Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 542: Hồi Âm Từ Quá Khứ: Những Linh Hồn Tìm Lại Cội Nguồn Nhân Gian

Sự hài lòng hiện rõ trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, một sự hài lòng đến từ việc chứng kiến những giá trị chân thực được phục hồi, được kiến tạo.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng cạnh Tạ Trần, cũng đang chăm chú quan sát. Nàng nhìn những người dân đang vui vẻ trao đổi, nhìn Mộ Dung Tuyết đang tận tâm hướng dẫn, nhìn Dương Quân đang hăng hái hỗ trợ. Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt không còn sự nghi hoặc, mà thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc. "Sức mạnh của 'Nhân Đạo' có lẽ không cần đến pháp thuật, nhưng lại có thể thay đổi nhân tâm, Tạ Trần. Ta đã từng nghĩ rằng chỉ có tu vi mới có thể mang lại sự an lạc. Nhưng giờ đây, ta thấy rằng, một cuộc sống bình thường, một sự công bằng đơn giản, lại có thể làm được điều mà pháp thuật không thể." Giọng nàng trong trẻo, mang theo một chút trầm tư, nhưng cũng đầy sự tin tưởng.

Tiểu Cửu, tay ôm một túi cá khô, miệng nhai tóp tép, hồn nhiên nói: "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng bây giờ hồ ly ta hiểu rồi, đổi đồ như thế này thích hơn là đi trộm, không sợ bị đánh!" Lời nói của nàng, tuy ngây thơ, nhưng lại là minh chứng sống động nhất cho sự thay đổi trong tư duy, sự thích nghi nhanh chóng của những kẻ vốn chỉ biết tranh giành sinh tồn.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn lại hướng về phía xa xăm, nơi bầu trời chiều đang chuyển mình, nhuộm một màu tím biếc. Hắn biết, sự thành công của 'Hệ Thống Trao Đổi Công Bằng' tại Lạc Địa Cổ Thành sẽ trở thành một 'hình mẫu' cho 'Nhân Đạo', một ngọn hải đăng giữa biển đời vô thường. Nó sẽ thu hút sự quan tâm, cả tích cực lẫn tiêu cực, từ các vùng đất khác. Ánh sáng mạnh mẽ từ Nhân Quả Luân Bàn không chỉ là dấu hiệu của sự củng cố 'Đạo Nhân Gian' mà còn là 'tín hiệu' thu hút sự chú ý của Ma Chủ Cửu U, kẻ đang tìm cách gây hỗn loạn, và Thiên Đạo cũ, kẻ xem Tạ Trần là mối đe dọa lớn nhất đối với sự tồn tại của nó.

Kinh nghiệm quản lý và tầm nhìn của Mộ Dung Tuyết sẽ trở thành tài sản vô giá cho Tạ Trần trong việc xây dựng trật tự mới cho thế giới. Nàng không chỉ là một y sư chữa lành thể xác, mà còn là một kiến trúc sư chữa lành tâm hồn xã hội. Lão Giả Thanh Vân, vẫn ngồi đó, đôi mắt tinh anh lấp lánh như những vì sao xa xăm, như thể ông vẫn còn nắm giữ nhiều bí mật và tri thức cổ xưa, sẵn sàng cố vấn cho Tạ Trần khi cần thiết.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu không khí trong lành của Lạc Địa Cổ Thành. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai. Ma Chủ Cửu U đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ, và các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có những đồng minh kiên định, có một nền tảng triết lý vững chắc, và quan trọng hơn cả, hắn có một cộng đồng đang từng bước kiến tạo nên một tương lai mới. Nhân Quả Luân Bàn trong tay hắn vẫn tỏa sáng ấm áp, như một lời khẳng định: mầm sống của Nhân Đạo đã nảy nở, và nó sẽ không bao giờ bị dập tắt. Cuộc 'phá cục' của Tạ Trần, giờ đây, đã có một điểm tựa vững chắc hơn bao giờ hết.

