Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 538: Nạn Đói Bất Ngờ: Gạo Chia Ba, Tình Người Sẻ Đôi

Ánh tà dương cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo một làn gió lạnh se sắt. Những lời tuyên thệ của Tạ Trần, trầm tĩnh mà đầy uy lực, vẫn còn vang vọng trong tâm trí Lăng Nguyệt, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết. Họ đứng đó, bên cạnh hắn, cùng nhìn về phía chân trời thăm thẳm, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh như những đốm lửa hy vọng mong manh giữa biển đêm vô tận. Tạ Trần khẽ nắm chặt Nhân Quả Luân Bàn trong tay, cảm nhận nó phát ra một ánh sáng mờ nhạt, phản chiếu lên khuôn mặt hắn, như thể đang tiên tri về tương lai, về một vận mệnh đang được định hình lại. Hạt mầm Nhân Đạo đã được gieo, và giờ là lúc nó phải tự mình lớn lên, vượt qua bão tố.

Nhưng bão tố không đến từ phương trời xa xăm, không phải dưới hình hài của Ma Chủ Cửu U hay những đạo binh hắc ám. Nó đến từ chính cuộc sống, từ cái lạnh lẽo của thực tại phàm trần.

Đêm hôm đó, một tin tức như sét ��ánh ngang tai lan truyền khắp Lạc Địa Cổ Thành, xua tan đi không khí hân hoan còn sót lại từ buổi Hội Đàm Nhân Tâm. Nguồn lương thực dự trữ của thành đang cạn kiệt, chỉ còn đủ duy trì trong vỏn vẹn nửa tháng. Các tuyến đường vận chuyển vốn đã bấp bênh trong loạn thế, nay lại càng thêm gián đoạn bởi những cuộc giao tranh không hồi kết của các thế lực bên ngoài, và cả sự suy kiệt của Thiên Đạo khiến thiên tai liên miếp xảy ra, khiến việc tiếp tế trở nên vô vọng. Sự khan hiếm lương thực, một nỗi ám ảnh cố hữu của phàm nhân giữa thời loạn lạc, đã giáng xuống Lạc Địa Cổ Thành như một lưỡi hái tử thần vô hình.

Tạ Trần, ngay khi nhận được tin báo, đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp tại Thư Viện Cộng Đồng. Không khí vốn yên tĩnh, trầm mặc của nơi đây, nơi tri thức và tư tưởng vẫn thường giao thoa một cách ôn hòa, giờ đây bị bao trùm bởi một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi giấy cũ, mực và thảo dược quen thuộc giờ bị lấn át bởi mùi mồ hôi lạnh toát và sự sợ hãi vô hình đang len lỏi trong từng ngóc ngách tâm hồn. Ánh đèn dầu le lói, run rẩy trong gió lùa qua khe cửa, không đủ sức xua đi vẻ u ám trên gương mặt của những người có mặt.

Lão Trưởng Thôn Vong Tàn, dáng người nhỏ thó, lưng hơi còng, tóc bạc phơ, bước lên phía trước, gương mặt khắc khổ nay càng thêm hằn sâu những nếp nhăn lo âu. Ánh mắt vốn tinh anh và kiên nghị của ông nay cũng ánh lên vẻ tuyệt vọng. "Tình hình không ổn, Tạ công tử," giọng ông run run, xen lẫn tiếng ho khan. "Kho lương của thành chỉ còn đủ dùng trong nửa tháng. Các tuyến đường vận chuyển cũng bị gián đoạn, không rõ khi nào có thể tiếp tế trở lại. Dân chúng đã bắt đầu hoang mang, có những kẻ đã tính đến việc bỏ thành đi tìm đường sống."

Kế bên Lão Trưởng Thôn, Tôn Đại Thúc với gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn, dáng vẻ lam lũ của một người nông dân, cũng gật đầu nặng nề. "Đúng vậy, Tạ công tử. Mấy ngày nay, tôi đã thấy nhiều người tụ tập bàn tán, ánh mắt họ đầy sợ hãi. Nạn đói… nó đáng sợ hơn cả yêu ma quỷ quái, nó ăn mòn lòng người, khiến người ta mất đi nhân tính."

