Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 546: Minh Triết Nhân Gian: Đại Hội Khai Mạc

Chấp niệm vẫn còn đó, nhưng hạt mầm hoài nghi đã bén rễ sâu sắc, và nó đang dần nảy nở, tạo nên những vết rạn đầu tiên trong niềm tin kiên cố của anh.

Liễu Thanh Phong đứng cô độc trên đỉnh núi, giữa cái lạnh buốt của gió heo may và màn đêm đang buông xuống. Những ngọn đèn dầu le lói dưới thung lũng, như những đốm lửa nhỏ của sự sống, của niềm hy vọng mà Tạ Trần đang gieo rắc. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, không biết con đường nào là đúng đắn nhất. Nhưng có một điều anh chắc chắn: anh không thể quay lưng lại v��i những chân lý mà Tạ Trần đang truyền bá. Chúng đã gieo vào lòng anh một hạt mầm, một hạt mầm của sự hoài nghi và của cả một hy vọng mới. Anh sẽ không dễ dàng từ bỏ con đường tu tiên mà anh đã theo đuổi bao năm, nhưng anh cũng không thể nhắm mắt làm ngơ trước những gì đang diễn ra. Thiên Đạo sắp sụp đổ, Ma Chủ Cửu U đang rình rập, và các đại tông môn vẫn đang tranh giành quyền lực trong tuyệt vọng. Nhưng giữa tất cả những hỗn loạn đó, một con đường mới đang được mở ra, một con đường không cần thành tiên, một con đường vì nhân gian. Và anh, Liễu Thanh Phong, sẽ phải tự tìm lấy vị trí của mình trong cuộc chuyển mình vĩ đại này.

***

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm buốt giá, mang theo ánh nắng ấm áp như một lời hứa hẹn. Ngày hôm sau, tin tức về cuộc diễn thuyết của Tạ Trần tại Thị Trấn An Bình đã lan truyền nhanh chóng, không chỉ trong các thôn làng lân cận mà còn vươn xa hơn, đến cả những nơi mà các ghi chép về "Nhân Đạo" chưa kịp đặt chân tới. Một luồng sinh khí lạ lẫm, một sự tò mò chưa từng có đã thổi bùng lên trong lòng người dân, cả phàm nhân lẫn những tu sĩ ẩn dật. Thị Trấn An Bình, vốn dĩ chỉ là một thị trấn nhỏ bé, yên bình bên dòng sông Bích Thủy, bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Buổi trưa hôm ấy, quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình đã đông nghịt người. Từng dòng người từ khắp nơi đổ về, chật kín cả con đường lát đá dẫn vào. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, giờ đây đều bị che khuất bởi đám đông hiếu kỳ. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán rong cố gắng tranh thủ cơ hội, tiếng xe ngựa lộc cộc hòa lẫn tiếng bước chân rầm rập tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng không hỗn loạn. Mùi thức ăn từ các quán ven đường, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và cả mùi mồ hôi của đám đông chen chúc quyện vào nhau, tạo nên một thứ khứu giác đặc trưng của chốn phàm trần.

Trên cao, mặt trời tròn vành vạnh, tỏa những tia nắng vàng óng ả, sưởi ấm không gian. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương hoa cỏ dại từ những cánh đồng xa, làm dịu đi cái nóng bức. Bầu không khí nhộn nhịp, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có của một thị trấn đã trải qua bao thăng trầm. Ở đây không có sự căng thẳng của chiến trường, không có vẻ uy nghiêm của tiên môn, chỉ có sự chân thật của đời sống.

Phàm nhân, từ những nông dân chất phác với làn da rám nắng và bàn tay chai sạn, đến những thương nhân lanh lợi với ánh mắt tinh tường, hay những thư sinh đầu đội khăn đóng, tay cầm sách, đều có mặt. Họ đứng chen chúc, cố gắng tìm cho mình một vị trí tốt nhất để có thể lắng nghe. Trên khuôn mặt ai nấy đều hiện rõ sự tò mò, xen lẫn một chút hoài nghi, nhưng trên hết là một tia hy vọng mỏng manh. Họ đã nghe những lời đồn đại về Tạ Trần, một thư sinh dám thách thức Thiên Đạo, dám nói lên những điều mà không ai dám nói.

