Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 543: Hồ Ly Nữ Kể Chuyện: Âm Vang Cổ Tích Về Liên Kết Vạn Vật

Đêm đã về khuya, ánh trăng tròn vành vạnh như một tấm gương bạc treo lơ lửng trên nền trời thăm thẳm, rọi xuống Lạc Địa Cổ Thành một vẻ đẹp tĩnh mịch và huyền ảo. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo chút hơi sương của cuối thu, vuốt ve khuôn mặt những người đang tụ tập trong một khoảng sân rộng rãi. Giữa sân, một đống lửa trại nhỏ cháy bập bùng, những đốm lửa nhảy múa trong đêm, hắt lên những bóng hình đổ dài, biến dạng trên mặt đất. Tiếng lửa reo tí tách, như một lời thì thầm cổ xưa, xua đi cái lạnh và sự tĩnh lặng bao trùm.

Xung quanh đống lửa, Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, đang nhẹ nhàng châm trà thảo mộc vào những chén sứ mộc mạc. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Bên cạnh anh, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ ve vẩy và chiếc đuôi mềm mại ôm lấy mình, đang nhấm nháp một chiếc bánh nướng, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch nhưng cũng đầy tò mò. Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn khoác bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, ngồi đối diện Tạ Trần. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây đã vơi bớt vẻ uy nghiêm, thay vào đó là sự lắng nghe và suy tư sâu sắc. Dương Quân, tuấn tú và tràn đầy nhiệt huyết, ngồi cạnh nàng, ánh mắt sáng ngời chăm chú nhìn Tạ Trần, như một đệ tử đang chờ đợi những lời dạy dỗ quý giá. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong y phục xanh ngọc, ngồi đối diện Dương Quân, thi thoảng lại ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ, gương mặt toát lên vẻ thông minh và thấu hiểu. Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú và dáng người cao gầy, vẫn còn chút nghi hoặc và giằng xé nội tâm, nhưng đôi mắt anh ta không còn sự kiêu ngạo mà thay vào đó là sự trầm tư, lắng nghe. Sư Muội Hoa, gương mặt bầu bĩnh, mái tóc tết đơn giản, ngồi nép mình bên cạnh Liễu Thanh Phong, vẻ mặt nhút nhát nhưng tràn đầy hy vọng và sự bình yên.

Không khí bao trùm nơi đây là sự bình yên đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và tranh giành quyền lực đang diễn ra ở thế giới bên ngoài. Sau một ngày chứng kiến sự phát triển và thịnh vượng của 'Đạo Nhân Gian' tại Lạc Địa Cổ Thành, từ những quy tắc công bằng trong trao đổi đến tinh thần đoàn kết của cư dân, họ lại quây quần bên nhau, tìm kiếm những chân lý sâu xa hơn. Hương trà thảo mộc thoang thoảng, hòa quyện với mùi khói gỗ và mùi đất ẩm sau một ngày nắng, tạo nên một cảm giác an nhiên hiếm có.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ khàng cất lời, giọng trầm tĩnh nhưng vang vọng trong đêm khuya: "Những câu chuyện cổ xưa thường ẩn chứa những chân lý sâu sắc nhất, Tiểu Cửu. Ta tin rằng tộc của nàng, những sinh linh sống gần gũi với tự nhiên, ắt hẳn đã giữ gìn được rất nhiều điều quý giá mà nhân loại đã lãng quên."

