Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 534: Cội Rễ Bám Sâu: Lạc Địa Cổ Thành Vươn Mình

Tiếng gió nhẹ mang theo mùi đất ẩm và khói bếp từ các mái nhà, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ xen lẫn tiếng nói chuyện trầm bổng của người lớn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi thảo dược thoang thoảng từ những khu vườn mới được khai hoang, như lời khẳng định cho một tương lai xanh tươi. Họ cùng nhau nhìn về phía những công trình đang được xây dựng, nơi những ngôi nhà mới, những con đường mới đang dần hình thành. Ánh nắng chiều vàng óng trải dài trên những khối gỗ, những viên đá, như ban phước cho công cuộc kiến tạo. Một cảm giác cộng đồng đang dần gắn kết, như những viên gạch xếp chồng lên nhau tạo thành một ngôi nhà vững chãi, một pháo đài của 'Nhân Đạo' giữa thế giới đang mục ruỗng. Tạ Trần quay lại, ánh mắt hắn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những đám mây đen vẫn đang cuộn trào một cách vô hình, ẩn chứa những mối đe dọa khôn lường. Hắn biết, Ma Chủ Cửu U sẽ không ngồi yên. Ngọn lửa hy vọng này, càng rực rỡ, càng thu hút sự chú ý của bóng tối. Nhưng hắn không sợ hãi. Bởi vì giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có những đồng minh kiên cường, và hơn hết, hắn có một cộng đồng đang ngày càng vững mạnh, được xây dựng không phải bằng pháp lực, mà bằng chính trái tim và linh hồn của con người. Những hạt mầm 'Nhân Đạo' đã được gieo, và chúng sẽ nảy nở, đâm chồi, tạo thành một khu rừng bất khả xâm phạm, đối chọi lại cơn bão tàn khốc đang chờ đợi. Cuộc đối đầu lớn nhất, giữa hai triết lý sống hoàn toàn đối lập, giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa sự sống và hủy diệt, vẫn còn ở phía trước, nhưng Lạc Địa Cổ Thành đã sẵn sàng đón nhận.

***

Bình minh rực rỡ chiếu sáng Lạc Địa Cổ Thành, xua tan màn sương mỏng còn vương trên những mái nhà gỗ đơn sơ. Từng tia nắng vàng mật len lỏi qua kẽ lá, đậu trên những con đường đất nhỏ, phản chiếu lấp lánh trên dòng suối chảy róc rách. Khác với vẻ hoang tàn, u ám và nỗi sợ hãi bao trùm trước đây, thành giờ đây tràn đầy sức sống, một luồng sinh khí tươi mới như nhựa cây mùa xuân. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gà gáy vang vọng từ những khu chuồng trại mới xây, hòa cùng tiếng suối chảy êm đềm, tạo nên một bản hòa tấu của sự yên bình. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ cây dại thanh khiết và mùi khói bếp ấm nồng từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa sáng đầu ngày, phảng phất trong không khí, mang theo cảm giác an lành, ấm cúng lạ thường.

Những công trình mới mọc lên san sát một cách có trật tự: từ những ngôi nhà ở được mở rộng, những xưởng thủ công mới tinh, đến các khu vực canh tác được khai hoang và quy hoạch bài bản. Chúng không phô trương, không cầu kỳ, mà chỉ đơn giản là vững chãi, tiện dụng, phản ánh triết lý thực tế của "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã gieo mầm. Người dân, cả cũ lẫn mới, đang cùng nhau lao động hăng say, trên gương mặt họ không còn vẻ u sầu, sợ hãi của những kẻ tị nạn hay sự khắc khổ của những người bị bỏ quên, mà thay vào đó là sự chuyên chú, niềm hy vọng và cả tiếng cười nói vui vẻ.

Ở góc làng, dưới tán một cây cổ thụ lớn, những người già với mái tóc bạc phơ, cùng vài thanh niên có khả năng đọc viết, đang kiên nhẫn dạy trẻ thơ học chữ. Những cuốn sách bằng giấy thô, mực đen do Tạ Trần đích thân biên soạn, với nội dung không phải là tiên pháp hay kinh văn huyền ảo, mà là những câu chuyện về sự đoàn kết, về giá trị của lao động, về lòng nhân ái và những quy tắc sống giản dị nhưng sâu sắc. Đôi mắt trong veo của những đứa trẻ chăm chú nhìn vào trang sách, rồi lại ngước nhìn lên những người thầy của mình, tựa như đang hấp thụ từng giọt ánh sáng tri thức đầu tiên của một kỷ nguyên mới.

