Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 540: Cổ Hiên Thư Trai: Giải Mã Tri Thức Nhân Gian Thất Lạc

Ánh sáng từ Nhân Quả Luân Bàn trong tay hắn càng lúc càng ấm áp, không chói lòa, mà dịu dàng như ánh trăng. Nó báo hiệu rằng Nhân Đạo không chỉ là một triết lý mà đang dần trở thành một lực lượng có thể thay đổi vận mệnh, khiến Thiên Đạo cũ càng thêm bất an hoặc Ma Chủ Cửu U càng thêm điên cuồng. Nhưng Tạ Trần biết, ngọn lửa đã thắp lên, và nó sẽ không bao giờ tắt. Bởi vì, đó là ngọn lửa của lòng người, của sự sống, của niềm hy vọng.

Với ngọn lửa ấy trong tim, Tạ Trần cùng các đồng hành không dừng lại. Sau những ngày Lạc Địa Cổ Thành dần ổn định trở lại, khôi phục sinh khí từ tàn tích của nạn đói, Tạ Trần lại mang trong mình một nỗi tò mò, một khao khát đi tìm lời giải đáp. Hắn muốn đào sâu hơn vào bản chất của Nhân Đạo, muốn tìm kiếm những nền tảng tri thức đã bị lãng quên, để kiến tạo một con đường vững chắc hơn cho kỷ nguyên mới. Hắn đã từng nghe phong thanh về một Lão Giả Thanh Vân, một tu sĩ ẩn dật đã rời bỏ chốn tiên môn từ lâu, dành trọn đời mình để nghiên cứu những tri thức cổ đại, những văn minh đã từng rực rỡ mà không cần đến sự phù hộ của Thiên Đạo hay linh khí tu tiên.

Cuộc hành trình đưa Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) rời khỏi Lạc Địa Cổ Thành, tiến sâu vào vùng rừng Thanh Phong bí ẩn. Nơi đây, những cây cổ thụ vươn mình lên trời xanh, tán lá rậm rạp che phủ cả lối đi, tạo nên một không gian u tịch, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng suối chảy róc rách, mùi đất ẩm và hương thảo mộc rừng xanh len lỏi trong từng hơi thở, mang đến cảm giác thanh bình nhưng cũng ẩn chứa sự hoang sơ, cổ kính.

Sau nhiều ngày tìm kiếm, cuối cùng, một kiến trúc cổ kính hiện ra giữa vạt rừng thưa. Đó là một hiên nhà được xây bằng gỗ mục, phủ đầy rêu phong và dây leo xanh biếc, như một phần hữu cơ của chính khu rừng. Cổ Hiên Thư Trai – tấm biển gỗ sờn cũ treo trên cổng, nét chữ đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn toát lên một khí chất trầm mặc, uyên thâm. Nơi đây không hề có chút linh khí nào, chỉ có sự tĩnh lặng và hương vị của thời gian.

Tạ Trần dừng bước, ngước nhìn lên hiên nhà. Thân hình hắn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh nắng nhẹ buổi trưa càng thêm nổi bật. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như chứa đựng vạn vật, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu cả những bí mật bị chôn vùi qua ngàn năm. Hắn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào vẻ giản dị của cảnh vật xung quanh. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phảng phất khí chất thoát tục mà vẫn gần gũi.

Trên hiên nhà, một lão già gầy gò đang ngồi bên cửa sổ, trên tay cầm một cuốn sách cổ đã sờn rách, bìa sách đã bạc màu thời gian. Mái tóc và bộ râu bạc trắng như tuyết, dài chấm ngực, đôi mắt đục mờ nhìn xa xăm, dường như xuyên thấu cả thời gian và không gian. Đó chính là Lão Giả Thanh Vân. Ông lão không có vẻ gì là một tu sĩ mạnh mẽ, mà giống một người phàm đã sống quá lâu, đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thế sự. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đôi mắt tưởng chừng như vô định ấy, Tạ Trần cảm nhận được một sự minh triết sâu xa, một kho tàng tri thức vô biên đang ẩn giấu.

