Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 55: Bóng Đêm Trỗi Dậy, Nhân Tính Thức Tỉnh

Bóng tối đã hoàn toàn bao trùm sườn núi cô tịch, nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, như một pho tượng tạc từ băng tuyết, ánh mắt dõi về Thị Trấn An Bình. Quyết định đã thành hình trong tâm trí nàng, kiên cố hơn bất cứ tảng đá nào trên thế gian này. Không còn là sự bối rối của kẻ lạc lối, không còn là chấp niệm của người tu tiên cố chấp, mà là sự kiên định của một kẻ tìm kiếm chân lý, dẫu phải lật đổ mọi tín ngưỡng đã khắc sâu trong xương tủy. Nàng xoay người, bước đi trong màn đêm, bóng dáng thanh thoát ẩn hiện như một giấc mộng. Con đường nàng từng đi suốt ngàn năm, giờ đây có lẽ sẽ rẽ sang một hướng khác, một hướng mà nàng chưa từng dám nghĩ tới, một hướng về phía nhân gian phàm tục.

Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình đã thức giấc trong làn sương mỏng giăng mắc. Không khí se lạnh nhưng trong trẻo, mang theo mùi của đất đai vừa được tưới đẫm sương đêm, mùi khói bếp thoảng nhẹ từ những mái nhà đã đỏ lửa. Dân chúng, sau một đêm yên giấc không còn bị tiếng yêu thú gào thét quấy rầy, bắt đầu một ngày mới đầy sinh lực. Những tiếng rao hàng vang vọng trên phố, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ chạy nhảy trên con đường đất, tiếng xe ngựa lộc cộc chở hàng hóa từ ngoài trấn vào, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không lộ diện, nàng ẩn mình trong một con hẻm nhỏ khuất sau chợ, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua từng khuôn mặt, từng hành động của người dân. Nàng thấy những người thợ rèn đang miệt mài bên lò lửa, những cô gái bán rau tươi cười mời khách, những bà lão ngồi bên hiên nhà vá víu quần áo. Họ không có tu vi, không có linh lực, nhưng trên khuôn mặt họ, nàng đọc thấy sự kiên cường, sự lạc quan và một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai. Một vài ngôi nhà còn sót lại dấu vết của đêm hỗn loạn, nhưng không ai oán thán. Họ cùng nhau dọn dẹp, cùng nhau sửa chữa, nương tựa vào nhau mà sống. Sự gắn kết, tình người nơi đây tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp, rực rỡ hơn bất kỳ tiên quang nào mà nàng từng thấy.

Nàng tiếp tục bước đi, bước chân khẽ khàng như không chạm đất, cho đến khi dừng lại trước Quán Trà Vọng Giang. Bên trong, Tạ Trần đang ngồi bên khung cửa sổ, ánh nắng ban mai rọi vào làm nổi bật đường nét thanh tú trên khuôn mặt hắn. Hắn không hề bận tâm đến thế sự ồn ào bên ngoài, chỉ thản nhiên lật từng trang sách cũ kỹ, đôi khi nhấp một ngụm trà nóng. Ngoại hình thư sinh gầy gò của hắn, trang phục vải bố cũ kỹ, tất cả đều tương phản hoàn toàn với vẻ uy nghiêm, xa cách của một tu sĩ. Hắn chẳng có chút khí chất siêu phàm thoát tục nào, nhưng lại toát ra một sự bình yên đến lạ lùng, một sự trầm tĩnh khiến người ta cảm thấy an tâm.

Tiểu Hoa, cô bé thường ngày vẫn chạy nhảy khắp nơi, giờ đây đang ngồi đối diện Tạ Trần, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn hắn. Bé tựa đầu vào bàn, lắng nghe Tạ Trần nhẹ nhàng kể chuyện, giọng hắn trầm ấm như dòng suối chảy qua đá cuội. Ông Lão Tiều Phu cũng ngồi đó, râu tóc bạc phơ, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt hiền từ, thỉnh thoảng lại gật gù đồng tình.

"Anh Tạ Trần ơi, yêu thú có đáng sợ không ạ?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói trong trẻo như chuông gió.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt cuốn sách xuống. "Yêu thú cũng như con người, Tiểu Hoa ạ. Có con hiền lành, có con hung dữ. Chúng cũng biết đói, biết sợ hãi, biết bảo vệ đồng loại. Đêm qua, đàn yêu thú ấy vì bị linh khí biến chất làm cho rối loạn tâm trí, không còn phân biệt được thiện ác, nên mới hung hãn như vậy."

