Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 539: Sức Mạnh Đoàn Kết: Niềm Tin Vững Chắc Của Tiên Tử và Nho Sĩ

Mặt trời vừa ló dạng phía đông, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Lạc Địa Cổ Thành, mang theo thứ ánh sáng dịu dàng của một buổi sớm thu. Gió heo may khẽ lướt qua, mang theo mùi khói bếp vương vấn và hương cháo nóng hổi từ khu bếp ăn chung. Tại khu vực phân phối lương thực của Lạc Địa Cổ Thành, một khung cảnh vốn dĩ phải chật vật và hỗn loạn, giờ đây lại hiện lên một trật tự đáng kinh ngạc. Những người dân, từ già đến trẻ, xếp thành hàng dài, không chen lấn, không oán thán. Mỗi người đều giữ một khoảng cách nhất định, ánh mắt tuy còn vương chút mệt mỏi vì cảnh khan hiếm nhưng lại ánh lên một niềm tin khó tả.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm quan sát mọi ngóc ngách của bức tranh nhân gian sống động này. Hắn không trực tiếp phát cháo, cũng không lớn tiếng hô hào, chỉ đơn thuần đứng đó, như một điểm tựa vô hình mà vững chắc. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết với vẻ dịu dàng thanh lịch, đôi tay thoăn thoắt múc từng bát cháo đầy đặn. Nàng khẽ nở nụ cười, ấm áp như tia nắng ban mai, trao tận tay những người dân. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt tinh nghịch, thoăn thoắt chạy đi chạy lại, giúp đỡ những người già yếu, khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu tràn đầy nhiệt huyết. Còn Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt kiên nghị, cùng với Lão Trưởng Thôn Vong Tàn lưng còng, đôi tay chai sạn, đang cặm cụi hướng dẫn mọi người cách sắp xếp, giữ gìn vệ sinh chung.

Từ một góc khuất của con hẻm, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lặng lẽ dõi theo. Lăng Nguyệt vẫn khoác lên mình bạch y thanh tao, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết thường thấy. Đôi mắt phượng của nàng khẽ nheo lại, dường như đang cố gắng thấu hiểu một điều gì đó vượt ngoài lẽ thường.

Nàng chứng kiến một bà lão lưng còng, tay run run nhận lấy bát cháo. Thay vì vội vã ăn, bà lại nhìn về phía một đứa trẻ mồ côi đang đứng lẻ loi cuối hàng, đôi mắt ngây thơ nhìn chằm chằm vào những bát cháo bốc khói. Không cần ai nhắc nhở, bà lão khẽ thở dài một tiếng, nhưng không phải thở than, mà là một tiếng thở dài của sự sẻ chia, rồi chầm chậm đi đến, nhường nửa bát cháo của mình cho đứa trẻ. Đứa trẻ ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to nhìn bà lão, rồi lại nhìn bát cháo nóng hổi, khuôn mặt lấm lem thoáng hiện lên một nụ cười rụt rè. Cảnh tượng giản dị ấy, không có bất kỳ phép thuật hay thần thông nào, nhưng lại có sức lay động lòng người đến lạ.

Một người đàn ông vạm vỡ, rõ ràng là người khỏe mạnh, sau khi nhận phần ăn của mình, không hề tỏ ra bất mãn vì phần ăn có vẻ ít hơn so với nhu cầu của mình. Hắn chỉ gật đầu một cái với Tôn Đại Thúc, rồi quay lưng đi về phía cổng thành, nơi có những công việc khai hoang đang chờ đợi, ánh mắt kiên định và tràn đầy nghị lực.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ quay sang Dương Quân, giọng nói nàng thì thầm, vẫn trong trẻo nhưng giờ đây pha lẫn chút suy tư sâu sắc: "Họ đang tự hy sinh phần của mình. Điều này… không hề hợp lý theo lẽ thường của kẻ tu sĩ, nơi mỗi người đều tranh giành linh khí, cơ duyên cho riêng mình, thậm chí là giết chóc để đoạt lấy. Ta chưa từng thấy một tông môn nào có thể làm được điều này, ngay cả khi đối mặt với nguy cơ diệt vong."

