Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 54: Giữa Phàm Trần, Đạo Tâm Dao Động

Dòng sông Vọng Giang vẫn êm đềm chảy, tiếng chim đêm bắt đầu cất tiếng hót líu lo trong các bụi cây ven bờ. Những tia nắng chiều cuối cùng cũng dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, bao phủ vạn vật trong một màu đen huyền ảo. Nhưng trong lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử, một tia sáng yếu ớt của sự thức tỉnh bắt đầu le lói, xuyên qua màn sương mù của chấp niệm, hứa hẹn một sự thay đổi lớn lao, một cuộc đối thoại sâu sắc hơn sẽ diễn ra, có lẽ sẽ định hình lại toàn bộ con đường mà nàng đã theo đuổi.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang e ấp len lỏi qua làn sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh núi xa xôi, Thị Trấn An Bình đã thức giấc với một nhịp điệu mới, vừa nhẹ nhõm vừa hối hả. Tại Quán Trà Vọng Giang, không khí vẫn giữ nguyên vẻ yên bình vốn có, dường như mọi hỗn loạn của đêm qua chưa từng chạm đến nơi này. Tiếng nước sông chảy róc rách dưới chân, tiếng chim hót líu lo từ những tán lá xanh rì ven bờ, cùng với mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bức tranh thanh tịnh, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng của đêm trước. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi ẩm mát lành, mơn man qua từng ô cửa sổ gỗ.

Tạ Trần ngồi bên ô cửa sổ quen thuộc, nơi ánh nắng sớm có thể nhẹ nhàng đậu xuống trang sách cũ kỹ trên tay hắn. Cuốn sách không có nhan đề rõ ràng, chỉ là những trang giấy ố vàng với nét chữ cổ xưa, dường như chứa đựng những triết lý xa xưa mà người đời đã lãng quên. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu tan dần nơi đầu lưỡi, ánh mắt thâm thúy lướt qua từng dòng chữ, nhưng tâm trí lại dường như đang lắng nghe những âm thanh của cuộc sống xung quanh. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không chút dao động, dù đêm qua chính hắn là người đã hóa giải hiểm họa cho cả thị trấn. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, càng tôn lên vẻ thư sinh, thoát tục.

Đối diện hắn là Dương Quân, vẻ mặt vẫn còn vương nét suy tư sâu sắc từ đêm qua. Anh vẫn mặc bộ đạo bào lam nhạt, nhưng khí chất nho nhã giờ đây lại pha lẫn chút bối rối, hoài nghi. Đôi mắt sáng của anh, thường ngày tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây lại chất chứa những câu hỏi không lời đáp. Anh cầm ly trà, nhưng dường như quên mất việc thưởng thức, chỉ nhìn chằm chằm vào những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước sông, nơi phản chiếu bầu trời xanh trong vắt.

“Tạ huynh,” Dương Quân khẽ phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm hẳn so với vẻ nhiệt thành thường ngày, “phương pháp của huynh đêm qua thật sự... khiến ta phải suy nghĩ. Tu vi của chúng ta dường như chỉ là sức mạnh thô bạo, không thể nhìn thấu bản chất vấn đề như huynh.” Anh thở dài, một sự bất lực len lỏi trong từng lời nói. “Chúng ta đã học cách đối phó với yêu ma, tà vật bằng linh lực, bằng kiếm khí, nhưng lại chưa bao giờ được dạy cách thấu hiểu chúng, cách hòa hợp với chúng. Cái gọi là ‘đạo’ mà ta theo đuổi, chẳng lẽ chỉ là một con đường đơn độc, xa rời vạn vật sao?”

