Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 52: Bách Thú Phẫn Nộ: Trí Tuệ Định Hướng

Trong ánh chiều tà hắt những vệt đỏ cam lên tán rừng Thanh Phong bạt ngàn, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Gió bắt đầu nổi lên, không phải tiếng gió rì rào quen thuộc mà là những luồng gió lạnh buốt, mang theo hơi thở của một điều gì đó bất thường sắp đến. Từ sâu thẳm cánh rừng, một âm thanh trầm đục, như tiếng đất đá nứt vỡ, bắt đầu vọng lại, mỗi lúc một gần, mỗi lúc một dồn dập, xé toạc màn tĩnh mịch. Bầu trời nhanh chóng sẫm màu, những đám mây đen kịt vần vũ như bàn tay khổng lồ của một vị thần phẫn nộ, che lấp đi ánh dương cuối cùng.

“Chúng đến rồi!” Một tiếng la thất thanh vang lên từ tiền tuyến, nơi các tu sĩ của Thái Huyền Tông đang cố gắng thiết lập phòng tuyến tạm thời.

Quả nhiên, ngay sau lời cảnh báo đó, từ lùm cây rậm rạp rìa Rừng Thanh Phong, một làn sóng đen kịt bắt đầu tràn ra. Không phải một hai con, mà là cả một đàn yêu thú khổng lồ, đủ mọi chủng loại, đủ mọi hình thù. Có những con hổ vằn thân hình vạm vỡ nhưng lông xù xì dị thường, đôi mắt đỏ ngầu như máu. Có những con sói tru rít với bộ lông cứng như thép, móng vuốt dài ngoẵng khát máu. Những con yêu xà thân mình to như cột đình trườn lổm ngổm, vảy ánh lên màu xanh xám chết chóc. Chúng không di chuyển theo một trật tự nào, mà là một dòng lũ hỗn loạn, điên cuồng, lao thẳng về phía Thị Trấn An Bình đang ẩn mình dưới thung lũng.

Linh khí từ những con yêu thú này không chỉ nồng đậm, mà còn mang theo một mùi hôi tanh khó chịu, lẫn với mùi ozone cháy khét nhẹ, một dấu hiệu rõ ràng của sự biến chất. Chúng gầm gừ, tru rít, tiếng kêu thê lương của bầy đàn hòa vào tiếng gió rít gào, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Hàng ngàn con mắt đỏ quạch phản chiếu ánh sáng mờ ảo của hoàng hôn, hằn lên sự hung tàn và nỗi đau vô hình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vận bạch y tinh khôi, đứng vững vàng giữa hàng ngũ các tu sĩ, dù dung nhan tuyệt mỹ vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén đã lộ rõ sự căng thẳng. Nàng đưa tay vung kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén như băng tuyết bay ra, chém nát một con yêu hổ đang lao tới. Nhưng ngay lập tức, hai ba con khác lại xông lên, không hề sợ hãi.

“Chúng quá nhiều! Linh khí của chúng... bị biến chất! Cẩn thận!” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm, cố gắng trấn an các tu sĩ trẻ đang hoảng loạn. Nàng cảm nhận rõ ràng sự bất thường trong linh khí của yêu thú. Nó không phải linh khí bình thường của sinh vật, mà là một thứ hỗn tạp, bị vặn vẹo, khiến chúng trở nên hung bạo một cách phi lý, như thể chúng đang bị một cơn điên loạn nào đó giày vò.

Dương Quân, đứng ngay bên cạnh Lăng Nguyệt, ra sức thi triển pháp quyết, từng luồng hỏa diễm, từng đạo kiếm quang rực rỡ được phóng ra, tiêu diệt hàng chục con yêu thú. Nhưng mỗi khi một con ngã xuống, dường như ba con khác lại thế chỗ, không ngừng nghỉ. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán anh, vẻ tuấn tú thường ngày giờ đây nhuốm màu lo âu. Anh cảm thấy linh khí trong cơ thể đang tiêu hao nhanh chóng, và điều đáng sợ hơn là, các phép thuật của anh dường như chỉ gây ra sự tức giận, chứ không phải sự sợ hãi hay đau đớn cho bầy yêu thú.