Dương Quân, ánh mắt tuấn tú tràn đầy lý tưởng, cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Hắn đã từng là một tu sĩ chính trực, luôn tin vào việc bảo vệ chúng sinh bằng sức mạnh và phép thuật. Nhưng những gì hắn đang chứng kiến lại hoàn toàn khác. "Nhưng đây lại là sức mạnh mà chúng ta chưa từng thấy, Lăng Nguyệt. Một loại sức mạnh không thể đo đếm bằng linh lực, không thể luyện hóa bằng đan dược, cũng không thể triệu hồi bằng pháp quyết. Nó tự thân sinh ra từ mỗi người, kết nối với nhau, tạo thành một dòng chảy cuồn cuộn mà ta chưa từng dám nghĩ tới." Hắn khẽ lắc đầu, trong lòng dấy lên một sự ngưỡng mộ khó tả. Hắn đã từng nghĩ phàm nhân yếu đuối, chỉ là những hạt bụi giữa dòng đời vô thường, nhưng giờ đây, hắn đã thấy được sự kiên cường và vĩ đại ẩn chứa trong mỗi sinh linh bé nhỏ ấy. Mùi cháo nóng, mùi khói bếp, mùi hương của sự sẻ chia... tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của niềm hy vọng giữa thời loạn lạc.

Tạ Trần vẫn đứng đó, khẽ chạm vào Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo. Hắn cảm nhận rõ rệt sự rung động không ngừng của nó. Mỗi hành động sẻ chia, mỗi ánh mắt biết ơn, mỗi nụ cười nhọc nhằn nhưng hy vọng đều như những sợi chỉ nhân quả vô hình, đan kết vào nhau, củng cố thêm mạng lưới Nhân Đạo. Sức mạnh này không phải là sự bùng nổ chói lòa của thần thông, mà là sự bền bỉ, dai dẳng của dòng sông ngầm, âm thầm chảy, nuôi dưỡng sự sống. Hắn biết, ngọn l��a Nhân Đạo đã được thắp lên, và nó sẽ không dễ dàng bị dập tắt, bởi vì nó được đốt cháy từ chính lương tri và tình người.

***

Buổi trưa, nắng gắt đổ xuống vùng đất khai hoang nằm ngoài Lạc Địa Cổ Thành, không khí khô hanh mang theo hơi đất bốc lên. Trên một khu đất rộng lớn, những hàng người đang miệt mài cuốc đất, san phẳng và gieo hạt. Những tiếng cuốc xẻng va vào đất đá lách cách, tạo thành một âm thanh đều đặn, vang vọng khắp cánh đồng. Đó không chỉ là âm thanh của lao động, mà còn là bản giao hưởng của ý chí và hy vọng.

Hàng trăm người, không phân biệt tuổi tác hay giới tính, đang làm việc không ngừng nghỉ. Những người đàn ông khỏe mạnh vung cuốc mạnh mẽ, từng nhát bổ xuống đất mang theo sức lực và quyết tâm. Những người phụ nữ và trẻ em tuy sức yếu hơn, nhưng cũng không ngừng tay, nhặt nhạnh đá sỏi, san phẳng luống đất. Lác đác trong đám đông ấy, có thể thấy một vài tu sĩ giác ngộ, những người đã từng khoác lên mình đạo bào cao ngạo, giờ đây cởi bỏ xiêm y lộng lẫy, mặc áo vải thô, đôi tay thanh tịnh từng bắt quyết niệm chú giờ lại chai sạn vì cuốc đất. Họ không còn tu vi để dùng pháp thuật thay đổi địa hình, nhưng họ đã tìm thấy một loại sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn cả thần thông – sức mạnh của sự đoàn kết và cống hiến.

Tạ Trần, trong bộ y phục giản dị, cùng Tôn Đại Thúc và Lão Trưởng Thôn Vong Tàn đi lại giữa các luống đất, không ngừng động viên và hướng dẫn mọi người. Hắn không cầm cuốc, cũng không vác đất, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn dường như bao trùm cả vùng đất này, thấu hiểu từng giọt mồ hôi, từng hơi thở nhọc nhằn. Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ lấm lem đất cát, dùng tay áo lau đi những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán, nhưng khóe môi vẫn nở một nụ cười hiền hậu.

