Nhân gian bất tu tiên - Chương 548: Chân Lý Nhân Gian: Đúc Kết Từ Hồn
Ma Chủ Cửu U lẳng lặng đứng giữa hư không, đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu. Hắn nghe những lời báo cáo từ Hắc Y Sát Thủ, về sự lan truyền của "Nhân Đạo", về ảnh hưởng của Tạ Trần, và về sự rung động của Nhân Quả Luân Bàn. Một tràng cười khẩy ghê rợn vang lên, làm rung chuyển cả đại điện ma khí, tiếng cười như xé toạc không gian, vọng đến tận cùng địa ngục. "Xem ra, Thiên Đạo sắp thực sự sụp đổ rồi, và hắn... có thể là một quân cờ tốt, hoặc một trở ngại cần phải nghiền nát."
Hắn nhếch mép, một nụ cười tàn độc hiện rõ trên khuôn mặt mờ ảo, ẩn hiện trong lớp sương đen dày đặc. "Tạ Trần... 'Nhân Đạo'. Hừm, con người luôn là những sinh vật đầy mâu thuẫn. Họ khao khát sức mạnh, khao khát trường sinh, nhưng lại sợ hãi cái giá phải trả. Giờ đây, có kẻ dám nói với họ rằng không cần phải trả giá, rằng sự bình thường mới là chân lý." Ma Chủ Cửu U vươn một ngón tay dài, sắc nhọn, như những móng vuốt của quỷ dữ, chạm nhẹ vào không khí, như thể đang chạm vào số mệnh của Tạ Trần, hay xa hơn là số mệnh của toàn bộ nhân gian. "Sự sụp đổ của Thiên Đạo sẽ mang lại hỗn loạn. Và trong hỗn loạn, Ma tộc ta mới có thể vươn lên."
Hắn đứng dậy, bóng hình khổng lồ phủ kín cả không gian, khiến mọi thứ chìm vào bóng tối thăm thẳm. "Hãy tiếp tục theo dõi hắn. Ta muốn biết, cái 'Nhân Đạo' đó của hắn sẽ dẫn nhân gian đi về đâu. Và liệu, hắn có đủ sức mạnh để chống lại... cái giá của sự lựa chọn ấy hay không." Ánh mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U lóe lên một tia sáng tăm tối, đầy tính toán và âm mưu. Hắn đã nhìn thấy một cơ hội, một cơ hội để đẩy nhân gian vào một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến mà Ma tộc có thể ngồi ngư ông đắc lợi, thu gặt những linh hồn lạc lối, những chấp niệm vỡ vụn.
***
Sáng hôm sau, Tạ Trần và các đồng minh đã trở về Thôn Lạc Hồng. Nắng nhẹ tr��i dài trên những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm, tường đất, tạo nên một khung cảnh yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh tốt, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ uốn lượn qua làng, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên cùng mùi đất ẩm, mùi cỏ cây và mùi khói bếp ấm nồng, tất cả dệt nên một bản giao hưởng của sự sống, của một đời bình thường mà Tạ Trần luôn trân quý.
Tạ Trần ngồi bên bờ suối, đôi mắt nhắm hờ, lắng nghe tiếng suối chảy, tiếng chim hót. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành, mát mẻ đang len lỏi vào từng thớ thịt, làm dịu đi những ưu tư, những gánh nặng vừa qua. Xung quanh anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu cũng ngồi lặng lẽ, cảm nhận sự bình yên và sức mạnh vô hình tỏa ra từ Tạ Trần. Họ không nói gì, chỉ đơn thuần là hiện diện, lắng nghe và chờ đợi.
Trong tâm trí Tạ Trần, Nhân Quả Luân Bàn khẽ rung động, nhưng không còn là một luân bàn quay cuồng trong hỗn loạn, mà đã trở nên tĩnh lặng, ph��t ra một thứ ánh sáng yếu ớt nhưng kiên định, như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển khơi vô định. Những mảnh ghép của "Đạo Nhân Gian" mà anh đã gom nhặt, đã trải nghiệm từ vô vàn kiếp người, giờ đây dần liên kết lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, một hệ thống tư tưởng vững chắc, không thể lay chuyển. Anh cảm nhận rõ rệt sự cộng hưởng từ nhân gian, một luồng lực lượng vô hình nhưng mạnh mẽ đang bồi đắp cho lý tưởng của anh, cho thấy hạt giống đã nảy mầm và đang vươn mình mạnh mẽ.