***

Buổi sáng muộn, ánh mặt trời vàng như mật rót xuống Lạc Địa Cổ Thành, xua đi những màn sương mỏng còn vương vấn trên mái ngói rêu phong. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của cỏ cây, của khói bếp mới nhóm và cả mùi bánh mì nướng giòn tan từ những tiệm ăn ven đường. Cả thành phố tỉnh giấc trong một bản giao hưởng của âm thanh: tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ con kênh nhỏ uốn lượn qua thành, tiếng rao hàng vang vọng từ chợ sớm, và tiếng cười nói rộn ràng của những người dân đang hối hả với công việc thường nhật. Không khí ở đây trong lành đến lạ, một sự trong lành mà họ đã lâu không còn cảm nhận được giữa thế giới đầy rẫy ô uế và linh khí hỗn loạn bên ngoài.

Trước cổng thành cổ kính, một nhóm người đứng đó, dáng vẻ tiều tụy, lạc lõng như những kẻ lữ hành vừa trải qua một chặng đường dài đầy gian khổ. Đó là Liễu Thanh Phong, Sư Muội Hoa, Trưởng Lão Dược Phường, và vài tu sĩ cũ khác, những người từng là tinh anh của các tông môn lừng lẫy một thời. Giờ đây, trên khuôn mặt họ hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu hoắm ánh lên sự trống rỗng và hoài nghi, như thể họ đã lạc mất phương hướng giữa biển đời vô tận. Tiên bào của họ, từng lộng lẫy uy nghiêm, nay đã sờn rách, bạc màu, không còn giữ được chút khí chất siêu phàm nào. Cây kiếm Bích Lạc của Liễu Thanh Phong, một thời sáng chói, giờ đây cũng ẩn mình trong vỏ, tựa như linh khí của nó cũng đã cạn kiệt, không còn chút hào quang. Sư Muội Hoa, gương mặt bầu bĩnh từng ngây thơ nay lại đượm vẻ u buồn, mái tóc tết đơn giản cũng không còn được chăm chút, vài lọn tóc con lòa xòa trước trán. Trưởng Lão Dược Phường, lưng còng hơn, đôi kính cũ kĩ trượt xuống sống mũi, ánh mắt mệt mỏi quét qua khung cảnh trước mặt.

Họ đứng đó, như những bóng ma từ một quá khứ đã bị lãng quên, nhìn chằm chằm vào Lạc Địa Cổ Thành. Cảnh tượng bên trong thành hoàn toàn đối lập với sự suy tàn và hỗn loạn mà họ đã chứng kiến ở thế giới bên ngoài. Không có những cột linh khí chọc trời, không có những trận pháp hộ sơn trùng điệp, cũng chẳng có tiếng kiếm reo hay pháp bảo va chạm. Thay vào đó là những con đường lát đá sạch sẽ, những ngôi nhà gỗ mộc mạc nhưng kiên cố, những khu vườn xanh tốt tràn ngập rau quả. Những người dân, tuy không có tu vi, nhưng lại sống an bình, hạnh phúc và đầy sức sống. Họ thấy những nụ cười chân thật nở trên môi những người phụ nữ đang phơi quần áo, những ánh mắt tin tưởng trao đổi giữa những người thợ đang cùng nhau dựng một mái nhà mới, và một nhịp sống hài hòa, trật tự, như một dòng chảy êm đềm mà không chút gợn sóng. Tiếng sáo du dương vẳng lại từ một góc phố, hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa, t���o nên một bức tranh nhân gian bình dị, ấm áp. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị rất đỗi "người", rất đỗi "sống".

Liễu Thanh Phong khẽ nuốt nước bọt, giọng nói khàn đặc vang lên, mang theo chút ngạc nhiên xen lẫn hoài nghi: "Không ngờ nơi phàm trần này lại có một nơi như vậy... không hề có linh khí cuộn trào, cũng chẳng có tiếng kiếm reo, vậy mà..." Hắn dừng lại, không tìm được từ ngữ thích hợp để diễn tả cảm xúc của mình. Tâm trí hắn, vốn quen với những trận chiến long trời lở đất, những cuộc tranh giành linh tài, giờ đây hoàn toàn bị choáng ngợp bởi sự bình yên giản dị này. Cái "đạo" mà hắn từng theo đuổi, cái "tiên" mà hắn từng khao khát, giờ đây dường như trở nên vô nghĩa trước cảnh tượng sống động này.

