Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 541: Hệ Quy Chiếu Nhân Gian: Mộ Dung Tuyết Kiến Tạo Mầm Sống

Ánh trăng ngoài song cửa đã nhạt dần, nhường chỗ cho vầng dương đầu tiên của một ngày mới. Tia nắng ban mai mỏng manh xuyên qua kẽ lá, rải những đốm vàng ấm áp lên những trang khắc bản cổ xưa, lên gương mặt trầm tư của Tạ Trần, và lên ánh mắt đầy hy vọng của những người đồng hành. Đêm qua, cuộc luận đàm tại Cổ Hiên Thư Trai đã mở ra một chân trời mới, không chỉ cho Tạ Trần mà còn cho tất cả những ai có mặt. Những di sản tri thức về một nền văn minh nhân loại rực rỡ, không cần đến Thiên Đạo hay tu tiên, đã gieo mầm vào lòng họ một niềm tin mãnh liệt vào con đường "Nhân Đạo". Tạ Trần cảm nhận rõ ràng sự cộng hưởng trong Nhân Quả Luân Bàn, nó không còn đơn thuần là một vật phẩm, mà đã trở thành tấm gương phản chiếu, là điểm tựa vững chắc cho những dòng chảy nhân quả mới đang hình thành. Tri thức ấy, tựa như dòng suối mát lành, thấm đẫm vào từng thớ đất khô cằn của thế giới này, hứa hẹn một mùa gặt bội thu.

Sáng sớm hôm sau, đoàn người Tạ Trần cùng Lão Giả Thanh Vân trở về Lạc Địa Cổ Thành. Không khí trong thành vẫn còn vương vấn hơi sương đêm, nhưng đã phảng phất sự nhộn nhịp của một cộng đồng đang hồi sinh. Chim chóc hót líu lo trên những cành cây đâm chồi nảy lộc, tiếng cười nói râm ran của trẻ nhỏ từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của những cư dân đang chuẩn bị cho một ngày lao động mới. Mùi đất ẩm và hương cỏ dại sau mưa đêm thoang thoảng trong gió, mang theo sự tươi mới và sức sống.

Tại một không gian chung rộng rãi giữa lòng thành, nơi những cây cổ thụ trăm năm tỏa bóng mát, Tạ Trần và các đồng minh tập trung. Lão Giả Thanh Vân, với mái tóc bạc phơ như tuyết và đôi mắt tinh anh, ngồi lặng lẽ bên cạnh Tạ Trần, đôi tay run rẩy vuốt ve một khắc bản cổ tự bằng ngọc đã ngả màu thời gian. Tôn Đại Thúc và Lão Trưởng Thôn Vong Tàn, đại diện cho những người dân chất phác, cũng có mặt, gương mặt khắc khổ của họ mang theo sự mong đợi và cả chút bỡ ngỡ. Xung quanh là hàng chục cư dân khác, từ những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết đến các cụ già tóc bạc, tất cả đều hướng ánh mắt về phía Tạ Trần, người thư sinh gầy gò nhưng lại mang trong mình một khí chất phi thường, một sự trầm tĩnh có thể trấn an vạn vật.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố quen thuộc, đứng dậy. Hắn không nói lớn, nhưng giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh của hắn lại có sức mạnh xuyên thấu lòng người. "Chư vị, đêm qua, tại Cổ Hiên Thư Trai, chúng ta đã khám phá ra những điều vô cùng quý giá. Những nền văn minh cổ xưa kia, họ không cần linh khí, không cần tiên nhân, nhưng lại kiến tạo được một xã hội hài hòa đến vậy. Chìa khóa nằm ở sự trao đổi... chân thật."

