Nhân gian bất tu tiên - Chương 550: Tuyên Ngôn Huyết Thệ: Kỷ Nguyên Nhân Đạo Khai Mở
Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, sương sớm vẫn còn lãng đãng vương vấn trên những tán cây cổ thụ, nhuộm bạc từng phiến lá xanh non. Ánh bình minh le lói, len lỏi qua tầng mây mỏng, vẽ nên những vệt sáng vàng cam ấm áp trên nền đá rêu phong của ngôi miếu cổ. Ngôi miếu nhỏ, được xây dựng từ những tảng đá xám xịt, mái ngói cong cong phủ đầy rêu phong, tọa lạc giữa không gian tĩnh mịch, thanh khiết của đất trời, chỉ có tiếng gió rì rào xuyên qua vách núi và tiếng chuông gió bằng đồng khẽ ngân vang, phá vỡ sự tĩnh lặng. Mùi hương trầm thanh khiết từ lư hương cổ hòa quyện với mùi đất ẩm, mùi sương sớm và mùi cây cỏ dại đặc trưng của núi rừng, tạo nên một bầu không khí vừa linh thiêng, vừa mang nặng sự trầm mặc của những tháng năm đã qua.
Bên trong ngôi miếu, Tạ Trần cùng các đồng hữu thân cận c��a mình đang quây quần bên một bàn đá cũ kỹ. Chén trà nóng bốc hơi nghi ngút, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi sớm. Không một lời nói nào được cất lên, nhưng sự tĩnh lặng này không hề trống rỗng; nó chất chứa một trọng trách nặng nề, một sự quyết tâm không thể lay chuyển, và cả một nỗi niềm bi tráng của những kẻ dám thách thức số mệnh. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, chậm rãi đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm. Vị đắng chát của trà lan tỏa, như nhắc nhở về con đường đầy gian nan phía trước. Anh đưa mắt nhìn từng người một, từ Lăng Nguyệt Tiên Tử với vẻ đẹp băng giá nhưng ánh mắt kiên định, đến Dương Quân đầy nhiệt huyết, Mộ Dung Tuyết dịu dàng thấu hiểu, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu lanh lợi nhưng nay lại nghiêm túc lạ thường. Cả Bách Hoa Tiên Tử thanh tao, Lão Tiệm Cầm trầm tĩnh, Ông Lão Tiều Phu hiền hậu, Tôn Đại Thúc chất phác, và Thư Sinh Giỏi đầy khao khát tri thức, tất cả đều hiện diện, không thiếu một ai.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay. Chiếc trâm ngọc bích tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, như phản chiếu tâm trạng của nàng. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng sắc bén của nàng là một niềm tin sắt đá vào con đường mà Tạ Trần đã chọn. Nàng đã từng chứng kiến Thiên Đạo suy tàn, từng nếm trải nỗi đau "mất người" của tu sĩ, và nàng biết, con đường cũ đã không còn là lối thoát. "Đạo Nhân Gian đã thành hình, giờ là lúc nó đối diện với phong ba," Tạ Trần trầm tĩnh cất lời, giọng nói không chút gợn sóng, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân. "Chúng ta sẽ cùng huynh. Không còn đường lui," Lăng Nguyệt Tiên Tử đáp lại, giọng nàng vẫn nhẹ nhàng nhưng kiên định, như một lời thề nguyện. Nàng hiểu rằng, từ khoảnh khắc này, mọi chấp niệm cũ về tiên đạo, về sự trường sinh bất tử đều đã bị phá bỏ. Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên, cùng Tạ Trần mở ra một con đường mới cho nhân gian.