“Sư tổ, phép thuật của chúng ta không hiệu quả hoàn toàn! Chúng dường như không cảm nhận được đau đớn!” Dương Quân gằn giọng, thanh kiếm trong tay xoay chuyển linh hoạt, chặn đứng một con yêu lang. Anh nhận ra rằng, dù có thể gây thương tích, nhưng tu vi của họ không thể dập tắt được sự điên cuồng trong mắt những con yêu thú này. Chúng giống như những cái xác không hồn, chỉ biết lao về phía trước, bị một thứ sức mạnh vô hình nào đó thúc đẩy.

Dưới chân đồi, ở lối vào thị trấn, Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, đang cùng hàng trăm dân làng tay cầm giáo mác, cung tên, dựng lên một hàng rào phòng thủ thô sơ. Ánh lửa từ những ngọn đuốc bập bùng chiếu rõ sự hoảng loạn và quyết tâm trên khuôn mặt họ. Tiếng la hét, tiếng khóc của trẻ con hòa lẫn vào tiếng gió và tiếng gầm rú của yêu thú.

“Mọi người! Lùi lại! Bảo vệ thị trấn!” Thủ Lĩnh Dân Quân gào lên, giọng khản đặc, vừa chỉ huy dân quân vừa cố gắng đẩy lùi những con yêu thú tiền trạm đã xông đến gần. Dù biết sức mình có hạn, nhưng họ không thể lùi bước. Đây là nhà của họ, là nơi con cái họ đang ẩn náu.

Giữa cảnh hỗn loạn đó, trên một gò đất cao hơn, cách tiền tuyến một khoảng, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò, áo vải bố cũ kỹ phấp phới trong gió đêm. Hắn không cầm vũ khí, không thi triển pháp thuật. Khuôn mặt thanh tú của hắn trầm tĩnh đến lạ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, dường như có thể nhìn thấu mọi sự đang diễn ra. Hắn không tham gia vào cuộc chiến, mà chỉ im lặng quan sát. Từng chuyển động của đàn yêu thú, từng đạo pháp của tu sĩ, từng biểu cảm trên khuôn mặt của người dân, tất cả đều được hắn thu vào tầm mắt, như một bức tranh lớn đang dần hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn lắng nghe tiếng gió, tiếng gầm rú, tiếng linh khí biến chất, và cả những tần số rung động vô hình mà chỉ có "Nhân Quả Chi Nhãn" của hắn mới có thể cảm nhận được. Một nỗi mệt mỏi thoáng qua trên gương mặt hắn, nhưng rồi lại nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự tập trung tuyệt đối. Hắn biết, đây không phải là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của sự thấu hiểu.

**Cảnh 2: Một gò đất cao rìa Rừng Thanh Phong - Đêm**

Thời gian trôi qua, màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm Rừng Thanh Phong và Thị Trấn An Bình trong một lớp áo đen kịt, chỉ còn ánh sáng mờ ảo của vầng trăng khuyết và những ngọn đuốc, phép thuật rực rỡ tô điểm cho bức tranh hỗn loạn. Gió lạnh buốt từng đợt táp vào mặt, mang theo mùi hôi tanh của yêu thú và mùi máu tươi đã bắt đầu loang lổ trên mặt đất. Các tu sĩ, dù vẫn kiên cường chống trả, nhưng rõ ràng đã bắt đầu đuối sức. Trận pháp đã bị xuyên thủng nhiều chỗ, một số tu sĩ trẻ đã bị thương, ngã xuống.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi tung ra một chuỗi kiếm khí uy lực, đẩy lùi tạm thời một đợt tấn công dữ dội, nàng bỗng cảm thấy một cơn đau nhói buốt xuyên qua lồng ngực. Không phải là vết thương thể xác, mà là một nỗi đau âm ỉ, quen thuộc, như thể một phần linh hồn nàng đang bị xé toạc. Cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo lan tỏa trong tâm trí, khiến nàng khựng lại trong giây lát. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn đã mờ đi từ Bắc Hải Băng Cung, giờ đây lại càng tối sầm, gần như không còn chút ánh sáng nào. Quá trình "mất người" lại tái phát, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cướp đi một phần cảm xúc, một phần ký ức của nàng, khiến nàng cảm thấy mình ngày càng trở nên vô hồn, lạnh giá. Nàng cắn chặt môi, cố gắng xua đi cảm giác đáng sợ đó, nhưng nó cứ bám riết, như một bóng ma.