Hắn giơ lên một trong những khắc bản mà Lão Giả Thanh Vân đã ban tặng. Đó là một phiến đá nhỏ, bề mặt được chạm khắc những hình ảnh đơn sơ nhưng đầy ý nghĩa: những bàn tay nắm chặt, những hạt giống được gieo trồng, những dòng sông chảy tràn sự sống, và những người dân cùng nhau gánh vác. "Những hình ảnh này, và những triết lý được ghi lại, đã cho chúng ta thấy một con đường. Một con đường mà nhân loại đã từng đi qua, trước khi bị ám ảnh bởi quyền năng và sự bất tử hư ảo. Họ đã xây dựng nên một trật tự xã hội mà ở đó, mỗi công sức bỏ ra đều được đền đáp xứng đáng, mỗi sản vật được trao đổi dựa trên giá trị thực, không phải sự bóc lột hay thao túng. Đó là một xã hội mà sự thịnh vượng đến từ sự hợp tác, từ việc sẻ chia, chứ không phải từ sự tranh giành."

Lão Giả Thanh Vân khẽ gật đầu, đôi môi móm mém nở một nụ cười mãn nguyện. "Điều mà Tạ công tử nói, chính là 'Đạo' mà nhân loại đã từng nắm giữ, trước khi bị lạc lối bởi sự truy cầu hư ảo. Khi con người còn biết trân trọng giá trị của lao động, của thiên nhiên, của đồng loại, thì họ đã tự kiến tạo nên Thiên Đạo của riêng mình rồi. Thiên Đạo ấy, không cần linh khí, không cần tu vi, chỉ cần nhân tâm thuần khiết và sự công bằng."

Tôn Đại Thúc, với đôi bàn tay chai sạn đã quen với việc cày bừa, cất tiếng hỏi, giọng nói chất phác nhưng đầy trăn trở. "Vậy... chúng ta phải làm sao để không còn kẻ lợi dụng, kẻ bóc lột nữa, thưa Tạ công tử? Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người. Nhưng nhiều khi, cái đạo ấy lại bị che mờ bởi lòng tham, bởi sự thiếu hiểu biết."

Tạ Trần nhìn Tôn Đại Thúc, rồi nhìn lượt qua những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. Hắn hiểu nỗi lo lắng của họ. Sự bóc lột, sự bất công đã ăn sâu vào tiềm thức của phàm nhân, trở thành một phần của thế giới mục ruỗng này. "Chúng ta sẽ kiến tạo một hệ thống mới, Tôn Đại Thúc. Một hệ thống mà mỗi người đều là một phần không thể thiếu, mỗi cống hiến đều được công nhận. Một hệ thống không để lòng tham có đất dung thân, không để sự bóc lột tồn tại. Nó sẽ kh��ng dễ dàng, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau làm được."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp thoát tục và ánh mắt sắc bén, vẫn còn đôi chút hoài nghi. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự thối nát, quá nhiều sự tha hóa trong thế giới tu tiên, nơi mà quyền lực và lợi ích cá nhân luôn đặt lên hàng đầu. Một hệ thống không dựa vào sức mạnh hay tiền bạc, liệu có thể tồn tại? Nàng quay sang nhìn Dương Quân, người đang ghi chép cẩn thận những lời của Tạ Trần, đôi mắt sáng rực niềm tin. Dương Quân, với khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết của một thư sinh đã giác ngộ, dường như đã hoàn toàn bị thuyết phục.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, ngồi cạnh Mộ Dung Tuyết, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, đôi mắt to tròn chớp chớp. Nàng không hiểu hết những triết lý cao siêu, nhưng nàng hiểu được sự ấm áp trong lời nói của Tạ Trần, sự chân thành trong ánh mắt của Lão Giả Thanh Vân. Nàng cảm thấy một niềm hy vọng len lỏi vào lòng, một cảm giác an toàn mà nàng chưa từng có khi còn sống giữa rừng sâu.

Mộ Dung Tuyết, từ nãy đến giờ v���n lặng lẽ lắng nghe, gương mặt dịu dàng toát lên vẻ suy tư sâu sắc. Nàng là một y sư, một người đã dành cả đời để chữa bệnh, để cứu người. Nàng hiểu rõ hơn ai hết những nỗi khổ, những bất công mà phàm nhân phải gánh chịu. Nàng cũng từng là một phần của thế giới tu tiên, nhưng những trải nghiệm đau lòng đã khiến nàng từ bỏ con đường ấy. Lời của Tạ Trần, những tri thức cổ xưa, đã khơi dậy trong nàng một nguồn cảm hứng mãnh liệt. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi nhìn những cư dân đang chờ đợi, và một ý tưởng rõ ràng bắt đầu hình thành trong tâm trí nàng. Nàng cảm thấy trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy hy vọng, một trách nhiệm để kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn, nơi không còn bệnh tật của lòng tham, nơi không còn sự đau khổ của sự bất công.