"Nhân Đạo... không phải là một con đường, mà là một dòng chảy." Tạ Trần khẽ mở mắt, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi xa xa ẩn hiện trong màn sương mỏng, như những chứng nhân im lặng của thời gian. "Nó đã bắt đầu."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, khẽ vuốt Nguyệt Quang Trâm trên tóc, ánh mắt nàng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối, không còn chút hoài nghi hay lạnh lẽo của một tiên tử đã từng khao khát trường sinh. "Vậy... bước tiếp theo là gì?" Nàng hỏi, giọng nói không còn vẻ lạnh lùng như xưa, mà pha lẫn chút mong chờ, chút dịu dàng, như làn gió xuân chạm khẽ vào cành liễu. Nàng đã từ bỏ con đường tu tiên để tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự sống, và Tạ Trần đã cho nàng thấy con đường đó, một con đường tuy bình thường nhưng lại vô cùng trọn vẹn.
Dương Quân gật đầu đồng tình, gương mặt hắn đầy vẻ sẵn sàng, đôi mắt sáng rực một niềm tin không gì lay chuyển nổi. Hắn tin tưởng vào mọi quyết định của Tạ Trần, tin tưởng vào "Đạo Nhân Gian" mà hắn đã tận mắt chứng kiến sự thay đổi, sự thức tỉnh trong lòng người.
Tạ Trần quay lại nhìn những người đồng hành của mình, ánh mắt ấm áp, như mặt trời buổi sớm chiếu rọi. "Hệ thống hóa nó. Để nó không chỉ là một ý niệm, mà là một con đường rõ ràng cho nhân gian. Để nó không chỉ là một dòng chảy, mà là một đại dương bao la, dung chứa vạn vật, dẫn lối cho mọi sinh linh tìm thấy chính mình."
Anh đứng dậy, nhẹ nhàng phủi bụi trên áo. Dáng vẻ gầy gò của anh giờ đây lại toát lên một khí chất vững chãi, như một ngọn núi sừng sững giữa đất trời, một điểm tựa cho muôn người. Anh không nói thêm lời nào, nhưng mọi người đều hiểu. "Đạo Nhân Gian" đã không còn là của riêng Tạ Trần. Nó đã trở thành của chung, của toàn bộ nhân gian. Và giờ đây, Tạ Trần sẽ phải định hình nó, biến nó thành một ngọn hải đăng vĩnh cửu, soi sáng con đường phía trước cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hạt giống đã nảy mầm, và giờ là lúc nó vươn mình thành đại thụ.
***
Trong lòng Hang Động Bích Ngọc, ánh sáng xanh nhạt từ những tinh thể bích ngọc ẩn mình trên vách đá chiếu rọi, tạo nên một không gian huyền ảo, tĩnh mịch. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ linh tuyền, rơi xuống hồ nước nhỏ trong vắt, tạo thành những gợn sóng lăn tăn, như nhịp đập của thời gian. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi đá ẩm và hương nước suối trong lành, mát mẻ, len lỏi vào từng ngóc ngách của hang động, xua tan đi những tạp niệm trần tục.
Tạ Trần ngồi giữa, thân hình gầy gò của anh tựa như một pho tượng cổ điển được t���c từ sự trầm tĩnh và kiên định. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, giờ đây lại mang theo một sự bình yên nội tại, một sự thấu hiểu sâu sắc hiếm có. Xung quanh anh, những người đã đồng hành cùng anh qua bao thăng trầm của nhân thế đang tụ họp. Không khí trang trọng nhưng ấm cúng, một sự chờ đợi lặng lẽ, thiêng liêng. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngồi cạnh Mộ Dung Tuyết, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, đôi mắt đen láy chớp chớp tò mò, không bỏ sót một động thái nào.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thuần khiết của linh khí nơi đây, sự tĩnh lặng của vạn vật. Trong tâm khảm, Nhân Quả Luân Bàn không ngừng tỏa ra ánh sáng yếu ớt nhưng đầy sức mạnh, như một minh chứng cho sự thành hình của chân lý. Anh đã đi qua bao miền đất, gặp gỡ bao con người, chứng kiến bao cảnh đời, từ những nụ cười trong trẻo của trẻ thơ đến những giọt nước mắt lăn dài trên má lão nhân, từ sự hào hùng của trượng phu đến sự dịu dàng của nữ nhi. Anh đã thấy những người khao khát thành tiên rồi đánh mất chính mình, và cũng thấy những phàm nhân bình dị mà cuộc sống lại trọn vẹn hơn bất cứ ai. Tất cả những mảnh ghép ấy, những mối liên hệ nhân quả vô hình ấy, giờ đây đã hội tụ, tạo nên một bức tranh hoàn mỹ về "Đạo Nhân Gian". Gánh nặng của trách nhiệm đè lên vai anh, nhưng cùng với đó là sự bình yên tuyệt đối khi anh biết rằng mình đã tìm thấy con đường, một con đường không cần phải cưỡng cầu.