Bên rìa đám đông, một vài người có khí chất bất phàm, ánh mắt thâm thúy, lặng lẽ đứng đó. Đó là các tu sĩ ẩn dật, những người đã chán ghét sự tranh giành quyền lực, sự "mất người" của con đường tu tiên truyền thống. Họ đến đây không phải vì tò mò, mà vì một sự thôi thúc sâu thẳm, một khao khát tìm kiếm một con đường khác.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, đôi mắt tinh nghịch đảo qua đảo lại giữa đám đông. Nàng mặc bộ váy lụa màu xanh lam nhạt, tôn lên vẻ thanh thoát, đáng yêu. Nàng phì cười, khẽ kéo tay Dương Quân đang đứng cạnh mình: "Người xem, khắp nơi đều là người tò mò. Sức hút của Tạ Trần công tử còn hơn cả bảo vật tiên gia!" Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng suối. "Có lẽ, cả những tiên nhân trên trời cũng phải ghen tị với sự được lòng người của hắn đó."

Dương Quân mỉm cười nhẹ, đôi mắt sáng ngời ý chí, phong thái nho nhã nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt anh không rời khỏi đài diễn thuyết đơn giản được dựng lên ở trung tâm quảng trường. Đài diễn thuyết này không có bất kỳ trận pháp hay trang trí hoa mỹ nào, chỉ là vài tấm ván gỗ ghép lại, mộc mạc và chân thật.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, bạch y không chút tì vết, đứng lùi lại một chút, quan sát toàn cảnh. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt qua đám đông, nhìn thấu những cảm xúc ẩn sâu trong lòng người. Nàng khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, tựa hồ băng tuyết tan chảy: "Sức mạnh của trí tuệ và sự chân thành, không phải là thứ mà linh khí có thể đo đếm." Nàng khẽ vuốt mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự mềm mại. Trong sâu thẳm ánh mắt nàng, không còn là sự nghi hoặc hay mệt mỏi của quá khứ, mà là một sự chấp nhận, một sự tin tưởng tuyệt đối vào con đường mà Tạ Trần đã chọn.

Dương Quân quay sang nàng, ánh mắt tràn đầy hy vọng: "Ta cảm thấy một luồng sinh khí mới đang trỗi dậy ở nơi đây, Lăng Nguyệt tỷ." Anh nói, giọng dứt khoát, như thể khẳng định một chân lý. "Một luồng sinh khí mà các tông môn cổ hủ không bao giờ có thể tạo ra."

Trong đám đông, Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang chậm rãi vén đám người để tiến gần hơn. Râu tóc lão bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ. Trên tay lão vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, như một phần không thể thiếu của cuộc đời lão. Lão nhìn lên đài, đôi mắt tinh tường lóe lên tia sáng minh triết: "Lão phu chờ đợi ngày này đã lâu..." Lão lẩm bẩm, giọng nói chậm rãi, từ tốn, như thể đang kể lại một câu chuyện dài. "Cái đạo lý mà người đời đã lãng quên, nay lại có người nhắc lại."

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của một y sư, đứng cạnh Hồ Ly Nữ. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng hôm nay, nỗi buồn đó dường như đã nhạt đi phần nào, thay vào đó là sự bình yên và niềm tin. Nàng khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Dương Quân và Lăng Nguyệt. Nàng đã chứng kiến quá nhiều bệnh tật, quá nhiều đau khổ do linh khí suy tàn và sự "mất người" của tu sĩ. Giờ đây, nàng cảm thấy một tia sáng hy vọng cho nhân gian.

Trong khi đó, Tạ Trần cùng các đồng minh đi qua đám đông, nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ và tò mò. Anh không có vẻ gì là một người sắp đứng trước hàng vạn người để diễn thuyết. Thân hình gầy gò, thư sinh, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản. Trang phục của anh vẫn là bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương.