Đoàn người dừng chân trước hiên. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đã bớt đi vẻ lạnh lùng băng giá, ánh mắt phượng sắc bén của nàng vẫn chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng cũng thấp thoáng một nỗi mệt mỏi đã dần được xoa dịu bởi những trải nghiệm gần đây. Nàng mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, vẫn toát lên vẻ thanh tao nhưng không còn quá xa cách. Dương Quân, với vẻ anh tuấn của một thư sinh mang khí chất của người luyện võ, đôi mắt sáng ngời nhiệt huyết, nh��n khung cảnh cổ kính với vẻ tò mò, kính trọng. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng giờ đây đã thêm chút bình yên. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, xinh đẹp đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, đôi mắt to tròn nhìn quanh đầy tò mò, đôi khi lanh lợi chớp chớp.

Tạ Trần bước lên phía trước, chắp tay cúi người hành lễ, giọng nói trầm ấm mà điềm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch: "Vãn bối Tạ Trần, mạo muội quấy rầy tiên sinh thanh tịnh."

Lão Giả Thanh Vân từ từ ngước lên, đôi mắt đục mờ quét qua đoàn người, dừng lại ở Tạ Trần. Ông chậm rãi đặt cuốn sách xuống bên cạnh, phát ra tiếng sột soạt nhẹ. Giọng nói của ông khàn đục nhưng không yếu ớt, mang theo chút nghi hoặc và sự xa cách của người đã lâu không tiếp xúc với thế tục: "Khách lạ... chốn này ít người lui tới. Các ngươi tìm gì?"

Tạ Trần đứng thẳng dậy, không chút nao núng trước ánh mắt thăm dò của lão giả. "Chúng tôi tìm kiếm tri thức, tiên sinh. Tri thức về những điều đã bị lãng quên, về một con đường khác, không phải con đường của Thiên Đạo hiện tại."

Lão Giả Thanh Vân khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. "Một con đường khác? Chẳng phải tất cả chúng sinh đều đang chen chúc trên con đường tu tiên, truy cầu Trường Sinh Bất Tử, để rồi cuối cùng 'mất người' đó sao? Ngươi nhìn thấy điều gì khác biệt?"

Tạ Trần đáp lời, ánh mắt kiên định. "Vãn bối nhìn thấy một con đường mà 'người' vẫn là 'người', nơi nhân tính là nền tảng, nơi sự kết nối và sẻ chia là sức mạnh. Chúng tôi gọi đó là Nhân Đạo. Và vãn bối tin rằng, những nền văn minh cổ xưa, trước khi Thiên Đạo hiện tại suy yếu, đã từng tồn tại và phát triển theo con đường ấy."

Một tia sáng chợt lóe lên trong đôi mắt đục mờ của Lão Giả Thanh Vân. Ông quan sát Tạ Trần kỹ lưỡng hơn, như thể đang cân nhắc từng lời nói, từng cử chỉ của người thư sinh này. Sự hoài nghi ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một vẻ suy tư sâu sắc. Ông lão khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả gió bụi thời gian. "Vào đi. Dù sao, ta cũng đã ngồi đây quá lâu rồi."

***

Bên trong Cổ Hiên Thư Trai, một thế giới khác mở ra. Nơi đây không có vẻ hào nhoáng của tiên môn, cũng không có sự tấp nập của chốn phàm trần. Chỉ có sách, sách và sách. Những chồng sách cũ cao ngất, chất đầy mọi ngóc ngách, từ sàn nhà lên đến trần, tạo thành những con hẻm nhỏ hẹp dẫn vào sâu bên trong. Mùi giấy cũ, mực, và gỗ mục hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng, một hương vị của tri thức và thời gian. Ánh nắng chiều tà len lỏi qua ô cửa sổ, chiếu rọi những hạt bụi nhảy múa trong không khí, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên những bìa sách sờn rách, những tấm khắc bản cổ tự đã phai màu.

Lão Giả Thanh Vân mời Tạ Trần và các đồng minh ngồi xuống một chiếc bàn gỗ đơn sơ ở giữa phòng. Ông tự tay pha trà, động tác chậm rãi nhưng đầy tinh tế. Tiếng nước sôi reo, tiếng trà rót nhẹ vào chén sứ cổ, tạo nên một không gian tĩnh lặng, chỉ có âm thanh của sự sống và tri thức. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo hương thơm dịu nhẹ, xua đi cái se lạnh của không khí rừng núi.

