Nhân gian bất tu tiên - Chương 545: Sóng Gió Dư Luận: Tiếng Vọng Nhân Đạo
Sáng sớm hôm sau, sương mù giăng nhẹ khắp Lạc Địa Cổ Thành, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những kiến trúc cổ kính, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc của đất đá, mùi kim loại gỉ sét vương vấn đâu đó, điểm xuyết bằng tiếng gió rít khe khẽ qua những khe cửa hẹp, vọng lại như một khúc ca bi tráng của quá khứ. Trong căn phòng đá tĩnh mịch, ánh đèn dầu leo lét vẫn còn chưa tắt hẳn, Tạ Trần đang cùng các đồng hữu của mình kiểm kê những bản sao chép đầu tiên của "Nhân Đạo".
Thân hình gầy gò của Tạ Trần ẩn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, làn da trắng nhợt càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ suy tư. Anh khẽ vuốt ve những trang giấy mỏng, cảm nhận từng nét mực còn vương hơi ấm của đêm qua. Đó không chỉ là những con chữ, mà là kết tinh của một hành trình dài, là những hạt mầm anh gieo xuống mảnh đất hoang tàn của thời đại. Một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai anh, không phải là sự sợ hãi, mà là trách nhiệm to lớn của người kiến tạo một con đường mới.
Dương Quân, với vẻ tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng ẩn chứa sự anh tuấn của người luyện võ, đang hăng hái sắp xếp những chồng giấy. Đôi mắt chàng sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết và niềm tin vào con đường mà Tạ Trần đã vạch ra. Chàng hiểu rằng, đây không chỉ là một triết lý, mà là một lời hiệu triệu, một hy vọng cho nhân gian đang chìm trong u mê. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, cẩn thận đóng gói những tấm da thú được xử lý đặc biệt, ánh mắt nàng toát lên vẻ thông minh và cái nhìn thực tế. Nàng biết, con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng sự kiên định trong lòng nàng chưa bao giờ lay chuyển. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, xinh đẹp và đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt nhấp nháy, đang lanh lẹ nhặt lấy vài bản giấy, đôi mắt tinh nghịch nhưng cũng đầy nghiêm túc khi nhìn vào Tạ Trần. Nàng tin vào "Tạ Trần ca ca" của mình một cách hồn nhiên, nhưng cũng đủ tinh tường để nhận ra giá trị của những lời lẽ ấy.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng gần đó, tấm bạch y thanh tao nổi bật giữa không gian u tối. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại quét qua từng trang giấy với một sự trầm tư khó tả, ẩn chứa một nỗi mệt mỏi sâu thẳm. Nàng đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự "mất người" của vô số tu sĩ, và giờ đây, nàng đang chứng kiến một phàm nhân kiến tạo nên một điều hoàn toàn khác biệt. Nàng khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm bên hông, như tìm kiếm một điểm tựa trong dòng chảy tư tưởng đang xáo động trong lòng.
"Chữ nghĩa đã th��nh, nhưng hành trình để nó bén rễ trong lòng người còn gian nan hơn vạn lần luyện khí," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang một chút ưu tư. "Mỗi nét bút ta đặt xuống không chỉ là lời hứa, mà còn là một câu hỏi gửi đến thế gian. Liệu họ có đủ dũng khí để buông bỏ những chấp niệm cũ kỹ, để đón nhận một con đường mà không hứa hẹn sự bất tử hay quyền năng vô hạn?"
Dương Quân ngẩng đầu lên, nét mặt kiên định. "Tạ huynh nói chí phải. Nhưng người đời, dù mê muội đến đâu, cũng không thể chối bỏ chân lý. Những lời này, ta tin, sẽ thức tỉnh lương tri của họ." Chàng vươn tay cầm lấy một chồng ghi chép lớn. "Ta sẽ đích thân mang những bản này đến Thị Trấn An Bình, nơi có nhiều khách thương qua lại, là nơi hội tụ của đủ loại người. Từ đó, nó sẽ lan tỏa đi khắp nơi."
