn Liễu Thanh Phong đang cuồng nộ, rồi lại nhìn ra bầu trời đang nứt toác.
"Không phải vậy..." Nàng khẽ nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Đây là sự suy kiệt đã có từ lâu, tuyên ngôn của Tạ Trần chỉ là giọt nước tràn ly, làm lộ rõ bản chất của Thiên Đạo mà thôi."
Liễu Thanh Phong quay phắt lại, ánh mắt hắn như muốn xuyên thủng nàng. "Lăng Nguyệt sư tỷ! Đến giờ phút này mà nàng vẫn còn mê muội vì lời lẽ của kẻ phàm nhân đó sao? Hắn là một kẻ phản nghịch! Hắn muốn phá hủy tất cả! Không phải suy kiệt đã có từ lâu, mà chính là sự 'phá cục' của hắn đã đẩy Thiên Đạo vào đường cùng!" Hắn không thể chấp nhận sự thật rằng Thiên Đạo mà hắn tin thờ bấy lâu nay đã mục nát từ bên trong. Hắn cần một kẻ để đổ lỗi, và Tạ Trần là mục tiêu hoàn hảo.
"Sự mục nát không phải do một ngày mà thành." Lăng Nguyệt vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh. "Thiên Đạo đã suy yếu từ lâu, linh khí cạn kiệt, nhân tính dần mất đi. Chúng ta, những người tu tiên, cũng đang dần 'mất người' mà không hề hay biết. Tạ Trần chỉ là người đã dũng cảm chỉ ra sự thật, và đưa ra một con đường khác." Nàng nhìn những gương mặt hoảng sợ của các trưởng lão, nhìn những đệ tử trẻ tuổi đang run rẩy ngoài kia, và cảm thấy một nỗi đau đớn thấu tận tâm can.
Nhưng Liễu Thanh Phong đã không còn lắng nghe. Hắn cư��i khẩy, một nụ cười đầy vẻ khinh bỉ và tự phụ. "Con đường khác? Con đường của phàm nhân? Nực cười! Con đường duy nhất là trấn áp kẻ nghịch tặc, khôi phục Thiên Đạo! Ta sẽ không để hắn hủy hoại nền móng của thế giới này!" Hắn quay sang các trưởng lão, giọng nói đanh thép. "Truyền lệnh! Triệu tập tất cả đệ tử tinh anh! Chúng ta sẽ đến Thị Trấn An Bình, trấn áp Tạ Trần và dẹp yên loạn lạc! Kẻ nào dám cản trở, sẽ bị coi là đồng lõa!"
Đúng lúc đó, một tiếng ho khan vang lên. Một đệ tử trẻ tuổi, tu vi chỉ ở cấp Luyện Khí, bỗng nhiên ngã quỵ xuống đất, miệng phun ra một ngụm máu đen. Đôi mắt hắn trở nên đỏ ngầu, gương mặt biến dạng vì đau đớn và sợ hãi. Hắn co giật, lẩm bẩm những lời vô nghĩa, và linh khí trong cơ thể hắn bỗng nhiên trở nên cuồng bạo, không thể kiểm soát.
"Hắn... hắn bị làm sao vậy?" Một trưởng lão kinh hãi thốt lên.
"Tâm ma... Tâm ma nổi dậy!" Một trưởng lão khác run rẩy nói. "Linh khí hỗn loạn đã xâm nhập vào cơ thể, gây ra sự biến dị. Hắn đang 'mất người'!"
Cảnh tượng này đã gây ra một làn sóng hoảng loạn mới trong Thái Huyền Tông. Các đệ tử khác, dù tu vi cao hơn, cũng cảm thấy một sự khó chịu, một luồng linh khí hỗn loạn đang cố gắng xâm nhập vào kinh mạch của họ, kích thích những chấp niệm và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong đại điện, hòa lẫn với mùi trầm hương và mùi lưu huỳnh từ bên ngoài, tạo nên một sự hỗn loạn đến ghê tởm.
Liễu Thanh Phong cũng kinh ngạc, nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại. Hắn không thể để nỗi sợ hãi này lan rộng. "Đây chính là hậu quả của sự hỗn loạn do Tạ Trần gây ra! Hắn là mầm họa! Chúng ta phải nhổ tận gốc!" Hắn hét lên, cố gắng dùng sự phẫn nộ của mình để át đi nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng hắn và những người khác. Hắn đã quyết tâm. Hắn sẽ chứng minh rằng mình đúng, và Tạ Trần là kẻ sai trái. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi, một cuộc chiến để bảo vệ cái Thiên Đạo mà hắn tin tưởng, dù nó đang tan rã ngay trước mắt hắn.
