Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 51: Băng Phong Mệnh Số: Nhân Quả Định Hướng

Cơn đau nhói buốt lên từ tận tâm can, xuyên thấu qua mọi tầng linh lực hộ thể, khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử không thể kìm được một tiếng kêu khẽ, yếu ớt. Nàng ôm chặt lấy ngực, cảm giác như một khối băng giá vô hình đang bóp nghẹt trái tim nàng, rút cạn từng chút hơi ấm cuối cùng. Sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy, đôi môi anh đào vốn luôn kiên định giờ đây run rẩy không thành tiếng, chỉ có hơi thở gấp gáp, mỏng manh như sương khói trong không khí lạnh giá. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc đen nhánh, vốn luôn tỏa ra ánh sáng bạc dịu nhẹ như vầng trăng mùa thu, giờ đây chợt tắt lịm, ánh sáng cuối cùng vụt tắt như một vì sao băng, rơi xuống nền băng cứng rắn với một tiếng “cạch” nhỏ, khô khốc và lạnh lẽo. Âm thanh ấy, trong không gian tịch mịch của Băng Cung, vang vọng như một lời tuyên án, một sự mất mát không thể vãn hồi.

Toàn thân nàng run rẩy dữ dội, không phải vì cái lạnh thấu xương đang bao trùm, mà là vì một nỗi đau nhức nhối trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn, một cảm giác trống rỗng và mất mát không thể gọi tên. Cái gọi là "mất người" mà Lăng Nguyệt đã cảm nhận từ từ, như một dòng nước lạnh thấm qua lớp áo giáp tinh thần, giờ đây đột ngột bùng phát, như một vết thương bị xé toạc, khiến nàng cảm thấy nhân tính của mình đang tan chảy cùng với ánh sáng của Nguyệt Quang Trâm. Ký ức về những kỷ niệm cũ, những cảm xúc tưởng chừng đã chai sạn, bỗng chốc ùa về, rồi lại tan biến như khói sương, để lại một khoảng trống hoang hoác, lạnh lẽo hơn cả băng tuyết. Nàng cảm thấy một phần linh hồn mình đang rời bỏ, một sự bào mòn bản chất mà tu vi cao thâm cũng không thể ngăn cản.

Đúng vào khoảnh khắc Lăng Nguyệt Tiên Tử vật vã với cơn đau nội tại ấy, khối băng cổ thụ khổng lồ, tưởng chừng vĩnh cửu, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những vết nứt nhỏ li ti nhanh chóng lan rộng, biến thành những đường rạn lớn, sâu hoắm, xuyên qua bề mặt trong suốt như gương. Một âm thanh chói tai, tựa như hàng vạn viên pha lê cùng lúc vỡ vụn, vang vọng khắp Băng Cung, xé toạc sự tĩnh mịch ghê người. Từng mảng băng lớn tách ra, rơi xuống với tiếng “ầm ầm” nặng nề, đánh thức cả những tầng đá ngầm sâu nhất.

Từ trong những vết nứt khổng lồ ấy, một luồng linh khí băng hệ hỗn loạn, biến chất cuộn trào ra ngoài, mang theo mùi ozone nồng nặc và một cảm giác thối rữa khó tả, dù nó vẫn là linh khí băng. Cùng lúc đó, những hình thù quái dị bắt đầu trồi lên. Đó không phải là yêu thú thông thường, mà là những thực thể băng giá biến dị, được tạo nên từ linh khí băng hệ nồng đậm nhưng đã bị vặn vẹo. Chúng có hình dáng khi thì giống mãnh thú cổ xưa với những móng vuốt sắc nhọn làm từ băng đen, khi lại như những bóng người vật vờ với đôi mắt trống rỗng, không chút sự sống, nhưng lại ánh lên vẻ khát máu và sát khí nồng nặc. Tiếng rít gào the thé của chúng vang vọng, xuyên thấu không gian, khiến người nghe lạnh sống lưng.

Những thực thể băng giá này, số lượng không nhiều nhưng mỗi con đều mang một sức mạnh đáng sợ, lập tức lao về phía ba người với tốc độ kinh hoàng. Chúng không có vẻ gì là sợ hãi hay do dự, chỉ đơn thuần là những cỗ máy hủy diệt bị linh khí biến chất điều khiển.