Ông Lão Tiều Phu thở dài, vuốt chòm râu bạc. "Đúng là khổ cho chúng nó. Linh khí suy yếu, ngay cả cỏ cây cũng héo úa, huống chi là yêu thú có linh tính. May mà có Tạ công tử, dùng trí tuệ mà hóa giải đại nạn."

Tạ Trần lắc đầu, ánh mắt nhìn ra dòng sông Vọng Giang cuộn chảy. "Không phải ta hóa giải, lão trượng. Chỉ là ta nhìn thấy bản chất của sự việc, nhìn thấy cái lý lẽ ẩn sâu trong sự hỗn loạn. Yêu thú cũng là một phần của nhân gian, chúng có quy luật sinh tồn riêng. Khi quy luật ấy bị phá vỡ, chúng sẽ trở nên điên loạn. Ta chỉ đơn thuần là thuận theo tự nhiên, tìm cách vãn hồi sự cân bằng mà thôi." Hắn nhấp một ngụm trà, giọng nói trầm tĩnh, từng lời như thấm vào lòng người. "Sinh lão bệnh tử, hỉ nộ ái ố, tất cả đều là một phần của nhân gian. Chấp nhận nó, thấu hiểu nó, mới là sống trọn vẹn. Cưỡng cầu thay đổi, cưỡng cầu siêu thoát, đôi khi chỉ là tự trói buộc mình vào một chấp niệm to lớn hơn."

Nghe những lời đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử trong con hẻm tối bỗng cảm thấy một sự chấn động mạnh mẽ trong tâm can. Nàng đã từng coi những cảm xúc, những yếu mềm của phàm nhân là chướng ngại vật trên con đường tu luyện, là những sợi dây trói buộc cần phải cắt đứt để siêu thoát. Nàng đã từng tự hào về sự "vô tình vô dục" của bậc tiên nhân. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần, bình dị và sâu sắc, đã đâm thẳng vào tâm trí nàng, khiến nàng nhận ra sự sai lầm cố hữu trong lý tưởng của mình. "Sức mạnh của tu vi, rốt cuộc là để làm gì? Để bảo vệ những điều này, hay để đánh mất chính mình?" Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu nàng, mang theo một nỗi chua xót khôn tả. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn Tiểu Hoa, nhìn Ông Lão Tiều Phu, và thấy một thứ mà nàng đã đánh mất từ rất lâu – sự bình yên thực sự, không phải là sự tĩnh lặng của băng giá, mà là sự an nhiên trong vòng xoáy của sinh mệnh. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn đã mờ nhạt, giờ đây lại càng thêm tối, như một lời nhắc nhở về cái giá nàng đã phải trả cho con đường tu tiên đầy ảo vọng.

Nàng lặng lẽ rời đi, ánh mắt đầy suy tư, mang theo những chất vấn day dứt. Thị Trấn An Bình vẫn ồn ào và nhộn nhịp phía sau lưng, nhưng trong tâm trí nàng, một trận bão tố đã bắt đầu, cuốn phăng đi những lớp vỏ bọc kiêu ngạo và những chấp niệm sai lầm.

***

Chiều tà, ánh mặt trời đã ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng nơi đây lại u ám và lạnh lẽo lạ thường. Lăng Nguyệt Tiên Tử một mình đi sâu vào Tử Vong Lâm, khu rừng bị lời nguyền Thượng Cổ và linh khí biến chất ăn mòn. Sương mù dày đặc giăng mắc, che khuất tầm nhìn, khiến những cây cổ thụ cao vút trở nên ma mị, vặn vẹo như những ngón tay quỷ dị đang vươn lên từ lòng đất. Không khí nặng nề, ẩm ướt, mang theo mùi ẩm mốc, mùi đất mục, mùi lá cây thối rữa, và đặc biệt là mùi tử khí nồng nặc, tanh tưởi, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt, khó thở.

