Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 544: Những Nét Chữ Đầu Tiên: Khởi Nguyên Nhân Đạo

Bình minh nhuộm hồng chân trời phía Đông, xua đi màn đêm u tịch còn vương lại trên những mái ngói rêu phong của Lạc Địa Cổ Thành. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ trong vườn, xen lẫn tiếng suối chảy róc rách từ khe đá phía sau thành, mang theo hơi sương mát lành len lỏi qua từng con ngõ. Mùi đất ẩm sau một đêm sương xuống, quyện với hương cỏ dại và chút khói bếp đã tàn từ sớm, tạo nên một không khí trong lành, bình yên đến lạ. Trong căn phòng nhỏ ở cuối thành, nơi ánh sáng ban mai còn chưa chạm tới hoàn toàn, Tạ Trần đã ngồi bên bàn tự lúc nào.

Thân hình thư sinh của anh gầy hơn trước một chút, nhưng ánh mắt lại càng thêm phần tinh anh, sâu thẳm, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, phô ra vầng trán cao rộng. Anh mặc một bộ áo vải bố màu xanh xám, không chút hoa văn, hòa mình vào sự giản dị của căn phòng. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, những cuộn giấy trắng tinh nằm ngổn ngang, bên cạnh là một nghiên mực đen nhánh và một cây bút lông đã mòn đầu. Nhân Quả Luân Bàn, vật bất ly thân của anh, đặt lặng lẽ một bên, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, như một vì tinh tú thu nhỏ, phản chiếu dòng suy tư miên man trong tâm trí người chủ.

Tạ Trần không vội cầm bút. Anh miệt mài đọc lại những ghi chép rời rạc đã thu thập suốt hành trình 'tầm đạo' của mình. Từ những câu chuyện đời thường của lão tiều phu ở Thôn Lạc Hồng, triết lý sống an nhiên của lão quán chủ Thị Trấn An Bình, đến sự kiên cường của những người dân Mộc Diệp Thôn, và cả những lời thì thầm của gió cây từ Bích Thủy Đàm. Anh hồi tưởng lại những lời khuyên chân thành của Vô Danh Tăng, sự thấu hiểu của Mộ Dung Tuyết, nhiệt huyết của Dương Quân, và cả những câu chuyện cổ tích yêu tộc đầy trí tuệ của Tiểu Cửu. Mỗi mảnh ghép, mỗi câu chuyện, mỗi khoảnh khắc đều như một hạt mầm được gieo vào mảnh ��ất tâm hồn anh, nay đang dần đâm chồi, nảy lộc.

"Định nghĩa một 'Đạo' mới, không phải từ sách vở kinh điển, cũng không phải từ những thần thông quảng đại, mà từ chính cuộc sống, từ những điều bình dị nhất của nhân gian... Thật khó khăn biết bao," Tạ Trần tự nhủ, giọng nói trầm tĩnh, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. "Thiên Đạo cũ đã suy kiệt, bởi nó đã tự tách mình khỏi nhân gian, coi thường phàm nhân, tôn sùng sức mạnh vô tri. Con đường 'mất người' mà các tu sĩ lựa chọn, rốt cuộc chỉ dẫn đến sự trống rỗng, đến một sự tồn tại vô nghĩa. Vậy 'Nhân Đạo' phải là gì? Phải chăng, nó là con đường tìm lại những giá trị đã bị lãng quên, nơi con người không cần phải 'thành tiên' để trở nên vĩ đại, không cần phải 'trường sinh' để có một cuộc đời trọn vẹn?"

Anh nhớ lại những lời của Hồ Ly Nữ, về sự hài hòa giữa vạn vật, về những sợi dây liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ. Anh cũng nhớ đến nỗi đau của Liễu Thanh Phong, sự giằng xé trong tâm hồn một người từng kiêu hãnh với con đường tu tiên, nay phải đối mặt với sự thật phũ phàng về sự suy tàn của nó. 'Nhân Đạo' không thể là một giáo điều cứng nhắc, một hệ thống quy tắc trói buộc. Nó phải là một dòng chảy, một hơi thở, một lẽ sống tự nhiên như cỏ cây, đất đá. Nó phải đủ linh hoạt để ôm trọn sự đa dạng của nhân gian, đủ sâu sắc để chạm đến tận cùng tâm hồn, và đủ mạnh mẽ để chống lại sự phá hoại của những chấp niệm cũ kỹ.