Sư Muội Hoa, đôi mắt ngây thơ mở to, giọng thốt lên đầy vẻ kinh ngạc và khao khát: "Họ... họ trông hạnh phúc quá." Nàng chưa từng thấy những nụ cười thuần khiết đến vậy trên khuôn mặt của những tu sĩ đồng môn, những người luôn phải gồng mình chống chọi với thiên kiếp, với tâm ma, với những âm mưu tranh quyền đoạt lợi. Hạnh phúc của họ, dường như, không cần đến pháp lực hay trường sinh.

Trưởng Lão Dược Phường khẽ day trán, một nụ cười khổ hiện lên trên gương mặt già nua. Ông từng là người có địa vị cao trong giới tu sĩ, từng nghiên cứu vô số dược liệu quý hiếm để kéo dài sinh mệnh, để tăng cường tu vi. Nhưng giờ đây, ông nhận ra, cái mà ông tìm kiếm bấy lâu nay lại chính là thứ mà những người phàm nhân này đang sở hữu một cách tự nhiên: sự bình yên trong tâm hồn và ý nghĩa trong từng khoảnh khắc sống. "Cái giá của trường sinh... là gì?" Ông lẩm bẩm, câu hỏi mà ông đã giấu kín trong lòng bấy lâu nay, giờ đây lại tự nhiên bật ra, mang theo một nỗi niềm sâu kín.

Nhóm tu sĩ cũ chậm rãi bước qua cổng thành, mỗi bước chân đều nặng trĩu những suy tư và giằng xé. Ánh mắt họ quét qua từng ngóc ngách của Lạc Địa Cổ Thành, từ những quán trà tấp nập khách, đến những tiệm rèn vang tiếng búa, những cửa hàng vải vóc đa sắc màu. Họ thấy những người phàm nhân lao động cần cù, nhưng trên khuôn mặt họ không có vẻ mệt mỏi hay oán than, mà thay vào đó là sự hài lòng và niềm vui giản dị. Họ thấy những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp nơi, không chút lo âu về thiên kiếp hay ma kiếp. Biểu cảm trên khuôn mặt họ dần chuyển từ ngạc nhiên sang hoài nghi, rồi cuối cùng là một sự khao khát cháy bỏng, một sự tìm kiếm vô vọng cho thứ mà họ đã đánh mất. Con đường tu đạo đã cướp đi của họ quá nhiều thứ, và giờ đây, họ đứng trước một con đường khác, một con đường mà họ chưa từng dám mơ tới, một con đường của "nhân gian".

***

Buổi chiều buông xuống, không khí tại Sảnh Cộng Đồng Lạc Địa Cổ Thành trở nên mát mẻ và trong lành hơn. Ánh nắng ban chiều xuyên qua những khung cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền gạch sạch sẽ. Một không gian rộng rãi, thoáng đãng, nơi những người dân Lạc Địa Cổ Thành thường tụ họp để bàn bạc công việc chung, để chia sẻ niềm vui, nỗi buồn. Bàn ghế gỗ đơn giản nhưng được sắp xếp gọn gàng, ngay ngắn. Trên tường treo những bức tranh dân gian mộc mạc, miêu tả cảnh sinh hoạt đời thường, những lễ hội truyền thống, những phong cảnh núi sông hùng vĩ của nhân gian. Mùi trà thơm thoang thoảng, được pha từ những lá chè tươi hái từ sườn núi, hòa cùng hương hoa dại từ những chiếc bình gốm đặt trên bàn, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thân thiện nhưng cũng không kém phần trang nghiêm. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng cười khúc khích từ xa vọng lại từ những khu phố bên ngoài, như một lời nhắc nhở về nhịp sống bình yên đang diễn ra.

Ở giữa sảnh, Tạ Trần ngồi đó, thân hình gầy gò của hắn vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của hắn bình tĩnh quan sát, như một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu mọi điều. Bên cạnh hắn là Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bạch y thanh thoát, Dương Quân với đạo bào lam nhạt, Mộ Dung Tuyết trong y phục xanh ngọc dịu dàng, và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) với đôi tai cáo trắng muốt cùng chiếc đuôi mềm mại phe phẩy, đang ôm một túi hạt dưa nhấm nháp. Họ đều nhìn về phía đối diện, nơi nhóm tu sĩ cũ đang ngồi.