"Mỗi hạt giống gieo xuống hôm nay là một hy vọng cho ngày mai, tiên sinh ạ. Đất không phụ người, người không phụ đất," Tôn Đại Thúc nói, giọng khàn khàn vì nắng gió, nhưng tràn đầy niềm tin. "Chúng ta không thể trông chờ vào trời đất ban ơn mãi được. Phải tự tay mình làm nên tương lai."

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với dáng vẻ nhanh nhẹn của yêu tộc, đang vác một gáo nước lớn, chạy thoăn thoắt giữa các luống đất, tiếp nước cho những người đang khát. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ vẫy vẫy trong gió, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Nàng có thể dùng yêu lực để làm việc này dễ dàng hơn, nhưng nàng lại chọn cách làm như một phàm nhân, cảm nhận sự mệt mỏi và niềm vui của sự cống hiến.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, sau khi rời khu phân phối lương thực, cũng đã đến vùng đất khai hoang này. Họ đứng từ xa quan sát, cảm nhận cái nắng gắt và không khí khô hanh đang hun đúc ý chí của con người. Những bàn tay chai sạn làm việc không ngừng, những giọt mồ hôi rơi xuống thấm đẫm đất đai, như những hạt nước quý giá tưới tắm cho niềm hy vọng đang nảy mầm. Ánh mắt ai nấy đều lấp lánh niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn, một tương lai do chính họ tự tay dựng xây.

Dương Quân không nhịn được nữa. Hắn bước đến gần một người đàn ông đang nghỉ tay, cầm thử một cái cuốc. Cái cuốc nặng trịch, cán gỗ đã mòn vẹt vì sử dụng nhiều, nhưng lại toát lên một vẻ kiên cường đến lạ. Hắn nhấc cuốc lên, cảm nhận sức nặng của nó, và rồi nhẹ nhàng bổ xuống đất. Đất cứng rắn, khó nhằn hơn hắn tưởng. Hắn đã từng nghĩ, với tu vi của mình, hắn có thể dễ dàng san bằng một ngọn núi. Nhưng giờ đây, việc cuốc một mảnh đất nhỏ lại khiến hắn phải dùng hết sức lực của một phàm nhân.

"Loại sức mạnh này… không cần linh khí, nhưng lại có thể thay đổi cả một vùng đất," Dương Quân nói, giọng nói trầm lắng, pha chút kính phục. "Ta đã từng coi thường sức mạnh của phàm nhân, coi đó là yếu đuối. Nhưng giờ đây, ta thấy rằng, loại sức mạnh này, khi kết nối với nhau, lại có thể làm nên những điều phi thường. Nó bền bỉ hơn bất kỳ thần thông nào, bởi vì nó không phụ thuộc vào Thiên Đạo hay linh khí, mà phụ thuộc vào chính bản thân con người."

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng yên, đôi mắt phượng nhìn sâu vào những người đang lao động. Nàng đã từng chứng kiến những cuộc chiến tranh giành tài nguyên, những cuộc tàn sát đẫm máu vì linh mạch. Nàng đã từng thấy các tu sĩ cao ngạo sử dụng pháp thuật để cải tạo đất đai, nhưng đó là sự cưỡng ép, sự can thiệp từ bên ngoài. Còn đây, là sự hòa hợp, sự nương tựa vào tự nhiên, dùng chính sức lao động của con người để biến đổi đất đai khô cằn thành ruộng đồng màu mỡ. Một sự thay đổi từ bên trong, chân thật và bền vững. Nàng khẽ đưa tay lên chạm vào một hạt giống lúa mì nhỏ bé trên lòng bàn tay mình, cảm nhận sự sống tiềm ẩn bên trong nó, và rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười đó, hiếm hoi và thanh thoát, như một bông tuyết tan chảy dưới ánh nắng ấm áp.