Dương Quân, tu���n tú và anh dũng, nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Đôi mắt sáng ngời của chàng bừng lên ngọn lửa nhiệt huyết. Chàng đã từng là một thư sinh nho nhã, nhưng những tháng ngày đi theo Tạ Trần, chứng kiến biết bao khổ đau của phàm nhân và sự mục ruỗng của tiên môn, đã tôi luyện chàng thành một chiến binh kiên cường. "Dù là tiên môn hay ma vực, cũng không thể ngăn cản con đường chính nghĩa này!" Dương Quân gằn từng tiếng, giọng nói dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Chàng không sợ hãi, chỉ có sự phẫn nộ trước cái sai và quyết tâm bảo vệ cái đúng. Kế bên chàng, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của một y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần lại tràn đầy sự thấu hiểu và ủng hộ tuyệt đối. Nàng đã từng nói: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói ấy, giờ đây, trở thành kim chỉ nam cho hành động của họ.
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ động đậy, ánh mắt thường ngày tinh nghịch nay l���i nghiêm túc đến lạ. Nàng đứng sát Tạ Trần, như một vệ sĩ trung thành, sẵn sàng dùng mọi bản năng của hồ ly để bảo vệ người mà nàng tin tưởng. Bách Hoa Tiên Tử, vẻ đẹp thanh tao như đóa sen vừa chớm nở, tay vẫn ôm một đóa hoa đang bung cánh, ánh mắt tràn đầy sự bao dung và tin tưởng vào "Đạo Nhân Gian" mà Tạ Trần đã vun đắp. Lão Tiệm Cầm, gầy gò, mắt cận thị, ngón tay dài và khéo léo khẽ vuốt ve cây cổ cầm đặt trên đùi. Ông không nói, nhưng sự hiện diện của ông đã là một lời khẳng định. Ông Lão Tiều Phu, lưng còng, ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, rìu gỗ cũ kỹ tựa vào vách miếu, gật đầu nhẹ như một lời đồng tình. Tôn Đại Thúc chất phác, gương mặt khắc khổ vì sương gió, nắm chặt bàn tay chai sạn, cũng nhìn Tạ Trần với sự tin tưởng tuyệt đối. Thư Sinh Giỏi, tuấn tú, phong thái nho nhã, luôn cầm sách, đôi mắt tràn đầy khao khát tri thức mới, ánh lên tia sáng của niềm hy vọng.
Tạ Trần cảm nhận được sự gắn kết vô hình giữa họ, một sợi dây "nhân quả" vững chắc hơn bất kỳ phép thuật hay công pháp nào. Nhân Quả Luân Bàn trong anh khẽ cộng hưởng, một cảm giác ấm áp lan tỏa, báo hiệu rằng con đường họ sắp đi, dù gian nan đến mấy, cũng đã được định hình, không thể đảo ngược. Anh đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng khí thế lại bàng bạc như núi, như biển. Anh bước ra khỏi miếu, nhìn về phía chân trời đang ửng hồng rực rỡ, nơi mặt trời đang dần nhô lên, xua tan màn sương mù và bóng đêm. Ánh nắng ban mai phủ lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét thanh tú và đôi mắt kiên định. Các đồng minh cũng lần lượt đứng dậy, ánh mắt họ đều hướng về một phía, về một tương lai mới, nơi mà "Đạo Nhân Gian" sẽ được định hình. Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi, như một lời hứa, một sự khởi đầu cho một kỷ nguyên mới. Tiếng chuông gió lại khẽ ngân, hòa vào tiếng gió núi, mang theo lời tuyên ngôn không lời của họ bay xa, báo hiệu cho một cuộc biến động lớn lao sắp sửa diễn ra.
***
Quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình giữa trưa nay tấp nập hơn mọi ngày, như thể có một linh cảm vô hình nào đó đã lan truyền, kéo mọi người đổ về. Nắng giữa trưa gay gắt, đổ bóng các mái hiên quán xá, nhuộm vàng những mái ngói cũ kỹ và con đường lát đá xanh đã mòn vẹt theo năm tháng. Tiếng rao hàng của các tiểu thương (bánh bao nóng, kẹo mạch nha, vải vóc đủ màu), tiếng cười nói rộn ràng của đám trẻ con đang nô đùa, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng thân thuộc của nhân gian. Mùi thức ăn (bánh rán thơm lừng, mì sợi nóng hổi), mùi gỗ mới từ xưởng mộc, mùi đất bụi bị nắng hun khô, và cả mùi mồ hôi của đám đông chen chúc, tất cả đều là những hương vị chân thật của cuộc sống phàm trần.
