Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 547: Hạt Giống Nảy Mầm: Tiếng Vọng Từ Bốn Phương

Ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình. Nhưng không có sự tối tăm nào có thể che lấp đi những ngọn đèn dầu le lói, những gương mặt rạng ngời của hy vọng đang soi sáng từng góc phố. Tạ Trần đứng đó, giữa dòng người đang vây quanh anh, cảm nhận sức nặng của nhân quả, sức nặng của một thế giới đang đặt niềm tin vào anh. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng anh không còn cô độc nữa. Toàn bộ nhân gian, giờ đây, đã cùng anh trên một con thuyền.

Vài ngày sau, Thị Trấn An B��nh đã khoác lên mình một diện mạo mới. Không còn chỉ là một thị trấn bình dị với những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, những quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường. Giờ đây, mỗi ngóc ngách, mỗi con người nơi đây dường như đều được thổi vào một luồng sinh khí lạ. Sáng sớm, ánh nắng vàng ươm dịu dàng trải đều trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức vạn vật. Bầu trời trong xanh vời vợi, điểm xuyết vài cụm mây trắng lững lờ trôi, hứa hẹn một ngày mới tràn đầy năng lượng.

Tạ Trần, với dáng vẻ gầy gò thư sinh quen thuộc, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thanh thoát, Dương Quân tuấn tú trong đạo bào lam nhạt, Mộ Dung Tuyết dịu dàng với y phục xanh ngọc và Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu tinh nghịch với đôi tai cáo trắng muốt, đang thong thả dạo bước trên con đường chính của thị trấn. Tiếng nói chuyện sôi nổi, tiếng rao hàng vang vọng từ các quán chợ, tiếng xe ngựa hối hả cùng tiếng bước chân rộn ràng tạo nên một bản hòa tấu âm thanh nhộn nhịp, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng. Mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong hòa quyện với mùi gỗ, mùi đất và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống phàm trần.

"Công tử Tạ Trần, ngài xem kìa!" Dương Quân reo lên, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết. Hắn chỉ về phía một nhóm người đang tụ tập quanh một lão phu nhân tóc bạc. "Họ đang tự nguyện giúp đỡ nhau sửa lại mái nhà bị dột nát sau trận mưa đêm qua. Không ai đòi hỏi thù lao, chỉ đơn giản là muốn giúp đỡ."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. "Nhân Đạo... không phải là những lời lẽ cao siêu trên sách vở, mà là những hành động dung dị, chân thật như thế này."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn mang nét lạnh lùng cố hữu, nhưng trong đôi mắt phượng sắc bén đã nhuốm thêm một chút ấm áp. Nàng khẽ vuốt Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, cảm nhận sự biến đổi đang diễn ra. "Nhân tâm... thật sự có thể thay đổi nhanh đến vậy sao? Tựa như chỉ sau một đêm, những sợi xích vô hình trói buộc bao đời nay bỗng chốc tan biến." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy suy tư, dường như vẫn còn chút bàng hoàng trước tốc độ lan tỏa của tư tưởng Tạ Trần. Nàng từng là một tu sĩ cao ngạo, sống trong thế giới của linh khí và pháp thuật, nơi nhân tính thường bị coi nhẹ để đổi lấy sức mạnh. Giờ đây, nàng chứng kiến sức mạnh vô hình của "Nhân Đạo", một thứ sức mạnh không đến từ pháp bảo hay kinh mạch, mà đến từ chính trái tim con người.

"Hạt giống đã được gieo, giờ là lúc nó nảy mầm." Tạ Trần đáp, giọng điềm tĩnh. Anh dừng lại trước một quán trà nhỏ, nơi vài thư sinh trẻ tuổi đang say sưa đọc những bản sao chép về "Nhân Đạo", thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên tranh luận sôi nổi. "Đạo lý của nhân gian vốn dĩ đã tồn tại trong mỗi người. Ta chỉ là người khơi gợi, đánh thức nó dậy mà thôi."