Tạ Trần không ngẩng đầu lên, vẫn nhẹ nhàng lật một trang sách. Giọng hắn trầm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng lại mang một sức nặng triết lý khó tả, như tiếng nước đá rơi vào hồ sâu. “Sức mạnh không phải là tất cả, tiểu tử. Đôi khi, sự thấu hiểu mới là chìa khóa. Yêu thú cũng là một phần của nhân quả, chúng bị biến chất không phải do bản tính mà do môi trường. Hiểu rõ cội nguồn mới có thể hóa giải.” Hắn ngước mắt lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Dương Quân, như nhìn thấu tâm can anh. “Chúng bị linh khí hỗn loạn làm cho điên cuồng, cơ thể bị giày vò bởi những tần số mà chúng ta không cảm nhận được. Chúng không muốn tấn công, chúng chỉ muốn thoát khỏi nỗi đau đớn giày vò. Nếu chỉ dùng sức mạnh để trấn áp, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, biến sự tuyệt vọng thành hung tàn. Chẳng phải nhiều tu sĩ cũng vì quá cố chấp vào sức mạnh mà tự chuốc lấy sự ‘mất người’ đó sao?”

Bên cạnh đó, Ông Lão Tiều Phu, sau một đêm lao động vất vả giúp dân làng, giờ đây đang ngồi gật gù trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ly trà trên tay đã nguội lạnh. Râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, hiền hậu. Nghe Tạ Trần nói, lão khẽ mỉm cười, gật đầu liên tục, như đã thấm thía những lời ấy từ rất lâu. “Phải đó, Dương Quân. Con người ta cũng vậy, không phải cứ mạnh là đúng. Lòng người mới là quan trọng nhất. Nếu chỉ biết dùng sức mạnh để áp đặt, để trấn áp, thì dù có thắng được thiên hạ, cũng sẽ đánh mất chính mình. Cái Thiên Đạo mà các ngươi muốn cứu, rốt cuộc là Thiên Đạo của vạn vật, hay chỉ là Thiên Đạo của riêng những kẻ tu tiên?” Lão khẽ nhấp một ngụm trà nguội, đôi mắt đục ngầu nhìn xa xăm, như thấy được những điều mà người thường không thể thấy.

Dương Quân cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Những lời của Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu như những lưỡi dao sắc bén, xé toạc tấm màn che phủ lý tưởng của anh bấy lâu nay. Anh luôn tin rằng sức mạnh tu vi là con đường duy nhất để duy trì trật tự, để bảo vệ chúng sinh. Nhưng đêm qua, chính sức mạnh ấy đã trở nên vô dụng, thậm chí còn phản tác dụng. “Nhưng linh khí suy yếu, Thiên Đạo mục nát... chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi yên nhìn mọi thứ tan rã sao?” anh hỏi, giọng đầy khắc khoải, một sự bất lực khác đang dâng lên. Anh không thể chấp nhận việc bỏ mặc thế giới này chìm vào hỗn loạn, nhưng cũng không thể tìm ra con đường nào khác.

Tạ Trần khép cuốn sách lại, đặt nhẹ nhàng xuống bàn. Hắn nhìn ra dòng sông Vọng Giang, nơi những con thuyền nhỏ đang nhẹ nhàng lướt trên mặt nước. “Vạn vật đều có sự cân bằng của nó. Thuận theo tự nhiên, tìm ra lẽ biến hóa, không phải cưỡng cầu. Càng cố gắng vá víu một cách mù quáng, càng dễ tạo ra những lỗ hổng mới. Đôi khi, buông bỏ chấp niệm mới là con đường giải thoát.” Giọng hắn không chứa đựng sự phán xét, chỉ là một lời giải thích bình thản, nhưng lại mang sức nặng của một chân lý vĩnh cửu. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Sức mạnh của tu sĩ là để bảo vệ, nhưng bảo vệ không có nghĩa là kiểm soát hay thay đổi bản chất của vạn vật. Bảo vệ đôi khi là thấu hiểu, là chấp nhận, và là để mọi thứ diễn ra theo lẽ tự nhiên của nó. Thiên Đạo suy yếu, đó là một quá trình. Con người có thể dùng trí tuệ để thích nghi, để tìm ra một con đường mới, thay vì cố chấp giữ lại một cái đã mục rữa. Cái giá của sự cố chấp, chính là sự ‘mất người’.”