***

Buổi trưa, mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng lên mái ngói cổ kính của Lạc Địa Cổ Thành. Không khí trở nên ấm áp hơn, và sự hưng phấn lan tỏa khắp không gian chung. Sau khi Tạ Trần kết thúc bài diễn thuyết, Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt quyết đoán nhưng vẫn giữ được nét dịu dàng vốn có, đứng dậy. Nàng khẽ vuốt lọn tóc mai, ánh mắt thông minh lướt qua từng gương mặt, như đang đánh giá và sắp xếp mọi thứ trong tâm trí.

"Chư vị," nàng bắt đầu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, "Kinh nghiệm cho thấy, sự bất công thường nảy sinh từ việc định giá ảo và sự độc chiếm. Khi một món đồ không có giá trị thực, hoặc khi một người có thể thao túng giá trị ấy, thì kẻ yếu thế sẽ luôn bị thiệt thòi. Chúng ta cần một hệ thống mà mỗi món đồ, mỗi dịch vụ đều có một 'giá trị lao động' được cộng đồng công nhận. Giá trị ấy sẽ được tính toán dựa trên công sức bỏ ra, nguyên liệu sử dụng, và mức độ cần thiết của nó đối với cộng đồng."

Nàng trải ra một tấm bản đồ đơn giản bằng vải lanh, trên đó vẽ nguệch ngoạc những đường nét biểu trưng cho các khu vực sản xuất, các con đường vận chuyển, và một khu vực trung tâm để trao đổi. "Thay vì sử dụng tiền tệ, thứ dễ dàng bị thao túng và tích trữ, chúng ta sẽ thiết lập một 'Hệ Thống Trao Đổi Công Bằng'. Mỗi người dân sẽ đóng góp công sức và sản vật của mình vào một 'Kho Lưu Trữ Cộng Đồng'. Mỗi vật phẩm sẽ được định giá bằng một 'đơn vị lao động' chung, được tất cả mọi người chấp nhận."

Mộ Dung Tuyết chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có vẻ là một khu chợ. "Tại khu vực này, chúng ta sẽ có một 'Hội Đồng Định Giá' gồm những người đáng tin cậy, đại diện cho các ngành nghề khác nhau, cùng với sự giám sát của Tạ công tử và các vị hiền giả. Họ sẽ đảm bảo rằng việc định giá là công bằng và minh bạch. Khi một người cần một vật phẩm nào đó, họ sẽ 'đổi' bằng 'đơn vị lao động' mà họ đã tích lũy được từ những đóng góp của mình. Những người có tay nghề cao, những người có đóng góp lớn hơn cho cộng đồng sẽ nhận được nhiều 'đơn vị lao động' hơn, và ngược lại. Điều quan trọng là không ai có thể tích trữ quá nhiều, và không ai có thể bị bóc lột."

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. "Rất đúng, Mộ Dung cô nương. Và 'Nhân Quả Chi Nhãn' của ta có thể giúp nhận diện những 'mầm mống bất công' trước khi chúng kịp nảy nở. Một hành động gian lận, một ý nghĩ tham lam, dù nhỏ bé đến đâu, cũng sẽ tạo ra một gợn sóng trong dòng chảy nhân quả. Ta có thể cảm nhận được những gợn sóng ấy, và từ đó, chúng ta có thể điều chỉnh, có thể ngăn chặn sự bất công ngay từ trong trứng nước."