Mộ Dung Tuyết bổ sung, giọng nói bình tĩnh và thông minh. "Mạng lưới y quán của ta, dù không rộng khắp như các tông môn, nhưng lại có thể tiếp cận đến những thôn làng xa xôi nhất, những nơi mà tiếng nói của tiên gia ít khi vọng tới. Ta sẽ dùng mối quan hệ của mình, nhờ các y sư và những người phàm nhân tin tưởng, để đưa những ghi chép này đến tận tay từng người. Chữa bệnh cứu người, song song với việc chữa tâm hồn, đó là sứ mệnh của chúng ta." Nàng liếc nhìn Tạ Trần, nở một nụ cười nhẹ, đầy sự thấu hiểu.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu nhón chân, nhanh nhẹn giật lấy vài bản sao từ tay Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh tinh nghịch. "Tiểu Cửu có cách của Tiểu Cửu! Những câu chuyện sẽ lan truyền nhanh hơn sách vở khô khan, Tạ Trần ca ca! Người phàm nhân thích nghe kể chuyện, thích những điều lạ lùng. Ta sẽ biến những lời này thành những giai thoại, những cổ tích mới, kể cho họ nghe về 'Nhân Đạo', về con đường 'không thành tiên mà vẫn trọn vẹn'. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng khẽ vẫy chiếc đuôi lông mềm mại, tạo thành một làn gió nhẹ, như một lời cam kết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử thở dài một tiếng thật khẽ, âm thanh lạc lõng giữa sự hăng hái của mọi người. "Thế gian này vốn đã ngập tràn chấp niệm, từ tu sĩ tham lam quyền năng đ��n phàm nhân khao khát sự bất tử. Liệu những lời này, dù có chân lý đến đâu, có đủ sức lay chuyển… hay chỉ thêm sóng gió cho một càn khôn vốn đã điên đảo?" Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt phức tạp, vừa là sự hoài nghi cố hữu của một người từng đứng trên đỉnh cao của tu tiên, vừa là một tia hy vọng mong manh đang được nhen nhóm. Nàng không còn phủ nhận hoàn toàn, nhưng sự thận trọng đã ăn sâu vào cốt tủy của nàng.
Tạ Trần đưa tay khẽ xoa đầu Tiểu Cửu, rồi lại nhìn về phía Lăng Nguyệt, đôi mắt anh trầm tĩnh như hồ nước sâu không đáy. "Sóng gió là điều tất yếu, Lăng Nguyệt. Mỗi khi một trật tự cũ bị phá vỡ, sẽ luôn có sự hỗn loạn trước khi một trật tự mới được thiết lập. 'Nhân Đạo' không phải là một pháp môn tu luyện, cũng không phải là một thần thông diệu pháp. Nó là một lẽ sống, một sự thức tỉnh. Sẽ có người đón nhận, sẽ có kẻ phản đối, thậm chí căm ghét. Nhưng hạt mầm đã gieo, và nó sẽ tự tìm đường để nảy mầm." Anh tin rằng, dù cho Thiên Đạo có suy kiệt đến đâu, dù cho Ma Chủ Cửu U có tàn bạo ��ến mức nào, thì chân lý về "sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính" vẫn sẽ vang vọng mãi trong lòng người. Anh cảm nhận Nhân Quả Luân Bàn bên cạnh anh vẫn đang rung lên nhè nhẹ, như thể đang hòa điệu với những lời anh vừa nói, khẳng định rằng con đường này, dù chông gai, nhưng là đúng đắn.
Những chồng ghi chép đã được phân phát, và từng người mang theo một phần "Nhân Đạo", một phần hy vọng, rời khỏi Lạc Địa Cổ Thành trong màn sương mờ ảo của buổi bình minh. Sự yên tĩnh của thành cổ lại bao trùm lấy Tạ Trần, nhưng trong lòng anh, một làn sóng dữ dội đang bắt đầu khuấy động. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Vài ngày sau, những ghi chép về "Nhân Đạo" của Tạ Trần đã bắt đầu lan truyền, nhanh chóng tạo ra những gợn sóng đầu tiên trong xã hội. Thị Trấn An Bình, với vị trí là một trung tâm giao thương sầm uất, nơi dòng người qua lại tấp nập, đã trở thành điểm nóng đầu tiên.
Chiều tà, quán Trà Vọng Giang bên bờ sông, vốn nổi tiếng với phong cảnh hữu tình và không khí thanh tịnh, hôm nay lại nhộn nhịp hơn thường lệ. Nắng nhẹ trải vàng trên mặt sông, gió mát từ sông thổi vào mang theo mùi hoa sen thoang thoảng, hòa quyện với mùi trà thơm dịu. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, và tiếng nói chuyện xì xào của khách thập phương tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của nhân gian.
