Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 535: Hạt Nhân Tri Thức: Khai Sinh Thư Viện Nhân Gian

Sau màn đêm u tối, Lạc Địa Cổ Thành đón bình minh với một sinh khí hoàn toàn mới, tựa như một đóa hoa sen thanh khiết vươn mình giữa vũng bùn lầy của thế gian đang mục ruỗng. Ánh nắng ban mai rải những vệt vàng óng ả lên những mái ngói xanh xám, xua tan đi màn sương mỏng còn vương vấn trên từng con phố, từng ngõ hẻm. Trên tường thành kiên cố, nơi đã từng chứng kiến biết bao cảnh ly biệt và hội ngộ, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò thư sinh của hắn in một bóng dài trên nền gạch đá cổ kính. Hắn vẫn vận y phục vải bố giản dị, màu sắc nhã nhặn, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, xuyên suốt thời gian. Gió sớm mơn man mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, phả vào hắn mùi hương của đất đai vừa thức giấc, mùi khói bếp vương vất từ những căn nhà mới cất, và cả mùi hương thanh khiết của những đóa hoa dại nở ven đường.

Dưới chân tường thành, thành phố đã hoàn toàn thoát khỏi dáng vẻ tiêu điều, hoang phế của những tháng ngày trước. Tiếng rao hàng của những thương nhân từ xa đến, nay đã an cư lạc nghiệp tại đây, hòa cùng tiếng bước chân hối hả của những người dân đang bắt đầu một ngày mới. Tiếng xe ngựa lộc cộc lăn bánh trên đường lát đá, chở đầy hàng hóa và lương thực. Từ các tửu lầu, tiếng nhạc đàn tranh réo rắt xen lẫn tiếng hát ca vang lên, tuy không quá ồn ào nhưng đủ để tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, tràn đầy sức sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố tỏa ra thơm lừng, quyện với mùi hương liệu từ các tiệm buôn bán phương xa, mùi thảo dược từ các hiệu thuốc mới mở. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, một bản giao hưởng của sự sống, nơi từng cá thể, từng mảnh ghép đều tìm thấy vị trí và ý nghĩa của mình. Không còn sự dè dặt, lo âu, hay những ánh mắt nghi kỵ giữa người tị nạn và người bản địa. Các 'quy tắc sống' dựa trên tình người, sự hợp tác và trách nhiệm chung mà Tạ Trần đã cùng mọi người kiến tạo đã thực sự bén rễ, kết trái.

Bên cạnh Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, bạch y không chút tì vết càng tôn lên vẻ thanh tao. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng hoạt động bên dưới, nhưng giờ đây, sự uy nghiêm thường thấy đã pha lẫn một nét bình yên hiếm có, và một chút suy tư sâu lắng. Nàng không còn là một tiên tử chỉ biết đến tu vi và thiên đạo, nàng đã trở thành một phần của Nhân Gian, một người chứng kiến và bảo vệ những giá trị chân thực. Dương Quân đứng cạnh nàng, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt sáng của hắn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, ánh lên sự tự hào khi nhìn thấy thành quả của những nỗ lực chung. Hắn giờ đây không chỉ là một tu sĩ dũng mãnh, mà còn là một người thợ xây, một người quản lý, một thành viên tận tâm của cộng đồng.

“Sinh khí dồi dào, sự sống đang đâm chồi. Nhưng cội rễ cần phải vững chắc hơn nữa,” Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm, điềm tĩnh, như đang tự nhủ với chính mình, nhưng cũng đủ để hai người bên cạnh nghe thấy. Hắn không nói thẳng ra mối lo lắng của mình, nhưng Lăng Nguyệt và Dương Quân đều hiểu. Sự thịnh vượng này, trong một thế giới đang trên bờ vực suy tàn, chắc chắn sẽ không tránh khỏi sự dòm ngó, thậm chí là đố kỵ và hủy diệt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, thanh âm trong trẻo như tiếng ngọc khẽ chạm, “Sự sống ở đây... là điều mà ta chưa từng thấy ở bất kỳ tông môn nào. Nó chân thực và mạnh mẽ hơn bất kỳ tu vi nào mà ta từng theo đuổi. Những nguyên tắc của ngươi, Tạ Trần, chúng không phải là pháp tắc thiên địa, nhưng lại có thể khiến lòng người an định, khiến một vùng đất hồi sinh.” Nàng nói, đôi mắt phượng khẽ liếc nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng sự tôn trọng sâu sắc, sự thấu hiểu và một chút gì đó giống như sự ngưỡng mộ. Nàng đã từ bỏ chấp niệm về thành tiên, về sức mạnh cá nhân, để trở thành một phần của một điều lớn lao hơn, một điều mà nàng tin tưởng là đúng đắn.

