Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 50: Bắc Hải Băng Cung: Mạch Ảm Phong Ấn

Khối đá khổng lồ, sừng sững giữa Động Thổ Long, vẫn còn rung động một cách yếu ớt, như một trái tim đang đập, nhưng là một trái tim đang chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng. Bề mặt khối đá gồ ghề, ẩn hiện những đường vân phức tạp, dường như là dấu vết của thời gian và những biến cố cổ xưa. Tạ Trần đã rút tay lại, vẻ mặt hắn tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một cách khác thường, tràn đầy sự thấu hiểu và một nỗi đau thầm lặng. Hắn đã tìm ra cội nguồn của sự biến chất, một linh vật trấn giữ bị “lời nguyền Thượng Cổ” ăn mòn, kẹt trong trạng thái tồn tại đau đớn, phát tán sự mất cân bằng ra khắp nhân gian. Nỗi thống khổ của Thổ Long, sự vặn vẹo của linh khí trong cơ thể nó, đã tạo ra một “tắc nghẽn” khổng lồ, một điểm đen năng lượng đang không ngừng phát tán sự mất cân bằng ra khắp Rừng Thanh Phong, và xa hơn nữa là Thị Trấn An Bình.

Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng đó, cảm nhận được sự chấn động từ Tạ Trần. Dù không thể nhìn thấy những gì hắn thấy, nhưng họ có thể cảm nhận được sự thật khủng khiếp mà hắn vừa khám phá. Niềm tin của Lăng Nguyệt vào Thiên Đạo, vào mục đích “vá trời”, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ. Nếu ngay cả một linh vật cổ xưa cũng bị “mất người” theo cách này, bị biến chất bởi chính linh khí, vậy thì con đường của các nàng đã đi bấy lâu nay có nghĩa lý gì? Một sự hoài nghi sâu sắc đã bén rễ trong tâm hồn nàng, và nàng bắt đầu cảm thấy một sự “mất người” trong chính mình, khi những cảm xúc và lý tưởng quen thuộc đang dần phai nhạt, thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi đau vô định. Dương Quân chết lặng, lý tưởng tu tiên của anh lung lay đến tận gốc rễ. Cái gọi là “Ma Chủ Cửu U” hay những thế lực tà ác khác, liệu có phải cũng là sản phẩm của sự biến chất này, hay là những kẻ lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để khuấy đảo nhân gian? Động Thổ Long, với linh khí thổ hệ nồng đậm nhưng biến chất, với sinh vật cổ xưa đang chịu đựng nỗi thống khổ vô tận, là một minh chứng sống động cho lời nguyền Thượng Cổ. Nó không chỉ là một điểm bất ổn, mà là một vết thương hở đang không ngừng rỉ máu, lan rộng ra khắp nhân gian. Tạ Trần, một phàm nhân, giờ đây đã trở thành “điểm neo nhân quả”, không chỉ vì hắn có thể hóa giải các triệu chứng, mà vì hắn đã thấu hiểu được cội nguồn của vấn đề. Con đường phía trước còn gian nan hơn rất nhiều, và cái giá phải trả cho sự thấu hiểu này có thể còn lớn hơn cả sinh mệnh của chính hắn. Nhưng vì cái chữ “sống”, vì những nhân sinh nhỏ bé này, hắn không thể lùi bước. Hắn biết, mình phải làm gì đó, không chỉ cho Thổ Long đang quằn quại trong đau đớn, mà cho toàn bộ nhân gian đang bị ăn mòn từ bên trong. Nỗi đau ấy, sự biến chất ấy, không thể chỉ dừng lại ở một nơi. Nó phải là một phần của một bức tranh lớn hơn, một sự suy tàn toàn diện.