Trong số những người có mặt, không chỉ có các phàm nhân như Lão Tiệm Cầm, mà còn có cả những tu sĩ ẩn dật từng từ bỏ con đường cũ, và thậm chí cả yêu tộc, như Bách Hoa Tiên Tử, những người đã tìm thấy một bến đỗ bình yên tại Lạc Địa Cổ Thành. Họ cũng không thoát khỏi áp lực nặng nề này. Vốn dĩ, sức mạnh tu vi có thể giúp họ tìm kiếm lương thực ở những nơi hiểm trở, nhưng việc duy trì cuộc sống cho cả một cộng đồng phàm nhân lại là một gánh nặng hoàn toàn khác. Sự hoảng loạn bắt đầu len lỏi, thể hiện qua những tiếng xì xào bàn tán nhỏ to, những tiếng thở dài nặng nề.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, khoác trên mình bạch y thanh tao, dù dung nhan vẫn tuyệt mỹ và lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ẩn chứa một sự suy tư sâu sắc. Nàng vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát Tạ Trần, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong vẻ trầm tĩnh của hắn. Dương Quân, tuấn tú và khí chất nho nhã, ban đầu cũng lộ rõ vẻ lo lắng. Hắn siết chặt nắm tay, đôi mắt sáng lên vẻ nhiệt huyết nhưng lại không biết phải hành động ra sao. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong y phục y sư, gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng giờ đây nỗi buồn ấy đã hòa lẫn với sự ưu tư cho vận mệnh của cộng đồng. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, vẻ tinh nghịch thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự hoảng hốt và lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

Tạ Trần lắng nghe tất cả, ánh mắt hắn vẫn tĩnh như mặt hồ mùa thu, không gợn một chút hoảng loạn hay sợ hãi. Hắn trầm tư, đôi khi khẽ nhắm mắt, như thể đang dùng khả năng nhìn thấu nhân quả của mình để dò xét dòng chảy vận mệnh đang xoay chuyển. Hắn cảm nhận được Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo khẽ rung động, một sự rung động không mạnh mẽ, dồn dập như khi đối mặt với đại chiến hay biến cố tiên đạo, mà là một sự rung động âm ỉ, sâu xa, như thể thử thách này chính là một mắt xích quan trọng trong việc củng cố nền tảng Nhân Đạo.

Dương Quân, không kìm được sự sốt ruột, phá vỡ sự im lặng. "Tạ huynh, chúng ta có nên phái người đi tìm kiếm lương thực ở các thôn lân cận không? Hoặc có thể tổ chức một đội ngũ tu sĩ có tu vi để đột phá vòng vây vận chuyển?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt vẫn không rời Tạ Trần, khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy nghĩ. "Ta thấy sự lo lắng trong ánh mắt họ, Dương Quân. Nhưng cũng có một niềm tin vô hình đang hướng về Tạ Trần." Nàng quay sang Tạ Trần, ánh mắt như muốn dò hỏi. Nàng đã từng chứng kiến vô số lần những tông môn lớn, khi đối mặt với tai ương, sẽ dùng sức mạnh để trấn áp, dùng uy quyền để điều hành, nhưng Lạc Địa Cổ Thành này lại khác. Ở đây, sức mạnh vô hình của Tạ Trần không đến từ tu vi, mà từ sự thấu hiểu và khả năng kết nối lòng người.

Tạ Trần từ từ mở mắt, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt đang tràn đầy lo âu trước mặt. Hắn không nói ngay, mà để một khoảng lặng bao trùm cả căn phòng, như để mọi người tự cảm nhận sức nặng của vấn đề. Rồi hắn đứng dậy, thân hình gầy gò của một thư sinh, không hề có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khi hắn đứng thẳng, lại toát ra một khí thế vững chãi lạ thường. Giọng nói của hắn trầm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng lại có một sức nặng khiến mọi âm thanh xì xào đều tắt hẳn.

"Hoảng loạn sẽ không giải quyết được vấn đề," Tạ Trần cất tiếng, mỗi từ đều như gõ vào tâm can người nghe. "Chúng ta phải tìm cách vượt qua. Sức mạnh của chúng ta không nằm ở lượng lương thực còn lại, mà ở lòng người, ở sự đoàn kết và tin tưởng lẫn nhau. Nạn đói là thử thách, nhưng cũng là cơ hội để chúng ta chứng minh rằng Nhân Đạo không phải là hư vô."