Xa hơn chút, trên những cánh đồng mới được khai hoang, những người đàn ông khỏe mạnh, tay cầm cuốc, tay cầm cày, đang miệt mài với đất đai. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo, nhưng nụ cười vẫn thường trực trên môi họ. Họ không chỉ làm việc cho riêng mình, mà là cho cả cộng đồng, cho tương lai của những thế hệ sau. Những hạt giống được gieo xuống, không chỉ là lúa mì, mà còn là những hạt mầm của niềm tin, của sự gắn kết.

Tiếng búa rèn vang lên từng nhịp chắc nịch từ xưởng rèn, nơi những người thợ có bàn tay chai sạn đang hăng say bên lò lửa. Ánh lửa đỏ rực bập bùng, phản chiếu trên những gương mặt lấm lem mồ hôi và bụi than. Họ đang tạo ra những công cụ lao động, những vật dụng thiết yếu cho cuộc sống hàng ngày, từng chiếc cuốc, từng con dao, đều chứa đựng tâm huyết và sự khéo léo của người thợ. Phụ nữ ngồi bên khung cửi, tiếng thoi đưa lách cách nhẹ nhàng như tiếng lòng thủ thỉ. Những sợi vải đủ màu sắc dần hiện rõ dưới bàn tay khéo léo, không chỉ để may vá quần áo, mà còn dệt nên những ước mơ, những hy vọng.

Lão Trưởng Thôn Vong Tàn, với dáng người gầy gò, lưng còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh lấp lánh, đang chậm rãi đi tuần quanh Lạc Địa Cổ Thành cùng Tôn Đại Thúc. Mái tóc bạc phơ của lão được gió sớm khẽ lay động, nhưng nụ cười hiền hậu, mãn nguyện không tắt trên khuôn mặt khắc khổ. Lão khoác trên mình bộ quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, như một phần không thể thiếu của cảnh vật bình dị này. Tôn Đại Thúc, với gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn và dáng vẻ lam lũ của một người nông dân thực thụ, đầu đội nón rơm quen thuộc, cũng đi bên cạnh lão, ánh mắt tràn đầy sự phấn khởi.

"Ai mà ngờ," Lão Trưởng Thôn Vong Tàn khẽ nói, giọng lão run run vì xúc động, "chỉ mấy tháng thôi, Lạc Địa Cổ Thành lại có thể hồi sinh đến thế này. Cứ ngỡ là một giấc mộng vậy."

Tôn Đại Thúc gật đầu, ánh mắt hướng về phía những cánh đồng xanh tươi. "Đó là nhờ có Tiên sinh Tạ Trần và những quy tắc 'Nhân Đạo' của anh ấy, Trưởng thôn ạ. Người dân giờ đây đã biết dựa vào nhau mà sống. Không còn sợ hãi, không còn tranh giành. Mọi người đều hiểu rằng, đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người."

Lời Tôn Đại Thúc nói ra, chân thật và giản dị, nhưng lại chứa đựng toàn bộ tinh túy của những gì Tạ Trần đã cố gắng kiến tạo. Nó không phải là một phép màu, mà là sự thay đổi từ bên trong, từ trái tim mỗi con người.

Trên một gò đất cao, nơi có thể bao quát toàn bộ Lạc Địa Cổ Thành đang bừng tỉnh, Tạ Trần đứng đó. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào cảnh vật. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự đang diễn ra. Hắn không nói, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong tay hắn, Nhân Quả Luân Bàn khẽ rung động nhịp nhàng, một sự rung động mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận, như cảm nhận được sự ổn định, sự gắn kết của những sợi chỉ nhân quả mới đang đan dệt nên vận mệnh của Lạc Địa Cổ Thành. Mỗi tiếng cười, mỗi giọt mồ hôi, mỗi hành động sẻ chia đều là một sợi chỉ, vững chắc hơn bất kỳ pháp thuật nào.

Bên cạnh Tạ Trần là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết thường ngày, hôm nay lại mang một vẻ trầm tư, thậm chí là dịu dàng hơn. Nàng vẫn mặc bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia giờ đây không còn sự uy nghiêm xa cách, mà thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng đã từng sống trong thế giới của tu vi, của sức mạnh, nhưng giờ đây, nàng lại chứng kiến một thứ sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn, bền bỉ hơn, đó là sức mạnh của nhân tâm, của sự đoàn kết phàm tục. Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, cũng đang dõi nhìn xuống cảnh vật bên dưới. Hắn đã từng muốn dùng sức mạnh để bảo vệ, để gây dựng, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, có những thứ còn mạnh hơn cả sức mạnh, đó là niềm tin và sự đồng lòng. Cả ba đứng đó, như những người kiến trúc sư đang chiêm ngưỡng công trình của mình, một công trình được xây dựng bằng những giá trị nhân sinh, không phải bằng gạch đá hay pháp lực. Tạ Trần hài lòng, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt vẫn ẩn chứa một nỗi ưu tư về tương lai và trách nhiệm. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.