***

Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình đã thức giấc trong một bầu không khí hỗn độn nhưng đầy sức sống. Ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua những mái nhà gỗ, rải đều lên quảng trường trung tâm, nơi dấu vết của trận chiến đêm qua vẫn còn hiện rõ. Những vết cào xước trên tường, những mảnh gỗ vỡ vụn, và mùi đất ẩm hòa lẫn với mùi khói bếp từ các gia đình đang chuẩn bị bữa sáng, tạo nên một khung cảnh vừa hoang tàn vừa ấm áp. Tiếng cuốc xẻng lạch cạch vang lên từ khắp nơi, người dân đang hăng say dọn dẹp, khôi phục lại trật tự cho cuộc sống của mình. Dù sự lo lắng về tương lai vẫn còn lẩn khuất trong ánh mắt họ, nhưng niềm tin vào sự sống, vào khả năng vực dậy sau thảm họa, lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Tạ Trần đứng giữa quảng trường, thân hình gầy gò của hắn nổi bật giữa đám đông hối hả. Hắn không hề có vẻ cường tráng của một tu sĩ hay một võ giả, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn vẫn vận trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Xung quanh hắn, hàng chục gương mặt phàm nhân chất phác đang chăm chú lắng nghe, không khí trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua những ngọn cây và tiếng bước chân xào xạc của những người đến sau. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại mang vẻ mệt mỏi ẩn sâu, và Dương Quân, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt đầy hoài nghi, đứng cách đó không xa, quan sát với vẻ mặt phức tạp. Họ không hiểu vì sao những lời của Tạ Trần, một phàm nhân không có chút linh lực nào, lại có sức nặng đến vậy trong lòng những người này.

“Đất đai có mạch, dòng nước có quy luật. Để bảo vệ mình, chúng ta cần hiểu rõ nơi chúng ta đang sống.” Giọng Tạ Trần trầm, điềm tĩnh, vang vọng giữa quảng trường, không cần lớn tiếng nhưng lại khiến mọi người phải lắng nghe. Hắn chậm rãi chỉ tay về phía những ngọn đồi thoai thoải bao quanh thị trấn, rồi đến con suối nhỏ chảy ngang qua. “Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí biến chất, những điều bất thường sẽ còn xảy ra. Chúng ta không thể ngăn cản mọi thiên tai, nhưng chúng ta có thể học cách để giảm thiểu thiệt hại, để không phải đối mặt với chúng trong thế bị động.”

Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh, khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, ngạc nhiên hỏi: “Thư sinh nói gì mà lạ vậy? Chúng ta chỉ biết cày cấy, săn bắn thôi, làm sao hiểu được mạch đất, dòng nước như các tiên gia?”

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi làm tan đi vẻ lạnh lùng thường thấy trên khuôn mặt hắn. “Không cần là tiên gia, chỉ cần là người sống trên mảnh đất này. Hãy nhìn kỹ vào những con đường mòn mà nước mưa tạo ra sau mỗi cơn giông. Đó chính là mạch nước. Hãy nhìn vào những nơi cây cối xanh tươi nhất, đó là nơi mạch đất dồi dào. Chúng ta sẽ đào rãnh thoát nước sâu hơn, rộng hơn, không chỉ để dẫn nước đi, mà còn để tạo thành những con hào tự nhiên, ngăn chặn những yêu thú nhỏ bé xông vào làng. Những hàng rào chắn bằng gỗ cứng, không cần phải quá cao, chỉ cần đặt ở những điểm yếu, nơi mà địa hình bằng phẳng, dễ bị tấn công nhất.”

Hắn tiếp tục, chỉ ra những vách đá, những hang động nhỏ trên núi. “Những nơi đó, khi được củng cố thêm, sẽ là chỗ trú ẩn an toàn nhất cho người già và trẻ nhỏ khi tai họa ập đến. Chúng ta không thể chống lại sức mạnh của tự nhiên khi nó nổi giận, nhưng chúng ta có thể nương nhờ vào chính nó, ẩn mình vào những gì nó ban tặng.”

Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, gật đầu lia lịa. Anh ta dõng dạc nói: “Kính xin tiên sinh chỉ giáo! Dù lạ, nhưng lời tiên sinh luôn có lý! Chúng tôi sẽ làm theo!” Ánh mắt anh ta đầy kiên quyết, nhưng vẫn còn một chút hoang mang về những điều Tạ Trần vừa nói. Tuy nhiên, sự tin tưởng vào Tạ Trần đã ăn sâu vào họ sau khi hắn cứu họ khỏi đàn yêu thú đột biến.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, trái tim nàng như bị bóp nghẹt. Nàng đã quen với việc tu sĩ dùng pháp thuật, dùng thần thông để chống lại thiên tai, để cải tạo tự nhiên. Nhưng Tạ Trần lại chỉ dẫn phàm nhân cách hòa mình vào tự nhiên, cách sử dụng chính những quy luật của nó để tự bảo vệ. Những lời này... không có chút linh lực nào, nhưng lại có sức nặng đến vậy sao? Nàng nhận ra, tu vi của nàng, pháp thuật của nàng, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể mang lại sự bình yên vĩnh viễn cho những người phàm nhân này. Cái gọi là "vá trời" của các tông môn có lẽ chỉ là một chấp niệm hão huyền, một cuộc chiến với gió chứ không phải là giải pháp thực sự. Càng chứng kiến Tạ Trần, nàng càng cảm thấy sự "mất người" trong chính mình, khi những lý tưởng cao siêu mà nàng theo đuổi bấy lâu nay dần trở nên vô nghĩa, nhạt nhòa trước cái "sống" bình dị nhưng đầy kiên cường của phàm nhân. Một nỗi đau vô định xâm chiếm tâm hồn nàng.