Một tiểu cô nương bán hoa chạy vụt qua, trên tay cầm một bó hoa dại tươi tắn. Nàng vô tình vấp ngã, làm rơi vãi những cánh hoa trên mặt đất. Ngay lập tức, vài người dân g��n đó chạy đến giúp đỡ, nhặt lại từng cánh hoa, ân cần hỏi han. Tiếng cười hồn nhiên của tiểu cô nương vang lên khi được giúp đỡ, xua tan đi sự ái ngại ban đầu.

"Không cần tu tiên, chúng ta vẫn có thể sống hạnh phúc!" Một lão tiều phu già, lưng còng gánh bó củi lớn ngang qua, khẽ lẩm bẩm, ánh mắt tinh anh nhìn về phía Tạ Trần, nở một nụ cười hiền hậu. Ông đã nghe bài diễn thuyết của Tạ Trần, và những lời lẽ giản dị ấy đã chạm đến tận đáy lòng ông, một người phàm nhân cả đời gắn bó với núi rừng. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, ánh mắt nhìn về phía những người đang giúp đỡ tiểu cô nương bán hoa, như thể nàng đang hoài niệm về lời thề y sư của mình, về cái "Đạo" mà nàng từng theo đuổi trước khi nó bị vấy bẩn bởi sự truy cầu sức mạnh. "Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?"

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ ve vẩy, ánh mắt lanh lợi đảo quanh. Nàng thích thú với sự thay đổi này. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lẩm bẩm, đo���n chạy đến bên một quầy hàng bánh, ngửi ngửi mùi thơm. "Con người thật thú vị. Không cần phép thuật, không cần linh khí, lại có thể khiến thế giới này trở nên ấm áp đến thế." Nàng, một yêu hồ đã từng chứng kiến biết bao thăng trầm của nhân gian, hiểu rằng sự thay đổi này không đến từ sức mạnh của cá nhân Tạ Trần, mà từ sức mạnh của sự đồng lòng, của nhân tính đang được phục hồi.

Dương Quân không ngừng ghi chép những điều hắn thấy vào một cuốn sổ nhỏ. "Đây là những bằng chứng sống động nhất, Tạ huynh. Bằng chứng cho thấy 'Đạo Nhân Gian' không chỉ là một lý thuyết, mà là một thực tế đang diễn ra, đang thay đổi thế giới này từng chút một." Hắn hiểu rằng, những ghi chép này sẽ là nền tảng vững chắc cho những gì Tạ Trần sắp sửa đúc kết.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt, từng hành động. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình đang lan tỏa, kết nối từng cá thể lại với nhau. Đó không phải là linh khí, không phải là ma khí, mà là một thứ sức mạnh thuần túy hơn, nguyên thủy hơn – sức mạnh của sự sống, của tình người. Trong tâm hải của anh, Nhân Quả Luân Bàn khẽ rung động. Không còn là những chấn động dữ dội như khi "Nhân Đạo" mới bén rễ, mà là một sự rung động nhẹ nhàng, đều đặn, như nhịp thở của một sinh mệnh mới đang dần hoàn thiện. Nó giống như một dòng sông đang chảy, không còn gợn sóng dữ dội mà thay vào đó là sự êm đềm, sâu lắng, mang theo phù sa bồi đắp cho vạn vật. Anh biết, lý tưởng của anh, "Đạo Nhân Gian", đang dần trở thành một thực tại vững chắc, một dòng chảy nhân quả không gì có thể ngăn cản.

***

Cùng lúc đó, trong một điện thờ cổ kính của Thái Huyền Tông, nơi các điện đài tráng lệ làm từ ngọc thạch và gỗ linh mộc sừng sững giữa mây mù, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. Mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng mờ ảo của chiều tà, chạm khắc rồng phượng tinh xảo nhưng giờ đây lại mang vẻ lạnh lẽo. Các cầu đá bắc qua vực sâu, tháp tu luyện cao vút chạm mây, và các sân luyện võ rộng lớn đều chìm trong màn sương giăng. Tiếng chuông ch��a ngân vang từ các điện thờ, tiếng kiếm reo trong các sân tập, tiếng chim hót líu lo từ rừng cây linh, tiếng đệ tử tụng kinh và tiếng thác nước chảy róc rách đều bị nuốt chửng bởi sự lo âu. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thảo dược từ Dược Viên, mùi linh khí thanh mát và mùi gỗ đàn hương không thể xua đi cái cảm giác bất an đang bao trùm. Thái Huyền Tông, vốn dĩ là biểu tượng của sự thanh tịnh, uy nghiêm, giờ đây lại mang vẻ nặng nề của một đế chế đang đối mặt với nguy cơ.