Tiểu Hoa, cô bé bán trà nhỏ nhắn, với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang vui vẻ chạy nhảy quanh quán, giúp đỡ bà chủ dọn dẹp. Tiếng cười trong trẻo của cô bé như một nốt nhạc vui tươi, xua đi phần nào không khí suy tư nặng nề. Cô bé hồn nhiên chạy đến bên Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh ngưỡng mộ. “Anh Tạ Trần ơi, anh kể chuyện cho Tiểu Hoa nghe đi! Chuyện anh làm cho yêu thú không hung dữ nữa ấy!” Cô bé kéo nhẹ vạt áo hắn, ánh mắt đầy mong đợi. Tạ Trần mỉm cười hiền từ, khẽ xoa đầu cô bé, rồi bắt đầu kể một câu chuyện cổ tích về những sinh linh nhỏ bé đã tìm thấy con đường về nhà trong đêm tối, giọng hắn dịu dàng, ấm áp, hoàn toàn khác với giọng điệu triết lý vừa rồi.

Ẩn mình trong một con hẻm nhỏ đối diện Quán Trà Vọng Giang, Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ quan sát toàn bộ khung cảnh ấy. Nàng đã đến Quán Trà Vọng Giang từ sáng sớm, nhưng không dám bước vào. Bộ bạch y tinh khôi của nàng đã được thay bằng một bộ y phục phàm nhân màu xanh xám đơn giản, che đi dung nhan tuyệt mỹ, chỉ để lại đôi mắt phượng sắc bén, giờ đây lại mang một vẻ mệt mỏi, u hoài. Từng lời của Tạ Trần, từng câu nói chất phác của Ông Lão Tiều Phu, từng ánh mắt bối rối của Dương Quân, và cả tiếng cười trong trẻo của Tiểu Hoa, đều thu vào tầm mắt và thính giác của nàng.

“Sức mạnh không phải là tất cả... buông bỏ chấp niệm mới là con đường giải thoát...” Những lời ấy vang vọng trong tâm trí Lăng Nguyệt, như tiếng chuông chùa vọng lại từ một ngôi cổ tự ngàn năm. Nàng đã nghe câu ấy từ nhiều đạo hữu, từ nhiều bậc tiền bối, nhưng chưa bao giờ thấm thía như lúc này, khi nó phát ra từ một phàm nhân không có chút tu vi. Nàng khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc, cảm nhận sự lạnh lẽo vô hồn từ nó. Nó không còn lấp lánh ánh trăng, mà chỉ như một vật trang sức bình thường, phản chiếu đúng trạng thái tâm hồn nàng lúc này: mờ nhạt, lạnh lẽo, và đầy rẫy hoài nghi. Nàng đã cố gắng kìm nén cảm xúc, cố gắng trở thành một tiên tử vô dục vô cầu, nhưng giờ đây, chính sự vô dục vô cầu ấy lại khiến nàng trở nên yếu ớt hơn bất cứ phàm nhân nào. Nàng nhận ra, cái giá của sự bất lực của tu sĩ đêm qua, không phải nằm ở tu vi không đủ mạnh, mà nằm ở sự cố chấp, ở việc chỉ nhìn thấy một con đường duy nhất, chỉ tin vào một loại sức mạnh duy nhất, mà bỏ qua mọi khả năng khác. Nàng đã cố chấp vào sự vĩnh cửu, vào sức mạnh tuyệt đối, vào con đường "chân lý" mà tiên môn đã vạch ra, đến mức đánh mất đi những cảm xúc, những ký ức, những phần nhân tính đã từng là của mình. Nàng đã mất bao nhiêu rồi? Nàng không biết, chỉ biết rằng, sự lạnh lẽo của Nguyệt Quang Trâm không chỉ là của vật vô tri, mà còn là sự phản chiếu của chính linh hồn nàng. Sự ‘mất người’ không chỉ là một vết thương, mà là một sự bào mòn từ bên trong, khiến nàng trở nên mù quáng, bất lực trước những vấn đề tưởng chừng như đơn giản nhất, những bản năng cơ bản nhất của vạn vật.