Dương Quân bên cạnh cũng không khỏi kinh ngạc. Anh đã nhìn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử và chính mình bất lực trước đàn yêu thú đột biến, trong khi Tạ Trần lại dùng trí tuệ để hóa giải. Giờ đây, hắn lại chỉ dẫn những điều tưởng chừng như hiển nhiên, nhưng lại chứa đựng đạo lý sâu xa về sự sinh tồn. Anh bắt đầu đặt câu hỏi, liệu con đường tu tiên mà anh đã chọn, có thực sự là con đường đúng đắn để bảo vệ nhân gian, hay chỉ là một cuộc chạy trốn khỏi sự thật trần trụi của cuộc sống?

Tạ Trần không quan tâm đến ánh mắt hoài nghi của hai vị tu sĩ. Hắn tiếp tục giải thích, chỉ rõ từng chi tiết, từ việc quan sát màu sắc của nước suối, tiếng kêu của chim chóc, đến sự thay đổi của hướng gió, đều có thể là dấu hiệu báo trước những điều bất thường. Hắn hướng dẫn họ cách chuẩn bị lương thực dự trữ, cách đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau, cách sống chậm lại để cảm nhận những biến chuyển tinh vi nhất của đất trời.

Dân làng chăm chú lắng nghe, một số người lẩm bẩm ghi chép trên những mảnh giấy cũ, một số khác đã bắt đầu bàn tán sôi nổi về việc phân công công việc. Họ không chỉ nghe, họ còn tin tưởng. Tạ Trần, một thư sinh gầy gò, không linh lực, không thần thông, lại trở thành điểm tựa vững chắc nhất cho họ trong những ngày tháng hỗn loạn này. Hắn không hứa hẹn sức mạnh hay sự bất tử, hắn chỉ hứa hẹn một con đường để “sống”, để giữ trọn nhân tính giữa muôn vàn biến động. Những lời khuyên của hắn, tuy kỳ lạ, nhưng lại thấm đẫm triết lý về sự tồn tại, về mối liên hệ không thể tách rời giữa con người và tự nhiên, một triết lý mà các tu sĩ đã lãng quên từ lâu trên con đường truy cầu sức mạnh và trường sinh.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng mặt sông Vọng Giang bằng một sắc cam rực rỡ, Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Dương Quân tìm đến Quán Trà Vọng Giang. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán trà, với ban công nhìn thẳng ra dòng sông thơ mộng, mang đến một không gian yên bình đến lạ. Tiếng nước sông chảy rì rào như một bản hòa tấu nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo trong các tán cây xanh mướt, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách còn sót lại và tiếng pha trà thanh thoát từ người chủ quán. Mùi trà thơm dịu, quyện với mùi nước sông trong lành và hương hoa cỏ dại ven bờ, tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu, tưởng chừng như tách biệt hoàn toàn khỏi những hỗn loạn mà thế gian đang gánh chịu.

Trong một góc quán yên tĩnh, ba người ngồi đối diện nhau. Ánh hoàng hôn phản chiếu vào đôi mắt suy tư của họ, đặc biệt là Tạ Trần, đôi mắt hắn sâu thẳm như một vực thẳm không đáy. Hắn chậm rãi nâng chén trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi một phần khuôn mặt thanh tú, nhưng không che giấu được sự mệt mỏi ẩn hiện.