Dương Quân gật đầu đồng tình, gương mặt tuấn tú ánh lên vẻ kiên định, “Trước kia, ta chỉ biết đến kiếm đạo, đến việc truy cầu sức mạnh. Nhưng ở đây, ta học được rằng sức mạnh lớn nhất không phải là tu vi, mà là sự đoàn kết, là tình người. Mỗi ngày, ta đều nhìn thấy những điều kỳ diệu mà ta chưa từng dám nghĩ tới.”

Đúng lúc đó, từ phía dưới thành, Tôn Đại Thúc và Lão Trưởng Thôn Vong Tàn bước lên, gương mặt khắc khổ của Tôn Đại Thúc giờ đây rạng rỡ hẳn lên, còn Lão Trưởng Thôn thì ánh mắt tinh anh, râu tóc bạc phơ rung nhẹ trong gió. Họ mang theo một năng lượng mới, một ý tưởng mới, tựa như những ngọn lửa nhỏ được thắp lên từ chính những giá trị mà Tạ Trần đã gieo. Tôn Đại Thúc tiến đến gần, bàn tay chai sạn do năm tháng lao động vất vả khẽ vuốt mái tóc muối tiêu, giọng nói chất phác nhưng đầy nhiệt huyết: “Tiên sinh, chúng tôi đã nghĩ, nếu có một nơi để bách tính có thể học hỏi, trao đổi, không chỉ là tri thức mà còn là những đạo lý sống... một nơi mà bất kỳ ai cũng có thể đến để tìm kiếm sự an ủi, sự hiểu biết, và cả những câu chuyện cổ xưa, những lời răn dạy của tổ tiên.”

Lão Trưởng Thôn Vong Tàn tiếp lời, giọng nói tuy già nua nhưng minh mẫn, “Chỉ có tri thức mới là ngọn hải đăng soi đường cho nhân gian trong đêm tối vô tận này. Và chỉ có những câu chuyện, những đạo lý về tình người, mới có thể kết nối chúng ta lại với nhau, giữ cho ngọn lửa nhân tính không bị lụi tàn.” Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng niềm tin tưởng tuyệt đối.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nghe vậy, ánh mắt suy tư, “Một nơi không chỉ chứa sách, mà còn chứa đựng tinh thần của Nhân Đạo?” Nàng lặp lại, như thể đang cân nhắc ý nghĩa sâu xa của lời nói đó. Đối với một người từng sống trong thế giới của tiên pháp và linh khí, khái niệm về một "Thư Viện Cộng Đồng" không phải để tích lũy bí pháp mà để lưu giữ "đạo lý sống" quả thực là một điều mới mẻ, thậm chí là xa lạ. Nhưng nàng đã nhìn thấy, đã cảm nhận được, sức mạnh tiềm ẩn trong những điều bình dị ấy.

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khóe môi. “Đúng vậy. Tri thức là ngọn đuốc, nhưng đạo lý mới là con đường. Nếu không có con đường, ngọn đuốc dù sáng đến mấy cũng chỉ soi rọi khoảng không vô định. Một nơi như vậy, có thể là cội nguồn của một sự thay đổi lớn lao.” Hắn nhìn vào đôi mắt đầy hy vọng của Tôn Đại Thúc và Lão Trưởng Thôn, cảm nhận được sự rung động của những sợi chỉ nhân quả đang ngày càng kết nối chặt chẽ hơn. Hắn biết, ý tưởng này không phải chỉ là của riêng hai người họ, mà là tiếng lòng của cả một cộng đồng đang khao khát được học hỏi, được sẻ chia, được xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Hắn biết, đây chính là hạt mầm tiếp theo của "Nhân Đạo", một hạt mầm mang tên "tri thức" và "tinh thần", sẽ bám sâu rễ vào lòng đất, tạo nên một nền tảng vững chắc cho sự phát triển của một phong trào lớn hơn.

