Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 49: Động Thổ Long: Khám Phá Nguồn Gốc Bất Ổn

Thị Trấn An Bình, dưới ánh bình minh hé rạng sau màn đêm hỗn loạn, hiện lên với một vẻ tiêu điều đến xót xa. Những mái nhà xiêu vẹo, những bức tường đổ nát, và dấu vết cào xé của yêu thú còn hằn sâu trên từng con phố, như những vết thương chưa kịp lành. Dân làng, với ánh mắt còn vương sự kinh hoàng, đang cặm cụi dọn dẹp, tiếng lầm rầm trò chuyện và tiếng khóc thút thít của trẻ thơ hòa vào làn gió lạnh đầu ngày, tạo nên một bản hòa tấu bi thương. Mùi khói, mùi đất ẩm và mùi máu tanh quyện vào nhau, ám ảnh không gian.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng giữa đống hoang tàn, bạch y của nàng và đạo bào của hắn đều vương chút bụi bặm, nhưng sâu thẳm hơn là sự mỏi mệt và hoang mang trong tâm hồn. Pháp lực cường đại mà họ đã tu luyện hàng trăm năm, những phép thuật tinh diệu có thể di sơn đảo hải, giờ đây lại trở nên vô dụng, thậm chí còn phản tác dụng trước những yêu thú đột biến quỷ dị. Nàng nhìn những mảnh vỡ của niềm tin đang vụn nát dưới chân mình. Đôi mắt phượng sắc bén thường ngày nay ẩn chứa một sự trống rỗng đến lạnh người, một nỗi đau giằng xé khi nhận ra rằng con đường mà nàng đã kiên định theo đuổi bấy lâu có lẽ đã đi sai hướng.

Dương Quân, với vẻ thư sinh nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, cũng không khá hơn. Anh nhìn những gương mặt phàm nhân hốc hác, những đôi mắt tuyệt vọng, và rồi lại nhìn vào bàn tay mình, nơi pháp lực vẫn luân chuyển nhưng không thể mang lại sự cứu rỗi trọn vẹn. Lý tưởng về việc tu tiên để bảo vệ chính nghĩa, để "vá trời" cứu thế, giờ đây như một lâu đài cát đang sụp đổ. Anh cảm thấy một sự bất lực đến tột cùng, một cảm giác vô nghĩa khi sức mạnh tu vi lại không thể giải quyết được vấn đề cốt lõi.

Tạ Trần đứng cách đó không xa, tựa vào một bức tường gạch vỡ còn sót lại. Thân hình gầy gò của hắn nổi bật giữa khung cảnh đổ nát, nhưng lại toát lên một vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Làn da trắng nhợt của hắn vẫn không chút biến sắc, đôi mắt sâu thẳm quét một lượt qua toàn bộ thị trấn, không phải để đong đếm thiệt hại vật chất, mà để cảm nhận những luồng khí tức vô hình, những mối liên kết nhân quả đang cuộn trào trong không gian. Hắn không nói lời nào, nhưng sự tĩnh lặng của hắn lại đối lập hoàn toàn với sự hoang mang, tuyệt vọng của những người xung quanh.

Thủ Lĩnh Dân Quân, sau khi an ủi những người dân, bước đến trước Tạ Trần. Vẻ mặt cương nghị của hắn giờ đây đầy vẻ tôn kính và biết ơn sâu sắc. “Công tử Tạ Trần, ơn cứu mạng này… chúng tôi không biết báo đáp thế nào.” Giọng hắn trầm đục, nghẹn ngào, pha lẫn sự kính phục mà hắn chưa từng dành cho bất kỳ tu sĩ nào trước đây. Hắn biết, Tạ Trần đã cứu Thị Trấn An Bình không bằng pháp thuật hay sức mạnh, mà bằng một thứ gì đó khác, một thứ mà ngay cả hắn, một người lính dạn dày kinh nghiệm, cũng không thể lý giải.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, đỡ Thủ Lĩnh dậy, ánh mắt hắn dịu đi. “Thủ Lĩnh không cần đa lễ. Ta chỉ làm những gì cần phải làm.” Hắn không muốn sự biết ơn này trở thành một gánh nặng, hay biến hắn thành một vị thần. Hắn chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và đôi khi, điều đó đòi hỏi hắn phải đứng lên để bảo vệ những giá trị ấy. Hắn hiểu rằng, một lời tri ân quá mức chỉ khiến khoảng cách giữa phàm nhân và "người có năng lực" càng thêm xa cách, điều mà hắn luôn muốn tránh.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau một hồi trầm tư, cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nàng khàn khàn, như thể đã dốc cạn sức lực. “Chúng ta đã cố gắng, nhưng pháp lực của ta… dường như không còn hiệu quả như trước. Ngươi đã nhìn thấy điều gì, Tạ Trần?” Nàng bước đến gần, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào hắn, không còn sự kiêu ngạo thường thấy, mà thay vào đó là một sự cầu thị, một khao khát được hiểu.