Anh bước lên đài, không vội vã, không phô trương. Hồ Ly Nữ và Dương Quân đứng hai bên anh, ánh mắt kiên định. Lăng Nguyệt Tiên Tử lùi lại một chút, hòa mình vào đám đông, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi Tạ Trần, như một vị thần hộ mệnh thầm lặng. Đám đông dần im lặng, hàng vạn con mắt đổ dồn về phía người thư sinh gầy gò ấy, người mà họ kỳ vọng sẽ mang đến một điều gì đó khác biệt, một điều gì đó mới mẻ giữa thời loạn lạc. Tiếng xôn xao lắng xuống, chỉ còn tiếng gió nhẹ thoảng qua và tiếng chim hót đâu đó trong vòm cây xanh. Sự căng thẳng trong không khí không phải là sự sợ hãi, mà là sự mong chờ.

***

Tạ Trần đứng trên đài diễn thuyết đơn sơ, một mình đối diện với biển người đang lặng im chờ đợi. Ánh mắt anh không nhìn vào bất kỳ ai cụ thể, mà như bao quát cả nhân gian, xuyên qua từng gương mặt, từng ánh mắt, chạm đến những nỗi niềm sâu kín nhất. Anh không dùng ngữ điệu hùng hồn, không dùng phép thuật để khuếch đại giọng nói, chỉ là lời nói trầm ấm, sâu sắc, như một dòng suối mát len lỏi vào lòng người, nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh.

"Chư vị nhân sĩ, các vị đạo hữu," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng rõ ràng đến từng tai người nghe, mang theo một sự điềm tĩnh lạ thường. "Nhân Đạo mà Tạ Trần này muốn nói đến, không phải là một pháp môn tu luyện thăng cấp, không phải là một con đường dẫn đến trường sinh bất tử, càng không phải là một bí quyết để sở hữu sức mạnh vô biên." Anh dừng lại một chút, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt, để cho những lời nói đầu tiên thấm đẫm vào tâm trí mọi người.

Đám đông lắng nghe, ban đầu là sự tò mò, sau đó là sự thấu hiểu và cảm động. Một vài người phàm nhân bắt đầu đưa tay lau nước mắt, những giọt lệ của sự đồng cảm và nhận ra.

"Nhân Đạo," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói càng lúc càng thêm kiên định, "là con đường để ta tìm lại chính mình, tìm lại giá trị đích thực của một kiếp người. Nó là sự trở về với bản nguyên, là sự trân trọng những gì cơ bản và chân thật nhất mà chúng ta đã vô tình đánh mất trên hành trình truy cầu hư ảo."

Anh giơ tay chỉ lên bầu trời xanh ngắt, rồi lại hạ xuống, chỉ vào chính bản thân mình và những người xung quanh. "Thiên Đạo biến đổi, linh khí suy tàn. Đó là một sự thật mà chúng ta không thể chối bỏ. Các tông môn tranh giành, các thế lực chém giết, tất cả đều vì sợ hãi sự suy tàn, vì muốn níu giữ lấy cái gọi là trường sinh, cái gọi là sức mạnh. Họ đã quên mất, cái quan trọng nhất, không phải là sống bao lâu, mà là sống như thế nào."

Một làn gió nhẹ thoảng qua, làm lay động vạt áo vải bố của Tạ Trần, và cả những mái tóc của những người đang lắng nghe. Mùi hương của hoa cỏ dại, của đất, của con người càng lúc càng rõ ràng, hòa quyện vào bầu không khí trang trọng.

"Giá trị của một nụ cười chân thành, của một giọt nước mắt khi đau khổ, của một bàn tay giúp đỡ lúc hoạn nạn, hay một bữa cơm gia đình ấm cúng," Tạ Trần nói, từng lời như gõ vào trái tim người nghe, "vĩnh viễn không thay đổi. Những điều đó, dù linh khí có cạn kiệt, dù Thiên Đạo có sụp đổ, vẫn sẽ tồn tại, vẫn sẽ là sợi dây vô hình kết nối chúng ta lại với nhau. Đó chính là Nhân Đạo."