Dương Quân, dù đang bối rối trước tình trạng của Lăng Nguyệt Tiên Tử, nhưng bản năng chiến đấu của một tu sĩ đã được rèn luyện vẫn giúp anh phản ứng kịp thời. Anh rút thanh kiếm trường kiếm từ vỏ, mũi kiếm lóe lên ánh sáng xanh lam nhạt, lập tức vận chuyển linh lực, tạo ra một trận pháp hình tròn bao bọc lấy ba người. Trận pháp này, dù mỏng manh, nhưng vẫn đủ để làm chậm bước tiến của những thực thể băng giá đầu tiên. “Tiên tử, cẩn thận!” Giọng anh vang lên đầy lo lắng, xen lẫn sự kiên cường. “Những thứ này… chúng không sợ pháp thuật băng hệ! Chúng ta không thể cầm cự mãi!” Anh đã nhận ra một sự thật đáng sợ: những thực thể này được sinh ra từ chính linh khí băng hệ biến chất, và do đó, phép thuật băng hệ của họ, thay vì trấn áp, lại dường như hòa lẫn vào chúng, hoặc thậm chí còn khiến chúng mạnh hơn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, tuy đang vật vã với cơn đau "mất người", vẫn cố gắng tập trung. Nàng nghiến răng, giơ tay điểm chỉ, Nguyệt Quang Trâm dù đã tắt lịm, nhưng linh lực của nàng vẫn dồi dào. “Khóa phong ấn… đã tan rã!” Nàng thều thào, giọng nói khó nhọc, mang theo sự hoảng loạn hiếm thấy. Nàng tung ra Băng Phách Kiếm Khí hùng mạnh, hàng loạt mũi kiếm băng sắc bén như sương tuyết bắn thẳng vào những thực thể đang lao tới. Linh lực của nàng vốn dĩ thuần khiết, cao ngạo, nhưng khi chạm vào những thực thể băng giá biến dị kia, chúng chỉ thoáng chậm lại rồi lại tiếp tục lao tới, dường như chẳng hề hấn gì. Thậm chí, nàng còn cảm thấy một luồng linh khí hỗn loạn phản phệ ngược trở lại, khiến cơn đau trong lồng ngực nàng càng thêm dữ dội, triệu chứng "mất người" càng rõ rệt, một cảm giác trống rỗng dâng lên, như thể một phần bản thân nàng đang bị những thực thể kia hút lấy. “Ngươi… ngươi đã làm gì, Tạ Trần? Linh khí đang phản phệ ta!” Lời nàng thốt ra, vừa là chất vấn, vừa là sự tuyệt vọng. Tu vi của nàng, niềm tự hào của nàng, dường như vô dụng trước những sinh vật này.

Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của hắn dường như không chút mảy may lay động trước cơn bão linh khí và sự tấn công của những thực thể băng giá. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, nhưng lại không nhìn vào những kẻ tấn công. Hắn nhắm nghiền mắt, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn hoạt động mạnh mẽ, không phải để nhìn thấy bằng nhục nhãn, mà để cảm nhận, để thấu hiểu dòng chảy nhân quả đang cuộn trào quanh đây. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, không phải là sự bùng nổ vô tri, mà là một sự giằng xé, một nỗi thống khổ sâu sắc. “Trấn áp không phải là giải pháp,” hắn nói, giọng điệu trầm tĩnh lạ thường giữa tiếng rít gào và tiếng pháp thuật va chạm. “Chúng không phải là kẻ thù, mà là những linh hồn bị mắc kẹt.” Lời nói của hắn như một làn gió lạnh thổi qua tâm trí của Lăng Nguyệt và Dương Quân, khiến họ vừa bối rối, vừa cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ về một sự thật vượt xa hiểu biết của mình. Trong tâm thức Tạ Trần, hắn không thấy sự thù địch tuyệt đối, mà là một sự khao khát điên cuồng, một sự tìm kiếm vô vọng. Những thực thể này, chúng chỉ là những biểu hiện bên ngoài của một nỗi đau lớn hơn, một sự vặn vẹo của bản chất tự nhiên do lời nguyền Thượng Cổ và sự can thiệp có chủ đích đã gây ra. Chúng giống như những đứa trẻ lạc mẹ trong đêm đông giá lạnh, gào thét không ngừng, nhưng lại không biết phải đi đâu, về đâu.