Hồ Ly Nữ ngừng nhấm nháp chiếc bánh, đôi mắt tròn xoe chớp chớp nhìn Tạ Trần. "Ấy, ta chỉ biết kể chuyện vớ vẩn thôi mà. Sao có thể so với 'Đạo Nhân Gian' vĩ đại của Tạ Trần công tử chứ?" Nàng thốt lên, giọng điệu ban đầu vẫn mang vẻ tinh nghịch thường thấy, nhưng khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, vẻ tinh nghịch ấy dần tan biến, nhường chỗ cho một sự trầm tư hơn. "Nhưng... nếu công tử đã hỏi, thì ta cũng có nghe tổ tiên kể lại vài điều. Về những thời đại xa xưa, khi thế giới này còn rất khác..." Giọng nàng dần trở nên nhỏ nhẹ, mang theo chút hoài niệm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, nghe vậy, khẽ nâng chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần rồi liếc sang Hồ Ly Nữ. "Những tri thức này... có lẽ đã thất truyền từ lâu trong các tiên môn. Chúng ta, những kẻ tự xưng là tu tiên, lại chỉ chú trọng đến sức mạnh thần thông, đến việc đoạn tuyệt phàm trần, mà quên mất cội nguồn của chính mình." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy suy tư, như đang tự vấn chính bản thân mình. Nàng từng là một trong những người đứng trên đỉnh cao của tu đạo, nhưng càng đi xa, nàng càng cảm nhận được sự trống rỗng, sự "mất người" mà Tạ Trần đã nói đến. Giờ đây, những lời lẽ của Hồ Ly Nữ, một yêu tộc, lại khiến nàng cảm thấy một sự kết nối nào đó với quá khứ, một quá khứ mà nàng chưa từng được biết đến trong những điển tịch tiên môn khô khan.

Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự hứng thú và tò mò. "Tiểu Cửu cô nương, xin hãy kể cho chúng ta nghe. Ta tin rằng, trong mỗi câu chuyện cổ tích đều ẩn chứa một phần của chân lý." Anh ta, một thư sinh vốn chỉ biết đến sách vở và đạo lý chính nghĩa, giờ đây lại mở lòng đón nhận những truyền thuyết từ yêu tộc, bởi vì Tạ Trần đã dạy anh ta rằng chân lý không chỉ nằm trong kinh điển mà còn nằm trong vạn vật.

Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ nhàng, bàn tay vẫn không ngừng ghi chép. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần thu thập tri thức từ khắp nơi, từ những văn bia cổ xưa đến những lời kể của phàm nhân, và giờ đây là từ yêu tộc. Nàng hiểu rằng, mỗi mảnh ghép đều quan trọng để tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh về 'Đạo Nhân Gian'. Sư Muội Hoa, với vẻ mặt hơi đỏ ửng vì ngại ngùng, nhưng đôi mắt lại lấp lánh sự háo hức, như một đứa trẻ đang chờ nghe kể chuyện cổ tích. Ngay cả Liễu Thanh Phong, người vẫn còn chìm trong sự giằng xé nội tâm, cũng không thể rời mắt khỏi Hồ Ly Nữ, trong lòng dấy lên một sự tò mò khó tả. Hắn đã dành cả đời để theo đuổi cái "tiên", để rồi nhận ra cái "tiên" ấy đã cướp đi của hắn chính cái "người". Giờ đây, có lẽ trong những câu chuyện của yêu tộc, hắn có thể tìm thấy một phần nào đó của nhân tính đã mất.

Tạ Trần nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở Hồ Ly Nữ. "Nàng hãy kể đi, Tiểu Cửu. Không cần phải câu nệ hay gò bó. Hãy kể những gì nàng đã được nghe, được thấy. Có lẽ, trong đó có một chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về cái gọi là 'Nhân Đạo'." Giọng anh nhẹ nhàng, đầy sự khuy��n khích. Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo anh khẽ rung lên, một sự rung động ấm áp, báo hiệu rằng một dòng chảy nhân quả mới, mạnh mẽ đang bắt đầu hình thành từ những lời kể sắp tới.

Hồ Ly Nữ hít một hơi thật sâu, đôi mắt lấp lánh như đang nhìn về một nơi xa xăm, nơi thời gian đã phai mờ. "Được thôi," nàng nói, giọng nhỏ nhẹ, trầm bổng, như tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. "Tổ tiên ta kể rằng, từ rất rất lâu về trước, khi Thiên Đạo chưa suy kiệt, khi linh khí còn dồi dào khắp nơi, ranh giới giữa các tộc không rõ ràng như bây giờ. Con người, yêu tộc, và cả những linh vật khác đều sống chung trong một thế giới hài hòa." Nàng vung tay nhẹ nhàng, như đang phác họa một khung cảnh cổ xưa. Đôi tai cáo của nàng khẽ cụp xuống, đuôi mềm mại quét nhẹ trên nền đất, tạo nên một hình ảnh vừa hoài niệm vừa đáng yêu. "Khi ấy, một con suối nhỏ cũng có thể là nơi trú ngụ của Thủy Linh, một cây cổ thụ cũng là nhà của Mộc Yêu. Con người mang lễ vật đến, yêu tộc ban phước lành. Chân lý không nằm ở sức mạnh thần thông, mà ở sự biết ơn và nương tựa lẫn nhau."