Dương Quân cũng tiến lại, vẻ mặt anh đầy vẻ bàng hoàng. “Thiên Đạo thực sự đang mục ruỗng sao? Con đường tu tiên của chúng ta… có ý nghĩa gì nữa?” Anh thốt ra những lời chất vấn mà trước đây anh không bao giờ dám nghĩ tới, bởi nó chạm đến tận gốc rễ của niềm tin mà anh đã sống chết để bảo vệ.

Tạ Trần thở dài một tiếng khẽ khàng, như thể đang mang vác một gánh nặng vô hình. Hắn ngước nhìn lên bầu trời xanh trong, nơi từng đàn chim đang bay lượn, nhưng trong mắt hắn, mọi thứ đều ẩn chứa một sự bất ổn sâu xa. “Vấn đề không nằm ở pháp lực của các người, mà ở gốc rễ của vạn vật. Cái mà các người gọi là ‘yêu thú đột biến’ chỉ là một biểu hiện của sự ‘mất cân bằng linh khí’, một lời nguyền đã tồn tại từ Thượng Cổ, đang dần lan ra và nuốt chửng thế giới này.” Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng từng lời nói lại như những nhát búa giáng mạnh vào niềm tin của hai vị tu sĩ. Hắn không dùng những từ ngữ hoa mỹ, chỉ nói ra sự thật trần trụi mà hắn đã nhìn thấu bằng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình.

Lăng Nguyệt và Dương Quân nghe vậy, cả người chấn động. "Mất cân bằng linh khí", "lời nguyền Thượng Cổ"... những cụm từ này vượt xa mọi giáo điều mà họ từng được học trong tiên môn. Chúng ta đã luôn tin rằng linh khí là nguồn gốc của sự sống, là nền tảng của tu luyện. Nhưng nếu chính linh khí cũng có thể bị "mất cân bằng", bị "biến chất", thì mọi thứ đều trở thành vô nghĩa.

Tạ Trần không đợi họ phản ứng, ánh mắt hắn lướt qua phía đông bắc, nơi Rừng Thanh Phong trải dài. Hắn nhắm mắt lại, một luồng sóng cảm quan vô hình lan tỏa, cảm nhận sự rung động bất thường của linh khí nơi đó. Nó không phải là sự hỗn loạn dữ dội như khi yêu thú tấn công, mà là một sự vặn vẹo tinh vi, một sự sai lệch âm thầm, sâu sắc hơn. “Ta cảm nhận được một nguồn gốc sâu xa hơn của sự bất ổn này. Nó đang kêu gọi.” Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ quyết đoán. “Ta phải tự mình đi tìm hiểu. Nếu không tìm ra cội nguồn, chúng ta sẽ mãi mãi bị cuốn vào vòng xoáy của những triệu chứng này.” Hắn không cần sự đồng ý, đó là một quyết định đã được định hình trong tâm trí hắn. Hắn biết, con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không thể khoanh tay đứng nhìn khi Thiên Đạo đang chầm chậm suy tàn, và nhân gian đang bị bào mòn.