***

Giữa trưa, ánh nắng ấm áp chiếu qua những ô cửa sổ của Hội Đường, mang theo làn gió nhẹ mơn man, xua đi cái nóng gay gắt của mùa hè. Trong căn phòng rộng rãi, một cuộc họp nhỏ của "Hội Đồng Cộng Đồng" đang diễn ra. Các đại diện từ dân làng cũ, những người tị nạn mới đến, và các nhóm thợ thủ công, thương nhân ngồi quanh một chiếc bàn lớn làm bằng gỗ thô mộc. Không khí ban đầu có chút căng thẳng, bởi vấn đề được đưa ra thảo luận là việc phân bổ một nguồn nước mới phát hiện. Đây là một vấn đề trọng yếu, liên quan trực tiếp đến sinh kế và sự sống còn của mỗi người, mỗi gia đình trong Lạc Địa Cổ Thành đang ngày càng lớn mạnh.

Một đại diện của những người tị nạn mới đến, một người đàn ông gầy gò với vẻ mặt khắc khổ, đứng dậy, giọng nói mang theo sự lo lắng: "Chúng tôi hiểu cần chia sẻ, nhưng con cái chúng tôi cần nước để sống. Vùng đất chúng tôi vừa đến, nước vốn đã khan hiếm, nay lại được ưu tiên cho việc canh tác, e rằng..." Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn quanh, vừa như muốn bày tỏ sự khó khăn của mình, vừa như sợ làm mất lòng ai.

Ngay sau đó, một thương nhân đại diện, dáng vẻ có phần lịch thiệp hơn, cũng lên tiếng: "Việc phát triển thương mại, duy trì các xưởng thủ công cũng cần lượng nước nhất định. Nước không chỉ để uống, để tắm giặt, mà còn là yếu tố quan trọng để duy trì sự thịnh vượng của Lạc Địa Cổ Thành. Nếu không có nước, hoạt động sản xuất sẽ bị đình trệ, ảnh hưởng đến mọi người."

Tạ Trần ngồi ở vị trí trung tâm, vẫn với vẻ ngoài thư sinh, thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, lắng nghe cẩn thận từng ý kiến. Hắn không vội vàng xen vào, mà để mọi người bày tỏ hết những nỗi lo lắng, những lợi ích cá nhân, những góc nhìn khác nhau. Hắn hiểu rằng, đây không phải là tranh giành, mà là sự khác biệt trong nhu cầu và mong muốn, điều tất yếu trong một cộng đồng đa dạng.

Sau khi mọi người đã nói lên hết những suy nghĩ của mình, Tạ Trần mới khẽ lên tiếng, giọng nói trầm, điềm tĩnh, không cao giọng nhưng lại có sức nặng phi thường: "Mọi người đều có lý. Mỗi lời nói, mỗi nỗi lo âu đều xuất phát từ mong muốn bảo vệ cuộc sống của mình, của gia đình mình. Nhưng quy tắc 'Nhân Đạo' dạy chúng ta rằng, sự sống không phải là tranh giành, mà là sẻ chia. Chúng ta hãy tìm một giải pháp mà không ai phải tuyệt vọng, mà mỗi người đều cảm thấy mình được tôn trọng và có trách nhiệm. Một cộng đồng chỉ thực sự vững mạnh khi không ai bị bỏ lại phía sau."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, ngồi đối diện Tạ Trần, với dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng đã từng là một tiên tử cao ngạo, chỉ quan tâm đến tu vi và đạo pháp, nhưng giờ đây, nàng đã hoàn toàn thích nghi với vai trò lãnh đạo "phàm nhân." Nàng nhìn Tạ Trần một cái, rồi chậm rãi nói, giọng trong trẻo nhưng dứt khoát: "Sức mạnh của cộng đồng không nằm ở tu vi hay của cải, mà ở sự đồng lòng và khả năng vượt qua thử thách cùng nhau. Nguồn nước này là của chung, và chúng ta phải cùng nhau quản lý nó. Hãy thiết lập hạn mức rõ ràng cho mỗi hộ gia đình, đảm bảo đủ cho nhu cầu sinh hoạt cơ bản. Đối với sản xuất và nông nghiệp, chúng ta sẽ có những quy định riêng, và ai c�� thể, hãy hỗ trợ người yếu hơn."