"Ngươi nói tìm kiếm 'Nhân Đạo'?" Lão Giả Thanh Vân bắt đầu, sau khi tất cả đã ổn định chỗ ngồi, nhấp một ngụm trà. Đôi mắt ông nhìn thẳng vào Tạ Trần, đầy vẻ thăm dò. "Cái gọi là Thiên Đạo hiện tại... đã quên mất gốc rễ của mình rồi. Bao nhiêu năm qua, ta đã chứng kiến không biết bao nhiêu kẻ tu sĩ từ bỏ nhân tính, truy cầu sức mạnh hão huyền, cuối cùng hóa thành cái gọi là 'bất tử' nhưng lại trống rỗng. Ngươi, một thư sinh không chút linh lực, lại muốn tìm kiếm cái gốc rễ ấy?"

Tạ Trần đón nhận chén trà từ tay lão giả, hơi ấm của nó dường như truyền vào lòng hắn một sự bình yên. "Vãn bối tin rằng, trước khi tu tiên trở thành con đường duy nhất, con người đã tồn tại và xây dựng nên những giá trị vĩ đại. Những tri thức đó không dựa vào linh khí, không dựa vào trường sinh. Liệu có những nền văn minh nào không cần đến sự bất tử mà vẫn rực rỡ, vẫn tìm thấy ý nghĩa trọn vẹn của sự sống không, thưa tiên sinh?"

Lão Giả Thanh Vân khẽ vuốt chòm râu bạc. Một nụ cười hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt khô héo của ông, không còn là nụ cười nhạt nhẽo ban đầu, mà là một nụ cười của sự thấu hiểu, của người đã chờ đợi quá lâu. "Tất nhiên là có... Ta đã dành cả đời để giải mã những điều đó. Ngươi là người đầu tiên, sau ngàn năm, hỏi ta câu hỏi ấy với một sự chân thành và trí tuệ đến vậy."

Ông lão đứng dậy, dáng người gầy gò nhưng mỗi bước đi đều mang theo một sự vững chãi lạ thường. Ông đi đến một góc phòng, nơi có một chồng khắc bản bằng ngọc bích đã úa màu thời gian. "Thiên Đạo hiện tại, với sự suy yếu và mục ruỗng của nó, đã khiến con người lầm tưởng rằng chỉ có tu tiên mới là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh hằng và sức mạnh. Nhưng họ đã quên mất, sự vĩnh hằng đích thực không nằm ở tuổi thọ của một cá nhân, mà nằm ở sự kế thừa của những giá trị, những tri thức, những câu chuyện. Những nền văn minh cổ xưa mà ta đã tìm thấy, họ đã từng đạt đến đỉnh cao của sự vinh quang mà không cần đến một giọt linh khí nào."

Ông chỉ tay vào những khắc bản. "Nơi đây, ta đã tìm thấy những ghi chép về một tộc người sống sâu trong lòng đất, họ tôn thờ sự hài hòa với tự nhiên, với lòng đất mẹ. Họ không có phép thuật, nhưng họ có khả năng giao tiếp với vạn vật, lắng nghe tiếng nói của đá, của suối. Sự sống của họ là một chuỗi ngày cống hiến cho cộng đồng, cho sự phát triển của nghệ thuật và triết học. Sự bất tử của họ không phải là sống mãi, mà là để lại những di sản vĩ đại, những tri thức vĩnh cửu, những câu chuyện được lưu truyền qua bao thế hệ."

Dương Quân, với vẻ mặt nhiệt huyết, không giấu nổi sự kinh ngạc. "Không cần linh khí mà vẫn rực rỡ? Điều này... điều này hoàn toàn mâu thuẫn với những gì chúng ta được dạy trong tiên môn!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử trầm mặc, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Lão Giả Thanh Vân, dường như đang cố gắng thấu hiểu, cố gắng gỡ bỏ những bức tường định kiến đã ăn sâu vào tâm trí nàng bao đời nay. "Vậy, ý nghĩa của tu luyện là gì, nếu có một con đường khác, một con đường mà nhân loại đã từng đi qua?" Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa sự bối rối sâu sắc.