***

Ba người lặng lẽ tiến sâu vào Rừng Thanh Phong. Buổi trưa, ánh nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua những tán lá cổ thụ rậm rạp, tạo thành những mảng sáng tối đan xen trên lối đi mòn. Không khí trong rừng ban đầu còn mang vẻ trong lành, mát mẻ của tự nhiên, với tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc và tiếng suối chảy róc rách. Mùi đất ẩm, mùi lá mục và mùi hoa dại thoang thoảng trong gió, tạo nên một sự tĩnh lặng gần như hoàn hảo. Tuy nhiên, càng đi sâu, một cảm giác âm u, nặng nề dần bao trùm, như thể có một bức màn vô hình đang hạ xuống.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn còn bàng hoàng trước những lời mà Tạ Trần đã nói. Họ cố gắng dùng tu vi của mình để cảm nhận linh khí xung quanh, nhưng những gì họ nhận được chỉ là một sự hỗn loạn vô định, một cảm giác khó chịu mà họ không thể lý giải bằng kiến thức tu luyện thông thường. Linh khí Mộc hệ vẫn nồng đậm, nhưng nó lại không mang đến sự sinh sôi, sức sống mà họ hằng mong đợi. Thay vào đó, nó giống như một dòng nước bị nhiễm độc, có vẻ dồi dào nhưng lại ẩn chứa sự tàn phá từ bên trong. Nàng Tiên Tử khẽ cau mày, vẻ mặt thường ngày lạnh lùng giờ đây hiện rõ sự hoài nghi và lo lắng. Nàng đã quen với việc kiểm soát linh khí, với việc phân biệt sự tinh thuần của nó, nhưng giờ đây, mọi giới hạn dường như đã bị phá vỡ. Nàng cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm của sự hiểu biết.

Dương Quân, bước đi cạnh nàng, cũng không ngừng suy nghĩ. Lý tưởng về tu tiên của anh đã bị lung lay đến tận gốc rễ. Anh từng tin rằng tu luyện là con đường duy nhất để đạt tới sự hoàn mỹ, để bảo vệ lẽ phải. Nhưng nếu Thiên Đạo đang suy tàn từ bên trong, và tu vi của họ lại vô dụng trước sự biến chất đó, vậy tất cả những năm tháng khổ luyện của anh có ý nghĩa gì? Anh nhìn những vệt nắng xuyên qua tán lá, những mảng mây đen bất thường trôi nhanh trên bầu trời, như một điềm báo của sự bất an đang bao trùm thế giới.

Tạ Trần đi trước, thân hình thư sinh gầy gò của hắn dường như hòa vào cảnh vật. Ánh mắt hắn quét qua từng thân cây cổ thụ, từng ngọn cỏ dại, từng tảng đá phủ rêu phong, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không dùng pháp lực, không dùng thần thức như các tu sĩ, mà dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, một khả năng thấu thị sâu sắc vào bản chất và mối liên hệ giữa vạn vật. Đối với hắn, Rừng Thanh Phong không chỉ là một tập hợp của cây cối và đất đá, mà là một cuốn sách lớn, ghi chép lại mọi sự biến đổi của linh khí và nhân quả.

“Ngươi nói linh khí ‘mất cân bằng’… vậy thì cứu vãn Thiên Đạo rốt cuộc là cứu cái gì?” Lăng Nguyệt Tiên Tử không kìm được nữa, nàng cất tiếng hỏi, giọng nàng trầm thấp, mang theo một nỗi tuyệt vọng khó tả. Câu hỏi này không chỉ là một sự chất vấn Tạ Trần, mà còn là một tiếng kêu cứu từ sâu thẳm tâm hồn nàng, nơi niềm tin đang sụp đổ. Nàng cần một câu trả lời, một lời giải thích có thể xoa dịu hoặc làm rõ những nghi hoặc đang giày vò nàng.

Dương Quân tiếp lời, giọng anh cũng đầy vẻ đau khổ. “Nếu mọi thứ đều bị ăn mòn từ bên trong, vậy con đường tu tiên của chúng ta… có phải chỉ là một sự lừa dối?” Anh nhìn Tạ Trần với ánh mắt khẩn cầu, mong muốn một lời phủ nhận, nhưng đồng thời cũng sợ hãi sự thật.