Vài ngày sau đó, Lạc Địa Cổ Thành biến thành một công trường khổng lồ, nhưng không phải là công trường của những người bị áp bức, mà là của những người tự nguyện, hăng hái. Một khu đất trống rộng lớn, vốn chỉ là bãi đất hoang phía tây thành, nay đã tràn ngập tiếng búa đập, tiếng cưa gỗ ken két, tiếng người hò reo, tiếng cười nói rộn ràng. Mùi gỗ mới thơm nồng quyện với mùi đất ẩm, mùi mồ hôi của những người lao động. Không khí náo nhiệt, hăng hái, tràn đầy nhiệt huyết. Ánh nắng ban ngày ấm áp bao trùm, như tiếp thêm sức mạnh cho từng cánh tay, từng khối óc.

Phàm nhân, tu sĩ giác ngộ, người già, trẻ nhỏ, tất cả đều chung tay. Những người thợ mộc lành nghề hướng dẫn l���p trẻ đóng khung, dựng cột. Những phụ nữ, vốn chỉ quen với việc bếp núc, nay cũng hăng hái khuân vác gạch đá, chuyền tay từng xô vữa. Các tu sĩ, với sức mạnh vượt trội, trở thành lực lượng chủ chốt trong việc di chuyển những khối gỗ lớn, những tảng đá nặng. Nhưng họ không hề tỏ ra kiêu ngạo hay tách biệt, mà hòa mình vào dòng người, cùng cười, cùng đổ mồ hôi, cùng ăn những bữa cơm đạm bạc trên công trường.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, không hề ngại ngần mà trực tiếp tham gia. Nàng không chỉ dùng kiến thức y thuật để chăm sóc những người bị thương nhẹ, mà còn tỉ mỉ hướng dẫn mọi người cách sắp xếp vật liệu một cách khoa học, hiệu quả. “Tiểu Cửu, cẩn thận đừng để đổ chồng sách này!” Nàng khẽ nhắc nhở, khi Hồ Ly Nữ đang loay hoay với một chồng ván gỗ được chuẩn bị để làm giá sách.

Hồ Ly Nữ, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên và chiếc đuôi lông mềm mại phe phẩy theo từng nhịp chân, nhanh nhẹn đáp lời, giọng nói trong trẻo mà đầy tinh nghịch, “Yên tâm đi Tuyết tỷ, sức ta khỏe lắm! Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!” Nàng cười khúc khích, rồi dùng chút yêu lực khéo léo nâng chồng ván gỗ lên, đặt gọn gàng vào đúng vị trí. Nàng không còn là một yêu hồ chỉ biết đến tu luyện và những cuộc phiêu lưu vô định, nàng đã tìm thấy niềm vui trong việc đóng góp, trong sự sẻ chia, trong việc xây dựng một điều gì đó ý nghĩa.

Dương Quân, với đạo bào màu lam nhạt đã dính đầy bụi bẩn và mồ hôi, đang cùng vài tu sĩ khác khiêng một thân gỗ lớn. Gân xanh trên cánh tay hắn nổi lên, nhưng gương mặt lại ánh lên vẻ sảng khoái hiếm thấy. Hắn đặt thân gỗ xuống, phủi tay, rồi quay sang nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử đang đứng gần đó, tỉ mỉ xem xét bản vẽ. “Cảm giác xây dựng một thứ gì đó bằng chính đôi tay thật khác biệt,” hắn nói, giọng pha chút trầm tư, “Nó không giống như việc sử dụng pháp lực để phá hủy hay kiến tạo tức thời. Mỗi nhát búa, mỗi viên gạch đều mang theo tâm huyết và sức lực của mình, tạo nên một sự gắn kết vô hình.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù không trực tiếp lao động nặng nhọc, nhưng lại là người quản lý chính, điều phối mọi việc. Nàng cầm trên tay một cuộn bản vẽ được làm từ giấy thô, nhưng những nét vẽ lại vô cùng tinh xảo, thể hiện sự tỉ mỉ của người thiết kế. Nàng chỉ đạo từng chi tiết nhỏ, từ việc lựa chọn loại gỗ, cách gia cố nền móng, đến việc bố trí các cửa sổ để đón ánh sáng tự nhiên. “Phần mái này cần được gia cố thêm, đảm bảo chống chịu được gió lớn mùa đông. Và đừng quên hệ thống thoát nước, tránh ẩm mốc làm hỏng sách,” nàng nói với một người thợ mộc, giọng trong trẻo nhưng dứt khoát, đầy tính mệnh lệnh. Sự thay đổi trong nàng thật đáng kinh ngạc. Một tiên tử cao ngạo, từng chỉ quan tâm đến linh khí và đạo pháp, nay lại tỉ mẩn lo toan những chuyện phàm tục, cho thấy sự thấu hiểu sâu sắc của nàng về giá trị của lao động, về tầm quan trọng của việc xây dựng một nền móng vững chắc cho Nhân Đạo.

