Nhân gian bất tu tiên - Chương 53: Hồi Ức Về Một Khúc Ca Bỏ Quên
Bình minh vươn mình, yếu ớt và lạnh lẽo, chầm chậm xuyên qua làn sương mỏng còn vương trên những mái nhà gỗ đơn sơ và những ngọn cây cổ thụ, chiếu rọi xuống Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sớm vẫn còn se lạnh, mang theo hơi ẩm của đêm qua, nhưng trên con đường chính và những ngõ hẻm, một sự sống động đã trở lại, khác hẳn vẻ hoang tàn mà đêm kinh hoàng đã để lại. Tiếng cưa xẻ gỗ lách cách, tiếng búa gõ đinh dồn dập, cùng với những lời bàn tán xôn xao, vội vã vang lên. Dân chúng, dù chưa hoàn toàn hết bàng hoàng, nhưng dưới sự chỉ đạo của Thủ Lĩnh Dân Quân, đã hối hả bắt tay vào việc dọn dẹp và sửa chữa những hư hại nhỏ ở vùng ngoại ô. Vài mái nhà bị xô đổ, hàng rào bị gãy nát, những vết chân khổng lồ của yêu thú in hằn sâu trên nền đất ẩm ướt – tất cả đều là dấu tích không thể xóa nhòa của một đêm kinh hoàng vừa qua, một lời nhắc nhở về sự mong manh của cuộc sống trước cơn thịnh nộ của tự nhiên và linh khí biến chất.
Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng, vạm vỡ và vẻ mặt cương nghị, khắc khổ, đang đứng giữa quảng trường nhỏ, chỉ tay ra lệnh, tiếng nói của ông vang vọng, dứt khoát, mang theo uy quyền của một người lãnh đạo đã trải qua nhiều bão táp. Ông vừa tự tay nâng một khúc gỗ lớn cùng vài người dân khác để dựng lại một bức tường đổ, vừa quay sang nói với một người tiều phu già đang cặm cụi sửa lại mái hiên: "May mà có vị thư sinh Tạ Trần kia... nếu không, không biết Thị Trấn An Bình này sẽ ra sao. Đêm qua, ta đã nghĩ nơi đây sẽ không còn nữa rồi. Tiên nhân dùng sức mạnh không được, lại là một phàm nhân dùng trí tuệ giải quyết." Lời nói của ông chứa đựng sự kính nể sâu sắc, xen lẫn chút hoài nghi mà chính ông cũng không thể gọi tên. Ông đã từng chứng kiến các tu sĩ với phép thuật hô phong hoán vũ, trấn áp yêu ma bằng sức mạnh kinh thiên động địa, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể dùng những lời nói và hành động tưởng chừng đơn giản, không chút linh lực nào, để xoay chuyển cục diện một cách kỳ diệu đến vậy. Sự kiện đêm qua đã gieo vào lòng ông một hạt giống của sự bối rối, về bản chất của "sức mạnh" và "trí tuệ".
Trên một mái nhà cao, nằm khuất sau những tán cây bàng cổ thụ đã bắt đầu trút lá, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng lặng lẽ quan sát toàn cảnh thị trấn đang dần hồi sinh. Nắng sớm đậu trên tà bạch y tinh khôi của Lăng Nguyệt, nhưng không thể xua đi vẻ lạnh lẽo toát ra từ dung nhan tuyệt mỹ, băng giá của nàng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo những hoạt động nhộn nhịp bên dưới, nhưng tâm trí nàng lại đang chìm sâu vào một cuộc chiến nội tâm dữ dội, hơn cả sự mệt mỏi thể chất do cạn kiệt linh lực. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng vẫn mờ nhạt, ánh sáng đã không còn, tựa như một viên ngọc vô tri, vô giác, chỉ còn lại vẻ đẹp hình thức trống rỗng. Nó là biểu tượng rõ rệt nhất cho quá trình "mất người" đang gặm nhấm linh hồn nàng, một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự tu luyện mà nàng đã lựa chọn, một cái giá mà giờ đây nàng bắt đầu cảm thấy quá đắt đỏ. Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực, cái lạnh lẽo len lỏi đến từng thớ thịt, không còn chỉ là sự cô độc của người tu tiên, mà là một nỗi sợ hãi thực sự về sự biến mất của chính bản thân.