Liễu Thanh Phong và những người khác đã cởi bỏ những tiên bào rách nát, khoác lên mình những bộ y phục giản dị hơn mà người dân Lạc Địa Cổ Thành đã chuẩn bị cho họ. Tuy không còn vẻ uy nghi của tu sĩ, nhưng sự giản dị này lại khiến họ trông bớt vẻ xa cách, bớt gánh nặng của quá khứ. Tuy nhiên, vẻ tiều tụy và ánh mắt mệt mỏi vẫn còn hằn sâu trên khuôn mặt họ, như một dấu ấn của những tháng ngày lạc lối. Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt đầy phức tạp, ánh mắt vừa mang nỗi xấu hổ, vừa mang sự cầu khẩn, là người lên tiếng trước. Giọng hắn trầm đục, từng lời nói như xé toạc lớp vỏ bọc kiêu ngạo cuối cùng của một tu sĩ từng kiên định.

"Tạ Trần huynh..." Hắn bắt đầu, giọng run run, "Chúng ta từng coi thường người phàm, tin rằng tu đạo là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh hằng, để thoát khỏi bể khổ trần gian. Chúng ta đã từng tin vào Thiên Đạo, tin vào những lời hứa hão huyền về sự bất tử, về sức mạnh vô biên." Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng dằn nén những cảm xúc hỗn độn đang trào dâng. "Nhưng nay, Thiên Đạo suy tàn, linh khí cạn kiệt. Các tông môn đã mục nát từ bên trong, những lời thề non hẹn biển về đạo nghĩa giờ chỉ còn là trò cười. Chúng ta... chúng ta đã mất tất cả. Tu vi như vô dụng, những công pháp tâm đắc giờ đây không thể vận chuyển, cảnh giới cao siêu cũng không còn ý nghĩa. Thậm chí, ngay cả ký ức, cảm xúc của chúng ta cũng dần phai nhạt, chỉ còn lại sự trống rỗng, vô vị..."

Liễu Thanh Phong nói đến đây, đôi mắt hắn nhìn quanh, nhìn những người đồng môn cũ, những người cũng đang cúi đầu, ánh mắt vô hồn. Hắn thấy sự tuyệt vọng hiện rõ trên từng gương mặt. "Ý nghĩa cuộc đời cũng tan biến... Chúng ta đã buông bỏ phàm trần để theo đuổi tiên đạo, để rồi giờ đây, khi tiên đạo sụp đổ, chúng ta không còn biết mình là ai, mình thuộc về nơi nào. Những giá trị mà chúng ta từng tin tưởng đã vỡ nát, tan tành. Chúng ta không còn là phàm nhân, cũng không thể là tiên nhân. Chúng ta... chỉ là những linh hồn lạc lối, không nhà, không cửa, không mục đích." Hắn đưa ánh mắt cầu khẩn về phía Tạ Trần, như thể hắn đang nắm lấy một cọng rơm cứu mạng cuối cùng giữa biển cả mênh mông. "Xin huynh chỉ cho chúng tôi một con đường, Tạ Trần huynh. Một con đường để tìm lại ý nghĩa cho cuộc đời này, một con đường để trở lại làm người."

Bên cạnh Liễu Thanh Phong, Sư Muội Hoa không kìm được nữa, nàng khẽ nấc lên, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má bầu bĩnh, rơi xuống vạt áo giản dị. Ánh mắt nàng cầu khẩn, đầy vẻ mong manh và tuyệt vọng, như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa đêm tối. Nàng từng là một tiểu tiên tử được bao bọc, nâng niu, nhưng giờ đây, nàng chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, không nơi nương tựa, không biết phải bám víu vào đâu. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự thối nát, quá nhiều sự "mất người" trong các tông môn, để rồi khi mọi thứ sụp đổ, nàng chỉ còn lại nỗi sợ hãi và sự trống rỗng.