Đám đông đang xôn xao bàn tán đủ thứ chuyện đời thường, từ giá gạo đến tin đồn về một vị tiên nhân vừa giáng trần ở phương Bắc, bỗng chốc im bặt. Một làn sóng xôn xao khác, mang theo sự ngạc nhiên và tò mò, lan truyền nhanh chóng từ rìa quảng trường vào trung tâm. Tạ Trần xuất hiện. Anh không cưỡi mây đạp gió như các tiên nhân, cũng không có vẻ ngoài hùng tráng của một võ giả. Anh vẫn là thư sinh gầy gò trong bộ áo vải bố đơn giản, bước đi thanh thoát, bình dị như bao phàm nhân khác. Nhưng khí chất toát ra từ anh lại khác biệt hoàn toàn. Đôi mắt sâu thẳm, dù không chứa đựng thần quang hay tiên khí, lại có sức hút lạ kỳ, như có thể thấu rõ vạn vật. Anh không cố gắng thu hút sự chú ý, nhưng sự hiện diện của anh lại khiến mọi ánh mắt đổ dồn.
Phía sau Tạ Trần, các đồng minh của anh cũng tiến vào quảng trường, tạo thành một vòng tròn vững chắc xung quanh anh. Lăng Nguyệt Tiên Tử bạch y phấp phới, vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết khiến đám đông phải nín thở. Dương Quân anh tuấn, Mộ Dung Tuyết thanh lịch, Tiểu Cửu đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt, Bách Hoa Tiên Tử thanh tao, cùng với Lão Tiệm Cầm, Ông Lão Tiều Phu, Tôn Đại Thúc và Thư Sinh Giỏi – mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều toát lên một sự kiên định, một khí thế không thể xem thường. Họ không phải là những tu sĩ cao ngạo, cũng không phải những phàm nhân sợ sệt. Họ là những con người đã chọn tin tưởng vào Tạ Trần, và vào con đường mà anh đã vạch ra.
Tạ Trần bước lên một bục đá cũ kỹ ở giữa quảng trường, nơi thường dùng để rao bán hàng hóa hoặc thông báo tin tức. Anh không dùng chút pháp lực nào để khuếch đại giọng nói, nhưng khi anh cất lời, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh của anh lại vang vọng rõ ràng đến từng ngóc ngách của quảng trường, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. "Thiên Đạo suy tàn, tiên môn tranh đoạt, nhân gian khổ đau... Đã đến lúc chúng ta tự định đoạt vận mệnh của mình!" Những lời đầu tiên của Tạ Trần như một tiếng sấm vang dội vào tâm trí người nghe, khiến đám đông ban đầu ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang lắng đọng, chăm chú. Anh không nói về tu luyện, không nói về sức mạnh siêu phàm. Anh nói về sự thật mà ai cũng cảm nhận được.
"Đã bao đời, chúng ta, những phàm nhân, đã phải cúi đầu trước Thiên Đạo, khao khát thành tiên để thoát khỏi luân hồi khổ ải. Nhưng các ngươi đã thấy gì?" Tạ Trần quét mắt qua từng khuôn mặt, từ những người nông phu chất phác đến những thương nhân giàu có, từ những cụ già tóc bạc phơ đến những đứa trẻ thơ ngây. "Thiên Đạo ngày càng suy kiệt, linh khí cạn kiệt. Và con đường thành tiên ấy, nó đã lấy đi của chúng ta điều gì?" Anh dừng lại, cho lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. "Nó lấy đi cảm xúc, ký ức, và quan trọng nhất, nó lấy đi nhân tính của con người. Những kẻ càng tu luyện cao, càng trở nên vô cảm, xa lạ với chính bản thân mình và với đồng loại. Đó có phải là con đường mà chúng ta mong muốn?"