"Ý nghĩa của tu luyện, ban đầu, là để thấu hiểu Đạo, để hòa mình vào Đạo, không phải để cưỡng đoạt Đạo." Tạ Trần trầm giọng đáp lời Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn vẫn hướng về Lão Giả Thanh Vân, nhưng lời lẽ lại như đang giải thích cho chính bản thân và những người đồng hành. "Nhưng con đường ấy đã bị biến chất. Nó trở thành sự tranh đoạt, sự chấp niệm vào sức mạnh và tuổi thọ. Khi đó, nó không còn là Đạo nữa, mà là một thứ xiềng xích trói buộc con người."

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, gương mặt toát lên vẻ thấu cảm. Nàng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự tha hóa của những kẻ tự xưng là "tiên nhân" vì truy cầu sức mạnh. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của nàng tuy nhỏ, nhưng lại vang vọng trong không gian, như một sự khẳng định cho những gì Tạ Trần và Lão Giả Thanh Vân đang nói tới.

Lão Giả Thanh Vân mỉm cười gật đầu với Mộ Dung Tuyết, như tìm thấy tri kỷ. Ông quay sang Tạ Trần, ánh mắt đầy sự kỳ vọng. "Ngươi đã nhìn thấy đúng. Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng manh, đó là quy luật tất yếu. Nhưng đó cũng là cơ hội để nhân loại tìm lại bản ngã, tìm lại con đường của chính mình. Những tri thức này, Tạ Trần, chính là nền móng cho cái gọi là Nhân Đạo của ngươi. Nó không phải là một ý tưởng mới, mà là sự tái khám phá những chân lý bị lãng quên, những cội nguồn đã từng rực rỡ của nhân loại."

Tạ Trần cảm nhận Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo khẽ rung động. Lần này, nó không chỉ là sự cộng hưởng, mà là sự xác nhận. Hắn biết, hắn đang trên con đường đúng đắn, đang tìm thấy những mảnh ghép quan trọng để hoàn thiện bức tranh về một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không cần phải thành tiên, mà vẫn có thể sống trọn vẹn, sống đúng nghĩa.

***

Đêm dần buông xuống, trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, soi rọi những vệt sáng bạc qua kẽ lá, xuyên vào Cổ Hiên Thư Trai. Không khí trở nên se lạnh, nhưng bên trong thư trai, ngọn nến lung linh trên bàn, hơi ấm từ những chén trà đã cạn và sự sôi nổi trong cuộc luận đàm khiến mọi thứ trở nên ấm cúng, xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm khuya.

Cuộc trao đổi giữa Tạ Trần và Lão Giả Thanh Vân kéo dài suốt đêm. Lão Giả Thanh Vân không ngừng trình bày, chỉ ra những chi tiết về các nền văn minh cổ xưa mà ông đã dày công nghiên cứu. Ông nói về những nền văn minh đã từng phát triển rực rỡ trên lục địa này, nơi con người tập trung vào sự phát triển cộng đồng, nghệ thuật, triết học và sự hài hòa với tự nhiên. Họ không có phép thuật để chống lại thiên tai, nhưng họ có trí tuệ để dự đoán, có sự đoàn kết để cùng nhau vượt qua. Họ không cần thăng tiên để tìm kiếm sự bất tử, mà sự bất tử của họ nằm ở di sản, ở tình yêu thương truyền lại, ở những câu chuyện được kể, những giá trị được gìn giữ qua bao thế hệ.

"Họ không cần thăng tiên để tìm kiếm sự bất tử," Lão Giả Thanh Vân nói, giọng ông trầm ấm và đầy sức nặng của kinh nghiệm. "Sự bất tử của họ nằm ở di sản, ở tình yêu thương truyền lại, ở những câu chuyện được kể, những giá trị được gìn giữ qua bao thế hệ. Một tác phẩm nghệ thuật có thể tồn tại ngàn năm, một triết lý có thể soi sáng vạn đời, một hành động nhân ái có thể ảnh hưởng đến vô số người. Đó không phải là bất tử sao? Phàm nhân chúng ta đã lầm tưởng rằng chỉ có linh khí mới có thể tạo ra vĩnh hằng, nhưng sự vĩnh hằng của nhân tính, của trí tuệ, lại là thứ trường tồn hơn bất kỳ linh khí nào."