Tạ Trần dừng bước, quay đầu lại nhìn hai người. Đôi mắt hắn sâu thẳm, nhưng không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. “Thiên Đạo không phải là một thực thể để ‘cứu’. Nó là quy tắc. Quy tắc vận hành của vạn vật, của linh khí, của nhân quả. Khi quy tắc bị phá vỡ, mọi thứ sẽ hỗn loạn. Chúng ta không thể ‘vá trời’ nếu chúng ta không hiểu vì sao trời lại rách. Chúng ta cần tìm ra điểm khởi nguồn của sự phá vỡ ấy.” Hắn dùng hình ảnh ẩn dụ, cố gắng diễn giải một khái niệm phức tạp bằng những lời lẽ đơn giản nhưng đầy triết lý, phù hợp với tâm trí của những người đã quá quen với những giáo điều cũ kỹ.

Lời giải thích của Tạ Trần, một lần nữa, khiến Lăng Nguyệt và Dương Quân chấn động. Thiên Đạo không phải một vị thần, không phải một quyền năng siêu việt, mà là "quy tắc". Và khi quy tắc bị phá vỡ, mọi thứ sẽ sụp đổ. Điều này không chỉ thay đổi cách họ nhìn nhận Thiên Đạo, mà còn thay đổi cả ý nghĩa của sự tu luyện.

Tạ Trần tiếp tục bước đi, nhưng chỉ vài bước sau, hắn lại dừng lại trước một cây cổ thụ già cỗi, thân cây sần sùi, to lớn đến mức ba người ôm không xuể. Hắn khẽ chạm tay vào lớp vỏ cây thô ráp. Ngay lập tức, một luồng thông tin vô hình truyền đến hắn. Hắn không cần nhắm mắt, nhưng ánh mắt hắn nheo lại, dường như đang tập trung cao độ vào một điều gì đó mà người khác không thể thấy. Hắn cảm nhận được sự ‘rung động’ bất thường của linh khí Mộc hệ trong thân cây, một sự ‘biến chất’ tinh vi, một sự sai lệch trong dòng chảy sinh lực của nó. Đó không phải là sự suy yếu, mà là sự vặn vẹo, méo mó. Giống như một dòng máu bị nhiễm độc, bề ngoài vẫn chảy, nhưng bên trong đã mang mầm bệnh. Đây là bằng chứng rõ ràng nhất cho lời nguyền Thượng Cổ mà hắn đã nói, một sự ăn mòn từ bên trong, ảnh hưởng đến cả những sinh vật vô tri.

Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn hành động của Tạ Trần, trong lòng dâng lên một sự tò mò và bất an sâu sắc. Họ không cảm nhận được điều gì đặc biệt từ cây cổ thụ, bởi giác quan tu sĩ của họ chỉ có thể nhận biết sự dồi dào hay cạn kiệt của linh khí, chứ không phải sự "biến chất" ẩn sâu bên trong. Sự bất lực này càng khắc sâu nỗi hoài nghi trong họ, khiến họ phải nhìn lại toàn bộ con đường mà mình đã đi. Tạ Trần, một phàm nhân không tu luyện, lại có thể thấu hiểu những điều mà các tiên nhân không thể. Điều đó có nghĩa là gì?

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những ngọn cây cao nhất của Rừng Thanh Phong, ba người cuối cùng cũng đến được nơi mà Tạ Trần đã cảm nhận được sự bất ổn. Một lối vào hang động ẩn khuất sau một thác nước nhỏ, dòng nước trắng xóa đổ xuống một hồ nước trong vắt, tạo nên một bức màn che chắn tự nhiên. Tuy nhiên, ngay khi đến gần, một luồng khí tức nặng nề, ẩm ướt ập đến, xua tan đi sự trong lành của rừng núi, thay vào đó là một cảm giác ngột ngạt, khó chịu.

