Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 552: Ma Biến Hoành Hành: Vỡ Nát Nhân Gian

Tiếng gió rít gào như tiếng gầm của một con thú khổng lồ sắp tỉnh giấc. Tiếng kiếm của Liễu Thanh Phong khẽ rung lên trong tay hắn, như báo hiệu cho một cuộc xung đột không thể tránh khỏi. Nhân Quả Luân Bàn trong Tạ Trần bỗng rực sáng một cách yếu ớt, nhưng kiên cường, như một điểm neo vững chắc giữa dòng xoáy hỗn loạn của thời đại. Anh biết, từ giây phút này, không còn đường lui. Thiên Đạo đã bắt đầu sụp đổ, và kỷ nguyên của hỗn loạn đã chính thức mở ra, buộc "Đạo Nhân Gian" phải đứng vững trong lửa đạn và ma khí, chứng minh giá trị của mình giữa một thế giới đang dần "mất người".

***

Thị Trấn An Bình, một cái tên từng mang theo sự bình yên và an lạc, giờ đây trở thành một cảnh tượng địa ngục trần gian. Bầu trời vẫn nứt toác, không gian như một tấm gương vỡ nát khổng lồ, những mảnh vỡ vô hình sắc lạnh chiếu xuống ánh sáng đỏ quạch, hắt lên những mái nhà gỗ đơn sơ, những con hẻm đất và những con người đang hoảng loạn, vẽ nên một bức tranh thảm khốc đến nao lòng. Gió rít mạnh, mang theo mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh khét lẹt và một thứ hương vị ngai ngái khó tả của linh khí hỗn loạn, cuộn xoáy quanh những con phố từng nhộn nhịp tiếng người.

Các tu sĩ cấp thấp, những người từng mang hy vọng được trường sinh, được siêu phàm thoát tục, nay đã hoàn toàn mất đi vẻ người. Da thịt họ xanh xám, nứt nẻ như đất khô cằn, đôi mắt đỏ ngầu rực lên vẻ hung hãn và điên dại. Họ không còn nhận ra đồng môn, không còn nhớ đến đạo lý. Từ những kẻ tu hành, họ đã biến thành những thực thể gớm ghiếc, gầm gừ những âm thanh khàn đục như dã thú, lao vào tấn công bất kỳ ai trong tầm mắt. Linh khí trong cơ thể họ, vốn dĩ dùng để bảo vệ và tu luyện, giờ đây bị ma khí xâm nhập và biến chất, trở thành nguồn năng lượng hủy diệt, khiến mỗi đòn đánh của họ đều mang theo sức mạnh đáng sợ, đủ sức xuyên phá tường đá, xé toạc thân thể phàm nhân.

Tiếng kêu cứu thảm thiết của những phàm nhân vô tội vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng gào thét man rợ của những tu sĩ biến dị và tiếng đổ vỡ của nhà cửa. Trẻ con khóc thét, phụ nữ gào lên trong tuyệt vọng, đàn ông chật vật chống đỡ những đòn tấn công vô tri nhưng tàn bạo. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi nay đã lấm lem bụi đất và vết máu loang lổ, đôi mắt phượng sắc bén nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực, vẫn kiên cường cầm kiếm băng. Kiếm khí lạnh lẽo từ Băng Huyền Kiếm của nàng quét ngang, tạo thành một bức tường băng giá, cố gắng đóng băng một nhóm Ma tu đang lao tới như thủy triều. Nàng từng là biểu tượng của sự thanh cao, lạnh lùng, nhưng giờ đây, mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo sự quyết đoán đến tột cùng, pha lẫn nỗi đau đớn khi phải đối diện với những đồng đạo đã biến chất. "Tạ Trần!" Nàng thét lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ lo âu, "Bọn chúng... không còn là người nữa! Sức mạnh của chúng tăng lên khủng khiếp!" Nàng quay đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng là một câu hỏi đầy khắc khoải, một sự giằng xé giữa lý trí của một tu sĩ và lòng trắc ẩn của một con người.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú thư sinh nay cũng nhuốm màu tang thương, gương mặt anh lấm lem bụi đất và máu. Anh dùng pháp quyết, tạo ra một lá chắn linh khí vững chắc, bảo vệ một nhóm phàm nhân đang co ro phía sau. Nhưng đôi mắt anh lại tràn ngập sự hoang mang, sự bàng hoàng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt. "Không thể nào!" Anh gào lên, tiếng nói run rẩy, "Đây là những tu sĩ cùng môn phái của ta! Tại sao họ lại biến thành thế này?" Lý tưởng về chính nghĩa, về con đường tu đạo mà anh hằng theo đuổi đang bị thử thách mạnh mẽ. Anh đã chuẩn bị cho cuộc chiến với ma quỷ, nhưng không phải cuộc chiến với chính những người đồng môn, những người đã từng cùng anh thề nguyện bảo vệ nhân gian. Những Thủ Vệ Thành còn lại, vạm vỡ và kiên cường, đang cố gắng lập phòng tuyến, dùng giáo dài đẩy lùi những kẻ biến dị, nhưng họ cũng bị áp đảo về số lượng, từng chút một lùi bước. Tiếng kêu gọi, tiếng quát tháo của họ cũng dần chìm nghỉm trong tiếng gầm gừ và tiếng la hét.