Nàng kể về một khu rừng đại ngàn, nơi mỗi cây, mỗi ngọn cỏ, mỗi con vật đều có linh hồn và tiếng nói riêng. Con người không chặt phá bừa bãi, không săn bắt vô tội vạ. Họ học cách lắng nghe tiếng gió, tiếng chim, tiếng suối reo để hiểu về nhịp điệu của tự nhiên. Họ xin phép khi muốn lấy một cành cây, dâng lễ khi muốn thu hoạch hoa quả. Đổi lại, khu rừng hào phóng ban tặng cho họ mọi thứ cần thiết để sinh tồn: gỗ để dựng nhà, dược liệu để chữa bệnh, trái cây để nuôi sống. "Khi ấy, con người không coi yêu tộc là quái vật cần phải tiêu diệt, mà là những 'vị thần' của thiên nhiên, những người bảo hộ cho sự cân bằng của thế giới," Hồ Ly Nữ tiếp tục, giọng nàng đầy sự hoài niệm. "Họ giao tiếp với nhau không phải bằng ngôn ngữ phức tạp, mà bằng sự tôn trọng, bằng những hành động đơn giản nhưng đầy ý nghĩa."

Nàng kể về một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong thung lũng, nơi con người và yêu tộc sống xen kẽ, giúp đỡ lẫn nhau. Khi lũ lụt về, yêu tộc dùng sức mạnh của mình để chuyển h��ớng dòng nước. Khi mùa màng thất bát, yêu tộc chỉ dẫn cho con người những loại cây ăn được trong rừng. Ngôi làng ấy thịnh vượng không phải vì có nhiều tu sĩ hay linh thạch, mà vì họ biết cách 'sống cùng' chứ không phải 'chinh phục' tự nhiên. Họ hiểu rằng, vạn vật có linh, và chỉ khi tôn trọng linh hồn của vạn vật, họ mới có thể tìm thấy sự bình yên và thịnh vượng thực sự. "Sự thịnh vượng của ngôi làng ấy không phải do khai thác cạn kiệt, mà là do sự cân bằng giữa cho và nhận, giữa con người và thiên nhiên," Hồ Ly Nữ nhấn mạnh, đôi mắt nàng ánh lên vẻ u buồn.

Mộ Dung Tuyết, không ngừng ghi chép, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy suy tư. "Vậy nên, sự thịnh vượng của một cộng đồng không phải do khai thác cạn kiệt, mà là do sự cân bằng... điều này khớp với những gì chúng ta đang xây dựng ở Lạc Địa Cổ Thành." Nàng thì thầm, bàn tay vẫn miệt mài ghi lại những câu chuyện cổ tích này, biến chúng thành những nguyên tắc sống. Đối với nàng, mỗi câu chuyện của Hồ Ly Nữ không chỉ là truyền thuyết mà là những bài học thực tiễn vô giá.

Dương Quân nghe đến đó thì không khỏi thốt lên, giọng đầy ngạc nhiên: "Thật không ngờ, những điều chúng ta từng coi là mê tín, là chuyện hoang đường, lại ẩn chứa đạo lý sâu xa đến vậy. Các tiên môn luôn dạy chúng ta cách ngự kiếm phi thiên, cách luyện đan trường sinh, nhưng chưa bao giờ nói về cách sống hòa hợp với cỏ cây, với vạn vật." Anh ta cảm thấy như một bức màn che phủ bấy lâu nay đã được vén lên, l�� ra một chân trời mới mẻ mà trước đây anh ta chưa từng biết đến. Lăng Nguyệt Tiên Tử chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã mềm mại hơn rất nhiều. Nàng cũng từng là một trong những người theo đuổi con đường phi thiên, nhưng giờ đây, nàng bắt đầu hiểu rằng, có lẽ con đường ấy đã khiến nàng bỏ lỡ những điều quan trọng hơn rất nhiều.