Trong khoảnh khắc nàng chùn bước, một con yêu khuyển to lớn, lông lá dựng ngược, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái, đã chớp nhoáng lao qua hàng phòng ngự, nhắm thẳng vào nàng. Dương Quân kịp thời phát hiện, vung kiếm chém tới, nhưng đã quá muộn. Con yêu khuyển há to hàm răng lởm chởm, mùi hôi tanh xộc thẳng vào mũi.

Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, nhanh như chớp, bất ngờ xuất hiện giữa Lăng Nguyệt và con yêu khuyển. Không phải là một tu sĩ nào khác, mà chính là Tạ Trần. Hắn không hề sử dụng bất kỳ phép thuật hay vũ khí nào, chỉ nhẹ nhàng vung tay. Một làn sóng vô hình, như một thứ phép thuật kỳ lạ, phát ra từ lòng bàn tay hắn. Con yêu khuyển đang lao đến, bỗng nhiên rít lên một tiếng đau đớn, thân hình cứng đờ trong không trung, rồi ngã lăn ra đất, giãy giụa một lúc rồi bất động. Nó không chết, mà chỉ là bị một luồng xung kích vô hình làm cho choáng váng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đều sững sờ. Họ nhìn Tạ Trần, rồi nhìn con yêu khuyển nằm bất động. Hắn đã làm gì? Không linh khí, không pháp thuật, chỉ một cử chỉ đơn giản.

Tạ Trần không để tâm đến sự ngạc nhiên của họ. Hắn quay người lại, đối mặt với Lăng Nguyệt và Dương Quân, khuôn mặt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ kiên định.

“Chúng không phải hung tàn vô cớ.” Giọng hắn trầm ấm, vang lên giữa tiếng gầm gừ hỗn loạn của bầy yêu thú, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến mọi người chú ý. “Có một thứ gì đó đang giày vò chúng, một âm thanh, một rung động mà linh khí biến chất đã khuếch đại. Chúng đang chạy trốn khỏi chính nỗi đau của mình.”

Lăng Nguyệt nhíu mày, sự lạnh lẽo của linh khí biến chất và nỗi đau "mất người" khiến tâm trí nàng trở nên mơ hồ, khó nắm bắt lời Tạ Trần. “Ngươi nói cái gì? Âm thanh? Ngươi muốn dẫn dắt chúng đi đâu?” Nàng không hiểu. Từ trước đến nay, yêu thú hung bạo thì diệt trừ, đó là lẽ thường. Chạy trốn khỏi nỗi đau của chính mình? Điều đó nghe thật hoang đường.

Dương Quân cũng bày tỏ sự hoài nghi. Anh đã chứng kiến Tạ Trần hóa giải cơn nguy cấp ở Bắc Hải Băng Cung, nhưng lần này, số lượng và sự hung hãn của yêu thú vượt xa những gì họ từng đối mặt. “Nhưng làm sao một phàm nhân có thể...?” Anh còn chưa dứt lời, Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đã xuất hiện bên cạnh Tạ Trần, đặt tay lên vai hắn.

“Tin hắn đi, tiên tử. Cái đầu của Tạ Trần còn sắc bén hơn cả kiếm của các vị.” Ông Lão nói, giọng chậm rãi, từ tốn, nhưng mang theo một sự tin tưởng tuyệt đối. Ông đã chứng kiến Tạ Trần giải quyết quá nhiều vấn đề bằng cách không giống ai, và lần nào cũng hiệu quả.

Tạ Trần khẽ gật đầu với Ông Lão, rồi lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. “Chúng ta không thể tiêu diệt hết chúng. Linh khí biến chất đã làm hỏng bản năng của chúng. Chúng ta phải dẫn dắt chúng.” Hắn chỉ tay về phía một thung lũng hẹp, khuất sâu hơn về phía Tây của Thị Trấn An Bình, nơi có nhiều tảng đá cổ và những cấu trúc địa chất tự nhiên. “Chỗ đó, những tảng đá cổ chứa đựng một loại năng lượng tự nhiên đặc biệt. Nếu chúng ta có thể điều chỉnh tần số rung động của chúng bằng linh khí, chúng ta có thể tạo ra một âm thanh, một tần số mà yêu thú bị biến chất sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, hoặc đơn giản là một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn để đi theo hướng đó, tránh xa thị trấn. Chúng ta sẽ dùng chính nỗi đau của chúng để dẫn chúng đi.”