Tạ Trần đứng trên nóc một căn nhà đổ nát, thân hình gầy gò của anh in rõ trên nền trời đỏ quạch. Trang phục áo vải bố của anh, dù đơn giản, nhưng lại mang một vẻ kiên định lạ thường giữa sự hỗn loạn. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ luôn ánh lên vẻ suy tư, giờ đây sắc bén và tỉnh táo hơn bao giờ hết. Anh không tham gia vào cuộc chiến trực diện, mà chỉ đứng đó, đôi mắt quét qua từng ngóc ngách của Thị Trấn An Bình, cố gắng tìm kiếm một quy luật, một manh mối trong sự hỗn loạn này. Linh khí hỗn loạn, ma khí cuộn xoáy, những hình hài biến dị, tiếng thét kinh hoàng của Tiểu Hoa đang ẩn nấp trong một góc nhà đổ nát, tiếng gào thét của Dương Quân, tiếng kiếm reo của Lăng Nguyệt... tất cả đều dội vào tâm trí anh. Anh nhắm mắt lại, Nhân Quả Luân Bàn trong cơ thể anh khẽ vận chuyển, một ánh sáng yếu ớt nhưng bền bỉ phát ra từ lòng ngực. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh không chỉ nhìn thấy những gì hiện hữu, mà còn cảm nhận được dòng chảy vô hình của nhân quả, của linh khí và ma khí. Anh "thấy" những sợi tơ nhân quả chằng chịt đang đứt gãy, đang biến dạng, đang liên kết với nhau một cách quái dị. Anh cảm nhận được ma khí không phải chỉ đơn thuần là tà khí, mà nó còn mang theo một sự "biến đổi" nào đó, một sự "thúc đẩy" từ bên trong.

Anh mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm. "Không chỉ là Thiên Đạo suy yếu," Tạ Trần trầm giọng, tiếng nói của anh, dù không lớn, nhưng lại có một sức nặng kỳ lạ, như một điểm tựa giữa cơn bão. "Mà còn có ma khí đang xâm nhập và thúc đẩy quá trình biến dị. Đây là chiêu bài của Ma Chủ Cửu U." Anh nhìn về phía Lăng Nguyệt và Dương Quân, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh đến khó tin. Áp lực đè nặng lên vai anh, một gánh nặng mà không một phàm nhân nào có thể tưởng tượng nổi. Nhưng nỗi nghi hoặc thoáng qua trong tâm trí anh ở chương trước đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự kiên định sắt đá. Anh đã chọn con đường này, anh sẽ phải đi đến cùng. Anh phải tìm ra cách để phá vỡ cục diện này, không phải bằng cách tiêu diệt, mà bằng cách thấu hiểu. Anh hiểu rằng, những tu sĩ đã "mất người" này không phải là hoàn toàn là kẻ thù, mà là những nạn nhân, và cách Tiên Môn đang làm chỉ là đổ thêm dầu vào lửa.