***

Đến giữa trưa, khi mặt trời đã lên cao, tỏa ánh nắng vàng rực rỡ khắp Thị Trấn An Bình, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn bước đi chậm rãi qua những con phố, giờ đây đã trở nên nhộn nhịp hơn với công việc khắc phục hậu quả. Nàng cố tình chọn những con đường nhỏ, nép mình vào những bóng râm của các mái hiên, để không ai nhận ra một tiên tử cao quý đang lang thang giữa phàm trần. Tiếng búa đóng, tiếng cưa gỗ ken két vang lên từ những ngôi nhà bị hư hại nhẹ, xen lẫn tiếng cười đùa của trẻ con đang giúp đỡ người lớn, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, và cả những lời động viên, an ủi lẫn nhau của dân chúng.

Nàng quan sát từng gương mặt, từng hành động. Có một người đàn ông gầy gò đang cẩn thận lợp lại mái nhà bị tốc ngói, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt kiên định. Có một bà lão lưng còng đang tỉ mẩn nhặt nhạnh từng mảnh gốm vỡ, cố gắng ghép lại chiếc bình hoa yêu quý. Có những đứa trẻ con, dù đêm qua có thể đã trải qua sợ hãi, giờ đây lại đang vui vẻ chuyền tay nhau những viên gạch, hay giúp người lớn dọn dẹp đống đổ nát. Họ không có pháp lực, không có linh khí hộ thể, nhưng lại có một sức sống mãnh liệt, một sự kiên cường đáng kinh ngạc. Họ không than vãn, không trông chờ vào ai, mà tự mình đứng dậy, tự mình xây dựng lại cuộc sống. Nàng cảm nhận được sự ấm áp từ những bàn tay đang cùng nhau gánh vác, sự gắn kết vô hình giữa những con người này, một thứ mà nàng chưa từng thấy trong các tiên môn, nơi mà mỗi cá nhân đều mải miết theo đuổi con đường trường sinh, sức mạnh cho riêng mình.

Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn đã mờ nhạt, giờ đây dường như càng lúc càng mất đi ánh sáng, chỉ còn là một dải bạc vô hồn, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự 'mất người' của chính nàng. Nàng khẽ đưa tay chạm vào nó, cảm nhận sự lạnh lẽo quen thuộc, nhưng lần này, nó lại mang theo một nỗi chua xót khó tả.

*Họ là phàm nhân, yếu đuối trước tai họa, nhưng lại mạnh mẽ hơn ta nghĩ.* Nàng độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí, giờ đây không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà pha lẫn chút bối rối, đau đáu. *Họ không dựa vào tu vi, không trông chờ vào tiên nhân, mà tự mình đứng dậy. Còn ta... suốt ngàn năm tu luyện, cuối cùng lại bất lực trước một đàn yêu thú bị kích động bởi chính Thiên Đạo ta muốn bảo vệ.* Nàng nhớ lại đêm qua, hình ảnh nàng đứng giữa vòng vây yêu thú, Nguyệt Quang Trâm phát ra ánh sáng chói lọi, linh lực cuồn cuộn, nhưng tất cả chỉ khiến chúng càng hung hãn hơn. Sức mạnh của nàng, cái mà nàng đã dành cả đời để theo đuổi, đã trở nên vô dụng, thậm chí còn gây hại.

Những ký ức về quá khứ chợt ùa về, như một dòng sông băng giá vỡ vụn. Nàng nhớ về những người đồng môn, những tiên hữu mà nàng từng ngưỡng mộ, những người đã từng mang trong mình lý tưởng cao cả, nhưng rồi, từng chút một, họ đã ‘mất người’. Có người trở nên vô cảm, chỉ còn biết tu luyện, bỏ qua mọi đau khổ của chúng sinh. Có người trở nên tàn nhẫn, sẵn sàng hy sinh tất cả để đạt được sức mạnh. Có người lại đánh mất ký ức, trở thành một cái xác không hồn, chỉ còn biết đi theo bản năng của linh lực. Nàng từng cho rằng đó là cái giá phải trả để đạt đến cảnh giới cao hơn, để siêu thoát. Nhưng giờ đây, nhìn những gương mặt phàm nhân tràn đầy sức sống kia, nàng bắt đầu tự hỏi: *Con đường tu tiên... để đạt được sức mạnh, trường sinh, cuối cùng lại đánh đổi bằng những gì? Cảm xúc, ký ức, và cả nhân tính... Ta có thực sự đang 'cứu' Thiên Đạo, hay chỉ đang trở thành một phần của sự mục ruỗng ấy?*