Từng bước chân của Lăng Nguyệt Tiên Tử vang lên khe khẽ trên lớp lá mục, phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ của khu rừng. Nàng không dùng linh lực để xua tan sương mù hay tử khí, mà để chúng bao phủ lấy mình, muốn cảm nhận rõ ràng nhất sự mục nát đang lan tràn khắp thế giới này. Đôi mắt phượng của nàng quét qua những thân cây bị tử khí ăn mòn, vỏ cây nứt nẻ, mục ruỗng, không còn chút nhựa sống. Dây leo chằng chịt, xoắn xuýt vào nhau như những con rắn khổng lồ hóa đá, trên lá cây phủ một lớp rêu xám xịt, khô héo. Những sinh vật nhỏ bé bò lổm ngổm dưới đất, chúng đều biến dị, thân thể kỳ quái, đôi mắt đỏ ngầu, phát ra những tiếng gầm gừ yếu ớt nhưng đầy đe dọa.

Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn là linh khí thượng phẩm, giờ đây chỉ tỏa ra một ánh sáng yếu ớt, mong manh, như muốn xua đi sự u ám xung quanh nhưng lại bất lực. Ánh sáng ấy chỉ đủ để soi rõ vài bước chân phía trước, và đôi khi, nó còn bị nuốt chửng bởi màn sương tử khí dày đặc. Lăng Nguyệt cảm giác gai người khi chạm vào một thân cây cổ thụ, lớp vỏ sần sùi lạnh lẽo, một cảm giác mục rữa truyền qua đầu ngón tay, như thể sự sống bên trong đã hoàn toàn bị rút cạn, chỉ còn lại một cái xác không hồn. "Đây là cái giá của sự trường tồn ư? Một thế giới mục nát, một Thiên Đạo đang hấp hối... và chúng ta, những tu sĩ, lại mù quáng tìm kiếm sự bất tử trong nó?" Nàng độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong khu rừng chết chóc, nghe như tiếng thì thầm của một linh hồn lạc lối.

Nàng đã từng nghĩ rằng Thiên Đạo suy yếu chỉ là linh khí cạn kiệt, chỉ là khó khăn trong việc đột phá cảnh giới. Nhưng giờ đây, đứng giữa Tử Vong Lâm này, nàng mới nhận ra sự thật kinh hoàng hơn. Sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ là sự thiếu hụt linh khí, mà là một sự mục nát từ căn nguyên, một "lời nguyền Thượng Cổ" đang ăn mòn mọi sự sống, biến chất vạn vật, từ những con yêu thú bé nhỏ đến những cây cổ thụ sừng sững. Nó đang biến thế giới này thành một nơi không còn sự sống, không còn nhân tính.

Lăng Nguyệt đi sâu hơn, tránh né những độc vật nhỏ bò dưới chân. Nàng nhìn thấy những hang động tự nhiên ẩn mình trong rừng, từ đó tỏa ra những luồng khí đen kịt, mang theo cảm giác lạnh lẽo thấu xương. Nàng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự đau đớn của vạn vật đang bị bào mòn bởi tử khí. Nàng đã từng chứng kiến vô số cảnh sinh ly tử biệt, vô số trận chiến đẫm máu trong giới tu tiên, nhưng chưa bao giờ nàng cảm thấy một nỗi bi thương sâu sắc đến vậy. Nó không phải là nỗi đau của một cá nhân, mà là nỗi đau của cả một thế giới đang hấp hối.

"Thượng Cổ... liệu có phải chính là khởi nguồn của tất cả sự suy tàn này?" Nàng thầm nghĩ, nhớ lại những truyền thuyết cổ xưa về một kỷ nguyên huy hoàng đã sụp đổ. Liệu các tiền bối đã cố gắng vá trời, cố gắng cứu vãn Thiên Đạo, nhưng lại không nhìn thấy gốc rễ của vấn đề? Hay chính sự cứu vãn ấy, sự cưỡng cầu ấy, lại là nguyên nhân khiến mọi thứ càng thêm mục nát? Niềm tin của nàng vào tu tiên, vào Thiên Đạo, vào Thái Huyền Tông, tất cả đều đang lung lay dữ dội, như một tòa thành cổ bị bào mòn bởi thời gian. Nàng đứng lặng trước một cái cây cổ thụ bị tử khí ăn mòn gần như hoàn toàn, chỉ còn trơ lại một cái khung mục ruỗng. Ánh mắt nàng đầy bi thương, một sự bi thương không chỉ dành cho cái cây, mà còn dành cho chính nàng, và cho cả thế giới này.