***

Trong khi Thị Trấn An Bình đang chìm trong biển lửa và hỗn loạn, cách đó không xa, tại Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song, cảnh tượng cũng không khá hơn là bao. Thành Vô Song, một đô thị tráng lệ với những tòa nhà ba, bốn tầng mái ngói cong, trang trí lộng lẫy, từng sầm uất và náo nhiệt với tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói cười rộn rã, giờ đây cũng tan hoang. Các biển hiệu lớn bị xé nát, đèn lồng rực rỡ treo cao đã tắt ngúm, chỉ còn lại ánh sáng chập chờn từ những vụ hỏa hoạn xa xa. Mùi hương liệu, mùi thức ăn, mùi vải vóc từng đặc trưng cho sự xa hoa của nơi đây, nay bị át đi bởi mùi khét lẹt của cháy rụi và mùi máu tanh nồng.

Tại trung tâm con phố chính, Liễu Thanh Phong, trong bộ đạo bào màu lam nhạt, dáng người cao gầy thanh tú, đôi mắt sáng như sao nhưng tràn đầy vẻ tự phụ, đang vung ki���m Bích Lạc. Kiếm của hắn không đơn thuần là vũ khí, mà là biểu tượng cho quyền uy và niềm tin vào chính đạo của Tiên Môn. Hắn dẫn đầu một nhóm tu sĩ cao cấp của Thái Huyền Tông, đang thực hiện cuộc "thanh trừng" tàn bạo. Khác với sự hỗn loạn vô định hình ở An Bình, cuộc thanh trừng ở đây mang một vẻ lạnh lùng, có tổ chức nhưng cũng không kém phần tàn khốc.

Kiếm khí sắc bén của Liễu Thanh Phong mang theo ánh sáng màu xanh biếc, quét qua như những lưỡi dao tử thần. Hắn không chỉ tiêu diệt những kẻ đã biến dị thành Ma tu gớm ghiếc, mà còn không ngần ngại ra tay với những phàm nhân vô tình bị vấy bẩn bởi ma khí. Đối với Liễu Thanh Phong, bất cứ ai bị ma khí xâm nhập đều đã bị vấy bẩn, đều là mầm họa, cần phải bị "thanh lọc" triệt để để bảo toàn chính đạo. Hắn tin rằng, đây là con đường duy nhất để cứu vãn Thiên Đạo, để duy trì trật tự.

"Tà ma ngoại đạo, phàm nhân nhiễm bẩn, tất cả đều phải bị thanh trừ để bảo toàn chính đạo!" Liễu Thanh Phong quát lớn, giọng nói vang vọng khắp phố, mang theo sự lạnh lùng và tàn nhẫn. "Đây là hậu quả của kẻ nghịch thiên Tạ Trần! Hắn đã khiêu khích Thiên Đạo, dẫn đến tai ương này!" Hắn tin rằng, việc Tạ Trần tuyên bố "Đạo Nhân Gian" chính là nguồn cơn của mọi hỗn loạn, là kẻ đã kéo Thiên Đạo đến bờ vực sụp đổ nhanh hơn. Niềm tin của hắn vào Thiên Đạo cũ và sự kiên định vào con đường tu luyện của Tiên Môn đã biến hắn thành một kẻ cuồng tín, một công cụ thanh trừng không chút nhân tính.

Một tu sĩ Tiên Môn trẻ tuổi, vẻ mặt có chút chần chừ, khẽ lên tiếng: "Trưởng lão, có vài phàm nhân chưa biến dị hoàn toàn, chỉ mới nhiễm ma khí nhẹ..." Ánh mắt hắn nhìn về phía một góc phố, nơi vài phàm nhân đang run rẩy, cơ thể họ lờ mờ ánh lên vệt đen của ma khí nhưng đôi mắt vẫn còn sự hoảng sợ của con người, chưa hoàn toàn đỏ ngầu.

Liễu Thanh Phong quay lại, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết quét qua. "Nhiễm ma khí tức là đã vấy bẩn, không thể giữ lại." Giọng hắn lạnh lùng, không một chút dao động. "Ra tay!" Hắn vung kiếm, kiếm khí màu xanh biếc kéo dài như một dải lụa tử vong, không chỉ xé tan những Ma tu đang gầm gừ lao tới, mà còn quét qua những phàm nhân tội nghiệp kia, kết thúc cuộc đời họ trong sự hoảng loạn tột cùng. Hắn không hề chớp mắt, vẻ mặt đầy sự kiên định mù quáng, như thể hắn đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng chứ không phải là một cuộc tàn sát.