Trưởng Lão Dược Phường, tuy không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu, thay cho ngàn lời muốn nói. Gật đầu cho sự đồng tình với những lời của Liễu Thanh Phong, gật đầu cho sự chấp nhận nỗi đau chung của những kẻ từng là tu sĩ. Ánh mắt ông vẫn còn sự mệt mỏi, nhưng trong đó đã len lỏi một tia hy vọng mỏng manh, một tia sáng yếu ớt được thắp lên bởi sự bình yên của Lạc Địa Cổ Thành và sự trầm tĩnh của Tạ Trần. Ông đã từng dùng cả đời để tìm kiếm những bí pháp trường sinh, những loại linh dược cải lão hoàn đồng, nhưng cuối cùng, ông lại cảm thấy chính mình đang dần mục ruỗng từ bên trong, mất đi nhân tính, mất đi cả ý nghĩa sống.

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, ánh mắt hắn thấu hiểu, không chút phán xét hay khinh miệt. Hắn biết rõ những nỗi đau mà những tu sĩ này đang gánh chịu, bởi hắn đã chứng kiến không ít người "mất người", đã thấu hiểu cái giá phải trả cho con đường tu tiên đầy cạm bẫy. Trong lòng hắn, Nhân Quả Luân Bàn khẽ rung động, không phải là dấu hiệu của nguy hiểm, mà là sự xác nhận của những dòng chảy nhân quả đang tương giao, những số phận đang tìm kiếm một lối thoát.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng nhìn những người cũ, lòng dâng lên những cảm xúc khó tả về quá khứ của chính họ. Lăng Nguyệt từng là một thiên chi kiêu nữ, từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường tu tiên. Nàng hiểu sự giằng xé khi niềm tin sụp đổ, khi mọi thứ mình từng theo đuổi trở thành hư ảo. Dương Quân, từng nhiệt huyết với chính nghĩa và đạo lý, cũng từng có những lúc hoài nghi về bản chất của tu tiên. Giờ đây, chứng kiến những người từng kiêu ngạo, từng coi trời bằng vung, phải cúi đầu cầu xin một phàm nhân, lòng họ không khỏi dâng lên những suy nghĩ sâu sắc về con đường mà họ đã chọn, và cả con đường mà Tạ Trần đang kiến tạo. Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, đồng cảm với nỗi niềm của họ. Nàng, người đã sớm buông bỏ tu vi, đã sớm chọn con đường chữa lành và phục vụ nhân gian, hiểu rõ hơn ai hết sự trống rỗng của cái "tiên" mà họ từng theo đuổi. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì vẫn nhấm nháp hạt dưa, nhưng đôi tai cáo của nàng khẽ vểnh lên, chăm chú lắng nghe, đôi mắt tinh nghịch giờ đây ánh lên vẻ trầm tư hiếm thấy. Ngay cả một yêu hồ tinh quái như nàng cũng cảm nhận được sự bi tráng và ý nghĩa sâu xa trong những lời thổ lộ của nhóm tu sĩ cũ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Sảnh Cộng Đồng Lạc Địa Cổ Thành trong một màu vàng cam dịu mát. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua những tán lá bên ngoài, vẽ nên những hình bóng đổ dài trên nền nhà. Không khí trở nên tĩnh lặng hơn, mọi ánh mắt đều đổ dồn về Tạ Trần, chờ đợi lời đáp từ hắn. Mùi trà thơm thoang thoảng vẫn vương vấn, tiếng chim hót từ bên ngoài vọng vào, tạo nên sự đối lập đầy ý vị với những lời nói sâu sắc sắp được thốt ra.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng gương mặt mệt mỏi, từng ánh mắt cầu khẩn. Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức mạnh nội tại, một sự thấu hiểu sâu sắc có thể chạm đến tận cùng tâm hồn người nghe. Hắn không ban phát pháp môn, không hứa hẹn sức mạnh siêu phàm, mà chỉ nói về 'Đạo Nhân Gian' – con đường trở về với những giá trị cốt lõi của con người.

"Các ngươi từng hỏi ta về con đường," Tạ Trần bắt đầu, giọng hắn vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh mịch, "một con đường để thoát khỏi bể khổ. Nhưng có lẽ, điều mà các ngươi đang tìm kiếm không phải là một con đường dẫn đến một cảnh giới xa xăm nào đó, mà là một con đường để trở về, trở về với chính bản thân mình, trở về với nhân gian này."