Họ bước qua màn nước, tiến vào bên trong động. Ngay lập tức, không gian xung quanh biến đổi hoàn toàn. Ánh sáng bên ngoài bị chặn lại, chỉ còn lại thứ ánh sáng yếu ớt, mờ ảo phát ra từ những tinh thể bích ngọc ẩn mình trong vách đá, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng đầy rẫy bất an. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên trần động vang vọng trong sự tĩnh mịch, cùng với tiếng gió rít nhẹ từ những ngóc ngách sâu thẳm, tạo nên một bản giao hưởng âm u, rợn người. Mùi đất ẩm, mùi khoáng vật và mùi rêu phong nồng nặc xộc vào mũi, mang theo một cảm giác nặng nề, bí ẩn. Linh khí thổ hệ ở đây nồng đậm đến kinh người, nhưng nó không mang lại cảm giác dễ chịu, an tĩnh như khi tu luyện, mà là một sự áp lực, một sự đè nén khó tả, như có thứ gì đó đang bị giam cầm sâu thẳm bên dưới, đang cố gắng thoát ra nhưng lại bị kiềm hãm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì cái cảm giác quái dị mà linh khí nơi đây mang lại. “Linh khí… thật nồng đậm, nhưng lại… khó chịu đến vậy.” Giọng nàng thì thầm, vang vọng trong hang động, mang theo sự bối rối và một chút sợ hãi. Nàng đã từng tu luyện trong những nơi có linh khí dồi dào nhất, nhưng chưa bao giờ nàng cảm thấy một sự đối nghịch đến vậy: sự phong phú lại đi kèm với sự ngột ngạt.

Dương Quân nhíu mày, thần thức của anh cố gắng thăm dò sâu hơn vào linh khí xung quanh, nhưng mọi thứ đều hỗn loạn và khó hiểu. “Nó giống như… một thứ gì đó bị giam cầm, đang cố thoát ra… hay đang hấp hối?” Anh đưa ra một nhận định trực giác, chạm đến bản chất của sự bất ổn nơi đây. Trong mắt anh, nơi này không phải một động phủ tiên cảnh, mà giống như một nhà tù u ám, nơi có thứ gì đó đang chịu đựng nỗi thống khổ tột cùng.

Tạ Trần không nói gì, ánh mắt hắn nheo lại, nhìn sâu vào bóng tối hun hút của hang động. Hắn không cần thần thức, chỉ cần cảm nhận bằng 'Nhân Quả Chi Nhãn', hắn đã thấu hiểu được bản chất của linh khí nơi đây. “Đây không phải là sự sung túc, mà là sự tắc nghẽn. Giống như một dòng sông bị chặn đứng. Và nguồn gốc của sự tắc nghẽn này… chính là lời nguyền từ Thượng Cổ. Nó đang biến đổi… mọi thứ.” Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng chứa đựng một sự thấu thị đến kinh người, như thể hắn đang đọc một cuốn sách cổ đã ghi lại toàn bộ lịch sử của Động Thổ Long này. Hắn không chỉ nhìn thấy linh khí, mà còn nhìn thấy nhân quả của nó, nguồn gốc và hệ quả.

Hắn tiến sâu hơn vào động, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Lăng Nguyệt và Dương Quân theo sau, lòng đầy bất an và tò mò. Càng vào sâu, linh khí thổ hệ càng trở nên đậm đặc, tạo thành một áp lực vô hình đè nén lên toàn thân. Các tinh thạch bích ngọc trên vách động phát sáng ngày càng mạnh mẽ, nhưng ánh sáng của chúng lại càng khiến không gian thêm phần ma mị, huyền ảo. Cuối cùng, họ đến một không gian rộng lớn hơn, nơi có một khối đá khổng lồ nằm sừng sững ở trung tâm. Khối đá này không chỉ phát ra linh khí thổ hệ nồng đậm, mà còn rung động một cách yếu ớt, như một trái tim đang đập, nhưng là một trái tim đang chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng. Bề mặt khối đá gồ ghề, ẩn hiện những đường vân phức tạp, dường như là dấu vết của thời gian và những biến cố cổ xưa.

Tạ Trần không chút do dự, hắn tiến đến gần khối đá, nhẹ nhàng đặt bàn tay gầy gò của mình lên bề mặt lạnh lẽo của nó. Ngay khoảnh khắc da thịt hắn chạm vào khối đá, một luồng thông tin hỗn loạn, dữ dội và cổ xưa ập thẳng vào tâm trí hắn, như một dòng thác lũ không kiểm soát.