“Mạch thổ hệ ở Động Thổ Long đã bị tắc nghẽn.” Tạ Trần mở lời, giọng hắn trầm ấm, đều đều như dòng chảy của thời gian. “Linh vật trấn giữ kia bị linh khí biến chất ăn mòn, kẹt trong đau đớn, tựa như một trái tim bị thắt lại. Nhưng ta cảm nhận được, có một sự biến chất khác đang trỗi dậy, nơi tận cùng phương Bắc, nơi băng giá ngự trị.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhíu mày, vẻ mặt nàng lộ rõ sự hoài nghi. Nàng vẫn còn đang vật lộn với những gì đã chứng kiến ở Động Thổ Long, với sự sụp đổ của những lý tưởng tu tiên trong tâm trí. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung lên, như thể nó cũng cảm nhận được sự bất an trong lòng chủ nhân. “Bắc Hải Băng Cung? Đó là nơi các đạo hữu băng hệ bế quan, là vùng đất linh thiêng bậc nhất, linh khí thanh khiết đến cực điểm. Sao có thể… có sự biến chất ở đó được?” Giọng nàng vẫn giữ được vẻ trong trẻo, nhưng giờ đây đã pha lẫn một chút bối rối, một chút yếu ớt mà trước đây chưa từng có. Nàng luôn tự hào về sự thuần khiết và vững chãi của các thánh địa tu luyện, và giờ đây, khái niệm đó đang bị Tạ Trần dần dần phá vỡ.

Dương Quân, sau một thoáng im lặng để tiêu hóa thông tin, lên tiếng hỏi, ánh mắt anh tràn đầy tò mò và một sự nghi hoặc sâu sắc. “Tiên sinh nhìn ra được điều đó bằng cách nào? Không dùng pháp thuật, không dùng thần thông… Liệu có liên quan đến lời nguyền Thượng Cổ mà người nhắc đến?” Anh vẫn gọi Tạ Trần là ‘tiên sinh’ một cách cung kính, dù Tạ Trần không phải tu sĩ, bởi lẽ trí tuệ của Tạ Trần đã vượt xa bất kỳ vị tiên nào anh từng biết.

Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, đôi mắt hắn nheo lại, nhìn thẳng vào hư không, như thể đang nhìn xuyên qua vạn dặm sơn hà. “Nhân quả không có giới hạn, Dương Quân. Mọi thứ đều liên kết, từ hạt bụi nhỏ bé đến đại đạo mênh mông. Lời nguyền đó không chỉ ăn mòn một hệ linh khí, một mạch đất, mà là toàn bộ Thiên Đạo. Nó không chọn lọc. Nơi nào linh khí càng dồi dào, càng thuần khiết, thì khi bị biến chất, sự hủy hoại càng khốc liệt, càng khó nhận ra.”

Hắn không dùng bất kỳ pháp thuật nào, chỉ dùng ngón tay gầy gò của mình, chậm rãi phác thảo một bản đồ đơn giản trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, chỉ ra những đường nét mơ hồ dẫn đến một điểm tận cùng phương Bắc, nơi được đánh dấu bằng một vòng tròn nhỏ. “Bắc Hải Băng Cung. Linh khí băng hệ ở đó… đã bị ‘cầm tù’. Không phải tắc nghẽn như ở Động Thổ Long, mà là một sự kìm hãm, một sự đóng băng không tự nhiên. Đó là một vết thương khác của Thiên Đạo, một vết thương mà vẻ ngoài thanh khiết, hùng vĩ của nó che giấu đi sự thật tàn khốc bên trong.”

Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt. Sự bàng hoàng, nghi ngờ và cả một nỗi sợ hãi vô hình hiện rõ trên khuôn mặt họ. Họ đã chứng kiến những gì Tạ Trần làm ở Thị Trấn An Bình, chứng kiến sự thấu hiểu của hắn về Động Thổ Long. Giờ đây, những lời hắn nói, dù không có bất kỳ bằng chứng hữu hình nào, lại mang một sức nặng không thể chối cãi. Lý tưởng tu tiên của họ, vốn dựa trên việc điều khiển linh khí và sức mạnh, dường như trở nên vô dụng trước một vấn đề mang tính hệ thống, một căn bệnh ăn mòn Thiên Đạo từ tận gốc rễ.

Dương Quân hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Vậy thì, chúng ta phải đến đó sao, tiên sinh?”