Anh không hề có vẻ cao ngạo hay rao giảng, mà như một người bạn đang chia sẻ những chiêm nghiệm sâu sắc nhất của mình. "Chúng ta không cần trở thành tiên nhân để sống một đời ý nghĩa. Chúng ta không cần siêu phàm thoát tục để tìm thấy hạnh phúc. Chúng ta chỉ cần là 'người', trọn vẹn với bản tính của mình, sống một cuộc đời bình thường, nhưng không tầm thường. Một cuộc đời có hỉ nộ ái ố, có sinh lão bệnh tử, có yêu thương và có cả mất mát. Bởi lẽ, chính những điều đó mới làm nên ý nghĩa của sự tồn tại."

Giữa đám đông, Bà Lão Bán Trầu, lưng còng, miệng nhai trầu đỏ quạch, đôi mắt tinh anh của bà giờ đây đỏ hoe. Bà gật gù liên tục, như thể Tạ Trần đang nói hộ lòng bà những điều bà đã suy nghĩ bấy lâu nhưng không thể diễn đạt thành lời. Bên cạnh bà, Tôn Đại Thúc, với gương mặt khắc khổ và bàn tay chai sạn của người nông dân, đang chăm chú lắng nghe. Đôi mắt ông nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ và đồng tình.

Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, khẽ vuốt chòm râu bạc. Ông nhắm mắt lại, như để cảm nhận sâu sắc hơn những lời lẽ của Tạ Trần, rồi khe khẽ gật đầu. Lão Tiệm Cầm, dáng người gầy gò, mắt cận thị, ngón tay dài và khéo léo, lặng lẽ đứng dựa vào một gốc cây. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt hắn cũng ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc.

Trên một mái nhà xa, Liễu Thanh Phong vẫn đứng đó, như một cái bóng cô độc. Gió heo may thổi mạnh hơn, làm mái tóc đen dài của anh bay lòa xòa trước mặt. Anh nắm chặt thanh kiếm Bích Lạc bên hông, những ngón tay trắng bệch. Từng lời của Tạ Trần như những mũi kim châm vào trái tim anh, khiến nội tâm anh giằng xé khôn nguôi. "Sống một đời bình thường, nhưng không tầm thường..." Anh lẩm bẩm. Những lời này, sao lại có thể lay động anh đến vậy? Anh đã dành cả đời để truy cầu sức mạnh, để bảo vệ nhân gian bằng kiếm của mình, nhưng giờ đây, anh lại tự hỏi, liệu anh đã từng sống trọn vẹn với "người" trong mình chưa? Liệu con đường anh đã đi, có phải là con đường đúng đắn nhất?

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng giữa đám đông, khẽ vuốt chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ chấp nhận hoàn toàn. Nàng đã từng là một biểu tượng của sự lạnh lùng và quyền năng tiên giới, nhưng giờ đây, nàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của "Thiên Đạo" và "trường sinh". Nàng nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt có sự tin tưởng vô bờ.

Mộ Dung Tuyết, với trái tim nhân hậu của một y sư, cảm thấy như có một luồng nước mát đang chảy qua tâm hồn mình. Nàng đã chứng kiến sự tàn nhẫn của tu tiên giới, sự thờ ơ của những kẻ tự xưng là tiên nhân trước nỗi đau của phàm trần. Giờ đây, nàng tin rằng con đường mà Tạ Trần đang vạch ra, chính là con đường cứu rỗi cho tất cả.

Tạ Trần kết thúc bài diễn thuyết, không phải bằng một câu kết luận hùng tráng, mà bằng một lời kêu gọi giản dị: "Chúng ta không phải là những con rối của Thiên Đạo, cũng không phải là nô lệ của số mệnh. Chúng ta là con người. Hãy sống như một con người, bằng tất cả những gì chúng ta có. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc, từng mối liên kết. Bởi lẽ, đó chính là sức mạnh vĩ đại nhất, là cái đạo lý chân thật nhất."