Nàng nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ mới và mùi khói bếp từ xa. Trong bóng tối của đôi mắt nhắm nghiền, nàng thấy lại hình ảnh chính mình, một cô gái trẻ với đôi mắt trong veo, từng khao khát tu tiên để giúp đỡ chúng sinh, để bảo vệ những điều tốt đẹp. Nhưng rồi, năm tháng trôi qua, linh khí chảy trong huyết quản, quyền năng dần tăng trưởng, thì những cảm xúc ấy, những ký ấp ấy, những khao khát ban sơ ấy lại dần phai nhạt, nhường chỗ cho sự lạnh lùng, xa cách, cho cái gọi là ‘vô dục vô cầu’. Nàng đã trở thành một tiên tử uy nghiêm, được vạn người kính nể, nhưng nàng đã đánh mất gì trên con đường ấy? Một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi, cào xé tâm hồn nàng: Nàng có đang trên bờ vực hoàn toàn đánh mất chính mình, trở thành một linh hồn trống rỗng, một cái vỏ bọc rỗng tuếch như những gì nàng đã chứng kiến ở các đạo hữu khác sao?

Tiếng cười trong trẻo của một đứa bé bất chợt vang lên từ phía xa, kéo nàng trở về thực tại. Nàng mở mắt, nhìn thấy đứa bé đang hồn nhiên chạy theo quả bóng vải, vấp ngã rồi lại đứng dậy, cười toe toét. Một cảm giác ấm áp lạ lùng chợt dâng lên trong lòng nàng, một cảm giác mà nàng đã lãng quên từ rất lâu. Đó là sự giản dị, sự sống động, sự kiên cường không cần đến sức mạnh phép thuật. Nàng chợt nhận ra, có lẽ, chân lý không nằm ở đỉnh cao của tu vi, mà ở ngay trong những khoảnh khắc bình dị, những cảm xúc chân thật này của phàm trần. Cái Thiên Đạo mà nàng đã cố gắng cứu vãn, có thực sự là một Thiên Đạo tốt đẹp, hay chỉ là một chấp niệm sai lầm, đẩy nàng và bao tu sĩ khác vào con đường 'mất người'?

***

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng trên một vách đá cao khuất sau Thị Trấn An Bình. Nơi đây vắng lặng, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua những khe đá, mang theo hơi lạnh se sắt. Ánh hoàng hôn rực rỡ phản chiếu vào đôi mắt phượng của nàng, khiến chúng ánh lên một vẻ phức tạp, vừa u hoài vừa kiên định. Từ vị trí này, nàng có thể nhìn thấy toàn cảnh Thị Trấn An Bình, giờ đây đã lên đèn, những đốm sáng le lói như những vì sao nhỏ trên mặt đất, ấm áp và bình yên. Mùi khói bếp thoảng bay trong gió, mang theo hương vị của cuộc sống phàm trần.

Nàng đã suy ngẫm suốt cả ngày, từ buổi sáng ở Quán Trà Vọng Giang đến khi lang thang trên những con phố. Từng lời nói của Tạ Trần, từng hình ảnh của người dân An Bình, từng hồi ức về những đạo hữu đã ‘mất người’, tất cả đã hòa quyện vào nhau, tạo nên một cơn bão trong tâm trí nàng. Nàng đã từng coi những cảm xúc, những yếu mềm của phàm nhân là chướng ngại vật trên con đường tu luyện, là những sợi dây trói buộc cần phải cắt đứt để siêu thoát. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, chính sự ‘mất người’ đó đã khiến nàng trở nên mù quáng, bất lực trước những vấn đề tưởng chừng như đơn giản nhất, những bản năng cơ bản nhất của vạn vật.