Tạ Trần, đứng gần đó, khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. Hắn không nói gì, nhưng nụ cười nhẹ trên môi đã nói lên tất cả. Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo hắn lại khẽ rung động, như một lời khẳng định cho những gì đang diễn ra. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống, mỗi hạt giống được gieo trồng, đều là những mắt xích mới, vững chắc hơn, kết nối vào dòng chảy Nhân Đạo, củng cố thêm nền móng cho một kỷ nguyên mới đang dần hình thành.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả bầu trời Lạc Địa Cổ Thành. Gió nhẹ hơn, mang theo hơi mát của buổi tối, xua đi cái oi bức ban ngày. Trong một góc yên tĩnh của Thư Viện Cộng Đồng, ánh đèn dầu đã được thắp lên, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp. Mùi giấy cũ, mùi mực thơm thoang thoảng hòa quyện với mùi trà ấm, tạo nên một không gian trầm lắng và đầy tri thức.

Tạ Trần ngồi đối diện Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Bàn trà nhỏ đặt giữa ba người, hơi ấm từ những chén trà xanh nghi ngút bốc lên, làm dịu đi sự mệt mỏi sau một ngày dài chứng kiến những nỗ lực phi thường của cộng đồng. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ, nhìn thẳng vào hai người bạn đồng hành của mình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, không còn vẻ lạnh lùng băng giá như buổi đầu gặp gỡ, đôi mắt phượng của nàng giờ đây ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn chút gì đó bẽ bàng và cảm phục. Nàng khẽ đặt chén trà xuống, giọng nói trong trẻo nhưng giờ ��ây lại mang một sự trầm lắng hiếm có: "Tạ Trần… ta đã từng cho rằng tu tiên là con đường duy nhất để cứu vãn thế giới. Ta đã dành cả cuộc đời mình để truy cầu sức mạnh, để mong có thể trở thành một vị tiên, đủ khả năng chống lại sự suy tàn của Thiên Đạo, chống lại Ma Chủ Cửu U. Nhưng những gì ta thấy hôm nay… sức mạnh của sự đoàn kết, của tình người, nó chân thật và bền bỉ hơn bất kỳ phép thuật nào ta từng biết."

Nàng khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự nhẹ nhõm và hối tiếc. "Ta đã từng chứng kiến những tiên môn hùng mạnh sụp đổ, những tu sĩ cao ngạo quay lưng lại với phàm nhân khi tai ương ập đến. Họ chỉ biết tranh giành linh khí, tranh đoạt cơ duyên, và khi khó khăn ập đến, mỗi người một ngả. Nhưng ở đây, trong cái thành nhỏ bé này, những phàm nhân yếu ớt trong mắt chúng ta, lại có thể đoàn kết và sẻ chia một cách chân thành đến vậy. Họ không có phép thuật, không có pháp bảo, nhưng họ có một thứ mà chúng ta, những kẻ tu tiên, đã đánh mất… đó là nhân tính trọn vẹn. Đây mới là sức mạnh thực sự, sức mạnh có thể chống lại vô thường, sức mạnh có thể vá lại những vết rạn nứt của Thiên Đạo."

Dương Quân ngồi thẳng lưng, ánh mắt tuấn tú tràn đầy vẻ ngưỡng mộ, không còn chút băn khoăn nào về con đường mà Tạ Trần đã chọn. Hắn từng là một tu sĩ đầy nhiệt huyết, tin vào chính nghĩa và sức mạnh của tu vi. Nhưng giờ đây, niềm tin ấy đã được định hình lại, trở nên sâu sắc và vững chắc hơn. "Huynh ấy nói đúng, Tạ huynh. Chúng ta đã mải mê đuổi theo cái gọi là 'Đại Đạo' mà quên mất 'Nhân Đạo' mới là cội nguồn của mọi thứ. Ta đã từng nghĩ rằng, chỉ cần ta đủ mạnh, ta có thể bảo vệ được tất cả. Nhưng ta đã lầm. Sức mạnh cá nhân, dù có cường đại đến đâu, cũng không thể sánh bằng sức mạnh của hàng vạn trái tim cùng chung một nhịp đập."

Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt chân thành và kiên định. "Con đường của huynh… chính là hy vọng thực sự. Nó không phải là một con đường của sự tranh đoạt, mà là con đường của sự kiến tạo, của sự kết nối. Nó không phải là con đường để thành tiên, mà là con đường để làm người trọn vẹn. Ta nguyện đi theo huynh, dùng hết sức mình để bảo vệ ngọn lửa Nhân Đạo này."