Lăng Nguyệt vẫn còn hoài nghi, nhưng nàng nhìn xuống bầy yêu thú đang điên cuồng lao đến, nhìn những tu sĩ đang dần kiệt sức, và nàng cảm thấy nỗi đau "mất người" càng lúc càng cào xé. Nàng nhận ra, phương pháp của tiên môn đã đến giới hạn. Nàng không còn lựa chọn nào khác. “Ngươi muốn chúng ta làm gì?” Giọng nàng lạnh lẽo, nhưng đã có một chút dao động.

Tạ Trần giải thích rõ hơn. Hắn không cần họ chiến đấu, mà cần họ sử dụng linh khí để tác động lên môi trường theo một cách hoàn toàn khác. “Dương Quân, ngươi cần điều khiển linh khí của mình cực kỳ tinh tế, tập trung vào những điểm cụ thể trên các tảng đá mà ta sẽ chỉ. Không phải để phá hủy, mà để kích thích một tần số cộng hưởng. Sư tổ Lăng Nguyệt, ta cần người trấn áp tạm thời một vài điểm xung quanh để tạo thành một hành lang an toàn, đồng thời, linh khí của người sẽ tạo ra một ‘vòng xoáy’ vô hình, khuếch tán tần số đó theo hướng chúng ta muốn.”

Cả Lăng Nguyệt và Dương Quân đều cảm thấy khó tin. Từ trước đến nay, linh khí luôn được dùng để công kích, phòng ngự, hoặc hỗ trợ tu luyện. Chưa bao giờ họ nghĩ đến việc dùng nó để “nói chuyện” với đá, để “dẫn dắt” yêu thú. Nhưng nhìn vào sự bình tĩnh đến lạ của Tạ Trần, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả nhân quả luân hồi, họ không còn cách nào khác ngoài việc tin tưởng. Dù còn nghi ngờ, nhưng họ đã bị dồn vào đường cùng.

**Cảnh 3: Thung lũng hẹp rìa Thị Trấn An Bình - Đêm khuya**

Theo chỉ dẫn của Tạ Trần, một nhóm tu sĩ do Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân dẫn đầu đã nhanh chóng di chuyển đến thung lũng hẹp rìa Thị Trấn An Bình. Đêm khuya đã bao phủ hoàn toàn, sương mù bắt đầu giăng mắc, quấn quýt quanh những tảng đá cổ thụ và thân cây già cỗi, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lạnh lẽo. Tiếng gầm rú của đàn yêu thú từ phía xa vọng lại vẫn còn đó, nhưng đã có vẻ xa xăm hơn một chút, cho thấy chúng vẫn đang bị giữ chân bởi hàng phòng tuyến tạm thời của các tu sĩ khác.

“Chính là ở đây!” Tạ Trần chỉ vào một tảng đá khổng lồ, sần sùi rêu phong, nằm sâu trong thung lũng. Hắn không chút do dự, bước thẳng đến, đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của nó. “Dương Quân, tập trung linh khí vào tảng đá này, theo nhịp điệu ta nói! Linh khí phải tinh tế, không quá mạnh bạo, mà như một dòng nước chảy nhẹ nhàng, thấm vào từng thớ đá.”

Dương Quân gật đầu, khuôn mặt vẫn còn vẻ hoài nghi nhưng đã pha lẫn sự quyết tâm. Anh tiến lên, đặt tay lên tảng đá đối diện với Tạ Trần. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi dòng linh khí đang cuộn trào trong đan điền. Từ trước đến nay, anh chỉ quen dùng linh khí để phát ra những chiêu thức mạnh mẽ, hủy diệt. Việc điều khiển linh khí một cách tinh tế như thế này, để “kích thích” một vật thể vô tri, là một thử thách hoàn toàn mới. Anh cảm thấy như mình đang mò mẫm trong bóng tối, nhưng ánh mắt kiên định của Tạ Trần đã cho anh một điểm tựa.