Tạ Trần chậm rãi mở lời, giọng nói trầm ấm, vang vọng nhẹ trong hang động, nhưng lại chứa đựng sức nặng ngàn cân. "Hành trình của chúng ta đã đi qua muôn nẻo nhân gian. Ta đã thấy những điều tốt đẹp nhất, và cả những điều đau lòng nhất. Ta đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự lạc lối của tiên môn, và cả sự mất mát của nhân tính khi con người quá đắm chìm vào con đường tu luyện. Giờ đây, ta muốn đúc kết những gì đã học được, những chân lý mà ta đã tìm thấy, để 'Đạo Nhân Gian' không chỉ là một ý niệm mơ hồ, mà là một con đường rõ ràng, một kim chỉ nam cho tất cả chúng ta, cho cả thế gian này."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng băng giá, chỉ còn sự thấu hiểu sâu sắc, ánh mắt nàng ánh lên vẻ giác ngộ mới, một sự kiên định và bình yên hiếm thấy. Nàng khẽ gật đầu, Nguyệt Quang Trâm trên tóc khẽ rung nhẹ. "Chúng ta đều đã chứng kiến, Tạ Trần. Con đường của ngươi đã giúp chúng ta nhìn lại chính mình, nhìn lại ý nghĩa của chữ 'người'. Xin ngươi hãy chỉ dẫn, để những gì ngươi đã đúc kết được lan tỏa, trở thành nền móng cho một kỷ nguyên mới."
Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, gật gù đồng tình. Ông đặt cây rìu gỗ cũ kỹ xuống bên cạnh, vuốt chòm râu bạc phơ. "Lão già này tuy không hiểu sâu sắc những lời lẽ cao siêu của tiên sinh, nhưng những điều tiên sinh nói đều hợp với lẽ trời đất, thuận với lòng người. Sống một đời bình thường, có tình có nghĩa, không tham lam, không cưỡng cầu... đó chẳng phải là đạo lý mà tổ tiên ta đã dạy bao đời nay sao?" Lời nói chất phác của ông lại mang một sức nặng của trí tuệ dân gian, đơn giản nhưng sâu sắc.
Dương Quân, với vẻ anh tuấn của một thư sinh pha lẫn khí chất của người luyện võ, đôi mắt sáng rực sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Hắn siết chặt nắm tay, sẵn sàng lắng nghe mọi điều. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, ánh mắt nàng thể hiện sự chấp nhận hoàn toàn và cam kết với 'Đạo Nhân Gian', nàng đã tìm thấy sự an ủi và hướng đi mới cho nỗi buồn của mình. Bách Hoa Tiên Tử mỉm cười dịu dàng, một đóa hoa trên tay nàng như cũng đang hé nở thêm, hòa vào vẻ đẹp thanh tao của nàng. Lão Tiệm Cầm trầm ngâm, đôi mắt cận thị lấp lánh sau tròng kính, như đang dùng tâm hồn để lắng nghe từng lời, cảm nhận từng rung động. Tiếng nước nhỏ giọt, tiếng gió thoảng, tất cả như hòa vào lời nói của Tạ Trần, dệt nên một không gian thiêng liêng, nơi chân lý đang dần được khai mở.