Trong đại điện, các trưởng lão Tiên Môn Liên Minh đang họp khẩn. Khuôn mặt ai nấy đều cau có, ánh mắt đầy lo ngại. Các báo cáo về sự lan truyền của "Đạo Nhân Gian" và ảnh hưởng của Tạ Trần đã được đặt lên bàn, gây ra một làn sóng phẫn nộ và sợ hãi.

"Cái gọi là 'Nhân Đạo' này đang lung lay niềm tin tu tiên của bách tính, đó là mối họa lớn!" Trưởng lão Càn Nguyên, một lão giả râu bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ, đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói vang vọng khắp đại điện. "Hắn, một phàm nhân không chút tu vi, lại dám cả gan tuyên truyền những tà thuyết, khiến nhân gian quên đi con đường tu đạo chính thống, quên đi Thiên Đạo đang suy yếu mà chúng ta đang ra sức cứu vãn!"

"Một phàm nhân mà dám xúi giục thiên hạ bỏ đạo, thật là ngông cuồng!" Trưởng lão Khôn Minh tiếp lời, ánh mắt sắc lạnh lóe lên sự khinh miệt. Y là người luôn tin tưởng vào sức mạnh tuyệt đối của tu vi, vào sự phân biệt rõ ràng giữa tiên và phàm. "Tư tưởng của hắn chẳng khác nào độc dược, đầu độc lòng người, khiến họ chìm đắm trong những ảo vọng về một cuộc sống bình thường. Họ không biết rằng, chỉ có tu luyện thành tiên mới là con đường giải thoát duy nhất!"

Những tiếng bàn tán xôn xao nổi lên. Một số trưởng lão bày tỏ sự đồng tình, số khác lại tỏ ra hoài nghi, nhưng tất cả đều chung một nỗi lo lắng. Họ đã quen với việc được kính trọng, được xem là những vị thần linh của nhân gian. Giờ đây, một thư sinh phàm nhân lại dám đứng lên thách thức mọi quy tắc, mọi niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức của bách tính.

Liễu Thanh Phong, dáng người cao gầy, thanh tú, mắt sáng như sao, vẫn đứng ở rìa đám đông, tay không còn nắm chặt kiếm Bích Lạc. Anh lắng nghe những lời lẽ cứng nhắc và bảo thủ, trong lòng càng thêm giằng xé. Ánh mắt anh thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù giăng lối, che khuất những đỉnh núi hùng vĩ. Anh nhớ lại những gì mình đã chứng kiến tại Thị Trấn An Bình, những lời nói của Tạ Trần, những thay đổi trong ánh mắt và hành động của người dân.

"Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử..." câu nói từng là kim chỉ nam của anh, giờ đây nghe sao mà xa lạ. Lời nói của các trưởng lão cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, nhưng lại không thể xua đi những hình ảnh về sự bình yên, về niềm hy vọng mới mà anh đã thấy. "Nhưng những lời đó... không phải vô lý," anh thầm nghĩ. "Đạo của người xưa đã suy tàn, đó là một sự thật. Con đường mới đang dần hình thành, đó cũng là một sự thật." Anh cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc. Niềm tin cố hữu vào Thiên Đạo, vào con đường tu tiên đã lung lay dữ dội. Anh không còn chắc chắn về bất cứ điều gì nữa, ngoại trừ một điều: Tạ Trần, thư sinh phàm nhân ấy, đã mở ra một con đường, một con đường mà anh, Liễu Thanh Phong, và có lẽ là cả nhân gian, sẽ phải bước đi. Con đường này, sẽ không phải là con đường của tiên nhân, mà là con đường của con người.

"Chúng ta phải làm gì đây?" Trưởng lão Càn Nguyên hỏi, giọng nói đầy bất lực. "Không thể để một phàm nhân phá hoại đạo lý tu tiên đã tồn tại bao đời nay."