*Ta đã lãng quên quá nhiều.* Nàng độc thoại nội tâm, giọng nói giờ đây không còn sự bối rối, mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường. *Quá tin tưởng vào sức mạnh, vào con đường mà tiên tổ đã vạch ra, mà quên mất lý do ban đầu. Nếu tu tiên là để cứu vãn Thiên Đạo, thì cái Thiên Đạo này có thực sự đáng để cứu khi nó biến chúng ta thành những cỗ máy vô cảm?* Câu hỏi ấy, từng bị nàng chôn chặt dưới tầng tầng lớp lớp chấp niệm, giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ, bóc trần sự thật trần trụi. Cái Thiên Đạo mà các tiên môn muốn vá víu, có phải chỉ là một sự tồn tại ích kỷ, chỉ muốn bảo toàn quy tắc của riêng nó, mà sẵn sàng hy sinh nhân tính của những kẻ tu luyện?

Nàng nhìn xuống thị trấn, những ánh đèn nhỏ bé kia dường như còn sáng hơn cả ánh sáng từ Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng. Ánh trăng rằm, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng, giờ đây chỉ còn là một vật vô hồn, mờ nhạt, phản chiếu sự trống rỗng trong tâm can nàng. Nàng chợt nhớ lại hình ảnh Tạ Trần kể chuyện cho Tiểu Hoa nghe, khuôn mặt hắn không hề có vẻ ngạo mạn của kẻ chiến thắng, chỉ có sự bình thản và ấm áp. Hắn không dùng sức mạnh, hắn dùng sự thấu hiểu. Sự khác biệt ấy, nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa vĩ đại, đã đảo lộn toàn bộ nhận thức của Lăng Nguyệt, như một cơn chấn động địa tâm.

*Tạ Trần... hắn là một phàm nhân, nhưng hắn lại nhìn thấy những điều mà ta, một trưởng lão Thái Huyền Tông, đã bỏ qua suốt ngàn năm.* Nàng nhận ra, triết lý "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn ngầm thể hiện, không phải là sự bất động hay thờ ơ, mà là sự thuận theo tự nhiên, là trí tuệ thấu hiểu bản chất của vạn vật. Nó khác xa với con đường tu luyện cưỡng cầu, muốn dùng sức mạnh để thay đổi mọi thứ mà nàng đã theo đuổi. *Có lẽ, chân lý không nằm ở đỉnh cao của tu vi, mà ở ngay trong phàm trần này.* Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí se lạnh buổi chiều tà tràn vào lồng ngực, đánh thức từng tế bào đang ngủ quên.

Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, dù vẫn còn mờ nhạt, nhưng dường như có một tia sáng yếu ớt, mong manh lóe lên, như một sự khởi đầu mới. Đó không phải là ánh sáng rực rỡ của linh lực, mà là ánh sáng của sự thức tỉnh, của một niềm hy vọng vừa được nhen nhóm. Tia sáng ấy nhỏ bé, nhưng lại đủ để xua tan màn sương mù chấp niệm đã bao phủ tâm hồn nàng suốt ngàn năm. Một quyết định đã thành hình rõ ràng trong tâm trí nàng, không còn chút do dự hay bối rối nào nữa.

Lăng Nguyệt quay người, không còn nhìn về phía thị trấn nữa, mà ánh mắt hướng về phía Quán Trà Vọng Giang, nơi Tạ Trần đang ở. Nàng cất bước, không còn do dự, không còn ẩn mình. Bóng dáng nàng in trên nền trời hoàng hôn đỏ rực, một bóng dáng thanh thoát nhưng giờ đây lại mang theo một quyết tâm mới, một sự dũng cảm tìm kiếm chân lý, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và khao khát tìm lại chính mình. Con đường mà nàng đã đi suốt ngàn năm, giờ đây có lẽ sẽ rẽ sang một hướng khác, một hướng mà nàng chưa từng dám nghĩ tới.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free