Đám đông bắt đầu xôn xao. Những lời của Tạ Trần chạm đến tận sâu thẳm trong lòng họ. Nhiều phàm nhân đã từng chứng kiến những tu sĩ cao ngạo, lạnh lùng, coi thường sinh mệnh. Một vài người thì thầm đồng tình, vài người khác lại lộ rõ vẻ hoang mang, sợ hãi. "Đạo Nhân Gian của ta, không phải là thứ để tu luyện, mà là để sống," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói anh mang theo một sức thuyết phục lạ kỳ, như rót mật vào tai, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của chân lý. "Sống trọn vẹn, thấu hiểu, yêu thương và gánh vác trách nhiệm. Trọng Nhân Tính, giữ gìn những cảm xúc chân thật nhất của chúng ta. Thuận Tự Nhiên, sống hòa hợp với vạn vật, không cưỡng cầu điều gì đi ngược lại quy luật tự nhiên. Cân Bằng, giữa sức mạnh và đạo đức, giữa cá nhân và cộng đồng. Thấu Hiểu, bản chất vạn vật, nhìn rõ nhân quả. Và trên hết, Yêu Thương và Trách Nhiệm, với đồng loại, với thế giới này."
Tạ Trần giải thích từng trụ cột của 'Đạo Nhân Gian' một cách rõ ràng, mạch lạc, không dùng những từ ngữ cao siêu hay huyền bí, mà bằng những ví dụ gần gũi với đời sống phàm trần. Mỗi lời anh nói ra, như một tiếng sấm vang dội vào tâm trí người nghe, nhưng lại là tiếng sấm khai mở, đánh thức những điều đã ngủ quên trong lòng họ. Đám đông phàm nhân từ chỗ hoang mang, dần chuyển sang kinh ngạc, rồi đến đồng tình. Nhiều người đã bật khóc, nhận ra rằng bấy lâu nay họ đã bị lừa dối bởi những lý tưởng hão huyền về sự bất tử, về sức mạnh siêu phàm, mà quên đi giá trị thực sự của cuộc sống. Những người từng trải như Ông Lão Tiều Phu, Tôn Đại Thúc, ánh mắt họ tràn đầy sự khôn ngoan và thấu hiểu. Họ đã sống cả đời trong sự giản dị, và nh���ng lời của Tạ Trần chỉ là sự xác nhận cho những gì họ vẫn luôn tin tưởng.
Tuy nhiên, trong các góc khuất của quảng trường, nơi một vài tu sĩ ẩn mình trong lốt phàm nhân, những ánh mắt nghi ngờ và căm phẫn đã bắt đầu lộ rõ. Khí tức của họ, dù đã được che giấu kỹ lưỡng, vẫn không thể thoát khỏi cảm nhận tinh tường của Tạ Trần. Họ đã nghe thấy những lời "nghịch thiên" của anh, những lời lẽ dám thách thức toàn bộ hệ thống tu tiên đã tồn tại hàng vạn năm. Đối với họ, Tạ Trần không chỉ là một kẻ điên rồ, mà còn là một hiểm họa, một kẻ "phá hoại trật tự", dám kêu gọi phàm nhân từ bỏ con đường thành tiên, dám đặt nhân tính lên trên cả Thiên Đạo. Không khí trong quảng trường, từ sự náo nhiệt ban đầu, đã chuyển sang sự lắng đọng đầy suy tư, rồi dần trở nên căng thẳng, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, chờ đợi một tiếng nổ lớn.