Khi linh khí của Dương Quân bắt đầu chảy vào tảng đá, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa. Tảng đá không hề vỡ vụn, mà thay vào đó, nó bắt đầu rung lên nhè nhẹ, như một trái tim đang đập. Một âm thanh trầm thấp, như tiếng ngân vang của một chiếc chuông cổ xưa, bắt đầu lan tỏa trong không khí, vô hình nhưng lại hữu hình một cách kỳ lạ. Âm thanh đó không chói tai, mà lại có một sự dịu dàng, như tiếng ru, khiến người ta cảm thấy tâm hồn được xoa dịu.

“Đúng vậy, duy trì nhịp điệu đó!” Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn sắc bén theo dõi từng gợn sóng của linh khí, từng dao động nhỏ nhất của tảng đá. Hắn không ngừng điều chỉnh, chỉ dẫn Dương Quân, như một nhạc trưởng đang chỉ huy một bản giao hưởng phức tạp. Hắn liên tục thay đổi vị trí tay, đặt lên những điểm khác nhau trên bề mặt tảng đá, mỗi lần như vậy, âm thanh lại thay đổi một chút, lúc trầm hơn, lúc bổng hơn, tạo thành một giai điệu kỳ lạ, dường như đang “trò chuyện” với tự nhiên.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, nàng không tham gia trực tiếp vào việc điều khiển linh khí, mà được Tạ Trần chỉ định một nhiệm vụ khác: trấn áp các điểm linh khí biến chất xung quanh thung lũng để tạo thành một hành lang an toàn và định hướng dòng âm thanh rung động. Nàng cắn môi, nhìn Tạ Trần và Dương Quân. Nàng cảm thấy sự bất lực của chính mình. Tu vi của nàng cao thâm, nhưng lại không thể làm được điều mà một phàm nhân đang chỉ dẫn. Nàng phải dùng linh khí để “định hướng” một thứ vô hình, một điều mà nàng chưa từng nghĩ đến trong suốt cuộc đời tu luyện. “Không thể tin được… hắn không dùng một chút sức mạnh nào…” Nàng thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng gió và tiếng ngân vang của đá. Sự kinh ngạc trong nàng lớn đến mức xua tan đi phần nào nỗi đau "mất người" đang cào xé.

Trong khi đó, ở khu vực ngoại ô thị trấn, Ông Lão Tiều Phu và Thủ Lĩnh Dân Quân đang cùng dân làng khác làm công việc của họ. Với sự hướng dẫn tỉ mỉ của Tạ Trần từ trước, họ không trực tiếp chiến đấu, mà tập trung vào việc tạo ra một “con đường dẫn dụ”. Họ di chuyển các tảng đá nhỏ, cành cây khô, tạo thành những chướng ngại vật tự nhiên, khéo léo “lái” dòng chảy của bầy yêu thú đang tiến đến. Không phải là hàng rào kiên cố, mà là những vật cản nhỏ, được sắp đặt một cách có chủ ý, lợi dụng bản năng của yêu thú để chúng tránh né, từ đó chuyển hướng di chuyển. Mùi đất ẩm và mùi gỗ mục xen lẫn với mùi sương đêm và một chút mùi máu đã loang lổ trên mặt đất.

“Nhanh lên! Đừng để chúng tràn vào khu dân cư!” Thủ Lĩnh Dân Quân gào lên, tay vung rìu chặt một thân cây đổ, cùng với mấy thanh niên cường tráng khác, khiêng nó chặn ngang một con đường mòn nhỏ. Dân làng làm việc cật lực, mồ hôi nhễ nhại, nhưng trong mắt họ, ngoài nỗi sợ hãi, còn có một niềm hy vọng mong manh. Họ tin vào Tạ Trần, tin vào những gì hắn đã chỉ dẫn.

Dần dần, điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Từ phía Rừng Thanh Phong, bầy yêu thú đang hung hãn lao đến, bỗng nhiên bắt đầu có dấu hiệu chùn lại. Tiếng gầm gừ của chúng yếu ớt hơn. Chúng không còn xông thẳng vào hàng phòng tuyến của tu sĩ, mà bắt đầu chuyển hướng, như thể chúng đang bị một lực vô hình nào đó kéo đi. Tần số rung động từ các tảng đá trong thung lũng dường như đã lan tỏa, thấm vào không khí, vào tâm trí bị biến chất của chúng. Yêu thú không nhận thức được điều gì đang xảy ra, nhưng bản năng sâu thẳm của chúng, bị biến dạng bởi linh khí hỗn loạn, lại bị “âm thanh” của đá thu hút, dần dần dẫn chúng về phía thung lũng.