Lời nói của Tạ Trần khiến mọi người đều ngạc nhiên. Khả năng nhìn thấu nhân quả của hắn, vốn dĩ đã là một truyền thuyết, giờ đây lại được ứng dụng vào một cách thực tế và cụ thể đến vậy. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng sắc bén nhìn Tạ Trần đầy suy tư. "Một hệ thống không dựa vào tiền tệ, không dựa vào quyền lực... quả là một thử thách lớn. Nó đòi hỏi sự tin tưởng tuyệt đối giữa con người với nhau, và một sự minh bạch mà ngay cả các tông môn tu tiên cũng khó lòng đạt được. Liệu nhân tâm có thể duy trì được sự thuần khiết ���y không, Tạ Trần?"

Dương Quân, với vẻ mặt hăng hái, nhanh chóng tiếp lời. "Nhưng đây là con đường đúng đắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nếu chúng ta không dám thử, thì chúng ta sẽ mãi mãi chìm trong cái vòng luẩn quẩn của sự bóc lột và tranh giành. Chúng ta có thể bắt đầu từ đâu, Mộ Dung cô nương?"

Mộ Dung Tuyết mỉm cười. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ những nhu yếu phẩm cơ bản nhất: lương thực, vải vóc, công cụ lao động. Mỗi người sẽ đăng ký những gì mình có thể đóng góp và những gì mình cần. Hội Đồng Định Giá sẽ họp ngay lập tức để thống nhất các 'đơn vị lao động' ban đầu. Sau đó, chúng ta sẽ thử nghiệm trong một khu vực nhỏ trước khi mở rộng ra toàn thành." Nàng nói một cách dứt khoát, từng lời đều được suy tính kỹ lưỡng, toát lên phong thái của một người lãnh đạo có tầm nhìn và khả năng tổ chức.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, tò mò ghé sát vào tấm bản đồ, ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào những hình vẽ. "Vậy là, hồ ly ta đi hái nấm trên núi, rồi đem về đây đổi lấy... cá khô ăn vặt sao? Có được không?" Nàng ngây thơ hỏi, nhưng câu hỏi ấy lại khiến mọi người bật cười, xua tan đi phần nào sự căng thẳng.

Tạ Trần nhìn Tiểu Cửu, ánh mắt ấm áp. "Được chứ, Tiểu Cửu. Miễn là nấm của ngươi không có độc, và cá khô đó là thứ mà cộng đồng cần. Mọi đóng góp đều có giá trị, miễn là nó chân thật và hữu ích." Lời nói của hắn không chỉ là sự trấn an, mà còn là sự khẳng định về bản chất toàn diện của hệ thống mới. Ngay cả một yêu tộc như Tiểu Cửu, với những đóng góp nhỏ bé của mình, cũng sẽ được công nhận và hưởng lợi.

Lão Giả Thanh Vân, ngồi im lặng nãy giờ, khẽ vuốt râu. "Tri thức cổ xưa đã dạy ta rằng, một xã hội bền vững không phải là xã hội không có tranh chấp, mà là xã hội có cơ chế giải quyết tranh chấp một cách công bằng. Sự minh bạch, sự tham gia của tất cả mọi người, và một 'người gác cổng' công tâm như Tạ công tử, chính là chìa khóa."

Dương Quân gật đầu lia lịa, ghi chép không ngừng. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, nhưng ánh mắt nàng đã dịu đi rất nhiều. Nàng bắt đ���u hình dung ra một viễn cảnh khác, một thế giới mà nàng chưa từng nghĩ là có thể tồn tại. Niềm tin vào Tạ Trần trong nàng ngày càng vững chắc, không còn là sự ngưỡng mộ một người có trí tuệ, mà là sự tin tưởng vào một con đường, một lý tưởng. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm có, như thể gánh nặng trên vai nàng đã vơi đi phần nào. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt tràn đầy hy vọng, đã sẵn sàng bắt tay vào việc.