Hắn không đưa ra một giải pháp cụ thể ngay lập tức, mà chỉ đặt ra một định hướng, một niềm tin. Cái cách hắn nói, không phải là ra lệnh, mà là gợi mở, là khơi dậy. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, dường như vẫn còn hoài nghi về "sức mạnh mềm mại" mà Tạ Trần nhắc đến. Dương Quân thì ánh mắt đầy mong chờ, tin tưởng vào sự dẫn dắt của Tạ Trần. Mộ Dung Tuyết, nắm chặt tay Hồ Ly Nữ, vẻ mặt cô đã bớt đi phần nào sự hoảng hốt ban đầu. Họ đã đặt niềm tin vào Tạ Trần, và giờ đây, niềm tin ấy lại được thử thách. Tạ Trần biết, thách thức này không chỉ là về lương thực, mà còn là về việc liệu những hạt mầm Nhân Đạo đã gieo có đủ sức nảy mầm và đâm chồi trong cơn bão dữ của cuộc đời hay không.

***

Sáng sớm hôm sau, trời quang mây tạnh, nhưng một làn gió se lạnh vẫn thổi qua Lạc Địa Cổ Thành. Tại quảng trường trung tâm, nơi thường ngày đông đúc nhộn nhịp, nay lại trở nên thưa thớt hơn hẳn, nhưng lại mang một vẻ trang nghiêm lạ thường. Một bục gỗ tạm được dựng lên ngay chính giữa, và từ rất sớm, người dân trong thành đã tề tựu đông đủ, ánh mắt họ đầy vẻ lo lắng, hoang mang, nhưng cũng không giấu được sự tò mò và mong chờ. Mùi đất ẩm và hơi sương đêm hòa lẫn với mùi khói bếp còn sót lại từ những mái nhà, tạo nên một không khí đặc trưng của buổi sớm nơi phàm trần. Tiếng gió rít qua các mái nhà, thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng ho khan của người già, càng làm tăng thêm vẻ khắc khổ của cảnh vật.

Tạ Trần bước lên bục gỗ, theo sau hắn là Lão Trưởng Thôn Vong Tàn và Tôn Đại Thúc. Vẫn là bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò, nhưng lại như một cây tùng bách vững chãi trước phong ba. Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt bên dưới, từ trẻ nhỏ đến người già, từ những người nông phu lam lũ đến những thương nhân buôn bán nhỏ lẻ, và cả những tu sĩ ẩn dật với vẻ ngoài có phần thanh cao hơn. Hắn không nói ngay, mà để ánh mắt mình chạm đến từng người, như thể đang thấu hiểu mọi nỗi niềm trong lòng họ.

Lão Trưởng Thôn Vong Tàn, với giọng nói đã bớt đi phần run rẩy, mở lời. "Hỡi con dân Lạc Địa Cổ Thành! Như các ngươi đã biết, thành của chúng ta đang đối mặt với một tai ương lớn. Kho lương cạn kiệt, đường tiếp tế bị cắt đứt. Nhưng chúng ta sẽ không đầu hàng! Tạ công tử đã có một kế hoạch để giúp chúng ta vượt qua kiếp nạn này."

Tạ Trần bước lên phía trước một bước. Giọng nói của hắn vẫn trầm tĩnh, điềm đạm, không hề có chút khoa trương hay hô hào, nhưng lại có sức lay động lòng người đến lạ. "Hỡi bà con cô bác Lạc Địa Cổ Thành. Đây không phải là lúc nghĩ cho riêng mình. Nạn đói là thử thách của cả cộng đồng. Nếu mỗi người chỉ lo vun vén cho bản thân, thì sớm muộn gì tất cả chúng ta cũng sẽ gục ngã. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau san sẻ."