Tạ Trần thở dài, một làn hơi mỏng manh thoát ra trong không khí se lạnh. Trách nhiệm đặt lên vai anh không chỉ là việc ghi lại một triết lý, mà là kiến tạo một tương lai. Anh không phải một vị thần, không sở hữu thần thông, nhưng anh có khả năng nhìn thấu nhân quả, khả năng kết nối những mảnh vỡ của sự thật. Nhân Quả Luân Bàn bên cạnh anh bỗng rung lên khe khẽ, một sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay anh đến toàn thân, như một lời cổ vũ thầm lặng. Nó xác nhận rằng, mỗi dòng suy nghĩ, mỗi quyết định của anh đều đang tạo nên những gợn sóng nhân quả, định hình lại dòng chảy vận mệnh.

Anh chậm rãi nhúng bút vào nghiên mực, để đầu bút chạm nhẹ vào chất lỏng đen tuyền. Mùi mực mới thoang thoảng, mang theo sự tinh khiết của tri thức. Tay anh hơi run, nhưng ánh mắt lại kiên định. Anh không phải là người khởi xướng một cuộc cách mạng vũ trang, mà là một cuộc cách mạng của tư tưởng, của ý thức hệ. Đó là một con đường thầm lặng hơn, nhưng sức ảnh hưởng lại sâu rộng và bền vững hơn bất kỳ thần thông nào.

Nét bút đầu tiên được hạ xuống tờ giấy trắng. Không phải là một câu thần chú phức tạp, cũng không phải một công pháp tu luyện tối thượng. Mà là những dòng chữ giản dị, nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân của một triết lý mới mẻ: "Nhân chi sơ, bản tính thiện. Vạn vật đồng căn, hữu tình tương liên." (Người ban đầu, bản tính thiện lương. Vạn vật cùng gốc, hữu tình tương kết.) Anh viết tiếp, đôi khi dừng lại trầm ngâm, đôi khi lại viết liền mạch, như thể những dòng chữ ấy đã được khắc sâu trong tâm trí anh từ thuở hồng hoang. Mỗi nét chữ là một bước tiến trên con đường 'phá cục', là một viên gạch đặt nền móng cho một kỷ nguyên không cần tiên, nhưng tràn đầy ý nghĩa. Tiếng bút sột soạt trên giấy, hòa cùng tiếng chim hót ngoài cửa sổ, tạo nên một bản hòa tấu lạ lùng giữa sự tĩnh lặng của trí tuệ và sự sống động của nhân gian. Tạ Trần cứ thế, miệt mài với công việc của mình, chìm đắm trong dòng chảy của tư tưởng, cho đến khi ánh nắng ban mai đã tràn ngập cả căn phòng, nhuộm vàng những trang giấy đang dần đầy ắp chữ nghĩa.

***

Khi ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá xanh um trong khu vườn nhỏ của Lạc Địa Cổ Thành, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên mặt đất, Tạ Trần vẫn miệt mài bên bàn. Không khí trong vườn thanh mát, tiếng côn trùng kêu ve ve, tiếng nước chảy róc rách từ giếng đá cổ thụ, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình, thư thái.

Lúc này, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ cùng nhau bước vào. Lăng Nguyệt vẫn khoác lên mình bộ bạch y thuần khiết, dáng vẻ thanh thoát nhưng đôi mắt phượng lại ẩn chứa một sự trầm tư khó tả. Nàng khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, như m���t thói quen vô thức, một dấu hiệu của nội tâm đang dao động. Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, toát lên vẻ thư sinh anh tuấn, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết. Mộ Dung Tuyết dịu dàng trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, nụ cười nhẹ nhàng luôn thường trực trên môi, nhưng cũng không giấu được vẻ thông minh, thấu hiểu. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) xinh đẹp, đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi mềm mại khẽ ve vẩy, ánh mắt tò mò lấp lánh.

Họ thấy Tạ Trần vẫn cặm cụi viết, những cuộn giấy trắng giờ đã đầy ắp chữ nghĩa. Không ai nói gì, chỉ lặng lẽ tìm chỗ ngồi xung quanh, dõi theo từng nét bút của anh. Không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng bút sột soạt và tiếng gió xào xạc lá cây.

Cuối cùng, Lăng Nguyệt Tiên Tử là người phá vỡ sự im lặng. Nàng nhìn những dòng chữ trên giấy, ánh mắt phức tạp. "Tạ Trần, những điều ngươi viết... liệu phàm nhân có thể hiểu? Liệu nó có đủ sức mạnh để chống lại sự mục nát của Thiên Đạo, hay những thế lực cuồng bạo như Ma Chủ Cửu U?" Giọng nàng trong trẻo nhưng mang chút lạnh lùng, vẫn là chất vấn, vẫn là hoài nghi về một con đường không dựa vào sức mạnh. Nàng từng là một tiên tử cao ngạo, đã chứng kiến vô số thần thông quảng đại, nên việc tin vào "lòng người" thay vì "pháp lực" là một sự chuyển biến vô cùng khó khăn đối với nàng.