Liễu Thanh Phong khẽ nhắm mắt. Anh không lên tiếng, nhưng trong lòng anh đã có một quyết định. Anh sẽ không còn là một Liễu Thanh Phong của quá khứ nữa. Anh sẽ tìm kiếm con đường của riêng mình, con đường mà anh tin là đúng đắn, không phải dựa vào những lời giáo huấn từ Tiên Môn, mà dựa vào những gì trái tim anh đã cảm nhận được.

***

Trong khi đó, sâu thẳm trong Ma Vực Thâm Uyên, nơi ma khí cuồn cuộn như sóng dữ, không gian tối tăm, lạnh lẽo đến thấu xương. Các kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn, cùng những hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng, tạo nên một cảnh tượng u ám, chết chóc. Các tòa tháp gai nhọn chọc trời, thành trì được xây từ xương cốt và đá hắc ám, tất cả đều được bao phủ bởi một màn sương đen kịt, không thể xuyên thủng. Tiếng gầm gừ của ma vật vọng lại từ những vực sâu thăm thẳm, tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng than khóc của linh hồn, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo và tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng. Mùi máu tanh nồng nặc hòa với mùi lưu huỳnh, mùi thối rữa và mùi ma khí đặc trưng khiến bất cứ sinh linh nào cũng phải rùng mình khi đặt chân đến đây.

Trong một đại điện được chạm khắc từ xương của những ma vật cổ xưa, một Hắc Y Sát Thủ toàn thân mặc áo đen, che mặt kín mít, đang quỳ gối trước một bóng hình khổng lồ, mờ ảo – Ma Chủ Cửu U. Không gian xung quanh Ma Chủ vặn vẹo, ma khí cuồn cuộn như những con trăn khổng lồ đang quấn lấy nhau, tạo nên một áp lực khủng khiếp.

"Thưa Ma Chủ, ta đã thu thập được tin tức mới nhất từ nhân gian." Giọng Hắc Y Sát Thủ lạnh lùng, vô cảm, như một cỗ máy. "Phong trào 'Nhân Đạo' của Tạ Trần đang lan r��ng với tốc độ kinh ngạc. Hắn không dùng sức mạnh, mà dùng tư tưởng để thay đổi lòng người."

Hắc Y Sát Thủ cẩn thận tường thuật lại mọi chi tiết, từ bài diễn thuyết của Tạ Trần tại Thị Trấn An Bình cho đến những thay đổi trong lòng người phàm nhân và cả những tu sĩ ẩn dật. Hắn cũng không quên đề cập đến sự hoang mang, lo ngại của Tiên Môn Liên Minh.

Ma Chủ Cửu U lắng nghe trong im lặng, chỉ có đôi mắt đỏ rực như hai hòn than đang cháy âm ỉ lóe lên trong màn đêm. Hắn không nói gì, nhưng sự tĩnh lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm rống nào. Ma khí xung quanh hắn cuộn xoáy mạnh hơn, như thể đang phản ánh những suy nghĩ phức tạp trong tâm trí hắn.

"Ồ?" Cuối cùng, Ma Chủ Cửu U cũng lên tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy mỉa mai, như tiếng đá tảng nghiền nát. "Một con kiến nhỏ lại dám khuấy động cả thiên địa này sao? Thú vị... rất thú vị." Một tràng cười khẩy ghê rợn vang lên, làm rung chuyển cả đại điện. "Xem ra, Thiên Đạo sắp thực sự sụp đổ rồi, và hắn... có thể là một quân cờ tốt, hoặc m��t trở ngại cần phải nghiền nát."

Hắn nhếch mép, một nụ cười tàn độc hiện rõ trên khuôn mặt mờ ảo. "Tạ Trần... 'Nhân Đạo'. Hừm, con người luôn là những sinh vật đầy mâu thuẫn. Họ khao khát sức mạnh, khao khát trường sinh, nhưng lại sợ hãi cái giá phải trả. Giờ đây, có kẻ dám nói với họ rằng không cần phải trả giá, rằng sự bình thường mới là chân lý." Ma Chủ Cửu U vươn một ngón tay dài, sắc nhọn, chạm nhẹ vào không khí, như thể đang chạm vào số mệnh của Tạ Trần. "Sự sụp đổ của Thiên Đạo sẽ mang lại hỗn loạn. Và trong hỗn loạn, Ma tộc ta mới có thể vươn lên."