Hắn dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào lòng người. "Ta gọi đây là kế hoạch 'gạo chia ba, tình người sẻ đôi'." Tạ Trần giải thích rõ ràng, mạch lạc. "Mỗi gia đình trong thành sẽ nhận được một phần lương thực tối thiểu, vừa đủ để duy trì sự sống qua ngày. Phần lương thực còn lại, chúng ta sẽ tập trung dự trữ, ưu tiên cho những người yếu thế nhất: trẻ nhỏ, người già cả, người bệnh tật. Và quan trọng hơn cả, chúng ta sẽ thành lập một đội ngũ tình nguyện, những người có sức khỏe, có lòng nhiệt thành, để cùng nhau quản lý, phân phối lương thực một cách công bằng nhất."

Ban đầu, một vài tiếng xì xào phản đối nhỏ vang lên. Một lão nông với gương mặt khắc khổ, có lẽ đã quen với việc tích trữ cho riêng mình, khẽ lên tiếng. "Thưa công tử, nhưng nếu phần của chúng tôi quá ít, làm sao đủ sống? Lỡ đâu những ngày tới không có lương thực mới thì sao?" Sự lo lắng cho bản thân là bản năng, và Tạ Trần hiểu điều đó.

Tôn Đại Thúc, đứng cạnh Tạ Trần, bước lên một bước, giọng nói chắc nịch, chất phác mà ấm áp. "Hỡi bà con! Tạ công tử nói đúng. Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Lúc này, tình người còn quý hơn gạo. Chúng ta đã cùng nhau xây dựng Lạc Địa Cổ Thành này. Chúng ta đã cùng nhau thắp lên ngọn lửa Nhân Đạo tại Thư Viện Cộng Đồng. Giờ đây, chính là lúc chúng ta chứng minh sức mạnh của ngọn lửa ấy!"

Lời của Tôn Đại Thúc như chạm vào sợi dây cảm xúc sâu kín nhất trong lòng người phàm. Mọi người bắt đầu nhìn nhau, ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang suy tư. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một tia hy vọng, một niềm tin vào cộng đồng.

Lão Trưởng Thôn Vong Tàn, cũng gật đầu. "Hãy tin tưởng vào 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang xây dựng. Nó sẽ không bỏ rơi bất kỳ ai. Ai có thể cho đi, hãy cho đi. Ai cần nhận, hãy nhận. Chúng ta là một nhà."

Tạ Trần lại lên tiếng, ánh mắt hắn không ngừng quan sát những s��� chuyển biến trong lòng người. "Đây không phải là sự ép buộc, mà là sự tự nguyện. Ai có thể nhường bớt, đó là tấm lòng. Ai cảm thấy không thể, chúng ta cũng sẽ không trách móc. Nhưng ta tin rằng, trong mỗi người chúng ta, đều có hạt mầm của sự thiện lương, của lòng trắc ẩn. Hãy để hạt mầm ấy nảy nở."

Những lời của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là sự khơi gợi. Hắn không dùng sức mạnh để áp đặt, mà dùng trí tuệ để thuyết phục, dùng sự thấu hiểu để chạm đến trái tim. Dần dần, những tiếng xì xào tắt hẳn. Một phụ nữ trẻ, bế trên tay một đứa trẻ gầy gò, rụt rè bước lên. "Thưa công tử, tôi... tôi sẽ tình nguyện nhường bớt phần của mình cho những đứa trẻ khác. Con tôi còn nhỏ, nhưng vẫn còn sức khỏe hơn nhiều đứa khác."

Lời nói của cô như một tia lửa, thắp lên ngọn lửa trong lòng những người khác. Từng người một, ban đầu còn ngần ngại, sau đó bắt đầu bước lên, tự nguyện ghi danh, chia sẻ thông tin về lượng lương thực dự trữ của mình. "Tôi cũng vậy, tôi sẽ nhường phần cho các cụ già!" "Tôi là người khỏe mạnh, phần của tôi có thể chia bớt cho hai gia đình khác!"

Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, đứng phía dưới, nhìn cảnh tượng đó mà lòng không khỏi xúc động. Dương Quân, đôi mắt rực sáng niềm hy vọng, khẽ siết chặt tay Mộ Dung Tuyết. "Tạ huynh thật sự đã làm được." Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, nỗi buồn trong mắt nàng đã được thay thế bằng một tia sáng mãnh liệt của niềm tin vào Nhân Đạo. Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn lạnh lùng, nay đôi mắt phượng của nàng cũng ánh lên một vẻ phức tạp. Nàng đã từng thấy vô số cuộc chiến giành giật, tranh đoạt trong thế giới tu tiên, nơi cường giả vi tôn, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào mà phàm nhân lại có thể tự nguyện từ bỏ lợi ích cá nhân vì cộng đồng như thế này.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, giờ đây đã quên đi nỗi lo lắng ban đầu, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. Nàng khẽ thì thầm với Dương Quân, giọng nói trong trẻo. "Anh Dương Quân, anh thấy không? Người phàm cũng không yếu đuối chút nào đâu! Họ còn mạnh mẽ hơn nhiều tu sĩ tham lam ích kỷ nữa!"

Tạ Trần, đứng trên bục, nhìn những gương mặt đang từ hoang mang chuyển sang kiên định, từ lo lắng chuyển sang hy vọng. Hắn cảm nhận Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo khẽ rung lên một nhịp điệu mạnh mẽ, như một lời khẳng định cho con đường hắn đã chọn. Thử thách này, dù khắc nghiệt, lại đang củng cố nền tảng của Nhân Đạo một cách sâu sắc nhất.

***

Buổi chiều cùng ngày, và những ngày tiếp theo đó, Lạc Địa Cổ Thành chứng kiến một cảnh tượng chưa từng có. Tại một khu vực trống được trưng dụng làm nơi phân phát lương thực tạm thời, mọi thứ diễn ra một cách có trật tự đến ngỡ ngàng. Tiếng cân đong, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng. Bầu không khí vẫn còn chút căng thẳng, bởi nỗi lo về tương lai vẫn hiện hữu, nhưng nó đã ấm áp hơn rất nhiều bởi sự tương trợ và tình người. Mùi gạo, mùi khoai sắn hòa lẫn với mùi đất, mùi hơi sương của gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi lạnh của buổi chiều, nhưng không làm vơi đi sự ấm áp trong lòng người.

Dưới sự giám sát chặt chẽ và công bằng của Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, cùng với sự giúp sức không mệt mỏi của Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, việc phân phối lương thực diễn ra một cách suôn sẻ. Dương Quân, với khí chất nho nhã và sự nhiệt huyết của mình, đã tổ chức mọi thứ đâu ra đấy. Hắn dùng giọng nói rõ ràng, dứt khoát để hướng dẫn mọi người, đảm bảo mỗi gia đình đều nhận được phần của mình. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng nhưng kiên quyết, tỉ mỉ ghi chép, kiểm tra từng suất, đôi khi còn tận tay giúp đỡ những người già yếu. Nàng đã từng chứng kiến cảnh người bệnh vật vã vì đói, giờ đây nàng càng thấm thía hơn giá trị của từng hạt gạo.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với bản tính tinh nghịch và đáng yêu, không chỉ giúp đỡ việc vận chuyển các bao gạo nhỏ, mà còn pha trò, trêu đùa với lũ trẻ, giúp chúng quên đi phần nào sự khắc nghiệt của tình cảnh. Tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ, dù hiếm hoi, nhưng lại là âm thanh quý giá nhất, xua đi sự u ám trong lòng người lớn. Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, cũng hăng hái giúp đỡ, chạy đi chạy lại chuyển gạo, gương mặt lấm lem mồ hôi nhưng tràn đầy sự nhiệt thành.

Nhiều người, đúng như lời Tạ Trần dự đoán, đã tự nguyện nhường bớt phần của mình. Người già nhường cho trẻ nhỏ, người khỏe mạnh nhường cho người ốm yếu, những gia đình có chút của ăn của để thì san sẻ cho những hộ nghèo khó hơn. Những hành động nhỏ bé ấy, không cần ai hô hào, không cần ai ép buộc, mà xuất phát từ sâu thẳm trong lương tri mỗi người. Đó là minh chứng sống động nhất cho nguyên tắc 'lá lành đùm lá rách' mà Tạ Trần hằng tin tưởng.

Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng từ xa, trên một mái nhà cao, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Gió nhẹ thổi qua, mái tóc đen dài của Tạ Trần khẽ bay trong gió, đôi mắt hắn sâu thẳm, ánh lên vẻ suy tư. Hắn không nói gì, chỉ đơn thuần chứng kiến. Hắn cảm nhận được Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo không ngừng rung động, một sự cộng hưởng mạnh mẽ với dòng chảy nhân quả đang diễn ra bên dưới. Mỗi hành động sẻ chia, mỗi nụ cười dù gượng gạo, mỗi ánh mắt biết ơn đều như một dòng chảy nhỏ, góp phần làm nên một dòng sông Nhân Đạo ngày càng cuồn cuộn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn lạnh lùng như băng tuyết, nay đôi mắt nàng cũng ánh lên vẻ xúc động khó tả. Nàng đã từng nhìn thấy những tiên môn hùng mạnh sụp đổ vì sự tranh giành quyền lực và lợi ích. Nàng đã từng chứng kiến những tu sĩ cao ngạo quay lưng lại với phàm nhân khi tai ương ập đến. Nhưng giờ đây, nàng lại đang chứng kiến những phàm nhân, những kẻ yếu ớt nhất trong mắt thế giới tu tiên, lại có thể đoàn kết và sẻ chia một cách chân thành đến vậy.

Mộ Dung Tuyết, sau khi hoàn thành việc phân phát cho một gia đình, khẽ quay sang Lăng Nguyệt, giọng nói nàng ấm áp mà đầy cảm thán. "Nhìn xem, Lăng Nguyệt, họ đang làm điều mà nhiều tông môn không thể làm được."

Hồ Ly Nữ, sau khi giúp một bà cụ xách bao gạo về nhà, chạy về phía Dương Quân, khẽ nhéo tay hắn, giọng nói tinh nghịch nhưng đầy ý nghĩa. "Anh Dương Quân, anh thấy không? Người phàm cũng không yếu đuối chút nào đâu! Họ mạnh mẽ hơn cả tưởng tượng của anh đấy!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời ngay. Nàng chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo những dòng người đang lần lượt nhận lương thực. Giọng nói của nàng, vốn trong trẻo nhưng lạnh lùng, giờ đây lại mang một sự trầm lắng, một chút gì đó rất con người. "Đúng vậy. Đây mới là sức mạnh thực sự." Nàng khẽ quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng như muốn nói, nàng đã hiểu thêm một phần nào đó về con đường mà hắn đã chọn.

Dương Quân, ánh mắt vẫn dõi theo những người dân đang hối hả nhưng có trật tự, nở một nụ cười nhẹ, tràn đầy niềm tin. "Đúng là ta đã quá xem thường." Hắn đã từng nghĩ sức mạnh là tu vi, là pháp bảo, là thần thông. Nhưng giờ đây, hắn đã nhận ra, có một loại sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn vạn lần, đó chính là sức mạnh của tình người.

Tạ Trần khẽ chạm vào Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo. Hắn biết, thử thách này mới chỉ là khởi đầu. Sự khan hiếm lương thực, gián đoạn giao thương có thể là dấu hiệu ban đầu của sự hỗn loạn lớn hơn do Thiên Đạo suy yếu hoặc Ma Chủ Cửu U gây ra, ảnh hưởng đến các vùng đất khác. Nhưng cũng chính trong cơn nghịch cảnh này, Lạc Địa Cổ Thành đã chứng minh được khả năng tự chủ và đoàn kết phi thường của mình, biến nơi đây thành một 'thành trì Nhân Đạo' vững chắc. Sự thấu hiểu và tin tưởng của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vào 'Nhân Đạo' càng được củng cố, khiến họ trở thành những trụ cột quan trọng trong cuộc chiến tư tưởng và thực tế sắp tới.

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Những hạt mầm Nhân Đạo đã nảy nở, và chúng đã bắt đầu đâm chồi, vươn mình trong bão tố. Con đường phía trước còn dài, còn vô số gian truân, nhưng Tạ Trần tin rằng, ngọn lửa Nhân Đạo đã được thắp lên, và nó sẽ không dễ dàng bị dập tắt. Bởi vì, trong bối cảnh vô thường ấy, chỉ có Nhân Đạo mới có thể là nền móng cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Nhân Quả Luân Bàn trong tay hắn, giờ đây, đang đập cùng một nhịp với những trái tim đang tràn đầy hy vọng, một minh chứng cho sự bất diệt của lòng người.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free