***

Vài ngày sau, Lạc Địa Cổ Thành chứng kiến một sự thay đổi diệu kỳ. Khu vực trung tâm, vốn là một khoảng đất trống, nay đã được cải tạo thành một 'Chợ Trao Đổi Công Bằng' nhỏ. Những chiếc bàn gỗ đơn sơ được dựng lên, trên đó bày biện đủ loại sản vật: rau củ tươi rói từ những mảnh vườn mới khai hoang, những bó vải lanh được dệt thủ công, những công cụ lao động được rèn giũa cẩn thận, và thậm chí cả những chiếc bình gốm, đồ thủ công mỹ nghệ.

Không khí chiều tối mát mẻ, tiếng gió xào xạc qua tán lá cổ thụ hòa cùng tiếng cười nói râm ran, không còn là tiếng rao hàng ồn ào hay tiếng mặc cả gay gắt, mà là những lời trao đổi thân tình. Ban đầu, có một số cư dân vẫn còn bỡ ngỡ, thói quen cũ về cạnh tranh và lợi ích cá nhân vẫn còn ăn sâu. Một người phụ nữ trẻ tuổi ngập ngừng khi muốn đổi hai con gà của mình lấy một ít vải vóc, không biết nên định giá thế nào. Một người đàn ông trung niên, vốn quen với việc tích trữ, cảm thấy khó hiểu khi thấy mọi người chia sẻ sản vật của mình mà không cần tiền bạc.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt kiên nhẫn và nụ cười dịu dàng, di chuyển giữa các nhóm người, giải thích cặn kẽ từng quy tắc nhỏ nhất. "Chị à, hai con gà này chị đã mất bao nhiêu công sức nuôi dưỡng? Chúng có giá trị dinh dưỡng cao, và vải vóc kia cũng tốn rất nhiều thời gian để dệt. Hội Đồng Định Giá đã thống nhất, một đôi gà khỏe mạnh có thể đổi lấy ba thước vải lanh chất lượng tốt. Chúng ta hãy tin tưởng vào sự công bằng này, mỗi người đều được nhận lại giá trị xứng đáng với công sức mình bỏ ra. Đó là bản chất của sự công bằng." Nàng nói, ánh mắt kiên định, giúp người phụ nữ trẻ tuổi hoàn tất việc trao đổi một cách hài lòng.

Dương Quân, với nhiệt huyết tuổi trẻ, cùng với Tôn Đại Thúc và Lão Trưởng Thôn Vong Tàn, hỗ trợ việc sắp xếp hàng hóa, ghi chép lại các giao dịch và giúp đỡ những người còn chưa quen với hệ thống mới. Tôn Đại Thúc, với gương mặt khắc khổ nay đã bớt đi phần nào sự lo âu, hồ hởi nói với một người hàng xóm: "Củ khoai này ta đổi lấy ba mớ rau tươi của lão Vương! Công bằng quá! Ngày xưa, có khi phải chạy đôn chạy đáo cả buổi mới đổi được, mà còn bị ép giá nữa chứ." Nụ cười móm mém của lão hiện rõ sự mãn nguyện.

Cư dân dần dần nhận ra lợi ích của hệ thống mới. Những nụ cười bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trên gương mặt họ. "Nhờ có hệ thống này, ta không sợ bị ép giá nữa," một người thợ mộc nói, tay xoa xoa tấm gỗ vừa đổi được. "Cả nhà ta không còn lo thiếu ăn nữa, chỉ cần chăm chỉ làm việc là đủ." Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, giờ đây nghe sao mà thanh bình đến lạ. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà xa xa, hòa quyện với mùi thảo mộc và mùi đồ ăn tươi mới, tạo nên một không khí ấm cúng, an lành.