Anh cúi đầu, một cái cúi đầu khiêm nhường nhưng đầy trọng lượng, như một lời cảm ơn và một lời hứa.

***

Khi Tạ Trần kết thúc bài diễn thuyết, cả quảng trường im lặng trong giây lát, như thể mọi người vẫn còn đang đắm chìm trong những lời lẽ sâu sắc ấy. Rồi, đột nhiên, một tiếng vỗ tay rộn ràng vang lên từ phía trước, sau đó lan ra như một làn sóng, lan rộng khắp cả biển người. Tiếng vỗ tay mỗi lúc một lớn hơn, mạnh mẽ hơn, hòa cùng tiếng reo hò, tiếng hô vang của hàng vạn người.

"Lời của công tử... còn hơn cả kinh Phật!" Bà Lão Bán Trầu lau vội dòng nước mắt, giọng nói khàn khàn nhưng đầy phấn khích. Bà cố gắng chen chúc về phía trước, muốn đến gần Tạ Trần hơn. "Ta đã sống bao nhiêu năm, nghe bao nhiêu lời rao giảng, mà chưa thấy ai nói được những điều thấu lòng người như vậy!"

Một Thư Sinh Giỏi, tuấn tú, phong thái nho nhã, tay vẫn cầm chặt cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt hắn giờ đây sáng ngời ý chí, như thể vừa tìm thấy một chân lý vĩ đại. Hắn giơ cao cuốn sách, hô vang: "Đây chính là đạo lý mà chúng ta hằng tìm kiếm! Không phải ở trên trời, mà ở ngay trong nhân gian! Tri thức là sức mạnh, và Nhân Đạo chính là tri thức!" Hắn quay sang những thư sinh khác, những người cũng đang gật gù đồng tình, gương mặt tràn đầy cảm hứng.

Phàm nhân chen chúc muốn đến gần Tạ Trần, bày tỏ sự ủng hộ và lòng biết ơn. Họ không cần biết "Nhân Đạo" có thể mang lại cho họ sức mạnh hay trường sinh hay không, họ chỉ biết rằng những lời lẽ đó đã chạm đến tận cùng trái tim họ, đã thức tỉnh những giá trị mà họ đã vô tình lãng quên. Có người nắm tay Tạ Trần, có người cúi đầu cảm ơn, có người chỉ đơn giản là đứng đó, nhìn anh với ánh mắt đầy tôn kính và hy vọng.

Các tu sĩ ẩn dật như Bách Hoa Tiên Tử cũng bước ra khỏi đám đông. Vẻ đẹp thanh tao, tràn đầy sức sống của nàng hòa mình vào không khí sôi động. Nàng khẽ nở nụ cười hiền hậu, ánh mắt bao dung và tràn đầy hy vọng. "Con đường này... cuối cùng cũng đã có người chỉ lối." Nàng nói, giọng nói dịu dàng nhưng vang vọng, như tiếng chuông chùa giữa buổi chiều tà. "Sống là phải nở hoa, dù có tàn phai cũng là một kiếp trọn vẹn." Lời nói của nàng không chỉ là sự đồng tình mà còn là một lời tuyên bố, một sự từ bỏ hoàn toàn con đường tu tiên đã "mất người" của quá khứ.

Lão Tiệm Cầm, với đôi tay khéo léo của mình, khẽ vỗ nhẹ vào cây đàn cổ trên lưng. Hắn không nói nhiều, chỉ gật đầu với Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Mỗi cây đàn là một câu chuyện," hắn lẩm bẩm đủ nghe, "và mỗi cuộc đời cũng vậy. Công tử đã giúp chúng ta tìm thấy giai điệu của câu chuyện đời mình."

Tạ Trần không tỏ vẻ kiêu ngạo, chỉ cúi người đ��p lễ, ánh mắt anh ấm áp và đầy bao dung. Anh cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ từ hàng vạn trái tim đang đập cùng một nhịp. Ánh nắng chiều tà đổ xuống, nhuộm vàng cả quảng trường, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng, vừa tràn đầy hy vọng. Tiếng gió rì rào như lời thì thầm của Thiên Địa, tiếng vỗ tay như sấm rền vang dội khắp không gian, cùng với mùi hương của sự sống, của niềm tin mới.

Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt họ kiên định và đầy tự hào. Họ không còn là những cá thể riêng lẻ, mà là một phần của một khối thống nhất, một nền móng vững chắc cho "Nhân Đạo" đang trỗi dậy. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng niềm tin vào Tạ Trần, vào con đường mà anh đã vạch ra, đã trở thành ngọn hải đăng soi sáng tâm hồn họ.

Trong tâm hải của Tạ Trần, Nhân Quả Luân Bàn rung động mạnh mẽ chưa từng thấy. Không phải là những gợn sóng nhỏ bé như trước, mà là một sự chấn động dữ dội, như thể toàn bộ nhân gian đang cùng một nhịp đập, cùng một ý chí. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, mỗi tiếng vỗ tay của đám đông đều được Nhân Quả Luân Bàn ghi nhận, biến thành những sợi nhân quả vô hình nhưng vô cùng kiên cố, bện chặt lấy số mệnh của Tạ Trần và của toàn bộ thế giới. Anh hiểu rằng, "Nhân Đạo" không còn là một ý niệm trong đầu anh, mà đã thực sự bén rễ vào lòng người, trở thành một dòng chảy nhân quả mạnh mẽ, không gì có thể ngăn cản.

Trên một mái nhà đổ nát xa xăm, Liễu Thanh Phong vẫn đứng đó, bóng lưng cô độc giữa ánh chiều tà đang tắt dần. Anh chứng kiến tất cả, từ sự khởi đầu của bài diễn thuyết cho đến những tiếng reo hò vang dội. Khuôn mặt anh vẫn còn đó vẻ giằng xé, nhưng trong sâu thẳm đáy mắt, một ngọn lửa nhỏ của sự giác ngộ đã bắt đầu bùng cháy. "Con đường của người xưa đã suy tàn, đó là một sự thật. Con đường mới đang dần hình thành, đó cũng là một sự thật." Lời nói của đạo sĩ già lại vang vọng trong tâm trí anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của hoàng hôn và sự ấm áp lan tỏa từ quảng trường bên dưới. Anh không còn nắm chặt kiếm Bích Lạc nữa, bàn tay anh buông lỏng, như thể đã trút bỏ được một gánh nặng vô hình.

Liễu Thanh Phong lặng lẽ rời đi, bóng lưng anh dần chìm vào màn đêm đang buông xuống. Anh không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì. Nhưng anh biết một điều: anh không thể quay lại con đường cũ. Hạt mầm hoài nghi đã nảy nở thành một cây non, và nó đang dần phá vỡ bức tường chấp niệm trong lòng anh. "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử..." câu nói từng là kim chỉ nam của anh, giờ đây nghe sao mà xa lạ. Anh không còn chắc chắn về bất cứ điều gì nữa, ngoại trừ một điều: Tạ Trần, thư sinh phàm nhân ấy, đã mở ra một con đường, một con đường mà anh, Liễu Thanh Phong, và có lẽ là cả nhân gian, sẽ phải bước đi. Con đường này, sẽ không phải là con đường của tiên nhân, mà là con đường của con người.

Ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn khuất hẳn. Bóng đêm bao trùm Thị Trấn An Bình, nhưng những ngọn đèn dầu bắt đầu le lói, chiếu sáng những gương mặt rạng ngời của hy vọng. Trong màn đêm ấy, một kỷ nguyên mới đang thức tỉnh, một kỷ nguyên được khai sinh từ những lời lẽ giản dị của một phàm nhân, một kỷ nguyên mà Thiên Đạo hay Ma Chủ Cửu U cũng sẽ không thể làm ngơ. Tạ Trần đứng đó, giữa dòng người đang vây quanh anh, cảm nhận sức nặng của nhân quả, sức nặng của một thế giới đang đặt niềm tin vào anh. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng anh không còn cô độc nữa. Toàn bộ nhân gian, giờ đây, đã cùng anh trên một con thuyền.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free