"Trưởng lão, người nghĩ sao về phương pháp của Tạ tiên sinh?" Dương Quân phá vỡ sự im lặng bao trùm, giọng anh chất chứa sự hoang mang và khao khát tìm kiếm câu trả lời. Anh, với khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết của một đệ tử tu sĩ, đã từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường tu tiên, vào sức mạnh vô biên của linh lực có thể trấn áp mọi thứ. Nhưng những gì anh chứng kiến đêm qua đã làm lung lay tận gốc rễ những niềm tin đó, như một cơn địa chấn vô hình xé toang bức tường lý tưởng mà anh đã xây dựng. "Thật sự... vượt quá hiểu biết của chúng ta. Sức mạnh của chúng ta, phép thuật uyên thâm của Thái Huyền Tông... lại không thể làm gì. Trong khi Tạ tiên sinh chỉ cần... vài lời, vài cử chỉ, mà hóa giải được nguy nan." Anh bối rối, không thể sắp xếp nổi những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu mình, chúng như những con sóng dữ dội xô đập vào nhau.
Lăng Nguyệt không trả lời trực tiếp. Nàng khẽ vuốt nhẹ Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự lạnh lẽo vô hồn từ nó truyền vào đầu ngón tay. Trong tâm trí nàng, một câu hỏi khắc khoải vang vọng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa hư vô: *Sức mạnh tu vi ngàn năm của ta... lại không bằng một lời nói của phàm nhân? Cái giá của sự bất lực... là gì?* Nàng đã dùng cả sinh mệnh, cả linh hồn để theo đuổi con đường trường sinh, con đường sức mạnh tuyệt đối, con đường trở thành một vị tiên nhân vĩ đại, trấn giữ Thiên Đạo. Nàng đã từ bỏ biết bao nhiêu thứ, hy sinh bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu ký ức, bao nhiêu phần nhân tính để đạt được cảnh giới hiện tại. Nàng đã tin rằng đó là con đường duy nhất để bảo vệ chúng sinh, để duy trì trật tự của thế giới đang suy yếu. Nhưng giờ đây, một phàm nhân, không có chút tu vi nào, lại dễ dàng làm được điều mà nàng và hàng trăm tu sĩ khác bó tay. Sự thật này như một nhát dao đâm thẳng vào lý tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức nàng từ ngàn năm qua. Nỗi thất vọng, sự hoài nghi, và cả một chút... ghen tị vô thức, trộn lẫn vào nhau, tạo thành một mớ cảm xúc phức tạp mà nàng chưa từng trải qua, thậm chí còn không biết cách gọi tên chúng.
Nàng nhớ lại cảm giác trống rỗng khi Nguyệt Quang Trâm mờ đi, cảm giác như một phần của chính mình đã vụt mất, không thể tìm lại. Nàng đã quen với sự lạnh lùng, với việc tách mình khỏi những cảm xúc phàm tục, coi đó là một phần tất yếu của quá trình tu luyện, một dấu hiệu của sự siêu việt. Nhưng đêm qua, khi đối mặt với sự bất lực tột cùng, sự "mất người" đó lại trở nên rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết, không còn là một cái giá chấp nhận được, mà là một vết thương hở miệng, rỉ máu, cảnh báo về một sự sụp đổ đang đến gần.
Dương Quân nhìn Lăng Nguyệt, thấy vẻ mặt trầm tư, u uẩn của nàng, anh cũng lặng lẽ quay đi, để nàng chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình. Anh biết, vị trưởng lão mà anh kính trọng đang trải qua một sự đấu tranh lớn lao, một cuộc khủng hoảng niềm tin. Bản thân anh cũng không khác gì. Anh đã từng coi Tạ Trần là một người kỳ lạ, một kẻ khờ dại khi từ bỏ tiên duyên, quay lưng lại với con đường vinh quang mà bao người mơ ước. Nhưng giờ đây, sự "khờ dại" ấy lại đang chứng minh một chân lý khác, một con đường khác, mà anh chưa từng dám nghĩ tới, chưa từng dám hình dung. Liệu tất cả những năm tháng tu luyện của anh, những khổ cực mà anh đã trải qua, có thật sự là đúng đắn? Hay anh đã bỏ lỡ một điều gì đó quan trọng hơn, một điều mà Tạ Trần, một phàm nhân yếu ớt trong mắt tu sĩ, lại nắm giữ rõ ràng đến vậy?