***

Trong khi Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn còn bàng hoàng vì sự bất lực của tu vi và cơn đau "mất người" đang giày vò, còn Dương Quân cố gắng duy trì trận pháp phòng ngự mỏng manh, Tạ Trần từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn không còn chỉ là sự điềm tĩnh thường ngày, mà ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đã nhìn thấy toàn bộ bức tranh nhân quả phức tạp đang diễn ra trước mắt. Hắn không vội vàng hành động, mà chậm rãi bước tới, dường như chẳng mảy may để tâm đến những thực thể băng giá đang điên cuồng lao tới. Chúng chỉ cách hắn vài trượng, nhưng lại không thể xuyên qua lớp màn phòng ngự của Dương Quân, càng không thể chạm vào hắn.

“Ngươi nói chúng có mục đích?” Lăng Nguyệt Tiên Tử hỏi, giọng nàng vẫn còn run rẩy, nhưng đã mang theo một chút nghi ngờ và tò mò. Nàng vẫn ôm chặt ngực, cảm giác trống rỗng trong tâm hồn khiến nàng khó chịu đến tột cùng, nhưng lời nói của Tạ Trần đã thu hút sự chú ý của nàng. “Chúng chỉ là yêu ma bị linh khí biến chất, đang hủy diệt mọi thứ, muốn cắn xé chúng ta! Đó là bản năng của chúng!” Trong tư tưởng của một tiên tử đã tu luyện hàng trăm năm, yêu ma chính là yêu ma, là đối tượng cần phải trấn áp, tiêu diệt. Sự suy yếu của Thiên Đạo chỉ khiến chúng trở nên hung bạo hơn, chứ không thể ban cho chúng một "mục đích" nào khác ngoài sự hỗn loạn.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài khẽ lay động trong không khí lạnh giá. “Không phải.” Hắn nói, giọng điệu trầm ấm, như muốn xoa dịu đi sự hỗn loạn xung quanh, nhưng cũng mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. “Chúng là những mảnh vỡ của linh hồn băng giá, bị giam cầm quá lâu dưới khóa phong ấn Thượng Cổ. Cơn thịnh nộ của chúng không phải là sự tấn công, mà là tiếng kêu đau đớn, khao khát được trở về với nguyên bản.” Hắn dùng ánh mắt sâu thẳm của mình quét qua từng thực thể, như thể đang nhìn thấu vào tận cùng bản chất của chúng. “Chúng đang bị một lực hút vô hình dẫn dắt, một ‘chấp niệm’ sâu sắc của những linh vật bị giam cầm đang khao khát sự giải thoát, khao khát được trở về với dòng chảy tự nhiên của linh khí băng hệ, nơi chúng thực sự thuộc về.”

Dương Quân nheo mắt, cố gắng hiểu lời Tạ Trần. Anh chưa từng nghe thấy thuyết nào như vậy trong các thư tịch tiên môn. Yêu ma, theo giáo điều, là những kẻ đã đánh mất bản tính, bị dục vọng hoặc linh khí biến chất mà trở nên hung tàn. Nhưng Tạ Trần lại nói chúng có "chấp niệm", có "khao khát". Anh nhìn những thực thể băng giá đang điên cuồng va vào trận pháp, chúng không ngừng gào thét, những tiếng rít gào the thé ấy giờ đây nghe như những tiếng than khóc, một nỗi thống khổ không thể diễn tả.

“Lực hút vô hình nào?” Lăng Nguyệt Tiên Tử chất vấn, nàng vẫn không hoàn toàn tin tưởng, nhưng sự bất lực của nàng trước những thực thể này đã khiến nàng buộc phải lắng nghe. Nàng nhớ lại cảm giác 'mất người' của chính mình, cảm giác trống rỗng khi nhân tính rời bỏ. Phải chăng, những thực thể này cũng đang "mất người" theo một cách khác, mất đi bản chất nguyên thủy của chúng?

“Chính là nguồn gốc của chúng,” Tạ Trần đáp, hắn đưa tay chỉ về phía khối băng cổ thụ đang nứt vỡ, nơi vẫn không ngừng tuôn trào linh khí biến chất và những thực thể mới. “Những mảnh vỡ này tìm về nơi chúng được sinh ra, như hạt mưa tìm về biển cả. Nhưng khối băng đó, nó đã bị biến chất quá nặng nề, và lời nguyền Thượng Cổ đã bóp méo mọi thứ. Chúng không thể trở về nguyên bản, nên chúng điên cuồng tìm kiếm, điên cuồng hủy diệt những thứ xung quanh, vì chúng không thể tìm thấy lối thoát.” Hắn giải thích một cách chậm rãi, như thể đang giảng giải một đạo lý hiển nhiên cho hai tu sĩ đầy hoài nghi.