Tạ Trần dừng bút, ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ kiên nhẫn. "Đạo này không cần sức mạnh tu vi, Tiên Tử. Nó cần sức mạnh của lòng người, của sự thấu hiểu. Nó không chống lại Thiên Đạo, mà là thay thế Thiên Đạo đã suy tàn. Sức mạnh của nó nằm ở sự bền vững, ở khả năng tự chữa lành, ở việc mỗi cá nhân tự tìm thấy giá trị của mình mà không cần đến sự ban phát của thần linh hay quyền năng siêu phàm. Phàm nhân không cần hiểu theo cách của tu sĩ, họ cần *cảm nhận* và *sống* theo nó. Giống như không khí vậy, chúng ta không cần hiểu cấu trúc của nó, nhưng chúng ta không thể sống thiếu nó. Khi mỗi con người sống trọn vẹn với nhân tính của mình, khi họ tìm thấy sự liên kết với vạn vật, thì đó chính là sức mạnh vĩ đại nhất, một s���c mạnh mà Ma Chủ Cửu U không thể hủy diệt, và Thiên Đạo cũ cũng không thể ban phát."

Dương Quân gật gù, ánh mắt chăm chú. Anh ta cầm lấy một cuộn giấy đã viết xong của Tạ Trần, đọc lướt qua. "Ta vẫn đang cố gắng thấu hiểu sâu sắc hơn về 'sự bình phàm là chân lý' mà ngươi nói, Tạ Trần huynh. Liệu có phải, khi chúng ta không còn khao khát phi phàm, không còn chạy theo những ảo ảnh của sự bất tử hay quyền năng tuyệt đối, chúng ta mới thực sự bình phàm và tìm thấy chân lý của cuộc đời?" Giọng anh ta đầy nhiệt huyết, nhưng cũng chất chứa sự trăn trở của một người đang trên đường phá bỏ những giáo điều cũ kỹ.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy, Dương Quân. Sự bình phàm không phải là tầm thường, mà là sự trở về với bản nguyên. Khi con người không còn 'mất người' vì những dục vọng không đáy, khi họ trân trọng từng khoảnh khắc được 'sống một đời bình thường', thì đó chính là chân lý. Chân lý không nằm ở đỉnh cao của tiên giới, mà nằm ngay trong hơi thở, trong nhịp đập của trái tim mỗi chúng ta, trong mối liên kết với những người xung quanh và vạn vật. Cái giá của sự bất tử mà các tiên môn rao giảng, thường là đánh đổi chính nhân tính, chính cái 'người' của mình. Mà một sự tồn tại không còn nhân tính, thì có khác gì một cỗ máy, một pho tượng đá vô tri?"

Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng tiếp lời, giọng nói ấm áp như vầng thái dương. "Những câu chuyện của Tiểu Cửu đêm qua cũng đã nói lên điều đó. Về sự mất cân bằng khi con người quên đi nguồn cội, quên đi sự hài hòa với tự nhiên. 'Đạo Nhân Gian' của huynh, Tạ Trần, là sự cân bằng đó, là việc tìm lại sự trọn vẹn mà tu luyện đã đánh mất." Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy thấu hiểu, những gì anh viết ra như xác nhận cho những triết lý chữa lành mà nàng vẫn luôn theo đuổi.

Hồ Ly Nữ khẽ nghiêng đầu, đôi tai cáo trắng muốt khẽ rung rinh. "Trong tộc ta, những câu chuyện về con người và yêu quái sống hòa thuận, tôn trọng thiên nhiên... cũng là 'Đạo Nhân Gian' phải không? Phải chăng, cái gọi là 'bình phàm' không phải là nhỏ bé, mà là sự hài hòa vĩ đại bị lãng quên? Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Tổ tiên ta đã luôn dạy rằng, cây cỏ có linh, đá tảng có hồn, sông suối có ý, và tất cả đều là một phần của đại đồng. Khi con người coi mình là bá chủ, đứng trên vạn vật, đó là lúc họa lớn giáng xuống." Giọng nàng trong trẻo, mang theo âm hưởng của những truyền thuyết cổ xưa, nhưng lại rất thẳng thắn, chân thật.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. "Đúng vậy, Tiểu Cửu. 'Bình phàm' không phải là tầm thường, mà là sự khiêm nhường để hòa mình vào dòng chảy vĩ đại của vạn vật. 'Nhân Đạo' là sự chấp nhận rằng con người cũng chỉ là một phần nhỏ bé của vũ trụ, nhưng lại là một phần quan trọng, có khả năng kiến tạo và duy trì sự cân bằng. Ma Chủ Cửu U muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn, muốn cắt đứt mọi sợi dây liên kết, đẩy vạn vật vào sự vô nghĩa. 'Nhân Đạo' của chúng ta không dùng sức mạnh để đối kháng, mà dùng sự gắn kết để hàn gắn, dùng sự thấu hiểu để soi rọi, dùng sự bình phàm để hóa giải sự cuồng vọng. Nó là sự lựa chọn sống, thay vì chấp nhận sự hủy diệt."

Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt nàng dần mềm đi, không còn vẻ sắc lạnh như trước. Nàng bắt đầu hình dung được một thế giới khác, không có những cuộc tranh giành quyền lực, không có những cái giá phải trả bằng nhân tính. Mặc dù vẫn còn những nghi hoặc, nhưng hạt mầm của niềm tin đã được gieo xuống trong tâm hồn nàng. Dương Quân thì ghi chép không ngừng, ánh mắt anh ta lấp lánh những tia sáng của sự giác ngộ. Mộ Dung Tuyết mỉm cười mãn nguyện, cảm thấy Lạc Địa Cổ Thành của nàng đang trở thành hiện thân của những triết lý này. Hồ Ly Nữ thì tinh nghịch thè lưỡi, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc, thấu hiểu.

Cuộc trò chuyện giữa họ kéo dài đến quá trưa, khi ánh nắng đã trở nên gay gắt hơn. Nhưng không khí trong khu vườn vẫn mát mẻ, bởi những tán cây cổ thụ che bóng và bởi sự trong lành từ những tư tưởng đang được khai sinh. Những câu hỏi, những chia sẻ của các đồng minh không chỉ giúp Tạ Trần củng cố và hoàn thiện 'Nhân Đạo', mà còn biến nó thành một triết lý vững chắc hơn, sẵn sàng đối phó với những thử thách sắp tới, khi Ma Chủ Cửu U không thể ngồi yên nhìn một trật tự mới hình thành.

***

Đêm buông xuống, bao trùm Lạc Địa Cổ Thành trong màn sương mỏng và bóng tối tĩnh mịch. Ánh đèn dầu leo lét từ căn phòng nhỏ của Tạ Trần là một trong số ít những đốm sáng còn sót lại, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ những khu vườn, những ngọn đồi xa xa, tạo nên một bản nhạc nền dịu nhẹ cho sự yên tĩnh bao la. Mùi mực mới và giấy cũ, cùng với hơi ẩm của đêm, quyện vào nhau trong không khí, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự miệt mài, của trí tuệ.

Các đồng minh đã rời đi từ lâu, để lại Tạ Trần một mình với những cuộn giấy và những dòng suy tư không ngừng. Anh vẫn ngồi bên bàn, không chút mệt mỏi, đôi mắt vẫn tinh anh, nhưng sâu thẳm hơn, như thể chúng đang chứa đựng cả một vũ trụ triết lý. Anh tổng kết lại những ý kiến, những câu hỏi sâu sắc của Lăng Nguyệt, những trăn trở của Dương Quân, sự th���u hiểu của Mộ Dung Tuyết, và cả những câu chuyện cổ tích đầy ẩn ý của Hồ Ly Nữ. Mỗi lời nói, mỗi góc nhìn đều được anh nghiền ngẫm, chắt lọc, để làm phong phú thêm cho 'Nhân Đạo' mà anh đang kiến tạo.

Những trang giấy trước mặt anh giờ đây đã đầy ắp chữ nghĩa, không phải là công pháp tu luyện kỳ ảo, mà là những nguyên tắc sống, những đạo lý đối nhân xử thế, những triết lý về sự cân bằng giữa con người và vạn vật. Anh viết về sự trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc đời, về giá trị của tình thân, tình bạn, tình yêu. Anh viết về sự hài hòa với tự nhiên, về việc coi vạn vật là đồng loại chứ không phải là công cụ để khai thác. Anh viết về trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với cộng đồng, về việc kiến tạo một thế giới nơi không ai bị bỏ lại phía sau, nơi mỗi người đều tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại mà không cần phải vươn tới cái gọi là "tiên giới" xa vời.