Hồ Ly Nữ thở dài, giọng nàng dần trở nên trầm buồn hơn, như thể đang kể về một bi kịch đã xảy ra. "Nhưng rồi... mọi thứ dần thay đổi. Lòng tham của con người trỗi dậy. Họ không còn muốn xin phép, không còn muốn dâng lễ. Họ muốn chiếm đoạt. Họ chặt phá rừng để mở rộng đất canh tác, săn bắt vô tội vạ để lấy da lông, linh hồn yêu thú bị bắt giữ để luyện thành pháp khí." Đôi tai cáo của nàng cụp hẳn xuống, đuôi cũng không còn vẫy nhẹ nữa, mà rũ xuống buồn bã. "Sự cân bằng bị phá vỡ. Yêu tộc không còn được tôn trọng, mà bị coi là quái vật. Linh thú dần biến mất. Rừng cây bị đốn hạ. Tự nhiên phẫn nộ, đất đai trở nên cằn cỗi, sông suối khô hạn. Ngôi làng thịnh vượng ngày nào cũng vì thế mà suy tàn, dân cư phải di dời, mang theo nỗi hối tiếc và sự mất mát."

Tiếng gió đêm xào xạc qua những tán cây cổ thụ trong Lạc Địa Cổ Thành, như một tiếng thở dài của thời gian, hòa cùng giọng kể trầm bổng của Hồ Ly Nữ, tạo nên một không khí bi tráng, u buồn. Mùi khói bếp từ đống lửa trại, mùi đất ẩm và mùi sương đêm vương vấn trong không khí, càng khiến câu chuyện trở nên sống động, gần gũi như thể chính họ đang được chứng kiến những gì đã xảy ra. Tạ Trần vẫn ngồi yên lặng, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào ngọn lửa đang cháy, nhưng tâm trí anh đang kết nối những mảnh ghép của câu chuyện với những tri thức cổ xưa mà anh đã thu thập được. Anh thấy rõ ràng mối liên hệ nhân quả giữa lòng tham của con người và sự suy tàn của tự nhiên, của chính cộng đồng. Đó không chỉ là một câu chuyện cổ tích, mà là một lời cảnh tỉnh, một chân lý đã bị lãng quên.

Liễu Thanh Phong khẽ rùng mình. Hắn đã từng chứng kiến những khu rừng bị tàn phá bởi các tu sĩ để tìm kiếm linh dược, những dòng suối bị ô nhiễm bởi các lò luyện đan. Hắn đã từng cho rằng đó là lẽ đương nhiên của con đường tu luyện, là cái giá phải trả cho sức mạnh. Nhưng giờ đây, những lời của Hồ Ly Nữ khiến hắn nhận ra rằng, cái giá ấy không chỉ là sự mất mát của tự nhiên, mà còn là sự mất mát của chính nhân tính, của sự hài hòa mà con người đã từng có. Khuôn mặt hắn vẫn còn mang vẻ giằng xé, nhưng đã có thêm một tia sáng của sự thức tỉnh.

Sư Muội Hoa rụt rè nắm lấy tay Liễu Thanh Phong, đôi mắt nàng đượm buồn. Nàng đã chứng kiến rất nhiều sự tàn phá trong quá trình tu luyện, và giờ đây nàng hiểu rằng, những điều đó đã góp phần vào sự suy kiệt của Thiên Đạo, vào sự "mất người" của chính các tu sĩ. Hồ Ly Nữ dừng lại, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, như thể trong đó có thể thấy được hình ảnh của những kỷ nguyên đã qua. Tiếng côn trùng kêu đêm rả rích, làm nền cho sự im lặng nặng trĩu sau câu chuyện. Mọi người đều chìm vào suy tư, những câu chuyện đơn giản nhưng chứa đựng sức nặng của lịch sử và triết lý, đã chạm đến những góc khuất sâu thẳm trong tâm hồn họ.