“Chúng… chúng đang chuyển hướng!” Dương Quân thở dốc, mắt anh mở lớn vì kinh ngạc. Linh khí của anh đã cạn kiệt, nhưng anh vẫn cố gắng duy trì dòng chảy vào tảng đá. Anh cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với khối đá, với âm thanh mà nó phát ra, và với những con yêu thú đang bị dẫn dắt. “Linh khí… thật sự có thể làm được điều này sao?” Anh thì thầm, không còn là câu hỏi mang tính hoài nghi, mà là một sự ngạc nhiên tột độ, một sự khai sáng.

Tạ Trần không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Ánh mắt hắn vẫn sắc bén, liên tục quan sát sự thay đổi nhỏ nhất trong hành vi của đàn yêu thú, và từng dao động của môi trường. Hắn biết, đây là một trò chơi cân não, một sự điều chỉnh tinh vi của nhân quả. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ đổ vỡ. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi bao trùm, nhưng hắn không thể dừng lại. Hắn phải duy trì sự cân bằng mong manh này, cho đến khi bầy yêu thú hoàn toàn tránh khỏi Thị Trấn An Bình.

**Cảnh 4: Thị Trấn An Bình - Khu vực phòng tuyến tạm thời - Gần sáng**

Khi những vệt nắng đầu tiên của bình minh bắt đầu le lói phía chân trời, xé tan màn sương mù dày đặc bao phủ Thị Trấn An Bình, một sự im lặng lạ thường bao trùm. Tiếng gầm rú hỗn loạn của bầy yêu thú đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua những khe đá và tiếng chim rừng yếu ớt bắt đầu trở lại, như một dấu hiệu của sự bình yên mong manh.

Đàn yêu thú đã hoàn toàn tránh khỏi Thị Trấn An Bình. Chúng không hề bị tiêu diệt, cũng không bị đánh bại, mà chỉ đơn giản là đã được “dẫn dắt” đi theo một hướng khác, sâu vào thung lũng hẹp và sau đó mất hút trong rừng sâu hơn. Chỉ còn lại một vài dấu vết hoang tàn ở vùng ngoại ô: những hàng rào bị xô đổ, những bụi cây bị dẫm nát, và mùi máu tanh đã hòa lẫn vào mùi đất ẩm và sương sớm. Nhưng khu dân cư chính, nơi những ngôi nhà gỗ đơn sơ và những con người yếu ớt đang sinh sống, đã được bảo toàn.

Người dân thị trấn, vẫn còn run rẩy trong các căn nhà, dần dần hé cửa, cautiously nhìn ra. Khi thấy cảnh tượng yên bình lạ thường, họ thở phào nhẹ nhõm, tiếng xì xào bàn tán vang lên, rồi nhanh chóng biến thành những tiếng reo hò mừng rỡ. Họ nhìn về phía Tạ Trần, người đang đứng cạnh Ông Lão Tiều Phu và Thủ Lĩnh Dân Quân trên gò đất cao, với ánh mắt vừa kính nể, vừa khó hiểu. Họ không hiểu hắn đã làm gì, không một phép thuật hoa lệ, không một trận chiến long trời lở đất, nhưng nguy hiểm đã tan biến. Trong mắt họ, Tạ Trần không phải là một tiên nhân, mà là một vị thần hộ mệnh bí ẩn, sử dụng một thứ sức mạnh mà họ không thể nào hình dung.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng đứng đó, cách Tạ Trần một đoạn. Cả hai đều kiệt sức, linh khí trong cơ thể gần như cạn kiệt, nhưng điều khiến họ mệt mỏi hơn cả là sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Họ đã chứng kiến tận mắt một sự thật nghiệt ngã: tu vi cao cường, phép thuật uyên thâm của tiên môn, rốt cuộc lại không hiệu quả bằng trí tuệ thấu hiểu nhân quả của một phàm nhân.