***

Đêm khuya, Quán Trà Vọng Giang đã vắng khách, chỉ còn lại ánh đèn lồng dịu nhẹ treo lơ lửng, hắt bóng lên những bức tường gỗ đơn giản. Tiếng nước sông Vọng Giang chảy rì rào dưới chân ban công, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch, an nhiên. Mùi trà thơm thoang thoảng trong không khí, xoa dịu tâm hồn.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên bàn trà quen thuộc, cuốn sách cũ đặt trên bàn. Dương Quân ngồi đối diện, gương mặt tuấn tú giờ đây không còn vẻ hào hứng tranh luận, mà thay vào đó là một sự trầm tư hiếm thấy. Ông Lão Tiều Phu ngồi bên cạnh, nhắm mắt dưỡng thần, nhưng đôi tai vẫn chăm chú lắng nghe. Tạ Trần đang nhẹ nhàng pha một ấm trà mới, động tác chậm rãi, ung dung, mỗi bước đều toát lên một sự điềm tĩnh lạ thường.

Đúng lúc đó, một bóng người thanh thoát bước vào quán. Không còn là sự lén lút, ẩn mình, mà là một bước đi dứt khoát, mang theo một khí chất kiên định. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bạch y thuần khiết và dung nhan tuyệt mỹ, xuất hiện dưới ánh đèn lồng, như một tiên nhân lạc bước giữa trần gian. Nàng không còn vẻ lạnh lùng, xa cách thường thấy. Đôi mắt phượng của nàng, dù vẫn còn nét mệt mỏi sau một ngày dài suy ngẫm và trải nghiệm, nhưng lại ánh lên một sự chân thành, một khao khát tìm kiếm mà Tạ Trần chưa từng thấy.

Dương Quân và Ông Lão Tiều Phu đều ngạc nhiên, lập tức đứng dậy hành lễ. Dương Quân định cất lời chào, nhưng Lăng Nguyệt chỉ khẽ phất tay, ra hiệu không cần khách sáo. Ánh mắt nàng chỉ hướng về một người duy nhất: Tạ Trần.

Tạ Trần không hề tỏ ra ngạc nhiên hay bối rối. Hắn chỉ khẽ nhướng mày, rồi mỉm cười nhẹ, đặt một chén trà rỗng trước mặt nàng. Hơi ấm từ chén trà bốc lên, lan tỏa trong không khí, như một lời chào đón vô ngôn, tương phản hoàn toàn với sự lạnh lẽo của tiên khí mà nàng đã quen thuộc.

Lăng Nguyệt ngồi xuống đối diện Tạ Trần, một khoảng trống nhỏ vô hình ngăn cách hai người, như ngăn cách hai thế giới, hai lý tưởng. Nàng nhìn hắn, ánh mắt phức tạp, không còn vẻ kiêu ngạo hay chiêu mộ, mà là một sự tìm kiếm chân thành, một sự khẩn cầu thầm lặng. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng giờ đây gần như không còn ánh sáng, chỉ còn là một vật trang sức vô tri, phản chiếu sự trống rỗng trong tâm can nàng.

"Tạ Trần..." Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng không còn sự lạnh lùng, chỉ còn sự run rẩy nhẹ nhàng của một người đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thay đổi. "Ngươi nói 'nhân tính' là gì? Là thứ mà chúng ta, những tu sĩ, đang dần đánh mất sao?"

Câu hỏi của nàng không phải là một sự chất vấn, mà là một lời thú nhận, một sự tự vấn sâu sắc. Dương Quân và Ông Lão Tiều Phu im lặng lắng nghe, không dám chen vào cuộc đối thoại mang tính quyết định này.

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn rót đầy trà vào chén của Lăng Nguyệt, làn hơi ấm bốc lên chạm vào gương mặt nàng, xua đi phần nào sự lạnh giá từ Tử Vong Lâm. Hắn nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, thấu hiểu mọi sự. "Nhân tính, Tiên Tử," hắn chậm rãi nói, giọng trầm ấm, từng lời như thấm vào tâm can Lăng Nguyệt, "là bản chất của sự sống, của yêu thương và khổ đau, của lựa chọn và từ bỏ. Là dòng chảy nhân quả không ngừng nghỉ, nơi mỗi khoảnh khắc đều có ý nghĩa."

Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói ấy ngấm vào tâm trí nàng, rồi tiếp tục. "Nó không phải là sức mạnh để thay đổi trời đất, cũng không phải là khả năng trường sinh bất lão. Nhân tính là sự cảm nhận, sự thấu hiểu. Thấu hiểu lẽ sinh diệt của vạn vật, thấu hiểu nỗi đau của đồng loại, thấu hiểu niềm vui của một cuộc sống bình dị." Tạ Trần khẽ nâng chén trà của mình, nhấp một ngụm. "Chúng ta, những kẻ tu luyện, thường quá chú trọng vào việc nâng cao tu vi, vào việc siêu thoát khỏi phàm trần, mà quên mất rằng, chính trong phàm trần này mới ẩn chứa những giá trị vĩnh cửu nhất."