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu tan biến, để lại dư vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi. "Thiên Đạo suy tàn, linh khí cạn kiệt, đó là một sự thật không thể chối cãi. Nhưng liệu sự suy tàn của Thiên Đạo có đồng nghĩa với sự suy tàn của ý nghĩa cuộc đời? Ta e là không. Ý nghĩa của sự tồn tại không nằm ở sự trường sinh bất tử mà Thiên Đạo hứa hẹn, cũng không nằm ở sức mạnh vô biên mà tu vi mang lại. Nó nằm ở chính những gì mà các ngươi đã lãng quên khi theo đuổi con đường 'tiên'."

Tạ Trần nhắc đến những tri thức từ Cổ Hiên Thư Trai, về những nền văn minh cổ đại đã phát triển rực rỡ mà không cần đến tu tiên, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo. "Tại Cổ Hiên Thư Trai, ta đã cùng Lão Giả Thanh Vân khám phá những dấu tích của các nền văn minh xưa cũ. Họ không có pháp thuật, không có tiên thuật, nhưng họ đã xây dựng nên những xã hội thịnh vượng, những nền văn hóa rực rỡ, những triết lý nhân sinh sâu sắc. Họ tìm thấy ý nghĩa trong tình yêu thương cộng đồng, trong sự sẻ chia, trong lao động chân chính, trong việc hòa hợp với tự nhiên, trong nghệ thuật, trong tri thức."

Hắn dừng lại, ánh mắt hướng về phía những người dân Lạc Địa Cổ Thành đang sinh hoạt bên ngoài, tiếng cười nói vọng vào, bình dị mà chân thật. "Lạc Địa Cổ Thành này, chính là một minh chứng sống động cho con đường đó. Ở đây, không có linh khí, nhưng có không khí trong lành. Không có pháp bảo, nhưng có những bàn tay cần cù. Không có tiên nhân, nhưng có những con người biết yêu thương, biết giúp đỡ lẫn nhau. Họ không chạy theo sự trường sinh hư ảo, mà sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị nhất: một bữa cơm ấm cúng, một mái nhà che mưa che nắng, một nụ cười của người thân, một công việc ý nghĩa."

"Đạo của con người, không phải là tìm kiếm sự bất tử hay sức mạnh vô biên," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn trở nên mạnh mẽ hơn, như một lời khẳng định, "mà là tìm thấy sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc sống. Khi các ngươi buông bỏ chấp niệm về tu vi, về cảnh giới, về những gì Thiên Đạo đã gieo rắc vào tâm trí các ngươi, các ngươi sẽ thấy thế giới này rộng lớn hơn, và ý nghĩa cuộc đời không nằm ở tiên giới, mà ở chính nhân gian này." Hắn khẽ đưa tay lên, nắm chặt Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa. Ánh sáng dịu nhẹ từ luân bàn như đang cộng hưởng với những lời hắn nói, như đang nuôi dưỡng một mầm sống mới trong tâm hồn những người đang lắng nghe.

Liễu Thanh Phong nhắm mắt lại, nội tâm hắn giằng xé dữ dội. Những lời Tạ Trần nói không phải là phép thuật, không phải là tiên đan, nhưng lại có sức mạnh hơn bất kỳ công pháp nào hắn từng tu luyện. Chúng đánh thẳng vào nỗi sợ hãi và sự trống rỗng trong tâm hồn hắn, đồng thời cũng thắp lên một tia hy vọng mới mẻ. Hắn đã dành cả đời để theo đuổi cái "tiên", để rồi giờ đây phải nhận ra rằng cái "tiên" đó đã cướp đi của hắn chính cái "người". Giữa niềm tin cũ đã vỡ nát và hy vọng mới còn quá đỗi xa lạ, hắn cảm thấy mình đứng giữa một ngã ba đường, không biết nên rẽ lối nào.