Tạ Trần chỉ vào một thực thể băng giá có hình dáng giống một con sói khổng lồ, đang chuẩn bị lao vào một điểm yếu trên trận pháp của Dương Quân. “Thực thể th��� nhất, nó sẽ lao vào vách băng bên trái của ngươi, nơi linh khí có dấu hiệu suy yếu nhẹ do bị kéo giãn quá mức. Sau đó, nó sẽ ngưng tụ linh khí băng hệ rồi tan rã ở phía bắc, tạo ra một luồng khí lạnh cực đoan trong ba hơi thở.”

Ngay lập tức, con sói băng đó làm đúng như lời Tạ Trần nói. Nó lao thẳng vào điểm yếu, khiến trận pháp của Dương Quân rung chuyển dữ dội. Sau đó, nó dừng lại, thân thể nó bắt đầu phát ra ánh sáng xanh lam chói mắt, rồi tan biến thành một làn khói trắng lạnh lẽo, một luồng khí lạnh cực đoan thực sự bao trùm không gian phía bắc trong ba hơi thở, khiến nhiệt độ khu vực đó giảm xuống đột ngột.

Dương Quân kinh ngạc đến mức đánh rơi cả chuôi kiếm. Anh vội vã siết chặt lại, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ khó tin. “Ngươi… ngươi làm sao biết được?”

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn tiếp tục chỉ vào một thực thể khác, một bóng người băng giá đang lơ lửng giữa không trung. “Thực thể thứ hai, nó sẽ không tấn công trực diện. Nó sẽ lượn vòng ba lần quanh trụ băng phía trước, sau đó phát ra một sóng xung kích linh khí yếu ớt, mục đích là để phân tán sự chú ý, rồi sẽ cố gắng đột nhập vào khe nứt phía trên, nơi khối băng bị nứt lớn nhất.”

Và quả nhiên, thực thể đó hành động y hệt. Nó lượn ba vòng, tạo ra một làn sóng xung kích nhỏ khiến Dương Quân thoáng giật mình, rồi nó bay vút lên, cố gắng len lỏi vào một khe nứt nhỏ trên khối băng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử chứng kiến tất cả, sự hoài nghi trong nàng dần chuyển thành kinh ngạc. Nàng từng thấy các tu sĩ tài giỏi dự đoán đường đi của yêu thú dựa vào kinh nghiệm và sự nhạy bén, nhưng Tạ Trần lại có thể dự đoán một cách chính xác đến từng chi tiết nhỏ, ngay cả mục đích hành động của những sinh vật được sinh ra từ linh khí biến chất, điều mà ngay cả giác quan tiên nhân của nàng cũng không thể nào thấu hiểu. Điều này hoàn toàn đối lập với những gì nàng được dạy về yêu thú hay ma vật, chúng vốn được cho là vô tri, chỉ biết phá hoại.

“Đây không phải là sự dự đoán,” Tạ Trần nói, như đọc được suy nghĩ của họ. “Đây là sự thấu hiểu. Khi hiểu rõ bản chất của ‘nhân quả’, của ‘chấp niệm’ và ‘khát vọng’ sâu thẳm bên trong, mọi hành động đều trở nên có quy luật. Chúng không hề ‘hủy diệt’, mà chúng đang ‘tìm kiếm’. Sự hung bạo chỉ là biểu hiện của sự tuyệt vọng khi không thể tìm thấy.” Ánh mắt hắn hướng về phía khối băng nứt vỡ, nơi linh khí vẫn đang cuộn trào dữ dội, như một vết thương hở của Thiên Đạo. “Chúng ta không thể trấn áp cơn khát của một linh hồn bằng bạo lực. Chúng ta phải dẫn lối cho nó tìm về suối nguồn.”

Lời nói của Tạ Trần, dù vẫn mang vẻ triết lý, giờ đây lại mang theo một trọng lượng khác, một sự chắc chắn không thể phủ nhận. Lăng Nguyệt Tiên Tử cắn môi, nàng cảm thấy một sự bối rối sâu sắc. Tu vi của nàng, trí tuệ được rèn giũa hàng trăm năm, dường như trở nên vô dụng trước sự thấu hiểu đơn giản mà sâu sắc của một phàm nhân. Cơn đau "mất người" trong nàng tuy đã tạm lắng, nhưng cảm giác trống rỗng và bất lực vẫn còn đó, khiến nàng phải tự hỏi, liệu con đường tu tiên mà nàng đã chọn, có thực sự là con đường đúng đắn để cứu vãn thế giới này? Hay nó chỉ đang đẩy nàng và Thiên Đạo ngày càng lún sâu vào sự "vô thường" và "chấp niệm" mù quáng?