Bầu trời phía đông đã bắt đầu ửng hồng, báo hiệu bình minh sắp đến, xua tan dần ánh sáng mờ ảo của trăng khuya. Hơi sương đêm càng lúc càng dày đặc, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi sớm. Mọi người vẫn ngồi quanh đống lửa, nhưng ngọn lửa đã tàn dần, chỉ còn lại những đốm than hồng lập lòe. Sau khi Hồ Ly Nữ kết thúc câu chuyện, cả nhóm chìm vào một sự im lặng nặng nề, nhưng không phải là sự trống rỗng, mà là sự tĩnh lặng của những tâm hồn đang tự vấn và chiêm nghiệm. Tiếng chim hót líu lo từ xa vọng lại, như đánh thức thế gian khỏi giấc ngủ dài.

Tạ Trần là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng đó. Giọng anh trầm ấm, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc, như tiếng suối chảy róc rách giữa đêm khuya, gột rửa những tạp niệm trong lòng người. "Những câu chuyện này... không chỉ là cổ tích, Tiểu Cửu. Mà là những lời nhắc nhở về một chân lý đã bị lãng quên. Thiên Đạo cũ đã dạy chúng ta cách tranh giành linh khí, cách tu luyện để đạt được sức mạnh cường đại, nhưng lại quên mất cách sống hòa hợp với nó. Nó dạy chúng ta cách bay lên trời, cách đoạn tuyệt phàm trần, nhưng lại quên mất cách đứng vững trên mặt đất, cách trân trọng những gì thuộc về nhân gian."

Anh khẽ nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt đầy sự cảm thông. "Sự mất mát nhân tính mà chúng ta đối mặt... có lẽ cũng bắt nguồn từ việc chúng ta đã cắt đứt mối liên kết với chính cội nguồn này. Chúng ta đã tự tách mình ra khỏi tự nhiên, khỏi những sinh linh khác, thậm chí là khỏi chính đồng loại của mình, chỉ để chạy theo một thứ quyền năng hư vô."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ rùng mình, ánh mắt phức tạp, vừa có sự đau đớn vừa có sự giác ngộ. Nàng đã dành cả đời để tu luyện, để vươn tới cái gọi là "tiên cảnh", nhưng rồi lại nhận ra rằng, con đường ấy đã khiến nàng mất đi rất nhiều. Nàng đã từng nghĩ rằng sự lạnh lùng, vô cảm là biểu hiện của sự siêu thoát, nhưng giờ đây nàng hiểu rằng, đó chỉ là một dạng "mất người" khác, một sự cô độc đáng sợ. "Đúng vậy," nàng thì thầm, gi��ng nàng vang lên trong trẻo nhưng đầy sự chua xót. "Chúng ta đã quá mù quáng tin vào những giáo điều cổ hủ, vào sự vĩ đại của tu đạo, mà quên mất rằng, sự sống không chỉ là linh khí, mà còn là sự kết nối, sự sẻ chia."

Liễu Thanh Phong, người vẫn còn giằng xé nội tâm, giờ đây không thể kìm nén được một tiếng thở dài nặng nề. "Chúng ta... đã từng mù quáng đến vậy sao?" Hắn hỏi, giọng khẽ khàng, như đang tự hỏi chính bản thân mình. Niềm tin vào Thiên Đạo bất diệt, vào sự vĩ đại của tu tiên mà hắn đã bảo vệ bấy lâu nay, đang sụp đổ từng mảnh vụn trong tâm trí hắn. Những câu chuyện của Hồ Ly Nữ, kết hợp với lời phân tích của Tạ Trần, đã vạch trần sự giả dối và trống rỗng của con đường mà hắn từng theo đuổi. Hắn cảm thấy một nỗi ân hận sâu sắc, nhưng đồng thời cũng là một tia hy vọng mong manh. "Vậy thì, cái giá của sự trường sinh mà các tiên môn vẫn luôn ca ngợi, rốt cuộc là gì? Có phải là đánh đổi tất cả những gì là 'người' để đổi lấy một thứ quyền năng vô nghĩa?"