Tạ Trần đứng từ xa, trên một gò đất cao, tĩnh lặng quan sát toàn cảnh. Hắn không trực tiếp ra tay, cũng không lớn tiếng chỉ đạo. Hắn chỉ thỉnh thoảng đưa ra một vài gợi ý nhỏ, những lời nhắc nhở tinh tế cho Tôn Đại Th��c hoặc Lão Trưởng Thôn, giúp họ giải quyết những khúc mắc nhỏ về kết cấu hay vật liệu. Hắn muốn cộng đồng tự vận hành, tự kiến tạo nên công trình của mình, bởi vì chỉ có như vậy, họ mới thực sự cảm nhận được giá trị của nó, mới biến nó thành một phần máu thịt của mình. Hắn nhìn những gương mặt lấm lem mồ hôi nhưng rạng rỡ niềm vui, nhìn những bàn tay chai sạn cùng nhau nâng đỡ, nhìn những ánh mắt tin tưởng trao cho nhau. Hắn cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, một niềm hạnh phúc giản dị mà hắn đã hằng mong mỏi. Những hạt mầm 'Nhân Đạo' đã thực sự bén rễ, nảy mầm và đang vươn mình mạnh mẽ, không chỉ trong lý tưởng, mà còn trong từng hành động, từng viên gạch, từng khối gỗ.

Một tuần sau, khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, Thư Viện Cộng Đồng đã hoàn thành. Tuy đơn sơ, không hoa lệ như những cung điện tu tiên, nhưng nó lại kiên cố, vững chãi, và tràn đầy một sức sống đặc biệt, một vẻ đẹp đến từ sự đồng lòng và tâm huyết của cả cộng đồng. Khí trời se lạnh dần, nhưng bên trong Thư Viện, một bầu không khí ấm cúng lạ thường lan tỏa.

Những ngọn đèn dầu được thắp sáng, rọi ánh sáng vàng dịu lên những kệ sách gỗ mộc mạc, nơi đã chất đầy những cuốn sách cổ, những bản ghi chép về lịch sử, địa lý, y thuật, nông nghiệp, và cả những câu chuyện dân gian, những lời răn dạy đạo lý được người dân tự tay viết lại. Tiếng đọc sách thì thầm của một ông lão, tiếng trao đổi nhỏ nhẹ của những thanh niên, tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ đang lật giở những trang sách tranh, tất cả hòa quyện thành một âm thanh êm đềm, tựa như dòng suối nhỏ chảy qua khu rừng yên tĩnh. Mùi giấy mới thơm thoảng, quyện với mùi gỗ, và mùi hương hoa nhẹ nhàng từ những bình hoa dại được cắm trên bàn, tạo nên một không gian thanh tịnh, tri thức và ấm áp.

Tạ Trần bước vào Thư Viện, bước chân nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động nào. Hắn vẫn vận áo vải bố giản dị, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt rạng rỡ, từng ánh mắt say sưa đọc sách. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng lan tỏa trong lòng hắn, thứ bình yên mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu nay. Hắn đứng trước một bục gỗ đơn giản được đặt ở trung tâm Thư Viện, nơi Tôn Đại Thúc và Lão Trưởng Thôn đang chờ đợi, gương mặt họ ánh lên niềm tự hào và hãnh diện không che giấu.

Tạ Trần khẽ hắng giọng, thanh âm trầm ấm vang vọng khắp gian phòng, đủ để mọi người lắng nghe nhưng không làm phá vỡ sự tĩnh lặng. “Hôm nay, chúng ta không chỉ khánh thành một tòa nhà. Chúng ta đang kiến tạo một điều lớn lao hơn thế.” Hắn chậm rãi nói, giọng điệu triết lý, sâu sắc, khiến mỗi lời nói đều thấm sâu vào lòng người. “Đây không chỉ là một thư viện, đây là một hạt nhân. Hạt nhân của sự thấu hiểu, của tình người, của một con đường mới mà chúng ta đang cùng nhau kiến tạo. Ở đây, không có sự phân biệt giữa tiên và phàm, giữa giàu và nghèo. Chỉ có những con người khao khát tri thức, khao khát tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại, khao khát được sẻ chia và kết nối.”