Tạ Trần lắng nghe cả hai, đôi lúc khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn không phải là sự đắc thắng, mà là sự thấu hiểu, sự bao dung. Hắn khẽ đưa tay, chạm nhẹ vào Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo. Nó vẫn đang rung động, nhưng giờ đây, sự rung động ấy không còn là sự cộng hưởng đơn thuần, mà là một sự khẳng định vững chắc. Ánh sáng ấm áp từ Nhân Quả Luân Bàn dường như tỏa ra, bao trùm cả không gian nhỏ bé này, như một lời hứa, một lời tiên tri.

"Sức mạnh thật sự không nằm ở việc chế ngự tự nhiên, cũng không phải ở việc tranh đoạt linh khí," Tạ Trần chậm rãi nói, giọng nói trầm ấm mà đầy triết lý, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu, từ tốn mà lay động lòng người. "Nó nằm ở khả năng kết nối, ở sự thấu hiểu và sẻ chia giữa những trái tim đồng điệu. Đó là Nhân Đạo, và nó trường tồn hơn bất kỳ Thiên Đạo nào. Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng manh, nhưng nhân tính thì không. Nhân tính là cội nguồn của sự sống, là ánh sáng dẫn lối trong đêm tối vô thường."

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hơi ấm lan tỏa trong cơ thể. "Con người, khi sinh ra, đã mang trong mình hạt giống của Nhân Đạo. Nhưng rồi, vì truy cầu sức mạnh, vì chấp niệm thành tiên, chúng ta dần đánh mất đi cái gốc rễ ấy, dần 'mất người'. Các ngươi đã thấy đấy, ngay cả trong cơn hoạn nạn, những phàm nhân vẫn có thể tìm thấy sức mạnh từ chính bản thân mình, từ sự kết nối với đồng loại. Đó là sự phá cục, là một kỷ nguyên mới đang dần hé mở."

Tạ Trần nhìn vào ánh mắt đầy tin tưởng của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Hắn biết, họ không chỉ là những đồng minh đơn thuần, mà đã trở thành những trụ cột quan trọng của Nhân Đạo. Sự chuyển biến trong nhận thức của họ không chỉ là của riêng họ, mà còn là đại diện cho một làn sóng thay đổi đang lan tỏa trong thế giới tu tiên. Lạc Địa Cổ Thành, với sự đoàn kết và sức mạnh nội tại được tôi luyện qua nghịch cảnh, đang dần trở thành một 'thành trì Nhân Đạo' vững chắc, một nơi mà ánh sáng của tình người có thể thắp lên hy vọng giữa bóng tối của Thiên Đạo suy tàn.

Tạ Trần biết, con đường phía trước còn vô vàn gian truân. Sự phát triển mạnh mẽ của Nhân Đạo tại Lạc Địa Cổ Thành chắc chắn sẽ thu hút sự ghen ghét và đố kỵ từ các thế lực cũ, từ những tông môn tu tiên bảo thủ vẫn còn chấp niệm vào sức mạnh và quyền lực, thậm chí là sự chú ý đầy thù địch của Ma Chủ Cửu U, kẻ đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng để biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ, các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng.

Nhưng giờ đây, Tạ Trần không còn cảm thấy cô độc nữa. Hắn có Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp và trí tuệ của một vị tiên tử nhưng đã tìm thấy cội nguồn nhân tính. Hắn có Dương Quân, một nho sĩ tuấn tú đã từ bỏ chấp niệm về sức mạnh để ôm lấy lý tưởng Nhân Đạo. Và hắn có cả một cộng đồng phàm nhân kiên cường, sẻ chia, cùng nhau kiến tạo một tương lai mới.

Ánh sáng từ Nhân Quả Luân Bàn trong tay hắn càng lúc càng ấm áp, không chói lòa, mà dịu dàng như ánh trăng. Nó báo hiệu rằng Nhân Đạo không chỉ là một triết lý mà đang dần trở thành một lực lượng có thể thay đổi vận mệnh, khiến Thiên Đạo cũ càng thêm bất an hoặc Ma Chủ Cửu U càng thêm điên cuồng. Nhưng Tạ Trần biết, ngọn lửa đã thắp lên, và nó sẽ không bao giờ tắt. Bởi vì, đó là ngọn lửa của lòng người, của sự sống, của niềm hy vọng.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free