"Mỗi câu chữ này, không chỉ là kiến thức, mà là một lời hứa," Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm vọng lại trong căn phòng tĩnh mịch. "Một lời hứa với những linh hồn đã 'mất người', một lời hứa với Thiên Đạo đang suy tàn, và một lời hứa với nhân gian về một kỷ nguyên mới. Ta không thể để 'Nhân Đạo' này bị vấy bẩn bởi sự khao khát quyền lực, bởi những chấp niệm về sự bất tử mà tu sĩ vẫn theo đuổi. Nó phải thuần khiết, phải chân thực, phải đến từ chính trái tim con người."

Anh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, không phải là sự tự mãn, mà là cảm giác của một người đang hoàn thành sứ mệnh của mình. Nhưng đồng thời, anh cũng nhận ra gánh nặng khổng lồ trên vai. Việc định hình một hệ thống triết lý hoàn toàn mới, không có tiền lệ, và trách nhiệm to lớn đối với vận mệnh của nhân gian là điều chưa từng có. 'Nhân Đạo' này sẽ phải đối mặt với sự chống đối từ những thế lực cũ, từ những kẻ vẫn còn bám víu vào quyền lực và sự ích kỷ. Đặc biệt là Ma Chủ Cửu U, kẻ đang muốn nhấn chìm thế giới vào hỗn loạn, sẽ không bao giờ chấp nhận một trật tự dựa trên sự hài hòa và kết nối.

Nhân Quả Luân Bàn bên cạnh anh bỗng phát ra một tia sáng mạnh hơn, không còn dịu nhẹ như buổi sáng, mà là một vầng hào quang vững chãi, ấm áp, như một lời khẳng định hùng hồn cho những gì anh đang làm. Nó rung lên nhè nhẹ, như thể đang hòa điệu với những dòng chữ đang hình thành trên giấy. Dòng chảy nhân quả từ những linh hồn được thức tỉnh, từ những chấp niệm được buông bỏ, từ những hy vọng mới chớm nở, đang tụ hội, tạo nên một sức mạnh vô hình nhưng vô cùng to lớn, đủ sức lay chuyển cả càn khôn. Đây là một dấu hiệu rõ ràng, cho thấy 'Nhân Đạo' của anh không chỉ là một ý tưởng, mà đang dần trở thành một lực lượng nhân quả thực sự, thu hút sự chú ý của cả Thiên Đạo và Ma Chủ Cửu U.

Tạ Trần dừng bút, ngắm nhìn những trang giấy đã đầy ắp triết lý. Anh khẽ vuốt ve Nhân Quả Luân Bàn, cảm nhận hơi ấm và sự sống động của nó. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy không đơn độc. Anh có những đồng minh, có những người tin tưởng, và quan trọng nhất, anh có 'Nhân Đạo' – một con đường mới cho nhân loại.

Chợt, một bóng người l��ớt qua bên ngoài cửa sổ, nhanh như một cơn gió, nhưng Tạ Trần vẫn kịp cảm nhận được. Đó là Liễu Thanh Phong. Hắn không dừng lại, chỉ thoáng dừng một chút, ánh mắt xuyên qua khe cửa sổ hẹp, nhìn vào bóng lưng miệt mài của Tạ Trần. Trong ánh mắt hắn, có sự phức tạp khó tả: sự giằng xé giữa niềm tin kiên định vào Thiên Đạo cũ đã ăn sâu vào cốt tủy, và sự hấp dẫn không thể phủ nhận từ những lời nói, hành động của Tạ Trần. Hắn đã chứng kiến Lạc Địa Cổ Thành, nghe những câu chuyện cổ tích, và giờ đây, hắn đang chứng kiến Tạ Trần kiến tạo nên một điều gì đó hoàn toàn mới mẻ. Hắn không còn là kẻ đối địch, nhưng cũng chưa hoàn toàn là đồng minh. Chấp niệm vẫn còn đó, nhưng hạt mầm hoài nghi đã bén rễ sâu sắc.

Liễu Thanh Phong lặng lẽ biến mất vào màn đêm, để lại Tạ Trần một mình với công việc của mình. Tạ Trần không quay đầu lại, anh biết hắn đã đến, và hắn đã đi. Anh biết rằng, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, với Ma Chủ Cửu U đang rình rập và Thiên Đạo cũ đang hấp hối. Nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc. Mầm sống của Nhân Đạo đã nảy nở, bén rễ sâu vào tâm hồn của những người xung quanh, và nó sẽ không bao giờ bị dập tắt, bởi vì nó được nuôi dưỡng bởi chính những chân lý vĩnh cửu về sự sống và sự hài hòa, được viết ra bằng từng nét bút của một phàm nhân, vì một nhân gian không cần thành tiên. Những trang giấy ấy, dưới ánh đèn dầu leo lét, như một tuyên ngôn thầm lặng, báo hiệu một kỷ nguyên mới sắp sửa bắt đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free