Hắn giơ bàn tay lên, Nhân Quả Luân Bàn khẽ rung động trong lòng bàn tay hắn, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, tựa như ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn đang len lỏi qua ô cửa s���. Nhưng sự rung động đó không phải là của pháp thuật, mà là sự phản hồi của vô số sợi chỉ nhân quả đang ngày càng phức tạp, vững chắc, nhưng cũng mang theo những rung động của mối đe dọa tiềm tàng. “Mỗi cuốn sách ở đây là một hạt giống tri thức. Mỗi câu chuyện là một sợi dây nhân quả. Mỗi cuộc trò chuyện là một dòng chảy của đạo lý. Chúng ta cùng nhau gieo hạt, cùng nhau tưới tắm, cùng nhau chăm sóc, để từ nơi đây, một khu rừng tri thức sẽ vươn mình, che chở cho nhân gian khỏi bão táp vô thường.” Tạ Trần dừng lại, ánh mắt hắn lại hướng về phía xa xăm, nơi bóng tối của Ma Chủ Cửu U và sự tuyệt vọng của Thiên Đạo vẫn đang cuộn trào một cách vô hình. Hắn biết, ánh sáng càng rực rỡ, bóng tối càng muốn nuốt chửng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng ở một góc, nhìn Tạ Trần với ánh mắt phức tạp. Nàng cảm nhận được sự thay đổi của thế giới, không phải từ những trận chiến long trời lở đất, mà từ những điều nhỏ bé, giản dị này. Từ trong sâu thẳm linh hồn nàng, nàng tin rằng, những gì Tạ Trần đang làm, chính là đang phá cục, đang mở ra một con đường mà không ai ngờ tới. Dương Quân, tay cầm một cuốn sách cũ, mỉm cười hài lòng. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không còn là những chấp niệm về tu vi hay trường sinh. Tôn Đại Thúc và Lão Trưởng Thôn Vong Tàn cúi đầu cảm kích Tạ Trần, lòng họ tràn ngập niềm tin và hy vọng. Họ biết, một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu.

Từ bên ngoài Thư Viện, một lữ khách xa lạ, thân hình mệt mỏi trong bộ quần áo phong trần, đang đứng lặng lẽ quan sát. Hắn là một tán tu, đã lang thang khắp nơi, chứng kiến sự suy tàn của các tông môn, sự hỗn loạn của nhân gian. Hắn đã nghe phong thanh về một Lạc Địa Cổ Thành kỳ lạ, nơi con người sống hòa thuận, nơi không có sự tranh giành linh khí, mà chỉ có tình người. Ánh mắt hắn, vốn đã chai sạn vì những đau khổ và tuyệt vọng, giờ đây ánh lên một tia tò mò, và một chút hy vọng le lói. “Lạc Địa Cổ Thành... liệu có phải là nơi cuối cùng còn giữ được hy vọng?” Hắn thầm nghĩ, rồi bước chân khẽ khàng tiến về phía cánh cửa Thư Viện, nơi ánh sáng ấm áp và tiếng nói triết lý của Tạ Trần vẫn đang vang vọng, tựa như một ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối vô tận.

Sự lan tỏa của tư tưởng Nhân Đạo từ Lạc Địa Cổ Thành sẽ sớm vượt ra khỏi phạm vi thành phố. Hắn biết, Thư Viện này, cùng với những giá trị mà nó đại diện, sẽ trở thành một phong trào được nhiều người biết đến, và có thể sẽ phải đối mặt với sự phản đối từ các tông môn cũ, những kẻ vẫn còn chấp niệm với con đường tu tiên, hoặc sự phá hoại của Ma Chủ Cửu U, kẻ muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Nhân Quả Luân Bàn trên tay Tạ Trần vẫn khẽ rung động, ngụ ý rằng sự kiện này có ý nghĩa lớn trong dòng chảy nhân quả của thế giới, và những hệ quả lớn hơn đang đến gần. Cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đang chờ đợi, nhưng giờ đây, Tạ Trần không đơn độc. Hắn có một cộng đồng, một phong trào, và trên hết, là một niềm tin vững chắc vào Nhân Đạo.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free