Dương Quân tiếp lời, với vẻ anh tuấn, nhiệt huyết: "Chúng ta có thể cử người đi thăm dò, tìm kiếm thêm các nguồn nước mới. Đồng thời, cần học cách tiết kiệm, tái sử dụng nước. Đây không chỉ là một vấn đề hiện tại, mà là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự chung tay của tất cả mọi người. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng các công trình dẫn nước, trữ nước để đối phó với những mùa khô hạn."

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, với gương mặt toát lên vẻ thông minh, cũng nhấn mạnh: "Chúng ta cần ưu tiên những người yếu thế nhất: trẻ em, người già, người bệnh tật. Nhu cầu cơ bản của họ phải được đảm bảo trước tiên. Một cộng đồng có sức khỏe tốt mới có thể lao động và phát triển." Lời nàng nhắc nhở về giá trị nhân văn cốt lõi của 'Nhân Đạo': Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, đôi khi chen vào một câu nói ngây thơ nhưng lại chạm đúng vào bản chất của vấn đề, khiến không khí bớt căng thẳng. "Nước ngon vậy, sao lại phải tranh giành? Cùng nhau tìm, cùng nhau dùng, không phải tốt hơn sao?" Nàng vẫy vẫy chiếc đuôi lông mềm mại, đôi mắt lanh lợi nhìn mọi người.

Dưới sự dẫn dắt khéo léo của Tạ Trần, và sự đóng góp thực tế từ các đồng minh, vấn đề phân bổ nước dần được tháo gỡ. Những ý kiến trái chiều ban đầu dần biến mất, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và lòng cảm thông. Mọi người đồng thuận với một kế hoạch phân bổ công bằng, dựa trên nguyên tắc ưu tiên nhu cầu cơ bản, khuyến khích sự tự nguyện hỗ trợ lẫn nhau trong lao động để xây dựng hệ thống dẫn nước, và đặt ra những quy định rõ ràng về việc sử dụng tiết kiệm. Không còn ai cảm thấy mình bị thiệt thòi, thay vào đó là sự tin tưởng vào hệ thống mới, vào những quy tắc được xây dựng bằng tình người và lý lẽ. Niềm tin vào 'Nhân Đạo' không chỉ được củng cố, mà còn ăn sâu vào lòng người, biến thành hành động cụ thể, hữu ích. Cuộc họp kết thúc trong không khí hòa thuận, với những nụ cười và ánh mắt trao nhau đầy hy vọng, chứng minh rằng ngay cả những vấn đề phức tạp nhất cũng có thể được giải quyết bằng trí tuệ và lòng nhân ái, chứ không phải bằng bạo lực hay quyền uy.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây Lạc Địa Cổ Thành. Ánh nắng chiều dần tắt lịm, nhường chỗ cho ánh trăng bạc và những vì sao lấp lánh bắt đầu xuất hiện trên nền trời xanh thẫm. Gió đêm mát lành thổi nhẹ, mang theo mùi hoa dại thơm ngát từ những khu vườn mới gieo trồng và tiếng dế kêu rả rích từ các bụi cây, tạo nên một bản nhạc êm dịu của màn đêm.

Tạ Trần đứng một mình trên tường thành, nơi được xây dựng vững chãi bằng đá và gỗ, ngắm nhìn Lạc Địa Cổ Thành đang chìm vào bóng tối yên bình. Những ánh đèn dầu lấp lánh từ các ngôi nhà, ánh lửa bếp lò bập bùng từ những góc bếp, như những đốm sáng hy vọng, soi rọi màn đêm. Chúng không phải là ánh sáng rực rỡ của pháp thuật, cũng chẳng phải là hào quang của tiên cảnh, mà là ánh sáng giản dị, ấm áp của cuộc sống phàm nhân, của những con người đang kiến tạo nên một tương lai mới bằng chính đôi tay và trái tim mình. Tạ Trần cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, một niềm hạnh phúc giản dị mà hắn đã hằng mong mỏi. Những hạt mầm 'Nhân Đạo' đã thực sự bén rễ, nảy mầm và đang vươn mình mạnh mẽ.