Giữa quán trà, một Người Kể Chuyện dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, đang khoa chân múa tay, giọng nói sang sảng, cuốn hút cả đám đông. Chàng ta cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, dùng tài năng kể chuyện thiên bẩm của mình để truyền tải những lời lẽ của Tạ Trần, không phải bằng cách đọc từng chữ, mà biến chúng thành những câu chuyện gần gũi, dễ hiểu.
"...thế nên, tiên sinh Tạ Trần nói, làm người không cần cầu trường sinh, chỉ cần sống trọn vẹn một kiếp này, giữ lấy nhân tính, đó chính là đạo! Sống là phải nở hoa, dù có tàn phai cũng là một kiếp trọn vẹn!" Người Kể Chuyện ngừng lại, uống một ngụm trà, ánh mắt lướt qua đám đông đang nín thở lắng nghe. "Người tu tiên mong cầu trường sinh bất tử, mong c��u thần thông quảng đại, nhưng lại quên đi cái gốc của mình. Quên đi cha mẹ, quên đi bằng hữu, quên đi tình yêu thương, để rồi 'mất người' lúc nào không hay. Cái Đạo của Tạ tiên sinh lại dạy chúng ta trân trọng từng khoảnh khắc, trân trọng từng mối liên kết, để mỗi hơi thở đều là một đóa hoa nở rộ!"
Đám đông xì xào, có người gật gù tán thưởng, có người trầm ngâm suy nghĩ, nhưng cũng có kẻ bĩu môi khinh miệt. Trong số những người lắng nghe say sưa, có một Thư Sinh Giỏi, tuấn tú với phong thái nho nhã, tay lúc nào cũng cầm một cuốn sách cũ. Đôi mắt chàng sáng rực niềm tin, gật đầu liên tục, thỉnh thoảng lại vỗ đùi tán thưởng. Chàng đã đọc qua những ghi chép của Tạ Trần, và cảm thấy như được khai sáng.
Không xa đó, một Đạo Sĩ Lừa Đảo, với gương mặt hám lợi và ánh mắt xảo quyệt, đang ngồi nhấm nháp trà, vẻ mặt đầy khinh thường. Hắn ta là một kẻ chuyên dùng những chiêu trò "trừ yêu diệt ma" giả để lừa gạt phàm nhân, kiếm chác tài vật. Những lời lẽ của Tạ Trần, về việc không cần thành tiên, không cần thần thông, là điều đe dọa trực tiếp đến miếng cơm manh áo của hắn.
Khi Người Kể Chuyện vừa dứt lời, Thư Sinh Giỏi lập tức đứng dậy, hùng hồn cất tiếng. "Lời của Tạ tiên sinh là chân lý! Sức mạnh thần thông có thể cứu một người, nhưng triết lý này có thể cứu vạn người, cứu một thời đại! Nó thức tỉnh lương tri của nhân loại, giúp chúng ta tìm lại bản ngã, thoát khỏi vòng xoáy tham lam và chấp niệm mà tu tiên truyền thống đã tạo ra!"
Đạo Sĩ Lừa Đảo nghe vậy, tức giận đập mạnh chén trà xuống bàn, nước trà bắn tung tóe. "Vớ vẩn! Bọn phàm nhân các ngươi biết gì về đại đạo? Không tu tiên thì sao chống lại yêu ma? Không tu tiên thì sao trường sinh bất tử? Chỉ là lời lẽ mê hoặc người đời, phá hoại căn cơ tu tiên chân chính! Hắn là một kẻ cuồng ngôn, muốn lật đổ trật tự đã tồn tại hàng vạn năm, muốn biến nhân gian thành một chốn không có hy vọng, không có người bảo hộ!" Hắn ta đứng phắt dậy, vung tay, định dùng một đạo pháp nhỏ để dằn mặt Thư Sinh Giỏi, nhưng một luồng khí lạnh lẽo chợt bao trùm lấy hắn.
Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, đang ngồi ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát mọi chuyện. Dương Quân, với vẻ mặt bình thản, chỉ khẽ liếc nhìn Đạo Sĩ Lừa Đảo một cái. Ánh mắt chàng tuy không mang sát khí, nhưng lại ẩn chứa một uy áp vô hình, khiến tên đạo sĩ kia rùng mình, đột ngột cảm thấy pháp lực trong cơ thể như bị đông cứng, không thể thi triển. Hắn ta đành ngậm ngùi thu tay lại, ánh mắt đầy căm tức nhìn về phía Dương Quân nhưng không dám nói gì thêm.
Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ, tiếp tục pha trà. Nàng đưa một chén trà nóng cho Dương Quân, giọng nói êm ái như gió thoảng. "Đây chính là 'sóng gió' mà Tạ Trần đã nói. Tư tưởng mới nảy nở, tất yếu sẽ va chạm với những tư tưởng cũ đã ăn sâu. Nhưng chàng thấy đó, vẫn có rất nhiều người đón nhận. Những chấp niệm đã quá nặng nề, nhưng khát vọng về sự bình yên, về một cuộc sống trọn vẹn lại đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết." Nàng nhìn về phía Thư Sinh Giỏi đang tiếp tục tranh luận sôi nổi, rồi lại nhìn Đạo Sĩ Lừa Đảo đang lầm bầm chửi rủa trong tức tối. Cuộc chiến tư tưởng đã bắt đầu, và nó sẽ không dừng lại cho đến khi một bên hoàn toàn chiến thắng.
Dương Quân khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm tinh khiết lan tỏa trong vòm miệng. "Đúng vậy. Dù có khó khăn đến mấy, ta cũng sẽ bảo vệ con đường này, bảo vệ những người tin vào 'Nhân Đạo'. Thiên Đạo bất công, tiên môn ích kỷ, đã đến lúc nhân gian phải tự tìm lấy con đường của mình." Ánh mắt chàng lóe lên một tia kiên định, không gì có thể lay chuyển.
***
Cùng lúc đó, trên Thiên Đăng Sơn, một ngọn núi cao với ngôi đạo quán ẩn mình trên đỉnh, không khí thanh tịnh và yên bình đến lạ thường, như tách biệt hoàn toàn khỏi những ồn ào của thế gian. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả nền trời, những đám mây trôi lãng đãng như những dải lụa mềm mại. Gió heo may thổi qua, mang theo mùi cây cỏ rừng núi, xen lẫn hương trầm thoang thoảng từ ngôi miếu cổ. Tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ, tiếng chim hót vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của tự nhiên.
Liễu Thanh Phong ngồi đối diện một đạo sĩ già, mái tóc bạc trắng như sương tuyết, gương mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. Trên chiếc bàn đá giữa hai người là một bản sao chép của những ghi chép về "Nhân Đạo" của Tạ Trần. Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú, dáng người cao gầy và đôi mắt sáng như sao, đang siết chặt bản ghi chép trong tay. Thanh kiếm Bích Lạc vẫn nằm gọn bên hông anh, như một phần không thể tách rời của con người anh.
Ánh mắt anh tràn ngập sự phức tạp, vừa là sự hoài nghi sâu sắc đã ăn sâu vào cốt tủy của một tu sĩ chân chính, vừa là sự thu hút không thể cưỡng lại từ những lời lẽ giản dị nhưng đầy sức mạnh của Tạ Trần. Liễu Thanh Phong đã dành cả đời mình để tu luyện, để truy cầu đại đạo, để bảo vệ Thiên Đạo. Anh đã tin tưởng tuyệt đối vào con đường mà tiên môn đã vạch ra, tin rằng chỉ có tu tiên mới là con đường duy nhất để trường sinh, để siêu thoát, để đạt đến đỉnh cao của sự tồn tại. Nhưng những trải nghiệm gần đây, đặc biệt là nh��ng lời nói của Tạ Trần, những câu chuyện cổ tích về sự hài hòa của Hồ Ly Nữ, và giờ đây là những ghi chép này, đã gieo vào lòng anh một hạt mầm hoài nghi không thể dập tắt.
"Những lời này... nó đi ngược lại tất cả những gì ta đã học, tất cả những gì ta đã tin tưởng," Liễu Thanh Phong cất tiếng, giọng nói trầm khàn, như thể anh đang đấu tranh với chính bản thân mình. "Nó bảo rằng không cần thành tiên, không cần thần thông, chỉ cần giữ trọn nhân tính, sống trọn vẹn một kiếp phàm trần. Nhưng nếu không tu tiên, làm sao chống lại Ma Chủ Cửu U? Làm sao bảo vệ nhân gian khỏi lũ yêu ma quỷ quái? Làm sao siêu thoát khỏi luân hồi sinh tử?" Anh nhíu chặt đôi lông mày, vẻ mặt đầy cố chấp, nhưng trong đáy mắt lại ẩn chứa một nỗi day dứt khôn tả. "Nhưng lại... khiến ta không thể phản bác. Nó như thể chạm vào một nơi sâu thẳm trong tâm hồn ta... Cái gọi là 'Đạo Nhân Gian' này, có thể nào... là con đường đúng đắn hơn?"