Bình minh dần lên cao hơn, những tia nắng vàng yếu ớt đã trở nên rõ ràng hơn, chiếu rọi lên Thị Trấn An Bình, mang theo một chút ấm áp, xua đi phần nào cái lạnh giá của buổi sớm. Mùi gỗ tươi từ những thanh ván mới, mùi đất ẩm và mùi thức ăn từ các quán hàng đang mở cửa hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí của sự hồi sinh. Nhưng trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân, một nỗi lo lắng vô hình vẫn còn đó, ẩn hiện như bóng ma, lơ lửng trong không khí. Những sự kiện liên tiếp xảy ra, từ Bắc Hải Băng Cung đến Thị Trấn An Bình, đều cho thấy một sự thật đáng sợ: Thiên Đạo đang suy yếu, và những phương pháp cũ kỹ, dựa vào sức mạnh linh lực của tiên môn đang dần trở nên vô dụng. Một kỷ nguyên mới đang đến, nhưng liệu nó sẽ mang đến sự cứu rỗi, hay chỉ là sự sụp đổ hoàn toàn? Câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, nặng trĩu như một lời tiên tri.
***
Chiều muộn cùng ngày, khi nắng vàng đã ngả về phía tây, nhuộm một màu cam dịu lên mặt sông Vọng Giang, Tạ Trần ngồi tại Quán Trà Vọng Giang, bên cửa sổ mở rộng. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi nước mát lành từ dòng sông và mùi hương của hoa cỏ ven bờ, xen lẫn chút mùi trà thanh khiết. Hắn bình thản nhấp một ngụm trà nóng, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh trong chén sứ men xanh, vị trà đắng chát nhưng hậu vị ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng. Ánh mắt hắn dõi theo những con thuyền nhỏ lững lờ trôi xuôi dòng, tựa như những mảnh đời vô thường trôi nổi giữa dòng chảy của số phận, không cưỡng lại, không đấu tranh, chỉ thuận theo. Dáng người hắn vẫn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, không chút vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng ở hắn toát lên một vẻ thanh tĩnh lạ thường, như thể mọi biến cố của thế gian đều không thể chạm tới được nội tâm sâu thẳm ấy. Hắn mang trên mình một gánh nặng vô hình, là sự thấu hiểu về nhân quả, nhưng lại chọn cách đối mặt với nó bằng sự điềm nhiên, không vội vã.
Đối diện hắn là Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ như tuyết, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, sắc sảo và nụ cười hiền hậu, ẩn chứa sự từng trải của một người đã nhìn thấu sự đời. Lão gật gù, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà, vẻ mặt thấu hiểu như đã nhìn thấu mọi chuyện trên đời, cả những điều chưa được nói ra. Cây rìu gỗ cũ kỹ, sáng bóng vì được mài dũa và sử dụng thường xuyên, vẫn nằm gọn bên cạnh ghế của lão, một biểu tượng của cuộc đời gắn liền với núi rừng và sự giản dị, mộc mạc.
Đúng lúc đó, Dương Quân bước vào quán trà. Vẻ mặt anh giờ đây không còn sự hoang mang tột độ của buổi sáng, mà thay vào đó là một sự cung kính sâu sắc và một khao khát cháy bỏng muốn được khai mở, được tìm thấy một con đường mới. Anh nhìn thấy Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu, khẽ cúi người chào hỏi chủ quán, rồi chậm rãi bước đến bàn của Tạ Trần, mỗi bước chân như chứa đựng một nỗi trăn trở nặng nề.
"Tạ tiên sinh," Dương Quân lên tiếng, giọng anh trầm hẳn, khác với sự dứt khoát và nhiệt huyết thường thấy. Anh chắp tay hành lễ, ánh mắt không rời khỏi Tạ Trần. "Xin người chỉ giáo. Đêm qua... điều gì đã khiến đàn yêu thú thay đổi như vậy? Chúng ta đã dùng hết sức mạnh, nhưng vô ích." Ánh mắt anh đầy vẻ ngưỡng mộ, nhưng cũng không che giấu được sự bối rối về những gì đã xảy ra, về sự bất lực của tu vi trước một vấn đề tưởng chừng đơn giản. Anh đã dành cả đời để tu luyện, để tin vào sức mạnh của linh lực, vào đạo lý tiên gia, nhưng giờ đây, niềm tin đó đang bị thử thách một cách nghiệt ngã, như một bức tường đã xây vững chắc bỗng nứt toác.