***

Dương Quân, dù vẫn bối rối trước những lời giải thích của Tạ Trần, nhưng sự kinh ngạc trước khả năng dự đoán chính xác của hắn đã khiến anh hoàn toàn tin tưởng. Anh nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, nhưng cũng không kém phần hoài nghi về lý tưởng tu tiên của chính mình. Nếu tu vi không thể giải quyết vấn đề, vậy thì ý nghĩa của việc tu luyện là gì?

“Vậy… chúng ta phải làm gì?” Dương Quân hỏi, giọng nói anh khẽ rung lên. Anh đã quen với việc dùng sức mạnh để đối phó với nguy hiểm, nhưng Tạ Trần lại nói về “dẫn dắt”, về “suối nguồn”. Điều này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của anh.

Tạ Trần quay sang Dương Quân, ánh mắt hắn dịu đi một chút, như thể đang nhìn thấy một người học trò đầy tiềm năng nhưng còn lạc lối. “Dùng linh khí của ngươi, không phải để tấn công, mà để tạo ra một luồng dẫn dắt. Như dòng sông dẫn nước về biển cả. Nhớ, không phải ép buộc, mà là dẫn dắt chúng tìm về nơi thuộc về.” Hắn chỉ tay vào một điểm trên khối băng cổ thụ, nơi có một vết nứt sâu nhất, nhưng lại không có thực thể nào lao vào. “Nơi đó, là một ‘điểm neo nhân quả’ yếu ớt, một khe hở để linh khí băng hệ nguyên bản có thể thoát ra. Chúng ta sẽ mở rộng nó, tạo thành một con đường.”

Dương Quân gật đầu, dù vẫn còn chút mơ hồ, nhưng anh đã hoàn toàn tuân theo. Anh hít sâu một hơi, vận chuyển linh lực trong cơ thể. Thay vì ngưng tụ thành kiếm khí sắc bén hay trận pháp phòng ngự, anh cố gắng làm theo lời Tạ Trần, điều khiển linh khí của mình thành một luồng năng lượng nhẹ nhàng, mềm mại, như một dòng suối trong vắt. Anh hướng luồng linh khí ấy về phía điểm Tạ Trần đã chỉ, không dùng lực ép buộc, mà dùng sự tinh tế để “kích hoạt” và “mở rộng” vết nứt. Linh khí của anh, vốn mang theo sức mạnh của Thái Huyền Tông, giờ đây lại được sử dụng một cách hoàn toàn khác, như một nghệ nhân đang chạm khắc trên băng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử theo dõi từng cử chỉ của Tạ Trần và Dương Quân. Nàng không tham gia, vì nàng cảm thấy linh khí của mình vẫn còn bị phản phệ bởi sự biến chất của môi trường xung quanh, và tâm trí nàng vẫn đang vật lộn với những cảm giác trống rỗng của sự "mất người". Nhưng nàng không thể rời mắt khỏi cảnh tượng trước mặt. Nàng nhìn thấy linh khí từ tay Dương Quân không hề gây ra sự hủy diệt, mà như một cây cầu vô hình, kết nối với linh khí băng hệ hỗn loạn trong không gian.

Khi luồng linh khí dẫn dắt của Dương Quân chạm vào vết nứt, khối băng cổ thụ khổng lồ lại rung chuyển một lần nữa, nhưng lần này không phải là sự rung chuyển dữ dội của sự tan vỡ, mà là một sự chuyển động nhẹ nhàng, như thể nó đang thở. Vết nứt dần dần mở rộng, hé lộ một khe hở sâu hun hút, từ đó, một luồng linh khí băng hệ nguyên bản, trong trẻo và thanh khiết, bắt đầu chảy ra, như một dòng suối nguồn bị lãng quên bấy lâu. Mùi băng giá thanh khiết, không còn pha lẫn mùi ozone hay mùi khét nhẹ của linh khí biến chất, bắt đầu lan tỏa khắp Băng Cung, xua đi sự ngột ngạt.