Đạo sĩ già chỉ lặng lẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt hiền từ nhìn Liễu Thanh Phong. Lão không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu về những giằng xé nội tâm mà người thanh niên này đang trải qua. Sau một hồi im lặng, lão mới chậm rãi cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại mang sức nặng ngàn cân.
"Đạo vốn là vô hình, vô thường. Không có đạo đúng, không có đạo sai, chỉ có đạo phù hợp với lòng người. Lòng người thế nào, đạo sẽ hiện ra thế đó. Chấp niệm buông bỏ, chân lý tự hiện." Lão đưa tay chỉ lên bầu trời đang chuyển màu đỏ rực của hoàng hôn. "Con người ta, khi chưa nhìn thấy con đường, sẽ bám víu vào những gì mình biết, những gì người khác đã vạch ra. Nhưng khi đã nhìn thấy những mảnh ghép khác, khi đã cảm nhận được những chân lý khác, thì sự lựa chọn sẽ trở nên khó khăn. Liễu công tử, con đường của người xưa đã suy tàn, đó là một sự thật. Con đường mới đang dần hình thành, đó cũng là một sự thật. Người tu tiên muốn 'siêu thoát', nhưng lại sợ 'mất người'. Vậy, cái gì mới là quan trọng nhất?"
Liễu Thanh Phong chấn động, những lời của đạo sĩ già như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí anh. "Chấp niệm buông bỏ, chân lý tự hiện..." Anh lẩm bẩm, bàn tay siết chặt bản ghi chép đến mức những ngón tay trắng bệch. Anh đứng dậy, bước ra ngoài khoảng sân nhỏ của đạo quán, nhìn xuống thung lũng đang dần chìm trong bóng tối. Từ xa xa, những ánh đèn dầu từ các thôn xóm bắt đầu le lói, như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm bao la. Đó là nhân gian, là nơi anh đã thề sẽ bảo vệ.
Anh đã chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, sự ích kỷ của các tông môn, sự suy tàn của Thiên Đạo. Anh cũng đã chứng kiến Tạ Trần, một phàm nhân, dùng trí tuệ và tấm lòng của mình để thay đổi thế giới. Những lời lẽ của Tạ Trần, tưởng chừng như đơn giản, lại có một sức mạnh lay động lòng người đến kinh ngạc. Anh đã nhìn thấy những tia hy vọng lóe lên trong mắt những phàm nhân, cả những tu sĩ từng 'mất người' nhưng nay đã tìm lại được một phần bản ngã.
Liễu Thanh Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của gió heo may len lỏi vào tận xương tủy. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, không biết con đ��ờng nào là đúng đắn nhất. Nhưng có một điều anh chắc chắn: anh không thể quay lưng lại với những chân lý mà Tạ Trần đang truyền bá. Chúng đã gieo vào lòng anh một hạt mầm, một hạt mầm của sự hoài nghi và của cả một hy vọng mới. Anh sẽ không dễ dàng từ bỏ con đường tu tiên mà anh đã theo đuổi bao năm, nhưng anh cũng không thể nhắm mắt làm ngơ trước những gì đang diễn ra.
Anh đứng đó, cô độc giữa đỉnh núi, nhìn xuống nhân gian đang dần chìm vào giấc ngủ. Những ngọn đèn dầu bé nhỏ kia, có lẽ đang chiếu sáng những trang giấy "Nhân Đạo", đang gieo rắc những hạt giống của một kỷ nguyên mới. Anh cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra, không chỉ trong lòng mình, mà trong toàn bộ thế giới. Thiên Đạo sắp sụp đổ, Ma Chủ Cửu U đang rình rập, và các đại tông môn vẫn đang tranh giành quyền lực trong tuyệt vọng. Nhưng giữa tất cả những hỗn loạn đó, một con đường mới đang được mở ra, một con đường không cần thành tiên, một con đường vì nhân gian. Và anh, Liễu Thanh Phong, sẽ phải tự tìm lấy vị trí của mình trong cuộc chuyển mình vĩ đại này. Chấp niệm vẫn còn đó, nhưng hạt mầm hoài nghi đã bén rễ sâu sắc, và nó đang dần nảy nở, tạo nên những vết rạn đầu tiên trong niềm tin kiên cố của anh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.