Tạ Trần không vội trả lời. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận sự ấm áp của chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay. Hắn nhìn ra sông Vọng Giang, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt, vẽ nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo trên mặt nước. "Đàn yêu thú cũng là sinh linh, Dương Quân công tử," hắn nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng vang vọng một sự thấu hiểu sâu sắc, vượt lên trên mọi giới hạn. "Khi linh khí hỗn loạn, bởi lời nguyền Thượng Cổ đang ngày càng trở nên mạnh mẽ, chúng cảm nhận sự đau đớn, sợ hãi, mất đi lý trí. Chúng không tấn công vì hung hãn bẩm sinh, vì ác ý, mà vì mất phương hướng, tìm kiếm sự an ủi, một lối thoát khỏi sự giày vò. Chúng bị đẩy đến bước đường cùng bởi linh khí biến chất, bởi sự suy yếu của Thiên Đạo đang gặm nhấm vạn vật. Ta chỉ đơn thuần... giúp chúng tìm được con đường bớt đau đớn hơn, một lối đi thuận với bản năng bị biến dạng của chúng. Ta không diệt trừ chúng, mà là dẫn dắt, hòa giải."
Ông Lão Tiều Phu gật gù, vuốt chòm râu bạc. "Lời tiên sinh nói chí lý. Lão phu thấy, vạn vật đều có lý lẽ của nó, đều có nhân quả riêng của nó. Sức mạnh chỉ có thể trấn áp nhất thời, đẩy lùi mối nguy trong chốc lát, nhưng không thể thấu hiểu tận gốc rễ vấn đề, không thể hóa giải được mâu thuẫn sâu xa. Con người muốn săn thú rừng, nếu chỉ dùng gươm đao, sẽ chỉ nhận lại sự phản kháng dữ dội, sự hận thù không dứt. Nhưng nếu hiểu được thói quen của chúng, biết được cây trái chúng yêu thích, biết được con đường chúng thường đi, thì việc dụ chúng về, hay khiến chúng rời đi, lại dễ dàng hơn nhiều, không cần tốn một giọt máu. Sức mạnh là để bảo vệ, nhưng trí tuệ là để hóa giải và kiến tạo."
Dương Quân lắng nghe từng lời, đôi mắt sáng dần lên như thể một tấm màn che đã được vén, để lộ ra một cảnh tượng hoàn toàn mới mẻ. Anh cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua tâm trí, khai mở những điều mà anh chưa từng dám nghĩ tới. "Nhưng... tu luyện cả đời, chẳng lẽ chỉ để... bất lực trước bản năng, trước những thứ mà chúng ta không thể dùng linh lực để chiến thắng?" Anh hỏi, giọng nói mang một sự thất vọng sâu sắc, hòa lẫn với nỗi khao khát tìm kiếm chân lý. Anh đã từng nghĩ, tu vi càng cao, càng có thể giải quyết mọi vấn đề, càng gần với "đạo". Nhưng hiện thực lại phũ phàng đến vậy, vạch trần sự yếu kém của cái gọi là "sức mạnh tuyệt đối".
Tạ Trần quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt hắn sâu thẳm như hồ nước tĩnh lặng, ẩn chứa vô vàn triết lý. "Con đường tu luyện là để tìm kiếm chân lý, không phải để trốn tránh bản năng. Bản năng không phải là kẻ thù, mà là một phần của vạn vật, một phần của Thiên Đạo. Cái giá của sự bất lực... nằm ở sự cố chấp, ở việc chỉ nhìn thấy một con đường duy nhất, chỉ tin vào một loại sức mạnh duy nhất, mà bỏ qua mọi khả năng khác." Hắn nói khẽ, nhưng từng lời lại vang vọng, như gõ vào tận sâu thẳm tâm can của Dương Quân, và cả một bóng hình ẩn mình trong màn đêm. "Chúng ta cố chấp vào việc phải dùng linh lực để chiến thắng, mà quên mất rằng, đôi khi, sự chiến thắng không nằm ở việc tiêu diệt, mà nằm ở việc thấu hiểu và hòa hợp. Đó là điều mà nhiều tu sĩ đã 'mất người' khi tu luyện, họ đã đánh mất khả năng cảm nhận, khả năng thấu hiểu những điều tưởng chừng như đơn giản nhất, những bản năng nguyên thủy nhất của vạn vật."