Nguyệt Quang Trâm trên tóc Lăng Nguyệt vẫn mờ, không hề sáng trở lại, như một lời nhắc nhở không ngừng về quá trình "mất người" đang diễn ra trong nàng. Cơn đau trong lồng ngực nàng đã dịu xuống, nhưng cảm giác trống rỗng và lạnh lẽo vẫn còn đó, thậm chí còn rõ ràng hơn khi nàng đối diện với sự thất bại của chính mình và sự chiến thắng của một triết lý hoàn toàn khác. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt phức tạp. Nàng đã tin rằng con đường tu tiên là con đường duy nhất để cứu thế giới, để đạt đến chân lý. Nhưng giờ đây, con đường đó đang dần sụp đổ trước mắt nàng, bị phơi bày sự bất lực. Trong tâm trí nàng, một cuộc chiến mới đã bắt đầu, một cuộc chiến giữa lý tưởng tu tiên ăn sâu vào tiềm thức và sự thật trần trụi về giá trị của trí tuệ phàm nhân.

“Đạo... có phải chỉ là sức mạnh? Hay là sự thấu hiểu?” Lăng Nguyệt thầm thì, giọng nàng khản đặc, như nói với chính mình hơn là với người khác. Câu hỏi đó như một tảng đá đè nặng lên tâm hồn nàng, khiến nàng chìm sâu vào suy tư.

Dương Quân thì lại có một sự thay đổi rõ rệt hơn. Vẻ mặt anh không còn sự hoài nghi hay bối rối, mà thay vào đó là một sự ngưỡng mộ sâu sắc và một khao khát học hỏi. Anh nhìn Tạ Trần, ánh mắt như nhìn vào một bậc thầy vĩ đại. “Tiên sinh... ngươi đã mở ra một con đường khác.” Anh nói, giọng đầy thành kính. Anh đã từng tin rằng tu tiên là con đường duy nhất để trở thành người mạnh mẽ, để bảo vệ chúng sinh. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng sức mạnh không phải là tất cả. Sức mạnh có thể hủy diệt, nhưng trí tuệ mới là thứ có thể dẫn dắt, có thể cứu vãn.

Tạ Trần quay lại, ánh mắt hắn nhìn về phía cánh rừng nơi đàn yêu thú đã đi qua, khuôn mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt mang theo vẻ lo lắng. Hắn thở dài một hơi, một sự mệt mỏi sâu sắc hiện rõ trên gương mặt thư sinh của hắn. “Đây chỉ là cách chữa ngọn, không phải gốc rễ. Thiên Đạo vẫn đang suy tàn, và những gì chúng ta chứng kiến chỉ là khởi đầu.”

Hắn biết, việc dẫn dắt đàn yêu thú tránh khỏi Thị Trấn An Bình chỉ là một giải pháp tạm thời. Nguồn gốc của sự hỗn loạn – linh khí biến chất, lời nguyền Thượng Cổ, các khóa phong ấn đang tan rã – vẫn còn đó, chưa được giải quyết. Cuộc tấn công của yêu thú chỉ là một triệu chứng của căn bệnh trầm kha đang giày vò Thiên Đạo. Sẽ còn nhiều biến cố khác, nhiều mối nguy hiểm hơn nữa xuất hiện. Và hắn, một phàm nhân không mong muốn gì hơn ngoài việc sống một đời bình thường, lại một lần nữa bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả, trở thành "điểm neo" bất đắc dĩ. Gánh nặng vô hình này đè nặng lên đôi vai gầy gò của hắn, khiến hắn cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng, với mỗi lần hắn can thiệp, với mỗi lần hắn "vá trời" theo cách riêng của mình, hắn lại càng thu hút sự chú ý của những thế lực lớn hơn, và con đường "bình thường" của hắn lại càng trở nên xa vời.

Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng lặng lẽ, chìm vào suy tư. Bình minh dần lên, những tia nắng vàng yếu ớt xuyên qua làn sương, chiếu rọi lên Thị Trấn An Bình, mang theo một chút ấm áp, nhưng trong lòng mỗi người, một nỗi lo lắng vô hình vẫn còn đó, ẩn hiện như bóng ma.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free