Hắn đứng dậy, bóng hình khổng lồ phủ kín cả không gian. "Hãy tiếp tục theo dõi hắn. Ta muốn biết, cái 'Nhân Đạo' đó của hắn sẽ dẫn nhân gian đi về đâu. Và liệu, hắn có đủ sức mạnh để chống lại... cái giá của sự lựa chọn ấy hay không." Ánh mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U lóe lên một tia sáng tăm tối, đầy tính toán. Hắn đã nhìn thấy một cơ hội, một cơ hội để đẩy nhân gian vào một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến mà Ma tộc có thể ngồi ngư ông đắc lợi.

***

Sáng hôm sau, Tạ Trần và các đồng minh đã trở về Thôn Lạc Hồng. Nắng nhẹ trải dài trên những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm, tường đất, tạo nên một khung cảnh yên bình, tĩnh lặng. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh tốt, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ uốn lượn qua làng, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên cùng mùi đất ẩm, mùi cỏ cây và mùi khói bếp ấm nồng.

Tạ Trần ngồi bên bờ suối, đôi mắt nhắm hờ, lắng nghe tiếng suối chảy, tiếng chim hót. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành, mát mẻ đang len lỏi vào từng thớ thịt. Xung quanh anh, Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu cũng ngồi lặng lẽ, cảm nhận sự bình yên và sức mạnh vô hình tỏa ra từ Tạ Trần.

Trong tâm trí Tạ Trần, Nhân Quả Luân Bàn khẽ rung động. Nó không còn là một luân bàn quay cuồng trong hỗn loạn, mà đã trở nên tĩnh lặng, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt nhưng kiên định. Những mảnh ghép của "Đạo Nhân Gian" mà anh đã gom nhặt, đã trải nghiệm, giờ đây d���n liên kết lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, một hệ thống tư tưởng vững chắc. Anh cảm nhận rõ rệt sự cộng hưởng từ nhân gian, một luồng lực lượng vô hình nhưng mạnh mẽ đang bồi đắp cho lý tưởng của anh.

"Nhân Đạo... không phải là một con đường, mà là một dòng chảy." Tạ Trần khẽ mở mắt, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi xa xa ẩn hiện trong màn sương mỏng. "Nó đã bắt đầu."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, khẽ vuốt Nguyệt Quang Trâm trên tóc, ánh mắt nàng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. "Vậy... bước tiếp theo là gì?" Nàng hỏi, giọng nói không còn vẻ lạnh lùng như xưa, mà pha lẫn chút mong chờ, chút dịu dàng. Nàng đã từ bỏ con đường tu tiên để tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự sống, và Tạ Trần đã cho nàng thấy con đường đó.

Dương Quân gật đầu đồng tình, gương mặt hắn đầy vẻ sẵn sàng. Hắn tin tưởng vào mọi quyết định của Tạ Trần, tin tưởng vào "Đạo Nhân Gian" mà hắn đã tận mắt chứng kiến sự thay đổi.

Tạ Trần quay lại nhìn những người đồng hành của mình, ánh mắt ấm áp. "Hệ thống hóa nó. Để nó không chỉ là một ý niệm, mà là một con đường rõ ràng cho nhân gian. Để nó không chỉ là một dòng chảy, mà là một đại dương bao la, dung chứa vạn vật, dẫn lối cho mọi sinh linh tìm thấy chính mình."

Anh đứng dậy, nhẹ nhàng phủi bụi trên áo. Dáng vẻ gầy gò của anh giờ đây lại toát lên một khí chất vững chãi, như một ngọn núi sừng sững giữa đất trời. Anh không nói thêm lời nào, nhưng mọi người đều hiểu. "Đạo Nhân Gian" đã không còn là của riêng Tạ Trần. Nó đã trở thành của chung, của toàn bộ nhân gian. Và giờ đây, Tạ Trần sẽ phải định hình nó, biến nó thành một ngọn hải đăng vĩnh cửu, soi sáng con đường phía trước cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hạt giống đã nảy mầm, và giờ là lúc nó vươn mình thành đại thụ.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free