Sư Muội Hoa không còn nấc nữa. Nàng bật khóc nức nở, nhưng đó không phải là những giọt nước mắt của tuyệt vọng, mà là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của sự nhận ra. Nàng đã tìm thấy một lối thoát cho nỗi đau, một con đường để trở lại là chính mình, một con đường mà nàng không ngờ tới. Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy biết ơn và ngưỡng mộ, như thể hắn không chỉ là một phàm nhân, mà là một vị Đạo Sư đã chỉ lối cho nàng.

Trưởng Lão Dược Phường khẽ mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã bớt đi sự trống rỗng, thay vào đó là sự bình yên và chấp nhận. Ông hiểu rằng, sự trường sinh mà ông tìm kiếm bấy lâu nay không phải là bất tử về thể xác, mà là sự bất tử của những giá trị nhân văn, của những cống hiến cho cộng đồng. Cái giá của trường sinh, như ông tự hỏi, không phải là đánh đổi nhân tính, mà là tìm thấy ý nghĩa thật sự trong cuộc đời này. Ông nhìn Tạ Trần, trong mắt không còn sự kiêu ngạo của một tu sĩ, mà là sự tôn trọng sâu sắc dành cho một triết gia, một người dẫn dắt tinh thần.

Lăng Nguyệt và Dương Quân lặng lẽ. Những lời Tạ Trần nói cũng chính là những điều họ đang tìm kiếm bấy lâu nay, những câu trả lời cho những nghi vấn mà họ vẫn luôn giấu kín. Chứng kiến những tu sĩ từng cao ngạo giờ đây tìm thấy sự bình yên trong 'Nhân Đạo', niềm tin của họ vào Tạ Trần và con đường hắn chọn càng được củng cố. Họ biết rằng, họ đang ở đúng nơi, đi đúng con đường. Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười của sự thấu hiểu và hài lòng. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngừng nhấm hạt dưa, nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt tò mò và một sự kính trọng lạ thường. Nàng, một yêu hồ tinh quái, cũng cảm nhận được sức mạnh phi thường từ những lời lẽ bình dị của hắn.

Tạ Trần biết, những lời hắn nói không phải là thuốc giải bách bệnh, không thể xóa đi mọi nỗi đau hay sự trống rỗng ngay lập tức. Nhưng hắn đã gieo một hạt giống, một hạt giống của 'Nhân Đạo' vào tâm hồn những kẻ lạc lối. Hắn cảm nhận Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải vì nguy hiểm, mà là bởi sự chuyển dịch nhân quả to lớn đang diễn ra. Mỗi một linh hồn được thức tỉnh, mỗi một chấp niệm được buông bỏ, đều tạo nên một dòng chảy nhân quả mới, mạnh mẽ, hướng về 'Nhân Đạo'.

Sự kiện này là một tín hiệu không thể rõ ràng hơn: 'Đạo Nhân Gian' của Tạ Trần không chỉ là một triết lý mà đang dần trở thành một phong trào, thu hút những người thất vọng với con đường tu tiên, mở rộng ảnh hưởng của Tạ Trần ra ngoài Lạc Địa Cổ Thành và các cộng đồng phàm nhân. Việc các tu sĩ cũ chấp nhận 'Nhân Đạo' sẽ củng cố liên minh của Tạ Trần, mang đến những người có kinh nghiệm và tri thức (dù đã từ bỏ tu vi) để đóng góp vào việc xây dựng một trật tự mới, hoặc trở thành cầu nối giữa 'Nhân Đạo' và những tu sĩ còn lại. Sự chuyển dịch nhân quả mạnh mẽ được Nhân Quả Luân Bàn của Tạ Trần cảm nhận sẽ không tránh khỏi sự chú ý của Ma Chủ Cửu U và các thế lực còn lại của Thiên Đạo, báo hiệu một cuộc đối đầu lớn sắp diễn ra, khi 'Nhân Đạo' trở thành mối đe dọa thực sự. Liễu Thanh Phong, với tính cách phức tạp và sự giằng xé nội tâm, có thể đóng vai trò quan trọng trong tương lai, hoặc là một đồng minh mạnh mẽ, hoặc là một nhân vật mang đến thử thách cho Tạ Trần khi anh phải đối mặt với những người vẫn còn chấp niệm với quyền lực cũ. Hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Mầm sống của Nhân Đạo đã nảy nở, và nó sẽ không bao giờ bị dập tắt.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free