Vào giữa trưa cùng ngày, khi Thị Trấn An Bình đang chìm trong khói lửa và Thái Huyền Tông đang chuẩn bị cho một cuộc chiến, tại một Phế Tích Cổ Thành hẻo lánh, nơi vốn đã hoang tàn, giờ đây lại càng thêm âm u. Cổ thành này từng là một đô thị phồn hoa của một nền văn minh cổ đại, nhưng thời gian và chiến tranh đã biến nó thành một đống đổ nát. Các bức tường đá đổ nát, các cột trụ bị sụp đổ, các con đường bị cây cối và rêu phong bao phủ, tất cả đều kể một câu chuyện về sự vô thường của vạn vật. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng lá cây xào xạc, tiếng côn trùng từ những hang động tối tăm, tất cả tạo nên một bản nhạc hoang tàn, u ám. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong, mùi đá cũ kỹ, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và mục nát, tạo nên một bầu không khí cô độc và bí ẩn.
Bầu trời trên Phế Tích Cổ Thành cũng âm u không kém. Những vết nứt khổng lồ trên tầng không kéo dài đến tận đây, đổ xuống những luồng linh khí hỗn loạn và ma khí mờ nhạt. Gió lớn mang theo cát bụi, tạo thành những cơn lốc xoáy nhỏ, cuốn lên những mảnh vỡ của lịch sử. Trong khung cảnh hoang tàn và hỗn loạn ấy, một cái bóng đen kịt, mờ ảo như sương khói, lặng lẽ xuất hiện giữa đống đổ nát của một ngôi đền cổ. Đó chính là U Linh, sứ giả của Ma Chủ Cửu U. Thân hình nàng yêu mị, uyển chuyển, nhưng gương mặt xinh đẹp lại lạnh lùng đến đáng sợ, đôi mắt không có con ngươi lấp lánh một thứ ánh sáng lạnh lẽo và tàn nhẫn, như thể nàng là hiện thân của cái chết.
U Linh không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Nàng chỉ đứng đó, bất động, quan sát những linh khí hỗn loạn từ trên trời đổ xuống, như những dòng sông đen ngòm đang tràn bờ. Nàng dõi mắt về phía xa, nơi Thị Trấn An Bình đang chìm trong khói lửa và tiếng thét kinh hoàng, một nụ cười nhếch mép nhẹ nhàng xuất hiện trên đôi môi tái nhợt của nàng. Nụ cười ấy không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có sự lạnh lẽo và hài lòng.
Trên tay U Linh, một phù chú đen tuyền khẽ rung lên. Phù chú này được khắc bằng những ký tự cổ xưa, phát ra những tia ma khí mờ nhạt, uyển chuyển như những con rắn đen. Khí tức của phù chú không hề hung hãn, nhưng lại mang một sự âm u, quỷ dị, như một lời thì thầm của bóng tối. Khi linh khí hỗn loạn từ trên trời đổ xuống, phù chú trên tay U Linh bỗng nhiên phát sáng mạnh hơn, những tia ma khí từ nó hòa lẫn vào dòng linh khí, tạo thành một luồng năng lượng đen tối, mạnh mẽ hơn gấp bội.
Một nhóm phàm nhân và vài tu sĩ cấp thấp đang cố gắng chạy trốn qua Phế Tích Cổ Thành này, hy vọng tìm được một nơi trú ẩn an toàn hơn. Họ hoảng loạn, gương mặt lấm lem bụi đất và nước mắt. Khi họ đi ngang qua nơi U Linh đang đứng, luồng ma khí từ phù chú bỗng nhiên mạnh mẽ hơn, bao trùm lấy họ.
"Cái gì thế này?" Một tu sĩ trẻ tuổi rên rỉ, ôm lấy đầu. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói như kim châm khắp cơ thể, đồng thời một nỗi sợ hãi vô bờ bến dâng trào trong tâm trí, khiến hắn gần như mất trí. Linh khí trong cơ thể hắn bỗng nhiên trở nên cuồng bạo, không còn tuân theo sự điều khiển của hắn, mà chạy loạn trong kinh mạch, gây ra những cơn co giật.
Những phàm nhân khác cũng không khá hơn. Họ ngã quỵ xuống đất, ôm đầu quằn quại. Không phải t��t cả đều biến dị như ở An Bình, nhưng họ đều cảm thấy một sự suy yếu nhanh chóng, một nỗi tuyệt vọng xâm chiếm tâm hồn, một cảm giác bị hút cạn sức sống. Mắt họ dần trở nên vô hồn, khuôn mặt hốc hác, như thể sinh lực đã bị rút cạn. Mùi lưu huỳnh và mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa từ cơ thể họ, báo hiệu một sự biến đổi đáng sợ đang diễn ra.
U Linh vẫn đứng đó, đôi mắt trống rỗng quan sát mọi thứ. Nàng không hề có vẻ ngạc nhiên hay thương xót. Nàng chỉ thì thầm, giọng nói khàn đặc, không một chút cảm xúc, như một tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm: "Hỗn loạn... đã bắt đầu. Ngài sẽ hài lòng."