Tạ Trần gật đầu. “Cội nguồn của lời nguyền Thượng Cổ không chỉ có một nhánh. Nó là một mạng lưới chằng chịt, ăn sâu vào mọi khía cạnh của thế giới. Giải quyết một điểm không đủ, chúng ta phải tìm hiểu toàn bộ bức tranh, nếu muốn thực sự ‘phá cục’.” Hắn nhấn mạnh hai chữ “phá cục”, không phải “vá trời”, vì hắn hiểu, Thiên Đạo này đã mục ruỗng từ bên trong, không thể vá víu, chỉ có thể đập tan để kiến tạo lại.

Lăng Nguyệt cảm thấy lạnh buốt từ sâu thẳm tâm hồn. Nàng không còn run rẩy vì nỗi sợ hãi thông thường, mà là vì sự đổ vỡ của toàn bộ thế giới quan mà nàng đã dày công xây dựng. Sự “mất người” đang diễn ra trong nàng không chỉ là việc cảm xúc dần chai sạn, mà là sự biến mất của ý nghĩa, của mục đích. Nàng từng tin rằng mình đang chiến đấu vì một lý tưởng cao cả, vì Thiên Đạo, nhưng giờ đây, Thiên Đạo lại là nguồn cơn của mọi tai ương. Nàng nhìn Tạ Trần, người phàm nhân này, không cầu sức mạnh, không truy cầu bất tử, lại là người duy nhất nhìn rõ con đường. Nhưng con đường đó, nàng biết, sẽ đầy chông gai và có thể dẫn đến một cái kết bi tráng hơn bất cứ điều gì nàng từng tưởng tượng.

***

Hành trình đến Bắc Hải Băng Cung là một thử thách khắc nghiệt, cả về thể chất lẫn tinh thần. Họ phải vượt qua những dãy núi cao vút, những con sông đóng băng và những vùng đất hoang vu bị cơn bão tuyết vùi lấp quanh năm. Gió lạnh cắt da, tuyết rơi dày đặc, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ chết chóc. Lăng Nguyệt và Dương Quân phải liên tục vận dụng linh lực để chống chọi với cái lạnh thấu xương và bảo vệ Tạ Trần, người phàm nhân duy nhất trong nhóm. Tuy nhiên, linh lực của họ dường như cũng bị ảnh hưởng bởi linh khí băng hệ ngày càng nồng đậm và có phần biến chất, khiến việc tu luyện trở nên khó khăn hơn, và đôi khi, họ cảm thấy một sự mệt mỏi lạ lùng xâm chiếm cơ thể.

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt lịm, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, ba người cuối cùng cũng đặt chân đến rìa Bắc Hải Băng Cung. Khung cảnh hiện ra trước mắt họ khiến cả Lăng Nguyệt và Dương Quân phải sững sờ. Những cung điện, tháp và hành lang khổng lồ, được tạo tác hoàn toàn từ băng trong suốt và linh ngọc băng, lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo, phát ra một thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo, ma mị. Các kiến trúc tinh xảo đến từng chi tiết, như những tác phẩm nghệ thuật của tạo hóa, nhưng đồng thời cũng toát lên vẻ lạnh lẽo đến tận cùng. Tiếng gió rít nhẹ, nghe như tiếng than khóc của ngàn năm băng giá, tiếng băng vỡ vụn nhẹ nhàng từ đâu đó xa xăm, và sự im lặng đáng sợ bao trùm tất cả, tạo nên một bầu không khí cô độc và uy nghi, khiến người ta cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng. Mùi băng giá thanh khiết, mùi tuyết và đôi khi là mùi hương liệu đặc trưng của băng cung lướt qua, càng làm tăng thêm cảm giác lạnh lẽo thấu xương. Linh khí băng hệ ở đây nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lấp lánh như vô vàn tinh thể pha lê trong không khí.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù đã vận dụng linh lực để giữ ấm, vẫn cảm thấy một cơn run rẩy nhẹ chạy dọc sống lưng, không phải hoàn toàn vì cái lạnh. “Linh khí băng hệ ở đây… nồng đậm đến vậy. Nhưng sao lại có cảm giác… bất an?” Giọng nàng thì thầm, hơi thở tạo thành những làn khói trắng mỏng manh trong không khí lạnh giá. Nàng đã từng bế quan ở những nơi linh khí dồi dào, nhưng chưa bao giờ cảm thấy sự nặng nề, sự khó chịu như thế này. Có một điều gì đó sai trái, một sự lệch lạc mà giác quan của tu sĩ nàng không thể lý giải nổi.