***
Ngay khi Tạ Trần kết thúc tuyên ngôn của mình, khi những lời cuối cùng về 'Yêu Thương và Trách Nhiệm' còn đang vang vọng giữa quảng trường, một tiếng "Vô liêm sỉ!" đanh thép như xé toạc không gian, vang lên như tiếng sấm giữa trời quang. Không khí vốn đã căng thẳng, giờ đây như đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua quảng trường, cuốn theo bụi đất và những tờ giấy quảng cáo bay lả tả, như một lời cảnh báo từ trời cao. Mây mù bỗng từ đâu kéo đến, che khuất ánh nắng gay gắt của buổi trưa, khiến không gian chợt trở nên u ám và ảm đạm.
Liễu Thanh Phong, trong bộ đạo bào màu lam nhạt của Thái Huyền Tông, xuất hiện với vẻ mặt căm phẫn tột độ. Hắn vốn thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, mang theo khí chất của một kiếm khách tu tiên chính trực. Nhưng giờ đây, ánh mắt hắn tóe lửa giận dữ, sự tự phụ và kiêu ngạo thường trực đã biến thành sự khinh miệt và thù hận. Phía sau hắn là một vài tu sĩ Thái Huyền Tông khác, khí tức hùng hậu, uy áp, lan tỏa khắp quảng trường, khiến đám đông phàm nhân run rẩy sợ hãi, vội vã lùi lại, tạo thành một khoảng trống rộng lớn xung quanh Tạ Trần và các đồng minh.
Liễu Thanh Phong tiến thẳng đến bục đá, chỉ thẳng kiếm Bích Lạc vào Tạ Trần, mũi kiếm sáng loáng như muốn xuyên thủng mọi thứ. "Ngươi, Tạ Trần! Kẻ phàm nhân nhỏ bé mà dám mưu toan lật đổ Thiên Đạo, phá hoại hàng vạn năm tiên quy! Ngươi đang tìm chết!" Giọng hắn gằn từng tiếng, mang theo sức mạnh của kẻ tu vi cao thâm, khiến không khí xung quanh rung chuyển. Hắn không ngần ngại công khai lên án Tạ Trần là kẻ "nghịch thiên", "phá hoại trật tự", "mưu toan gây loạn nhân gian", những tội danh mà trong mắt các tu sĩ, là không thể dung thứ.
Các tu sĩ khác, vốn đang ẩn mình trong đám đông, cũng bắt đầu lộ diện, khí tức bùng nổ, tạo thành một vòng vây vô hình nhưng kiên cố. Ánh mắt họ nhìn Tạ Trần đầy vẻ khinh bỉ và coi thường. Đối với họ, một phàm nhân như Tạ Trần, không có chút tu vi nào, lại dám rao giảng những "tà thuyết" đi ngược lại lý tưởng thành tiên, chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với giới tu hành. Tiếng la ó phẫn nộ bắt đầu vang lên từ phía các tu sĩ, xen lẫn tiếng xì xào bàn tán sợ hãi của những phàm nhân còn chưa kịp chạy thoát.
Đối mặt với sự phẫn nộ của Liễu Thanh Phong và áp lực từ các tu sĩ xung quanh, Tạ Trần vẫn bình thản đến lạ. Khuôn mặt anh không chút biến sắc, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ vẻ tĩnh tại. Anh không lùi một bước nào, không hề nao núng trước khí thế bức người của đối phương. "Thiên Đạo suy tàn, tiên quy mục nát," Tạ Trần đáp lại, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng ẩn chứa sự sắc bén, như một lưỡi kiếm vô hình. "Chân lý không nằm ở quyền lực, mà ở nhân tính. Ta không chống lại Thiên Đạo, ta chỉ đặt ra một con đường khác." Anh không phủ nhận việc mình đang thách thức trật tự cũ, nhưng anh khẳng định đó là vì một chân lý cao hơn, một con đường nhân bản hơn.