Tạ Trần l��ng nghe tỉ mỉ, đôi mắt hắn sáng bừng lên như hai ngôi sao giữa đêm. Hắn dùng khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, không phải để nhìn thấy tương lai hay quá khứ một cách trực diện, mà để kết nối các mảnh ghép tri thức, các sợi dây nhân quả vô hình. Hắn nhận ra rằng 'Nhân Đạo' của mình không phải là một ý tưởng đột phá hoàn toàn mới, mà là sự tái khám phá những chân lý bị lãng quên, những cội nguồn đã từng rực rỡ của nhân loại. Những gì Lão Giả Thanh Vân nói ra, từng câu từng chữ, đều là sự xác nhận cho triết lý mà hắn đã dày công xây dựng.

"Vậy ra, Thiên Đạo không phải là điểm cuối, mà chỉ là một trong nhiều con đường..." Tạ Trần trầm tư nói, tay khẽ chạm vào Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo, cảm nhận sự rung động ấm áp của nó. "Và con người, tự thân đã có thể kiến tạo nên Thiên Đạo của riêng mình, một Thiên Đạo không cần sự phù hộ của linh khí, mà dựa trên nền tảng của nhân tính, của trí tuệ và sự sẻ chia." Hắn cảm thấy như một bức màn dày đặc che phủ tầm nhìn bấy lâu nay đã được vén lên, để lộ ra một con đường rộng lớn và sáng sủa.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng và kiêu ngạo của một tu sĩ cấp cao, giờ đây thở dài một tiếng, mang theo sự bàng hoàng và cả một chút chua xót. "Chúng ta đã đuổi theo cái gì trong vô vàn năm qua... để rồi đánh mất chính mình, đánh mất cả nhân tính? Ta đã từng nghĩ, chỉ có đạt đến cảnh giới cao nhất mới có thể thấu hiểu chân lý, nhưng hóa ra, chân lý lại nằm ngay trong những điều sơ khai nhất, những điều chúng ta đã chối bỏ." Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, một sự tin tưởng và thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết hiện lên trong ánh mắt.

Dương Quân cũng không giấu nổi sự dao động trong tâm trí. "Nếu thế giới có thể tồn tại và phát triển mà không cần Thiên Đạo... vậy ý nghĩa của tu luyện là gì? Phải chăng, tất cả những khổ luyện của chúng ta, tất cả những hy sinh, đều là sai lầm?" Giọng hắn đầy sự bối rối, nhưng cũng ánh lên khao khát được tìm thấy một hướng đi mới, một ý nghĩa đích thực. Hắn nhận ra, sự nhiệt huyết của hắn bấy lâu nay đã bị đặt sai chỗ, hoặc ít nhất là chưa được đặt đúng tầm nhìn.

Mộ Dung Tuyết chỉ lặng lẽ lắng nghe, nhưng ánh mắt nàng toát lên vẻ an ủi và bình yên. Những lời của Lão Giả Thanh Vân, những triết lý về sự sống, về di sản, về tình yêu thương con người, đã chạm đến sâu thẳm tâm hồn nàng, như những giọt nước mát lành xoa dịu nỗi buồn và những ám ảnh về sự mất mát mà nàng đã chứng kiến. Nàng cảm thấy một niềm hy vọng mới đang nhen nhóm, rằng những bi kịch kia không phải là vô ích, rằng có một con đường để chữa lành thế giới.

Ngay cả Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với bản tính ngây thơ và có phần lanh lợi của mình, cũng không thể không bị cuốn vào cuộc luận đàm này. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ giật giật, đôi mắt to tròn chớp chớp, rồi nàng thốt lên một câu hỏi tưởng chừng ngây thơ nhưng lại chạm đến cốt lõi của vấn đề, gỡ bỏ tất cả những lớp lang triết lý phức tạp: "Tức là, con người có thể sống hạnh phúc mà không cần biến thành tiên sao? Chẳng phải tiên là tốt nhất ư?"