***
Tại một khoảng sân rộng trong Phật Sơn Tự, nơi tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn, tiếng mõ gõ nhịp nhàng, hòa cùng tiếng tụng kinh trầm bổng của các tăng nhân, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và trang nghiêm. Mùi hương trầm thoang thoảng, mùi hoa sen từ ao nước nhỏ và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm nhẹ, tất cả quyện vào nhau, xoa dịu tâm hồn. Dưới ánh nắng ban trưa ôn hòa, Tạ Trần đứng trước một nhóm người, không chỉ có các đồng minh của anh, mà còn có một vài tăng nhân già, phàm nhân địa phương đã nghe danh "Nhân Đạo" mà tìm đến. Anh không khoa trương, không dùng thần thông, chỉ dùng lời nói, dùng triết lý để dẫn dắt.
Tạ Trần bắt đầu trình bày về 'Đạo Nhân Gian' một cách hệ thống, kết nối các triết lý với những câu chuyện đời thường và những bài học đã trải qua. Giọng anh trầm ấm, không quá nhanh, không quá chậm, như một dòng suối chảy, len lỏi vào tâm trí người nghe. "Hỡi chư vị, 'Đạo Nhân Gian' mà ta đã đúc kết, không phải là một pháp môn tu luyện kỳ bí, cũng chẳng phải là một công pháp trường sinh bất tử. Nó là một sự thấu hiểu về bản chất của con người, về lẽ sống, về mối quan hệ giữa chúng ta và vạn vật."
Anh ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, nhìn vào những gương mặt chăm chú, những đôi mắt khao khát. "Nền tảng của 'Đạo Nhân Gian' có thể tóm gọn trong năm yếu tố cốt lõi. Đầu tiên, là **Trọng Nhân Tính**. Không phải là ích kỷ, mà là biết trân quý bản thân, trân quý những gì làm nên một con người. Cảm xúc, ký ức, những mối liên kết với gia đình, bạn bè, với quê hương... Đó là nền tảng của vạn sự. Đánh mất nhân tính vì truy cầu sức mạnh, vì khao khát trường sinh, chẳng khác nào tự biến mình thành một pho tượng vô hồn, dù có sống vạn năm cũng chỉ là hư vô. Chẳng phải chúng ta đã thấy quá nhiều tu sĩ 'mất người' trên con đường tìm kiếm sự bất tử đó sao?" Tạ Trần khẽ thở dài, trong lòng hiện lên hình ảnh những khuôn mặt từng quen biết, giờ đã hóa thành những kẻ lạnh lùng, vô cảm.
Thư Sinh Giỏi, với vẻ tuấn tú, phong thái nho nhã, đang cặm cụi ghi chép từng lời của Tạ Trần vào cuốn sổ của mình. Đầu bút lông lướt nhanh trên giấy, không sót một chữ nào. Hắn cảm thấy mình như đang được khai sáng, tri thức này không phải là những lời giáo huấn sáo rỗng, mà là những chân lý được đúc kết từ xương máu, từ trải nghiệm.
"Thứ hai, là **Thuận Tự Nhiên**. Không phải là buông xuôi, là mặc kệ số phận, mà là thấu hiểu quy luật, không cưỡng cầu. Như nước chảy xuôi dòng, không phải là yếu đuối, mà là tìm thấy con đường an bình nhất, linh hoạt nhất. Cây cỏ thuận theo bốn mùa mà sinh trưởng, con người thuận theo lẽ sinh lão bệnh tử mà sống. Cưỡng cầu trường sinh, cưỡng cầu vĩnh hằng, chỉ làm chúng ta kiệt quệ, lạc lối. Thiên Đạo cũng có lúc thịnh lúc suy, vạn vật đều có sinh có diệt. Chấp nhận sự vô thường, đó mới là trí tuệ." Tạ Trần nhìn về phía tượng Phật lớn, như tìm kiếm sự đồng cảm từ những triết lý xa xưa.
Bách Hoa Tiên Tử gật gù tán đồng, một nụ cười mãn nguyện hiện trên khuôn mặt thanh tao của nàng. Nàng nâng đóa hoa đang nở rực rỡ trên tay, khe khẽ vuốt ve những cánh hoa mềm mại. Nàng là hiện thân của sự thuận tự nhiên, của vòng quay sinh diệt hài hòa. "Sống là phải nở hoa, dù có tàn phai cũng là một kiếp trọn vẹn," nàng khẽ lẩm bẩm, lời nói như tiếng gió thì thầm.