Liễu Thanh Phong cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt. "Con đường khác? Nực cười! Một kẻ phàm nhân như ngươi thì biết gì về đại đạo? Ngươi chỉ là đang gieo rắc sự hỗn loạn, đẩy nhân gian vào vực sâu tăm tối hơn mà thôi! Vô nghĩa! Tiên Môn Liên Minh sẽ không dung thứ cho loại tà thuyết này!" Hắn rút kiếm Bích Lạc ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào Tạ Tr���n, ánh sáng xanh biếc của kiếm phản chiếu vẻ mặt căm phẫn của hắn. Hắn đã sẵn sàng động thủ, sẵn sàng dùng sức mạnh của mình để dập tắt ngọn lửa "tà thuyết" mà Tạ Trần đang nhen nhóm.
Đúng lúc đó, một bóng đen mờ ảo như sương khói xẹt qua, dừng lại trên nóc một tửu lâu đối diện quảng trường. Thân hình yêu mị, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, đôi mắt không có con ngươi lấp lánh sự lạnh lẽo và tàn nhẫn. Đó chính là U Linh, thủ hạ của Ma Chủ Cửu U. Sự xuất hiện của nó không gây ra tiếng động nào, nhưng một luồng khí tức âm u, chết chóc, không lẫn vào đâu được của Ma Vực bỗng lan tỏa khắp quảng trường, khiến nhiệt độ dường như giảm xuống vài độ. U Linh không can thiệp, chỉ đứng đó, đôi mắt trống rỗng quan sát mọi diễn biến bên dưới, như một kẻ bàng quan đang thưởng thức một vở kịch sắp đến hồi gay cấn. Sự hiện diện của nó đã thêm dầu vào lửa, biến cuộc đối đầu này không chỉ là giữa "Đạo Nhân Gian" và Tiên Môn Liên Minh, mà còn là một cuộc chiến tam diện, nơi Ma Vực cũng đang rình rập, chờ ��ợi thời cơ.
Các đồng minh của Tạ Trần lập tức vào thế thủ. Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt Nguyệt Quang Trâm, tiên khí bùng nổ, sẵn sàng nghênh chiến. Dương Quân rút kiếm, khí thế anh dũng không hề thua kém Liễu Thanh Phong. Mộ Dung Tuyết, Tiểu Cửu, Bách Hoa Tiên Tử và những người khác cũng đều chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Khí tức của họ hòa quyện vào nhau, tạo thành một lá chắn vững chắc bảo vệ Tạ Trần, đối chọi với áp lực từ Tiên Môn và sự uy hiếp từ Ma Vực.
Tạ Trần đối mặt với Liễu Thanh Phong, ánh mắt kiên định, không hề lùi bước. Anh biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Khoảnh khắc mà 'Đạo Nhân Gian' của anh, một con đường phàm nhân, sẽ chính thức đặt mình vào vị trí đối đầu với Thiên Đạo cũ và các tiên môn. Đây không chỉ là một cuộc tranh luận về đạo lý, mà là một cuộc chiến sống còn cho một kỷ nguyên mới. Tiếng gió rít gào như tiếng gầm của một con thú khổng lồ sắp tỉnh giấc. Tiếng kiếm của Liễu Thanh Phong khẽ rung lên trong tay hắn, như báo hiệu cho một cuộc xung đột không thể tránh khỏi. Nhân Quả Luân Bàn trong Tạ Trần bỗng rực sáng một cách yếu ớt, như một điểm neo vững chắc giữa dòng xoáy hỗn loạn của thời đại. Anh biết, từ giây phút này, không còn đường lui. Anh và các đồng minh đã chính thức tuyên chiến với trật tự cũ, mở ra một kỷ nguyên mới của xung đột, nơi 'Đạo Nhân Gian' sẽ phải chứng minh giá trị của mình trong lửa đạn và hỗn loạn. Đây chính là ngòi nổ cho những sự kiện lớn lao của Arc VII, nơi Tạ Trần, một phàm nhân, đã trở thành 'biến số' lớn nhất, đe dọa sự tồn vong của Thiên Đạo cũ và trật tự hiện hữu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.