Câu hỏi của Tiểu Cửu khiến không khí lắng xuống một chút, rồi Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Tiên, chỉ là một danh xưng, Tiểu Cửu. Hạnh phúc, nằm ở cách chúng ta sống, cách chúng ta cảm nhận, cách chúng ta kết nối với thế giới và những người xung quanh. Có những kẻ thành tiên mà cả đời cô độc, mất đi mọi cảm xúc, hóa thành đá. Có những phàm nhân sống một đời bình thường, nhưng lại có một cuộc đời trọn vẹn, đầy ắp tình yêu thương và ý nghĩa. Vậy, đâu mới là tốt nhất?"

Lão Giả Thanh Vân gật đầu tán thưởng, đôi mắt đục mờ giờ đây ánh lên vẻ mừng rỡ. "Chính xác! Cái gọi là 'thành tiên' chỉ là một chấp niệm hão huyền, một xiềng xích trói buộc nhân tính. Những nền văn minh cổ đại này, họ đã chứng minh rằng nhân loại có thể tự kiến tạo nên một 'Thiên Đạo' của riêng mình, một Thiên Đạo của sự hòa hợp, của sự phát triển bền vững, của những giá trị nhân văn cao đẹp. Họ đã đạt đến sự trọn vẹn mà không cần đến sự bất tử của linh khí, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo cũ kỹ và mục ruỗng."

Ông lão đưa tay vuốt ve một cuốn sách cổ đã rách nát. "Những tri thức này, Tạ Trần, là một 'bản thiết kế' cho một trật tự thế giới mới. Nó không chỉ là những câu chuyện của quá khứ, mà là lời chỉ dẫn cho tương lai. Những giá trị nhân sinh đã bị lãng quên này chính là chìa khóa để hóa giải sự tha hóa của tu sĩ, để xoa dịu sự tuyệt vọng của phàm nhân. Chúng là vũ khí tinh thần mạnh mẽ nhất mà ngươi có thể có trong cuộc chiến sắp tới."

Tạ Trần trầm tư. Hắn biết, lời của Lão Giả Thanh Vân không phải là lời nói suông. Sức mạnh của Nhân Đạo, không nằm ở phép thuật hay linh khí, mà nằm ở sự thức tỉnh của lòng người, ở khả năng kết nối và kiến tạo một tương lai mà không cần phải phụ thuộc vào một Thiên Đạo đang hấp hối. Hắn cảm nhận Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải vì nguy hiểm, mà vì sự hình thành của một dòng chảy nhân quả tích cực, một dòng chảy có sức mạnh định hình vận mệnh. Tri thức này, chính là nền móng vững chắc cho cuộc 'phá cục' mà hắn đang theo đuổi.

Tạ Trần biết, những gì hắn đang học hỏi ở đây không chỉ là kiến thức, mà là sức mạnh. Sức mạnh để đối chọi lại Ma Chủ Cửu U, kẻ đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng để biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Sức mạnh để đối đầu với các tông môn tu tiên truyền thống đang cố thủ trong tuyệt vọng, không ngừng bám víu vào những tàn dư của một Thiên Đạo đã sụp đổ. Với những tri thức cổ xưa này, Tạ Trần càng trở nên khó kiểm soát hơn đối với Thiên Đạo cũ và Ma Chủ Cửu U. Hắn không còn là một phàm nhân đơn độc với một triết lý mới, mà là người mang trong mình di sản của cả một kỷ nguyên nhân loại đã bị lãng quên.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn chiếu sáng vằng vặc, nhưng giờ đây, nó không còn đơn thuần là ánh sáng từ một thiên thể xa xôi. Trong mắt Tạ Trần, nó là ánh sáng của hy vọng, của tri thức, của một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi Nhân Đạo sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối giữa biển đời vô thường. Lão Giả Thanh Vân khẽ m���m cười, đôi mắt đục mờ giờ đây ánh lên sự thanh thản, như thể đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Ông lão dường như còn nắm giữ nhiều bí mật và di vật cổ xưa khác, nhưng đêm nay, Tạ Trần đã tìm thấy đủ để thắp sáng con đường cho mình.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free