Dương Quân thở ra một hơi lạnh, tay anh vô thức siết chặt chuôi kiếm. “Nó giống như ở Động Thổ Long, nhưng lại hoàn toàn khác. Một sự biến chất… tinh khiết đến đáng sợ. Linh khí băng hệ vốn nên thanh khiết, cao ngạo, nhưng ở đây, nó như bị đè nén, bị ép buộc vào một khuôn khổ nào đó.” Anh đã quen với việc linh khí thổ hệ nặng nề, nhưng băng hệ thì không. Sự “biến chất” này, ở một mức độ nào đó, còn đáng sợ hơn cả sự tắc nghẽn hỗn loạn mà họ đã thấy.

Tạ Trần, với đôi mắt nheo lại, nhìn sâu vào bên trong Băng Cung. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc và một nỗi lo lắng khó tả. “Băng càng trong, càng dễ che giấu những vết nứt sâu thẳm nhất.” Hắn nói, giọng điệu mang đầy vẻ triết lý, như thể đang nói về bản chất của chính Thiên Đạo. “Vẻ ngoài càng hoàn mỹ, càng có thể che giấu một sự mục ruỗng từ bên trong.”

Ba người cẩn trọng tiến vào bên trong Băng Cung. Mỗi bước chân đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch, bị nuốt chửng bởi sự im lặng ghê người. Những hành lang băng trong suốt phản chiếu ánh sáng xanh lam từ các tinh thể linh ngọc, tạo nên một mê cung ảo ảnh. Càng đi sâu vào, cái lạnh càng trở nên thấu xương, không chỉ là cái lạnh vật lý, mà còn là một cái lạnh thấm vào tận tâm can, khiến người ta cảm thấy cô độc đến tột cùng.

Tạ Trần dừng lại trước một khối băng cổ thụ khổng lồ, cao ngất trời, bề mặt của nó nhẵn thín như gương nhưng lại phát ra một năng lượng vô hình, dường như đang trấn giữ một điều gì đó. Hắn không chút do dự, đưa bàn tay gầy gò của mình ra, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt lạnh lẽo của khối băng. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn hoạt động mạnh mẽ, không phải để nhìn thấy, mà để cảm nhận, để thấu hiểu.

Ngay lập tức, một luồng linh khí băng giá khác lạ, không phải sự thanh khiết vốn có, mà là một cảm giác 'cứng đờ', 'bị cầm tù', 'bị khóa phong ấn' tuôn trào vào tâm trí anh. Hắn thấy một linh vật băng hệ cổ xưa, tương tự như Thổ Long, nhưng lại bị phong ấn trong khối băng này, không phải do tự nhiên, mà do một bàn tay vô hình, một ý chí nào đó. Linh vật ấy không quằn quại trong đau đớn như Thổ Long, mà là bị đóng băng trong một trạng thái tĩnh lặng vĩnh cửu, năng lượng của nó bị hút cạn, bị kiểm soát, không thể giải phóng. Đây không phải là sự biến chất do lời nguyền Thượng Cổ tự nhiên ăn mòn, mà là một sự can thiệp trực tiếp, một sự thao túng, một sự khóa phong ấn có chủ đích. Cảm giác này khiến Tạ Trần rùng mình. Nó giống như một vết thương hở bị băng bó quá chặt, khiến máu không thể lưu thông, và sự sống bên trong đang dần lụi tàn một cách im lặng.

Ngay lúc đó, một tiếng kêu khẽ, yếu ớt phát ra. Lăng Nguyệt Tiên Tử đột nhiên ôm chặt lấy ngực, sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy, đôi môi nàng run rẩy không thành tiếng. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn luôn phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, giờ đây chợt tắt lịm, rơi xuống nền băng với một tiếng “cạch” nhỏ. Toàn thân nàng run rẩy dữ dội, không phải vì lạnh, mà là vì một nỗi đau nhói lên từ sâu thẳm tâm hồn, một cảm giác trống rỗng và mất mát không thể gọi tên. Cái gọi là "mất người" mà nàng đã cảm nhận từ từ, giờ đây đột ngột bùng phát, như một vết thương bị xé toạc, khiến nàng cảm thấy nhân tính của mình đang tan chảy cùng với ánh sáng của Nguyệt Quang Trâm.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free