Lăng Nguyệt cúi đầu, nhìn vào chén trà nóng hổi, hơi ấm lan tỏa từ chén trà vào lòng bàn tay nàng. Nàng nhớ lại mùi tử khí nồng nặc trong Tử Vong Lâm, nhớ lại những thân cây mục ruỗng, những sinh vật biến dị. Rồi nàng nhớ lại tiếng cười trong trẻo của Tiểu Hoa, ánh mắt hiền từ của Ông Lão Tiều Phu, và sự bình yên của Thị Trấn An Bình. Tất cả những hình ảnh đó chợt hiện lên rõ ràng trong tâm trí nàng, như một bức tranh đối lập giữa sự sống và cái chết, giữa nhân tính và sự vô cảm.

"Nhưng... tu tiên, chẳng phải là để bảo vệ nhân gian, để vãn hồi Thiên Đạo sao?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói đầy hoài nghi.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt vẫn bình thản. "Bảo vệ nhân gian, vãn hồi Thiên Đạo... đó là lý tưởng cao đẹp. Nhưng nếu để đạt được những điều đó, chúng ta phải đánh mất chính mình, đánh mất những cảm xúc, những ký ức, những mối liên hệ với cõi trần, thì cái giá đó có thực sự xứng đáng? Một Thiên Đạo được vá víu bởi những kẻ vô cảm, một nhân gian được bảo vệ bởi những trái tim băng giá, liệu đó có phải là một thế giới đáng sống?" Hắn nhìn thẳng vào mắt Lăng Nguyệt, ánh mắt không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. "Tiên Tử, tu vi có thể mang lại sức mạnh, nhưng nhân tính mới mang lại ý nghĩa cho sự tồn tại. Một khi 'mất người', chúng ta còn lại gì ngoài một cỗ máy tu luyện?"

Những lời nói của Tạ Trần như những nhát búa giáng mạnh vào tận sâu thẳm tâm hồn Lăng Nguyệt, phá vỡ những bức tường chấp niệm mà nàng đã xây dựng suốt ngàn năm. Nàng đã từng nghĩ mình là kẻ mạnh mẽ, là người có thể gánh vác sứ mệnh vĩ đại. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, mình đã trở nên yếu đuối biết bao, đã đánh mất đi những gì quan trọng nhất mà không hề hay biết. Sự suy yếu của Thiên Đạo, lời nguyền Thượng Cổ, tất cả đều là những biểu hiện bên ngoài. Nhưng cái 'mất người' của tu sĩ, đó mới là sự mục nát từ bên trong, là căn nguyên của mọi bi kịch.

Dương Quân, ngồi bên cạnh, cũng chấn động bởi những lời của Tạ Trần. Anh vốn là người nhiệt huyết, luôn tin tưởng vào chính nghĩa của tu tiên. Nhưng qua biến cố yêu thú, và giờ là cuộc đối thoại này, anh cảm thấy lý tưởng của mình đang dần rạn nứt. Ông Lão Tiều Phu chỉ khẽ thở dài, trong ánh mắt hiện lên vẻ ưu tư cho thế sự.

Lăng Nguyệt nhìn Tạ Trần, một tia sáng mới lóe lên trong đôi mắt nàng, không phải ánh sáng của tiên lực, mà là ánh sáng của sự giác ngộ, của một linh hồn đang tìm lại được chính mình. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, dẫu vẫn mờ nhạt, nhưng dường như đã bắt đầu phản chiếu lại một chút ánh sáng yếu ớt, như thể nó cũng đang được thức tỉnh cùng với chủ nhân của mình. Nàng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ cầm chén trà lên, nhấp một ngụm. Hơi trà ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cái lạnh giá từ Tử Vong Lâm, và cả cái lạnh giá đã đóng băng trong tim nàng suốt ngàn năm qua. Con đường nàng đã đi suốt ngàn năm, giờ đây, chắc chắn sẽ rẽ sang một hướng khác, một hướng mà nàng chưa từng dám nghĩ tới, một hướng về phía nhân gian phàm tục, nơi mà "nhân tính" được tôn vinh hơn bất cứ sức mạnh nào.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free