Sau đó, nàng buông phù chú xuống đất. Phù chú đen tuyền không gây ra tiếng động nào, chỉ tan biến thành một làn khói đen kịt, mỏng như sương. Làn khói ấy không tiêu tan mà từ từ lan tỏa ra xung quanh, len lỏi vào từng khe đá, từng kẽ nứt của cổ thành, mang theo ma khí lan truyền nhanh chóng. Ma khí đó không chỉ ảnh hưởng đến những người phàm và tu sĩ đang cố gắng chạy trốn, mà còn thẩm thấu vào lòng đất, vào những sinh vật yếu ớt, đẩy nhanh quá trình biến dị và suy tàn của vạn vật. Trời âm u hơn nữa, những cơn gió lạnh lẽo mang theo bụi bặm và ma khí táp vào mặt, khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Ma Chủ Cửu U đã bắt đầu hành động, không phải bằng một cuộc tấn công trực diện, mà bằng sự thao túng và khuếch đại sự suy tàn của Thiên Đạo, gieo rắc hạt giống của sự hỗn loạn và tuyệt vọng vào khắp nhân gian.
Trong Thị Trấn An Bình, Tạ Trần ngước nhìn bầu trời đang nứt toác, cảm nhận những luồng linh khí hỗn loạn và ma khí đang cuộn xoáy. Anh thấy những kẻ "mất người" đang gầm gừ, tấn công những người vô tội. Anh nghe tiếng thét kinh hoàng của Tiểu Hoa, tiếng gào thét của Dương Quân, tiếng kiếm reo của Lăng Nguyệt và những đồng minh khác khi họ cố gắng chống đỡ cơn đại họa. Trọng trách đè nặng lên vai anh, một gánh nặng mà không một phàm nhân nào có thể tưởng tượng nổi. Liệu "Đạo Nhân Gian" của anh, con đường mà anh đã kiên định lựa chọn, có đủ sức chống lại sự hỗn loạn này? Hay chính nó lại là nguồn cơn cho sự hỗn loạn này? Nỗi nghi hoặc thoáng qua trong tâm trí anh, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng một sự kiên định sắt đá. Anh đã chọn con đường này, anh sẽ phải đi đến cùng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi trở lại An Bình, đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào những vết nứt trên trời. Nàng đã chứng kiến sự mục nát từ bên trong của Thái Huyền Tông, nàng đã thấy những đệ tử dần "mất người". Mâu thuẫn giữa lý trí tu sĩ và lòng trắc ẩn trước nỗi đau của phàm nhân, sự hoài nghi về con đường của Thiên Đạo cũ, tất cả đang giằng xé nội tâm nàng. Nhưng khi nhìn sang Tạ Trần, nàng thấy sự bình tĩnh đến lạ lùng trong đôi mắt anh, một sự bình tĩnh không phải là thờ ơ, mà là sự chấp nhận và quyết tâm.
Dương Quân, sau khi cứu được một vài phàm nhân, trở lại bên cạnh Tạ Trần, gương mặt anh lấm lem bụi đất và máu. Anh bàng hoàng khi chứng kiến thực tế tàn khốc, lý tưởng bảo vệ chính nghĩa của anh đang bị thử thách mạnh mẽ. Đây không phải là một cuộc chiến đơn giản với ma quỷ, mà là cuộc chiến chống l���i sự sụp đổ của cả một thế giới. Nhưng anh nhìn Tạ Trần, và trong đôi mắt của vị thư sinh gầy gò ấy, anh tìm thấy một ngọn lửa hy vọng mong manh.
Ở Thái Huyền Tông, Liễu Thanh Phong vẫn kiên định với niềm tin của mình, tự phụ và cố chấp. Hắn đổ lỗi cho Tạ Trần, chuẩn bị dẫn quân đến trấn áp. Nhưng trong sâu thẳm, khi hắn nhìn thấy một đệ tử nữa của mình ho ra máu, tâm ma nổi dậy, hắn có bắt đầu cảm thấy niềm tin vào Thiên Đạo của mình bị lung lay bởi sự suy kiệt rõ rệt này không? Hắn có tự hỏi, liệu mình có đang mù quáng?
Tiếng gió rít gào như tiếng gầm của một con thú khổng lồ sắp tỉnh giấc. Tiếng kiếm của Liễu Thanh Phong khẽ rung lên trong tay hắn, như báo hiệu cho một cuộc xung đột không thể tránh khỏi. Nhân Quả Luân Bàn trong Tạ Trần bỗng rực sáng một cách yếu ớt, nhưng kiên cường, như một điểm neo vững chắc giữa dòng xoáy hỗn loạn của thời đại. Anh biết, từ giây phút này, không còn đường lui. Thiên Đạo đã bắt đầu sụp đổ, và kỷ nguyên của hỗn loạn đã chính thức mở ra, buộc "Đạo Nhân Gian" phải đứng vững trong lửa đạn và ma khí, chứng minh giá trị của mình giữa một thế giới đang dần "mất người".
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.