Ẩn mình sau tán cây liễu rủ ven sông, thân ảnh bạch y của Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng bất động, như một pho tượng tạc từ băng tuyết. Từng lời của Tạ Trần, dù không nói trực tiếp với nàng, lại như những mũi kim châm thẳng vào trái tim đang hóa đá của nàng, xuyên thấu qua lớp băng lạnh giá mà nàng đã tạo ra để bảo vệ chính mình. Nàng đã đến Quán Trà Vọng Giang theo Dương Quân, một phần vì tò mò, một phần vì nỗi bối rối không thể giải tỏa. Nhưng nàng không ngờ rằng những lời nói bình dị, không chút linh lực của Tạ Trần lại có sức công phá mạnh mẽ đến vậy, làm rung chuyển tận gốc rễ niềm tin ngàn năm của nàng.
*Cố chấp...?* Trong tâm trí nàng, âm vang giọng nói trầm tĩnh của Tạ Trần, như một khúc ca bỏ quên giờ đây chợt thức tỉnh. *Chẳng lẽ ta đã cố chấp suốt ngàn năm qua? Cái giá của sự bất lực... là sự mất người? Ta đã mất bao nhiêu rồi?* Nàng khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự lạnh lẽo vô hồn từ nó, một sự lạnh lẽo giờ đây không chỉ là của vật vô tri, mà còn là sự phản chiếu của chính linh hồn nàng. Chính nàng cũng đã cố chấp. Cố chấp vào sự vĩnh cửu, vào sức mạnh tuyệt đối, vào con đường "chân lý" mà tiên môn đã vạch ra. Nàng đã cố chấp cho rằng chỉ có tu luyện, chỉ có linh lực mới có thể giải quyết mọi vấn đề, trấn áp mọi hỗn loạn. Nàng đã cố chấp đến mức nào, để rồi đánh mất đi những cảm xúc, những ký ức, những phần nhân tính đã từng là của mình, để trở thành một tồn tại lạnh lẽo, xa cách?
Tạ Trần không cố gắng diệt yêu thú, hắn chỉ dẫn dắt chúng. Hắn không dùng sức mạnh, hắn dùng sự thấu hiểu. Sự khác biệt ấy, nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa vĩ đại, đã đảo lộn toàn bộ nhận thức của Lăng Nguyệt, như một cơn chấn động địa tâm. Nàng đã từng coi những cảm xúc, những yếu mềm của phàm nhân là chướng ngại vật trên con đường tu luyện, là những sợi dây trói buộc cần phải cắt đứt để siêu thoát. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, chính sự "mất người" đó đã khiến nàng trở nên mù quáng, bất lực trước những vấn đề tưởng chừng như đơn giản nhất, những bản năng cơ bản nhất của vạn vật. Nguyệt Quang Trâm mờ nhạt trên tóc nàng như một lời nhắc nhừng không ngừng về cái giá nàng đã phải trả, và nỗi sợ hãi về việc hoàn toàn đánh mất chính mình, trở thành một linh hồn trống rỗng, bắt đầu len lỏi, cào xé trong tâm hồn nàng.
Dương Quân vẫn đứng đó, chìm vào suy nghĩ, không nói nên lời. Những lời của Tạ Trần đã mở ra một chân trời mới trong tâm trí anh, vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác về "đạo". Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn, một con đường mà anh chưa từng dám tưởng tượng, một con đường không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn dựa vào trí tuệ, vào sự thấu hiểu. Anh đã từng coi việc tìm kiếm sức mạnh là mục tiêu duy nhất để bảo vệ chúng sinh. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, có lẽ, việc tìm kiếm sự thấu hiểu mới là chân lý thực sự, là con đường để đạt đến sự trọn vẹn, không chỉ cho bản thân mà còn cho thế giới.
Dòng sông Vọng Giang vẫn êm đềm chảy, tiếng chim đêm bắt đầu cất tiếng hót líu lo trong các bụi cây ven bờ. Những tia nắng chiều cuối cùng cũng dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, bao phủ vạn vật trong một màu đen huyền ảo. Nhưng trong lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử, một tia sáng yếu ớt của sự thức tỉnh bắt đầu le lói, xuyên qua màn sương mù của chấp niệm, hứa hẹn một sự thay đổi lớn lao, một cuộc đối thoại sâu sắc hơn sẽ diễn ra, có lẽ sẽ định hình lại toàn bộ con đường mà nàng đã theo đuổi.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.