"Thứ ba, là **Cân Bằng**. Giữa cho và nhận, giữa hành động và suy ngẫm, giữa bản thân và thế gian. Mọi sự thái quá đều dẫn đến hủy hoại. Tu luyện quá mức sẽ khiến tâm trí khô cằn, đắm chìm vào dục vọng sẽ khiến linh hồn mục ruỗng. Giữa cá nhân và cộng đồng, giữa nhu cầu của bản thân và lợi ích của người khác, phải tìm thấy điểm cân bằng. Đó là con đường của trung dung, của sự hài hòa."
"Thứ tư, là **Thấu Hiểu**. Không chỉ là tri thức sách vở, mà là khả năng nhìn sâu vào bản chất vạn vật, nhìn thấy sợi dây nhân quả vô hình kết nối tất cả. Mọi hành động đều có hệ quả, mọi lời nói đều có hồi âm. Hiểu được nhân quả, chúng ta sẽ biết trân trọng hiện tại, biết suy xét trước khi hành động, và biết chấp nhận những gì đến với mình. Sự thấu hiểu này sẽ giúp chúng ta thoát khỏi chấp niệm, tho��t khỏi sự mê hoặc của sức mạnh." Tạ Trần nói, giọng điệu có phần trầm tư hơn, như đang tự nói với chính mình, về khả năng đặc biệt của anh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ánh mắt đầy suy tư, họ đã chứng kiến Tạ Trần sử dụng khả năng thấu hiểu nhân quả để phá cục, để hóa giải hiểm nguy. Giờ đây, họ hiểu rằng đó không phải là một phép thuật đơn thuần, mà là một sự thấu hiểu chân lý đến cực hạn.
"Và cuối cùng, là **Yêu Thương & Trách Nhiệm**. Tình yêu là khởi nguồn của sự sống, là chất keo gắn kết vạn vật. Yêu thương con người, yêu thương vạn vật, yêu thương chính mình. Trách nhiệm là cái giá của tự do, là gánh nặng mà mỗi chúng ta phải mang trên vai. Trách nhiệm với bản thân, với gia đình, với cộng đồng, và với cả thế gian này. Chỉ khi ta yêu thương và gánh vác, ta mới thực sự 'sống' một cách trọn vẹn, một đời bình thường, không cần thành tiên, nhưng lại vĩ đại hơn bất kỳ vị tiên nào."
Ông Lão Tiều Phu mỉm cười hiền hậu, gật đầu liên tục, như thể những lời Tạ Trần nói đã chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn ông, những điều mà ông đã luôn tin tưởng nhưng chưa bao giờ có thể diễn đạt thành lời. Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn, cũng gật gù tán thành, đôi mắt lóe lên sự tin tưởng. "Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người," ông khẽ nói, lời nói mộc mạc nhưng đầy ý nghĩa.
Tạ Trần dùng giọng điệu trầm ấm, chậm rãi diễn giải. Anh không ngừng liên hệ đến những hình ảnh, sự kiện, con người cụ thể mà anh đã gặp trên hành trình 'tầm đạo', khiến những triết lý khô khan trở nên sống động và dễ hiểu. Anh không chỉ nói về đạo lý, mà anh nói về cuộc sống, về những gì mà mỗi người đều có thể cảm nhận và thực hành. Sự định hình của "Đạo Nhân Gian" không chỉ là một bài diễn thuyết, mà là một sự gieo mầm, một lời thách thức ngầm đến Thiên Đạo cũ kỹ và các Tiên Môn Liên Minh cố chấp. Nhân Quả Luân Bàn trong Tạ Trần khẽ rung động mạnh mẽ, như cảm nhận được dòng chảy nhân quả mới đang bắt đầu hình thành, lớn mạnh, và sẽ tạo nên những biến động kh��n lường.
***
Sau buổi đúc kết tại Phật Sơn Tự, khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Tạ Trần cùng các đồng minh thân cận nhất đã leo lên Thiên Đăng Sơn. Con đường mòn quanh co, dốc đứng, nhưng không ai cảm thấy mệt mỏi. Làn gió mát dịu từ đỉnh núi thổi xuống, mang theo hương cây cỏ thoang thoảng, làm dịu đi cái nóng còn sót lại của ban ngày.
Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, có một ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản, cổ kính, mái ngói rêu phong, nơi thờ phụng một vị thần núi vô danh. Tiếng chuông gió từ ngôi miếu ngân nga theo từng đợt gió, hòa vào bản giao hưởng của thiên nhiên. Từ đỉnh núi, họ có thể nhìn bao quát toàn bộ nhân gian đang dần chìm vào hoàng hôn. Những ngôi làng nhỏ bé dưới chân núi, những cánh đồng lúa vàng óng, những con sông uốn lượn như dải lụa, tất cả đều mang một vẻ đẹp bình dị, trọn vẹn. Không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy hy vọng và quyết tâm.
Tạ Trần đứng lặng yên trước ngôi miếu đá, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mặt trời đang dần khuất dạng, ��ể lại những vệt sáng đỏ rực, cam vàng, tím biếc trên nền trời. Trong lòng anh, Nhân Quả Luân Bàn đang tỏa sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải là ánh sáng yếu ớt của sự khởi đầu, mà là một vầng hào quang rực rỡ, như một minh chứng cho sự thành hình của 'Đạo Nhân Gian'. Nó không chỉ là một lý thuyết, mà đã trở thành một dòng chảy nhân quả không thể đảo ngược, một thực thể sống động, hòa nhập vào hơi thở của nhân gian. Một cảm giác bình yên sâu sắc dâng trào trong lòng anh, nhưng cùng với đó là gánh nặng của trách nhiệm lớn lao. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, những thách thức từ Thiên Đạo cũ, từ các Tiên Môn Liên Minh và cả từ Ma Chủ Cửu U sẽ không ngừng ập đến. Nhưng anh cũng biết, anh không còn đơn độc.
Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía trước. "Tạ huynh, 'Đạo Nhân Gian' này... không chỉ là lời nói, mà là kim chỉ nam cho tất cả chúng ta, cho cả thế giới này. Nó là con đường để giữ lại nhân tính, để tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự sống." Giọng hắn tràn đầy sự ngưỡng mộ và quyết tâm, không còn chút mơ hồ nào.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng nhưng giờ đây lại toát lên một sức mạnh nội tâm phi thường, khẽ nói. "Ta cảm thấy một luồng sức mạnh mới, không phải từ tu vi, mà từ sự đồng lòng của nhân tâm, từ sự gắn kết của những người tin vào 'Đạo Nhân Gian'. Sức mạnh ấy, có lẽ còn vĩ đại hơn bất kỳ phép thuật nào." Nàng đã trải qua nhiều bi kịch, nàng hiểu rằng sức mạnh thật sự không nằm ở những lời chú thần thông, mà nằm ở sự kiên cường của trái tim con người.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh Tạ Trần, mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió. Ánh mắt nàng nhìn sâu vào anh, rồi lại hướng về phía nhân gian đang chìm dần vào bóng tối hoàng hôn. "Con đường này, dù chông gai, dù phải đối mặt với sự phản kháng của Thiên Đạo và các thế lực cũ, nhưng là con đường duy nhất để giữ lại 'người' trong chúng ta, và trong thế gian này. Không còn 'mất người', không còn lạc lối, chỉ còn sự trọn vẹn." Nàng đã buông bỏ hoàn toàn những chấp niệm cuối cùng về con đường tu tiên truyền thống, chấp nhận hoàn toàn 'Đạo Nhân Gian' và đối mặt với một tương lai đầy bất định, nhưng với sự bình yên và quyết tâm mới.
Tạ Trần vẫn đứng lặng yên, nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Anh không trả lời, nhưng ánh mắt anh chứa đựng tất cả. Các đồng minh đứng xung quanh, ánh mắt kiên định nhìn theo anh, như những trụ cột vững chắc của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà họ sẽ cùng nhau kiến tạo. Tiếng chuông gió từ ngôi miếu nhỏ trên đỉnh núi ngân nga, hòa vào tiếng gió, mang theo lời hứa hẹn về một tương lai bất định nhưng đầy hy vọng. Sự sụp đổ của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, và một cuộc chiến cuối cùng đang chờ đợi. Nhưng giờ đây, nhân gian đã có một 'Đạo' để dẫn lối, một ngọn hải đăng để soi sáng trong bóng đêm hỗn loạn sắp tới. Hạt giống đã nảy mầm, thành cây non, và giờ đây, nó đã vươn mình thành một đại thụ, vững chãi giữa phong ba bão táp, chờ ngày đơm hoa kết trái.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.