Hắn thấy một sinh vật khổng lồ, cổ xưa, có hình dạng như một con rồng đất đang say ngủ, bị phong ấn sâu dưới lòng đất từ thời Thượng Cổ. Nó không phải là yêu thú, mà là một linh vật trấn giữ, một phần của Thiên Đạo nguyên thủy. Nhưng linh khí nơi nó ẩn mình đã bị biến chất bởi "lời nguyền Thượng Cổ", ăn mòn từng chút một. Linh vật đó không chết, nhưng cũng không còn sống đúng nghĩa, nó bị kẹt trong một trạng thái tồn tại đau đớn, bị linh khí biến chất dần dần hủy hoại. Nỗi thống khổ của nó, sự vặn vẹo của linh khí trong cơ thể nó, đã tạo ra một "tắc nghẽn" khổng lồ, một điểm đen năng lượng đang không ngừng phát tán sự mất cân bằng ra khắp Rừng Thanh Phong, và xa hơn nữa là Thị Trấn An Bình. Chính sự tắc nghẽn này đã khiến linh khí ở đây vừa dồi dào lại vừa khó chịu, và nó là nguồn gốc sâu xa của những yêu thú đột biến quỷ dị.

Tạ Trần rút tay lại, vẻ mặt hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực lên một cách khác thường, tràn đầy sự thấu hiểu và một nỗi đau thầm lặng. Hắn đã tìm ra cội nguồn. Nhưng cội nguồn này lại kinh hoàng hơn bất cứ điều gì hắn từng tưởng tượng. Lời nguyền Thượng Cổ không chỉ là một khái niệm, nó là một thực thể sống, đang từ từ ăn mòn thế giới từ bên trong, biến một linh vật trấn giữ trở thành một nguồn cơn tai họa.

“Thứ này… nó đã bị linh khí biến chất ăn mòn từ bên trong. Nó không chỉ là một điểm tắc nghẽn, mà còn là một nạn nhân. Và sự đau đớn của nó đang lan tỏa, biến đổi mọi thứ xung quanh.” Tạ Trần thì thầm, giọng hắn khàn đặc, như thể vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm. Hắn nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, trong mắt hắn hiện lên một sự phức tạp khó tả. "Lời nguyền Thượng Cổ" không chỉ là lời nguyền cho Thiên Đạo, mà còn là lời nguyền cho mọi sinh linh bị nó chạm tới, kể cả những sinh vật cổ xưa nhất.

Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn Tạ Trần, cảm nhận được sự chấn động từ hắn. Dù không thể nhìn thấy những gì hắn thấy, nhưng họ có thể cảm nhận được sự thật khủng khiếp mà hắn vừa khám phá. Niềm tin của Lăng Nguyệt vào Thiên Đạo, vào mục đích "vá trời", giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ. Nếu ngay cả một linh vật cổ xưa cũng bị "mất người" theo cách này, bị biến chất bởi chính linh khí, vậy thì con đường của các nàng đã đi bấy lâu nay có nghĩa lý gì? Một sự hoài nghi sâu sắc đã bén rễ trong tâm hồn nàng, và nàng bắt đầu cảm thấy một sự "mất người" trong chính mình, khi những cảm xúc và lý tưởng quen thuộc đang dần phai nhạt, thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi đau vô định.

Dương Quân đứng đó, chết lặng. Anh đã nhìn thấy sự thật trần trụi nhất về Thiên Đạo, về lời nguyền Thượng Cổ, và về sự bất lực của tu luyện khi đối mặt với một vấn đề mang tính hệ thống như vậy. Cái gọi là "Ma Chủ Cửu U" hay những thế lực tà ác khác, liệu có phải cũng là sản phẩm của sự biến chất này, hay là những kẻ lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để khuấy đảo nhân gian?

Động Thổ Long, với linh khí thổ hệ nồng đậm nhưng biến chất, với sinh vật cổ xưa đang chịu đựng nỗi thống khổ vô tận, là một minh chứng sống động cho lời nguyền Thượng Cổ. Nó không chỉ là một điểm bất ổn, mà là một vết thương hở đang không ngừng rỉ máu, lan rộng ra khắp nhân gian. Tạ Trần, một phàm nhân, giờ đây đã trở thành "điểm neo nhân quả", không chỉ vì hắn có thể hóa giải các triệu chứng, mà vì hắn đã thấu hiểu được cội nguồn của vấn đề. Con đường phía trước còn gian nan hơn rất nhiều, và cái giá phải trả cho sự thấu hiểu này có thể còn lớn hơn cả sinh mệnh của chính hắn. Nhưng vì cái chữ "sống", vì những nhân sinh nhỏ bé này, hắn không thể lùi bước.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free