Dương Quân nắm chặt tay, ánh mắt kiên định. "Chính vì vậy, Tạ Trần huynh đã chọn con đường 'Nhân Đạo'. Không phải là từ bỏ tu luyện, mà là tìm lại ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, của việc sống." Anh ta quay sang nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, niềm tin vào con đường mà Tạ Trần đã chọn càng được củng cố vững chắc. Mộ Dung Tuyết gật đầu đồng tình, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Đối với nàng, những lời này là sự xác nhận cho những gì nàng đang cố gắng xây dựng ở Lạc Địa Cổ Thành – một cộng đồng dựa trên sự cân bằng và tôn trọng lẫn nhau. Sư Muội Hoa, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt đầy sự bình yên và hy vọng. Nàng đã tìm thấy một con đường, một lối thoát cho nỗi đau và sự trống rỗng trong lòng mình.

Hồ Ly Nữ nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng lấp lánh một sự kính trọng lạ thường. Nàng, một yêu hồ tinh quái, cũng cảm nhận được sức mạnh phi thường từ những lời lẽ bình dị của hắn. "Ngươi nói đúng. Tổ tiên ta luôn nói, mọi thứ đều có linh, mọi thứ đều liên kết. Khi một sợi bị đứt, cả tấm lưới sẽ rung chuyển. Thiên Đạo suy kiệt, chẳng phải vì con người đã đứt đoạn quá nhiều sợi dây liên kết đó sao? Ma Chủ Cửu U muốn phá hủy thế giới, chẳng phải vì hắn muốn cắt đứt tất cả những sợi dây còn lại, biến tất cả thành sự hỗn loạn vô tận sao?" Giọng nàng trầm ấm, như tiếng vọng từ ngàn xưa, khẳng định thêm cho những lời Tạ Trần vừa nói.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt anh nhìn về phía bình minh đang dần ló dạng. "Đúng vậy, Tiểu Cửu. Sự hài hòa không chỉ giữa con người, mà còn giữa con người với vạn vật, với tự nhiên, là nền tảng cốt lõi cho một thế giới bền vững. Không cần dựa vào Thiên Đạo cũ hay tu vi cường đại. Chỉ cần hiểu được đạo lý ấy, chúng ta có thể tự kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên." Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo Tạ Trần khẽ rung lên, ấm áp, như một sự xác nhận cho những lời anh vừa nói. Dòng chảy nhân quả từ những linh hồn được thức tỉnh, từ những chấp niệm được buông bỏ, đang tụ hội, tạo nên một sức mạnh vô hình nhưng vô cùng to lớn.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi người đều cảm thấy một sự liên kết sâu sắc, không chỉ giữa họ với nhau, mà còn với vạn vật xung quanh. Tiếng gió se lạnh buổi sớm, mùi đất ẩm, ánh sáng đầu tiên của bình minh, tất cả đều trở nên sống động và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Những bài học về hậu quả của lòng tham và sự mất cân bằng trong các câu chuyện của Hồ Ly Nữ không chỉ là những lời cảnh tỉnh về những tai họa mà Ma Chủ Cửu U sắp gây ra, mà còn là lời giải thích cho lý do Thiên Đạo cũ suy kiệt. Sự hiểu biết sâu sắc hơn về mối liên kết vạn vật này sẽ trở thành một lợi thế quan trọng cho Tạ Trần và các đồng minh trong cuộc chiến cuối cùng, đặc biệt là khi đối phó với các thế lực không hiểu được giá trị của sự sống.

Sự thay đổi nhận thức của Liễu Thanh Phong, từ một tu sĩ kiêu ngạo đến một người đang tự vấn và tìm kiếm chân lý, là một dấu hiệu rõ ràng. Anh ta có thể không trở thành một đồng minh ngay lập tức, nhưng chắc chắn sẽ không còn là một kẻ đối địch. Thậm chí, anh ta có thể trở thành một cầu nối quan trọng, thu hút thêm nhiều tu sĩ cũ đã lạc lối tìm về với 'Nhân Đạo'. Tạ Trần biết rằng, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, với Ma Chủ Cửu U đang rình rập và Thiên Đạo cũ đang hấp hối. Nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc. Mầm sống của Nhân Đạo đã nảy nở, bén rễ sâu vào tâm hồn của những người xung quanh, và nó sẽ không bao giờ bị dập tắt, bởi vì nó được nuôi dưỡng bởi chính những chân lý vĩnh cửu về sự sống và sự hài hòa.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free