Trên mái nhà đổ nát gần đó, một bóng đen mờ ảo lướt qua như một làn khói. Đó chính là U Linh, thủ hạ của Ma Chủ Cửu U. Thân hình nàng mờ ảo như sương, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, đôi mắt không có con ngươi của nàng đỏ rực, như thể đang thưởng thức màn kịch bi thảm dưới kia. Nàng không nói một lời, chỉ lẳng lặng quan sát, đôi khi vẩy nhẹ một luồng ma khí đen kịt từ đầu ngón tay. Luồng ma khí đó không gây ra tiếng động, chỉ lướt qua không khí, hòa vào dòng chảy hỗn loạn, khiến một vài phàm nhân hay tu sĩ cấp thấp đang cố gắng lẩn trốn, chưa hoàn toàn biến dị, lập tức phát tác. Da thịt họ nhanh chóng biến chất, mắt đỏ ngầu, và họ bắt đầu gầm gừ, tấn công những người xung quanh. U Linh hài lòng, khóe môi khẽ nhếch l��n một nụ cười lạnh lẽo, như thể nàng đang gieo hạt giống của sự hủy diệt, chuẩn bị cho một vụ thu hoạch lớn hơn. Hành động của Liễu Thanh Phong, dù tàn bạo, nhưng lại vô tình giúp Ma Chủ loại bỏ những kẻ có thể chống cự, đồng thời gieo rắc nỗi sợ hãi và tuyệt vọng, thứ mà Ma Chủ cần để nuôi dưỡng sức mạnh của mình.

***

Trở lại Thị Trấn An Bình, màn đêm dần buông xuống, nhưng bầu trời vẫn nứt toác, ánh sáng yếu ớt từ những vết nứt kia không đủ để xua đi sự u ám bao trùm. Tiếng gào thét và gầm gừ vẫn tiếp diễn, nhưng không còn dữ dội như ban ngày, thay vào đó là những âm thanh rên rỉ, thều thào của những linh hồn đang dần bị ma hóa hoàn toàn. Không khí trở nên lạnh lẽo và nặng nề hơn, mùi ma khí đặc trưng càng nồng nặc, khiến lồng ngực những phàm nhân và cả những tu sĩ chưa biến dị đều cảm thấy bị đè nén, khó thở.

Tạ Trần, sau khi quan sát và phân tích kỹ lưỡng, đã có cái nhìn rõ ràng hơn về tình hình. Anh không còn đứng trên nóc nhà nữa, mà đã đi xuống, sánh vai cùng Lăng Nguyệt và Dương Quân. Ánh mắt anh vẫn bình tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là sự quyết đoán. Anh biết rằng, việc tiêu diệt riêng lẻ từng kẻ biến dị sẽ không hiệu quả, và thậm chí còn lãng phí sức lực. Cách tiếp cận của Tiên Môn, dù triệt để, nhưng lại hoàn toàn mất đi nhân tính, và không giải quyết được gốc rễ của vấn đề. Điều cần thiết lúc này không phải là một cuộc tàn sát, mà là bảo vệ những người còn nhân tính và tìm cách khống chế sự lây lan của ma khí.

"Đừng phí sức tiêu diệt." Tạ Trần nói, giọng anh trầm và rõ ràng, thu hút sự chú ý của Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Tập trung lập phòng tuyến, đẩy lùi chúng ra khỏi khu dân cư. Cứu những người còn tỉnh táo." Anh chỉ tay về phía một con hẻm tối tăm, nơi một làn sóng Ma tu mới đang gầm gừ tiến đến. "Dương Quân, ngươi dẫn một nhóm Thủ Vệ Thành chặn đứng làn sóng đó. Sử dụng pháp quyết phòng ngự, đừng cố gắng giết chóc."