Điều kỳ diệu nhất bắt đầu xảy ra. Các thực thể băng giá biến dị, vốn đang điên cuồng lao vào trận pháp hay lang thang vô định, bỗng nhiên dừng lại. Tiếng rít gào the thé của chúng dịu xuống, rồi hoàn toàn im bặt. Chúng không còn tấn công nữa. Thay vào đó, chúng bắt đầu di chuyển, nhưng không phải là sự hung bạo, mà là một sự hướng về, một sự tìm kiếm. Chúng như bị một lực hút vô hình dẫn dắt, từ từ tụ tập lại, rồi từng con một, chúng không bị tiêu diệt, mà như sương khói gặp nắng, chúng tan biến vào luồng linh khí băng hệ nguyên bản đang chảy ra từ khe hở, hoặc quay trở lại khối băng, nhưng không còn hung dữ nữa, mà như tìm thấy sự bình yên, sự trở về với cội nguồn.

“Thật kỳ lạ…” Dương Quân thì thầm, ánh mắt anh mở lớn vì kinh ngạc. “Chúng thực sự đang… dịu xuống! Chúng không còn tấn công nữa!” Anh cảm nhận được sự kết nối giữa linh khí của mình và những thực thể đó, như thể anh đang nói chuyện với chúng bằng một ngôn ngữ mà trước đây anh chưa từng biết đến. Anh đã sử dụng tu vi của mình để cứu vãn tình thế, nhưng không phải bằng cách chiến đấu, mà bằng cách thấu hiểu và dẫn dắt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn cảnh tượng đó, sự hoài nghi trong nàng tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một sự kinh ngạc sâu sắc và một cảm xúc phức tạp dâng trào. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa bối rối, vừa như có một nỗi đau không tên. Phương pháp của Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, lại hiệu quả hơn tất cả những gì nàng học được từ tiên môn. Nó không phải là sức mạnh, mà là sự thấu hiểu. Nó không phải là trấn áp, mà là dẫn dắt.

Khối băng cổ thụ rung chuyển lần cuối rồi im lìm. Các vết nứt vẫn còn đó, sâu hoắm và rõ ràng, nhưng không còn linh khí hỗn loạn hay thực thể băng giá thoát ra nữa. Cả Băng Cung chìm vào một sự tĩnh lặng lạ thường, chỉ còn tiếng gió khẽ rít và tiếng nước chảy dưới lớp băng. Cái lạnh vẫn thấu xương, nhưng không còn mang theo sự nặng nề, ngột ngạt của linh khí biến chất.

Nguyệt Quang Trâm trên người Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù không sáng trở lại, nhưng cũng không còn mờ đi nữa. Cơn đau nhói buốt trong lồng ngực nàng dịu hẳn, cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, nhưng không còn cào xé nàng như trước. Nàng đưa tay chạm vào chiếc trâm lạnh lẽo, một nỗi buồn vô hạn dâng lên. Quá trình "mất người" vẫn đang diễn ra, và Tạ Trần, dù có thể hóa giải nguy hiểm, cũng không thể chữa lành vết thương sâu sắc này trong nàng. Nàng hiểu rằng, đây chỉ là một giải pháp tạm thời, một vết thương được băng bó khéo léo, nhưng nguồn gốc của lời nguyền Thượng Cổ vẫn còn đó, chờ đợi cơ hội bùng phát trở lại. Bắc Hải Băng Cung đã tạm thời yên ổn, nhưng có lẽ, chỉ là một điểm nút trong vô vàn điểm nút của Thiên Đạo đang suy tàn.

Tạ Trần thở ra một hơi dài, hắn cảm thấy một sự mệt mỏi bao trùm. Hắn đã lại can thiệp vào một biến cố lớn, dùng trí tuệ phàm nhân để "vá trời" theo cách riêng của mình. Hắn chỉ muốn sống một đời bình thường, nhưng "nhân quả" luôn kéo hắn vào những vòng xoáy không thể thoát. Hắn quay lại nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt nàng chất chứa quá nhiều cảm xúc phức tạp. Hắn biết, trong tâm hồn nàng, một hạt giống hoài nghi đã được gieo, và nó sẽ lớn lên, thay đổi hoàn toàn con đường nàng đã chọn. Nhưng cái giá của sự thay đổi đó, đối với một tu sĩ đã "mất người" quá nhiều, sẽ là gì? Hắn không biết, và hắn cũng không muốn biết. Hắn chỉ mong, dù thế nào, nàng cũng có thể giữ lại được chút nhân tính cuối cùng của mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free