Tuy nhiên, niềm vui ấy không làm hắn quên đi những mối đe dọa đang ẩn nấp bên ngoài. Ánh mắt hắn vẫn trầm tư, sâu thẳm, nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi bóng tối của Ma Chủ Cửu U và sự tuyệt vọng của Thiên Đạo vẫn đang cuộn trào một cách vô hình. Hắn biết, sự yên bình này chỉ là tạm thời, một ngọn đèn le lói giữa một đêm bão tố.

Tiếng bước chân khẽ khàng vang lên phía sau, nhưng Tạ Trần không quay lại. Hắn biết đó là ai. Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ đến bên hắn, đứng song song, cùng chia sẻ khoảnh khắc tĩnh lặng này. Nàng vẫn mặc bạch y, mái tóc đen dài được búi gọn gàng, nhưng gương mặt tuyệt mỹ của nàng giờ đây không còn sự lạnh lùng xa cách, mà thay vào đó là một sự bình yên hiếm thấy, và một chút lo lắng ẩn sâu trong ánh mắt. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng sự tôn trọng và một sự thấu hiểu sâu sắc. Họ không cần nói nhiều, chỉ cần sự hiện diện của nhau cũng đủ để truyền tải những suy nghĩ thầm kín, những gánh nặng không lời.

"Sự sống ở đây... là điều mà ta chưa từng thấy ở bất kỳ tông môn nào," Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy cảm xúc, "Nó chân thực và mạnh mẽ hơn bất kỳ tu vi nào mà ta từng theo đuổi. Những nguyên tắc của ngươi, Tạ Trần, chúng không phải là pháp tắc thiên địa, nhưng lại có thể khiến lòng người an định, khiến một vùng đất hồi sinh."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi về phía xa. "Mỗi hạt mầm được gieo hôm nay, đều là hy vọng cho ngày mai. Mỗi nụ cười, mỗi giọt mồ hôi, mỗi hành động sẻ chia đều là một sợi chỉ nhân quả, đan dệt nên vận mệnh mới. Nhưng cơn bão vẫn chưa tan. Ánh sáng càng rực rỡ, bóng tối càng muốn nuốt chửng. Ma Chủ Cửu U sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta xây dựng 'Nhân Đạo' này." Hắn khẽ nắm chặt Nhân Quả Luân Bàn trong tay. Vật phẩm kia khẽ rung động, không phải là một sự rung động của sức mạnh pháp thuật, mà là sự phản hồi của vô số sợi chỉ nhân quả đang ngày càng phức tạp, vững chắc, nhưng cũng mang theo những rung động của mối đe dọa tiềm tàng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn hắn, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ bảo vệ nó. Bằng mọi giá." Lời nói của nàng không phải là một lời hứa suông, mà là một lời thề, được tôi luyện qua những tháng ngày chứng kiến sự tàn phá của Thiên Đạo và sự hồi sinh của Nhân Gian. Nàng đã từ bỏ chấp niệm về thành tiên, về sức mạnh cá nhân, để trở thành một phần của một điều lớn lao hơn, một điều mà nàng tin tưởng là đúng đắn.

Tạ Trần quay đầu nhìn nàng, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khóe môi. "Không chỉ là chúng ta. Mà là tất cả mọi người." Hắn lại đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi bóng tối vẫn đang cuộn trào, và những đám mây đen vẫn ẩn chứa những mối đe dọa khôn lường. Hắn biết, Ma Chủ Cửu U đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ, và các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng.

Nhưng Lạc Địa Cổ Thành đã không còn là m���t thị trấn nhỏ bé, cô lập. Nó đang dần trở thành một 'phong trào' hoặc 'cộng đồng mới' có tổ chức, đủ lớn mạnh để trở thành tiền đề cho một sự lan tỏa rộng khắp của 'Đạo Nhân Gian'. Những hạt mầm 'Nhân Đạo' đã bám sâu rễ, và giờ đây, chúng không chỉ nảy mầm, mà còn đâm chồi, vươn cành, tạo thành một khu rừng non trẻ nhưng kiên cường, sẵn sàng đối chọi lại cơn bão tàn khốc đang chờ đợi. Sự cạn kiệt của Thiên Đạo và sự tan rã của các tông môn tu tiên vẫn là bối cảnh chung, nhưng mô hình 'Nhân Đạo' của Tạ Trần đã trở thành giải pháp duy nhất cho sự sống còn của thế giới, một ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối vô tận. Ánh mắt Tạ Trần kiên định, không còn là sự suy tư đơn thuần, mà là sự quyết tâm, sự sẵn sàng cho cuộc đối đầu lớn nhất, một cuộc đối đầu không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng chính linh hồn và ý chí của con người.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free