Dương Quân, dù vẫn còn chút hoang mang về những gì đã chứng kiến, nhưng anh tin tưởng vào Tạ Trần. Lý tưởng chính đạo của anh đang bị lung lay, nhưng sự kiên định của Tạ Trần lại mang đến cho anh một tia hy vọng, một hướng đi mới. Anh gật đầu, dứt khoát tập hợp những Thủ Vệ Thành còn lại, lao về phía con hẻm tối tăm. Tiếng vũ khí va chạm lại vang lên, nhưng lần này là những tiếng va chạm mang tính phòng thủ, không còn là những tiếng chém giết vô vọng.

"Lăng Nguyệt," Tạ Trần quay sang nàng, ánh mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt phượng của nàng, như muốn thấu hiểu mọi giằng xé nội tâm. "Cứu những người còn tỉnh táo. Ma khí đang lây lan nhanh chóng, chúng ta cần cô lập nguồn phát tán." Anh từ trong tay áo lấy ra vài lá bùa đơn giản, những lá bùa làm từ giấy vàng, được vẽ bằng chu sa, không hề có linh khí mạnh mẽ, nhưng lại toát ra một thứ năng lượng bình dị, an hòa. Anh đưa chúng cho Lăng Nguyệt. "Dùng những lá bùa này. Chúng không thể hoàn toàn loại bỏ ma khí, nhưng có thể làm chậm quá trình biến dị của một số phàm nhân bị nhiễm ma khí nhẹ."

Lăng Nguyệt nhìn những lá bùa trong tay, rồi lại nhìn Tạ Trần. "Nhưng... những kẻ đã biến dị thì sao? Chúng quá nguy hiểm!" Nàng vẫn c��n đấu tranh với bản năng của một tu sĩ, bản năng muốn tiêu diệt tà ma. Nỗi đau khi chứng kiến những tu sĩ đồng đạo biến chất vẫn còn giằng xé nàng.

"Tạm thời phong tỏa, không giết." Tạ Trần kiên định đáp, giọng nói không cho phép nghi ngờ. "Chúng ta cần hiểu rõ hơn về sự biến đổi này. Tiên Môn đang tàn sát vô tội vạ, chúng ta không thể làm vậy." Anh không muốn đi theo vết xe đổ của Liễu Thanh Phong, không muốn đánh mất nhân tính của mình trong cuộc chiến này. Anh tin rằng, trong mỗi sinh linh, dù đã biến chất đến đâu, vẫn còn một sợi tơ nhân quả, một phần nào đó của "người" có thể được cứu vãn, hoặc ít nhất là được thấu hiểu.

Lăng Nguyệt im lặng, ánh mắt nàng phức tạp, nhưng cuối cùng nàng cũng gật đầu. Nàng tin Tạ Trần, tin vào con đường "Đạo Nhân Gian" mà anh đã tuyên bố. Nàng bắt đầu hành động, dùng kiếm khí băng giá của mình để phong tỏa những Ma tu nguy hiểm, rồi cẩn thận đặt những lá bùa của Tạ Trần lên trán những phàm nhân bị nhiễm ma khí, chứng kiến luồng ma khí đen sẫm trong cơ thể họ dường như chậm lại, không còn hung hãn như trước. Sự tin tưởng và quyết tâm của nàng, vốn đã lung lay bởi sự suy tàn của Thiên Đạo và sự "mất người" của đồng môn, giờ đây lại được củng cố bởi sự bình tĩnh và lý trí của Tạ Trần.

Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, rồi quay người, một mình đi về phía một khu vực bị nhiễm ma khí nặng nhất, nơi bóng tối đặc quánh và tiếng gầm gừ trở nên thô bạo hơn. Vẻ mặt anh trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Anh biết rằng, để phá giải cục diện này, anh cần phải hiểu rõ bản chất của ma khí, bản chất của sự "mất người" này. Anh là điểm neo nhân quả, và anh phải tìm ra cách để neo giữ nhân tính giữa dòng xoáy hỗn loạn này.

Nhân Quả Luân Bàn trong Tạ Trần vẫn rực sáng yếu ớt, nhưng kiên cường, như một ngọn đèn leo lét giữa bão tố, soi rọi con đường mà anh đã chọn. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Hỗn loạn đã hoàn toàn bùng phát, và con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại mang trong m��nh gánh nặng của cả một thế giới, và anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ đứng vững, vì một "Nhân Gian" không cần "thành tiên", một "Nhân Gian" giữ trọn nhân tính.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free