Từ một góc khuất, Tạ Trần lặng lẽ quan sát toàn cảnh. Hắn không can thiệp trực tiếp, chỉ đứng đó, như một người gác đền vô hình. Trong tay áo hắn, Nhân Quả Luân Bàn không ngừng rung động, phát ra một ánh sáng ấm áp, dịu nhẹ. Ánh sáng ấy không chói lóa, nhưng lại có một sức mạnh vô hình, như thể đang nuôi dưỡng một mầm sống mới. Hắn cảm nhận được những dòng chảy nhân quả tích cực đang cuộn chảy mạnh mẽ, những sợi dây liên kết giữa người với người ngày càng bền chặt. Mỗi nụ cười, mỗi lời cảm ơn chân thành, mỗi hành động sẻ chia đều là một điểm sáng, góp phần thắp lên ngọn lửa Nhân Đạo. Sự hài lòng hiện rõ trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, một sự hài lòng đến từ việc chứng kiến những giá trị chân thực được phục hồi, được kiến tạo.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng cạnh Tạ Trần, cũng đang chăm chú quan sát. Nàng nhìn những người dân đang vui vẻ trao đổi, nhìn Mộ Dung Tuyết đang tận tâm hướng dẫn, nhìn Dương Quân đang hăng hái hỗ trợ. Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt không còn sự nghi hoặc, mà thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc. "Sức mạnh của 'Nhân Đạo' có lẽ không cần đến pháp thuật, nhưng lại có thể thay đổi nhân tâm, Tạ Trần. Ta đã từng nghĩ rằng chỉ có tu vi mới có thể mang lại sự an lạc. Nhưng giờ đây, ta thấy rằng, một cuộc sống bình thường, một sự công bằng đơn giản, lại có thể làm được điều mà pháp thuật không thể." Giọng nàng trong trẻo, mang theo một chút trầm tư, nhưng cũng đầy sự tin tưởng.

Tiểu Cửu, tay ôm một túi cá khô, miệng nhai tóp tép, hồn nhiên nói: "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng bây giờ hồ ly ta hiểu rồi, đổi đồ như thế này thích hơn là đi trộm, không sợ bị đánh!" Lời nói của nàng, tuy ngây thơ, nhưng lại là minh chứng sống động nhất cho sự thay đổi trong tư duy, sự thích nghi nhanh chóng của những kẻ vốn chỉ biết tranh giành sinh tồn.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn lại hướng về phía xa xăm, nơi bầu trời chiều đang chuyển mình, nhuộm một màu tím biếc. Hắn biết, sự thành công của 'Hệ Thống Trao Đổi Công Bằng' tại Lạc Địa Cổ Thành sẽ trở thành một 'hình mẫu' cho 'Nhân Đạo', một ngọn hải đăng giữa biển đời vô thường. Nó sẽ thu hút sự quan tâm, cả tích cực lẫn tiêu cực, từ các vùng đất khác. Ánh sáng mạnh mẽ từ Nhân Quả Luân Bàn không chỉ là dấu hiệu của sự củng cố 'Đạo Nhân Gian' mà còn là 'tín hiệu' thu hút sự chú ý của Ma Chủ Cửu U, kẻ đang tìm cách gây hỗn loạn, và Thiên Đạo cũ, kẻ xem Tạ Trần là mối đe dọa lớn nhất đối với sự tồn tại của nó.

Kinh nghiệm quản lý và tầm nhìn của Mộ Dung Tuyết sẽ trở thành tài sản vô giá cho Tạ Trần trong việc xây dựng trật tự mới cho thế giới. Nàng không chỉ là một y sư chữa lành thể xác, mà còn là một kiến trúc sư chữa lành tâm hồn xã hội. Lão Giả Thanh Vân, vẫn ngồi đó, đôi mắt tinh anh lấp lánh như những vì sao xa xăm, như thể ông vẫn còn nắm giữ nhiều bí mật và tri thức cổ xưa, sẵn sàng cố vấn cho Tạ Trần khi cần thiết.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu không khí trong l��nh của Lạc Địa Cổ Thành. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai. Ma Chủ Cửu U đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ, và các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có những đồng minh kiên định, có một nền tảng triết lý vững chắc, và quan trọng hơn cả, hắn có một cộng đồng đang từng bước kiến tạo nên một tương lai mới. Nhân Quả Luân Bàn trong tay hắn vẫn tỏa sáng ấm áp, như một lời khẳng định: mầm sống của Nhân Đạo đã nảy nở, và nó sẽ không bao giờ bị dập tắt. Cuộc 'phá cục' của Tạ Trần, giờ đây, đã có một điểm tựa vững chắc hơn bao giờ hết.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free